16 .ĐAU KHỔ- PHẢI LÀM SAO.
MEANING
Translated by: HAI DUC TRAN
Chúa dự liệu rằng con người được hưởng hạnh phúc trong cuộc đời này và mai sau. Không may, qua tội lỗi, sự đau khổ đã ập đến với con người. Đau khổ có thể do:
- Đau khổ nguyên do bởi những lỗi lầm của chính con người chúng ta như là hút thuốc, rượu chè, thiếu lòng tự trọng, thiếu sự tôn trọng Chúa.vv..
- Cũng có thể bởi kế hoạch thiêng liêng của Chúa dành cho cuộc đời chúng ta.
Trong trường hợp thứ nhất, nếu lỗi lầm do chúng ta, chúng ta có thể sửa chữa được. Những hướng dẫn và sự giúp đỡ của Chúa là cần thiết.
Trường hợp thứ hai, chúng ta cần sự thống thái của Chúa để hiểu nó và sự giúp đỡ của Chúa để điều tiết nó và cách mà Chúa muốn ta điều tiết nó.
Chúng ta cũng cần sự thông thái của Chúa để hiểu những điều mù mờ mà nó làm chia rẽ hai bên.
Không vấn đề gì, bạn đời mình có tốt thế nào, họ thánh thiện thế nào, họ trợ giúp tốt thế nào. Vẫn có đau khổ hiện diện trong cuộc đời họ. Nói chung, khi sự đau khổ xảy ra thì phản ứng đầu tiên là cố hay tìm ra lý do hay cho nó một lý do. Đây là tính cách của con người.
Hãy để chúng tôi đưa ra cái nhìn gần hơn về sự đau khổ: sự đau khổ, như sự chết , là một điều không mong đợi của ai cả. Nó viếng thăm mọi người- người giàu và người nghèo đều nếm mùi, ngươì già hay trẻ đều kinh qua; người ở nước này hay nước khác đều khôn thể thoát khỏi nó. Sự đau khổ có bộ mặt đa dạng; có thể là sự đau ốm, khó khăn về tài chính, vấn đề về quan hệ, mối lo âu , và căng thẳng- có nhiều dạng. Không ai thoát khỏi sự đau khổ. Chúng ta có thể cố gắng tránh một vài sự đau khổ, nhưng chúng ta không thể đỡ được mọi thứ với lượng thời gian xác định.
Nếu sự đau khổ phổ biến và không thể tránh được như vậy, chúng ta nên cố và hiểu điều gì đó về hiện tượng này, nếu không chúng ta sẽ bất hạnh.- nó cũng cần thiết nếu chúng ta phải có một cái nhìn đúng để đối mặt với nó.
- Nó thật đặc biệt, không thoái hoá vợ chồng tới một mục đích dễ lắm bắt và thuận tiện, nếu chúng ta vấn muốn duy trì mối quan hệ tiếp bước với vợ chồng. Nó cần cho sự sống bởi chúng ta nên hiểu rằng bạn đời không phải là nguyên cớ của sự đau khổ. Anh/ chị có thể chỉ là công cụ mang đến sự đau khổ. Nếu bạn thực sự đến mà xem, thì sự đau khổ không thực sự không cần tới sự giúp đỡ của bạn đời để đạt được ý đó của nó, nó có thể lấy và chọn từ nhiều sự lựa chọn- Nó có thể đến từ sự ốm đau, tai nạn xe, thiên tai, tình hình kinh tế, ngay cả tình hình chính trị giữa hai nước không có quan hệ với nhau nữa…vv. Ví dụ, trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai , nhiều nước có nền kinh tế thụt lùi, ngay cả họ không thuộc những nước bị chiến tranh. Bỉ, Luxembua và Hà lan là những nước trung lập, do đó họ đình đốn. Người Thuy Sĩ trong ngành du lịch đã thua lỗ nặng bới không kháchdu lịch, một số đã đầu tư yêu tiên cho chiến tranh vác kế hoạch trừ dần. Chiến tranh 6 năm và phải mất thêm vài năm nữa con người mới có tiền để đi nghỉ ngơi. Nhiều người trong số đó không có khả năng tài chính để duy trì cho tới khi thay đổi nền kinh tế được tốt hơn.
Vấn đề con người này, ‘sự đau khổ’ phải có một số ý định. Nó không thể phổ biến như vậy và không có chủ ý. Sự huyền bí và ý đồ của sự đau khổ là chủ đề rộng lớn và có thể dễ dàng che phủ nhiều điều. Tôi chỉ hân hạnh được đặt ra hai ý kiến cho các bạn rằng tôi đã tạo ra mối quan tâm đặc biệt liên quan tới nội dung của cuốn sách này.
- NÓI CHUNG:
Cuộc sống dự liệu được giáo dục trong tình yêu vô biên(Kinh ngạc Agape). Tất cả mọi điều, cho dù vui thú hay đau khổ đều được phép hiện diện trong con người với khiến thức của Thiên Chúa. Không có gì có thể xảy ra nếu không có sự cho phép của Ngài. Ý định là dạy bảo và làm cho hoàn thiện trong tình yêu. Đây là một đòi hỏi tiên quyết cho những nỗ lực của chúng ta để đạt được nước Thiên đàng. Thế giới là một trường học trong đó những kỹ năng đó có thể được học hỏi và tiếp thu.
Tính chất của tình yêu vô biên không thể được tạo ra trên thiên đường.- điều này có thể như là một tuyên bố gây sửng sốt, nhưng nếu chúng ta nghĩ về nó mà xem. ‘Thiên đường không có nơi để nuôi những đứa trẻ’ bởi không có sự đau khổ, sự buồn rầu, khóc than, hay sự đau đớn ở đó (xem khải huyền 21:4), (See Revelations 21:4), không có kẻ thù dể làm ta sợ, không có thử thách , sự cám dỗ, stress, sự căng thẳng, sự đối địch hay sự cản trở. Tất cả những yếu tố này là cần thiết để hoàn thiện chúng ta. Ví dụ một đứa trẻ, nó được bảo vệ từ tất cả những yếu tố này, điều gì sẽ xảy ra? thứ nhất, sự phát tryển của đứa trẻ sẽ bị mụ mẫm và thứ hai nếu đứa trẻ không đi đúng con đường của mình, nó sẽ nổi giận và cuối cùng sẽ bất hạnh bởi thiếu sự thành công cá nhân.
bởi điều này, một đời sống đau buồn, nỗi thống khổ và sự thất vọng được yêu cầu chuyển đổi cá nhân theo hình ảnh cao thượng của Thiên Chúa và dẫn anh ta vào những mức tiến cao hơn là trưởng thành trong Chúa Kitô và tình yêu vô biên.
Tiến trình hoàn thiện này chỉ tìm thấy ở trên Thiên đường. Dưới đất chỉ đạt được mức độ hoàn thiện là Thánh thôi.
- Với mối quan hệ hôn nhân.
Gia đình là nơi hợp lý để bắt đầu một khoá học về tình yêu vô biên. Hôn nhân và gia đình là trung tâm của cuộc sống con người trên trái đất này. Nó là phòng thí nghiệm hoàn thiện với tất cả stress và những căng thẳng, những thử thách, nhữn áp lực được gói gọn dưới một mái nhà. mọi thứ cần phải thực hiện giống Chúa Kitô trong chúng ta có thể tìm thấy trong gia đình. Nói cách khác, gia đình là thế giới thu nhỏ. Vì thế, nó không chỉ là nơi hợp lý để bắt đầu một khóa học về tình yêu vô biên, nó cũng là nơi tốt nhất để học hỏi. Đây là lý do tại sao Thiên Chúa đã quy định một ngôi nhà và đặt gia đình riêng biệt. hôn nhân là điều nỗ lực lớn nhất trong cuộc đời. Nếu cả cuộc đời mình là sự nỗ lực, thì hôn nhân là tâm điểm của sự nỗ lực.
Đôi khi chúng ta có khuynh hướng có cảm giác rằng chúng ta kết hôn với ai đó sao, giờ đây,mọi điều không theo như nó nghĩ.
- Rằng chúng ta đã lựa chọn sai và đã làm một điều ngu ngốc kinh khủng trong cuộc đời của chúng ta. Nhưng chúng ta cũng phải thấy rằng việc tránh được ‘sự đau đớn’ và trường học về ‘tình yêu vô biên’ có thể không bao giờ được dựa trên việc đã chọn được ‘đúng người bạn đời’. Bới với quan điểm này chúng ta có thể thấy sự thăng trầm của cuộc đời với người bạn đời mà ta đang có. Và hãy quên những nhân vật trong truyện thần tiên của Price Charming và Mr.Right, Hoàng tử ếch, cô hoàn hảo và công Chúa của các loại tưởng tượng hay thứ khác.
Hầu hết không chấp nhận được khi có lúc nào đó vợ hay chồng hỏi nghiêm túc những câu hỏi bỏ chống:
Tôi đã cưới nhầm người sao?
Tôi có thể đã được hạnh phúc hơn với người khác chăng?
Tôi đã ngu ngốc khi kết hôn sao?
Bất kỳ một câu hỏi nào trong những câu hỏi như này đều chỉ ra đó là sự đau khổ.
Câu hỏi thì không xấu :Trong thực tế chúng là tốt bởi nó làm cho chúng ta ý thức được rằng nhiều điều trong mối quan hệ của chúng ta không phải lúc nào cũng được êm ả.
Một điều nên rõ ràng; chúng ta không thể giữ một quan điểm mập mờ về việc cứ để những câu hỏi này trong đầu chúng ta được. Bởi, nếu không kiểm chứng lại cảm giác đau khổ, sự vô giá trị và sự đau buồn sẽ tăng sự lôi cuốn thói xấu của nó xa hơn. Cách duy nhất để phá vỡ được những xiềng xích này là chiến thắng thành công, đó là yêu một người mà ta đã kết hôn. Và do vậy, sự thắng lợi sẽ bước trên những yếu tố đau khổ này. Lời tuyên bố này ngây một tâm trạng rất hoang mang. Nó không có nghĩa rằng yêu cùng một người mà chúng ta đang gắn cho cái nhãn hiệu là nguyên nhân của sự khổ cực của chúng ta.
Hầu hết mọi người đều không có một mối liên hệ sống động thực chất với Thiên Chúa. Hiếm đi nhà thờ vào ngay lễ Chúa nhật thì không phải là mối liên hệ sống động với Thiên Chúa. Chắc điều tốt nhất của việc đi nhà thờ này cũng chỉ là một nhiệm vụ, một trách nhiệm, một thói quen, một thủ tục. không có lòng sùng đạo thực sự để hỗ trợ chúng ta, chúng ta cảm thấy không đủ phương tiện để chống đỡ lại những cơn bão mà sự đau đớn mang lại. Trong tình huống khó khăn đó chỉ bằng bản năng mà chúng ta liều lĩnh bám vứu lấy bất cứ cái gì trong tầm với của chúng ta. Ví dụ, chúng ta tìm quanh những phương thuốc thể xác và trần gian. Hay chúng ta tìm kiếm một cách hung hăng ý nghĩa của câu hỏi về sự đau khổ. Nếu không đếm xỉa tới những nỗ lực làm hết sinh lực này, nếu con đường dẫn đến Thiên Chúa bị xa tránh, kết quả tất yếu sẽ chỉ là cái bóng lê thê và sự đau khổ sẽ nán lại như sự chế nhạo huyền bí.
Có lẽ tôi có thể đẫn đến điểm này bằng cách nói với các bạn nhưng gì tôi đã thúc đẩy tôi để thực hiện cái viêc nghiên cứu tâm lý xa hơn này.
Có những sự cô đơn này và những giây phút đặt ra như câu hỏi liên quan đến mọi cuộc hôn nhân tan vỡ. Trong sự mày mò của tôi để tìm ra những câu trả lời, tôi đã tình cờ trích ra được bốn câu hỏi từ Kinh thánh. Mỗi câu lại dốc vào một góc cạnh khác nhau của câu hỏi về sự đau khổ. Đoạn trích đầu tiên đưa cái ý nghĩa của sự đau khổ vào sự hoàn hảo, điều này thì tôi có thể hiểu và chấp nhận. Điều này cho tôi thấy lý do để nhận thấy sự mạo hiểm để muốn vượt qua.Thứ hai và thứ ba là cung cấp những điều thuận lợi và khuyến khích để tiến hành, ngay cả thế những điều này dường như rất khó khăn. Và đoạn trích thứ bốn đã làm tôi lên men hoàn toàn. Những đoạn trích này đã giúp tôi. Tôi hân hạnh được chia sẽ cùng các bạn.
-
- Từ sách Rôma 5:3-5 Romans 5:3-5,
“Nhưng không phải chỉ có thế; chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng: ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; (4) ai quen chịu đựng, thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên, thì có quyền trông cậy. (5) Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.”
(tình yêu vô biên Agape trong chúng ta bởi Chúa thánh thần, từ người Chúa thánh thần đã ban cho chúng ta.
“WE ALSO REJOICE IN OUR SUFFERINGS, BECAUSE WE KNOW THAT SUFFERING PRODUCES PERSEVERANCE, PERSEVERANCE PRODUCES CHARACTER AND CHARACTER PRODUCES HOPE. AND HOPE DOES NOT DISAPPOINT US, BECAUSE GOD HAS POURED OUT HIS LOVE.”
(Agape love in our hearts by the Holy Spirit, whom he has given to us.
- Sách Thánh vịnh 34:19 Psalm 34:19
“CHÚA gần gũi những tấm lòng tan vỡ,
cứu những tâm thần thất vọng ê chề.”
“MANY ARE THE AFFLICTIONS OF THE RIGHTEOUS. BUT THE LORD DELIVERS HIM OUT OF THEM ALL.”
Từ 1 corinthian 10:13 I Corinthians 10:13
“Không một thử thách nào đã xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên Chúa là Ðấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp, để anh em có sức chịu đựng”
“NO TEMPTATION HAS OVERTAKEN YOU EXCEPT SUCH IS COMMON TO MAN, BUT GOD IS FAITHFUL, WHO WILL NOT ALLOW YOU TO BE TEMPTED BEYOND WHAT YOU ARE ABLE, BUT WITH THE TEMPTATION WILL ALSO BE THE WAY OF ESCAPE, THAT YOU MAY BE ABLE TO BEAR IT.”
- Tin mừng theo Thánh Luka:6:27-31 Luke 6: 27-31,
“Thầy nói với anh em là những người đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, (28) hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em. (29) Ai vả anh má bên này, thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của anh, thì cũng đừng cản nó lấy áo trong. (30) Anh em muốn hãy cho, ai lấy cái gì của anh, thì đừng đòi lại. (31) Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy.”.
“BUT I SAY TO YOU WHO HEAR: LOVE YOUR ENEMIES, DO GOOD TO THOSE WHO HATE YOU. BLESS THOSE WHO CURSE YOU, AND PRAY FOR THOSE WHO SPITEFULLY USE YOU. TO HIM WHO STRIKES YOU ON ONE CHEEK, OFFER THE OTHER ALSO. AND FROM HIM WHO TAKES AWAY YOUR CLOCK, DO NOT WITHHOLD YOUR TUNIC EITHER. GIVE TO EVERYONE WHO ASKS OF YOU. AND FROM HIM WHO TAKES AWAY YOUR GOODS DO NOT ASK THEM BACK. AND JUST AS YOU WANT MEN TO DO TO YOU, YOU ALSO DO TO THEM LIKEWISE.”
Với bốn đoạn trích này như một cái bè trong một cơn bão biển tôi bắt đầu suy nghĩ.
Và tôi đã bắt đầu băn khoăn tại sao Thiên Chúa cho phép cả đống đau khổ đổ ập vào những tín đồ của mình. Sau cùng, thực sự nó là sự đau khổ tạo ra điều bất hạnh. Nếu tôi không thể tìm ra câu trả lời, tôi bắt đầu nghi ngờ cái tính từ“tốt” mà chúng ta ấn định cho Thiên Chúa. Liệu nó chỉ là thuộc ngữ khát khao của những kẻ không biết suy nghĩ? một thời gian dài mà câu trả lời đã vượt quá sự hiểu biết của tôi. Sau đó vào một ngày kia một câu hỏi lại xuất hiện trong tôi, đó là, chúng ta hiện diện trên trái đất này để làm gì? Trở nên giàu có sao? Hay để xây dựng một nhà máy hay để có một cuộc chiến với người này hay người khác hay có những trận chiến giam hãm con cái, hay, có vài mục tiêu gì đó cao cả hơn trongcuộc đời này?” tôi đã tìm kiếm đi tìm kiếm lại mãi trong Kinh Thánh và những cuốn sách khác; cuối cùng thì, tôi đã vươn tới được một tuyên bố sau: Đích của cuộc đời là phải tiến về nước thiên đàng. Điều này chúng ta thực hiện bằng cách yêu Thiên Chúa hết linh hồn, hết tâm hồn, hết trí khôn và hết khả năng của chúng ta. Đây là đức tin trọn vẹn của một tín hữu thực thụ theo Chúa Kitô, ấy là, Chúa Kitô chết để chuộc tội cho chúng ta, do vậy chúng ta có thể tiến về cuộc sống vĩnh hằng- một Thiên đàng đầy ý nghĩa, từ suy nghĩ này và qua việc tìm kiếm , nó trở thành bằng chứng rằng chúng ta cũng phải thực hiện những điều nhỏ bé của mình để ‘kiếm đựơc’ nước Thiên đàng. Nhưng chúng ta có thể kiếm được nước Thiên đàng bằng cái gì? bằng tiền, quyền lực, và bằng cấp chăng? tất cả những thứ này chắc chắn sẽ không có thể, bởi không một điều gì trong những thứ đó có thể đóng góc cho viêc kiếm được nước Thiên đàng, phải là thứ gì đó khác. Dần dần, tôi đã nhận thấy mối liên hệ:
sự đau khổ là một kiểu tiền Thánh thiêng mà được chấp nhận trong một hoàn cảnh Thánh thiêng. Nó là phổ biến. Mọi người có cơ hội ngang nhau để đạt được điều tốt từ nó. Đây là lý do tại sao Chúa cha cho phép con một của mình phải chịu đau khổ và cuối cùng phải chết trên cây thập tự,- Để cho chúng ta biết con đường của sự đau khổ. Nó phải mất một khoản thời gian rất dài để nhận ra rằng, đau khổ là một kiểu của tiền Thánh thiêng. Chỉ sau đó tôi mới hiểu điều này, tôi có thể nhận thấy tại sao các Thánh và những người tử vì đạo lại vui mừng với mọi hoàn cảnh đưa đến sự đau khổ. Như thể họ nhận ra rằng với mỗi sự đau khổ, nếu họ chấp nhận nó không cằn nhằn và chửi rủa và chửi thề thì số dư tài khỏan ngân hàng Thiên đàng của họ sẽ tăng giàu có hơn. Do vậy mà họ chào đón sự đau khổ như một cơ hội kinh doanh vĩ đại. Vì cách nghĩ này trong đầu, rằng họ có thể đứng trên cả hoàn cảnh và tha thư và bỏ qua tất cả những điều mà người ta là nguyên nhân của sự đau đớn và khốn khổ của họ. Đây là điều đã cho họ một quyền lực không thể tin được để tha thứ cho những kẻ hành hạ của họ. Chúng ta thường tưởng tượng rằng điều này chỉ có thể xảy ra với Chúa Kitô trên cây thánh giá và với các Thánh vĩ đại đã ngã xuống qua nhiều thế kỷ, nhưng sự thật là ngay cả trong những ngày này, những người có những cách nghĩ đúng đắn mà thực hiện nó thường xuyên. một trong số đó chính là Mathatma Gandhi, khi ông bị bắn, ông đã quay sang kẻ ám sát và rằng: “con trai của ta, ta tha cho con.” kẻ ám sát đã bị sốc, anh ta không tin vào tai mình nữa, và cả những người xung quan anh ta. Có hàng ngàn người trước những chiến luỹ sắt và tre họ đã tha thứ cho kẻ thù của họ. Họ đã hiểu vài điều gì đó mà người thường không bao giờ cố suy nghĩ về nó. Trong diện mạo của những tai ương này, thì một chút trở ngại và mối bất bình giữa vợ và chồng là những vấn đề vặt vãnh. Bất kỳ ai nỗ lực suy nghĩ có thể nhanh chóng tập hợp đủ khả năng khuyến khích và tự tin để bỏ qua và tha thứ. Và tới khi bạn đời vượt qua được tính trì trệ của quãng đường đã qua, người kia có thể vun đắp thêm được số dư Tiền Thánh thiêng của họ trong ngân hàng, qua sự hướng dẫn đầy đủ của sự đau khổ. Đừng bỏ phí sự đau buồn của bạn, nó chính là đồng tiền quyền lực!
Trong khi chúng ta đang bàn về chủ đề bỏ qua và tha thứ như Đức Kitô nói trongLuka- 6:27-31.Nó đã là điều rất mới mẻ của những mối quan hệ con người trong thời đó. Nó chỉ khó khăn trong việc thực hiện cái đích này ở thời đó cũng như thời nay. Nhưng sau đó thì đường tới Thiên đàng thật không dễ dàng. Chúng ta cần Chúa giúp. Do vậy chúng ta nên cầu xin Chúa. Đức Kitô đã phán:
Xin thì được. do vậy hãy xin sự giúp đỡ của Chúa để “tha thứ và bỏ qua”.
ASK AND YOU SHALL RECEIVE.
Chúng ta hãy xem hai khía cạnh tha thứ và bỏ qua này thể hiện trong người đàn ông và đàn bà thế nào. Chứng kiến về tâm lý thực hiện trên người đàn ông có những biểu hiện sau: Đàn ông “bỏ qua” dễ dàng nhưng thật khó “tha thứ”. Nhưng ngược lại đàn bà dễ “tha thứ” nhưng “bỏ qua” thật không có khả năng. Tất cả những cặp hôn nhân hiểu những trải nghiệm đầu tay, đàn bà nhớ khủng khiếp thế nào về những việc xảy ra thời cổ xưa. Đàn bà sẽ đưa vấn đề cổ xưa này ra mãi mãi cho tới những năm tháng tiếp theo. Cô ta có thể khởi động với một câu mở màn như, “ngày đó anh đã nói…” cô ta sẽ chiếu theo một số sự việc ở năm qua. Hay “mẹ của anh đã nói…” thực tế thì mẹ anh ta đã mất cách đây 10 năm rồi. Hay “trước khi đám cưới của chúng ta….” người đàn ông tội nghiệp suy nghĩ “ em yêu, cái ngày vàng son của chúng ta đã xảy ra, 5 năm về trước rồi!”- Tại sao người phụ nữ này vẫn đưa sự việc này ra? những hoàn cảnh cũ này làm cho ông chồng ốm vì kinh tởm. Trong tâm trí mình, anh ta bị tổn thương. Anh ta sẽ phải mang những vết thương của mình suốt cuộc đời. Ngay cả anh ta sẽ bỏ xó cái hoàn cảnh này như những điều rắc rối, anh ta phải bỏ qua. Nói cách khác bởi khả năng tha thứ của cô ta dễ dàng, rằng chị thường là người đầu tiên cố làm cho mọi việc đẹp đẽ. Điểm này là một trong những điều khác đặc biệt giữa đàn ông và đàn bà nói chung.Đàn ông bỏ qua dễ dàng hơn và không dễ tha thứ. Đàn bà tha thứ dễ hơn và không bao giờ bỏ qua.
Cách duy nhất để anh ta thoát ra được là để anh ta nhận ra rằng vợ anh ta đã tha thứ mọi việc về phía chị rồi. Anh phải đáp trả lại điều đó. Cách khác, khám phá lại là điều có thể khi chị đang sẵn lòng không chỉ tha thứ nhưng còn bỏ qua nữa. Việc thử nghiệm về nó là chị ta không bao giờ đưa cái “bộ xuơng” này ra nữa và rằng chị chôn vùi nó mãi mãi. Tại sao chị lại bất đắc dĩ chôn vùi cái “ bộ xương” này đi? Câu trả lời có thể ít nhất là hai điều sau:
- Trong ký ước của cô, cô quý trọng nhiều điều; chúng nhạy cảm với cô ta. Không may thay, ngay cả những thứ không hữu ích cũng nhạy cảm. ‘sự nhạy cảm’ và ‘hiệu suất’ lại không cùng một điều. Cô ta có thể chọn cái này hoặc cái kia. Theo cách tự nhiên cô ta chọn cái ‘tính đa cảm’.
- Trong một tình huống tương lai không đảm bảo, cô ta thích có đủ ‘lý lẽ’ để tự bảo vệ mình. Những sự việc đã qua này là dạng ‘lý lẽ’ mà cô ta thích lưu trữ trong ‘sự ngu xuẩn’ của cô ta.
Cũng giống như hình thái “tôi và của tôi” được mô tả trong chương dành cho chồng, điển này được nhận ra như một đặc trưng của cả hai bên. Điều gì được gọi như đặc trưng không biết làm sao nó lại được chấp nhận theo bản năng hay ít nhất cũng là chấp nhận. Cuộc xung đội, tuy nhiên, phát sinh khi có một chút biến đổi trong hình thái của một hay cả hai vợ chồng. ví dụ nếu người vợ không dễ dàng quên được hay nếu người chồng không dễ tha thứ. Điều này xảy ra khi vợ chồng không hiểu biết lẫn nhau và làm xáo trộng theo bản năng. Nó không phải điều anh ta muốn vợ mình cứ khư khư giữ cáo cổ vật sống mãi như vậy, nhưnng ngay cả không nói gì với anh ấy, có cái gì đó tự mách bảo anh ấy rằng có điều gì đó không ổn. Đó là ‘cách của anh ấy’ thực hiện những vấn đề- không phải ‘của cô ấy’. Ngay cả chẳng có văn bản nào chép rằng anh ấy đang nói “tôi là người bỏ qua và cô ấy là người tha thứ. Tôi có thể chấp nhận điếu đó (bản năng), nhưng giờ đây cô ấy lại làm ngược lại.Thế nào? chuyện gì tiếp đây?” ngay cả ‘đem cái bộ xương chết ra khỏi cách cư xử ngầm’ này có thể gây rắc rối, tuy nhiên bằng cách nào đó mà nó thay thế. Cũng như vậy người vợ ngay cả không thích chống lại cái quan điểm không tha thứ của anh, có cái gì đó mách bảo cô rằng quan điểm này nghĩ rằng điều có thể gây ra rắc rối bằng cách nào đó nó ‘được thay thế’. Không bao giờ thử hỏi họ liệu nó có đúng không, bới nếu hỏi họ, họ sẽ trả lời khác. Lý do là ‘bản chất’ và ‘lý trí’ đã không chồng khít nhau. Nếu chúng ta được chỉ bảo những điều này, chúng ta sẽ phỏng theo những gì chúng ta đã được dạy. Nếu chúng ta không được dạy về những điều này , sau đó bản chất nguyên thuỷ sẽ nhảy vào cái phòng thủ của chúng ta. Chiếu theo những phân tích về hành vi, chúng có thể gọi kiểu cư xử như PHỎNG THEO TRẺ CON trong chúng ta và điều khác nữa là cách hành xử tự nhiên của trẻ trong chúng ta. Nó không phải là câu hỏi đúng hay sai. Nó là câu để hiểu điều gì đang diễn ra trong và quanh chúng ta, và chúng ta có thể áp dụng kiến thức này để hiểu đúng đắn làm thế nào để xoay xở với vợ, con , với anh em nhà vơ/chồng của chúng ta và cả thế giới nói chung. Cổ tức là sự chiến thắng của tình yêu cho mọi người, một môi trường tuyệt hảo cho trẻ em phát triển, dành cho chúng những ký ước tốt đẹp để yêu thương và mang lại cho con cháu của chúng và cháu chắt của bạn sự bình an và sự hoà thuận. Thêm vào cái lợi tức phụ của nó chính là sự thành công của mọi người; anh làm việc của mình, con cái học hành và tham gia các hoạt động thêm về tín ngưỡng của chúng và vợ sẽ cảm thấy cô biết rằng cô là người vợ tốt và là người mẹ tốt.
Trong khi có nhiều rào cản mà bắt gặp thình lình trong tiến trình, một trong hầu hết những điều trở ngại là nguyên nhân do những người đàn bà ngoài cuộc và một số đàn ông họ dùng cái thời thượng của chính họ và thường đóng vai trò khuyên bảo đần độn của mình. Họ thường có xu hướng khuyên giải người vợ trong hoàn cảnh hôn nhân tan vỡ rằng phải đứng lên dành cái “quyền”, “bật lại”, “chiến lại”, “ tìm một luật sư giỏi”, “bạn có muốn chúng tôi tìm cho một luật sư nổi tiếng bền bỉ, có định hướng không?” những thành phần mạnh mẽ trong số những nhóm có lời nói trung tâm là ở chỗ chúng truyền bá và làm cho thấm nhuận những tư tưởng để chiến đấu và đòi cái quyền. Điều chủ yếu của những cặp vợ chồng trong thời kỳ khó khăn là phải đạt được sự bình an và hoà thuận và chiến thắng tình yêu cho nhau, và, phát triển một môi trường hạnh phúc cho con cái của họ. Nhóm này, nói cách khác chúng không có tính chất xây dựng cho cặp vợ chồng xáo trộn này, ngoại trừ đưa thêm cánh để chia rẽ họ một cách quỷ quái và đề xuất những luật sư mà họ đã có hàng nhiều năm kinh nghiêm về tích thích gây ra gây gổ. Nhóm đó chẳng có thứ gì có tính chất xây dựng ngoại trừ ‘tìm kiếm sự lực cười’. Trong sự đa dạng của những nhóm này bao gồm những kẻ không thích nghi được với hoàn cảnh. Họ là những kẻ đã thất bại trong hôn nhân và một số trong bọn họ cứ thất bại trong hôn nhân hết lần này đến lần khác. Họ có lẽ được nhận những chứng nhận và liệt kê trên trang vàng. Chẳng có nghĩa lý gì, những cách thức của họ có giới hạn vì nó hoạt động do những nhu cầu về địa vị và những yêu cầu không được tán thành, làm thất vọng, đơn độc và tạo hình dạng thần kinh không ổn định. Câu hỏi sẽ là: cô vợ muốn gì? điều gì mang lại cho người vợ nhiều phần thưởng hơn?- nó là QUYỀN hay SỰ THÀNH CÔNG?
Thiên Chúa là người có quyền lực cơ bản để giải quyết vấn đề hôn nhân của bạn. Thiên Chúa đã dành một phần của mình ở trong bạn. Thiên Chúa đã sai con một của mình, Đức Giêsu Kitô đến để chết trên thập giá để trả giá cho linh hồn bất tử của bạn. Thiên Chúa đã giao phó cho cả hai quyền năng về sự sinh sản.Với sự hiểu biết tốt nhất của chúng ta không phải là góc cạnh trên Thiên đường đã trao cho cái quyền năng sinh sản. Thiên Chúa biết cả hai rất rõ. Thiên Chúa đã tạo ra bạn và Thiên Chúa có thể làm cho chúng hoạt động. Bạn nên sẵn lòng đến với Chúa và dâng mọi vấn đề của bạn trước Thiên Chúa trong khiêm tốn. Thiên Chúa sẽ nhấc bạn lên, cả hai và làm cho mọi việc hoàn thiện. Sau khi vua David phạm tội nghiêm trọng, Thiên Chúa đã sai Tiên tri đến nói với ông. David đã hối hận và ăn năn. Trong tiếng ngân của ông khi được Thiên Chúa tha thứ, ông đã sáng tác trong Thánh vịnh 51. Đôi khi nó được xem như thánh vịnh ăn năn thứ năm. David đang cầu xin Chúa tha thứ cho mình cũng như ông đang khẩn cầu Thiên Chúa theo cách nhắc nhở về lòng nhân từ và khoan dung của Chúa, và những gì là Thiên Chúa tốt lành và nhân từ, không thể chối bỏ. chúng ta đọc :
“Lạy Chúa Trời, xin mở miệng con,
cho con cất tiếng ngợi khen Ngài.” Thánh vịnh 51:17
“THE SACRIFICE OF GOD ARE A BROKEN SPIRIT, A BROKEN AND A CONTRITE HEART- THESE O LORD, YOU WILL NOT DESPISE.” Psalm 51:17
Trong cách đặc biệt và vô nhị của bạn, bạn cũng có thể cầu nguyện từ trái tim mình và nói với Thiên Chúa về rắc rối của bạn và những nỗ lực thất bại của mình. Bạn cũng có thể khẩn khoản lòng hào hiệp và lòng nhân từ của trái tim cực Thánh của Người. Chúa không mắc sai lầm trong việc tốt lành. Chúa là hiện thân của tình yêu.
Hãy chuẩn bị cho hai điều:
a, Thiên Chúa có chiều thời gian của chính Người. Chiều thời gian này khác hẳn của chúng ta. Đừng áp đảo do mất kiên nhẫn. Thiên Chúa biết tại sao một sự trì hoãn là cần thiết và thời gian của Người luôn hoàn hảo.
b, Hãy chuẩn bị vì bạn không thể hiểu hết được những đường hướng của Người. Nhiều lần bạn và tôi sẽ bị gục xuống tận gốc của mình. Và chúng ta sẽ bị đưa đến suy nghĩ Thiên Chúa kiểu gì thế, chẳng thể hiện được tình yêu. Làm thế nào mà Thiên Chúa lại là hiện thân của tình yêu được? hay như Thánh Gioan nói
i
“Thiên Chúa là tình yêu” 1 Gioan 4:8
“GOD IS LOVE.” 1 John 4:8
Trong tình huống của sự đau khổ này, nhiều người trong chúng ta sẽ tự nhận thấy trong hoàn cảnh mà chúng ta không biết tại sao tất cả những đau khổ này lại ập vào chúng ta. Chúng ta là những người tốt thực sự và thật thà, chồng cũng như vợ, cũng cả con cái và bố mẹ đôi bên. Tất cả đều đi nhà thờ và cùng giữ những giới răn của Chúa. Tại sao những đau khổ này lại đến với chúng ta? tại sao Chúa lại để điều này xảy ra với tôi/chúng tôi? Chúa không nghe thấy tiếng kêu cầu của chúng ta hay sao-tại sao? Và chúng ta bị xáo trộn. chúng ta bị xáo trộn về lòng hào hiệp của Thiên Chúa, dù Thiên Chúa có quan tâm, dù Thiên Chúa lãnh đạm và có nhiều nghi ngờ xáo trộn hơn nữa cũng sẽ là sự thử thách Đức tin của chúng ta để tiếp tục phó thác vào Thiên Chúa mà thôi.
Thực tế là: Tất cả những lời cầu nguyện đều được đáp lại. Điều gì có thể đang diễn ra là Thiên Chúa đã chọn bạn là người ủng hộ việc cầu nguyện của Thiên Chúa và là người cầu nguyện hộ cho những người khác của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã cho phép bạn vác cây thập giá này để chính bạn cảm nhận được cái da thịt và trái tim của chính bạn đau đớn thế nào. Và bởi khi bạn cảm nhận được cái đau này thì bạn sẽ cầu nguyện cho những kẻ khác kẻ cũng có hoàn cảnh như bạn. Một cha hay dì còn cầu nguyện nhiều hơn những người tín hữu bình thường như chúng ta. Họ có thể biết việc chăm sóc con cái là thế nào, trong đầu họ, và bạn có thể biết việc chăm sóc con cái thế nào trong trái tim cuả mình. Thực sự họ có sự đồng cảm đến từ trái tim, nhưng xúc cảm sẽ đáng chú ý khi nó chính là con của bạn, như thể ganh đua với những đứa trẻ khác nói chung. Đó là con người, theo cách thông thường, tại khu nghĩa trang bạn có thể chứng kiến thấy một người đi tới ngôi mộ khác, họ lấy một bông hoa trong bó hoa của họ và đặt trên mộ của người khác kia. Họ không hề biết nhau. Có lẽ họ ngay cả không biết cả ngôn ngữ của nhau. Ngôn ngữ của trái tim thực sự không cần lời nói phát ra từ miệng con người. Điều này vẫn diễn ra ở khắp nơi, mọi lúc, ở bệnh viện, bến xe, sân bay, nơi giặt công cộng.
Có một bài hát phổ biến có những lời như sau:
— có một tình yêu và đánh mất có tốt? Hơn là mãi mãi không có một tình yêu? chỉ có trái tim yêu thương và mất mát mới biết trái tim khóc thế nào.—
(–Is it better to have loved and lost? Than never to have at all? For only a heart that has loved and lost knows how a heart can cry.–)
Bởi bạn biết trái tim khóc thế nào rồi đó, Thiên Chúa đã đặt bạn vào vị trí hoà giải cho những người khác. Họ có lẽ không biết Thiên Chúa theo cách con người, bởi họ chưa bao giờ có được sự phơi bày như thế. Sự giáo dục và cái nhìn của họ thì khác biệt. Khinh nghiệm và giá trị của họ cũng khác biệt. Kinh thánh và nhiều cuộc đời trước và sau được minh hoạ bởi sự sẵn lòng cầu nguyện và sự hoà giải của họ cho những anh em khác. Mosê đã lớn lên trong lâu đài của Pharos như con trai của Pharos. Ông đã từ bỏ và giải thoát cho 3,5 triệu người Do thái và dẫn đưa họ tới miền đất hứa. Nhiều lần ông cầu xin Thiên Chúa cho những người này.Abraham được biết đến như là bố đẻ của Đức tin. Có lần ông được thử thách bởi Thiên Chúa, Thiên Chúa nói với ông rằng tội lỗi của Sodom và Gomorra đã vang tới Người, và Người sẽ phá huỷ hai thành phố đó. Thiên Chúa đã chờ đợi xem phản ứng của Abraham thế nào. Abraham đã cầu xin cho những người này. Họ không phải thần dân của ông nhưng ông cầu xin Thiên Chúa như thần dân của ông vậy. Thực tế ông đã tiến thêm một bước để mặc cả với Thiên Chúa. Cầu khẩn Thiên Chúa rằng Thiên Chúa sẽ không tha mạng cho thành phố nếu có 50 người tốt, sau đó 40 người và những số lượng khác nhau, và cuối cùng thì, không có ngay cả là 10 người trong thành phố. Thiên Chúa hài lòng rằng Abdaham sẽ chuẩn bị theo cách đó để giải hoà hộ cho dân chúng, những người khác. Thiên Chúa thấy hài lòng và được kính trọng như kẻ công chính. Sau đó chúng ta tiếp tục thấy rằng ba tôn giáo lớn nhất trên thế giới đều bắt nguồn từ đó. Con người từ những tôn giáo này có lẽ không đồng nhất với nhau, nhưng vấn kính trọng Abraham như một người vĩ đại. Thánh Francis Xavier rời lâu đài Xavier và đã trở thành một nhà truyền giáo. Thánh đã làm nhiều công việc truyền giáo tốt đẹp và ngay cả khi chết ở vùngng duyên hải Trung hoa. Dù là lý do Thánh thiêng, khi họ cố trở về Tây Ban Nha, nhưng con tầu đã từ chối không đi khi nó tới Goa, ỏ bờ tây của Ấn độ. Do vậy, các thuỷ thủ và các cha quyết định ở lại Goa. Nó đã trên 400 năm rồi mà xác của ngài vẫn không bị mục nát. Bất kỳ ngày nào trong năm, ngay cả ngày nay, bạn vẫn thấy được Ngài trong tủì kính ở Basilica thuộc Bon Chúa Giêsu . Trước những năm 1950 xác của Ngài đâu có trong quan tài kính. người tới viễng vẫn chạm tay vào Người khi đi qua. Xác của Ngài không hề được ướp. Xác của Ngài được gọi là xác không thể thối rữa được. Có lẽ có 4 xác khác mà Thiên Chúa đã cất giữ qua thời gian. Qua những năm tháng những xác của các ngài đã dần dần vỡ vụn ra như đất nhưng không có mùi hay thối rữa. Tại sao Thiên Chúa lại giữ những xác đó qua một khỏang thời gian như vậy, chúng ta không thể biết được.Tại sao Chúa lại để cho những thân xác trở về bụi đất, chúng ta cũng không hiểu được.Tuy nhiên xác của thánh Francis Xavier vẫn chưa bị thay đổi bởi quyền năng của Thiên Chúa. Thánh Francis Xavier đã làm những gì? Thánh đã để lại sau lưng mọi thứ để trở thành khí cụ cứu chuộc của Thiên Chúa cho những người ở xa tổ quốc mình. Không ai biết được đã có bao nhiêu linh hồn cược cứu. Không ai có thể đếm được có bao nhiêu trẻ em và con cái của những người đó được Ngài hoà giải hộ với Thiên Chúa. Không biết bằng cách nào, nhưng ở mức độ vĩ đại hơn nhiều, Đức Chúa Giêsu kitô đã xuống thế vì lợi ích của nhân loại, và Chúa đã chịu khổ hình và chết, cái chết đó đã cứu rỗi linh hồn của chúng ta. Đó là cách của Đức Kitô hoà giải hộ với Thiên Chúa cho linh hồn của chúng ta.
Có hàng ngàn gương sáng, chúng ta hiểu rằng Thiên Chúa có một niềm vui đặc bịêt khi con người cầu nguyện cho người khác. Bằng cách cầu nguyện cho người khác, Thiên Chúa cũng sẽ chúc phúc cho chúng ta. Chúng ta có thể nghĩ về những đứa con về tương lai của chúng. Đúng thế, chúng ta cần phải hiểu thật nhiều rằng chúng là con cái ‘của bạn’; chúng còn hơn thế nữa là con cái ‘của Thiên Chúa’ . Thiên Chúa đã đặt bạn vào vị trí để trở thành khí cụ trong tác phẩm của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã giao phó cho bạn đặc quyền quản lý những đứa con ‘của Thiên Chúa’. Thiên Chúa cũng đã cho phép bạn gọi chúng là con cái ‘của bạn’. bạn và tôi có lẽ là con cháu của ai đó, bạn và tôi có lẽ cũng có cháu. Do vậy, mọi người đều là con cái của Thiên Chúa. Thiên Chúa không có cháu.
Do vậy, hãy cầu nguyện cho bản thân bạn và cho những người khác nữa và điều gì đó sẽ xảy đến một cách kỳ diệu hơn cả sự mong đợi của bạn. đây là sự thành công.
Thành công có thể là cái gì đó một người vợ thông minh cần và muốn đạt đến, bởi sau đó cái QUYỀN sẽ là phần thưởng thêm vào mà nó đến một cách tự động. Điều Kinh thánh dạy bảo thật vượt xa thời đại. Điều Kinh thánh dạy là yêu cầu người vợ phải phục tùng chồng của họ.
Hãy để tôi kẻ bạn nghe một câu chuyện nhỏ trước khi tôi kết thúc chương này.
Bí ẩn của sự đau khổ luôn là câu hỏi chính trong tâm trí của con người. Một lần người ta đã yêu cầu một Cha hãy thuyểt trình về chủ đề này. Đây là những gì mà cha nói:
“ Tôi không thể đưa ra cho bạn một câu trả lời rõ ràng cho tất cả những câu mà các bạn hỏi. Nhưng hãy để tôi thử minh hoạ một tình huống và có thể Thiên Chúa sẽ chuyển thông điệp của Người tới mỗi chúng ta theo cách mà bạn đang tìm kiếm sự hướng dẫn của Người.
Cha tiếp tục, có một lần một người than phiền với Thiên Chúa về sự đau khổ của anh ta và xin Chúa hãy giải thích điều này với anh ta tại sao tất cả những tai hoạ này lại đổ vào đầu anh ta.Thiên Chúa động lòng thương vì tiếng kêu chân thật của người đàn ông này, Thiên Chúa sai một thiên thần tới an ủi anh ta. Người đàn ông đã rốc hết bàu tâm sự của mình với Thiên thần và hỏi tại sao anh ta lại phải đau khổ nhiều như vậy. Thiên thần giải thích với anh ta rằng sự thông thái của Thiên Chúa không thể hiểu đầy đủ do con người được, nhưng Thiên Chúa bằng sự thông thái của mình đã chọn sự đau khổ làm phương thức bởi đó chúng ta có thể thực hiện đóng góp phần của chúng ta thưởng nước Thiên đàng. Thiên thần đã đề cập rằng trong một hoàn cảnh thực sự, chúng ta không được hưởng nước Thiên đàng bởi sự đê tiện của chúng ta(không có công trạng). Tuy thế, Thiên Chúa đã mong muốn chúng ta đóng góp phần của chúng ta và Thiên Chúa sẽ làm phần còn lại. Thiên thần cũng giải thích cho anh ta rằng toàn bộ mục đích chịu khổ hình và cái chết trên thập gía của Đức Giêsu Kitô là để cứu rỗi linh hồn của chúng ta, do trong thân phận con người, chúng ta cũng phải vác thập giá mình, thập giá mà Thiên Chúa dành cho chúng ta, và theo Đức Kitô lên Thiên đàng.
Thiên thần cũng giải thích rằng sự đau khổ và cái chết là một phần kế hoạch phổ biến của Thiên Chúa dành cho con người, không ai có thể chốn thoát. Sự đau khổ sẽ ở đó không màng chi đó là đàn ông hay đàn bà hay trẻ em, kể cả người nghèo khổ cũng như người giàu có, trẻ hay già, Vua Chúa hay anh hề. Thiên thần giả thích rằng, mỗi loại thánh giá dành cho mỗi người thì khác nhau, một số có thể là ốm đau, số khác có thể lo lắng về tài chính, số khác nữa có thể khó khăn trong hôn nhân…vv. Mục đích của thập giá mà mỗi người phải vác không phải vì Thiên Chúa muốn, không phải là đạo luật bồi thường hay một phương tiện để chừng phạt cho những việc sai trái, nhưng hơn thế nó chính là phương tiện ý muốn đặc biệt để chuyển sự tận tâm cá nhân của chúng ta về với Thiên Chúa.
Dần dần người đàn ông đã bắt đầu hiểu ra ý nghĩa và mục đích về sự đau khổ của anh ta và anh ta đã cảm thấy an tâm hơn khi được soi sáng. Anh ta đã cảm thấy tốt hơn, có một mục đích đặc biệt trong một chiều hướng căn bản. Và sự đau khổ này không ngoài mục đích. Anh ta cũng cảm thấy tốt hơn khi anh ta biết rằng anh ta đang chịu đau khổ không phải vì sự trừng phạt mà là một phần kế hoạch phổ biến của Thiên Chúa. Anh ta đã chấp nhận thực tế rằng anh ta có thể hiểu được sự thông thái vô hạn của Thiên Chúa.
vẫn còn một điều làm anh ta bực mình. Đó là, cây thánh giá mà anh ta phải vác. Trong tâm trí anh ta, anh ta cảm thấy những cây thánh giá khác có thể dễ dùng hơn. Anh ta bày tỏ cảm giác của mình với Thiên thần thân thiện. Thiên thần nói, đi với tôi và mang theo cây thánh giá của anh. Thiên thần đưa anh ta tới khu vườn, trong đó có hàng đống thánh giá. Thiên thần bảo anh ta hãy vất bỏ cây thánh giá mà anh đang vác đi và vác bất cứ cây thánh giá nào mà anh chọn. Anh chọn cả ngày cho được 1 cây thánh giá. Cây thì quá nặng, cây thì quá lớn, cây thì quá mệt, cây thì quá béo, cây thì quá bẩn…vv. Lúc anh ta cảm thấy anh ta có thể mang về được một cây nhưng khi đi đến cổng của khu vườn, anh ta đã thay đổi ý định. Cuối cùng, sau khi đã lựa chọn không được anh ta tạc miệng vác đại 1 cây cho dù anh ta chẳng thích thú gì, anh ta cảm thấy cây thánh giá này anh ta có thể vác tốt nhất. Thực tế anh ta đã vác cây thánh giá này nhiều lần rồi và đặt nó lên lưng nhiều lần trong khi lựa đi lựa lại của anh ta rồi. Thiên thần hỏi anh ta anh có chắc rằng anh ta chỉ chọn duy nhất cây thánh giá đó không. Anh ta trả lời anh ta đã quyết định rồi. Thiên thần nói, nếu anh đã chọ thì chúng ta đi, nhưng trước khi chúng ta đi hãy quay mặt sau cây thánh giá và nhìn xem nó viết gì. Tên người đàn ông được tìm thấy trên cây thánh giá chính là của anh ta.
Trong cách nghĩ của anh ta những cây thánh giá khác sẽ tốt hơn hay ít nhất thì cúng dễ vác hơn, nhưng Thiên Chúa biết cây thánh giá nào phù hợp với anh ta nhất.
Mỗi người trong chúng ta có một cây thánh giá để vác. Trên đường tiến về Thiên đàng chúng ta sẽ thấy bực mình vì phiền toái từ cây thánh giá của chúng ta. Đôi khi chúng ta hân hoan vì bất cứ sự giúp đỡ nào mà chúng ta nhận, ngay một lời nói tốt hay sự thông hiểu. Những người khác thì cũng có những tình thế khó chịu như ta vậy. Bạn sẽ đi trên con đường thời gian này chỉ một lần. Do vậy, những điều tốt hay sự giúp đỡ bạn có thể làm, hãy làm ngay bây giờ. Đây là một chút thông công của chúng ta cho nước Thiên đàng, trong khi bạn vẫn đang ở trái đất này.
Bạn vác thập giá và bạn đời của bạn cũng vác thập giá, thập giá có thể khác nhau. Khi bạn giúp nhau, bạn đã dành một tài sản vĩnh hằng, một tài sản của sự chiến thắng, cũng như cho con cái của bạn. Chúng sẽ bước theo tinh thần nhân từ của bạn.
==============================
16. SUFFERING – WHAT BOTH NEED TO KNOW
God intended that man be happy with Him in this life and the next. Unfortunately through Sin, suffering came into being. Suffering could be because of:
- Suffering caused by our own human faults like smoking, drinking, lack of self-control, lack of respect for God, etc.
- It could also be because of God’s divine plan in our life.
In the First case, if the fault is ours, we should correct it. God’s guidance and help is necessary.
In the Second case, we need God’s wisdom to understand it and God’s help to manage it, and the way He wants us to manage it.
We also need God’s wisdom to understand the unclear line that separates the two.
No matter how good the Partners are, how holy they are and how well provided they are, some suffering will still be a part of their lives. Generally, when suffering comes along one of the first reactions is either to try and find the reason or to attribute a reason. This is Human Nature.
Let us take a somewhat closer look at suffering: Suffering, like death, is a respecter of no one. It visits everyone the rich and the poor experience it, the young and the old experience it; People in one Country or in another cannot escape it. Suffering is multifaceted; it can come in the form of Sickness, Financial difficulties, Relation problems, Anxiety, and Tension there are many variations. There is no escape from suffering. We may try to ward one variety of suffering off, but we cannot ward everything off for an indefinite amount of time.
If suffering is so universal and so inevitable, we should try and understand something about this phenomenon otherwise we are going to be unhappy. It is also necessary if we have to have the right attitudes to cope up with it.
It is essential, not degenerate the spouse to a convenient or handy target, if we still want to maintain a continued loving relationship with the spouse. It is vital because we should understand that the partner is not the cause of suffering. He or She may just happen to be the instrument which brings suffering about. He or she may be feeling very miserable, that they are in the role of producing suffering. If you actually go to see, suffering does not really need the help of your spouse to achieve its purpose, it can pick and choose from variety of choices – It can come in the form of a Sickness, a Car accident, a Natural calamity, the economic situation, even political situation between two totally unrelated Countries etc. For example, during the World War 2, many countries suffered economic set back, even though they had no part in the war. Belgium, Luxembourg and Holland were neutral, yet they were over run. The Swiss people in the tourist industry lost heavily because there were no tourists. Some had invested prior to the War with planned calculation for the amortization. The war took six years plus some more years before people had spare money to go on holiday. Many of these people did not have the financial capacity to sustain till the economy changed for the better.
This being the case, ‘Suffering’ must have some purpose. It cannot be so universal and have no purpose. The mystery and purpose of Suffering is a very large topic and could quite easily cover many volumes. I would only like to place two ideas before you that I found of particular interest in relation to the context of this book:
1) IN GENERAL:
Life is intended to be an education in Agape love. All circumstances, whether of joy or sorrow, are permitted to come to mankind with the full knowledge of God. Nothing happens without His permission or behind His back. The purpose is for teaching and maturing a person in Love. This is a prerequisite towards our efforts to reach Heaven. The World is a school in which these skills can be learned and acquired.
The character of agape love cannot be produced in heaven. This may seem to be a startling statement, but if we come to think of it. ‘Heaven is no place to raise kids’ because there is no more suffering, sorrow, crying or pain there (See Revelations 21:4), (Offenbarung 21:4) No more foes to make us afraid, so no more tests, temptations, stress, strains, oppositions or hindrances. All these factors are necessary in order to mature us. Take for instance a child, who is protected from all these factors what will happen? The child’s development will first of all stagnate and secondly if the child does not get it own way, it will throw tantrums and ultimately will be unhappy because of the lack of personal achievement.
Because of this, a lifetime of sorrow, anguish and disappointment is required to transform a person into the lofty likeness of the Lord and to lead him into advanced degrees of maturity in Christ likeness and Agape love.
These maturing processes are not found in Heaven. Earth alone provides the kind of situations that produce mature Sainthood.
2) With relationship to marriage
The home is a logical place to begin a course in learning agape love. Marriage and the home is the center of all human life on Earth. It is a complete laboratory with all of the stresses and strains, trials and pressures packed under one roof. Everything needed to produce Christ-likeness in us can be found in the home. In other words, the home is a miniature world. It is therefore not only a logical place to being the course in agape love it is also the best place to learn it in. This is the reason why God ordained the house and set the solitary families. Marriage is the most stress filled fact of life. If the whole of life is a stress, then marriage is the center of stress.
We sometimes tend to feel, that had we been married to someone else, things would not be the way they are now.
That we have made the wrong choice and made the supreme blunder of our lives. But we should be clear that total avoidance of ‘Suffering’ and the ‘School of learning agape love’ can never be based on having selected the ‘right partner’. So with this view we should reconsider life’s ups and downs, with the partner that we now have. And forget about all the fairy tale characters of Prince Charming and Mr. Right, the Frog Prince, Miss Perfect and Princesses of one kind of imagination or the other.
Almost without exception there comes a time when a husband or wife will seriously ask the point-blank question of:
Have I married a wrong person?
Would I have been happier with someone else?
Have I made the blunder of my life by getting married?
Any of these questions are an indication of suffering.
The questions are not bad; in fact they are good because it makes us aware that something is not going on smoothly with our relationship.
One thing should become clear; we cannot remain in an indefinite state of keeping these questions before our mind. Because, if unchecked the feeling of sorrow, worthlessness and depression, will strengthen its vice like gripping further. The only way to break these fetters will be to successful win a loving relationship with the very same person we married. And thereby victoriously stamp over this aspect of Suffering. The proposition is very bewildering. It is by no means easy to love the very same person we are seriously labeling as the cause of our misery.
Most people do not have a genuine living relationship with God. Merely going to Church on Sundays is not a living relationship with God. At the best, this form of church going may be a, duty, an obligation, a habit, a routine. Without a genuine religious belief to back us up, we feel even less equipped to tackle the storms that sufferings bring. It is only natural under the circumstances to grab desperately for any straw within our reach. For example, we look totally around for temporal and often physical remedies. Or we look around furiously for the meaning to the question of suffering. If in spite of all these energy sapping efforts, if the path to God was avoided, the net result will only be shambles and Suffering will linger as a taunting mystery.
Perhaps I could approach this point, by telling you what prompted me to undertake this rather philosophical search.
There were these lonely and questioning moments that accompany every marriage separation. In my determination to find answers I stumbled on four quotations from the Bible. Each one lent a different angle to the question of suffering. The first quotation put the meaning of suffering into a perspective, which I could understand and accept. This gave me the reason to see adventure in wanting to overcome. The second and third provided comfort and encouragement to carry on, even though things seemed to be difficult. And the fourth quotation foxed me completely. These quotations helped me. I would like to share them with you.
- a) From Romans 5:3-5, Römer 5: 3-5
“WE ALSO REJOICE IN OUR SUFFERINGS, BECAUSE WE KNOW THAT SUFFERING PRODUCES PERSEVERANCE, PERSEVERANCE PRODUCES CHARACTER AND CHARACTER PRODUCES HOPE. AND HOPE DOES NOT DISAPPOINT US, BECAUSE GOD HAS POURED OUT HIS LOVE.”
(Agape love in our hearts by the Holy Spirit, whom he has given to us.
3 „Mehr noch, wir rühmen uns ebenso unserer Bedrängnis; denn wir wissen: Bedrängnis bewirkt Geduld,
4 Geduld aber Bewährung, Bewährung Hoffnung.
5 Die Hoffnung aber lässt nicht zugrunde gehen; denn die Liebe Gottes ist ausgegossen in unsere Herzen durch den Heiligen Geist, der uns gegeben ist.“
- b) From Psalm 34:19
“MANY ARE THE AFFLICTIONS OF THE RIGHTEOUS. BUT THE LORD DELIVERS HIM OUT OF THEM ALL.”
20 „Der Gerechte muss viel leiden, / doch allem wird der Herr ihn entreißen.“ Psalmen 34:20
- c) From I Corinthians 10:13
“NO TEMPTATION HAS OVERTAKEN YOU EXCEPT SUCH IS COMMON TO MAN, BUT GOD IS FAITHFUL, WHO WILL NOT ALLOW YOU TO BE TEMPTED BEYOND WHAT YOU ARE ABLE, BUT WITH THE TEMPTATION WILL ALSO BE THE WAY OF ESCAPE, THAT YOU MAY BE ABLE TO BEAR IT.”
13 „Noch ist keine Versuchung über euch gekommen, die den Menschen überfordert. Gott ist treu; er wird nicht zulassen, dass ihr über eure Kraft hinaus versucht werdet. Er wird euch in der Versuchung einen Ausweg schaffen, sodass ihr sie bestehen könnt.“
- d) From Luke 6: 27-31, Lukas 6: 27-31
“BUT I SAY TO YOU WHO HEAR: LOVE YOUR ENEMIES, DO GOOD TO THOSE WHO HATE YOU. BLESS THOSE WHO CURSE YOU, AND PRAY FOR THOSE WHO SPITEFULLY USE YOU. TO HIM WHO STRIKES YOU ON ONE CHEEK, OFFER THE OTHER ALSO. AND FROM HIM WHO TAKES AWAY YOUR CLOCK, DO NOT WITHHOLD YOUR TUNIC EITHER. GIVE TO EVERYONE WHO ASKS OF YOU. AND FROM HIM WHO TAKES AWAY YOUR GOODS DO NOT ASK THEM BACK. AND JUST AS YOU WANT MEN TO DO TO YOU, YOU ALSO DO TO THEM LIKEWISE.”
27 „Euch, die ihr mir zuhört, sage ich: Liebt eure Feinde; tut denen Gutes, die euch hassen.
28 Segnet die, die euch verfluchen; betet für die, die euch misshandeln.
29 Dem, der dich auf die eine Wange schlägt, halt auch die andere hin, und dem, der dir den Mantel wegnimmt, lass auch das Hemd.
30 Gib jedem, der dich bittet; und wenn dir jemand etwas wegnimmt, verlang es nicht zurück.
31 Was ihr von anderen erwartet, das tut ebenso auch ihnen.“
With these four quotations as a raft in a stormy sea I began to think.
And I began to wonder why God, allows heaps of misery to fall on his believers. After all, the reality of it is that suffering produces misery. As long as I could not find the answer, I began to doubt the adjective, “Good” which we assign to God. Was it just the wishful attribute of unthinking people? For a long time the answer evaded me. Then one day another question came my way, that was, what are we here on Earth for? Is it to become Rich? Or to build a factory or to have a fight with some one or the other, or to have custody battles for Children, or, is there some higher purpose to life?” I searched high and low in the Bible and other books; finally, I came across the following statement. THE GOAL OF LIFE HERE ON EARTH IS TO WORK TOWARDS REACHING HEAVEN. This we do by loving God with our whole soul, our whole heart, our whole mind and our whole strength. This is the whole belief of a true follower of Christ, namely that Christ died to redeem us from sin so that we can gain eternal life meaning Heaven, from this thought and through further searching, it became evident that we also have to do our bit to ‘earn’ heaven. But what can we earn heaven with? Is it with Money, Power, and Educational Qualifications? All these will certainly not make it possible, because, none of these factors are universally distributed. There must be some thing else. Gradually I saw the connection:
SUFFERING IS A FORM OF DIVINE CURRENCY that is acceptable in a divine sense. It is universal. Everyone has a fair chance to make a good gain from it. This is the reason why God allowed his own son to suffer and ultimately die on the Cross, -to show us the way of suffering. It took a long time to realize this idea that, Suffering is a kind of a Divine Currency. Only after that I understood this point, I could see why the Saints and Martyrs were so happy with every situation that produced suffering. It was as though they realized that with each suffering, if they handle it well without, grumbling and cursing and swearing their heavenly bank balance would grow richer. So they welcomed suffering as a great business opportunity. It is because of this attitude of mind, that they could stand so high above the situation and FORGIVE and FORGET all those who caused their worldly misery and suffering. This is what gave them the unbelievable power to forgive their tormentors. We often imagine that this is only possible with Jesus Christ on the Cross and with great Saints all down the centuries. But the truth is that even in these days, people with the correct attitude do it regularly. One of the Great names is Mahatma Gandhi, when he was shot at point blank range, he turned to his assassin and said, and “My son, I forgive you.” The assassin was shocked, he could not believe his ears, and neither could those around him. There are thousands of people behind the Iron and Bamboo Curtain who have forgiven their adversary. They have all understood some things, which the ordinary person has not made an effort to think about. In the face of all these adversities, the little drawbacks and grievances between Husbands and Wives are trifle matters. Anyone who makes an effort to think can quickly muster enough courage and confidence to Forgive and Forget. And until the Partner overcomes the inertia of the past ways, the other partner can build up their bank balance of divine Currency, through the proper management of Suffering! Don’t waste your sorrow it is a powerful currency!
While we are on the topic of Forgiving and Forgetting what Jesus said in Luke Lukas 6 27-31 was a very new approach to an inter-personal relationship in those days. It was just as hard to undertake this approach in those days, as it is in these days. But then the way to Heaven is not easy. We need God’s help. So we should ask Him. Jesus said, ASK AND YOU SHALL RECEIVE. Bittet, dann wird euch gegeben. So ask God for His help to, “forgive and forget”.
Let us see how these two aspects of Forgiving and Forgetting show up in Men and Women. It has been observed that the psychological make up of a man is as follows: A man ’Forgets’ easily but finds it very difficult to ‘Forgive’. A woman on the other hand ‘Forgives’ easily but it is impossible for her to ‘Forget’. All married people know from first hand experience, how a woman can remember incidents from the past. Women bring these ancient incidents up, over and over again, for years to come. She can start with an opening statement like, “That day you said…” She is referring to some incident last year. Or “Your mother said…” The fact is that the mother has died 10 years ago. Or “Before our wedding. . . ” The poor man is thinking, “Honey, our Golden Jubilee took place, five years ago!” – Why is this woman still bringing it up? These remainders makes the husband sick with disgust. In his mind he is hurt, he just licks his wounds goes on with his life. Eventually he will relegate these remainders to incidents, he must forget. On the other hand it is because of her ability to forgive easily, that she is usually the first one who tries to make up. This point is one of the significant differences between men and women in general. Men forget more easily but cannot forgive easily. Whereas women forgive more easily and never forget.
The only way to get him around (normally) is for him to see that his wife has forgotten things from her side. Then he will respond. In other words, recovery is possible when she is willing not only to forgive but to forget as well. The test of it is that she never brings this “skeleton” out again and that she buries it once and for all. Why is she reluctant to bury this ‘skeleton’? The answer may be at least two fold:
- In her memory, she treasures many things; they are sentimental to her. Unfortunately, even unproductive things are sentimental. ‘Sentimentality’ and ‘Productivity’ is not the same thing. She can choose either or both. It is more natural foe her to choose ‘sentimentality’.
- In the insecurity of future situations, she likes to have sufficient ‘Ammunition’ to defend herself. These past incidents are the kinds of ‘Ammunition’ she likes to store in her ‘Arsenal’.
Like the, “ME and MY” pattern described in the chapter FOR HUSBANDS, this approach is instinctively recognized by both parties as typical. What is considered as TYPICAL is some how instinctively accepted, or at least tolerated. The conflict, however, arises when there is a shift in the pattern of one or both partners. For example if the wife does not forgive easily or if a man does not forget easily. This is when the spouse gets unknowingly and instinctively confused. It is not that he likes his wife keeping old trifles alive, but even without being told, there is some thing in him that tells him, that some thing is out of place. That is ‘His Way’ to do things – not ‘Hers’. Maybe without words he is saying, “I am the one who forgets and she is the one who is to forgive. I can (instinctively) expect that, but now she is doing the opposite. How come? What is going on?” Even though this ‘bringing of dead skeletons out of the closet behavior’ is undesirable, it is nevertheless somehow in place. Likewise the wife, even though she does not like to work against his unforgiving attitude, something in her tells her, that this attitude, though undesirable is some how ‘in place’. Never try to ask them if it is true, because if they are asked, they will answer otherwise. The reason is, ‘instinct’ and, ‘reason’, do not superimpose identically. If we are taught these things, we can adapt to what we have been taught. If we are not taught about these things then a primitive instinct come to our defense. In the subject of Transactional Analysis, they would call one type of behaviour as THE ADAPTED CHILD in us, and the other as THE NATURAL CHILD behaviour, in us. It is not a question of right or wrong. It is a question of understanding what is going in and around us, and how we can use this knowledge to sincerely understand how to get along with our spouse, our children, our in-laws and the world in general. The dividends are WINNING the love for each other, an excellent environment for the children to grow up in, giving them good memories to cherish and bring to their children and your grand children, peace and harmony. The additional spin-off of this is that everyone succeeds; he at his work, the children academically and in their extra clerical activities and the wife that she knows that she is a good wife and a good mother.
While there are many obstacles that are encountered in the patching up process, one of the most common obstruction is caused by many outsider women and some men who take a kind of a self styled and often muddle-headed counselor role. They tend to advice the wife of an unhappy marriage to stand up for her, “Rights”, “Argue back”, “Fight it out”. “See a proper lawyer”; “Do you want us to find a tough, result oriented lawyer with a crushing reputation?” The strong ingredients among some talk center groups are that they propagate and instill thoughts to fight it out and assert RIGHTS. The main intention of the couple having difficulty is to attain peace and harmony and WIN their love for each other, and, develop a happy environment for their children. These groups, on the other hand have nothing constructive to offer the confused couple, except more informed ways to diabolically separate them and suggest lawyers who spent years honing their pugnacity. The group has nothing constructive to bring except ‘to see the fun’. In variably these groups consist of misfits who have themselves failed in marriage and some of them in several marriages over and over again. They may claim to have certificates and listing in the Yellow pages. These mean nothing. Their methods have limitation because it works by placing demands. And if demands are not accede to, frustration, loneliness and mental vagrancies take shape. The question is: what should the wife want? What brings the wife more reward? Is it RIGHTS or SUCCESS?
God is the ultimate power to solve your marriage. He has invested a part of Himself in you. He has sent His Son, Jesus Christ to die on the cross so that He would pay the price of your immortal soul. He has entrusted in both of you the power of pro-creation. To the best of our knowledge not even the angels in heaven were given this power to pro-create. He knows both of you through and through. He made you and He can make things work. You have to be willing to come to the Lord and place your problem before Him in humility. He will pick you, both of you, up and make all things correct. After Kind David committed a grave sin, God sent Prophet Nathan to speak with him. David was sorry and he repented. In his peal for forgiveness from the Lord, David composed Psalm 51. It is sometimes regarded as the 5th. Penitent Psalm. David is beseeching God to forgive him as well as he is imploring God in a reminding way, of the Lord’s mercy and goodness, and what He as the good and merciful God, cannot refuse. We read:
“THE SACRIFICE OF GOD ARE A BROKEN SPIRIT, A BROKEN AND A CONTRITE HEART- THESE O LORD, YOU WILL NOT DESPISE.” Psalm 51:17
19 “Das Opfer, das Gott gefällt, ist ein zerknirschter Geist, / ein zerbrochenes und zerschlagenes Herz wirst du, Gott, nicht verschmähen.“ Psalmen 51:17
In you own unique and special way, you too can pray from the heart and tell God you problems and your failed attempts. You too can appeal to the goodness and graciousness of His divine heart. He cannot fail himself in being good. He is the personification of Love.
Be prepared for two things:
- God has his own sense of timing. That sense of timing is different from ours. Don’t get overwhelmed by impatience. He knows why a delay is necessary and His timing is always perfect.
- Be prepared you cannot understand all His ways. Many times you and I will be shaken down to our roots. And we will be driven to wonder what kind of a God is this, who does not show love. How can He be the personification of love? Or as John puts it
“GOD IS LOVE.” 1 John 4:8
„Gott ist die Liebe.“ 1 Johannes 4:8
In this context of SUFFERING, many of us will find ourselves in a situation where we don’t know why all these sufferings have come about. We have honestly and genuinely been good people, husband as well as wife, also the children and the parents on both sides. Every one goes to church and keeps all the commandments of the Lord. Why has this suffering come about? Why is God allowing this to happen to me/us? He is not listening to my prayers – Why? And we are confused. We are confused about the goodness of God, whether He cares at all, whether He is indifferent and so many more confusing doubts will test our faithfulness to keep on trusting Him.
The fact is: All prayer is answered. What could be happening is that God has chosen you to be His advocate of prayer and intercession for other of His people. God has allowed this cross to come upon you, so that you know on your own skin, in your own heart what this pain is all about. And because you feel this pain you can pray for others, who are in the same situation more precisely. A priest or a nun may be a lot more prayerful than us lay- people. They may know what a custody battle for the children is about in their head, but you know what a custody battle is about, in your heart. True they to have sympathy that comes right from the heart, but the feeling is unique when it is your own children, as opposed to children in general. It is personal. In a similar way, at a graveyard you see one person walking up to a lone person at another grave, they take out a flower from the bunch they have, and place it on the other person’s grave. They don’t know each other. Maybe they don’t even know each other’s language. The language of the Heart does not really need the words of mouth to get itself across. This happens all the time, in hospitals, at bus station, airports, in washrooms.
There is a popular song the words go like this:
——Is it better to have loved and lost? Than never to have loved at all?
For only a heart that has loved and lost knows how a heart can cry. —–
Because you know how a heart can cry, God has placed you in a position to intercede for others. They may not know God in a personal way, because they never had that kind of exposure. Their upbringing and outlook may have been different. Their experiences and values were different. The Bible and many lives both before and after have been exemplified by their willingness to pray and intercede for others. Moses grew up in pharos palace, like pharos own son. He gave it up to free three and a half million Jews and lead them to the Promised Land. Many time Moses pleaded with the Lord for these people. Abraham is known as the Father of Faith. One of the test that the Lord put to him was, the Lord told him that the sins of Sodom and Gomorrah has come before Him and that He was going to destroy those two cities. God waited to see what Abraham’s reaction would be. Abraham pleaded for those people. They were not his people but he pleaded for them all the same. In fact, he even goes one step further to try to bargain with God. Asking God is He would not spare the city if there were 50 good people, then 40 and various numbers, and ultimately, there were not even 10 just men in the city. God was pleased that Abraham was going to such measures to intercede for people, other people. The Lord was pleased and regarded it as righteousness. We later go on to see that three of the world’s major religions came into existing from his descendents. People of these three religions may have had disagreements among themselves, but all three religions regard Abraham with great respect. St. Francis Xavier left the Castle of Xavier and became a missionary. He did a lot of good mission work and eventually died off the coast of China. For whatever divine reasons, when they tried to take the body back to Spain, the ship refused to move when it came to Goa, on the West Coast of India. So, the Sailors and Priests decided to keep the body in Goa. It is over 400 years, his body has not decayed. Any day of the year, even today, you can see him, a glass casket in the Basilica of Bon Jesu. Before the 1950s His body did not even have a glass casket. People could touch him as they passed by in a procession. His body has not been embalmed. His body is termed as the incorruptible body. There were perhaps 4 other bodies which God preserved over a period of time. Over the period of time the other bodies slowly crumbled to something like dust, without smell or decay. Why God kept their bodies over a period of time, we do not know. Why He decided it was time to let the bodies return to dust, we do not know. The body of St. Francis Xavier however, is still intact by the power of God. What did St. Francis Xavier do? He left everything to become God’s instrument of salvation to people in far away countries. No one knows how many souls he saved, no body has any count of how many children and children’s children have evolved from his intercession with God. Likewise, but on a much greater level, Jesus Christ came down from heaven for the benefit of mankind, and He suffered, and died that He could obtain our salvation. It was Jesus’ way to intercede with God for our souls.
So in the light of the many thousand of examples, we know that God has a special joy when people pray for other people. In a way by praying for others, God will bless us too. We may think about our children and their future. Yet, we need to understand as much as they are ‘your’ children; they are even more ‘His (God’s)’ children. He has placed you in a position to be instrumental in their creation. He has entrusted you with the privilege of stewardship of “His” children. He (God) has allowed you to call them “your” children too. You and I may be some ones grandchild; you and I may have grandchildren. Yet, everyone is a child of God. God has no grandchildren. So, pray for your self and pray for others and something will work out much more wonderfully than you ever expected. This is success.
SUCCESS should be what a clever wife should want and aim for, because then the RIGHTS are an additional bonus that comes automatically. This is where the Bible teaching is FAR AHEAD. This is what the Bible teaches when it asks wives TO SUBMIT to their husbands.
Let me first tell you of a little story before I end this chapter.
The mystery of suffering has always been a major question in man’s mind. A priest was once asked to give a sermon on this subject. This is what he said:
“I cannot give you an all clear answer to all the questions you have, but let me just try to illustrate a situation and may God get His messages across to each one of you in the way you are seeking His guidance.
He continued, There was once a person who complained to God about his sufferings and asked God to explain to him why all these tribulations had befallen him. God was compassionate to the honest cry of this man, so he sent an angel to talk with him. The man poured his heart out to the Angel and asked why he had to suffer so much. The angel explained to him that God’s wisdom cannot be fully understood by man, but God in His wisdom has chosen suffering to be the method by which we can do our bit to, merit heaven. The angel mentioned that in a true sense, we cannot merit heaven because of our unworthiness. Nevertheless God does expect us to do our bit and He will do the rest. He also explained to him that the whole purpose of Jesus Christ suffering and dying on the cross was to pay for our salvation, so in like manner, we also must take up our cross, the cross that God gives us, and follow Jesus towards heaven.
The Angel explained that suffering and death are a part of God’s universal plan for all men. No one escapes it. Suffering will be there regardless of whether it is for man or woman or child, whether rich or poor, young or old, king or clown. He explained that the type of cross for each one could be different, for some it maybe sickness, for others it maybe financial worries, for others it could be marital difficulties etc. The purpose of the cross that each one had to bear is not that God wants it to be an act of reparation or a means of punishment for wrong doing, but much rather is like a specially designed means to turn our individual attention towards the Lord.
Gradually the man began to see meaning and purpose to his suffering and he felt much more relieved at the enlightenment. He felt better because there was a specific purpose in an ultimate sense, and that suffering was not without purpose. He also felt better when he knew that he was not suffering because of punishment, but that it was a universal part of God’s plan. He accepted the fact that he could not understand God’s infinite wisdom.
Still one thing bothered him. That was, the kind of cross that he had to bear. In his mind he felt some other cross would be more manageable. He spoke his feelings to the friendly angel. The angel said, Come with me and bring your cross with you. The angel led him to a yard; there were heaps of crosses. The angel told the man to throw down his cross and take any other cross of his choice. The whole day passed trying to select a cross. Some were too heavy, others were too big, some were too tiring, others were too fat, others too dirty etc. At times he felt he could manage one but before he reached the yard gate, he would change his mind. Finally after many mis-selections he picked up one and even though he didn’t like it, he felt that, that cross he could manage best. In fact he had picked up this cross many times and dropped it back many times during his selections and re-selections. The Angel asked him if he was sure that he would select only that one. The man said his mind was pretty certain. The Angel said, if you are certain we can go, but before we go, just turn the cross and see what is written at the back. The name the man found at the back of the cross was his own name.
In a way he thought the other crosses would be better or at least more manageable, but God knew what cross he could manage best.
Each of us will have a cross to bear. On this journey towards heaven we will be bothered by the trouble our cross gives us. Some times we are grateful for any help we can get, even if it is a kind word or some understanding. Other people are in the very same predicament. You will walk this road of time only once. So any kindness or help you can give, do it now. This is a little bit of heaven in you, while you are still on earth.
You have crosses and your spouse has crosses. They may be different. When you help each other, you leave a lasting legacy. A legacy of winning, to your children as well. They will draw inspiration from your graciousness.
================
German
English