PRO ACTIVE

Translated by:  HAI DUC TRAN

Một trong những vấn đề thông dụng nhất trong những cuộc hôn nhân đụng độ chính là thiếu đi sự giao thiệp.

Ở khía cạnh nào đó, vấn đề này do xã hội hiện tại của chúng tao ra, nhiều trẻ em lớn lên trong môi trường gia đình thiếu quan tâm nghiêm trọng. Gia đình tụ họp quây quần bên nhau giảm dần và dành nhiều thời gian cho chương trình TV và có ai đó cất tiếng lập tức bị người khác ngắt lời ngay vì họ không theo dõi được chương trình yêu thích của mình. Sự phát triển cận đây nhất, người ta có nhiều TV trong gia đình hơn do vậy mọi người có thể xem chương trình riêng của mình mà không bị quấy rầy. Từ quan điển của xã hội, bài học cần thiết của “cho đi và nhận” bị phớt lờ bởi những tiện nghi này và ảnh hưởng của gia đình bị phá huỷ.

Một thực tế khác, những yếu tố thúc đẩy việc thiếu đi sự liên hệ chính là chúng ta khuyến khích cho phép con trẻ tự do bộc lộ cảm xúc một cách thoải mái. Ví dụ “Đừng nói như vậy”, “Người ta sẽ nghĩ gì nhỉ?” Dần dần giới trẻ học cách không bộc lộ tâm tư và tình cảm thâm sâu nữa. Bằng cách giữ yên lặng, anh ta tránh sự hiểu lầm và sự từ chối của người khác. Đây là cách nhứng đứa trẻ học cách tránh giao tiếp.

Sau đó trong thế giới cạnh tranh: trường học, nơi làm việc, câu lạc bộ…trong suy nghĩ và tình cảm, chúng quan tâm tới vài người mà thôi. Chúng thể hiện khả năng của mình là tối thượng. Tính trịnh thượng sẽ đánh giá anh ta chỉ khi anh ta duy trì được một tiêu chuẩn chắc chắn, xác nhận thành công về chất lượng và số lượng chắc chắn theo mức độ thể hiện. Anh ta sẽ rất sợ hãi ai đó thấu hiểu và biết được suy nghĩ của mình, do đó anh ta luôn từ chối giao tiếp. Anh ta học các thể hiện ấn tượng tốt  để gây ấn tượng với người khác. Đằng sau bộ dạng này anh ta cảm thấy lạnh như đồng xu. Anh ta mong muốn nhận được sự đồng tinh về vị thế của mình, nhưng không ai mang lại cho anh ta điều đó bởi không ai biết anh ta thực sự là ai.

Và vào một ngày không mong muốn xảy ra, anh ta chú ý đến các bạn gái. Anh bắt đầu cởi mở và bộc lộ bản thân và giãi bày cảm xúc của mình. Người ta cởi mở đáp lại giãi bày tinh cảm của anh. Cả hai nhận ra những trải nghiệm cảm động. Cuối cùng anh ta cảm thấy vui vì rút cuộc anh ta cũng tìm được người  hiểu tôi là ai rồi. Ngoài điều này, cả hai chúng ta có nhiều điển chung. Họ nghĩ, chúng ta sinh ra là cho nhau. Khi Cha hỏi, Các con có thông hiệp với nhau không; họ tự tin khảng định rằng điều này xảy ra chính là một trong những tài sản vĩ đại nhất của họ.

Tuy nhiên,khi đám cưới đã tác thành, họ  nhận ra rằng càng ngày càng ít nói chuyện với nhau hơn. Điều thực tế là ít nhất họ cũng đã từng tìm hiểu sâu sắc về nhau và chỉ có thể làm được khi có những nỗ lực say mê khám phá ra những bí ẩn cá nhân người khác. Nhưng cuốn tiểu thuyết giờ đây đã đến hồi kết. Vì những áp lực của hôn nhân càng ngày càng tăng, giao tiếp ngày trở thành điều không mặn mà. Căng thẳy tăng và cũng làm hiểu lầm nhau. Những lời nói không còn thân thiện bắt đầu trở thành ngôn ngữ chính và những cảm giác bị tổn thương xuất hiện. Sự tan ảo mộng trở nên không kham nổi. Mỗi người ngày càng bày tỏ ý kiến của mình hơn, thì càng nhận được những điều khó chịu hơn. Điều này ngày càng làm cho họ phải học cách che đậy những suy nghĩ thầm kín của mình.Thay vào việc ngày càng phải hiều nhau hơn như Thiên Chúa đã định, họ ngày càng bị cuốn đi xa nhau hơn.

Do vậy ta thường thấy những lời buộc tội như thế này: “Anh ta chẳng nói gì với tôi nữa”, “Anh ta chẳng nói gì với tôi về công việc của mình”, “ Tôi chẳng hiểu anh ta nghĩ gì nữa” và “ Anh ta chẳng nghe trọn vẹn vấn đề của tôi”. Cả danh sách kết tội vô tận và vô tận. Bạn đã biết Kinh thánh nói nhiều về vấn đề giao tế chưa?

Thứ nhất, Kinh thánh nói cho chúng ta biết tại sao vấn đề giao tế phát sinh. Trong mỗi chúng ta đều mắc tội tổ tông. Hơn thế chúng ta là những kẻ yếu hèn và không tin tưởng, ích kỷ và vì thế chúng ta là những kẻ đồi bại. Trong Jeremiah 17:9Jeremiah 17:9   chúng ta đọc

 

“Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được?”

 “THE HEART IS DECEITFUL ABOVE ALL THINGS, AND DESPERATELY WICKED, WHO CAN KNOW IT?”

Đó là điều ngượng ngùng với trái tim dối trá , do vậy chúng ta đeo chiếc mặt nạ đáng kính thay vì bộc lộ chân tướng của chúng ta ra.

 

Trong Mát thêu 12:34 Matthew 12:34,  

 “Loài rắn độc kia, xấu như các người, thì làm sao nói điều tốt được? Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra.”

 “.  .  .   HOW CAN YOU, BEING EVIL, SPEAK GOOD THINGS?  FOR OUT OF THE ABUNDANCE OF THE HEART THE MOUTH SPEAKS.”

Chúng ta ngăn kẻ khác không cho tiếp cận và để hiểu chúng ta. Không ai gợi ý rằng chúng ta nên liều lĩnh và bộc lộ tất cả những tội lỗi trước kia- Điều này thật táo bạo nếu chúng ta thực hiện như vậy với bạn đời của mình. Tuy vậy nếu đã nói thì  không nên nói với mọi người. Tâm hồn chúng ta đã đủ đồi bại như ma quỷ, sự kiêu căng, sự oán ghét và sự ghen tị hay những điều khó hiếu về sự nghi ngờ và sự lo lắng.

Một trong những điều tốt nhất có thể xảy ra trong hôn nhân là người chồng ‘cao thượng và dũng mãnh’ hay người vợ ‘Thánh thiện hơn người’ hãy bước xuống từ cái bệ cao ngạo công chính của chính họ và thú nhận về sự yếu hèn và bày tỏ những nhu cầu của Anh/chị. Cần tới sự giúp đỡ có tình người để đè bẹp sự oán hận trong lòng; nó giúp ta nhóm lại ngọn lửa tình yêu và sửa chữa những nút thắt ngắt ngao trong giao tiếp. Qua đó chúng ta thấy mình không phải là những kẻ đạo đức giả.

Một số  tình huống trong cuộc đời còn đáng thương hơn là cưới phải người khó khuất phục, tự mãn, những ý của mình là không thể sai lầm và những hành vi của mình thì không chê vào đâu được. Đôi khi chấp nhận một phần đơn giảm của vấn đề sẽ giúp làm tan đi sự oán hận và sẽ giúp  dễ dàng hàn gắn những điều cần thiết.

Một lý do khác khiến chúng ta không muốn nói chuyện với nhau vì sợ những phản ướng của bạn đời. Một số người hoàn toàn thất vọng vì phản ứng tiêu cực của bạn đời. Phản ứng  ở những trạng thái khác nhau hoặc là om sòm, tới khóc than, tới  bực tức và im lặng trong thời gian dài. Khi nhận ra  phản ứng kinh khủng như thế, chúng ta không mốn làm sống lại sự bất tiện đố nữa. Do vậy chúng ta giữ yên nặng hơn là giao thiệp.Chúng ta phải nhận ra rằng đừng mang đau khổ không cần thiết đến cho bạn đời thay cho chính chúng ta. Do đó hãy  rút vào chiếc ỏ sò tự bảo vệ mình.

Do vậy, một trong những điểm quan trọng là  nên tự hỏi bản thân mình, “Trước kia tôi đã phản ứng  trong tình huống tương tự không? Tôi đã phản ứng mà làm cho bạn đời  không giao thiệp với tôi nữa, và có cần tiết cho anh ta và tôi thực hiện lại những đau thương không?”. điều này hoàn toàn có thể nếu sai lầm trong cư xử của chúng ta hay vì trong cách cư xử của bạn đời. Có lẽ chúng ta phải chịu trách nhiệm vì bạn đời của mình vẫn trong tình trạng im lặng.

 

E-Phê-Sô 4:31 Ephesians 4:31  thấy rõ hơn,

“Ðừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thóa mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác”

“LET ALL BITTERNESS, WRATH, ANGER, CLAMOR OR AND EVIL SPEAKING BE PUT AWAY FROM YOU, WITH ALL MALICE.”

 

Cũng vậy Sách châm ngôn 15:1-2  Proverbs 15:1-2 . 

“Câu đáp dịu dàng khiến cơn giận tiêu tan,lời nói khiêu khích làm nổi cơn thịnh nộ.2 Lưỡi người khôn tiết ra tri thức,miệng kẻ dại tuôn chuyện ngu si”

 “A SOFT ANSWER TURNS AWAY WRATH, BUT A HARSH WORD STIRS UP ANGER.   THE TONGUE OF THE WISE USES KNOWLEDGE RIGHTLY, BUT THE MOUTH OF THE FOOL POURS FORTH FOOLISHNESS.”

Một trở ngại nữa trong vấn đề giao thiệp, vì họ sợ  một ngày nào đó bạn đời sẽ dùng thông tin này như một loại vũ khí. Khi quan điểm khác nhau nảy sinh, một số người có xu hướng đem những điều cũ kỹ từ đời nào đó ra. Những sai lầm xưa kia, sự yếu kém và những sai phạn được hâm nóng lại. Nếu chúng ta thiên về cách cư xử này, chẳng khó tưởng tượng ra rằng bạn đời  không tự tin giao thiệp!sau hết ai muốn nghe lại những điệp khúc  bane Balard cũ , nhiều tháng hay ngay cả hàng năm trời tiếp theo.? một người, kẻ có thói quen làm nóng lại những vụ việc cũ thường quan tâm tới cái “quyền: và “chiến thắng trong những cuộc cãi vã” hơn là muốn có quan hệ cá nhân ngần gũi với bạn đời.

Chúng ta sẽ xem một sự kiện rất quan trọng khác nhưng cũng là chủ đề rất khó khăn“Bỏ qua và tha thứ” đây là chủ đề quan trọng và là phương pháp tiến tới việc khôi phục lại mối quan hệ. Điều này quan trọng tới mức nó xuất hiện trong các bối cảnh khác nhau trong các chương của cuốn sách này. Có nhiều dấu hiệu trong quan điểm này và có nhiều ước nguyện phụ thuộc vào việc chúng ta có thể tự biết mình phải làm tốt công tác điều điều chỉnh thực hành tiến trình Bỏ qua và tha thứ.Trong bối cảnh này, chúng ta đọc  E-Phê-Sô 4:32  Ephesians 4:32 

 

“Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô.”

 “AND BE KIND TO ONE ANOTHER, TENDER HEARTED, FORGIVING ONE ANOTHER, JUST AS GOD IN CHRIST ALSO FORGAVE YOU.”

 

Jeremiah 31:34 Jeremiah 31:34,  

“Chúng sẽ không còn phải dạy bảo nhau, kẻ này nói với người kia: “Hãy học cho biết Ðức Chúa”, vì hết thảy chúng, từ người nhỏ đến người lớn, sẽ biết Ta – sấm ngôn của Ðức Chúa. Ta sẽ tha thứ tội ác cho chúng và không còn nhớ đến lỗi lầm của chúng nữa ”

 “NO MORE SHALL EVERY MAN TEACH HIS NEIGHBOR, AND, EVERY MAN HIS BROTHER, SAYING KNOW THE LORD FOR THEY ALL SHALL KNOW ME, FROM THE LEAST OF THEM TO THE GREATEST OF THEM, SAYS THE LORD.   FOR I WILL FORGIVE THEIR INIQUITY, AND THEIR SINS I WILL REMEMBER NO MORE.”

 

Trong Thánh vịnh  103:12  Psalms. 103:12,  

“Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,
tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.”

 “AS FAR AS THE EAST IS FROM THE WEST, SO FAR HAS HE REMOVED OUR TRANSGRESSIONS FROM US.”

Từ hai đoạn trích có thể nhận thấy rằng Chúa đã tự thực hiện Đức hạnh này đối với chúng ta.

Nếu làm bạn đời tự tin bộc lộ được suy nghĩ hay cảm xúc thì việc bộc lộ tâm tư tình cảm đó  sẽ không bao  giờ được sử dụng như vũ kí để tấn công trong tương lai thì họ sẽ tự nhiên cởi mở hơn. Có một cách để đạt được tự tin này. Người ta phải Cầu khẩn sự giúp đỡ của Thiên Chúa để làm cho chúng ta trở nên một con người tốt hơn. Chúng ta cần thiết khẩn cầu Thiên Chúa ban cho chúng ta khả năng phá vỡ thói quen hâm lại điều cũ xưa trong quá khứ, để chúng ta có khả năng bỏ qua và tha thứ- Theo cách của Chúa. Chúa dứt khoát không xoá đi được những ký ước về sự kiện nhưng chỉ sự nhói đau. Qua đó Thiên Chúa sẽ xóa bỏ được mọi lí do mang tới những việc răc rối trong  tương lai.

Đôi khi chúng ta phát triển ý tưởng sai trái mà điều thay thế tốt nhất cho việc cãi cọ nảy lửa chính là sự yên nặng. Đôi khi chúng ta cảm thấy mình bảo vệ được một phần thưởng đặc biệt bằng cách cắn chặt lưỡi  và giữ kín câu chuyện của mình, đặc biệt khi bạn đời đang giận dữ và xối xả tuôn ra cả chuỗi những điều bực tức. Nhưng kiểu yên nặng sẽ đặt trước  một tấm vé vào bệnh viện vì nhiều vấn dề stress cả những căn bệnh liên quan. Một phần của nó là làm cho bạn đời trở nên cùng cực hơn. Cách tích cực để cứu lấy  tình huống này là thể hiện với bạn đời bằng tình yêu, và cởi mở những cảm xúc của mình. Khi đối mặt với những cuộc cãi vã tức tối, hay sư kết tội. Thật khó bày tỏ điều gì đó bằng cách thân thiện. Nó là một nghệ thuật và giống như bất kỳ kiểu nghệ thuật nào khác đều phải được nuôi dưỡng. Có hai khía cạnh để  điều tiết tình huống như này. Một là khả năng nhận biết của chúng ta về sự giận dữ của bạn đời phù hợp với cảm xúc của chúng ta và có chung quan điểm với bạn đời và tự tránh sự giận dữ. Và điều khác là, phản ứng theo cách như vậy để  chúng ta có thể là tan sự giận dữ trong cá nhân nguời khác. Chắc chắn rằng quan điểm  về doạ giẫm  không thể nào làm tan chảy được sự giận dữ, nhưng bằng tình yêu nó có thể làm được- thực hiện tốt những điều mình quan tâm!

 

E-Phê-Sô 4:15    Ephesians 4:15,    

 “Nhưng, sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Ðức Kitô vì Người là Ðầu.”

 “BUT, SPEAKING THE TRUTH IN LOVE, MAY GROW UP IN ALL THINGS INTO HIM WHO IS THE HEAD ­ CHRIST.”

 

Châm ngôn 15:1

“Câu đáp dịu dàng khiến cơn giận tiêu tan, lời nói khiêu khích làm nổi cơn thịnh nộ”

“A SOFT ANSWER TURNS AWAY WRATH, BUT A HARSH WORD STIRS UP ANGER.”

 Căn bản thứ nhất phải là: Thật thà. Quan hệ hôn nhân thỏa nguyện sẽ cởi mở, thật thà vượt qua sợ hãi, cần, ham muốn, dục vọng, tiền bạc, yếu đuối, sai lầm, sự oán hận và sự hiểu lầm. Nhiều vấn đề có thể dễ giải quyết hơn nếu cả vợ và chồng thật tình. Có  vấn đề gì mà bạn muốn giấu bạn đời không? Nếu là một sự vụ, chúng ta đang thực sự  đẩy bạn đời  ra khỏi hướng của cuộc sống  của chúng ta. Cũng có thể nói giống như- Anh /chị không đủ mạnh để nhận nó, hay anh chị không đủ niềm tin, để được giúp đỡ, đó là một lời tư vấn nguy hiểm nó sẽ đưa họ càng xa nhau hơn.

Bạn có mong bạn đời có thể thực thi nhưng không làm không? Bạn có quá hãnh diện để yêu cầu không? Hay bạn quá ngượng để yêu cầu, cái mà bạn tự giữ lại cho mình và thích trở thành kẻ tử sĩ không?  Ngay  khi sự căng thẳng và giận dữ trong thâm tâm lớn dần thành cuộc khủng hoản lớn và sự giúp đỡ chuyên nghiệp sẽ trở thành cần thiết hơn. Đó là kết cục của cái giá rất cao phải trả. Căn bản thứ hai nỗ lực giao thiệp chính là tình yêu. Đôi khi sự thật có thể làm mất lòng. Chính xác vì đó mà chúng ta cần nói thẳng thắn bằng cử chỉ thân thiện. Điều này có nghĩa chúng ta có sự quan tâm chính đáng về cảm xúc của người khác.

Khi cần thiết phải nói thăng thắn ra bằng cử chỉ của sự yêu thương, những điều quan trọng cần thiết khác cũng chính là lựa chọn thời điểm thích hợp để nói ra những vấn đề của mình và phải xoa dịu những  cảm xúc của chúng ta về những chủ đề khác nhau.

 

 

Châm ngôn 25:11 : 

“Lời nói ra đúng lúc đúng thời khác chi táo vàng trên đĩa bạc chạm trổ”

 “A WORD FITLY SPOKEN IS LIKE APPLES OF GOLD, IN SETTINGS OF SILVER.”

 

Châm ngôn 15:23  Proverbs 15 :23, 

 “Biết đối đáp khiến con người vui thú, nói đúng lúc, thật tốt đẹp dường bao!”

“A MAN HAS JOY BY THE ANSWER OF HIS MOUTH, AND A WORD SPOKEN IN DUE SEASON, HOW GOOD IT IS!”

 Nếu  muốn nói về một sai làm của bạn đời, tình yêu sẽ làm cho chúng ta nói về vấn đề bằng lời của Chúa trước tiên. Thiên Chúa sẽ cho chúng ta biểt những cách cư xử sai trái của bạn đời cũng chính là kết quả của  cách cư xử sai trái của chính quan điểm và cách cư xử của chúng ta- điều  ta cần phải kiểm soát truớc khi bạn đời có thể thực hiện những thay đổi và cải thiện. Chỉ khi ta đảm bảo rằng lương tâm của chúng ta đủ tự do để có thể nói ra quan điểm với bạn đời. Đối với những quan điểm  hay lĩnh vực mà chúng ta không chắc nếu chúng ta có lỗi, nói thẳng , kể với bạn đời rằng bạn cảm thấy không đủ hay tự thấy mình hụt hẫng. Hãy để kẻ khác cảm thấy họ đang đối diện với sai lầm của con người. Khi bắt đầu nói vài lời giới thiệu có thể bắt dầu bằng vài lời ca ngợi  và đánh giá cao. Điều này sẽ giúp cho người nghe cũng như người chuẩn bị phát biểu .Giúp cho người chuẩn bị nói bởi nó phụng sự một quan điểm tích cực và  đỉnh chóp của vấn đề là trên quan điểm xây dựng. Nó giúp khuyến khích bạn đời hơn là tức giận với anh/ chị ấy.

 

Châm ngôn 16:24 Proverbs 16: 24,  

 “Lời tử tế là tảng mật ong làm cổ họng ngọt ngào, khiến xương cốt lành mạnh.”

 “PLEASANT WORDS ARE LIKE A HONEYCOMB, SWEETNESS TO THE SOUL AND HEALTH TO THE BONES.”

„Galatian 6:1 Galatians 6:1,  

“Thưa anh em, nếu có ai vướng mắc tội nào, thì anh em, những người được Thần Khí thúc đẩy, hãy lấy tinh thần hiền hòa mà sửa dạy người ấy; phải tự đề phòng kẻo chính mình cũng bị cám dỗ.”

 “BRETHREN, IF A MAN IS OVERTAKEN IN ANY TRESPASS, YOU WHO ARE SPIRITUAL RESTORE SUCH A ONE IN A SPIRIT OF GENTLENESS, CONSIDERING YOURSELF, LEST YOU ALSO BE TEMPTED.”

Đôi khi có xu hướng lên giọng tự dặt vị trí của bản thân có tính thánh thiện hơn những  điều đó, nhưng Thiên Chúa phán rằng chúng ta hãy hoà nhã bởi  ngay cả  khi chúng ta bị chi phối cùng sự yếu đuối. Khi Chúa Thánh thần đang trong vòng kiểm soát thì chúng ta không thô thiển  cũng không không có thiện cảm và chúng ta sẽ không đưa ra được cảm giác không sai lầm của con người.

Tình yêu sẽ  bảo vệ chúng ta từ phương kế  giận dữ quanh quẩn những điều cô đọng như “Luôn luôn” hay : “Không bao giờ” như ví dụ sau: “ Anh không bao giờ nghe tôi cả” “ Anh luôn ngắt lời tôi”. Những tổng quan này hiếm khi là sự thật.

Tình yêu ngăn trở chúng ta giận dữ đặc biệt khi trước mặt con cái.

Tình yêu ngăn trở chúng ta phơi bày sự yếu duối của bạn dời với người khác.

 

 

Thánh Phêrô nói rất thú vị  trong 1 Phêrô 4:8 1 Peter 4:8,  

 “Trước hết, anh em hãy yêu thương nhau nồng nàn, vì lòng yêu thương che phủ muôn vàn tội lỗi.”

“AND ABOVE ALL THINGS HAVE FERVENT LOVE FOR ONE ANOTHER, FOR LOVE WILL COVER A MULTITUDE OF SINS.”

Nó thú vị ít nhất cũng trong hai lý do chính.

Thứ nhất, nó mang lại sự bình an và hoà hợp cho  những lo âu trước mắt..

Thứ hai, nó là hành động nhân nhượng cho tội lỗi của chúng ta; bằng cách đó mà số dư tài khoản của chúng ta trên Thiên đàng tăng vọt.

Tình yêu sẽ làm cho ta dừng câu chuyện đúng lúc, thời khắc bắt đầu câu chuỵên cũng rất quan trọng- nó quan trọng ngang bằng với việc dừng cuộc nói chuyện.Tấn công quá nhiều lời vào đối tượng sẽ không chỉ phá vỡ quan điểm bất mãn nhưng còn phá huỷ tình yêu của con người với bạn và do vây,  nó có thể tạo ra khoảng trống  và nhanh chóng được lấp đầy bằng sự oán hận và căm gét với bạn.

 

 

Ecclesiastes 3Ecclesiastes 3

“A TIME TO TEAR.   AND A TIME TO SEW.”

 Không phải mọi đối hoại đều có ý nghĩa. Đôi khi bạn đời đã nói  điều gì đó có ý nghĩa, nếu ta chỉ dừng chút thôi đủ cho anh hay chị có cơ hội nói. Nhiều người, với vị thế của mình dần chuyển cuộc đối thoại thành độc diễn. Độc diễn không có lợi thế mà đối thoại yêu thương lại có.

Tình Yêu giúp ta không ép bạn đời vào tình trạng phải nói về vấn đề mà  nguời đó không thích vào phút này. Điều này rất quan trọng! Người ta phải sãn sàng nói về điều gì đó cơ, nếu chưa đạt đến điểm thoải mái trong tâm trí. Họ muốn đợi tới khi họ có thể hiểu nó. Đàn ông cần nhiều thời gian hơn vì đàn ông thuờng cấu trúc tư tưởng trong yên lặng. Trừ khi điều này đã làm họ không  thích nói. Đàn bà lại khác,  họ thích rõ ràng về suy nghĩ của mình và sau đó ghép chúng lại. Chính vì thế , khi đàn ông về nhà, không thích nói về công việc hay thứ gì đó làm bực mình.Dù vợ  sãn sàng và đang đợi để nghe, ngay cả trước khi anh đặt va li xuống. Mỗi phút qua đi làm cô lo âu và mong đợi hơn làm cô bột ra câu hỏi và thế là anh gầm gừ như “ Trời ơi….” Trời ơi cái gì? Có lẽ  chính là cánh anh  muốn nói “Câm mồm”. Anh ta chỉ cố nói “Đẻ tôi yên-Tôi không thể giải quyết hết mọi mục mới và biến đồi nó thành một mối, để tôi còn phải làm xong công việc.”

Sự mỉa mai thay việc này xảy ra thường xuyên, (nhiều vụ xảy ra thường ngày); vợ không bao giờ hiểu đựơc điểm này. Dĩ nhiên, hình thái tư duy của cô khác với đàn ông. Nhưng trong trường hợp này, thiếu sự quan tâm tới cách nghĩ của chồng cô. Nói cách khác, đàn ông dường như không bao giờ nói với cô về cảm giác của mình và nói rằng anh không thích cô hỏi  tới khi anh tự  giải quyết  vấn đề của mình. Thay vào đó,anh gầm gừ và như thế anh hy vọng làm cô tin anh cần thời gian để đẩy những điều bực mình trong đầu anh ra.Hình thái tư duy của anh khác với chị. Anh thiếu liên hệ  để nhận ra bạn đời suy nghĩ khác mình và để kết nối tư tưởng cần thiết để hợp nhất với mình. Chúng ta không thể luôn thừa nhận chồng và vợ phải hoà hợp trong mọi vấn đề. Không đạt đượcc vì nhiều lý do, có nhũng lý do lại là bản chất con người. Do vậy, hôn nhân kêu gọi cần học hỏi nhiều về nhau và điều chỉnh  tương đồng. Cả học hỏi cũng như điều chỉnh cần liên tục và liên tục. Đây cũng là lý do cần một tiến trình lâu dài, không phải một trạng thái trí thức.

TÌNH YÊU luôn quan tâm đến  kẻ khác,- Tư tưởng của anh/chị-cảm giác của anh/chị vv.

Tình yêu là liều thuốc an thần, có tác dụng chứa mọi vấn đề thông tri.

Thông tri là trung gian, qua đó ta hiểu và học đựơc bạn đời.

Tuy nhiên, Thiên Chúa luôn hiểu bạn đời, Ngài tạo ra  anh/ chị. Do vậy, chúng ta cầu khẩn Ngài ban cho ta khả năng hiểu đựơc bạn đời và có khả năng  thông tri theo cách phù hợp với cách nghĩ của anh/chị và làm cho mối quan hệ hôn nhân có giá trị hơn qua từng ngày.

 

 

 ============================== 

18.   COMMUNICATION

One of the most common problems in a disturbed marriage is lack of communication.

In some ways this problem is caused by our present society, many children grow up in a house where hardly anything constructive is communicated. Family togetherness is reduced to watching TV together and any one who speaks is immediately ordered to be quite, because the others cannot hear the programmed. The newest development is to have many TV sets in the house so that everyone can watch the programmed he or she is interested in without disturbance or interruption. From the social point of view, the necessary lessons of ‘Give and Take’ are by-passed because of this facility and family interaction is destroyed.

Another fact that contributes towards lack of communication is that we do not allow our children to speak their feelings out. For example, “Don’t say that!” “What will people think?” Slowly the young person learns to keep his inner thoughts and feelings to himself. By keeping quite, he avoids misunderstandings and rejection from others. This is the way a kid learns to avoid communication.

Later in the competitive world: the school, work spot, club etc. , few people are interested in his thoughts and feelings. Only his ability to PERFORM is important. His superiors will appreciate him only as long as he maintains a certain standard, achieves a certain specified quality and produces the quantity as per the performance scale. His work security will be threatened if other people could see into him and know his thoughts ­ so he learns to suppress communication. He learns how to make a good impression to impress others. Behind this facade he feels as impersonal as a stamped out coin. He wishes to find acceptance for what he is, but no one gives it to him because no one knows who he really is.

Then one day the unavoidable happens, he finds some one from the opposite sex. He begins to open up and reveal his inner self and confide his feelings. The other responds to the confidence by opening up. Both find it a thrilling experience. Finally he feels, At last! I have found someone who truly understands me for what I am. Apart from this, we both have a lot in common. They think, we are made for each other. When the priest asks, if they can communicate with each other; they confidently assert that this happens to be one of their greatest assets.

As the marriage wears on, however, they find that they have less and less to speak about. What they once took as a deep understanding for one another was in actual fact, only an exciting attempt to find out the mysteries of the other person’s personality. But now the novelty is over. As the pressures of marriage routine increases, communication becomes an unpleasant experience. Tension mounts up and misunderstandings also. Unfriendly words begin to be voiced and feelings get wounded. The disenchantment gets unbearable. The more each one expresses his opinion, the more the unfriendly things get. This makes them once again learn how to conceal their inner thoughts. Instead of growing in knowledge and understanding of each other, as God had intended, they drift further and further apart.

The accusation sounds like this: “He does not speak with me any more”, “He does not speak to me about his work”, “I do not know what he thinks”, and “She does not listen long enough to hear my side of story.” The list of accusations goes endlessly on and on. Did you know the Bible has a lot to say about communication problems?

First of all, it tells us why communication problems arise. Within each one of us is an old sinful nature. In addition we are weak and unbelievably selfish and added to this we are corrupt. In Jeremiah 17:9 we read, Jeremia 17:9

“THE HEART IS DECEITFUL ABOVE ALL THINGS, AND DESPERATELY WICKED, WHO CAN KNOW IT?”

9 „Arglistig ohnegleichen ist das Herz und unverbesserlich. / Wer kann es ergründen?“

It is an embarrassment to show our deceitful heart, so we wear a mask of respectability instead of exposing our true self.

In Matthew 12:34, Matthäus 12:34 we read

“. . . HOW CAN YOU, BEING EVIL, SPEAK GOOD THINGS? FOR OUT OF THE ABUNDANCE OF THE HEART THE MOUTH SPEAKS.”

„Ihr Schlangenbrut, wie könnt ihr Gutes reden, wenn ihr böse seid? Denn wovon das Herz voll ist, davon spricht der Mund.“ Matthäus 12:34

We prevent other people from coming too near to us and getting to know us. It is not suggested that we should go headlong and expose all our past sins ­ this maybe very reckless on the partner if we did so. We should, however, not put on airs. Our hearts are corrupt enough with evil, pride, hate and jealousy or riddled with doubt and anxiety.

One of the best things that can happen in a marriage is that ‘the high and mighty’ husband or the ‘Holier than thou’ wife steps down from their self-righteous pedestal and confesses his / her weaknesses and expresses his / her needs. Such humility helps towards building down resentment; it helps to rekindle love again and to repair broken ties of communication. To give our impression about what we are not is hypocrisy.

There are few situations in life, which are more miserable than to be married with some one who is unyielding, self sufficient, thinks his opinion is infallible and his deeds are impeccable. Sometime a simple acceptance to a part of the problem will help to melt resentment and it will help to facilitate the healing which is so necessary.

Another reason why we do not want communication is because we are afraid of the partner’s reactions. Some people go to pieces when their mistakes are told to them. Their reactions can range from either vociferous out bursts, to tears, to anger or prolonged periods of silence. When we realize how these reactions evolve, we do not want to re-live the unpleasantness again. So we resolve to keep silent, rather than to communicate. We do not see the purpose why we should unnecessarily bring anguish to the partner or our self. We withdraw into a shell of self-protection.

So, one of the main points is that we should ask our self, “How have I reacted in the past to a similar situation? Did I react in anyway that my spouse would rather not communicate with me, and spare him and me the repeat performance of anguish?” It is after all quite possible, that the mistake lies in our behavior instead of the partner’s behavior. Maybe we are responsible for causing the spouse to remain silent.

Ephesians 4:31, Epheser 4:31 make it clear,

“LET ALL BITTERNESS, WRATH, ANGER, CLAMOR OR AND EVIL SPEAKING BE PUT AWAY FROM YOU, WITH ALL MALICE.”

31 „Jede Art von Bitterkeit, Wut, Zorn, Geschrei und Lästerung und alles Böse verbannt aus eurer Mitte!“

Likewise Proverbs 15:1-2 . Sprichwörter 15:1-2 states,

“A SOFT ANSWER TURNS AWAY WRATH, BUT A HARSH WORD STIRS UP ANGER. THE TONGUE OF THE WISE USES KNOWLEDGE RIGHTLY, BUT THE MOUTH OF THE FOOL POURS FORTH FOOLISHNESS.”

1 „Eine sanfte Antwort dämpft die Erregung, / eine kränkende Rede reizt zum Zorn.

2 Die Zunge der Weisen verkündet Erkenntnis, / der Mund der Narren sprudelt Torheit hervor.“

Another obstacle to communication is the fear that the partner will use this information as a weapon at a later date. When differences of opinion arise, some people have the tendency to bring out old skeletons from the cupboard. Old mistakes, weaknesses and failures are re-warmed. If we are prone to this behaviour, it is hardly any wonder that the partner has no confidence to communicate! After all, who wants to hear a re-play of the old Ballard, months or even years afterwards? A person, who has the habit of re-warming old incidents, has more interest in, being ‘right’ and ‘winning arguments’ than in a close personal relationship with the spouse.

Now we come to another very important but at the same time very difficult aspect. “TO FORGIVE AND FORGET”. This is such an important topic and method towards restoring relationship. This is so important that this topic is appearing in different contexts in different chapters in this book. A lot hinges on this point and a lot will depend on how well we can bring ourselves to manage the practical aspect of forgiving and forgetting. In this context, we read the following in Ephesians Epheser 4:32:

“AND BE KIND TO ONE ANOTHER, TENDER HEARTED, FORGIVING ONE ANOTHER, JUST AS GOD IN CHRIST ALSO FORGAVE YOU.”

32 „Seid gütig zueinander, seid barmherzig, vergebt einander, weil auch Gott euch durch Christus vergeben hat.“

In Jeremiah 31:34, Jeremia 31:34, we read,

“NO MORE SHALL EVERY MAN TEACH HIS NEIGHBOR, AND, EVERY MAN HIS BROTHER, SAYING KNOW THE LORD FOR THEY ALL SHALL KNOW ME, FROM THE LEAST OF THEM TO THE GREATEST OF THEM, SAYS THE LORD. FOR I WILL FORGIVE THEIR INIQUITY, AND THEIR SINS I WILL REMEMBER NO MORE.”

34 „Keiner wird mehr den andern belehren, man wird nicht zueinander sagen: Erkennt den Herrn!, sondern sie alle, Klein und Groß, werden mich erkennen – Spruch des Herrn. Denn ich verzeihe ihnen die Schuld, an ihre Sünde denke ich nicht mehr.“

In Psalms. 103:12, Psalmen. 103:12

“AS FAR AS THE EAST IS FROM THE WEST, SO FAR HAS HE REMOVED OUR TRANSGRESSIONS FROM US.”

12 „So weit der Aufgang entfernt ist vom Untergang, / so weit entfernt er die Schuld von uns.“

From the last two quotations we see that God Himself practices this virtue towards us.

If our partner is given the confidence, that a confidential expression of thought or feeling will never be used as a weapon of the future, they will naturally be more open. There is one way to get this confidence. One must ask God for his help to make us a better person. We need to ask God to give us the ability to break the old habit of rehashing the past, to give us the ability to forgive and forget ­ His way. He will definitely not take the memory of the incident away, but only the sting. With that He will remove every reason to bring up the incident in the future.

Sometimes we develop the false idea, that the best alternative to a heated argument is total silence. We feel we deserve a special prize when we bite the tongue and maintained stony silence, especially when the partner is raging and sending a torrential amount of words across. But this kind of silence will serve to buy a ticket to the hospital, for any of many stress related sicknesses. Apart from this, it makes the partner still more enraged. A positive way to handle such a situation is to tell the partner, with Love, and openness what we feel. In the face of angry arguments, or accusations, it is definitely a difficult art to say some thing in Love. It is an art and like all other forms of art it has to be cultivated. There are two sides to managing these kinds of situations, one is our ability to recognize the spouse’s grievances correctly with our feelings and by taking the spouses point of view and avoiding self anger. And the other side is to react in such a way, so that we can melt down the anger in the other person. Quite obviously bulldozing our point of view cannot melt this anger, but with loving ways, this can be done ­ to the good of all concerned!

Ephesians 4:15, Epheser 4:15 states,

“BUT, SPEAKING THE TRUTH IN LOVE, MAY GROW UP IN ALL THINGS INTO HIM WHO IS THE HEAD ­ CHRIST.”

15 „Wir wollen uns, von der Liebe geleitet, an die Wahrheit halten und in allem wachsen, bis wir ihn erreicht haben. Er, Christus, ist das Haupt.“

In Proverbs 15:1. Sprichwörter 15:1 we read,

“A SOFT ANSWER TURNS AWAY WRATH, BUT A HARSH WORD STIRS UP ANGER.”

„Eine sanfte Antwort dämpft die Erregung, / eine kränkende Rede reizt zum Zorn.“

The first principle is: Be honest. A contented marriage relationship will have openness, honesty over fear, wants, motivation, sex, money, weaknesses, mistakes, resentment, and misunderstanding. Many problems would be much easier to solve if both husband and wife were only honest about it. Do you have a problem that you would like to keep away from your spouse? If this is the case, we are actually keeping the partner out of this aspect of our life. It tantamount to saying ­ He or she is emotionally not strong enough to take it, or that he or she is not religiously advanced enough to be of help. That is a backhanded insult that will drive them farther apart.

Do you have wishes that the partner could fulfill, but does not do it? Are you too proud to ask? Or are you too ashamed to ask, that you keep it to yourself and prefer to be a martyr? Soon the internal tension and resentment will grow into a large crisis and professional help will be needed. That is consequentially a very high price to pay. The second principle for effective communication is to love. Sometime the truth can be cruel. Precisely because of that it is necessary to speak up and speak out in a loving way. This means that we should have genuine concern for the feelings of the other person.

While it is necessary to speak out in love, it is equally important to choose the proper time to speak our problems and to unburden our feelings on difficult subjects.

Proverbs 25:11, Sprichwörter 25:11 says,

“A WORD FITLY SPOKEN IS LIKE APPLES OF GOLD, IN SETTINGS OF SILVER.”

„Wie goldene Äpfel auf silbernen Schalen / ist ein Wort, gesprochen zur rechten Zeit.“

Proverbs 15 :23, Sprichwörter 15:23 says,

“A MAN HAS JOY BY THE ANSWER OF HIS MOUTH, AND A WORD SPOKEN IN DUE SEASON, HOW GOOD IT IS!”

„Jeden freut es, wenn er (kluge) Antwort geben kann, / und wie gut ist doch ein Wort zur rechten Zeit.“

IF WE WANT TO SPEAK ABOUT A MISTAKE IN THE PARTNER, LOVE WILL MAKE US SPEAK THE PROBLEM OVER WITH THE LORD FIRST. He may show us that some of these wrong behaviors in the partner are as a result of wrong streaks in our attitude or behavior ­ something that we first have to control before the partner can make amends or improvement. It is only when we are sure that our conscience is free enough that we can speak the point with the partner. For the points or areas where we are not sure if we are at fault, speak out, tell the partner you feel inadequate or a falling short yourself. Let the other person feel they are dealing with a fallible human being. The introductory talk should begin with a few words of praise and appreciation. This helps both the listener as well as the one who is going to speak. It helps the one who is going to speak because it serves to have a positive attitude and consequently broach the subject in a constructive manner. This will help to encourage the partner rather than anger him or her.

Proverbs 16: 24, Sprichwörter 16:24 says,

“PLEASANT WORDS ARE LIKE A HONEYCOMB, SWEETNESS TO THE SOUL AND HEALTH TO THE BONES.”

„Freundliche Worte sind wie Wabenhonig, / süß für den Gaumen, heilsam für den Leib.“

In Galatians 6:1, Galater 6:1. we read,

“BRETHREN, IF A MAN IS OVERTAKEN IN ANY TRESPASS, YOU WHO ARE SPIRITUAL RESTORE SUCH A ONE IN A SPIRIT OF GENTLENESS, CONSIDERING YOURSELF, LEST YOU ALSO BE TEMPTED.”

1 „Wenn einer sich zu einer Verfehlung hinreißen lässt, meine Brüder, so sollt ihr, die ihr vom Geist erfüllt seid, ihn im Geist der Sanftmut wieder auf den rechten Weg bringen. Doch gib Acht, dass du nicht selbst in Versuchung gerätst.“

Sometimes there is a tendency to talk down from a self made position of, Holier than those, but God says that we should be gentle because even we are susceptible to the same weaknesses. When the Holy Spirit is in control we will be neither rude nor unfriendly and we will not give the impression of being infallible.

Love will prevent us from resorting to such passion arousing generalization such as, “ALWAYS” or, “NEVER” for example statements like, “You NEVER listen to me”, “You ALWAYS interrupt me in the middle of my sentences”. These generalizations are seldom true.

LOVE restrains us from anger, especially in front of the children.

LOVE prevents us from exposing the partner’s weakness to others.

St. Peter has something interesting to say in 1 Peter 4:8, 1 Petrus 4:8

“AND ABOVE ALL THINGS HAVE FERVENT LOVE FOR ONE ANOTHER, FOR LOVE WILL COVER A MULTITUDE OF SINS.”

8 „Vor allem haltet fest an der Liebe zueinander; denn die Liebe deckt viele Sünden zu.“

It is interesting from at least two major reasons.

Firstly it brings peace and harmony to all concerned here and now.

Secondly it is an act of appeasement for our sins; by this our heavenly bank balance increases.

Love will help us to be able to stop our talk at the right time. Just as the timing to start a talk is important, – it is equally important when to stop. Too much of word shelling the other person, may not only destroy the points of discontentment, it may destroy the love of the person for you and thereby create a void which can quickly be filled up with either resentment or hatred for you.

In Ecclesiastes 3, Prediger 3, we read,

“A TIME TO TEAR. AND A TIME TO SEW.”

„eine Zeit zum Zerreißen / und eine Zeit zum Zusammennähen,“

Not all conversation is meaningful communication. Sometime our partner would have told us something meaningful, if we only paused long enough to give him or her the chance to speak. Many people, in their dominance, have the weakness of turning a conversation into a monologue. Monologues do not have the advantage that a loving dialogue has.

LOVE will help us not to force the partner into talking about subjects; he or she is not willing to talk about at the moment. This is very important! People have to be ready to speak about something, if they have not reached a line of clarity in their own mind of where they stand or how things really are, they may prefer to wait until they can understand it. Men especially seem to need more time. This is because men tend to structure their thoughts in silence. Unless this is done they prefer not to speak. Women on the other hand prefer to articulate their thoughts and then piece them together. This is the reason why when a man comes home from work, he prefers not to talk about his work or things that are bothering him. Whereas his wife is all ready and waiting to hear it all, even before he has left his briefcase down. Each passing moment makes her more anxious and expectant, that she blurts out the question and the man growls something like, ‘For heaven’s sake. . ’. ”For heaven’s sake what? Maybe it is his way of saying “Shut-up”. He is only trying to say, “Leave me alone ­ I haven’t yet processed all the new entries and variables into a structure, where I can make head and tail out of it.”

The irony of it is that even though this happens frequently, (almost daily in many cases); the wife never seems to grasp the point. Of course her thinking patterns are different from a man’s, but in this case it is a lack of concern in the make up of her spouse’s thinking. On the other hand the man never seems to tell her how he feels and how he would prefer her not to ask until he has unwound himself out of the problem. Instead, he growls and with that he hopes to have convinced her of his need for time to sort out the things that are on his mind. His thinking patterns are different from hers. It is his lack of concern to see that the spouse thinks differently and to communicate the thinking needs that suits him best. We cannot always assume that the husband and wife must have uniformity in all aspects. They may not be able to have it for various reasons, which are incidental to their human make-up. Hence marriage calls for enormous learning about each other, and equally enormous adjustments. Both the learning, as well as the adjustment goes on and on, that is why it is a life long process, it is not a state of attainment.

LOVE always has regard for the others person ­ His /Her thoughts, his / her feelings etc.

LOVE is a spiritual medicine, which is effective enough to cure all communication problems.

Communication is the medium by which we can learn about and understand our partner.

God, however, already understands our partner, He made him / her. Let us, therefore ask Him to give us the capability to understand the partner and to be able to communicate properly in the way that suits his or her thinking, and to make the marriage relationship grow more and more valuable every passing day.

==============