19 Giải quyết xung đột
PRO ACTIVE
Translated by: HAI DUC TRAN
Chẳng có sao khi chúng ta đồng hành cùng với bạn đời và chia sẻ. Sẽ có quan điểm khác biệt rõ ràng. Nhiều nguời cho là không có bất kỳ sự khác biệt nào trong tư tưởng để dẫn đến buồn tẻ, đơn điệu hoặc khác nữa thì họ chỉ công nhận có chút ít tính riêng tư. Hay họ quá sợ hãi phải bày tỏ sự thật về cảm xúc nội tâm .Hay một sự trùng hợp đặc biệt ngẫu nhiên nhận ra hai con nguời có cùng quan điểm về mọi chủ đề , mọi thời điểm hằng nhiều năm.
Quan điểm khác nhau sẽ phát sinh và bất kỳ ai bằng nhiều nguyên nhân sẽ tạo ra sự khác biệt. Lý do thứ nhất hoàn toàn dễ dàng nhận ra sự khó chịu về người bạn đời không có tính cách hào hoa như đã từng tưởng tượng ra trước khi cưới nhau. Bởi vì chúng ta mong tính cách tiêu biểu không mong đợi cần phải thay thế, ngay lập tức chúng ta xa rời,nhẩm nghĩ sẽ nghi danh bạn đời vào một trường nào đó để đào tạo lại chương trình hôn nhân. Rồi bắt tay vào một nhiệm vụ vô cùng to lớn là kiến trúc lại bạn đời thành một kẻ lý tưởng.
Một phương thức nổi tếng của các bà vợ để làm tình làm tội chồng mình là như một trợ lý , cô ta luôn chỉ trích, và bất kỳ khi nào cần thiết là tuôn những giọt nứơc mắt quý giá.
Phương kế nổi tiếng của ông chồng dành cho cô vợ ‘Lời chỉ trích cay độc’. Đó là cắt ngang lời chỉ trích và mỉa mai lời chỉ trích. Anh ta thỉnh thoảng dùng đến những bài thuyết giảng nóng giận mà trải đều trong thời gian dài rút lui và yên lặng.
Ắt hẳn cả hai tự thấy mình tội lỗi. Mỗi bên đã xé toạc tình yêu bản thân và tình yêu bạn đời ra để tự tìm cho mình một vị thế để tương tác lẫn nhau và kiểm chứng cái cương quyết của nhau.Ước ao của cả hai là nỗ lực để đạt đựơc uy thế.
Kết quả là xung đột hôn nhân.
Trung tâm của mọi xung đột chinh là cái Tôi. Hầu hết mọi người đổ lỗi cho tình hình chung- công việc không thoải mái; căn hộ nhỏ, trẻ con nhặng xị; hàng xóm, quá ít tền; sự can thiệp của đằng vợ/chồng…vv. Nhưng vấn đề cốt yếu của nó chính là cái tôi của con người(Human Ego)nó thoả lòng tự do.Cái tôi chỉ muốn nó làm những gì thấy thoải mái và trông dợi sự hợp tác toàn diện của bạn đời. Nói cách khác, vợ hay chồng muốn là mặt trời và bạn đời phải quay quanh quỹ đạo của nó giống như một hành tinh ngoan ngoãn.Nếu hai thân thể siêu phàm có giành giật một điểm giữa của hệ mặt trời thì kết cục sẽ là sự hỗn độn. Nhưng chính xác chuyện gì xảy ra trong đời sống hôn nhân.
Nhiều bạn trẻ mong muốn nhanh chóng kết hôn để thoát khỏi tình trạng khó chịu trong gia đình mình. Vấn đề thực sự không phải la gia đình hay cha mẹ nhưg vì cái tôi tội lỗi, nó đã đồng hành vào cuộc sống hôn nhân của họ và sau đó cái tôi ích kỷ bắt đầu phản ứng với cái tôi ích kỷ khác và những vấn đề cũ kỹ được bao phủ trên những kẻ mới. Chúa sẽ phải tha tội tổ tông của chúng ta và chúng ta có thể sống hạnh phúc với bạn đời được.
Khi việc trao đổi có ý nghĩa trong đời sống vợ chồng bị phá vỡ, dấu hiệu đặc trưng sẽ: Bùng nổ cuộc cãi vã ngay cả sự việc rất nhỏ mọn. Đôi khi cuộc cãi va này xảy ra thường xuyên đến lỗi một bên sẽ cảm thấy họ không hợp với nhau. Trong mắt Chúa thì chẳng có gì la không hợp nhau cả- Thứ nhất cả hải phải đầu hàng Chúa Giêsu.Chỉ sau khi vợ chồng đặt Chúa vào vị trí đời sống hôn nhân và tìm kiếm lồng nhân từ của Chúa, chỉ khi đó hanh phúc và bình an sẽ ngự trị.
Không phải cuộc cãi vã nào cũng mang tính phá huỷ. Chúng ta phải hểu rõ về đểm này. Một số cuộc cãi vã có thể cần thiết để đào thải những vết thương day dứt vì nó là nguyên nhân đẩy bạn đời cách xa nhau. Cần có sự thay đổi cần thiết. Những việc làm tình làm tội hay những lời cay độc không phải là câu trả lời. Hoàn toàn ngược lại, nó chỉ giúp làm tăng thêm căng thẳng và đẩy chúng ta tới chỗ ngày càng xa nhau hơn. Thảo luận một cách vui vẻ sẽ là phương kế tốt đem lại cảm giác thự sự cởi mở. Hãy nghe những lời hướng dẫn bổ ích dưới đây:
Thứ nhất: Chúng ta phải có mục đích và ý đồ để hiểu người khác sâu hơn và tốt hơn. Nếu đạt được điều này, Ta phải cảm tạ Chúa về sự bất hòa. Mục đích của cuộc tranh luận không phải để phân biệt ai thắng ai thua, mục đích không để tôn thờ bạn đời nhưng để có cái nhìn mới mẻ trong tư tưởng và cảm xúc của bạn đời, và cũng tìm ra cái gì đã tác động đến vấn đề. Thật thông minh khi mỗi người lược lại những vấn đề của người kia để đem lại sự hài lòng cho bạn đời. Điều này cũng mang lại cho bạn đời cơ hội để biết rằng bạn đời mình cũng hiểu rõ đựơc vấn đề. Đánh gía cao vấn đề là sự giúp đỡ to lớn và là kết quả để việc giải quyết xung đột sẽ chóng đạt đựơc.
Thứ hai: Chúng phải cầu khẩn sự giúp đỡ của Chúa. Chúng ta cần sự giúp đỡ của Người vì nhiều lý do; một trong số đó chính là để kiểm soát được tình cảm. Nhiều khi chúng ta nói những điều theo tâm trạng tình cảm mà chúng ta không có ý như vậy. Do vậy chúng ta dễ dàng nói những điều làm đau lòng, cắt đứt hay huỷ hoại nó. Những điều này hoàn toàn khó quên ngay đi được. chúng ta không có ý nói tình cảm không hiện diện nơi này. Chúng ta đã không bao giờ có khả năng bày tỏ tình cảm chân thành của mình nếu không có tình cảm. Ngay cả tình cảm đó là quyền hợp pháp, nhưng chúng ta thận trọng , phải kiểm soát được khi dùng chúng mọi lúc. Nó chính là lý do để chúng ta viện tới sự tự kiểm soát theo quyền năng của Chúa thánh thần. Một quý bà đã có lần kể với một người bạn rằng giây phút bắt đầu tranh luận làm cho chồng tôi nóng lên, anh ấy đã nói, hãy để chúng con cầu nguyện về vấn đề này, lời cầu của anh ấy nghe rõ ràng. Bà nói rằng nó đã có những ảnh hưởng tĩnh lặng cực kỳ trên cuộc sống hôn nhân của bà.
Thứ ba: Chúng ta phải tấn công vấn đề chứ không tấn công con người. KHÔNG ĐỀ CẬP TỚI ĐỘNG CƠ, Trong trường hợp tranh luận gay gắt, nó dễ xét đoán sai và buộc tội người khác về những hành động sau này.
Thứ tư: Chúng ta phải nhớ thường khi trải qua những cuộc tấn công bực tức hay những tình huống căng thẳng và về nhà là hơn. Bất kỳ dấu hiệu gì, ngay cả chẳng liên quan cũng có thể làm chúng ta bị kích động. Ông chồng hay bà vợ rất hay bị kích động, cái đích thuận tiện duy nhất chính là bạn đời.
Cuối cùng: Chúng ta phải biết khi nào và làm thế nào để kết thúc cuộc tranh luận. Một số cuộc chiến không bao giờ kết thúc. Chúng tồn tại sau nhiều năm. Nhiều khi đến chết mà vẫn không có kết thúc. Điều này chỉ làm nhấn sâu vào dòng oán hận. Dấu chỉ ‘để chúng tôi bỏ qua’ thường có nghĩa khi người ta nói. Nếu tiếp tục tranh luận về chủ đề này, chúng ta phải trao đổi.Nếu có lỗi thì nhận lỗi, không giấu nó như ung nhọt mưng mủ. Nếu bạn cần thời gian để suy nghĩ sau đó sẽ nói, ví dụ, tôi đang bắt đầu hiểu quan điểm của bạn, nhưng tôi cần thêm thời gian để nghĩ chín hơn ” Và hãy làm việc này trước mặt Chúa”.
Làm thế nào giải quyết xung đột?
Một số nguyên tắc trong Kinh thánh sẽ giúp chúng ta
Thứ nhất: Chúng ta nên tập chung vào những sai lầm của mình và tự mình tìm ra cách để cải thiện.
Tránh xa những cám dỗ khiến ta hờn dỗi do bất kỳ việc làm sai trái nào ập đến ta.
Tội cũ và sự bất công bằng không nên tái cảnh báo.
Kiểm nghiệm có phải chúng ta đóng góp một phần lỗi- có thể chúng ta đã đặt ra những yêu cầu nặng nhọc lên bạn đời vì lợi ích của chính chúng ta.
Chúng ta có lãnh đạm với nhu cầu của bạn đời chăng?
Mục đích lạnh nhạt khi ta bị tổn thương không?
Là sự kiêu hãnh ích kỷ chăng?
Rất dễ dàng làm cho tâm trí ta cuốn vào phần đổ lỗi của bạn đời- điều này đôi khi có khuynh hướng làm vậy vì bản chất sai lầm của con người. Chúng ta phải dành thời gian để học cách tránh cái bẫy này.
Chúng ta thường biện hộ như, tôi đã làm điều đó(hay nói điều đó vì bạn đời đã nói vậy hay đã là điều gì đó trước đó- nhưng đây là một thủ đoạn của ma quỷ.Ma quỷ luôn thích chúng ta tập chung vào những sai lầm của bạn đời thay vì và những sai lầm của chính mình- và từ đó nó tiến hành mối bất hòa. Đức Kitô nói đó là đạo đức giả.
Mát thêu 7:5, viết Matthew 7: 5,
“Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt anh trước đã, rồi anh sẽ thấy rõ, để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em.”
“HYPOCRITE! FIRST REMOVE THE PLANK FROM YOUR OWN EYE, AND THEN YOU WILL SEE CLEARLY TO REMOVE THE SPECK OUT OF YOUR BROTHER’S EYE.”
Đó là bản tính thô thiển của con người đối xử với kẻ khác và êm dịu với bản thân mình. Đây chính là chủ nghĩa cái Tôi. Tính con người nói cách khác thể hiện sự dung thứ kẻ khác, nhưng chính xác là cho bản thân mình. Nếu ta thú nhận sự kiêu hãnh của mình, Chúa sẽ tha thứ và bảo tồn hoà hợp hôn nhân. Một khi chúng ta thú nhận phần lỗi lầm của mình và sẽ nhận được ơn Chúa ban , chúng ta có thể cầu xin Người để chiến thắng tội lỗi cứng cổ của chúng ta.Cách này có thể tự từ bỏ lòng ham muốn theo cách của chúng ta mọi đuờng. Chúng ta thường nghĩ mọi thứ sẽ ổn, chỉ khi bạn đời thay đổi, nhưng nó hiếm khi chiếu sáng trên chúng ta ngay cả cần thay đổi. Chúng ta không bao giờ thay đổi được kẻ khác bằng cách đổ lỗi hay chỉ trích. Thủ đoạn này chỉ dẫn đến bờ vực của chia ly. Chúa có thể ban cho chúng ta người bạn đời mới và tốt hơn. Chúa không mong muốn chúng ta thay đổi bạn đời; Chúa chỉ mong đợi chúng ta đáp ứng những nhu cầu của bạn đời. Nếu chúng ta tự cải thiện mình, cuộc sống hôn nhân sẽ tự đươc cải thiện. Đó chích là quan điểm khôngt ích kỷ làm cho bạn đời thoải mái, điều này sẽ mang lại phần thuởng cho ta.
Thứ hai: Hãy tha thứ cho bạn đời. Thật khó khi tha thư cho bạn đời nếu không bày tỏ mong muốn đựơc thứ tha. Nhưng thay vì thế, chúng ta nên đứng trên mọi điều và chấp nhận thực tế và nhận thấy rằng một phần lỗi lầm cũng do ta mà có. Với ý nghĩa đó, chúng ta sẽ dễ dàng thứ tha cho bạn đời hơn.
Mát thêu 18:21-22 chép Matthew 18: 21-22,
“Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Ðức Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” (22) Ðức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy”.”
“THEN PETER CAME TO HIM AND SAID, ‘LORD, HOW OFTEN SHALL MY BROTHER SIN AGAINST ME, AND I FORGIVE HIM? UP TO SEVEN TIMES?”
JESUS SAID TO HIM, “I DO NOT SAY TO YOU UP TO SEVEN TIMES, BUT UP TO SEVENTY TIMES SEVEN.”
Bảy mươi lần bảy là cách tượng trưng cho số lần vô tận.Đôi khi người này hay người kia có thể nói nhưng lỗi đau là quá lớn. Tôi không thẻ tha thứ được.
Đây là cảm giác quan trọng bậc nhất.
Mátthêu 6:14-Chúa Giêsu phán
“Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em.”
“FOR IF YOU FORGIVE MEN THEIR TRESPASSES, YOUR HEAVENLY FATHER WILL ALSO FORGIVE YOU. BUT IF YOU DO NOT FORGIVE MEN THEIR TRESPASSES, NEITHER WILL YOUR FATHER FORGIVE YOU YOUR TRESPASSES.”
Điều quan trọng của lòng tha thứ không bao giờ có thể ước chừng được, nhưng khi chúng ta tha thứ, những oán giận và cay đắng của chính chúng ta sẽ tan chảy hết.Gánh nặng của ta sẽ nhẹ nhàng hơn, tư tưởng mỏng manh và cố chấp sẽ bị triệt phá. Chúng ta sẽ trở thành kẻ tốt hơn. Và đó là những gì chúng ta muốn trở thành.Những ác cảm cũ đối với bạn đời sẽ được thay thế bằng sự quan tâm thực sự và sẽ tạo ra cuộc hôn nhân hoà hợp. Để đưa nó vào vỏ của con sò, khi ta tha thứ chính là lúc tự giúp bản thân, bằng cách giúp bạn đời.Và kết quả cuối cùng sẽ là cuộc hôn nhân hoà hợp lại được bảo tồn.
Thứ ba: Xin lỗi chân thực và thẳng thắn. Không đựơc có ‘nếu’ và ‘nhưng mà’. Theo (Gia cô bê) James 5:16 viết James 5:16,
“Anh em hãy thú tội với nhau và cầu nguyện cho nhau để được cứu thoát. Vì lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực.”
“CONFESS YOUR TRESPASSES TO ONE ANOTHER, AND PRAY FOR ONE ANOTHER THAT YOU MAY BE HEALED. THE EFFECTIVE, FERVENT PRAYER OF A RIGHTEOUS MAN AVAILS MUCH, HONEST AND FRANK ADMITTANCE OF GUILT IS A POWERFUL HEALING FORCE.”
Cuối cùng: chúng ta nên xin lỗi người khác.
Tại sao lại khó xin lỗi?
Lòng kiêu hãnh không chấp nhận ở lý do đầu tiên nhưng hoàn toàn thích hợp trong quá khứ, một người đã xin lỗi nhưng không được tha thứ. Và giờ đây không có dũng khí để xin được tha thứ, có thể có nhân này sẽ nghĩ cầu xin kẻ này tha thư như thể mò kim đáy bể do vậy họ dừng cầu xin.
Cách khác, cũng có thể người xin lỗi lại có thái độ không đúng khi xin lỗi đã làm cho kẻ kia từ mặt. Chúng ta phải biết rằng với tình huống nhu vậy, có rất nhiều thái độ tình cảm và ký ước tích cực đang diễn ra.Có thể có những cách mà không hợp theo cach của ta hay một sai lầm không phù hợp. Nhiều người cũng nghĩ rằng thú nhận một lỗi lầm là dấu hiệu của sự yếu đuối, nhưng thực sự nó là dấu hiệu của sức mạnh tinh thần và tình cảm- đó là dấu xác nhận tiêu chuẩn của cá nhân mạnh mẽ và cân bằng nhân cách.
Thánh Mát thêu 5:23-24 viết
“Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, (24) thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.”
“THEREFORE IF YOU BRING YOUR GIFTS TO THE ALTER, AND THERE YOU REMEMBER THAT YOUR BROTHER HAS SOMETHING AGAINST YOU, LEAVE YOUR GIFT THERE BEFORE THE ALTER, AND GO ON YOUR WAY. FIRST BE RECONCILED TO YOUR BROTHER, AND THEN COME AND OFFER YOUR GIFT.”
Xin hãy đọc lại đoạn trích này và cố khám phá lời dạy của Chúa Kitô. Tôi đã là nguời Công giáo , tôi đã nghe điều này nhiều lần nhưng chỉ khi tôi có ý định suy ngẫm về nó tôi mới nhận ra rằng Lời Chúa còn vượt xa hơn nhiều cái bình thường. Nếu anh chị em của mình có điều gì không phải với mình hãy để lễ vật lại đó. Đó không chỉ là trách nhiệm của chúng ta phải tha thư và bỏ qua, nó cũng thể hiện nhiệm vụ của chúng ta đối với người khác với Chúa để thú tội của mình và xin lỗi người khác. Chúng ta thấy vào đầu Thánh lễ chúng ta thường thú nhận Tôi thú nhận cùng thiên Chúa toàn năng và cùng anh chị em, tôi đã phạm tội nhiều…” đó là điều quan trọng nhưng khi cầu nguyện từ trái tim mình, chúng ta có khuynh hướng nói lẩm bẩm một cách cơ học, không suy nghĩ ý nghía sâu xa của nó.
Nhiều người có ý nghĩ rằng bạn đời sẽ tha thứ chẳng cần biết mình có xin lỗi hay không. Đúng vậy cô ấy/anh ấy sẽ tha nhưng mọi người phải đáp trả cho chính tội lỗi, lỗi lầm và sự chểnh mảng của anh/chị. Chúa sẽ yêu cầu quy trình như vậy từ bạn đời của mình. Chúa chắc chắn không mong đợi chúng ta dâng tặng Chúa cả đống tội lỗi của bạn đời.
Những người khác có thể yêu cầu nhưng ai là người bắt đầu? ai sẽ là người bước đi đầu tiên?” cả hai câu hỏi đều không thích hợp, cả hai câu hỏi đều phát sinh ngoài cái Tôi, tự bản thân sẽ đi bước đi đầu tiên. Sau đó chúng ta hãy dâng cho Chúa để dùng lòng vị tha để hàn gắn cuộc hôn nhân.
Nếu bạn làm việc hăng say để sửa chữa mối quan hệ hôn nhân của mình, bạn sẽ thực sự sửa chữa nó. Tuy nhiên, nó cũng quan trọng không kém khi hiểu một số yếu tố căn bản có thể rơi vào tình trạng tái phát.
Tái phát
Một trong những điều mà cả hai vợ chồng phải hiểu rằng, mối quan hệ của họ sau xung đột rất mỏng manh. Vẫn tồn tại ký ước về cảm giác đau đớn chưa hoàn toàn hàn gắn hết.Chúng ta phải hiểu sự việc quá nhảy cảm cần có hời gian mới dần dần nguôi ngoai đi được. Hiểu biết này rất cần thiết; nếu không ngay cả dấu hiệu cực kỳ nhỏ cũng có vẻ trở thành tác nhân kích thích. Một số phản ứng về sự tái diễn là:
- Anh /chị có thể hăng hái
- Anh/chị có thể làm việc cưc kỳ hăng hái trong công việc; hay công việc xã hội.
- Anh/chị thực hiện những thói quen mới; đi du lịch; học tập; công việc; thay đổi nơi ở..vv.
- Coi thường mạo hiểm, tiêu pha.
Cách hành xử này có thể phải đảo ngược, nếu chúng không phát sinh hay nếu chúng gây bất lợi trong cách nào đó. Điều này gọi là đối mặt với những thói quen không làm gì cả; từ bỏ tình trạng đam mê; cải tạo phần đã mất; sửa chữa hư hại; bảo tồn mối quan hệ..vv. Bạn đời phải ý thức được bất kỳ sự phát triển nào của dạng này đều có thể xảy ra. Chúng ta nên cảm tạ về những phát triển xác thực, nhưng đối với bất kỳ sự phát triển không đựơc cảnh báo, vấn đề không chỉ riêng của anh/chị. Cả hai đều phải cố và giúp nhau tránh khỏi sự bất hoà.
==============================
19. SOLVING CONFLICT
No matter how well we get along with our spouse and how well we communicate. there will definitely be differences of opinion. People who claim that they do not have any differences of opinion must be leading a drab, colorless existence or else they possess so little personal individuality, or they are so scared to express the truth about their inner feelings. It would be a remarkable coincidence to find two people who have the same opinion about every subject, every time for years on end.
Differences of opinion will arise, and any one of many causes will produce them. The first reason could quite easily be the harsh discovery that the spouse does not have all the glittering characteristics what the partner imagined before the wedding. Because we want all the undesirable character traits removed, we straight away, mentally enroll the spouse to the school of marital reforms. We then embark on the stupendous task of reconstructing the partner into an ideal one.
The favorite method of the wife seems to be nag her Husband. As assistance she resorts to criticism, and when ever necessary to periodical outburst of tears.
The favorite method of the husband seems to give her ‘a dig’. That is, to make some cutting comments and sarcastic remarks. He may occasionally, resort to angry lectures which will be interspersed with long periods of withdrawal and silence.
Two sinful self wills. Each one torn between love of self and love of partner find them self in a situation where they have to interact and test each others right of self-determination. Both wills are struggling to gain supremacy.
The result is Marital Conflict.
In the heart of every conflict is SELF. Most people blame the circumstances the unpleasant work; the small flat, the fuss with children; the neighborhood, too little money; the interference with the in-laws etc. But the real problems are the HUMAN EGO, which wants unbridled freedom. The Ego wants to do just as it pleases, and expects full co-operation of the partner. In other words he or she wants to be the Sun and the partner should circle around in an orbit like an obedient planet. If two heavenly bodies vie for the same middle point in the solar system, the result will be chaos. But this is exactly what happens in so many marriages.
Some young people want to quickly get into marriage to escape from an unpleasant home situation. The real problem is not the home or the parents but their sinful ego. It is this sinful ego that they bring with them into their marriage. And then this selfish ego begins to react with another selfish ego, and the old problems are overshadowed with newer ones. God will have to correct our old sinful nature, and then we will be able to live happily with another person, in marriage.
When meaningful communication in marriage has broken down, a typical sign will be: outbreak of arguments over the least little issue. Sometime these arguments will be so frequent, that at least one will have the feeling that they are just not compatible to each other. In God’s eyes there is no incompatibleness First the two wills must be surrendered to Jesus Christ. It is only when each partner places Him as the middle point of their marriage, and that each partner seeks His glory only then happiness and peace will reign supreme.
Not all arguments are destructive. We have to be clear about this point. Some may be necessary outlets to drain out festering wounds, which are driving each other apart. Many changes are often necessary, but nagging or cutting comments will not be the answer. Quite on the contrary it will only help to escalate the tension and drive them still further apart. A good lively discussion will be a good method to bring the true feelings into the open. Listed below are a few guidelines:
FIRST: We must establish that the aim and purpose will be to get a deeper and better understanding for the other person. If we achieve this objective, we can thank God for the disagreement. The aim of the discussion is not to decide the winner or loser. The aim is not to alter the partner, but to get a fresh insight into the partners thinking and feeling. And also about what is influencing the problem. It is clever when each partner re-states the other people problems to the full satisfaction of the partner. This will give the person the chance to know that the spouse is fully aware of how the problem is felt. Appreciation of a problem is a big help and the goal of solving the conflict will come nearer.
SECONDLY: We must ask God for His help. We need His help for numerous reasons; one of them is to deal with the control of emotions. Very often we say things under the stress of an emotions, which we do not mean. We could quite easily say things that hurt, cut and destroy. These things are not quickly forgotten. We do not mean that emotions should not be there. We would never be able to express our true feelings if we did not have emotions. Even though it is legal to have emotions we must be careful enough to have them under control at all times. It is for this reason, that we need the self-controlling power of the Holy Spirit. A lady once confided to a friend, that the moment a discussion began to get heated her husband would say, Let us pray about it. His prayer would be audible. She says it had a tremendous tranquilizing effect on her marriage.
THIRDLY: We must attack the problem not the person. NOT EVEN THE MOTIVES. In the case of critical arguments, it is easy to incorrectly judge character and to accuse the other about ulterior motives.
FOURTH: We must remember that often when we experience angry attacks or stressful situations and then come home. any remark, even if totally unrelated may get us excited. Very often when the husband or wife is excited, the only convenient target is the spouse.
LASTLY: We need to know, how and when to conclude our arguments. Some fights never end. They remain for years. Others seem to die without any concluding result. This only deepens the under currents of resentment. The remark of ‘let us forget it’, often means that one person is saying, if we keep on discussing the topic I will have to give in. If we are at fault we should say so and be done with it, not keep it as same undeclared thorn to fester. If you need time to think the matter over then say it, for example like this, I am beginning to see your point but I need time to think it over.” THEN DO THAT-BEFORE THE LORD.
HOW DO WE SOLVE CONFLICTS?
There are some Biblical principles that will help us.
FIRST: We should want to concentrate on our mistakes, and find ways how we can improve our self.
Avoid the temptation to sulk because of any wrong doings towards us.
Old offenses and injustices should not be re-warmed.
Examine whether we have contributed towards some part of the fault Maybe we have placed heavy demands on the partner for the sake of our own conveniences.
Were we indifferent to the needs of a partner?
Was it coolness we expressed because of our hurt?
Was it selfish pride?
It is so easy to let our mind drift to the spouse’s part of the blame this is something we tend to do because of our fallen human nature. We have to spend time to learn how to avoid this pit fall.
We are often tempted to use excuses likes, I did that (or said that because the spouse said or did something before that, but this is a ploy from the devil. The devil always prefers that we concentrate on the mistakes of the partner instead of and our own mistakes and with that he promotes discord. Jesus said that is hypocrisy.
In Matthew 7: 5, Matthäus 7: 5, he said,
“HYPOCRITE! FIRST REMOVE THE PLANK FROM YOUR OWN EYE, AND THEN YOU WILL SEE CLEARLY TO REMOVE THE SPECK OUT OF YOUR BROTHER’S EYE.”
„Du Heuchler! Zieh zuerst den Balken aus deinem Auge, dann kannst du versuchen, den Splitter aus dem Auge deines Bruders herauszuziehen.“
It is human nature to be harsh to others and mild towards self. This is egoism. HUMILITY ON THE OTHER HAND IS TOLERANT TO THE OTHER, BUT EXACTING TOWARDS SELF. If we admit our pride, God will forgive us and restore marital harmony. Once we have admitted our part of the fault and received God’s grace, we can pray to Him to grant us victory, over our sinful self-will. This way we will be able to relinquish our craving to have our own way in everything. We often think that everything will be OK, if only the partner changed, but it seldom dawns on us that even we need to change. We can never change the other by blaming or criticizing. These tactics only drive the separating wedge further. God can make us new and better spouses. God does not expect that we change our spouse; He only expects that we provide for the needs of the spouse. If we improve our self, our marriage will improve. It is our unselfish attitude towards satisfying the spouse that will bring us reward.
SECONDLY: Forgive the partner fully. It is difficult to forgive the partner, if the partner does not express any wish to be forgiven. But in spite of this, we should stand above things and accept the fact that at least some part of the fault is due to us. In the light of this, it is easier to forgive the partner.
In Matthew 18: 21-22, Matthäus 18: 21-22, we read,
“THEN PETER CAME TO HIM AND SAID, ‘LORD, HOW OFTEN SHALL MY BROTHER SIN AGAINST ME, AND I FORGIVE HIM? UP TO SEVEN TIMES?”
JESUS SAID TO HIM, “I DO NOT SAY TO YOU UP TO SEVEN TIMES, BUT UP TO SEVENTY TIMES SEVEN.”
21 „Da trat Petrus zu ihm und fragte: Herr, wie oft muss ich meinem Bruder vergeben, wenn er sich gegen mich versündigt? Siebenmal?
22 Jesus sagte zu ihm: Nicht siebenmal, sondern siebenundsiebzigmal.“
Seventy times seven is a figurative way of saying endless number of times.
Sometimes one or the other may say, but the hurt is too big. I cannot forgive this.
This is a feeling of magnitude. In Matthew 6: 14-15, Matthäus 6: 14-15, Jesus said,
“FOR IF YOU FORGIVE MEN THEIR TRESPASSES, YOUR HEAVENLY FATHER WILL ALSO FORGIVE YOU. BUT IF YOU DO NOT FORGIVE MEN THEIR TRESPASSES, NEITHER WILL YOUR FATHER FORGIVE YOU YOUR TRESPASSES.”
14 „Denn wenn ihr den Menschen ihre Verfehlungen vergebt, dann wird euer himmlischer Vater auch euch vergeben.
15 Wenn ihr aber den Menschen nicht vergebt, dann wird euch euer Vater eure Verfehlungen auch nicht vergeben.“
The importance of forgiveness can never be over estimated, because when we forgive, our own resentment and bitterness will melt. Our burden will be lighter; our brash and intolerant attitude will be dismantled. We will become better persons. And that is what we want become! Our old aversion for the partner will be replaced by genuine concern and this will create marital harmony. To put it in a nut shell WHEN WE FORGIVE, WE HELP OUR SELF AND AT THE SAME TIME, AS WE HELP OUR PARTNER and the end result is that harmony is once again restored.
THIRDLY: APOLOGIZE honestly and frankly. Do not bring in the, ‘Ifs’ and ‘Buts’. In James 5:16, Jakobus 5:16, we read,
“CONFESS YOUR TRESPASSES TO ONE ANOTHER, AND PRAY FOR ONE ANOTHER THAT YOU MAY BE HEALED. THE EFFECTIVE, FERVENT PRAYER OF A RIGHTEOUS MAN AVAILS MUCH, HONEST AND FRANK ADMITTANCE OF GUILT IS A POWERFUL HEALING FORCE.”
16 „Darum bekennt einander eure Sünden und betet füreinander, damit ihr geheiligt werdet. Viel vermag das inständige Gebet eines Gerechten.“
LASTLY: We should ask pardon from the other.
Why is it so difficult to apologize?
– Pride is without exception the first reason, but it is quite likely that in the past, one did apologize but forgiveness was refused. And now there is no more courage left to ask for forgiveness. Maybe they feel to ask for forgiveness from this person is like asking for feathers from tortoise, so they stop asking.
On the other hand, it is also possible that there was some kind of an improper attitude when apologizing that put the other person off. We must be clear that under such situations, a lot of negative feeling attitudes and memories are in the way. It may just be possible that there was something either improper about our way or it was mistaken to be improper. Many people also think that the admittance of a fault, is a sign of weakness, but actually it is a sign of spiritual and emotional strength It is the hallmark of a healthy and balanced personality.
In Matthew 5: 23-24, Matthäus 5: 23-24, Jesus says,
“THEREFORE IF YOU BRING YOUR GIFTS TO THE ALTER, AND THERE YOU REMEMBER THAT YOUR BROTHER HAS SOMETHING AGAINST YOU, LEAVE YOUR GIFT THERE BEFORE THE ALTER, AND GO ON YOUR WAY. FIRST BE RECONCILED TO YOUR BROTHER, AND THEN COME AND OFFER YOUR GIFT.”
23 „Wenn du deine Opfergabe zum Altar bringst und dir dabei einfällt, dass dein Bruder etwas gegen dich hat,
24 so lass deine Gabe dort vor dem Altar liegen; geh und versöhne dich zuerst mit deinem Bruder, dann komm und opfere deine Gabe.“
Please re-read this quotation again and try to go into the depth of Jesus teaching. I have been a catholic all my life. I have heard this teaching many times but it am only when I pondered intensely I found how extra ordinary Jesus teaching was. If your brother has something, against you leave your gift at the altar. It is not only our responsibility to forgive and forget, it is also our duty towards the others and towards God to admit our faults and ask the others pardon. At the early part of the Holy mass we say the, “I confess, To Almighty God and to you my brothers and sisters that I have sinned. . . and ask pardon. . . ” This is vital but since we know the prayer by heart we may tend to mumble it mechanically, without giving any thought to the deep meaning.
Some will come by the idea that the partner should forgive us regardless of whether we apologize or not. Yes he / she should. But every person must answer for his / her own sins, faults, omissions. God will demand the same procedure from the partner. God certainly does not expect that we present Him with an account of our partner’s sins.
Others may ask, but who started it? Who should take the first step?” Both questions are irrelevant. Both questions arise out of egoism. Self should take the first step. Then we should leave it to God, to use our selflessness to bring healing to the marriage.
If you both work hard enough to repair your marital relationship, you will eventually repair it. It is however equally important to understand some of the typical factors that make relapse possible.
RELAPSE
One of the things what both partners must understand is that their relationship after a conflict is initially very fragile. There are still residual memories of hurt feelings, which are not fully healed. We must understand that extra sensitivity takes time to taper down. This awareness is necessary; otherwise even the slightest remark seems like a provocation. Some of the relapse reactions are:
- He /she may go to pieces
- He /she may work extremely hard at a job; or social projects.
- He /she make take up new hobbies; traveling; learning; job; change the place of abode etc.
- Reckless adventure, spending.
These behavioral outlets may have to be reversed, if they are unproductive or if they are detrimental in any way. This calls for coping up with undoing certain habits; giving up certain indulgences; making up lost ground; repairing damages; restoring relationships etc. The partner must be aware that any of these developments could have happened. We should be thankful for any positive developments, but for any unwanted developments they are no longer his / her problem alone. It is for both partners to try and help each other to irk out the disharmony.
===================
German
English