BUILD UP

Translated by:  HAI DUC TRAN

Tình yêu luôn là đề tài phổ biến, ngay cả ngày nay. Chúng ta dùng từ rất ngẫu nhiên, ta nói “Tôi yêu vợ tôi”, “Tôi yêu con cái tôi” “Tôi yêu Chúa tôi”, “Tôi yêu xe hơi của tôi” “Tôi yêu món Pizza của tôi” ngoài từ “Yêu” này ra nó cũng đã từng có nghĩa dục vọng. Thêm vào nó là lời chào.Liệt kê ngữ nghĩa của nó thì dài vô tận. Nó có nghĩa khác nhau đối với những người khác nhau. Cũng có nhiều nghĩa đối với một người.

Trong hôn nhân Kitô, tình yêu là yếu tố hôn nhân quan trọng nhất. Giống như sự trưởng thành, tình yêu là một quá trình, không phải một trạng thái. Trong những ngưòi thực sự “Phải lòng” thì họ  “lớn trong tình yêu” nhiều hơn. Tình yêu gồm cả cho đi vui vẻ và không mong được đáp lại. Tiến trình này là một phần của toàn bộ tiến trình trưởng thành.

Một đứa trẻ cần tình yêu thương, nếu không nó sẽ chết. Nó nhận được tình yêu, nhưng không đáp lại. Nhưng giây phút êm đềm của bé và tiếng gù gù của bé giải thích như biểu lộ tình yêu. Thực tế, chúng chỉ biểu hiện bằng trực giác cố gắng muốn được ăn, được thoải mái và mong muốn tự làm thoải mái. Những em bé mới sinh chỉ biết yêu bản thân thôi. Khi em bé lớn, dần dần hiểu biết về sự hiện diện của người khác và học cách yêu và cách ảnh hưởng lẫn nhau. Trong đường đời đầu tiên, bé có thể yêu mẹ bởi mẹ cho em ăn; chăm coi ; cho bé tình yêu thương, đáp ứng mọi thú bé cần. Em cảm nhận đựơc bàn tay đầu tiên qua hàng giờ sau đó và đựơc đánh thức và cảm nhận được sự quan tâm của mẹ.

Nhanh chóng bé cảm nhận được bố mình, anh chi, người họ hang, bè bạn và những người khác.Dần dần bé học cách đáp lại tình yêu.Tiến trình này cứ thế cho tới một ngày sẽ gặp ai đó và nói “Anh yêu em”

Chúng ta hãy dừng lại một chút về chủ đề em bé. Tất cả chúng ta đều có những ký ước thân thương về con cái, cháu trai, cháu gái mà ta yêu thương. Đôi khi ta trầm tư về những thiên thần bé nhỏ này và thấy chúng chính là một phần trong đời của ta. Khi tôi nghĩ về hai đứa con Ramona và Dominic và tình yêu vĩ đại mà chúng dành cho tôi, tôi đã viết những suy nghĩ  của tôi trên trang giấy này.

Đoạn viết như sau:

“Khi tôi viết về những điều yêu thích và những trải nghiệm của chúng, trái tim tôi vui sướng bồng bềnh. Món  quà vui thích và trải nghiệm vui vẻ đó chỉ có thể có ở những  trẻ nhỏ và ngây thơ thôi. Suy nghĩ nhiều lắm, tôi quyết định dùng từ “món quà” thay vì nói là đứa trẻ làm những điều vui nhộn và buồn cười. Nó thực sự là món quà dành cho chúng tôi,người cha, người mẹ và những người lớn. Khi tôi nghĩ về nó, những đứa trẻ nhỏ có thể làm được những việc nhỏ tí thôi. Chúng không đọc sách được, không thể lái xe ; không thể thiết lập vấn đề kinh cầu,chúng chỉ có thể làm đựoc rất ít. Những điều chúng có thể làm được chính là bộc lộ niềm hân hoan và hạnh phúc. Điều này chúng thực hiện theo cách không thể đoán trước. Chúa thân yêu đã biết đựơc những hạn chế của chúng và Chúa cho chúng ở gần bên trái  tim Ngài. Có thể Chúa muốn dành cho chúng bằng bất cứ giá nào, và khi đó!…

“Chúa nghĩ: Chúng sẽ trở thành những sứ giả của niềm vui và niềm hạh phúc. Niềm vui không phải là thuộc tính có thể hiểu được cũng không phải cái gì chỉ có thể biểu hiện được, cũng có những thuộc tính khác. Thực sự nếu chúng ta đến xem, thuộc tính về niềm vui phổ biến này chính là món quà đặc biệt chân thành Chúa đã trao cho bọn trẻ bởi chúng còn cách nào nữa để thúc đẩy chúng thành người lớn.

Một trẻ nhỏ thực sự tranh giành lấy đựơc phần ăn và những yêu cầu cho cuộc sống khác nữa.Những gì ta chứng kiến như sự âu yếm, thực sự đó là tính cách rõ rệt  mà nói lên một cách hùng hồn cái tài năng thiên phú đa chiều của Chúa mà Chúa đã ban cho chúng. . Nếu ta suy nghĩ một chút, Chúa đã suy tính và thu xếp cho chúng ta trải nghiệm một trẻ nhỏ một phương pháp mà bởi đó nó có thể kiếm sống. Và Chúa đã nghĩ gì về phương kế hiện hành?- Vui lên! Hãy vui lên! ….

..“Vâng, Chúa đã thu xếp một đứa trẻ với khả năng mang lại niềm vui và niềm hạnh phúc như phương kế hiện thời. Chúa đã thu xếp cho chúng với một sự nhận biết phổ biến và ước mong tiện nghi. Điều kì diệu vĩ đại là Chúa làm cho người lớn có thể cảm nhận được những hành động này của đứa trẻ và sự đấu tranh. Chúng ta hiểu được những hành động, nhưng không thực sự hiểu nó như sự đấu tranh. Chúng ta giải thích nó như sự học hỏi. Chúng ta cảm thấy đứa trẻ tinh khôn. Cái gì là điều đặc biệt thật sự chính  cảm giác này là tình yêu, không phải lòng thương hại. Sự phổ biến mà Chúa trao cho đứa trẻ thật  hiệu quả . Nó mang lại cho người lớn niềm vui, niềm hạnh phúc và là động cơ thúc đẩy để cứ tiếp tục trông nom nhu cầu của đứa trẻ ngày qua ngày. Nó thúc đẩy phụ huynh và người lớn chăm nom chúng bằng tình yêu, bất chấp hàng nhiều đêm không ngủ. Chúa đã nghĩ đến tất cả điều đó! Tiện đây chúng ta phải nói rằng, bởi vì nó sự sử dụng phương thức tuyệt diệu này để kiếm sống. Nó thực sự đòi hỏi em bé hoàn toàn nỗ lực cho vấn đề nghệ thuật sống này.

Niềm động viên là những gì cần thiết để cho sự nỗ lực của bé tiếp tục. Nó chính là những hành động của niềm vui, niềm hạnh phúc này để dần dần trở thành những hành động của tình yêu thương cho bé lớn lên”.

Quay lại với cuộc sống của người lớn, trong nhiều ngôn ngữ hiện đại, chúng ta chỉ có một từ để nói về những diện mạo của tình yêu. Tuy nhiên, cũng thật thú vị khi biết rằng người Hy Lạp cổ đã sử dụng bốn từ để diễn tả những kiểu khác nhau về tình yêu, chúng là:

  1. ÁI TÌNH(EROS)
  2. BẮC ÁI VÀ (PHILIA)
  3. KINH NGẠC (AGAPE)
  4. KHÔNG GIAN (STERGO)

Ái tình nói đến tình yêu thân thể. Nó thường để bày tỏ tình yêu tình dục. Từ “gợi tình” (Erotic) bắt nguồn từ tình ái (Eros)

Bắc ái – nói đến hình thái cao hơn của tình yêu; nó là trung tâm trong trí nhớ hơn là thân thể.

Kinh Ngạc – không tìm kiếm gì cho bản thân, nhưng định hướng chủ yếu là cho đi. Nó bắt nguồn từ sự hân hoan khi làm điều tốt và trao tặng cho người khác. Nó cũng là hình thái cao nhất của tình yêu.

Tóm lại nói công phu về ba hình thái của tình yêu này có thể được diễn tả như sau:

THẦN ÁI TÌNH:

Để đưa ra những khác nhau giữa những kiểu khác nhau của tình yêu, phép loại suy về thần ái tình nghe  có vẻ như này: “Anh yêu em bởi em làm cho anh hạnh phúc”. Hình thái tình yêu này là hạnh phúc vì những tính chất đặc trưng trong cá nhân khác. Những tính cách đặc trưng này làm cho người ta cảm thấy vui vẻ, ví dụ:

Vẻ đẹp, vẻ duyên dáng, tính thân thiện, người hấp dẫn về tình dục. Nếu vẻ đáng yêu tạo ra những tính cách đặc trưng bị loại bỏ với bất kì lý do nào, chẳng còn gì ở lại, và hình thái tình yêu này chết. Hình thái này của tình yêu tìm kiếm căn bản cái gì mà nó có thể nhận. Có thể nó cho đi cái gì đó nhưng động cơ lại luôn muốn cái gì đó đáp lại. Nếu phần thưởng không tới nơi, tình yêu này sẽ trở nên cay đắng, thù hận hay cảm thấy phẫn ức bực bội.

Rất không may là có nhiều bạn trẻ chọn bạn đời của mình độc nhất dựa trên tình ái. Tình cảm trói buộc dựa trên những đặc tính cơ thể dẫn tới cái tiềm năng đầy đủ cho họ rất nhanh và tính mãnh liệt của tình ái là một sai lầm đối với tình yêu thực sự. Ngay cả khi  bạn đời kết hôn không biết nhiều về nhau; họ khăng khăng tình yêu của họ là lâu bền. Họ có xu hướng bày tỏ giống như: “tình yêu của chúng tôi không bao giờ chết” hay “tình yêu của chúng tôi vượt qua tất cả bão táp”. Rất không may, điều này đã không thể xảy ra trong hầu hết các trường hợp. Nó không hoạt động được với một lý do đơn giản là vì nó không phải là “tình yêu thật” trước nhất. Tình lãng mạn bong bóng, nổ tung trong giây phút khi người ta nhận ra rằng “bạn đời lý tưởng” chẳng gần với lý tưởng.

Thực tế những người này hoàn toàn bị sốc rằng bạn đời có một bộ sưu tập sai lầm giống như không quan tâm tới người khác, sự vô lễ, sự lơ đễnh và thổi phồng, ngay cả không lãng mạn vô cùng.

Vì bạn đời không nhận được những gì họ mong đợi, họ sẽ hầu như chắc chắn tiến tới một ý tưởng “lệnh từ bỏ”, và nhanh chóng một cuộc hôn nhân khác sẽ tham gia vào cái thùng đã tràn trề về những  đổ võ hôn nhân.

Việc tư vấn về tiền hôn nhân là rất quan trọng, bởi thường thì những vùng rắc rối chính lại xuất hiện dưới hình thức chuyên nghiệp, “cuộc đi chơi” mà nhà tư vấn sẽ đưa họ qua trong những hình thái của những trò chơi. Nhà tư vấn nên trung thực và khéo xử chừng nào có thể truyền đạt những điều mình nhận ra. Thật khó nhưng cần thiết, bởi những người trẻ tư tưởng một cách đầy đủ rằng tình yêu của họ là tình yêu dệt nên ngày kỉ niệm cưới vàng của mình. Điều đặc biệt bởi lý do này, họ không nhìn ra những điều nguy hiểm khi ai đó chỉ cho họ những vấn đề hôn nhân của người khác. Những cảnh báo này chỉ làm cho họ bấu víu đầy đủ vào ý kiến cho rằng “những cuộc hôn nhân tan vỡ  có thể xảy ra với những người khác… những điều tội nghiệp… nhưng trong trường hợp của chúng tôi, tình yêu là mãi mãi”.

Họ làm nhiều điều để làm cho bản thân mình hấp dẫn. Họ mua quần áo mới, thuốc hoa, xe hơi mới… đây là một kiểu thổi phồng giá trị nhằm thỏa mãn cho tình ái, nhiều trường hợp đây chính là “đường xoắn ốc tài chính” hay “phải đường xoáy ốc ấn tượng” mà nó mang lại cho chính nó cấu thành Stress trong hôn nhân. Sau hết, ai có thể có đủ điều kiện mọi thứ mà anh/chị ấy cảm thấy đủ quan trọng để làm hài lòng tình ái? Tình ái sẽ luôn làm cho thấm dần sự thèm khát “hơn, hơn nữa và hơn nữa” những thức bậc của tình ái thúc ép ghê gớm “one up-manship” (cách giành lợi thế cho mình)..

Mục đích căn bản của tình ái là thân thể. Do vậy, nó cổ vũ cho “triết lý playboy” chính là “tình ái thi hành nhiệm vụ”, nơi mà có dòng chữ: đàn ông cần thoải mái và đàn bà là đồ chơi tình dục.

Chẳng có mối quan hệ nào lại xây dựng chỉ dựa trên căn bản của thân thể, nó có thể vô hạn định qua một khoảng thời gian. Sự thèm muốn là chủ đích để thỏa mãn và hấp dẫn sẽ suy yếu nhanh như khi nó giành được. Nếu tình yêu trí tuệ và tinh thần cũng không hiện diện thì mối quan hệ sẽ tan thành mây khói nhanh chóng.

Hôn nhân  được xây dựng chỉ dựa trên tình ái sẽ chắc chắn đi vào rắc rối từ khi hình thành.

THỜI GIAN TÌM HIỂU VÀ SỰ HỨA HÔN LÀ CẦN THIẾT ĐỂ NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU,TINH THẦN VÀ TÂM HỒN.

Mối quan hệ tình yêu này là những gì cả hai cùng chung bước vào hôn nhân. Khi việc này xảy ra theo đúng cách thì hôn nhân đạt đến vinh quang nhất. Nếu nó không xảy ra như trình tự thì cuộc hôn nhân sẽ trở thành hỏng hóc cả một chuỗi tan vỡ kéo theo một chiến dịch cảnh giác lẫn nhau.

Hầu hết mọi người đều không điếm xỉa gì tới việc họ được dạy dỗ thế nào, rơi vào tình trạng hoàn toàn hiểu sai rằng thời kỳ tìm hiểu và sự hứa hôn là để nuôi dưỡng những thỏa mãn của thể xác. Họ coi thời điểm này như một ‘kinh nghiệm tập dượt’. Họ cũng có một kiểu khác là ‘thử trước khi mua triết lý’. Sau khi sự việc có vẻ như khác biệt giữa trai và gái. Đàn ông thường cảm thấy tiện ích có được một thân xác vừa lòng cạnh mình bất kì khi nào. Nếu nó có sẵn thì việc hôn nhân sẽ không còn cần thiết. Khi đó anh ta nghĩ hôn nhân chỉ là thứ có sẵn thì việc hôn nhân sẽ không còn cần thiết. Khi đó anh ta nghĩ hôn nhân chỉ là thủ tục. Còn phụ nữ có lẽ nhìn nhận cuộc hôn nhân như một phương tiện để cưới cô ta. Nếu cô ta không làm, những cô gái khác sẽ không day dứt đột nhập ngay và làm cho họ tự hiện diện. Rốt cuộc, những cặp vợ chồng này có thể có một cuộc hôn nhân chính thức. Nhưng lại luôn nghi nhận là “anh ta không thực sự cho cuộc hôn nhân, ngay cả tôi đã hăng hái nhất. – nói chính xác là anh ta chỉ thể hiện bề ngoài và đã làm những gì cần thiết cho đám cưới của tôi thôi”. Một lời nhận xét như vậy thể hiện rất rõ  cốt lõi của sự việc, nó là đám cưới cho cô ấy nhưng không phải đám cưới của họ. Kiểu hôn nhân này sẽ không bền. Chúng có thể tồn tại là do tiếng tăm của xã hội, do những đứa trẻ.. v.v. Trừ khi vợ chồng cùng vun đắp những chiều kích về tâm trí và tinh thần thì  hôn nhân này mới tránh khỏi tan vỡ vì sai lầm. Cản trở lớn nhất của tiến bộ chính là nhiều người tin rằn họ được giáo dục và họ làm chủ được tâm trí. Về mặt trí tuệ, họ là người có năng lực, và họ có thể đảm trách những công việc hết sức chuyên nghiệp, nhưng trong đời sống hôn nhân nó lại là sự pha trộn tâm trí với tâm hồn và tình cảm. Là sự phối hợp của tâm trí, tâm hồn và tình cảm nơi mà họ bị thiếu đi sự trưởng thành. Dạy dỗ về hôn nhân hoàn toàn bị loại ra khỏi hệ thống giáo dục của chúng ta và hoàn toàn chểnh mảng trong cách dạy dỗ của cha mẹ. Trong thực tế, cha mẹ không bảo giờ dành thời gian nói chuyện với con cái. Có nhiều lời biện bạch như này: “chúng tôi bận bịu kiếm miếng ăn, chúng tôi không có thời gian”. Có thể họ phải làm việc nhiều, “phải hy sinh thời gian”. Những đứa trẻ này là con mình cần dạy dỗ hay để chúng hư hỏng. Câu trả lời của bạn là gì khi tới ngày phán xét?

Có một thảm họa chính khác xảy ra với cái “thử trước khi bạn mua triết lý, và cưới thử”. Bạn có thể nghĩ rằng mình thông minh và đang làm việc để đưa ra một quyết định chính thức. Thực sự buồn là: mối quan hệ được thực hiện trên tội lỗi. Tổng kết lại tất cả cái đạt được đều có nguồn gốc thông qua tội ngoại tình và hay sự gian dâm.

Giá trị về pháp lý về sự thử nghiệm là không đúng lúc. Hơn thế nữa, có một  “lưỡi câu” , lưỡi câu đó chính là “mầm” tai họa của cuộc sống hôn nhân đã vừa được gieo. Dù nó có nảy mầm và đâm rễ thì lại là chuyện khác. Tiềm năng thảm họa cho tương lai, tuy nhiên, đã được trồng và đang che dấu. Xin hãy đọc chương tội lỗi, đặc biệt là đoạn phân nhánh tội lỗi.

Nhiều người khi đọc một số thứ nhận xét về tình dục trước hôn nhân, nó tạo ra hai nguồn phản ứng trái ngược rõ ràng. Nếu họ là những người chưa cưới và trẻ, họ nghĩ việc này chẳng hề hấn gì. Nếu cuộc hôn nhân của họ gặp khó khăn, họ lại nghĩ tại sao không ai nói cho họ những việc này từ trước? Đây là điều đáng buồn. Có nhiều sự ảnh hưởng lớn từ phương tiện thông tin hỗn tạp hơn là họ phải thúc đẩy về đức hạnh. Có vô số chuỗi TV trên đa kênh hàng tuần hàng năm tiêu tốn tới 1 triệu đôla mỗi đoạn. Những đoạn của họ chiếu về những người trẻ không kết hôn chung phòng và đang sống với nhau như những giáo viên phụ trách kí túc xá. Có vẻ như  trò đùa lúc này hay lúc khác vậy. Chúng cũng rắc rối một chút tình dục vào việc định hướng những tính cách khi những chuỗi truyền hình này cứ tiếp diễn tuần lại tuần, chúng dẫn dần chuyển xã hội vào những giá trị đạo đức tới “sự chấp nhận”.  Truyền thông có thể là dụng cụ tẩy não hiệu quả. Tất cả khoảng thời gian những series này và những hình thức thông tin khác đều bóng gió rằng họ đang cái thiện nâng cao trí tuệ, khi nó có hiệu lực, chúng chiếm hữu cái khả năng tạo ra sự ngu ngốc trên toàn thể những nhóm người như những seri truyền hình này được truyền bá, sự suy đồi đang xảy ra trong nước cũng như tầm thế giới. Khán giả thì quá đông, họ phải mở thêm các đại lý để có thể dễ dàng làm hài lòng khách hàng của chúng để kiếm được hàng triệu đôla mỗi đoạn.

Thật không thể tưởng tượng được, sự lan truyền đạt đến mức độ như sự lan truyền của bệnh dịch. Không còn nghi ngờ gì nữa, nhiều người sẽ gục ngã và tin rằng tính sao nhãng về đạo đức là điều bình thường của cuộc sống.

Hầu hết những người chỉ có một con đường tình ái thôi thì đều gác tôn giáo và Chúa qua một bên. Lương tâm của họ làm cho họ rắc rối, do vậy họ làm cho những giá trị tốt đẹp mất đi và biện hộ để tiến hành và hài lòng với tình ái.

Thêm vào cho tình trạng suy đồi đạo đức này, thực tế cái gọi là người chăm sóc giáo dục của chúng ta đã loại bỏ cấu trúc tôn giáo và đạo đức những môn học của nhà trường rồi. Bằng việc làm này, họ đã tự nhiên cướp đi của con trẻ và cha mẹ của chúng cái quyền căn bản về giáo dục và dạy dỗ hoàn thiện và tương lai của những thế hệ kế tục. Sự tổn thất này sau này không dễ gì có thể hoàn thiện được, ngay cả nếu xã hội có cố sức đưa tôn giáo quay lại trong hệ thống nhà trường, sẽ không có những giáo viên “tốt”. Những người cố giảng dạy sẽ không có nền tảng Đức tin căn bản. Trí tuệ và sự uyên thâm sẽ không phải là phương tiện “trả lời” hiệp thông với Đức tin.

Nếu bạn đã thực hiện những sai lầm chết người về coi trọng chỉ tình ái trong hôn nhân, thì vẫn còn hy vọng – tình yêu có thể phát triển! Nhưng nó không tự lớn được. Nó phải được vun tưới và nuôi dưỡng. Hy vọng duy nhất là trèo lên một chiếc máy bay cao hơn – để đạt tới bắc ái sau đó là Kinh ngạc.

BẮC ÁI:

Bắc ái là mức độ tiếp theo cao hơn. Nó giải quyết tâm trí thay vì thân xác. Tình yêu này đặt vào cá nhân con người; trí tuệ; tình cảm và ước nguyện.

Bắc ái thì cao hơn tình ái, bởi nó tập trung vào niềm hanh phúc của “chúng tôi” thay cho niềm hạnh phúc “của tôi”. Thật là ý hay khi những cặp vợ chồng đối xử với nhau như bạn bè. Trước khi kết hôn họ cố gắng tìm ra họ chân thành hay “thích” nhau. Họ cũng cố gắng tìm ra họ thích nhau “cái gì”. Cũng quan trọng tương tự, họ cố dành thời gian để học về những cái lỗi nhỏ, những thiếu hụt và nhiều điều mà làm cho họ bực mình. Thường thì những cái không hoàn thiện nho nhỏ và tí tẹo này sau này lại là nguyên nhân gây ra sự bực mình và sự căng thẳng trong hôn nhân. Cái từ “nhỏ” được quan niệm rất chu toàn. Tại sao ư? Bởi những lỗi lầm lớn và những khác biệt rõ ràng sẽ làm cho những người có liên quan phải tránh xa ngay từ lúc khởi đầu. Những người đang yêu cho phép họ nhìn được những điều nhỏ bé. Họ không tin tưởng hoàn toàn rằng thời gian sẽ biến đổi được người bạn đời của mình. Bên cạnh một cảm giác về những vấn đề trưởng thành họ cảm thấy nó không đúng để chú ý một cách thái qúa vào những điều nhỏ nhặt. Sau hết những lỗi nhỏ là cái đẹp đẽ, họ biết rằng không ai hoàn hảo cả. Nhưng trong cuộc sống của đời sống hôn nhân họ lại cảm thấy sự căng thẳng  từ những thứ nhỏ nhoi này. Đó là tại sao thời gian tìm hiểu và việc đính hôn là cần thiết để suy nghĩ cách đối mặt với những căng thẳng này, cái giam hãm của mối quan hệ gần gũi. Đây cũng là lúc nhìn ra cách điều hành giữa “lý trí” và “tình cảm”.

Chúng ta thường nghe câu thành ngữ nói rằng tình yêu thì mù quáng. Thực sự chỉ tình ái mới bị mù mắt thôi. Tình ái nhắm mắt lại trước những lỗi lầm, cười để xua đuổi cái thiếu và làm cho hợp lý hóa mọi trở ngại có thể. Bắc ái nói cách khác là sự chân thật về những gì đang hiện hữu và quyết định cho là nó có thể làm cho lu mờ những thiếu sót và những sai lầm hay không, bởi sức mạnh tương phản.

Bắc ái giải quyết cuộc sống hôn nhân một cách hân hoan vượt qua những khó khăn và sự yếu kém của sự “cho và nhận” rằng là một phần của cuộc sống thường ngày. Nhiều cuộc hôn nhân được gắn cho cái mác hôn nhân hạnh phúc do xây dựng dựa trên cơ sở của bắc ái.

Bắc ái là một kiểu tình yêu nửa chừng dựa trên “cho một ít – nhận một ít” nó là kiểu chấp thuận và mong đợi 50%-50%. Cặp vợ chồng có thể có một cuộc sống hôn nhân tốt hơn miễn là mỗi bạn đời mang lại hãy thực hiện việc chia sẻ của mình và giữ trạng thái của cuộc sống ổn định hơn.

Nếu bạn đời sai lầm khi thực hiện sự chia sẻ của mình hay nếu tình hình cuộc sống căng thẳng bất thường có thể xảy ra (như khủng hoảng tài chính, bệnh hiểm nghèo, sự bất lực hay sự ốm yếu kéo dài; căng thẳng với người trong gia đình vợ/chồng. có vấn đề về tình dục, vấn đề với việc nuôi dạy con cái… v.v. Tình bạn dung thứ và bắc ái không thể làm căng thẳng. Nếu tình hình tồn tại quá lâu, bắc ái sẽ trở nên ích kỉ, hạch sách và tình bạn trở thành xung đột.

Hy vọng duy nhất cho cuộc hôn nhân bình an đầy đủ và thành công và ổn định thì phải lớn lên trong chiếc phi cơ cao hơn – Kinh ngạc.

Kinh ngạc:

Kinh ngạc không phải tìm kiếm sự thoải mái nhưng cho đi một cách vui sướng. Nó không được phát xuất do phẩm hạnh hay giá trị của người nhận nhưng có nguồn gốc từ chính Chúa đã trao cho nó cái bản chất tự nhiên. Kinh ngạc cứ tiếp tục yêu ngay cả kẻ được nhận không tỏ ra sự biết ơn, sự chú ý, và sự cảm kích hay tàn nhẫn và không đáng được khích lệ hay chẳng có chút giá trị gì. Kinh ngạc chỉ mong ước điều tốt. Nó sống với mục đích là làm cho người khác hạnh phúc và thoải mái, chẳng điếm xỉa tới việc phải hi sinh thế nào hay phải hi sinh những gì. Không phải cho đi 50% và muốn nhận lại 50% ngược lại nó cho đi 100% và không cần đáp trả. Kinh ngạc tinh tuyền là không ích kỉ và không tính toán. Trường hợp “trao một ít tình yêu, nhận một ít tình yêu” là sự giả tạo trong mức độ của Kinh ngạc.

Các bạn hầu như nghĩ rằng con người xác thịt không làm được ư?

Đúng vậy. Không ai trên trái đất rộng lớn này có được cái Tình Kinh ngạc tinh tuyền cả – chỉ có Chúa. Hơn tất thảy, Chúa yêu chúng ta. Nhưng chắc chắn không phải vì Chúa ấn tượng với những khả năng tốt của chúng ta. Chúa yêu chúng ta cho dù tất cả những lỗi lầm, những hèn kém và những chuỗi thiếu sót của chúng ta, Chúa yêu chúng ta với một tình yêu kinh ngạc.

Nếu chúng ta cố gắng yêu ai đó và những nỗ lực của chúng ta lại ngược lại sự mong đợi, và người khác không yêu lại chúng ta, chúng ta sẽ cảm thấy cay đắng. Đây là phần bản chất hèn kém của con người . Toàn bộ mục tiêu là trèo qua cái bản tính hèn kém con người và sau đó lớn lên trong bản tính thiêng liêng. Làm điều này, chúng ta cần phải tới sự giúp đỡ của Chúa. Trí tuệ của chúng ta không đủ. Hoa trái của Chúa thánh thần như đã được đề cập ở trong (Gatalians 5:22)  có thể làm cho chúng ta trở thành một con người mới để chúng ta có thể yêu trong cách cao hơn và cao thượng hơn.

Cần thiết phải nói rằng chúng ta hãy mở rộng tâm hồn mình với Chúa và cho phép Chúa làm cho có thể có một con đường của tình yêu kinh ngạc tiến tới bạn đời của mình. Chúa sẽ dùng sự quy phục này về ước nguyện của chúng ta để biến đổi cuộc hôn nhân tan vỡ thành mối quan hệ kì diệu – như nó vốn có.

Đây là bốn từ mà người Hy lạp đã dành cho tình yêu là Stergo. Từ này đã đươc dùng để biểu thị tình yêu giữa cha mẹ với con cái đó là duy nhất và khác biệt. Nó thực sự khác hẳn với tình yêu giữa vợ với chồng hay đàn ông với phụ nữ. Như vậy, Stergo giữa cha mẹ với con cái là điều gần gũi nhất với Tình Kinh ngạc trên mức độ con người. Cha mẹ có thể làm mọi thứ để dành 100% và không mong đền đáp. Ý định làm tốt mọi việc không phải để mong được đáp trả, dù nó được đánh giá cao và làm cho tâm hồn vui sướng.

Stergo không phải là từ ngữ thông dụng trong ngôn ngữ hàng ngày của chúng ta, nó là chiều kích của tình yêu, nó không phải là đỉnh cao về “kiểu suy nghĩ” của chúng ta. Nó được biết đến – được hiểu – được thực hành – được thấy – được dành tôn trọng và bởi sự thiếu động từ dành cho nó trong ngôn ngữ hàng ngày của chúng ta. Nó tồn tại ngoài quá trình suy nghĩ của chúng ta. Từ này vắng bóng khi có những xung đột xảy ra giữa mẹ chồng với con dâu. Ngay cả được giáo dục rất tốt nhưng phụ nữ vẫn là nạn nhân của sự thiếu hụt kiến thức này. Tình yêu của người mẹ dành cho con trai mình không giống với tình yêu của một người vợ dành cho con trai của người mẹ kia. Trong đầu của họ, cả hai đều ý thức được điều đó, nhưng trong trái tim của họ lại có sự xáo trộn bởi không ai có thể giải thích được với họ một cách chính thức. Thêm vào sự lộn xộn này là một yếu tố “ghen tị tự nhiên”. Cả bà mẹ của người đàn ông và người vợ của đàn ông nhìn nhau như những đối thủ của cùng một người đàn ông. Hiện tượng kì lạ này đồng thời dẫn chiếu tới như “sự ghen tỵ tự nhiên”. Hệ thống giáo dục của chúng ta là thiếu trách nhiệm bởi trọng điểm chi phối tất cả những kiếm thức về toán học và ngôn ngữ và công nghệ và những thứ khoa học tốt đó. Nhưng sao nhãng những chuẩn mực thông thường cho một cuộc sống hạnh phúc và tươi đẹp. Người Hy Lạp đã lấy từ này và sử dụng nó trong nhiều hình thức phù hợp có ý nghĩa “yêu về cái…” ví dụ, “philostrogos” được dùng có nghĩa là “hiến dâng” hay “astrogos” để biểu thị “không thương mến hay nhẫn tâm”. Từ Strogos chúng bắt nguồn từ những từ đặc biệt để mô tả tình yêu anh em, chị em, con người và quê hương, vua Chúa và nô lệ, con người và con vật yêu thích, con người và nhạc và nhiều thức khác. Ý tưởng về tình yêu về những lĩnh vực ngoài Eros; Philia và Agape vẫn còn mối liên quan tới ngày nay. Nhưng nhiều ngôn ngữ đã biến đổi nó như những gì tiếng Đức đã mô tả “Maulfaul” – được dịch là “Trầm lặng” đây chính là lí do tại sao từ Love được dùng cho tới tận ngày nay giống như “tôi yêu em” “tôi yêu Pizza”. “Chào tình yêu” …v.v

 

==============================

11.   LOVE

Love has always been a popular theme, including these days. We use the word very casually. We say, “I love my wife”, “I love my children”, ”I love my God”, “I love my car”, “I love my pizza.” Apart from this ‘love’ is also used to mean sex. In addition it is a greeting. The list of meanings and utilization stretches on and on. It is clear that the word obviously means many different things to many different people. It also means many different things to the same person.

In a Christian marriage, Love is the most important marriage ingredient. Like maturity, love is also a process and not a state. In the reality people do not, ‘Fall in Love’, Much rather they, ‘Grow into love’. Love involves cheerfully giving and wanting nothing in return. This process is part of the overall maturing process.

A baby needs love, otherwise it will die. It receives love, but it has none to give in return. The baby’s sweet movements and cooing are often interpreted as expressions of love. They are in fact, only intuitive efforts to get food, comfort and self-gratification. Newborn babies only love themselves. As the baby grows up, it gradually becomes aware of the presence of other people and learns to love and interact. In the first line, it would be the mother he loves, because she feeds him; looks after him; gives him love, provides for all his wants. He gets first hand experience, through all the hours that he is awake and is able to feel her care.

Soon he becomes aware of his father, brother and sisters, relatives, friends and other people. Gradually he learns to love them in return. This process goes on and on until one day he will meet someone and he says, “I Love You.”

Let us for a moment dwell on the subject of babies. All of us have very dear memories of our children or nephews, nieces, which we cherish. Sometime we ponder over these little beings that have come to stay with us and make themselves an important part of our life. When I think of our two children Ramona and Dominic and the enormous joy they brought to both of us, I unfurled my thoughts on paper.

The text read as follows:

“When I think of all their amusing ways and experiences my heart floats high. The gift of such amusing ways and experiences are possible only with small, innocent children. It is with full thought that I have used the word, ‘Gift’ instead of saying children, do amusing things, or, have amusing ways. It is really their gift to us parents and grown-ups. When we think about it, small children can do relatively little. They cannot do book keeping, they cannot drive a bulldozer; they cannot settle business matters. Even with regard to themselves, they can do little. But, what they can do is to radiate joy and happiness. And this they do in very unpredictable manner. The dear Lord must have known their limitations and had them close to His heart. May be he wanted to give them something at all cost. And Then! —

“He thought: They shall become small ambassadors of Joy and Happiness. Joy is not an understood attribute, nor is it the only possible one. There could have been other attributes. Actually if we go to see, this attribute of imparting joy is a truly remarkable gift that God gave to babies, because how else can they keep on motivating us adults.

A small baby actually strives to earn his food and other life’s requirements. What we find as cuddly is in fact a remarkable way, which speaks volumes of God’s multi-faceted endowment that He bestowed on them. If we stop and think, God thought and provided the small-inexperienced baby a method by which he could earn his bread. And what did God think of as a mode of currency? – Joy! Happiness! —

“Yes, God provided the baby with the ability to bring Joy and Happiness as the mode of currency. He provided them with a universally recognizable and wished for commodity. The equally great wonder is that He enabled grown-ups to feel these baby acts and striving. We perceive the acts, but don’t really consider it as striving. We interpret it as learning. We feel the baby is cute. What is truly remarkable is that these feelings are one of love, not pity. The currency that God gives to a baby is extremely effective. It brings the grown-up joy, happiness, and motivation to keep on tending to the baby’s needs day after day. It motivates parents and grown-ups, to look after them, with love, in spite of all the endless number of sleepless nights. God thought of all that! In a way we have to say, Hats off to the baby, because he actually uses this wonderful method to earn his bread. It actually cost the baby quite an effort to master this art of living. Encouragement is what is needed to keep the baby’s efforts up. It is these acts of joy and happiness that slowly become acts of love as the baby grows up.”

Back to adult life, in many modern languages, we have only one word to describe the aspects of love. It is however, interesting to know that the ancient Greeks used four words to describe the different kinds of love. They are:

  1. EROS,
  2. PHILIA and
  3. AGAPE,
  4. STERGO

EROS ­refers to body love. It is often used to express sexual love. The word ‘Erotic’, is derived from the word, Eros.

PHILIA ­ refers to the next higher form of love; it centers more on the mind rather than the body.

AGAPE ­ does not seek anything for itself, but rather it is oriented towards giving. It derives pleasure in doing well and giving to others. This is also the highest form of Love.

Briefly the elaboration of these three forms of love can be described as:

EROS:

In order to bring out the differences between the different kinds of love, the analogy for the Eros would sound like this: “I love you because you make me happy.” This form of love is happy because of certain characteristics in the other person. It is these characteristics, that makes one feel is nice, for example:

Beauty, gracefulness, hospitality, talent. If the niceness producing characteristics are removed for any reason, nothing much is left, and this form of love dies. This form of love seeks primarily what it can get. Maybe it will give something but the motive is always to get something in return. If the reward does not come, this love turns bitter, hateful or resentful.

Unfortunately many young people choose their life’s partners almost exclusively on the basis of Eros. Emotional bindings on the basis of body properties reach their full potential very fast and the intensity of the Eros is mistaken for true love. Even when the marriage partners do not know each other so well; they insist that their love is durable. They are inclined to use statements like, “Our love will never die.” or, “Our love will carry us through all storms.” Unfortunately this does not happen in most cases. It does not work for the simple reason, that it was not “true love” in the first place. The Romantic Bubble, bursts the moment one realizes that the ‘Ideal partner’ is nowhere near ideal. In fact, these people are quite shocked that the partner has a collection of faults like thoughtlessness, rudeness, inattentiveness and to top it all, is even vastly unromantic.

Since neither partner got what is expected, they will most probably come by the idea to, “Call it quits”, and soon yet another marriage will join the already overflowing bin of broken marriages.

Pre-marriage counseling is very important, because often major problem areas surface under the professional, ‘excursion’ that a Counselor will take them through in forms of case games. The Counselor should, as honestly and as tactfully as possible convey his findings. This is difficult, but necessary, because the young people are so fully convinced that their love is one that Golden Anniversaries are made up of. It is particularly because of this reason, they do not see the pit falls. When someone makes them aware of other people’s marriage problems, these cautions are taken by them with a shoulder shrug because they are so fully caught up with the idea that, “Marriage breakdowns are possible for others. . . Poor things. . . But in our case our love is forever.”

They do many things to make themselves attractive. They buy new clothes, perfumes, and a new car. . . . This is an exaggerated form of placing value to satisfy the Eros. In many cases it is this, ‘Financial Spiral’ or ‘Must- Impress spiral’ which brings on its own, stress component in the marriage. After all, can anyone afford everything that he / she feels is so vital to satisfy the Eros? And then, can they carry these efforts on endlessly, month after month? The Eros will always instill the craving for ‘More, More and Still More’ The Eros places tremendous pressure on, ‘One Up-Manship’.

Eros’ prime goal is the body. So, it fosters ‘The Play Boy philosophy’ which is, ‘Eros in Action’, where the note is on: Men need pleasure and women are sex toys.

No relationship that is built up exclusively on the basis of the body can last indefinitely over a period of time. Body desires are subject to satisfaction and interest wanes as soon as satisfaction is attained. If the mind and spiritual love is not also present, the relationship will crumble rapidly.

Marriage that are built up exclusively on the bases of the Eros will in all probability, run into problems right from the start.

Courtship and Engagement are necessary to cultivate the mind and spiritual love. This bond of love is what the couple will bring with them into marriage. When it happens this way, wedding is the crowning glory. If this was not as it should be, the wedding will become a worn out link in a chain of crumbling togetherness maneuvers.

Most people, regardless of how well educated they are, fall into the gross misconception that Courtship and Engagement are to cultivate the body satisfactions. They use this period like a ‘Test Ride Experience’. They also have a, ‘Try before you buy philosophy’. Often the reasoning seems to differ between the male and the female. The man often feels it is handy and convenient to have body gratification close at hand when ever the urges arise. If it is available, there is no need of marriage. He then considers marriage as just a formality. The woman on the other hand looks at the arrangement as, perhaps, a means to get the man to marry her. If she doesn’t, other females will have no qualms to swoop in, and make themselves available. These couples may eventually get a formal marriage but the note is always, “He was not really for it, even though I was most enthusiastic. – Technically, he just showed up and did what ever was necessary for MY wedding.” A statement like this clearly reveals that in essence, it was HER wedding but not THEIR wedding. Marriages of this kind do not last. They maybe maintained for the sake of society, for the Kids etc. Unless the couple can cultivate the mind and the spiritual dimensions these marriages are doomed to failure. The biggest deterrent to advancement is that many people believe they are educated and have full mastery over matters of the mind. Intellectually, they are very capable people, and they can hold very qualified professional jobs, but in marriage it is the mind mixed with the heart and the emotion. It is with the combination of mind, heart and emotions, where they lack maturity. Marriage Training is a gross omission on the part of our education system and a sad omission on the part of the parental upbringing. Often due to the fact, that parents did not make time to talk with the children. There are many excuses that are made, like “We were so busy making ends meet, so we had no time.” It is very possible that people work a lot, “Time has to be Made.” These children are yours to make or to mar – What kind of an answer will you have on judgment day?

There is one other major disaster with the ‘Try before you Buy philosophy, and the Test Rides’. You may think you are smart and you are working towards making an informed decision. The sad reality is: The relationship was worked upon with SIN. The sum total of all derivations was obtained through ADULTRY and/or FORNICATION. The validity of the experimentations are improper. Furthermore, there is a ‘hook’, that hook is that the ‘Seeds’ of marriage disaster have already been sown. Whether they germinate and take root is another question. The potential for future disaster, however, has been planted and lurking. Please see the Chapter on SIN, especially the text on THE RAMIFICATION OF SIN.

Many people when they read some thing putting down pre-marital sex, it produces two entirely opposite reactions. If they are not married and young, they think this is all NONSENSE. If their marriage is on the rocks, they think why didn’t some tell us all this before? This is where the sad part is. There are a lot more media influences to propagate promiscuity than there are to promote virtue. There are any number of TV series aired on multiple channels for weeks and years, raking up to 1 million dollars per episode. Their episodes show un-married young people sharing apartments and living together as housemates. It seems each has had a romp with the other at some time or the other. They also sprinkle a few same- sex oriented characters in between. When these series go on week after week, they slowly move social and moral values towards ‘acceptance’. The media can be a very effective Brain Washing Tool. All the while these series and other forms of propaganda, give the allusion that they are improving the elevations of the mind, when in effect, they possess the potential of making cretins out of whole groups of people. As these TV serials are circulated, the corruption is happening both on a national as well as an international level. The viewer-ship is so high, that ad agencies can easily convince their client to finance up to a million dollars per episode. Subtly, the spread reaches epidemic proportions. Without any doubt many will fall and be convinced that moral laxity is the norm of life.

Most people who follow the Eros only, have in a way, put religion and God on the back burner. Their conscience troubles them, so they rationalize good values away and make excuses to carry on and satisfy the Eros.

In addition, to this moral de-generation, is the fact that our so-called custodians of education have removed Religion and Moral instruction from the school curriculum. By doing this they have literally robbed children and their parents of the fundamental right to correct education, upbringing and the future of the subsequent generations. This damage is not easily correctable because later, even if society tries to bring religion back into the school system, there will not be ‘good’ teachers. The person trying to teach will not have a foundation based on faith. Intellect or academics is by no means the ‘answer’ to communicate faith.

If you have made the dreadful mistakes of an Eros filled marriage, there is still hope ­ Love can grow! But it does not grow by itself. It must be cultivated and nurtured. The only hope is to climb on to the next higher plane ­ to reach the Philia and then on wards to the Agape.

PHILIA:

The Philia is the next higher level. It deals with the mind instead of the body. This love centers on the human personality; the intellect; the emotions and the will.

Philia is higher than the Eros, because it revolves around the, “Our” happiness instead of “My” happiness. It is a good idea when the married couples behave like friends. Before marriage they try to find out whether they truly, ‘like’ each other. They also try to find out ‘what’ and, ‘why’ they like each other. Even equally important they try to spend time to learn about the small faults, shortcomings and things, which annoy them. Often it is these small and tiny imperfections that cause so much irritation and strain later in marriage. The word, ‘small’ is to be viewed very conscientiously. Why? Because big faults and glaring differences, will keep the concerned people apart, right from the start. But people in love make allowances to over look small things. They unconsciously believe that in time they will reform the partner. Besides in a sense of mature reasoning they feel it is not right to give undue attention to small things; after all small faults are petty, they know that no one is perfect. But in the routine of living a married life, they feel the strain of these, small things. That is why courtship and engagement time is necessary to consider how to cope up with these strains, in the confines of a close relationship. This is the time to see how to manage between, ‘reasoning’ and ‘feeling’.

We often hear the expression, Love is blind. In the reality only Eros is blind. Eros closed the eyes to faults, laughs short falls away and rationalizes every possible obstacle. Philia on the other hand is honest about what exists and decided whether it is able to overshadow the shortcomings and faults, by a contrasting strength.

Philia resolves to cheerfully live the marriage through, in spite of difficulties and weaknesses of the, “Give and Take” that is part of the everyday life. Many marriages, which people label as happy marriage are built up on the bases of the Philia.

Philia is a kind of a halfway love based on, “Give a little – Take a little.” It is a kind of 50%­ 50% agreement or expectation. Couples can have a rather good marriage as long as each partner brings or does his / her share ­ and the life’s situation remain rather stable.

If a partner fails to bring in his / her share, or if an unusually stressful life’s situation should occur (like a financial crisis, severe sickness, prolonged inability or disability; tension with the In-laws, sex problems, problems with bringing up children, etc. The friendship suffers and Philia cannot take the strain. If the situation continues for too long, Philia becomes selfish, demanding and friendship turns into conflict.

The only hope for a stable and successful and fully peaceful marriage is to grow into the next higher plane ­ The Agape.

AGAPE:

The Agape does not seek pleasure for itself instead it delights in giving. It is not sparked on by the merit or worth of the recipient, but rather it originates from its own God given nature. Agape keeps on loving even when the recipient shows no gratitude, attention, and appreciation or is unkind and unrewarding or totally unworthy. Agape wishes only good. It lives for the purpose of making others happy and comfortable, regardless of how much it costs, or what sacrifices it has to make. It does not give 50% and expect 50% in return. On the contrary, it gives 100 % and expects nothing in return. Pure Agape is fully unselfish and uncalculating. A case “Give some love, Get some love” is Pseudo in Agape level.

You are most probably thinking, this is humanly impossible!

That is correct. No one in the whole wide Earth is purely Agape ­ only God. In all certainty, God loves us. But this is certainly is not because He is impressed with our abilities. God loves us in spite of all our faults, weakness and string of shortcoming. God loves us with an Agape love.

If we try to love someone and our efforts backfire, and the other person does not love us in return, we feel bitter. This is part of our fallen human nature. The whole purpose is to climb over this fallen human nature and then to grow into a divine nature. To do this, we need God’s help. Our intellect is just not enough. The fruits of the Holy Spirit as mentioned in (Galatians 5:22) can make a new person out of us, so that we can love in a higher and nobler way.

It is necessary that we open our hearts to God and allow Him to enable the path of Agape love towards the partner. He will use this surrender of our Will to transform the broken marriage into a wonderful relationship­ as it was meant to be.

There is a fourth word the Greeks had for love, is STERGO. This word was used to denote the love of between parents and children. This love is a category all by itself. There is a bond between a parent and child that is unique and different. It is entirely different than the love between husband and wife or man and woman. In a way, the STERGO between parent and child is the closest thing to the AGAPE on a human level. A parent may try to do everything possible to give 100% and expect nothing in return. The intent of doing well is not for good to be done in return, even though it is highly appreciated and it gladdens the heart.

The Stergo is not a common word in our every day language, and this dimension of love is not uppermost in our “Thinking Pattern.” It is known – It is understood – It is practiced – It is seen – It is appreciated and yet because of its lack of verbal usage in our every day language, it remains outside our thought process. It is the absence of this word that has give rise to a lot of Mother-in-Law and Daughter-in-Law conflicts. Even very well educated women fall a victim to this knowledge deficiency. The love of a mother for her son is not the same as the love a wife has for that lady’s son. In their heads they both know that, but in their hearts, there is confusion because no body explained that to them formally. Added to this confusion is the factor of ‘Natural Jealousy’. Both the Mother of the man and the wife see each other as rivals for the same man. This strange phenomena is some times referred to as ‘Natural Jealousy’. Our education system is to blame because the focus is to impart all kinds of knowledge on mathematics and language and technology and the rest of those good sciences. But it has neglected the common essentials of a good and happy life.

The Greeks took this word and used it in many compound forms to mean, “Love of—-“, for example, “Philostrogos” which could be used to mean “Devoted”, or “Astrogos” is used to denote, “Unloving or Heartless”. From the Strogos they derived specific words to describe the love of brothers, sisters, man and his country, king and slave, man and pet, man and music and so on. The idea of love for areas other than the Eros; Philia and Agape are relevant even to day. But many languages have become what the German language has described as “Maulfaul”; – the translation is “Lazy Mouthed”. This is the reason why the word LOVE is used the way it is. Like “I love you”; “I love Pizza”. “Hi Love” etc.

==================