ALIGNMENT

Translated by:  HAI DUC TRAN

Cuộc sống chung có thể thực hiện được không?

Câu hỏi này tạo ra sự xáo trộn và phản ứng trái ngược. Những người đang háo hức muốn lập gia đình sẽ ngay lập tức nói CÓ THỂ với câu hỏi này, họ sẽ nhận thấy vấn đề không thể hiểu được. Nói cách khác một số đông đang thực sự đặt ra câu hỏi: “Cuộc sống chung có khả năng thực hiện được không?”

Đối với tôi trước khi kết hôn, một đám cưới là kết quả tất yếu bình thường của những sự kiện hoà nhoáng của đời người. Nó có vẻ được hiểu như một sự kiện trọng đại trong cuộc đời. Trong đầu tôi,chẳng có lý do gì mà hai người không thể sống cùng nhau được. Theo cách nghĩ của tôi. Theo cái nhìn Kitô hữu của tôi và sự quan sát về cuộc hôn nhân của chính tôi đã cho thấy cái suy nghĩ này là tin tưởng.

Và sau khi cuộc hôn nhân của tôi gặp những khó khăn và những cuộc ly thân của bạn bè của tôi. Do đó tôi buộc phải xem xét lại câu hỏi này. Qua những ngày tháng tôi cũng có vẻ luận ra  hai điều đó là:

  • Có khả năng sống cùng nhau.
  • Cả hai phải vun đắp nó; Nếu không cuộc hôn nhân sẽ không thể chống lại những áp lực mà nó phá hủy cảm giác về tình yêu. Cảm giác về tình yêu không thể cho là điều hiển nhiên.

Có nhiều điều phải phụ thuộc vào những kinh nghiệm mà chúng ta đã qua và những kỳ vọng chúng ta có. Ví dụ cô M có những ý kiến khác nhau sau khi đi hưởng tuần trăng mật, hôn nhân không giống như những gì mà cô ấy đã mường tượng. Thất vọng và cay đắng đã bắt đầu hiện ra và ngay từ đâu một cuộc hòa nhập hôn nhân nữa đã sẵn sàng liên kết cả núi những rắc rối của hôn nhân. Trong khi thật hiếm có đôi nào ngay sau khi hưởng tuần trăng mật đã bị thất vọng và cay đắng rồi. Nó có thể không có khả năng xảy ra.

 

Các nhà tâm lý xã hội có những quan điểm rằng nền móng một cuộc sống gia đình ổn định đang bị tan rã nghiêm trọng và thể chế hôn nhân dường như phải đứng trước mối đe dọa đổ vỡ nghiêm trọng. Thực tế là, đời sống vợ chồng không thể đổ vỡ – nó là một thể chế thiêng liêng – Chúa là tác giả.

Tuy nhiên, nó phải đối mặt với điều gì? Đó là những cuộc tấn công của ma quỷ với mọi hình thức và trá hình. Là sự thử thách cho cá nhân chúng ta, chúng ta làm theo cách của chúng ta và thất bại hay làm theo cách của Chúa và thành công. Là sự thử thách cái sáng suốt của chúng ta để sử dụng cái ý muốn của chúng ta với sự tự do của Chúa hơn là những điều của con người.

Một trong những quốc gia đã công bố những con số thống kê có sẵn về chủ đề hôn nhân là Mỹ. Những con số thống kê cho thấy:

NĂM 1900:  1 cuộc hôn nhân thì có 12 cuộc rơi vào tình trạng ly dị.

1922:  1 cuộc hôn nhân thì có 7 cuộc rơi vào tình trạng ly dị.

1980:  1 cuộc hôn nhân thì có 3 cuộc rơi vào tình trạng ly dị.

 

(NĂM 2004: Số thống kê của Mỹ là 1 cuộc hôn nhân thì có 12 cuộc rơi vào tình trạng ly dị. OKLAHOMA được coi là đứng đầu bảng 71% rơi vào tình trạng ly dị. (số thống kê này được bổ sung sau này). Mọi cuộc ly thân hay ly dị tạo ra một vết nhơ tình cảm mà nó ảnh hưởng tới những thế hệ tương lai. Triển vọng về tương lai nhìn có vẻ ảm đạm hơn. Những con số thống kê trên là của những vụ ly dị. Có những thống kê ly thân về việc đăng kí ly thân, nhưng những con số này chưa được hoàn thiện vì không phải tất cả những trường hợp ly thân đều đăng kí chính thức. Tuy nhiên, không ai khiển trách những cuộc hôn nhân mà vợ chồng đã ly thân nhưng vẫn chung sống dưới một mái nhà.

Nếu chúng ta gộp cả hai nhóm này thì chúng ta sẽ thấy tỷ lệ còn tồi tệ hơn so với 1:3

Tỉ lệ này cũng đủ để gây sốc, nhưng hơn thế, có một số lớn những gia đình được phát hiện là những khu vực chiến tranh mở rộng, nơi mà những cuộc đánh nhau, thách thức và những trận cãi vã xảy ra như cơm bữa.

Ngoài những con số này, chúng tôi có thể bổ sung một số lớn những chủ hộ nơi mà cuộc ngừng bắn được duy trì chỉ vì mục đích của những lý do giời ơi như: mục đích danh thể, quan niệm xã hội, sự nổi tiếng, lý do tài chính hay lý do con trẻ. Những cuộc hôn nhân kiểu này cấu thành sự xáo trộn những mối quan hệ. Thay vì một góc Thiên đàng trên trần gian, họ lại tạo ra một góc hỏa ngục giữa trần gian.

Vì mục đích miêu tả chung ngắn gọn vấn đề hôn nhân, chúng tôi có:

  1. NHỮNG VẤN ĐỀ HÔN NHÂN NƠI MÀ TỶ LỆ LÀ 1:3.
  2. LY THÂN ĐƯỢC XÁC NHẬN.
  3. LY THÂN KHÔNG ĐĂNG KÝ.
  4. NHỮNG MỐI LIÊN HỆ LY THÂN NHƯNG VẪN SỐNG CHUNG CÙNG MÁI NHÀ.
  5. NHỮNG LIÊN HỆ KHU VỰC CĂNG THẲNG VÀ CHIẾN TRANH.
  6. NHỮNG MỐI QUAN HỆ BỊ XÁO TRỘN.

Do vậy, chúng tôi có gì với những tỉ lệ liên quan? Thứ nhất, giảm 1/3 đối với những trường hợp ly hôn chính thức. Thứ hai, nếu chúng tôi bổ sung ly thân và những xáo trộn hôn nhân thì con số có thể bổ sung thêm vào cái 1/3 dè dặt. Từ đây, chúng ta có thể suy  ra rằng chỉ 1 đấu 3 thôi thì có khả năng là một con số hạnh phúc rồi.

(Trong thời gian biên soạn cuốn sách này vào năm 1992 tỉ lệ thống kê về ly hôn ở Mỹ ước tính đạt 1:2. Con số này chỉ riêng ly hôn!).

Suy nghĩ về những tỉ lệ trên, tôi nghĩ thật quan trọng phải nhìn nhận cuộc hôn nhân một cách cẩn thận, bởi sự chênh lệnh về cuộc hôn nhân hạnh phúc và thành công là ít hơn 1/3. Vì lý do này mà, việc đọc về hôn nhân nên bắt đầu trước khi kết hôn, và nên tiếp tục giống như một ‘phương pháp’ ít nhất cho tới ‘giai đoạn thứ bốn được ổn định – giai đoạn đồng cảm, (xem chương mối quan hệ). Điều này liên quan tới việc đọc; sự suy nghĩ và sự suy nghĩ lại. Không nơi đâu có cái gì là chắc chắn cả. Mọi thành công nho nhỏ là do những nỗ lực chiến thắng khó nhọc. Chúng ta phải rõ ràng rằng hôn nhân yêu cầu sự thận trọng và sự chú ý không ngừng, nếu không nó sẽ chết. Khi nói đến những sự nghiệp của chúng ta và leo lên cái thang nghề nghiệp rồi, chúng ta chắc chắn và chúng ta nỗ lực kinh khủng để giữ nó. Không may thay, chúng ta thường không đặt nó vào cùng sự say mê khi chúng ta đề cập tới cuộc hôn nhân của chính mình. Hầu hết mọi người đều cố gắng rất hăng say để duy trì những nỗ lực về sự nghiệp vì họ hi vọng có một cuộc sống với mức sống tốt và thành công, hạnh phúc cho gia đình là từ đó.

Những cái gọi là một mức sống tốt và những thứ tốt đẹp thì không thay đôi được đối với sự quan tâm chu đáo và không ngừng. Ngay cả khi tình yêu bắt đầu xối xả như dòng suối, nó mạnh như thế trong thời gian tìm hiểu không có đủ sức mạnh gắn kết để chăm sóc cuộc hôn nhân qua một quãng những năm dài. Kiên định ân huệ của Chúa và tình yêu từ phía chúng ta có thể vượt qua những căng thẳng dù cuộc đời và sự tàn phá của thời gian làm cho ta mêt mỏi.

Con số thống kê đã đề cập ở trên là dựa trên các Bộ của nhà nước Mỹ. Ở những nước khác, chỉ số này sẽ khác, nhưng xu hướng trên toàn thế giới thì rõ rồi. Xu hướng cho thấy một thế giới xói mòn hôn nhân.

Tuy vậy những số thống kê về những vụ ly hôn sau này có xu hướng thể hiện một sự … Tại sao vậy? Bởi vì con người có khả năng trở nên tốt hơn sao? – Không, nó đơn giản vì ngày càng tăng số lượng những cặp tình nhân, họ sống với nhau nhưng không kết hôn. Vì thế, việc chia tay của họ không thể phản ánh trong con số thống kế về ly hôn hay ly thân được. Hôn nhân là sự tận tâm của mỗi người. Những mối liên hệ ‘Sống thử’ này một loại quan hệ không trọn vẹn và không đảm bảo, dễ chết.

Cuộc phỏng vấn ước tính 7% phụ nữ và 6% nam giới nói họ sẽ không cưới cùng một người. Nhiều người nói họ sẽ không kết hôn nữa. Trong khi tỷ lệ phần trăm trên là cảm giác chủ quan, thực tế còn lại rằng có một số lượng lớn nữa bị ảnh hưởng từ bên ngoài mà trụ cột đã tan vỡ. Những ảnh hưởng như quan điểm của gia đình; bạn bè; quan điểm xã hội, ví dụ khác,chán về những ảnh hưởng của trần tục thường nói rằng. “nếu bạn không yêu nó nữa – bỏ nó đi”. Đây là một áp lực mạnh phải đối mặt. Người Kitô hữu thường có cảm giác an toàn về cuộc sống hôn nhân của họ, nếu cả hai có ý thức chấp hành việc đi nhà thờ. Thực sự ngạc nhiên ngay cả ở việc này. Phải công bằng mà nói, những người như thế trong số những Kitô hữu của chúng ta cần phải nhận thức đầy đủ rằng hôn nhân Kitô giáo không thể miễn việc không hòa hợp hôn nhân, và những áp lực của trần gian đúng là ác liệt. Những áp lực và những quan điểm này sẽ làm tự bản thân của họ thấy thuận tiện và cảm thấy rất thoải mái thoát khỏi lời thề hôn nhân. Lời thề: ….” Con.. có nhận người nữ/nam này làm vợ/chồng của con…?” …. Lời hứa trước bàn thờ không có “nếu”, “nhưng mà” hay “theo phương cách bất chính”.

Triệu chứng đặc trưng của một căn bệnh và hôn nhân không hạnh phúc là:

Sự bội tín, sự cay độc; sự oán hận; tình trạng đổ bệnh, miễn bình luận, sự chỉ trích và sự im lặng kéo dài. Những tính cách này là một sự quảng cáo tồi tệ cho sự bình an của Chúa Giêsu hay quyền năng của Chúa trong cuộc sống của chúng ta.

Thật cần thiết để tìm ra lý do mà là nguyên nhân của sự đổ vỡ; và nhiều người cố gắng để truy kích nguyên nhân này một cách sốt sắng. Một số tìm ra nguyên nhân chính xác có thể là:

Họ nhận thấy thật khó để khẳng định được lý do. Họ vận dụng nhiều sự khôn ngoan trần thế. Trước tiên họ tìm kiếm một lý do “đơn độc”. Nhận thấy vài lý do nhưng họ vẫn cảm thấy phải là cái gì đó khác núp ở đâu đó. Không biết làm sao mà bức tranh không thể nhìn thấy đầy đủ được. Và vậy nó cản trở họ. Sự thật là bức tranh không hoàn thiện. Bởi bức tranh này bao gồm cả những cảm xúc và những tình cảm của:

    • Bản thân mình
    • Bạn đời và
    • Bất kì ai khác mà họ đang góp phần ảnh hưởng tới mối quan hệ

Tình cảm và cảm xúc luôn vận hành và là đối tượng thay đổi. Chúng thay đổi cả về quan điểm chủ quan lẫn khách quan. Thời cơ có sự ảnh hưởng. Thường thì hoàn cảnh sẽ phải nhạt và trở nên không quan trọng gì đối với thời gian, và lý do đó mà sự đối lập có khả năng như nhau. Chúng ta luôn đang phải đối mặt với những ảnh hưởng mới mọi lúc. Do đó những đóng góp mà làm nên kết quả của những ảnh hưởng này đơn giản là không đếm xuể và chúng ta không thể nhìn rõ được toàn cảnh bức tranh theo nghĩa chi tiết đầy đủ nhất của nó.

Bổ sung thêm vào phần lớn những ảnh hưởng, nó cũng có ý nghĩa muôn màu muôn vẻ và quan trọng là chúng ta chỉ định những mức độ ảnh hưởng mãnh liệt.

Đôi khi chúng ta suy luận chỉ bằng trí tuệ con người, chúng ta có thể bị dìm xuống hoàn toàn do những thay đổi khó chịu và những thay đổi khó chịu và những biến đổi. Chỉ khi bạn cảm thấy bạn có những tiến bộ, bạn mới thấy rằng tiêu điểm của sự tranh cãi đã thay đổi.

Sự xáo trộn trong giai đoạn này là một phức cảm ta phải hiểu rất rõ về nó. Nếu chúng ta cố thực hiện một phép loại suy về sự phức cảm những yếu tố trong hôn nhân thì chúng ta có thể so sánh nó với hầu hết dạng trò chơi video vì chúng có nhiều cái đích mà liên tục chuyển động xung quanh và liên tục thay đổi kích thước và hình hài của chúng giữa “bạn bè” và “kẻ địch”. Một trò chơi như vậy có thể hoàn toàn làm cáu tiết. Nhưng đó lại là những gì mà nhiều cặp vợ chồng cảm nhận được mối quan hệ hôn nhân của họ. Họ hoàn toàn bị làm cho điên tiết, và họ phản ứng lại do sự cáu tiết của họ. Vả lại, họ lại thường làm cho sự việc tồi tệ hơn cho bản thân và cho bạn đời.

Chúng ta hãy xem Kinh thánh dạy gì. Kinh thánh dạy ta rằng hôn nhân và gia đình là một thực thể thánh thiêng. Thực tế, nó là một thể chế đầu tiên mà Chúa dành cho ngay khi con người được đề cập tới. Chúa đã tạo ra nó cần thiết cho loài người. Bởi ý nguyện thánh thiêng của Chúa, Chúa đã cho phép người nam và người nữ trở thành những kẻ sinh sản, nếu chúng ta quan sát nhiều loài động vật sống khác, thì thực thể hôn nhân là không cần thiết, ngay cả sự quan tâm của bố mẹ và sự giáo dục có thể không được áp dụng. Hãy lấy sâu bướm làm ví dụ: Nó không có mối quan hệ gia đình với mẹ của chúng. Chúng ta không thể hiểu đầy đủ những lý do của Chúa mà Chúa đã thực hiện cho mọi vật. Do vậy chúng ta phải thừa nhận nó là kế hoạch của Chúa, cách mà Chúa đã thiết kế cho hôn nhân con người.

Ma quỷ thì luôn cố phá hủy kế hoạch này. Đôi khi những nỗ lực của quỷ cũng mang lại những thành công, trong khi đó nó mang lại những đau đớn cho nạn nhân. Nếu chúng ta hạ thấp sự cảnh giác thì quỷ thực hiện động thái của nó.

Cho dù có nhiều chướng ngại vật, chúng ta nên lúc nào cũng phải nhớ rằng Chúa thiết lập ra bí tích hôn phối và Chúa cũng có quyền năng điều hành nó.

Nếu chúng ta cố gắng phân loại những xung đột hôn nhân, chúng ta sẽ thấy hai nhóm chính sau:

  1. Lý trí rút ra từ cá nhân bất toàn giống như cái Tôi của chúng ta, sự ghen tỵ, tính ích kỷ, sự non nớt, thiếu sự mãn nguyện, yếu đức tin.. v.v
  2. Lý tính rút ra từ những cuộc tấn công của ma quỷ. Những cuộc tấn công này không hề trực tiếp. Chúng được che đậy, ngụy trang tốt và có ý định không để chú ý tới bản thân nó. Thực tế chúng làm cho người ta tìm kiếm lý do ở nơi nào đó khác. Chiến lược đầu tiên của sự hủy hoại này có vẻ như để truyền đạt sự khuây khỏa , niềm vui, tình trạng hạnh phúc và sự thoải mái. Nó tạo ra cảm giác của sự tự do từ bạn đời hay quấy rầy. Nó hoạt động hầu như độc quyền qua sự yếu đuối của con người. Nó có thể qua sự yếu đuối của bản thân hay người khác. Quỷ là một kẻ điều khiển những mưu mẹo gian dối. Quỷ hoàn tất điểm cuối cùng của nó bằng cách làm cho người liên quan dẫn tới tội lỗi. Lý do này lý giải cho những người trong cuộc xung đột hôn nhân thường dẫn tới sự giận dữ, thích đánh nhau, sự cay độc, sự oán hận, sự bội tín. Chúng cũng có thể dẫn đến việc tự hủy hoại hay việc phá hoại do nhưng kẻ khác. Kết quả cuối cùng chính là tội lỗi, và mục đích của quỷ là làm cho con người phải mắc tội lỗi. Và tội lỗi là gì?

 

TỘI LỖI LÀ NGOẢNH MẶT ĐI VỚI CÔNG TRÌNH CỦA CHÚA.

Nếu chúng ta nhìn cận cảnh chiến lược sẽ thấy nó xảo trá như thế nào. Sự việc to tát như vậy mà nó khiến không gây ấn tượng nào để tránh sự chú ý khi chúng đang thực hiện, dấu hiệu mục đích của nó là tiến đến sự phá hủy. Trò gian trá trong chiến lược này là:

  1. Khi chúng ta không nhận thấy nguyên nhân thì không có  phương pháp phòng ngự.
  2. Chúng ta không đưa ra bất kì sự kháng cự nào, vì chúng ta không nhìn thấy bất kì nguyên nhân nào, và, hướng chúng ta vào mục tiêu khác một cách khôn ngoan, làm cho chúng ta bận tâm để tìm kiếm những giải pháp ở những nơi khác. Lúc nào cũng thế và mọi nỗ lực đều chỉ ra có khả năng là ở một con đường khác. Mọi lúc chúng ta đều cảm thấy chúng ta đã hiểu thấu được vấn đề, chúng ta nhìn nhận nó chỉ là một sai lầm thôi và chúng ta lại bắt đầu săn đuổi một ảo tưởng ở khắp nơi. Thời gian, những nỗ lực và năng lượng bị lãng phí cho việc rượt đấu với đối thủ vô hình một cách vô ích và buộc tội đối thủ (Finger Pointing Matches).

 

TRONG KINH THÁNH  E-PHÊ-SÔ 6: 10-17 CHÚNG TA ĐỌC:

“Sau cùng, anh em hãy tìm sức mạnh trong Chúa và trong uy lực toàn năng của Người. (11) Hãy mang toàn bộ binh giáp vũ khí của Thiên Chúa, để có thể đứng vững trước những mưu chước của ma quỷ. (12)Vì chúng ta chiến đấu không phải với phàm nhân, nhưng với những quyền lực thần thiêng, với những bậc thống trị thế giới tối tăm này, với những thần linh quái ác chốn trời cao. (13) Bởi đó, anh em hãy nhận lấy toàn bộ binh giáp vũ khí của Thiên Chúa; như thế, anh em có thể vận dụng toàn lực để đối phó và đứng vững trong ngày đen tối.

(14) Vậy hãy đứng vững: lưng thắt đai là chân lý, mình mặc áo giáp là sự công chính, (15) chân đi giày là lòng hăng say loan báo tin mừng bình an; (16) hãy luôn cầm khiên mộc là đức tin, nhờ đó anh em sẽ có thể dập tắt mọi tên lửa của ác thần.(17) Sau cùng, hãy đội mũ chiến là ơn cứu độ và cầm gươm của Thần Khí ban cho, tức là Lời Thiên Chúa.” 

“FINALLY, MY BRETHREN, BE STRONG IN THE LORD AND IN THE POWER OF ‘HIS MIGHT’.   PUT ON THE WHOLE ARMOUR OF GOD, THAT YOU MAY BE ABLE TO STAND AGAINST THE WILES OF THE DEVIL.   FOR WE DO NOT WRESTLE AGAINST FLESH AND BLOOD, BUT AGAINST PRINCIPALITIES, AGAINST POWERS, AGAINST THE RULER OF DARKNESS OF THIS AGE, AGAINST SPIRITUAL HOSTS OF WICKEDNESS IN HEAVENLY PLACES.   THEREFORE TAKE UP THE WHOLE ARMOUR OF GOD THAT YOU MAY BE ABLE TO WITHSTAND IN THE EVIL DAY, AND HAVING DONE ALL, TO STAND.   STAND THEREFORE, HAVING GIRDED YOUR WAIST WITH TRUTH, HAVING PUT ON THE BREASTPLATE OF RIGHTEOUSNESS.   AND HAVING SHOD YOUR FEET WITH THE PREPARATION OF THE GOSPEL OF PEACE.   ABOVE ALL, TAKING THE SHIELD OF FAITH WITH WHICH YOU WILL BE ABLE TO QUENCH ALL THE FIERY DARTS OF THE WICKED ONE.   AND TAKE THE HELMET OF SALVATION, AND THE SWORD OF THE SPIRIT, WHICH IS THE SWORD OF GOD.”

 

Chúng ta không có lựa chọn nhưng để nhận ra và ngăn chặn nguồn xung đột – sự hèn yếu của con người và ma quỷ.

Lý do tại sao kết quả lại sai lầm trong vấn đề hòa hợp là vì chúng ta có xu hướng nghĩ rằng chỉ có một nguồn để vượt qua mà thôi.

    • Con người hiện đại nhận ra những sai lầm trong cái yếu đuối của con người nhưng cười nhạo, coi khinh “con quỷ nhồi bông”. Kết quả là anh ta chẳng thấy có lý do gì để phát triển thêm Đức tin của mình nữa.
    • Nói cách khác, bản chất con người đã sống trong cảnh mê tín và ít chú ý tới sự yếu đuối của con người, có lẽ ngoại trừ việc phòng ngự cái tôi con người quý giá của anh ta mà thôi.

Hầu hết chúng ta bị lung lay giữa hai hình mẫu này. Chỉ một sự yếu đuối của con người thì không làm nên được bức tranh về con người hoàn thiện và sự mê tín cũng không vẽ lên được bức tranh đó. Do đó, cả hai con đường riêng biệt này sẽ không đạt được những kết quả trung thực và lâu dài. Khi chúng ta nhận ra điều đó chúng ta không có khả năng giải quyết những cái không hoàn hảo của chúng ta và trí tuệ bình thường của chúng ta không giải quyết được vấn đề, nó chỉ làm cho vấn đề càng leo thang. Nếu chúng ta muốn giải quyết vấn đề, chúng ta cần phải tin vào Chúa trước hết và thỉnh cầu có đức tin trong Chúa. Nếu chúng ta thực hiện được bước đầu tiên, chúng ta sẽ nhận ra những yếu tố giống như những yếu đuối của con người, sẽ rơi vào vị trí đúng của chúng. Trí tuệ của chúng ta sau đó có thể đi theo một cách hợp lý cách dạy bảo theo con đường của Chúa qua việc đọc Kinh thánh. Kinh thánh có nhiều lời dạy bảo trong mọi mối quan hệ trong đó có cả hôn nhân. Chúng ta cũng tu dưỡng một cách nghĩ về những điều, những điều đó chỉ trông vào trí tuệ thôi thì không thể giải quyết được.

Trong số bao điều Kinh thánh dạy bảo. Có một điểm nổi bật xuất sắc là Chúa Giêsu hiểu rất rõ những vấn đề của con người và vì thế Chúa đã nói: “Tha thứ và bỏ qua”.

Bằng sự tha thứ chúng ta làm cho cuộc tấn công của quỷ bị thất bại, bằng sự bỏ qua chúng ta có thể đứng trên những yếu đuối của con người, chúng ta sẽ là những con người khác. Sự tha thứ và sự bỏ qua bên cạnh những phẩm chất cá nhân của chúng còn có một phẩm chất tập thể. Điều đó làm cho chúng ta có khả năng hòa âm được với cách suy nghĩ của chúng ta để quét sạch những “tỷ số cũ” trên những vết thương. Kết quả là chúng ta không còn đau đớn thêm nữa, do đó chúng ta không cảm thấy cần thiết cho việc trả thù hay ít nhất thì cũng là “ăn miếng trả miếng”, chúng ta cũng ít mất bình tĩnh hơn, do vậy chúng ta có thể suy nghĩ tốt hơn. Nó là cách giải quyết đáng giá nhất mà chúng ta có.

Chúng ta nên dành cho lời dạy bảo này về  Tha thứ và Bỏ qua một sự chú ý đặc biệt hơn bởi vì:

      • Con một Chúa đã phán như vậy, và không có điều gì vô tình được chép lại trong Kinh thánh cả.
      • Chúa đã biết rằng điều này là tối cần thiết, nếu không chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng giải quyết được những kiểu xung đột như thế này.
      • Nó là sự dạy bảo khó khăn để đưa ra thực hành bởi vì sự yếu đuối của con người chúng ta. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu lại phải nhấn mạnh điều này. Chính là sự yếu đuối tự nhiên của con người, rằng chúng ta cả muốn từ bỏ lời dạy bảo hay phải chấp nhận một kế hoạch với vẻ bề ngoài thương tâm hơn. Ví dụ ta bị ai đó làm điên tiết và ăn miếng trả miếng.

Nó cực kỳ khó để tha thứ nhưng còn  khó hơn để bỏ qua. Chúng ta cần sự giúp đỡ của Chúa nếu chúng ta muốn có khả năng vượt qua được cái yếu đuối của con người chúng ta.

Đâu đó trong cuộc sống , chúng ta tập hợp lại những đau đớn và những đau đớn này làm chúng ta rắc rối, chúng trở thành một phần vô tích sự trong cách cư xử của chúng ta và trong quan điểm của chúng ta. Cái từ “sự oán hận” thường được sử dụng trong vốn từ của chúng ta. Chúng ta biết cách sử dụng từ thế nào rồi nhưng hầu hết chúng ta khó khăn trong việc hiểu gốc rễ của từ ngữ. “Sự oán hận” được ghép từ hai từ ngữ, “RE” có nghĩa là “lại” (again) và từ “tình cảm” (sentiment) có nguồn từ “tình cảm” (sentment). Từ tình cảm nó bao hàm toàn bộ về cảm xúc, nhưng việc sử dụng ngôn từ “sự oán hận” này để dành cho cái cảm giác đau đớn. Do vậy khi chúng kết hợp, nó có nghĩa là lại cảm thấy tình cảm – để lại cảm thấy sự đau đơn. Nó có cảm giác đau đớn nhiều lần mà chính nó là nguyên nhân của những đau đớn. Nó có cảm giác đau đớn nhiều lần bởi chúng ta nhớ những việc cũ đã xảy ra. Trong tâm trí, chúng ta lại làm sống lại một số vết thương cũ do người khác gây ra hay việc rắc rối và điều đó chúng ta đã không “bỏ qua” điều mà được nói ra, được thực hiện và cái đã đưa đến – chúng ta lại bị chặn lại sự đau đớn mãi mãi bởi chúng ta lại đang cảm thấy những gì mà chúng ta đã không quên được.

Nhiều người bao gồm cả những Kitô hữu đều không ý thức rõ ràng chỉ có công nghiệp Chúa Kitô gọi là Công nghiệp hàn gắn trong tận thâm tâm.Sự phục vụ của công nghiệp này là để giúp đỡ hàn gắn những vết thương mà là nguyên nhân do những vết thương lòng, vết thương tình cảm, hay những kí ức đau đớn. Nhiều kinh nghiệm đau thương đã thấm vào những vùng ý thức, nửa ý thức hay tiềm thức của con người. Nhiều vết thương là nguyên nhân đã đi vào dĩ vãng mà ta lâu rồi không nhớ chúng nữa. Những chẳng màng gì sự việc đã xảy ra lâu chừng nào hay bị lãng quên chừng nào trong kí ức của chúng ta, những vết thương này hình thành và tiếp tục ảnh hưởng tới cách cư xử của chúng ta. Trong khi một số vết thương có từ thời niên thiếu và có những vết thương có từ khi đứa bé còn trong bụng mẹ. Một đứa bé ngoài ý muốn không biết làm thế nào mà nó lại nhận biết rằng nó không được mong đợi. Nó cảm nhận thấy sự từ bỏ này; Nó thật vô dụng và có thể chẳng làm được điều gì ngoại trừ phải mang nó. Sau đó, trong cuộc đời những cảm giác này sẽ lôi ra như là “tua lại” trong cách này hay cách khác.

Những kí ức về vết thương lòng là lý do mở rộng xung đột hôn nhân. Cần thiết hàn gắn tận trong tâm hồn.

Có quá nhiều điều mà chúng ta không biết về chúng vì một lý do đơn giản là chúng ta không dành thời gian để bắt kịp với những bùng nổ thông tin quanh ta. Chỉ đơn giản là khi mọi việc trở nên tồi tệ thì chúng ta mới tìm phương thức giải quyết. Tôi đã trải qua kinh nghiệm về sự hàn gắn tâm hồn chỉ khoảng 1 năm trước.

Tôi ngờ rằng  nhiều người không hiểu đầy đủ về hàn gắn tâm hồn do vậy tôi sẽ tóm tắt ra đây vài từ về sự hàn gắn tâm hồn. Thật hiệu quả, tôi cung cấp cho bạn và bạn  bố trí hợp lý nó và mong sẽ được hàn gắn. Điều này cũng có nghĩa  bạn ước mong  không nghĩ đến nỗi đau nữa. Nhiều người thấy cực kỳ khó khăn khi không nghĩ đến nó (sự đau đớn),họ cứ bám chặt lấy nó. Hàn gắn tâm hồn  phải có sự giúp đỡ của  ai đó, người ấy cầu nguyện và giúp người đang bị rắc rối bộc bạch được cái đau đớn mà họ cứ bám chặt lấy nó. Hàn gắn tâm hồn là phải được sự giúp đỡ từ một ai khác, người ấy cầu nguyện và giúp đỡ người đang bị rắc rối đó bộc bạch được cái đau đớn của anh/chị ấy ra và phải đảm bảo tha thứ cho tất cả mọi người và mọi hoàn cảnh đã làm tổn thương mình. Việc này phải làm dứt điểm, hãy đề cập tới những cái tên đặc biệt của những người mà bạn biết ở bất kì nơi nào. Cùng lúc đó phải đề nghị những người khác tha thứ cho anh/cô ấy về những xúc phạm do họ có thể gây ra cho những người khác. “Những người khác”  thì không có mặt. Do đó, nó được coi như sự tách ra. Cái ly khai này hoạt động bởi như những gì được viết trong Mát thêu 18:20  Matthew 18:20

“Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ”

 “FOR WHERE TWO OR THREE ARE GATHERED TOGETHER IN MY NAME, I AM THERE IN THE MIDST OF THEM.”

Vài điều tóm lược chính nói về việc hàn gắn tâm hồn được thực hiện như nào. Quá khứ không thể quên được chỉ day dứt, mà nó làm cho ‘sự oán hận’ tồn tại được gỡ bỏ. Kết quả ngoài sức tưởng tượng bởi một lần sự oán hận đã được gỡ bỏ thì đau đớn cũng biến mất và những sự vụ quá khứ chỉ tồn tại như một kinh nghiệm. Việc hàn gắn (chữa trị) này hoàn toàn không phải tẩy não, sự xóa bỏ điện cức và dùng làm thuốc giảm đau của các chuyên gia về tâm thần học. Không mang lại tổn thương hay làm nhiễu loạn trí óc hay thân thể của con người. Đó là cách mà một cá nhân cầu nguyện cho thêm sức mạnh để không nghĩ đến cái cảm giác đau đớn của anh/cô ấy nữa và lại một lần nữa ôm lấy người khác trong tình yêu thương.

Kitô giáo là tôn giáo của tình yêu và đó là tất cả những gì mà việc hàn gắn tâm hồn đã làm. Nó giúp cho con người lại yêu (và giải phóng cho những sự xúc phạm trong quá khứ được tự do).

Nếu tôi tóm lược những lợi thế vào trong một nội dung thì nó sẽ như sau:

 

        • Không đính kèm vết thương nào  để gây ra cho thân thể, trí óc, tình cảm hay linh hồn.
        • Kí ức vẫn như vậy và chỉ đọng lại như một ‘kinh nghiệm’ để chúng ta biết cách mà tránh tình trạng hỗn độn tương tự nếu lại xảy ra và giúp người khác bằng cách hiệu quả. Kí ức không bao giờ được dùng lưu trữ những vũ khí chỉ trích, sử dụng phổ biến.
        • Bởi không một bộ phận nào của con người gây ra nguy hiểm như bộ óc, thân thể, sự phản ứng, không khó khăn trong quá trình cai nghiện. Tôi nói vậy là trực tiếp dẫn chiếu tới những tác hại thể chất mà nguyên nhân do thuốc như thuốc chống suy nhược, thuốc an thần, thuốc gây mê, thuốc ngủ, thuốc tẩy não, và hàng loạt những phương pháp tâm thần.. v.v.
        • Chữa trị tâm hồn rất an toàn không điếm xỉa gì tới đức tin hay niềm tin gì mà họ theo (hay không theo). Điều duy nhất là họ phải muốn được chữa trị. Cũng chẳng ai đưa ra lời đề nghị rằng bạn phải đứng trước bàn thờ hay thay đổi đức tin của anh/chị ấy để việc hàn gắn này hiệu nghiệm. Nó có hiệu nghiệm, chẳng khác biệt gì với người không Kitô thăm viếng một trường hay bệnh viện Kitô giáo.
        • Trong nhiều trường hợp người được chữa trị không có kết quả bời sự kiêu căng, sự tủi thẹn, sự sợ hãi về một sai lầm khác sẽ bắt đầu, nỗi thất vọng, coi thường.. v.v Trong trường hợp này, một người khác có thể ủy nhiệm thay thế để chữa trị. Không có một phương pháp điều trị thực sự nào khác đưa đến hiệu quả đối với một người được chữa ủy nhiệm. Ví dụ, sẽ chẳng có hiệu quả thực sự nào cho một người khác được ủy nhiệm cho việc chụp X-quang. Từ quan điểm này ta thấy hàn gắn tâm hồn là duy nhất. Chẳng sao cả nếu sự ủy nhiệm là người khác giới hay nhóm tuổi khác nhau. Điều duy nhất được yêu cầu là người đó thực sự muốn được chữa trị.
        • Tâm thần học và nhiều hình thức khác về những chức năng tư vấn như một công việc kinh doanh và thanh toán phí tổn nhưng chi phí quá cao. Hàn gắn tâm hồn là công nghiệp Chúa Kitô – không có phí tổn. Giáo hội không kinh doanh những món quà của Chúa, thực tế nó bị cấm không được tính chi phí. Dịch vụ này được phục vụ vì tình yêu. Đây là điểm quan trọng vì bất kì ai, chẳng màng tới anh/chị ta có giàu hay nghèo đều có thể được tiếp cận việc chữa trị này mà không mất một xu nào. Phải tìm ra và trả cho sự bình an và hàn gắn thôi.

Có lẽ bạn đang băn khoăn rằng từ xưa tới nay chưa ai nói với bạn về “hàn gắn tâm hồn”. Lý do là hầu hết những giáo dân thì thiếu nhân viên. Linh mục có quá nhiều hoạt động phong phú từ việc dâng lễ vài lần trong ngày cho tới làm phép rửa cho con trẻ, làm lễ cưới, làm lễ tang, điều hành các trường học và những trại mồ côi, thăm bệnh nhân và cả một danh sách dài dài với tất cả các loại hòa giải và bất ngờ chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ trong ngày. Linh mục không có thời gian liên quan tới hoạt động như hàn gắn tâm hồn. Một cách đơn giản là không có đủ năng khiếu để dành cho cuộc sống tôn giáo. Do vậy, chỉ những giáo xứ nào có cộng đồng giáo dân cùng giúp linh mục trong những nhiệm vụ đa dạng, có khả năng tạo ra được việc hàn gắn ‘xa xỉ’. Bất kì ai có thiên hướng đúng đều có khả năng làm được dịch vụ này thì có thể hàn gắn tâm hồn được. Anh/chị không cần thiết phải là những người mộ đạo hơn người. Từ quan điểm của con người, tuy nhiên anh/chị ấy phải là những người lắng nghe tốt và kiên nhẫn. Họ phải hào phóng về mặt thời gian bởi việc hàn gắn tâm hồn này đòi hỏi một lượng thời gian kha khá. Không giống tâm thần học, một quy trình. Đau khổ kéo dài tự nhiên và nhân tạo, hàn gắn tâm hồn thì nhanh hon. Thường thì chỉ một phút hay hai phút liên tiếp có thể đủ để mang lại những kết quả đáng kể. Tùy vào chỉ số thời gian, một số quá trình ly tán hàn gắn điển hình thì mất khoảng một giờ đồng hồ. Việc hàn gắn tâm hồn không phải là một ‘việc vội vàng’. Rút cuộc, người làm công việc hàn gắn tâm hồn phải có thời gian và sẵn lòng dành thời gian của họ cho công việc.

Nếu bạn đã từng khó khăn trong việc tìm kiếm một công nghiệp hàn gắn tâm hồn, bạn nên đến nhà thờ và yêu cầu. Nếu bản thân họ không tiến hành được dịch vụ này bạn nên hỏi họ có thể tìm một nhóm “Catholic Charismatic Renewal” ở đâu (tạm dịch, Đổi mới quyền năng công giáo). Nhóm này giúp bạn có những thông tin cần thiết về nơi nào có công nghiêp hàn gắn tâm hồn hoạt động.

Điều gần nhất của việc hàn gắn tâm hồn, cái mà hầu hết người Công giáo biết đến là Phép Hòa Giải. Giáo hội Công giáo buộc xưng tội (hòa giải) ít nhất là một lần một năm trong mùa Phục sinh. Tuy nhiên Giáo hội cũng khuyên rằng chúng ta sẽ có nhiều ích lợi khi việc xưng tội càng thường xuyên càng cần thiết. Chỉ có Linh mục mới thức hiện việc hòa giải này. Trong giáo hội chỉ có linh mục mới có quyền tha tội qua quyền năng của Chúa. Xin chân thành lưu ý – chỉ có linh mục mới có quyền tha tội. Nhưng ngược lại, việc hàn gắn tâm hồn là hàn gắn những vết thương tình cảm và có thể được thực hiện do một cá nhân không phải là linh mục. Cho là giải tội hay hàn gắn tâm hồn thì cũng không dễ dàng để nói với một ai khác về những bí mật và mặc cảm tội lỗi của chúng ta. Nhưng thật đúng cho hành động tự hạ mình này đã mang lại sự thoải mái đến kinh ngạc. Cảm giác thoải mái là điều quan trọng và cần thiết.

Hàn gắn tâm hồn và phép hòa giải là khác nhau và tách biệt, nhưng cả hai đều mang lại sự thoải mái và chắc chắn rằng chúng ta được giải thoát. Thật hữu ích khi biết được nơi nào đó sẵn có sự giúp đỡ. Bởi chúng ta cần mọi hình thức giúp đỡ và phương tiện để đạt được thành công cho một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, cho gia đình và cho chính chúng ta.

Việc hòa giải được truyền tới Chúa qua linh mục. Việc hàn gắn cũng được thực hiện thông qua một cá nhân. Nhưng nó lại không quan trọng là người nào thực hiện bởi chúng ta thực sự đang thỉnh cầu Chúa giúp chúng ta quên đi những kí ức đau buồn, bởi hòa giải và hàn gắn tâm hồn được thực hiện do Chúa, những phẩm chất tốt và phẩm chất không tốt riêng tư của linh mục hay cá nhân thì không quan trọng.

Nếu chồng và vợ cùng đi theo đúng Kinh thánh, Chúa sẽ giúp họ và sẽ có tác động tuyệt đỉnh. Đức tin trong Chúa có giá trị để cố gắng- tôi đã cố đạt được nó – nó đã hoạt động, và cuốn sách này là minh chứng.

TIẾP THEO LÀ NHỮNG DÒNG DÀNH CHO NHỮNG ĐỌC GIẢ KITÔ HỮU

KINH THÁNH DẠY CHÚNG TA RẰNG KHÔNG ĐƯỢC KẾT HÔN VỚI  MỘT NGƯỜI KHÔNG CÙNG TÔN GIÁO

Đây là điểm mà nhiều Kitô hữu đã thấy rất khó khăn để tuân theo hay đồng tình. Mong ước tìm kiếm được một người đặc biệt để thuộc về người ấy và người ấy thuộc về mình là một việc thôi thúc rất mạnh mẽ. Khi người ta phải lòng thì ước muốn này lại càng mãnh liệt. Kinh thánh đã bố trí một kế hoạch cho sự thành công. Nhiều người phải vật lộn với nó. Không đồng tình với sự chỉ dẫn. Mang lại nhiều cuộc tranh cãi đa dạng. Cuối cùng thì Kinh thánh không bao giờ là sai lầm bởi nó chứa đựng sự khôn ngoan của Chúa. Trong thế giới ngày nay, điều này nghe có vẻ khó nhọc; Sau hết, tất cả chúng ta cùng đến trường với những tôn giáo khác nhau. Hàng xóm của chúng ta có thể là những tôn giáo khác. Tại nơi làm việc của chúng ta, chúng ta có những người đến từ những tôn giáo khác nhau, và dĩ nhiên nó có thể xảy ra việc người ta phải lòng nhau.

Bạn nhớ rằng, không có gì là sai khi người ta có những tôn giáo khác nhau. Mọi tôn giáo đều hiêng liêng. Nó chỉ đúng khi người ta kết hôn trong cùng tôn giáo của chính họ.Kinh thánh với sự khôn ngoan đã viết như  sau:

“Anh em đừng mang chung một ách với những kẻ không tin. Thật thế, làm sao sự công chính lại liên kết được với sự bất chính? Làm sao ánh sáng lại dung hòa được với bóng tối?”  2 CÔRINTÔ.6:14-15 

“DO NOT BE UNEQUALLY YOKED TOGETHER WITH AN UNBELIEVER.   FOR WHAT FELLOWSHIP HAS RIGHTEOUSNESS WITH LAWLESSNESS? AND WHAT COMMUNION HAS LIGHT WITH DARKNESS? AND WHAT ACCORD HAS CHRIST WITH BELIAL? OR WHAT PART HAS A BELIEVER WITH AN UNBELIEVER?” .  2 Corinthians. 6:14-15

 

Có một điều rất rõ trong những ngôn từ của Thánh Phaolô (Paul) khi ngài viết  thư gửi cho người Corin. Tôi nghĩ việc chọn từ thật đặc biệt đối với vấn đề mà Ngài đang để tâm. Tuy thế mà cái hồn của câu văn vẫn còn thích đáng cho ngày nay. Tôi sẽ cố thử chừng nào tôi có thể.

 

Đề cập đến điểm này, tôi muốn làm sáng tỏ nó. Rất nhiều bạn tốt của tôi là những tôn giáo khác nhau. Chúa tạo ra mọi người và Chúa đã cho phép tích đa dạng của tôn giáo. Hơn thế, một đứa trẻ được sinh ra trong một gia đình thì không có bất kỳ sự lựa chọn nào. Chúa phán xét con người bằng tâm hồn của họ và những hành vi của họ, không phải bằng tôn giáo nào họ được sinh ra. Nếu Chúa đã cho phép những tôn giáo khác nhau, thì chúng ta không có vị thế gì để bất đồng với sự đa dạng về tôn giáo. Quan điểm là ở chỗ nó phải được thực hiện theo lợi ích hôn nhân trong khuôn khổ tôn giáo của chính họ. Nói chung, hôn nhân cùng tôn giáo thì ít bị đau đầu khi so sánh với cuộc hôn nhân đa tôn giáo.

Nếu bạn có ý định kết hôn với một người không cùng tôn giáo, bạn nên đợi và hãy nghĩ về nó đi. Điều chính là bạn không công bẳng với người mà bạn muốn kết hôn. Người yêu sắp cưới của bạn nghĩ trái tim bạn chỉ dành cho anh ấy (cô ấy) mà thôi, nhưng nó lại không phải vậy.

Hôn nhân là liên kết ba bên giữa Chúa, người chồng và người vợ.

 Trong hôn nhân Kitô giáo việc ràng buộc này với Chúa Giêsu Kitô để đưa người chồng và người vợ đến gần nhau hơn. Trong cuộc hôn nhân ô hợp, kết quả là hỗn loạn và sẽ có kết cục bất an và bất hòa kịch liệt. Bạn không nên nghĩ như một sự trói buộc và theo cách ấy bắt người mà mình thích phải chịu ý kiến khó chịu này. Hòa giải hôn nhân rất rắc rối và thực sự không thể khuếch đại thêm vì phức tạp cản trở tính trọng đại này.

Bạn cũng không nên thái quá với chính mình. Nếu bạn muốn hãy tiếp tục và kết hôn với một người không cùng tôn giáo. Đây là một sự bất phục tùng có chủ tâm với ý nguyện của Chúa và có thể Chúa sẽ phải giáng những thử thách trên bạn cho tới khi bạn quy phục hoàn toàn ý nguyện của Chúa. Điều này sẽ mang lại cho người bạn đời không cùng Kitô của bạn bất hạnh.

Bạn cũng không thẳng thắn với Chúa. Sau cùng Chúa đã phải sai con một Chúa xuống thế để cứu chuộc tội lỗi của bạn. Chúa đã làm thế bằng sự đau đớn và bằng cái chết trên thập giá. Chúa đã làm vậy bởi con người không bao giờ có thể chuộc được hết tội lỗi với Chúa mà con người đã phạm. Một số người thánh thiện phải làm điều này và Chúa Giêsu Kitô đã làm. Chúa đã mang sự cứu chuộc cho toàn thể con người. Ít nhất bạn cũng phải biết được người ấy là Thiên Chúa và là Chúa, Người đã chuộc tội chúng ta. Và tất nhiên là chúng ta cũng phải sống một cuộc sống thật và ngay thẳng. Một số người có thể có ý kiến rằng kết hôn với một người không Kitô là họ đã mang người bạn đời của họ đến với Chúa. Tuy nhiên, Chúa không bao giờ có ý định dùng cuộc hôn nhân làm công việc phụ vào như là lĩnh vực truyền giáo. Đôi khi có thể lôi kéo một bạn đời về với Chúa nhưng sự bất hòa làm chôn vùi bạn.

Trong trường hợp mà bạn đã kết hôn với một người không cùng tôn giáo, thì vẫn còn hy vọng. Bạn nên lập mối quan hệ với Chúa và hòa giải tội bất phục tùng của mình (hay không biết) với Chúa. “Sự không biết” trong câu văn này không có nghĩa như sự không biết một cách ngây thơ đâu. Nhưng đúng hơn là lời biện bạch mà chúng ta đã làm , không phải để thông tin cho bản thân chúng ta, mục đích là để chúng ta có thể tiếp tục làm những gì mà chúng ta thích làm. Ví dụ: Nếu chúng ta tránh xa lớp học giáo lý hay đi nhà thờ hay đọc Kinh thánh hay tìm kiếm sự hướng dẫn. Sau đó chúng ta hy vọng có thể sử dụng cái sự thiếu kiến thức đó như một lời xin lỗi. Có thể là sự thật rằng chúng ta không biết gì, nhưng lý do chính là ở chỗ chúng ta sẵn lòng chọn để coi là không biết gì.

Bạn đang băn khoăn là làm thế nào bạn có thể lập mối quan hệ với Chúa. Bạn có thể đạt được bằng cách sau:

 

  • Hiểu được tội lỗi của bạn và phải chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình với Chúa, Người là cực thánh. Chúa biết hết những tội tự nhiên của chúng ta, do đó chúng ta có thể thú nhận tội lỗi thoải mái với Chúa. Chúng ta không nên cố gắng đưa ra cách cư xử của người khác hay cách ăn ở bậy bạ của người khác như là lý do phạm tội chống lại Chúa. Chỉ nói tội là tội và phải hối hận thực sự về tội lỗi của mình. Hãy thành thật sẵn lòng tránh xa tội lỗi. Chúa biết chúng ta lại mắc tội. Chúa biết rõ về sự yếu đuối của chúng ta nhưng Chúa quan tâm về những nỗ lực và khuynh hướng của chúng ta.
  • Chúng ta phải khiêm tốn để thú nhận rằng chúng ta không bao giờ là hoàn hảo theo tiêu chuẩn của Chúa.
  • Hiểu biết về Chúa Giêsu Kitô, con một Chúa đã chết vì những tội lỗi của chúng ta, để chúng ta có thể được chuộc tội.
  • Hãy đặt lòng tin vào Chúa Giêsu Kitô như người cứu chuộc cả nhân loại chúng ta.

 

NẾU BẠN THỰC SỰ CHƯA CÓ QUYẾT  ĐỊNH , SAO  KHÔNG QUYẾT ĐỊNH NGAY BÂY GIỜ, HÃY DÀNH CHO HÔN NHÂN CƠ HỘI THÀNH CÔNG.

 

============================== 

 

7.  TOGETHERNESS

Is life together possible?

This question produces mixed and opposite reactions. The people who are eager to get married will immediately say YES to this question, they would actually find the question inconceivable. On the other hand there are a vast number of people who are seriously asking the question, “Is life together possible?”

For me, before I got married, wedding was a normal sequence in the course of life’s florid train of events. It seemed to be an understood milestone. In my mind, there was no doubt that two people could live together. My own thinking, my Christian out look and observations of my own parent’s marriage gave this thinking credence.

Now after my own marriage difficulties and the marriage separations of friends, I was forced to re-examine this question. Over the period of time I am convinced of two things:

  • It is possible to live together,
  • Both have to work at it; otherwise, a marriage would succumb to the pressures that destroy togetherness. Togetherness cannot be taken for granted.

A lot depending on the experiences we make and the expectations we have. For example, Mrs. M had other opinions, after the honeymoon, Marriage was just not what she imagined it to be. Disappointment and bitterness began to emerge and already another marital union was ready to join the vast mountain of troubled marriages. While it is rare for disappointment and bitterness to emerge so soon after the honeymoon, it is certainly not impossible.

Social Psychologists are of the opinion that the very foundation of a stable family home life, is disintegrating and the very institution of marriage seems to stand in danger of crumbling. The fact is, Matrimony cannot crumble – It is a Divine institution – God is the Author. What it will face is, however, are attacks from the devil in all forms and disguises. It will challenge us as individuals, to do things our way and fail, or to do it God’s way and succeed. It will challenge our alacrity to use our WILL with the Wisdom of God rather than that of man.

One of the countries that have publicly available statistics on this subject is the USA.

The statistics revealed:

In 1900: 1 marriage in 12 landed in a divorce.

In 1922: 1 marriage in 7 landed in a divorce.

In 1980: 1 marriage in 3 landed in a divorce.

(In 2004: The US statistics is 1 marriage out of 2 landed in divorce. Oklahoma is said to top the list with 71% landing in divorce. (This data was added later in 1992))

Every marriage separation or divorce produces emotional scars, which have an effect on future generations. The prospects for the future look even more distressing. Note the statistics mentioned above are for divorce. These figures are possible because there is civil census for divorce. There are separate statistics for registered separation but these figures are incomplete, because not all cases are officially registered. There are however, no censuses on marriage where the spouses have separated relationship but live under the same roof.

If we take these two groups of problems relationships, we see that the ratio is much worse than 1:3.

This ratio is shocking enough, but in addition, there are a vast number of households that are openly recognized war zones. Where, fights, defiance and shouting matches are a regular occurrence.

To these figures we can add the vast number of households where a truce is maintained just for the sake of some worldly reason like: for the sake of prestige, social image, reputation, financial reason or for the sake of the kids. These marriages constitute disturbed relationships. Instead of being a piece of heaven on earth, they are a piece of hell on earth.

For the sake of an overview to problem marriage we have:

  1. Divorced cases where the ratio stands at 1 Marriage out of 3.
  2. Registered Separation.
  3. Unregistered Separation.
  4. Separated relationships but living under the same roof.
  5. Strained and war zone relationships.
  6. Disturbed Relationships.

So what do we have here as far as the ratios are concerned? Firstly, one third falls off under the officially divorces cases. Secondly, if we add separated marriage and disturbed marriages, the figure can conservatively add up to another third. From this, we can infer that only one marriage out of three is likely to be a happy one.

(At the time of compiling this book in 1992 the Static rate for divorce in the USA is estimated to reach one marriage out of two. This ratio is for divorce alone!)

Considering the above ratios, I think it is important to look at marriage carefully, because the odds of a happy and successful marriage are less than one third. It is for this reason, reading about marriage should begin before marriage, and should continue like a, ‘process’ at least till ‘The Fourth Stage has stabilized – The communion Stage, (See Chapter on Relationship). This will involve reading, thinking and re-thinking. Nowhere can anything be left for granted. Every little success is by hard won efforts. We must be clear that marriage demands careful and constant attention, otherwise it will die. When it comes to our careers and climbing up the professional ladder, we are clear and we make serious efforts to keep up. Unfortunately we often do not put in the same zest when it concerns our marriage. Most people try very hard to keep up the efforts of the career because they hope to provide a good standard of living and achieve happiness for the family through this.

But the so-called good standard of living and good things are no replacement to careful and constant attention. Even the torrential starting love that was so strong during the courtship hasn’t sufficient adherence force to look after a marriage over a prolonged period of years. Constant Grace of God and Love from our side can overcome the strains of life and the ravages of time induced fatigue.

The statistics mentioned above are based on US state of affairs. In other countries these figures will be different, but the tendency worldwide is clear. The tendency shows a worldwide erosion of marriages.

The latest divorce statistics however tend to show an improvement. Why? Is it because people are able to get on better? ­ No, it is simply because there is an ever increasing number of couples who are living together but who are not married. Hence, their going apart cannot be reflected in either the divorce statistics or the separated statistics. Marriage is commitment to each other. These, ‘Living Together’, relationships are a type of insufficient and insecure relationship, with a handy exit passage.

At interviews an estimate of 7% of women and 6% of men said they would not marry the same person. Many said that they would not marry again. While the above percentages are subjective feelings, the fact remains that there are ample number of external influences that support break-up. Influences like the opinion of family; friends; the opinion of society, the example of others. The humdrum of the worldly influences seem to say, “If you can’t love it ­ leave it.” This is a strong pressure to cope up with. Christians often tend to feel secure in their marriages, if they both have been dutiful to their church going. There are surprises even here. So in all fairness it is important to point out, for those of us who are Christians, we must be aware that Christian Marriage are not immune to marital disharmony, and the pressures of the world will be just as intense. These pressures and opinions will poise themselves very conveniently, as an easy exit from the wedding vows. The wedding vow: . . “Do you (Name) take this woman / this man to be your lawfully wedded wife / husband for rich or for poor, in health or in sickness, in good times or in bad times?” . . .The promise at the altar does not have any, “Ifs”, “buts” or, “back doors.”

The typical SYMPTOMS of a sick and unhappy marriage are:

Infidelity, bitterness; resentment; drop in affection, cutting comments, criticisms and prolonged silence. These characteristics are a poor advertisement for the peace of Jesus Christ or His Power in our Life.

It is necessary to search for the reason, which causes the break-up; and a lot of people try to pursue this cause earnestly. Some who find the exact cause may arrive at the following finding:

They find it difficult to pin point the reason. They use a lot of worldly wisdom. They first of all look for a “single” reason. They find some reasons but there still seems to be something else lurking somewhere. Somehow, the picture does not seem complete. And this baffles them. It is true the picture is not complete. Because this picture involves the feeling and emotions of:

  • One’s self.
  • The spouse and
  • Any other people who have contributing influence to the relationship.

Emotions and feelings are dynamic and are subject to change. They change either by a subjective or objective outlook. Time has an effect. Often things fade and become insignificant with time and yet the opposite is equally possible. We are always facing new influences and consequently our marital problems are also encountering new influences all the time. So the combinations that result because of all these influences are simply innumerable and we cannot see the whole picture in its fullest details.

Added to the large number of influences, is also the variety of hues of meaning and importance that, we assign to the intensity levels of the influence.

Sometimes when we reason purely with our human intellect, we could be over whelmed by the unpleasant changes and re-changes. Just when you feel you have made progress, you find that the focus of contention has changed.

The confusion in this phase is extremely complex to understand. If we try to make an analogy of the complexity of all factors in marriage, we can compare it almost to some kind of a Video Game where there are many targets, which are constantly moving around and are constantly changing their size and status between ‘Friend’ and ‘Foe’. A game like this can be quite exasperating, but that is how many married couple feel about their problem relationship. They are quite exasperated, and they react out of their exasperation. In the bargain, they often make things worse for themselves and their spouse.

Let us see what the Bible tells us. It tells us that marriage and family are a divine institution. In fact, it is the first institution forwarded by God as far as mankind is concerned. He designed it as necessary for the human race. By His divine will He allowed man and woman to be pro-creators. If we look at many other species of living beings the institution of marriage is not necessary, even parental care and upbringing may not apply. Take the caterpillar for instance; it has no family ties with its mother. We cannot fully understand God’s reasons for everything He has done, so we have to assume that it is God’s plan, the way He designed human marriage.

The devil is constantly trying to disrupt this plan. Sometime his attempts bring him success, while it brings sufferings to the victims. If we lower our guard, the devil makes his move.

In spite of the many obstacles, we should at all times remember that God founded the institutions of marriage and He also has the power to make it work.

If we try to categorize marriage conflicts, they will fall into two major groups:

  1. Reasons that result out of personal imperfections like our ego, jealousy, selfishness, immaturity, lack of contentment, weak faith etc.
  2. Reasons that result out of attacks from the devil. These attacks are not direct. They are disguised, well camouflaged and
    designed not to draw attention to its self. In fact they make the people seek solutions elsewhere. The initial strategy of this disruption seems to impart relief, joy, well being and satisfaction. It produces a feeling of freedom from the troublesome spouse. It works almost exclusively through human weaknesses. It could be through the weaknesses of self or others. The devil is a master in deception. He achieves his ends by making the person concerned, to turn to sin. It is for this reason that people in a marriage conflict turn towards anger, fighting, bitterness, resentment, infidelity. They may also turn either to self- destruction or to the destruction of others. The end effect is sin, and his aim is to make human being sin. And what is Sin?

SIN IS TURNING AWAY FROM GOD’S PLAN.

If we look closely at the strategy, we see how cunning it is. The mere fact that it does not attract attention towards itself is in effect, an indication of its purposefulness towards destruction. The trick in this strategy is:

  1. When we do not see a cause we do not offer any defense.
  2. We do not offer any resistance, because we don’t see any cause, and, our attention is cleverly diverted by making us pre-occupied to search for solutions everywhere else. Every time and every effort seems to point to another possible avenue. Every time we feel we have got a grip over the problem, we find it was a mistake and we start chasing another mirage all over again. Time, efforts and energy are wasted on fruitless shadow ­ boxing and finger pointing matches.

In the Bible Ephesians 6: 10-17 we read:

“FINALLY, MY BRETHREN, BE STRONG IN THE LORD AND IN THE POWER OF ‘HIS MIGHT’. PUT ON THE WHOLE ARMOUR OF GOD, THAT YOU MAY BE ABLE TO STAND AGAINST THE WILES OF THE DEVIL. FOR WE DO NOT WRESTLE AGAINST FLESH AND BLOOD, BUT AGAINST PRINCIPALITIES, AGAINST POWERS, AGAINST THE RULER OF DARKNESS OF THIS AGE, AGAINST SPIRITUAL HOSTS OF WICKEDNESS IN HEAVENLY PLACES. THEREFORE TAKE UP THE WHOLE ARMOUR OF GOD THAT YOU MAY BE ABLE TO WITHSTAND IN THE EVIL DAY, AND HAVING DONE ALL, TO STAND. STAND THEREFORE, HAVING GIRDED YOUR WAIST WITH TRUTH, HAVING PUT ON THE BREASTPLATE OF RIGHTEOUSNESS. AND HAVING SHOD YOUR FEET WITH THE PREPARATION OF THE GOSPEL OF PEACE. ABOVE ALL, TAKING THE SHIELD OF FAITH WITH WHICH YOU WILL BE ABLE TO QUENCH ALL THE FIERY DARTS OF THE WICKED ONE. AND TAKE THE HELMET OF SALVATION, AND THE SWORD OF THE SPIRIT, WHICH IS THE SWORD OF GOD.”

Aufruf zum Kampf

10 „Und schließlich: Werdet stark durch die Kraft und Macht des Herrn!

11 Zieht die Rüstung Gottes an, damit ihr den listigen Anschlägen des Teufels widerstehen könnt.

12 Denn wir haben nicht gegen Menschen aus Fleisch und Blut zu kämpfen, sondern gegen die Fürsten und Gewalten, gegen die Beherrscher dieser finsteren Welt, gegen die bösen Geister des himmlischen Bereichs.

13 Darum legt die Rüstung Gottes an, damit ihr am Tag des Unheils standhalten, alles vollbringen und den Kampf bestehen könnt.

14 Seid also standhaft: Gürtet euch mit Wahrheit, zieht als Panzer die Gerechtigkeit an

15 und als Schuhe die Bereitschaft, für das Evangelium vom Frieden zu kämpfen.

16 Vor allem greift zum Schild des Glaubens! Mit ihm könnt ihr alle feurigen Geschosse des Bösen auslöschen.

17 Nehmt den Helm des Heils und das Schwert des Geistes, das ist das Wort Gottes.“ Epheser 6: 10-17

We have no option but to recognize and tackle both sources of conflict ­ human weaknesses and the devil.

The reason why a result like reconciliation fails is because we tend to think that there is only one source to overcome.

  • The modern man recognizes the faults in human weakness but laughs the, ‘devil-stuff’ to scorn. Consequently he sees no reason to do anything about developing his faith.
  • The primitive man on the other hand, lived in his superstitions and gives less attention to human weakness except perhaps to defend his precious human ego.

Most of us vacillate between these two models. Human weakness alone is not the total pictures of man’s complex make up and superstition is not a total picture anyway. So, either of these avenues in isolation will fall short of true and lasting results. When we find that we cannot solve our imperfections and our normal intelligence does not take us forward, we get frustrated. But frustration does not solve the problem, it only escalates it. If we want to solve the problem, we need to first of all believe in God and ask for Faith in God. Once we make this first step, we will find all other factors like human-weakness, falling into their rightful place. Our intelligence can then logically follow the teachings of God’s ways through reading the Bible. The Bible has a lot to say in every relationship of mankind including marriage. We also cultivate an attitude to things which intelligence alone cannot solve.

Among the many things the Bible teaches us. One point that stands out prominently is that Jesus Christ was well aware of these human problems and that is why he said:

“FORGIVE AND FORGET.”

By FORGIVING we put the devils attack down, by FORGETTING we are able to stand above human weaknesses, our’s as well as the other persons. FORGIVING and FORGETTING besides their individual merits has a collective merit. That is, it has the ability to attune our thinking to wipe away ‘old scores’ on hurts. The result is that we are not hurt any more, so we do not feel the need for revenge or at least to give ‘tit for tat’ we also have a less cluttered up mind, so we can think better. It is the most worthwhile solution that we have.

We should give this teaching of Forgive and Forget an extra-determined attention because:

  • God’s Son said it, and there is nothing casual which has been recorded in the Bible.
  • God knew that this was extremely necessary otherwise we would never be able to solve these kinds of conflicts.
  • It is a difficult teaching to practice, because, of our fallen nature. This is the reason why Jesus had to stress it. It is this fallen nature of ours, that either tries to avoid the teaching or to adopt a seemingly more appealing course of action, For Example, getting our own back and giving a tit for tat.

It is extremely difficult to forgive but comparatively it is still more difficult to forget. We need GOD’S HELP if we are to be able to overcome our fallen nature.

Somewhere along our life, we gather HURTS and these hurts trouble us, they become in-effect a part of our behavior and out look. The word “RESENTMENT” is used often in our vocabulary, we know how to use the word, but most of us hardly go into the origin of the word. ‘Resentment’ comes from two words, “Re” is, “again” and “Sentiment” comes from “Sentiment.” The word Sentiment covers a wide range of feeling, but in the usage of this word ‘Resentment’ is reserved to cover hurt feelings. So when put together, it means to feel Sentiments again ­ ie. to feel hurt again. It is this feeling of hurt again and again which is the cause of much pain. We feel it again and again because we remember old incidents, in our mind we re-live some previous hurt which was caused by some person or incident and which we have not “forgotten” the things that were said, done or implied ­ we are re-hurt over and over again because we are again feeling what we have not forgotten.

Many people including practicing Christians are not aware that there is a Christian Ministry called, INNER HEALING MINISTRY. The service of this Ministry is to help in healing wounds that are caused by hurt feelings, hurt emotions, and painful memories. Many of the hurt experienced percolate into the conscious, semi-conscious or to the sub-conscious areas of a person. Many wounds are caused so far back in time that we no longer remember them. But no matter how far back or how faded away the memories are, these hurts form and continue to influence our behavior. While some wounds are caused as far back as childhood there are even wounds caused while the child is still in the womb. An unwanted baby somehow perceives that it is not wanted. It feels this rejection; it is helpless and can do little or nothing except to take it all in. Later, in life these feeling will emerge as a ‘play back’ in some way or another.

The memory of hurt feelings is a wide spread reason for marital conflicts. It may be necessary to undergo an, Inner Healing.

There are so many things that we do not know about, for the simple reason that we do not have time to keep up with all the information explosion going around us. It is only when something goes wrong, that we search out for solutions. I came across the experience of inner healing only about a year and a half ago.

I suspect that many people do not know enough about inner healing. So, I will briefly try to say a few words about inner healing. For one thing it is very effective, provided, you have the right disposition and the wish to be healed. This also means that the person should have the desire to let go of the hurt. Many people find it extremely difficult to let go (of a hurt), they cling on to it. Inner healing is done usually with the help of another person who prays and helps the person who is in trouble to express his / her hurts and grants forgiveness to all people or situations, which have caused the injuries. This is done one session at a time, mentioning the Specific Name of the person wherever known. At the same time to ask the other person to forgive him / her for the hurts that they may have caused to the other person. The “other person” is not present, so, it is conducted in absentia. This secession works because of what is written in, Matthew 18:20, Matthäus 18:20.

“FOR WHERE TWO OR THREE ARE GATHERED TOGETHER IN MY NAME, I AM THERE IN THE MIDST OF THEM.”

20 „Denn wo zwei oder drei in meinem Namen versammelt sind, da bin ich mitten unter ihnen.“

Briefly this is how Inner Healing works. The past is not forgotten only the sting, that keep ‘resentments’ alive is removed. It is amazingly effective because once resentment is removed the hurt is gone and the past incident serves only as an experience. This healing is totally unlike brain- washing, electrode erasement and drugs used by psychiatrists. There is no damage or interference to the mind or body of the person. It is a way by which a person prays for the strength to let go of his hurt feeling and to once again embrace the other person in Love.

Christianity is a religion of Love and that is all that inner healing does. It helps the person to love once again (and be unshackled from the past hurts).

If I put the advantages down in the form of points it would look like this:

  • No additional wounds are inflicted either to body, mind, emotion or soul.
  • The memory still remains and serves only as our ‘experience’, so that we know how to avoid the same mess again and how to help others in an effective way. The memory is never used for storage of weapons of reproach, for further use.
  • Since no human part is endangering like the brain, the body, the reaction, there are no withdrawal difficulties. I am saying this in direct reference to the physical damages caused by drugs like anti-depressants, anti- anxiety, tranquilizers, sleeping tablets, memory- erasement, and a vast number of psychiatric methods etc.
  • Inner healing is safe regardless of what faith or creed one follows (or doesn’t follow). The only thing is that the person must want to be healed. There are no suggestion made, that one must alter or change his / her faith in order that the healing becomes effective. It is, in effect, no different from a non-Christian visiting a Christian School or Hospital.
  • In many cases the person to be healed will not come because of pride, shame, fear of another fail-start, despair, defiance, etc. In this case another person can stand proxy for healing. There is no other real treatment that is effective for a proxy stand-in. For example, It will be totally ineffective to have some one else stand- in as proxy for an X-Ray. From this point of view, inner healing is unique. It does not matter if the proxy is of the opposite sex, different age group. The only thing that is needed is the person must want to be healed.
  • Psychiatry and many other forms of counseling function as a business, and fees are charged. The fees range somewhere between, high and exorbitant. Inner healing is a Christian Ministry ­ no fees are charged. The Church is not in the business of selling God gifts, in fact it is forbidden to charge fees. This service is done out of love. This is an important point because anyone regardless of whether he or she is rich or poor can approach this healing without turning the coins over in his pocket. Just to find and pay for peace and healing.

Perhaps you are wondering how come you never heard of “INNER HEALING” before. The reason is that most Parishes are under staffed. The Priest have so many multifarious activities ranging from saying mass a few times a day, to baptizing babies, to marrying people, to burying others, to running the administration of Schools and Orphanages, to visiting the sick, and the list goes on and on with all kinds of adjustments and surprises and only 24 hours in a day. The priest does not have time for a time-involved activity like inner healing. There are just not enough vocations towards religious life. So only parishes where the parishioners join in, to help the priest in various duties, makes the ‘luxury’ of inner healing possible. Any person who has the right disposition to do this service can do inner healing. He or she need not be extraordinary religious. From a human point of view, he or she should, however, be a good and patient listener. They should be generous with their time, because inner healing takes a fair amount of time. Yet unlike psychiatry, which is naturally and artificially a long drawn process, inner healing is faster. Often one or very few successions may be enough to bring about significant results. As an indication of time, a typical inner healing secession can take 1 hour. Inner healing is not a ‘Rush- Job’. Consequently, a person doing the inner healing must have, and be willing to offer their time.

If you should ever have difficulty in finding an Inner Healing Ministry, you should go to a Church and ask. If they themselves do not conduct this service you should ask them where can a, “CATHOLIC CHARISMATIC RENEWAL” Group be found. This Group will then be able to give you the necessary information, as to where the inner healing ministry is conducted.

The nearest thing to inner healing, what most Catholics know about is the SACRAMENT OF CONFESSION. The Catholic Church orders this Sacrament at least once a year at Easter time. The Church however recommends that we should avail of this sacrament as often as necessary. Only a Priest does this sacrament of confession. In the Church only a Priest is given the authority to absolve sin through the Power of God. Kindly note – only a priest is authorized to absolve sins. Whereas inner healing is healing of emotional wounds and can be practiced by a person who is not a priest. Either in confession or inner healing, it is certainly not easy to tell another person all our secrets and embarrassing sins, but it is precisely this act of humbling ones self that surprisingly brings relief. It is this feeling of relief that is important and needed.

Inner healing and confession are different, and distinct, but both bring relief and assurance that we are free. It is useful to know where good help is available, because we need every form of help and means to achieve a happy married life, for our family and ourselves.

Our Confession is made to God, through a priest. Inner healing is also done through a person. It is therefore not important who the person is because we are actually asking God to help us forget hurtful memories, since confession and inner healing are done by God, the personal merits and de-merits of the priest or person is not important.

If husbands and wives follow the Bible, God will help them and it will have a tremendous impact. Faith in God is worth a try ­ I tried it ­ it worked, and this book is the testimony.

The following lines are for my Christian readers:

THE BIBLE TELLS US NOT TO MARRY A PERSON OF ANOTHER RELIGION.

This is a point that many Christians find difficult to follow or agree with. The wish to seek a special person to belong to, and have belonged to you is a very strong urge. When people fall in love this desire intensifies. The Bible lays down a Blue Print for success. People may wrestle with it. Disagree with the direction. Bring in various arguments. In the end the Bible is never wrong, because it carries God’s wisdom. In today’s world, this may sound very hard; after all we go to schools with people of different religions. Our neighbors may be of different religions. In our work spot we have people from different religions and it may just happen that people can fall in love. Mind you, there is nothing wrong that people have different religions. Every religion is sacred. It is only right that people marry within their own religion. The Bible in its wisdom puts it like this:

“DO NOT BE UNEQUALLY YOKED TOGETHER WITH AN UNBELIEVER. FOR WHAT FELLOWSHIP HAS RIGHTEOUSNESS WITH LAWLESSNESS? AND WHAT COMMUNION HAS LIGHT WITH DARKNESS? AND WHAT ACCORD HAS CHRIST WITH BELIAL? OR WHAT PART HAS A BELIEVER WITH AN UNBELIEVER?”

2 Corinthians. 6:14-15

14 „Beugt euch nicht mit Ungläubigen unter das gleiche Joch! Was haben denn Gerechtigkeit und Gesetzwidrigkeit miteinander zu tun? Was haben Licht und Finsternis gemeinsam?

15 Was für ein Einklang herrscht zwischen Christus und Beliar? Was hat ein Gläubiger mit einem Ungläubigen gemeinsam?“ 2 Korinther 6: 14-15

There is a certain sharpness in the words of St. Paul when writing his Epistle (Letter) to the Corinthians. I think the choice of words were specific to the problem he was addressing. Nevertheless, the spirit of the text is still relevant today. I will try to attempt it as best as I can.

By mentioning this point, I want to be very clear. Many of my very good friends are of different religions. God made everyone and He allowed diversity of religion. Furthermore, a child is born into a family without any choice. God will judge people by their heart and their deeds, not by which religion they were born into. If God has allowed different religions, we are not in any position to disagree with the diversities of religions. The point that is being made refers to benefits of marrying within ones own religion. Generally, same religion marriages are less stressful when compared to an inter-religious marriage.

If you intend marrying a person of another religion, you should first wait and think about it. In principal you are unfair to the person you want to marry. Your intended partner thinks your heart belongs exclusively to him (or her), but this is not the case.

MARRIAGE IS A TRI-UNION BETWEEN GOD, HUSBAND AND WIFE.

In a Christian Marriage this binding with the Lord Jesus Christ brings husband and wife closer. In a mixed marriage the result is chaotic and will result in unpleasantness and strife. You should not consider such a binding and thereby subject the person you like so much, to this unpleasant sentence. Marriage adjustments are complicated enough and there is really no use to amplify the complications still more, with obstacles of this magnitude.

You should not even be unfair to yourself. If you still want to / or went on and married a person of another faith, this is a deliberate disobedience to God’s Will and it might be that God would be forced to inflict trials upon trials on you till you bend to His will totally. This will make your non- Christian partner unhappy.

You are also unfair to God. After all He sent His Son down to Earth so that He could pay the price of your Salvation. He did this by suffering and dying on the Cross. He did this because man by himself could never make enough reparation to God for the Sin, which he has committed. Somebody divine would have to do it, and Jesus Christ did it. He bought salvation for all men. The least we could do is acknowledge Him as Lord and God, who redeemed us. And of course we also have to lead a just and upright life.

Some may come by the idea that by marrying a non- Christian they will bring their partner to God. God, however, never intended marriage to serve additionally as a mission field. Sometime this winning of a partner over to God may work but the odds are overwhelmingly against you.

In the event that you are already married to someone outside your religion, there is still hope. You should reach for a personal relationship with God and confess your sin of disobedience (or ignorance) to Him. ‘Ignorance’ in this context was not meant as innocent ignorance but rather the excuses we make, not to inform ourselves, so that we can continue to do what we like to do. For example, if we avoid catechism class or going to church or reading the Bible or seeking guidance. Then we hope, we can use the lack of our knowledge as an excuse. It may be true that we are ignorant, but the real reason is that we willfully chose to be ignorant.

You may be wondering how you can reach a personal relationship with God. You can achieve it by the following method.

  • Acknowledge your sinfulness and take full responsibility for your Sin to God who is infinitely holy. God knew all about our sinful nature, so we can admit it freely to Him. We should not try to draw other people’s behavior or misbehavior as reasons for sinning against Him. Just call sin a sin and be truly sorry for it. Have a sincere willingness to avoid falling into Sin. God knows we will fall again. He is aware of our weaknesses but He is interested in our efforts and disposition.
  • We must have enough humility to admit that we can never be totally correct to the standards of God.
  • Acknowledge Jesus Christ, His Son died for our Sins, so that we may be redeemed.
  • Place our trust in Jesus Christ as our personal Savior.

IF YOU HAVE NOT ALREADY MADE THIS DECISION, WHY DON’T YOU DO IT NOW, GIVE YOUR MARRIAGE A CHANCE TO SUCCEED.

===============