2. MỞ ĐẦU
MY EXPERERIENCE
Translated by: HAI DUC TRAN
THÁNG 3/1989
CUỘC ĐẤU TRANH
Lời văn trong sách này là sự thu thập những ý kiến liên quan tới Hôn nhân.
Những lời này là sự tập hợp những tư tưởng từ trái tim, được mô tả trên những trang giấy và sau đó biên soạn. Với Mục đích là làm cho cuộc hôn nhân của tôi thành công. Cũng như nhiều điều trong cuộc sống, mục đích này hình thành từ những bất hòa – Bất hòa từ cuộc hôn nhân tan vỡ.
Tôi đã trải qua một cuộc ly thân,thật khó khăn, đau đớn, cay đắng và mọi tình cảm đều quay hướng xuống dốc. Tôi viết những trang này vì trái tim tôi có cảm tình với những người mà họ đang chịu đựng một cơn khủng hoảng tương tự và những người đang vật lộn với những áp lực, sự đau đớn và lỗi tuyệt vọng mà do những tình huống như vậy đem lại.
Tôi còn nhớ khi lần đầu tiên nói rằng tôi sẽ viết một cuốn sách trong khi tôi vẫn đang ly thân. Rose đã nghĩ rằng tôi sẽ viết một cuốn sách về khí động học hay máy kiểm tra hay thứ gì đó đại lọa như vậy. Có lẽ cũng sẽ viết cả về chuyến du hành tới các sao Diêm Vương hay vài hành tinh xa xôi. Những cố gắng kiểu này có thể có một phẩm chất ‘Những nỗ lực tốt sẽ quay quanh’ khi tôi nói sẽ viết một cuốn sách về hôn nhân, nghe có vẻ không thể tưởng tượng được. Đầu tiên, cô ấy nghĩ cuộc sống đã quá đủ cho tôi rồi, sau đó tôi đề cập việc chuyển hướng ‘Đức tin nơi Chúa’, coi bộ cô ấy làm như tôi rất ác liệt để bút bén vào giấy về chủ đề như Chúa và Hôn nhân. Tồi tệ hơn, tôi chắc chắn không phải là người dám ‘Suy nghĩ’ rằng tôi có thể viết bất kỳ điều gì về chủ đề này. Vả lại, tôi thực sự không xứng đáng. Dĩ nhiên tôi đã biết từ đầu rằng tôi không hợp. Nhưng sau đó, một cách chính xác, tại sao tôi lại muốn học hỏi làm thế nào để thành người tốt.
Với cách nghĩ đơn giản là muốn giãi bày tâm sự với Chúa về những tội lỗi, sự thiếu hụt và sai lầm luôn luôn hiện diện trước tôi. Ít nhiều trong số đó tôi cũng nhận thức thấu đáo về chúng. Những sai lầm khác tôi không biết sao chúng lại tồn tại trong tôi, bởi tôi không thể nhìn thấy những sai lầm của chính mình như tôi nhìn thấy những sai lầm của người khác. Với tính bộc trực, tôi thưa cùng Chúa, tôi không hiểu sự bối rối của tôi và tại sao nó lại tuột khỏi tay tôi do mọi việc đảo lộn. Tôi thưa với Chúa, tôi không biết tại sao tất cả mọi việc đó lại xảy ra. Chúng tôi bị lấp đầy sự buồn phiền, tôi sẽ không lãng phí sự buồn phiền, nếu đó là ý nguyện của Ngài, những trải nghiệm đó có thể giúp được những người có hoàn cảnh như con, xin biến con thành khí cụ của Chúa để giúp người khác. Xin cho con hiểu ý nghĩa về những thử thách của chúng con. Nếu phù hợp với ý nguyện thánh thiêng của Ngài, xin hãy hướng dẫn con cách viết một cuốn sách. Vì từ trước đến nay con chưa hề viết sách.
Rose bằng bản tính thực tế và nhiều áp lực để vật lộn với cuộc sống. Một lần chúng tôi kinh doanh, và việc kinh doanh đã ngốn hết sạch vốn một cách không thể tin được. Cô đã nỗ lực chăm sóc hai đứa con tuyệt vời của chúng tôi. Cô thực hiện một nhiệm vụ anh dũng. Chẳng có lời nào có thể phân xử những nỗ lực, sự quan tâm và lòng hào hiệp của cô đã nuôi dạy con cái và làm những công việc khác. Cô đã học đọc và viết ngôn ngữ địa phương để giúp con làm bài tập. Nỗ lực của cô thực tế hơn cả thực sự. Chúng tôi ở bên nhau vào thời gian này bởi cô đã thể hiện một tấm gương về những nỗ lực.
Với cảm xúc lẫn lộn tôi muốn nói rằng, tôi biết ít nhất cũng là vài lĩnh vực về một người có cảm xúc thế nào khi họ trải nghiệm một cuộc ly thân; Tôi nói vậỵ với quan điểm để thêm sức mạnh cho những cặp vợ chồng đang đối mặt với tình trạng hôn nhân căng thẳng. Vì đã trải qua cuộc chiến một cách dễ dàng và đã cứu sống nó.
Khi mới 39 tuổi cuộc hôn nhân của chúng tôi đã tan vỡ. Chúng tôi có hai đứa con tuyệt với. Cô con gái Ramona 5 tuôi và câu con trai Dominic 3 tuổi rưỡi.
BẤT THÌNH LÌNH
Chưa bao giờ trong cuộc đời, chúng tôi nghĩ mình lại ly hôn.Nhiều lý do, có lẽ lý do đầu tiên tôi chắc rằng việc ly hôn chỉ có thể xảy ra với những người khác thôi. Với sức tưởng tượng sâu rộng nhất của tôi, tôi cũng không bao giờ nghĩ ra. Nó đã xảy ra với chính tôi. Có thể rất nhiều người cũng nghĩ giống tôi. Có thể tất cả những người thấy mình trong tình trạng ly hôn đều từng nghĩ rằng việc này không bao giờ xảy ra với họ. Chẳng có gì sai với cách nghĩ này cả; nó có thể được gắn cho cái ‘người lạc quan’. Chúng ta cần nó, nếu không chúng ta sẽ không bao giờ có thể lập gia đình lúc ban đầu. Sự lạc quan của con người thì cần thiết cho mọi quyết định khác mà chúng ta muốn trong cuộc đời, cũng giống như bao điều khác trong cuộc đời, một số quyết định đem lại kết quả ngược lại sự mong đợi và cuộc hôn nhân thì không ngoại lệ.
Kinh nghiệm khó khăn thứ hai là cách ly con cái.
BIỂU LỘ
Khi hôn nhân tan vỡ, thường có những biểu lộ xấu xa, những gì tôi viết ở đây không ám chỉ tới ai cả. Tôi chỉ muốn giấu nó đi cho đỡ rắc rối. Tôi đã làm vậy với một lý do duy nhất và là để chỉ ra loại mưu chước gì đã lao vụt vào cuộc hôn nhân của chúng tôi. Những mưu mô này đã khiến chúng tôi thành những kẻ thù của chính những người gần gũi và thân yêu. Nó không phải là ai cụ thể nhưng mưu mô nguy hiểm hòa vào cuộc sống hôn nhân. Mưu chước này là một con quỷ tội lỗi nó không bộc lộ bản thân trực tiếp. Đúng hơn là trực tiếp gây sự chú ý tới những người khác. Nó chính là điều ác, cái mà tôi đang cố gắng phải trình bày. Nó không phải là ‘Cá nhân’ nhưng là tội lội mà không biết tại làm sao nó lại làm mọi việc đi sai đường và nó sử dụng những người của bạn, người gần gũi và thân yêu của bạn để thực hiện công việc phá hoại của nó. Nó dùng những người yêu thương bạn và những người mà bạn yêu thương.
Vợ chồng cũng có dư và những lý do chính đáng để cảm thấy nỗi thất vọng. Nó là mưu chước xấu xa, nó đang cố làm tan vỡ ý tưởng thánh thiêng của cuộc hôn nhân và nó sử dụng người vợ/chồng như những công cụ để chống lại nhau. Tất thảy quá thường xuyên, chúng ta đang chăm chú vào những biểu lộ bên ngoài và không nhìn thấy sâu xa bên trong sự việc. Trình độ học vấn bình thường của chúng ta lại không được đào tạo đầy đủ.
Hiều biết sâu hơn bên trong sự việc
Cuốn sách này được viết ra với ý định để nhìn nhận sâu hơn vào bản chất của vấn đề. Nó cũng có ý để cố gắng và bảo tồn hôn nhân khỏi sự tan vỡ bằng hai yếu tố sau:
- Tin cậy nơi Chúa
- Thay đổi cách suy nghĩ. Nó không có ý định cho ta thay đổi quan điểm của ban đời, mà là để thay đổi quan điểm của chính chúng ta.
ĐIỀU GÌ CÓ THỂ XẢY RA
Trong khi tôi đang rối loạn vì những rắc rối của mình thì ba người bạn của tôi qua đời trong khi người cuối cùng trong nửa năm. Sự việc xảy ra không hề liên quan tới tình hình của tôi nhưng tôi cảm thấy nó cũng giống nhau thôi. Trong sự yên lặng của cuộc ly thân và sự cô độc của tôi, tôi lặng nhớ lại từng người một.
Người đầu tiên là ông bạn nghèo khổ, người tự dạy cho mình những kỹ năng của con người làm công việc lặt vặt và đã có hàng mớ những nghề khác nhau để kiếm sống. Anh ta khoảng 30 tuổi, tôi biết anh ta xấp xỉ 6 năm.
Người thứ hai là người có trí thông minh, giàu có và vui tính, yêu đời. Anh ta là người thông minh và là một kẻ chiến thắng trong nhiều cuộc so tài về học tập. Anh ấy cũng là nhà nghiên cứu trong một trong những viện danh tiếng nhất thế giới.
Mức độ công việc trung bình về việc nghiên cứu của anh ấy thường có hiệu lực về kinh tế thương mại là 7 năm sau. Anh ấy là người có óc nhìn xa, anh chết ở độ tuổi 43. Tôi quen biết anh được 18 năm và tôi cũng biết về gia đình anh ấy rất rõ.
Người bạn thứ ba là một thương gia giàu có. Phòng của anh đối diện phòng của tôi trong khách sạn tại Đức. Tôi rất hiếm khi bắt gặp được người nào lại vui tính hơn và yêu đời mạnh mẽ hơn anh ấy. Anh ấy chết ở tuổi 34, tôi quen anh 11 năm.
Những người bạn này đều có gia đình, họ có những đứa con, chúng cũng bằng độ tuổi con tôi. Tôi hình dung những đứa trẻ tội nghiệp phải sống không có bố, cả ba người bạn đều có khả năng trên trung bình trong một chừng mực nào đó, tôi cảm thấy bố của những đứa trẻ này chưa chết. Tôi vẫn cảm thấy đau đớn khi thấy những người thân yêu của ba người bạn này cảm thấy đau đớn cho nhiều năm sau khi chúng hỏi: Tại sao? Tại sao cha của tôi lại chết? Tại sao chồng tôi lại chết?Không dễ dàng cho một người trong tình trạng hưu quạnh và chia li lại không cảm nhận được cái chết của ba người bạn.
Tôi đề cập tới ba trường hợp này vì:
- Họ là những người bạn
- Cái chết của họ không hề phí phạm
- Những cái chết này làm cho tôi nhận thấy rằng đến lúc để cho tôi suy nghĩ lại về một số giá trị của chúng tôi.
- Cuộc đời thật ngắn và tất cả mọi thứ trên đời này là phù du.
Phải nhấn mạnh rằng tôi không viện dẫn ba trường hợp này bởi tôi chỉ muốn kể lại một chút về họ trong cuốn sách này thôi. Mục đích duy nhất là để minh họa một thực tế ác nghiệt và không thể đảo ngược mà một cặp vợ chồng có thể bất ngờ thấy chính họ ở trong đó. Trong phạm vi rõ ràng, thực tế ác nghiệt và không thể thay đổi có thể dễ dàng nhận thấy như thế này: Bạn đời có thể chết, người khác có thể sống quãng đời còn lại của mình với lòng thương xót và những đứa trẻ tội nghiệp sống trong sự thiệt thòi vì mồ côi một nửa và ai biết được chúng có thể bị mồ côi cả cha lẫn mẹ.
HIỆU ỨNG STRESS
Thực tế nổi tiếng về hiệu ứng stress ở đàn ông sẽ làm anh ta uống rượu,thật phổ biến.Cũng vậy, hiệu ứng stress ở phụ nữ, làm họ bật khóc. Thật thú vị biết rằng stress nhiễm vào bụng đàn ông, nhưng stress lại ảnh hưởng trên mặt phụ nữ. Đây là những việc xảy ra phổ biến, do vậy không có điểm lớn nào tập trung quan sát bề ngoài, như một chủ đề về chuyện tầm phào và thảo luận, ví dụ: có người nói “anh ấy say” hay “cô ta khóc” Nhưng đúng hơn là phải cố gắng và làm cái gì đó cho vấn đề này. Chúng ta phải hiểu rằng những người này thể hiện những dấu hiệu, những dấu hiệu đặc trưng của cách mà bộ máy Stress của họ phản ứng lại với các tác nhân kích thích. Ta phải thấy rõ ràng cả hai đều đau khổ rất nhiều. Không phải như người ta nghĩ là trạng thái thích thú hân hoan đâu.
PHẢI LÀM GÌ?
Giữ nguyên tình trạng ly thân, chỉ làm thêm mất mát. Người chồng, người vợ và những đứa con tất cả sẽ bị mất mát nhiều hơn phải không? Phải làm gì đây? Tha thứ là cách giải quyết duy nhất, và để có được khả năng tha thứ, chúng ta cần Chúa giúp.
Tôi không có ý nói rằng chúng ta cần ‘sự giúp đỡ của Chúa’ như một điều phóng đại (hình thái tu từ). Tôi chỉ là một người chuyên về kỹ thuật, không phải là bậc tu hành, và vậy tôi có thể nói rằng tôi nhận thức rằng chúng tôi chỉ có thể chiến thắng với sự giúp đỡ của Chúa. Nghe có vẻ không bình thường, nhưng không giống như điều tôi vẫn thường tuyên xưng.Tôi được giáo dục theo cách của Công giáo, do vậy tôi biết rằng Chúa là đấng toàn năng. Trong việc cầu nguyện hàng ngày , tuy nhiên, tôi đáp lại hoàn toàn khác. Lời đáp lại của tôi phải là ‘dựa vào khả năng của bản thân’; Tôi cũng thăm dò tỉ mỉ các ngóc ngách trần thế trước khi đến với kết luận này. Rõ là bạn, chúng ta hành động theo những giá trị Công giáo và chúng ta luôn cố tin vào Chúa. Cho dù vậy, trong phạm vi những xung đột hôn nhân không có ‘Ánh sáng của Chúa thánh thần’ để nghĩ đến việc cầu xin Chúa giúp đỡ. Không biết làm sao chúng ta lại kiếm tìm cách giải quyết trong kẻ thụ tạo của thế giới hơn là đấng tạo hóa. Đó là lý do tại sao chúng ta đã sai lầm từ ngớ ngẩn này tới những ngớ ngẩn khác mà không có một thành công. Ví dụ: Theo quan sát của chúng ta về một câu trả lời liên quan tới rạn nứt trong hôn nhân, chúng ta đã quay sang những con đường khác nhau như:
Quay sang với lý luận của chính mình, tới người thân thuộc, bạn bè, các Cha, các bà Xơ, bác sĩ về những chuyên ngành khác nhau, các chuyên gia về tâm thần học, các nhà tư vấn hôn nhân, thầy bói.
Chúng ta lục lọi tất cả những gì có thể mà thế giới này bày ra. Mọi con đường bị sục xạo cực kì kĩ càng như thể nó là vấn để của kỹ thuật. Cùng cách đó đã làm cho con người phải theo đuổi những hoạt động mang tính kỹ thuật là xu thế mà làm cho tôi phải giải quyết vấn đề này. Chúng ta được yểu hộ bằng những Palet nghề nghiệp chuyên môn này, không phải là một lần mà là gấp ba, gấp bốn những người về những nghề nghiệp này.
Tôi phải đề cập vấn đề này vì như một cá nhân dựa hết sức vào thế giới khoa học và như một tín hữu Công giáo luôn chế giễu những thứ như: bói toán, thuật chiêm tinh, tử vi, thuật xem tướng tay v.v.. Nó hoàn toàn trái với lý lẽ thường và bất đắc dĩ phải nghĩ nó không phải là phương pháp của tín ngưỡng và là cách thức phản khoa học. Tuy vậy, hoàn toàn tuyệt vọng sau chín năm trời chán nản mày mò, tôi đã cảm thấy có sự nói khéo xảo trá kinh khủng – Chính là sự xảo trá của Quỷ trong những luận cứ của nó mà nó đã hoạt động trong suy nghĩ cơ bản của tôi.
Lý do tại sao tôi lại trích dẫn quan điểm này vì tôi muốn bày tỏ về việc chúng ta dễ bị tấn công làm sao khi chúng ta phải chịu những thử thách kéo dài. Thử thách kéo dài có thể làm con người gục ngã. Cơ sở là ở chỗ, tôi là và luôn là người Công giáo thiết thực nhận thấy những tội lỗi của mình. Tôi đã sống nhiều năm xa nhà ở những nước khác nhau. Chúa luôn bên tôi, tôn giáo của tôi là một pháo đài vững vàng quanh tôi. Bói toán là sự sai trái đối với tôi, ngay cả tôi cũng không biết tại sao hay thế nào bói toán là sai trái. Tôi đã nhiều năm học về kỹ thuật, do đó suy nghĩ của tôi là tính toán và những cách thức để giải quyết những vấn đề có nguồn gốc từ nới khác là trò quỷ thuật rác rưởi. Đây chính là cách tội lỗi hoành hành.
Vì sự riêng tư của những người này, tôi không nêu tên của họ, tôi sẽ gọi là ‘Cá nhân mà tôi truy tìm” và những người khác là ‘bạn bè’. Người tôi tìm đến, cùng đi nhà thờ về đã gặp một ‘người bạn’. Người bạn gặp tôi và nói: “Greg đã thử mọi cách, anh ấy đã thử gặp ông… chưa?” và người mà tôi gặp trả lời: “Chưa, ông.. này là ai?” Người bạn trả lời: “tôi nghe rằng ông ta có thể nói với bạn, tại sao điều bất hạnh này lại đang xảy ra trong cuộc đời Greg” Người bạn nói thêm: “Con tìm ra điều gì là sai trái”, “cho nó một vận may”, “chẳng có gì để mất cả”, “Chúa giúp những ai mà tự họ giúp họ.” “Nếu anh ấy cảm thấy tội lỗi, anh ấy có thể luôn đi xưng tội.” để củng cố thêm lòng tin người bạn còn nói rằng cô ta nghe nói có Cha và mấy bà Xơ thỉnh thoảng tới thăm Mr… Người bạn đưa ra lời đề nghị là hoàn toàn làm cho ai lầm đường lạc lối bằng tin đồn và nói dối. Toàn bộ cuộc hội thoại là chuyện tầm phào, hoàn toàn dối trá phủ trên người khác. Một tình huống: Người tôi gặp đi nhà thờ cầu nguyện, ra khỏi nhà thờ và về nhà. Những người bạn sùng đạo này có chiều hướng trở thành một nạn nhân, không phải vì ngu dại nhưng vì sự gian xảo, cá nhân này đã từng đạt đến mức độ là người đáng tin cậy, và nó đã biến người đó thành một nạn nhân tiếp theo để biến người này thành cái loa cho chiến lược hiểm ác của ma quỷ.
Vào một ngày đúng thời gian thuận lợi sau một lúc tranh luận không đi đâu vào đâu, ‘Người đáng tin cậy’ của tôi bắt đầu đề cập ngài… này với tôi. Cho tới thời điểm này, tôi đã có mọi thứ. Mọi thứ sai trái giờ lại là ‘Đúng lúc thuận lợi’ cho những gợi ý. Ý nghĩ chán nản suy nghĩ về mọi điều trước đã bị bác bỏ kịch liệt. Như một người Công giáo bình thường liều mạng đi tìm kiếm những câu trả lời và những giải pháp, tôi đến nhà thờ và cầu nguyện với Chúa. Tôi cũng nói với Chúa: “Con cảm thấy những gợi ý này hoàn toàn không đúng sự thật, nhưng không biết làm sao con cảm thấy điều này trái với khuynh hướng, xin giúp con.” Tại nơi đỗ xe, chiếc xe của tôi khởi động không khục khoặc như mọi khi. Thực tế nó dường như có tiếng ầm ầm trong đời sống. Tôi thấy nó như sự khích lệ của Chúa. Do đó tôi lấy nó làm ý định của Chúa ngay cả trước kia tôi đã nhạo bang những ý tưởng như vậy vào mọi lúc. Đây là một ví dụ không mang tính khờ dại nhưng liều mình đi tìm một giải pháp. Minh chứng đó cho thấy chúng ta mỏng manh thế nào.
Đến thời điểm trước khi chúng tôi tới chỗ ông thầy bói, chúng tôi đã có một cuộc hôn nhân trục trặc rồi nhưng chưa ly thân. Nó chỉ thực sự sau khi những lời tư vấn này mà cuộc ly thân của chúng tôi xảy ra do những chỉ dẫn nhẫn tâm không thể giải thích được. Hãy tin tôi đi, sau đó chúng tôi gặp rất nhiều rắc rối giống như những điều mà trước kia chúng tôi chưa bao giờ biết đến. Tôi biết điều gì đó đang tiến tới sai lầm quan trọng và ngay cả biết nó là trực tiếp do những lời tư vấn của tên thầy bói, kết quả là tôi cũng không thể giải thích được điều gì đã xảy ra trong cách sùng bái với bản thân tôi nữa.
Tôi đã và đang là người Công giáo nhưng không có một chút kiến thức nào về lĩnh vực tư vấn này, một thầy bói và tại sao lại là một tội. Do đó tôi cầu xin sự tha thứ của Chúa và khẩn cầu Chúa soi sáng cho tôi biết tôi đã phản lại những lời Chúa dạy bảo thế nào. Chúa là niềm tin. Chúa đã cho tôi câu trả lời qua những lời nói của một người mộ đạo khác. Người này giải thích với tôi rằng làm như vậy tôi đã phạm vào điều răn thứ nhất và sau đó là một ví dụ làm tôi hiểu rằng tôi đã sa vào tội này. Bởi trò lừa bịp này đã xảy ra trong đời tôi. Tôi đang viết về một cạm bẫy thảm khốc mà có thể rơi vào con người. Nói rõ ra, thì những lời tư vấn của thầy bói, thầy xem tướng tay và kẻ xem tử vi hay kiểu như vậy đều có tội. Có nhiều nền văn hóa có những hành vi như vậy, nhưng là một Kitô hữu, chúng ta không tìm kiếm những lời tư vấn của kẻ bói toán. Bói toán bị cấm, đối với người Kitô hữu bói toán là một trọng tội.
Sau khi tôi khám phá ra sự thật này, chúng tôi rất tiếc về những gì đã xảy ra, đặc biệt trước hết là người bạn đã đưa ra lời đề nghị. Tôi biết cả hai trong nhiều năm, chẳng mảy may nghi ngờ sự giả dối và sự vẹn toàn của cả hai bọn họ. Cả hai bọn họ là tín đồ tận hiến Công giáo. Từ phía tôi, tôi biết họ không có khả năng làm điều gì xấu cho gia đình tôi và cả cho tôi nữa. Tôi biết họ chỉ là những nạn nhân bị lợi dụng của những quyền lực xảo trá hủy diệt, kẻ đã dùng họ để đưa câu trả lời cho tôi và rút cuộc tôi đã phạm điều răn thứ nhất.
Còn gì tồi tệ hơn thực tế rằng, tôi nói với vợ là tôi đã tìm ra cách giải quyết cho những vấn đề của chúng tôi. Tại sao anh lại không nhận ra họ? bởi vì tội lỗi của tôi, bởi tội lớn gấp đôi. Tôi đang bày tỏ việc tình cờ xảy ra này với sự quả quyết để những người khác không bị mặc phải tội này. Và tôi cũng đang bày tỏ nó như một hành động chuộc lại những tội lỗi của tôi. Rose đã phản đối tôi khi đề cập vấn đề này vào cuốn sách, vì nó như thể một gia đình rồ dại. Cô ấy nghĩ mục đích của gia đình là quên hết những gì đã xảy ra và không được nhắc lại. Tôi không thể để những tín hữu Công giáo khác bị sa ngã. Giờ thì tôi biết tại sao và vì sao tôi đã sa ngã. Tôi sa ngã bởi tôi không bao giờ nghe một lời giải thích tốt. Một số chủ đề cấm kỵ cũng được đưa ra bàn luận. Do cùng giống tôi, rất nhiều người khác có thể không bao giờ nghe đầy đủ lời dạy bảo rằng xem bói là một tội. Giờ tôi cũng biết lời giải thich rồi và tôi phải có nhiệm vụ công bố lời giải thích này. Tôi không quan tâm liệu người ta coi tôi là kẻ điên hay không.
TẠI SAO LỜI KHUYÊN CỦA THẦY BÓI LÀ MỘT TỘI
Có thể bạn băn khoăn tại sao và thế nào mà bói toán lại là một tội? Nó là tội bởi lời khuyên bảo xác thực của thầy bói, nhà tử vi, và thấy bói tay là sự hợp tác với mà quỷ. Ngay cả bạn không biết về nhánh nào, và có thể bạn là người ngây thơ đang tìm kiếm để khám phá tại sao mọi thứ lại đi sai hướng trong đời bạn và khắc khoải về tương lai. Sự ngu dốt này không giảm đi khả năng dễ bị tấn công. Sự ngu dốt có thể giảm được tội lỗi nhưng không có chiếc khiên bảo vệ chống lại sự phơi bày và tính chất dễ bị tấn công. Tuy nhiên, thầy bói muốn có được quyền lực và khả năng đoán được tương lai thì phải cộng tác với ma quỷ. Nó là thế, những trợ giúp đặc ân và sự giúp ích quỷ quái tinh ma mà bạn đang tìm kiếm. Mục đích là để bạn tự động trở thành một kẻ đồng lõa nghiễm nhiên phải tham gia.
Bên cạnh những tội lỗi, bạn còn phải gặp những rủi ro rằng trạng thái sở hữu thuộc về ma quỷ sẽ gắn vào bạn. Đây là lời cảnh báo. Nếu bạn đã có lần (hay vợ/chồng, con cái và cha mẹ bạn) đi xem bói, hãy ăn năn và xin Chúa tha tội, đừng ngu ngốc giống như lời biện hộ sau: Thầy bói chỉ đang ngăn chặn một khả năng nào đó về thể chất và tinh thần, hay ‘Ông ta chỉ là đồ ‘giả mạo’ hay ‘chúng tôi chỉ xem cho vui’. Trước tiên bạn không thể biết được chắc chắn anh ta là đồ giả tạo hay anh ta đã có những cộng tác với quỷ hay ma tà. Thứ hai việc bạn tìm kiếm qua phương tiện này mà không màng đến tính xác thực hay không. Nó là hành động từ bỏ trực tiếp niềm tin vào Chúa. Bạn đang gián tiếp nói với Chúa: “Con sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ từ nơi khác.” Và đó chính là tội – Tội lỗi chính là loại bỏ Chúa. Một lần nữa tôi thấu được tội này. Tôi cầu xin Chúa tha lỗi và quay trở lại ngay với Chúa. Cuốn sách này bày tỏ ý định tại sao tôi nói: Chúng ta cần sự giúp đỡ của Chúa.
Muốn bạn biết rằng tôi đã là ứng cử viên không chắc chắn nhất (dễ bị lung lạc) cho một mưu mẹo như lời phán của một thầy bói và nó đã đổ vào tôi.Giống như việc sự xảo quyệt mà nó đã làm cho Adam và Eva sa ngã. Adam và Eva đều biết Chúa. Chúa đã đi bộ cùng họ trong ngày mát mẻ (thế ký 3:8). Từ khi đó những ước ao của ma quỷ là phá hủy những gì Chúa đã tạo ra bằng chính hình ảnh của Ngài và giống như Ngài – con người. Lý do tại sao cuộc hôn nhân lại có thể bị tổn thương nghiêm trọng là bởi trong người đàn ông và đàn bà Chúa đã ban cho một món quà- khả năng sinh sản.
Cả các thiên thần và những thiên thần sa ngã không được Chúa tạng cho món quà này. Chúng ta không biết chính xác những gì xảy ra trên Thiên đàng và nguyên nhân gì xảy ra cuộc nổi loạn và kết quả là có hỏa ngục. Chúng ta được nghe nói là do tính kiêu căng. Có thể nó làm tổn thương lòng kiêu hãnh mà thiên thân không được trao khả năng sinh sản và con người lại được trao cho khả năng sinh sản con cái theo hình ảnh của Chúa. Chúa đã cho phép con người được “khả năng sinh sản”. Chúng ta không thể chứng minh nó như thể là ‘lý do’, được viện dẫn để giải thích sự hận thù kiên định của quỷ với Chúa và sự hằn thù không thương xót của con người.
Cho dù tôi được giải thích, nhưng một câu hỏi vẫn làm tôi phát cáu, và làm cho Chúa khó chịu. Làm thế nào mà tất cả lại xảy ra với tôi?
Thầy bói có nguồn gốc từ một Kitô hữu. Anh ta đã hiểu biết Kinh thánh để thuyết phục một cách dối trá và đặt cạm bẫy gian xảo cho con người để họ lại tìm kiếm đến những dịch vụ của anh ta để tìm thấy sự khuây khỏa cho những vấn đề của họ. Nó sẽ tăng vùn vụt và sau đó là tự do sa xuống hỏa ngục. Có thể anh ta làm thế để gia cố thêm thu nhập; có thể anh ta làm vậy để có một ‘trò hề’. Tôi không biết và tôi không muốn xét đoán anh ta hay xét động cơ của anh ta. Cũng khá rõ ràng tại sao tôi có thể sa ngã. Thầy bói vận chiếc áo lạ hay sống ở khu vực khác thường, tôi phải ‘cảnh giác cao’. Đây là người đàn ông biết sử dụng chính xác kĩ năng sử dụng Kinh thánh tốt hơn nhiều Kitô hữu biết về Kinh thánh. Anh ta vận y phục bình thường, ăn nói thì tuyệt. Ở Ấn Độ thật đa dạng về trình độ học vấn, văn hóa, ngôn ngữ và tôn giáo. Anh ta biết và sống theo cách sống ‘của chúng tôi’. Nhiều năm, tôi đã than với Chúa “Con là thằng ngốc cả tin phải không Chúa? Sao Chúa không đến để làm điều gì đó khi con tìm đến những lời khuyên bảo của Chúa và chỉ cho con dấu hiệu liệu con có được tiếp cận anh ta hay không? Chúa trong đức tin của con thì mộc mạc, con cầu xin nếu đây không phải là ý định của Chúa thì xin hãy ngăn phương tiện con khởi động. Sao Chúa không dừng cái phương tiện khi khởi động. Con đã tin rằng Chúa đã không chấp thuận và chạy tới thay chiếc máy đó đi. Nhưng tại sao Chúa lại để con sa ngã?” Giờ đây nằn 2004, đó là câu trả lời, tôi phải viết về cái gian xảo này để những người khác không bị sa ngã.
Tôi cũng viết về điểm này trong nhiều năm, tôi có lý do được làm việc chuyên môn với những chuyên gia nước ngoài khi họ tới Ấn Độ. Bằng nhiều nguồn khác nhau, những người này đến được trang bị đầy đủ về tên tuổi và tiếp nhận thông tin về những kẻ bói toán. Những người này có khả năng về ngữ nghĩa tiến bộ đến mức trở thành như những chuyên gia, họ tìm đến những lời tư vấn của những gã thấy bòi này. Nói rõ là họ không nên bao giờ làm điều này. Tôi không đủ kiến thức để thuyết phục họ tai sao nó là sai trái.
Hãy giữ dũng khí trong trường hợp bạn đang trải qua một cuộc ly thân và bạn thấy nó thật khó khăn để chịu đựng, hãy can đảm nhìn vào thực tế mà chúng tôi đã vượt qua một cách bình thường và đã được cứu thoát. Cuốn sách này là lời chứng thực hiệu quả. Ngôn ngữ và văn vẻ không phải là nghề của tôi, và vì kết quả như vậy, tôi đã quyết tâm viết cuốn sách này.
Bạn có thể ngạc nhiên khi đọc thấy rằng bản thảo gốc của cuốn sách này được viết bằng tiếng Đức. Vào thời điểm khi bản thảo này được viết ra, vài người bạn đã biết về cuốn sách này. Tất cả bọn họ đều ngạc nhiên vì tôi là người Ấn Độ lại có thể phác thảo bản văn bằng tiếng Đức.
Tôi không thể nói được chính xác tại sao tôi lại dùng tiếng Đức thay vì tiếng Anh. Có thể theo một cảm giác hoài cổ, tôi liên hệ tới nước Đức như ‘Vùng đất của những nhà tư tưởng’ – miền đất của Gauss, Keplar, Lebinez, Roentgen, Max Plank, Arthur Stiefelmayer, Hans Klingler, tiến sĩ Kurt Stoll, Ts Wilfred Stoll, Ts Werner Von Braun, Ts Friendrich Wankel, Gs/ts. Balasubramaniam, Albert Einstein… Dù bất kì lý do gì đi nữa, đây là cách tôi muốn làm gì đó tích cực mang tính xây dựng trong khi chịu đựng những áp lực về ly thân đang đà tiến về sự hoang dã và cào xé trái tim tôi. Mối đe dọa chíng là con cái tôi sẽ chỉ có cha hay chỉ có mẹ thôi. Một suy nghĩ duy nhất rằng Chúa là đấng cai quản mọi điều xảy ra trên trái đất này (không phải con người) và rằng không điều gì xảy ra ngoài khả năng hiểu biết hay sự phê chuẩn của Chúa. Biết được điều này và tôi cứ luôn giữ nó trong tâm trí vào những ngày khó khăn đó. Với niềm yêu thích, ngôn ngữ Đức tương tự như một món quà cao cả và là người thầy tuyệt hảo. Người Đức và ngôn ngữ Đức không bao giờ gây cho tôi cảm động bang chính trái tim ấm áp của nó, khả năng gây ấn tương mạnh và độ chính xác phi thường.
Ở phần kết luận tôi đã bắt đầu nói về lý do tại sao tôi chuyển từ tiếng Đức sang tiếng Anh. Cùng với thời gian, tôi đã quyết tâm viết thêm hai cuốn sách trước khi tôi hạ bút hay cho bàn phím vi tính nghỉ hưu. Không chắc tôi có thể có đủ thời gian để chuyển tải cuốn sách lại sang tiếng Đức hay không. Viết một cách thẳng thắn, thực tế ngữ pháp tiếng Đức yêu cầu nhiều hơn ngữ pháp tiếng Anh. Sẽ rất cần thiết phải viết chuẩn và việc đọc chịu sức căng tự nhiên hơn.
Trong những ngày khó khăn đó tôi đã rẽ qua một thành viên của Phong Trào Sức Cuốn của Công giáo (Catholic Charímatic of Monement): Anh ấy cầu nguyện cho tôi và giúp tôi nhận ra những điều từ một chiều kích Thánh linh hơn. Anh ấy giới thiệu lại tôi với Chúa. Anh ấy giải thích với tôi rằng Chúa nói với con chiên của Ngài qua lời kinh dựa trong phúc âm. Tôi biết tính khiêm tốn của người đàn ông này, do đó tôi không nêu tên của anh ấy ra đây. Tôi chỉ đơn giản gọi anh ấy là một sĩ quan hải quân. Anh ấy có khả năng thuyết giáo theo đường nét tốt nhất bằng tiếng Ấn Độ. Anh ấy thuyết giáo ở nhiều nước trên thế giới, trong thời gian đó tôi đọc được một thông điệp từ Kinh thánh, đã cho tôi nhiều ý nghĩa và sức mạnh. Tôi nghĩ sẽ chia sẻ cùng các bạn:
“Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi! Không có chúng tôi, anh em đã làm vua rồi! Phải chi anh em làm vua, để chúng tôi cũng được làm vua với anh em! (9)Thật vậy, tôi thiết nghĩ: Thiên Chúa đã đặt chúng tôi làm Tông Ðồ hạng chót như những kẻ bị án tử hình, bởi vì chúng tôi đã nên trò cười cho thế gian, cho thiên thần và loài người!.” 2 CÔRINTÔ 4: 8-9
“WE ARE HARD PRESSED EVERY SIDE, YET NOT CRUSHED; WE ARE PERPLEXED, BUT NOT IN DESPAIR, PERSECUTED, BUT NOT FORSAKEN; STRUCK DOWN, BUT NOT DESTROYED.” 2 CORINTHIANS 4:8-9
SUY NGHĨ TÍCH CỰC –LÀM ĐIỀU GÌ ĐÓ
Tôi rất rõ về một điều và rằng nó làm cho tôi không còn cho phép trái tim buồn khổ tồn tại – tôi đã xác định phải làm gì đó để giúp ai đó. Được sự động viên khuyến khích từ hai người bạn và vài tờ giấy, tôi đã tiến hành tạo dựng một hình thái hạn định cho những lý do để viết cuốn sách này. Đây là những suy nghĩ của tôi.
- Viết một cuốn sách sẽ làm tôi có lý do đọc vê chủ đề hôn nhân cẩn thân hơn. Có thể qua việc xem xét kỹ lưỡng này tôi sẽ tìm thấy dòng tư tưởng hay một số bước đi lạc quan tiến đến những hiểu biết về cuộc hôn nhân của chúng tôi và có hướng sửa chữa, viết về chủ đề này sẽ là một trong những thúc đẩy để biến việc không định đọc thành tiếp thu kiến thức.
- Mọi người đều chấp nhận thực tế rằng một cá nhân trưởng thành và trở nên tốt hơn chỉ có thể đối mặt với những nghịch cảnh. Tôi không muốn lãng phí cơ hội này hay để chiến thắng khó khăn bị tản đi trong mờ mịt theo dòng thời gian cứ dần trôi qua.
Tôi muốn đưa một kinh nghiệm cụ thể vấn đề của đời tôi trước mắt bọn trẻ. Chúng phải biết rằng cuộc hành hương của cuộc đời có nhiều điều làm ta vướng vào rắc rối và sẽ phải đau khổ bằng cách này hay cách khác.
Những sự kiện trong đời tôi sẽ cho thấy rằng chúng tôi đương đầu tốt thế nào. Để chiến đấu chống lại những kiểu rắc rối này, chúng tôi cần một cách bố trí – một cách bố trí đúng đắn nếu không, cuộc đời sẽ chuyển thành một chuỗi tự than, càu nhàu, cằn nhằn.. v.v. Tất cả những điều đó chỉ làm lãng phí năng lượng theo cái gọi,theo lẽ thường, là như thế tâm tính có thể là sai lạc và nông cạn. Do đó,những nỗ lực của tôi là tạo dựng một viễn cảnh của cuộc sống bất diệt và cuộc hôn nhân vĩnh cửu qua trang giấy này. Cuốn sách này được viết chủ yếu dựa trên những lời trích dẫn, lời giảng dạy và trích dẫn chủ yếu là Kinh thánh. Tôi đã nhận ra sự thông thái này là sự thật và kiên định. (Giống như tôi đã đề cập lúc trước rằng tôi đã cố gắng rất nhiều cách trước khi tới kết luận này.)
Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn của tôi tới:
- Trước tất cả mọi điều, tôi muốn viết cuốn sách này như lời tạ ơn và tỏ lòng tôn kính tới Chúa vì Chúa đã bảo vệ chúng tôi và hướng dẫn mỗi chúng tôi vượt qua cơn bão của cuộc đời, và ngay cả Chúa đã cho con dũng khí để tiếp bước khi mọi thứ thấy không được suôn sẻ. Ở đâu đó trong thời kì xảy ra xung đột của chúng tôi, khi sự thù ghét dâng lên cao, tôi đã cầu xin Chúa giúp tôi để nhận thấy những điều từ chiều kích của Chúa – để giúp tôi cảm thấy những điều mà Chúa muốn tôi phải cảm nhận được về điều này – để giúp tôi đứng vững trên nỗi phiền muộn này. Chúa đã trả lời tôi trong cách thầm lặng, bình an là điều đến rất từ từ, tôi không biết khi nào thì cảnh tượng của tôi trở nên không thể chịu đựng được hơn nữa. Đâu đó dọc trên con đường ‘sự vĩnh cửu’ đi vào tâm trí tôi như một loại tiêu chuẩn so sánh hay như điểm trung tâm. Nếu chúng ta nhìn vào những điều dẫn chiếu theo cuộc sống nội tâm của chúng ta, sau đó chúng ta sẽ nhận thấy mình ngớ ngẩn đến độ nào khi sử dụng thời gian vào việc chiến đấu với vợ/chồng, mẹ vợ/chồng của chúng ta…v.v và ngay cả những thứ trên trái đất này, chúng ta sẽ có nó bên mình được bao lâu – sức khỏe của chúng ta, con cái, tuổi trẻ, danh tiếng, cái Tôi quý hóa của chúng ta nữa? Chúng ta sẽ nhanh chóng để lại phía sau khi ta ra khỏi cõi đời này. Do vậy sao lại phải tranh giành chúng?
Chỉ một thứ duy nhất quan trọng đó là chúng ta phải làm tốt thế nào công việc của Chúa đã định cho chúng ta.
- Cuốn sách này là món quà từ trái tim tôi dành cho người vợ Rose của tôi và các con cái của chúng tôi Ramona và Dominic, những thành viên rõ ràng đã bị đau khổ trong thời gian chúng tôi ly thân. Tôi cũng muốn cám ơn các thành viên trong gia đình mà họ là những người động viên tôi cố gắng để thắng cuộc hôn nhân này.
- Cầu nguyện và ước mong cho cha mẹ tôi cũng như mẹ của Rose (và cha của Rose đã qua đời).
- Rất nhiều người thân thuộc và bạn bè đã cực tốt với chúng tôi; chúng tôi không thể đền đáp lại lòng quảng đại và sự động viên của họ được. Bằng cuốn sách này là hiện thân của lòng biết ơn của chúng tôi đối với những nỗ lực và lòng hảo tâm vô bờ bến của họ. Tôi không thẻ nói với bạn chính xác là có bao nhiêu người đã tặng tôi những cuốn sách để tôi đọc thể hiện như sự giúp đỡ của họ đối với tôi. Cuốn sách này là kiến thức của tôi và là nhờ những món quà là sách, bữa ăn, sự thân thiện của họ dành cho tôi.
- Có rất nhiều người đã cố gắng giúp chúng tôi, những người không được nêu trong cuốn sách này. Tôi cảm thấy rằng tôi không thể liệt kê được hết tất cả mọi người bởi tôi có thể dễ dàng quên không đề cập được tên mọi người. Và cũng không có thể nói lên được những tấm lòng hào hiệp của họ. Do đó tôi chỉ đơn giản việc dẫn họ như “một người bạn”, “Một người hàng xóm” , “Một quý bà”.. v.v. Lòng hào hiệp của họ dù ở mức độ nào thì lòng tốt của họ cũng rất quan trọng đối với tôi, tôi cám ơn tất cả mọi người. .
- Nghe như vẻ hơi lạ một chút, thế mà tôi cũng phải nói vì nó đến từ trái tim tôi. Những trang sách này là sự thừa nhận và là lời cảm ơn to lớn tới Esslingen.
Esslingen là một thị trấn giấc mơ nhỏ bé ở miền nam nước Đức, nó nằm trong một khu vực đồi núi có một dòng sông chảy ngang qua trị trấn, dòng sông có tên là NECKAR. Thị trấn yêu quý được gọi là “Esslingen Am Neckar”, nó có nghĩa là “Esslingen trên Neckar”. Ở một phía của Neckar, sông Esslingen vắt qua đường Fast B10, tiếp đến là qua khu rừng gỗ Bulô và sau đó uốn quanh những khu đồi và thung lũng, nó kéo dài để cuốn lấy Schwabishalps. Phía bên kia của Neckar, sông Esslingen chạy về phía những vườn nho, dốc về phía trước. Loại rượu vang Fifgradler hồng rất độc đáo được sản xuất ở đây là nhà máy rượu vang phát sáng Kessler và vang đỏ Trollinger. Nếu bạn xem thấy vườn nho hồi trước thì bạn sẽ thấy thiên đàng, và Esslingen là một phần của thiên đường – không thể nghi ngờ được Esslingen là nơi tôi học tập. Nó đã là bạn của tôi, là quê hương tôi. Có một câu ngạn ngữ cổ nghe như thế này “Khi cậu Bes gặp rắc rối, cậu đi đâu?” “Cậu sẽ về nhà”. Có thể đó là lý do tại sao bản văn này lại được trình bày rõ ràng bằng tiếng Đức – có lẽ tôi chỉ muốn về nhà.
Tôi sẽ hạnh phúc nếu:
- Nếu, độc giả của những trang sách này nhân được sự khích lệ.
- Nếu ai đó có thể tránh được ly thân.
- Nếu việc tái hợp xảy ra vì những điều viết trong sách này. Nếu có thể xảy ra, sự hân hoan của tôi sẽ là vô hạn.
- Có một nhóm người đặc biệt quý mến tôi, họ là những người trẻ đang suy ngẫm về hôn nhân. Trước khi tôi kết hôn tôi chưa bao giờ đọc về chủ đề này và sau đó phải túm lấy bao nhiêu phiền hà. Tôi hy vọng những lời trong cuốn sách này sẽ giúp được họ.
==============================
2 PROLOG
March 1989.
THE STRUGGLE
Written across the pages of this book is a collection of Ideas regarding MARRIAGE.
These words are thoughts of the Heart gathered, scribbled on pieces of paper and then compiled.
There was a purpose, and that was to make my marriage a success. Like so many things in life, this Purpose was born out of strife. – The strife of a broken marriage.
I went through a marriage separation. It was very hard, painful, bitter and everything that lies in the direction of down heartedness. I write these pages because my heart goes out to people who are going through a similar crisis and who are struggling with the pressure, the pain and the despair that such situations bring.
I remember, when I first said I would write a book, while we were still apart, Rose thought I would write a book on pneumatics or control engineering or some such thing.
Perhaps even write about travel to the other side of Pluto or some distant planet. Those kinds of attempts could have merited, ‘Good efforts to come around’.
When I said, I would write a book on marriage, it seemed so un-imaginable, at first, she thought life was becoming too much for me. Then when I mentioned my move towards ‘Faith in God’, it seemed to her like I was ‘Going round the Bend’, Later it seemed I had definitely become incorrigible. It seemed almost outrageous for the pen to even meet the paper on a subject like God and marriage together. Even worse, I was certainly not the person to even ‘think’ that I should write anything on this subject.
Further more, I was totally unworthy. Of course I knew all along that I was not worthy. But then, that was precisely why I wanted to study, how to become a good person.
In my simple way, I confided to God, that my sins, shortfalls and failings are always present before me. Some of them, I can, at least comprehend. Other failings I don’t even know that they exist in me, because I cannot see my own faults as clearly as I can see the faults of others. In frankness, I told God, I don’t understand my confusions and why things are going from topsy-turvy to right out of hand. I told God, I don’t know why all these things are taking place. We are sorrow filled, but I will not waste my sorrow, If it is Your will, Dear God, that this experience will help others who are in a similar situation, help me to be your instrument to help others. Please give meaning to our trials. If it is in accordance with Your divine will, guide me how to write a book. I have never written a book before.
Rose, in her own way had many struggles of a more pressing and realistic nature. For one thing we were in business, and the business went through unbelievable financial havocs. She took great care to look after our two wonderful children. She managed the task heroically. There are no words to do justice to her efforts, care and kindness to bring up the children and manage all other affairs. She even learnt to read and write a local language, in order to help the children with their home work.
Her struggle was more real than real. We are all at this point of time because she made exemplary efforts.
With a lot of feelings, I want to say, I know, at least to some extent, how one feels when they experience a marriage separation; I say this with a view to give strengths to couples whose marriage is under a strain. I can say this because we went through this mill and survived it.
As our marriage broke down I was 39.
We had two wonderful children.
Our daughter, Ramona was 5 and our son, Dominic was 3 1/2.
THE SURPRISE
Never in all my life, had I thought that we would go through a marriage separation. There are of course many reasons for this. Perhaps the first reason was, that I was so certain that marriage separation could only happen to others. Never in my wildest imagination did I think, it could happen to me. Maybe many of us think the same way.
Maybe all the people who find themselves separated, thought it would never happen to them. There is nothing wrong with this kind of thinking; it can be labeled as ‘normal human optimism’. We need it, otherwise we would never have been able to get married in the first place. This human optimism is necessary for every other decision we make in life. Like so many things in life, some decisions backfire and marriage is no exception! The second very hard experience was the separation from the children.
THE MANIFESTATIONS
When a marriage breaks up there are always some bad manifestations. What I write here is not to point an accusing finger at anyone. I would prefer to sweep it all under the rug. I do this with only one reason and that is to point out what kind of wiles can swoop down on us in marriage. These wiles make us enemies to our own near and dear ones. It is not any person, but a dangerous wile to marital harmony. This wile is an evil devil, which does not reveal itself directly, rather it directs attention to others. It is this evil, which I am trying to expose. It is not, the ‘Person’ but the evil that somehow makes things go the wrong way and it uses your people, your near and dear to do its destructive work. It uses the people who cherish you and whom you cherish.
The spouse also has ample and real reasons to feel let down. It is the evil wiles, which are trying to break up the divine institution of marriage and using the spouses as instruments against each other. All too often we are dwelling on the manifestations and not seeing deeper into the causes. Our normal education does not train us well enough.
SEE DEEPER INTO THE CAUSE
This book is designed to be an attempt, to see deeper into the cause. It is also an attempt to try and save marriage breakdowns through two factors:
- Through faith in God
- Through changing our attitude. It is not through attempting to change the partner’s attitude. It is through changing our own attitude.
WHAT CAN HAPPEN
In the midst of all my personal turmoil, three friends of mine died in the course of the last one and a half year.
The incidents are quite unrelated to my situation but I felt it all the same. In the quietness of my separation and solitude I silently recalled each one of them.
The first was a poor man, who taught himself many handy men’s skills and took up numerous jobs to make ends meet.
He was about 30.
I knew him for approximately 6 years.
The second was a highly intelligent person, rich and fun loving.
He was brilliant and a winner of many scholastic challenges.
He was also a researcher at one of the most prestigious institutions in the world.
On an average the work of his research would reach the commercial market 7 years later.
He was that far ahead.
He died at the age of 43.
I knew him for 18 years.
I knew his family very well.
The Third was a very rich businessman. His room was opposite mine in the hostel in Germany.
I have very rarely come across anyone who was more jovial and had a greater zest for life than him.
He died at the age of 34. I knew him for 11 year.
These friends of mine had families, they had children who were more or less the same age as our children. I imagined the poor children having to live without a father for life. All three friends had above average capabilities. In a way, I feel those children’s fathers should not have died. I still feel the pain that the loved ones of these three friends will feel, for years, when they ask the question: WHY? WHY my father? WHY my husband? It is not easy for a person in solitude and separation not to feel the death of three friends.
I have mentioned these three cases because:
- They were my friends.
- Their deaths should not be a waste.
- These deaths make us aware that it is time for us to re-think about some of our values.
- Life is brief and all things of this world are fleeting.
I must stress, that I have not cited these three cases because I wanted to weave a little story in this book.
The sole purpose is to illustrate the harsh and irreversible reality that a couple can suddenly find themselves in. In clear text, the harsh and irreversible reality can easily look like this: One Partner may die, the other may live the rest of his or her life in remorse and the poor children live all the disadvantages of being a half orphan and who knows, maybe even a full orphan.
STRESS EFFECT
It is a well-known fact that, the Stress Effects in a man will turn a man to drinks. It is universal. Just like the Stress Effects in a woman, turns her to tears. It is interesting to be aware that Stress affects the stomach in a man, whereas it affects the gall in a woman. These are universal occurrences, so there is no great point on dwelling on the manifestations, as a topic of gossip or discussion, for example, to say, “He drinks” or, “She cries.”, but rather to try and do something about the cause. We have to understand that these people are showing signs, which are typical of the way their stress mechanism reacts to stimuli. We have to be clear that both parties suffer very much. It is not as though one is gleefully enjoying the situation.
WHAT TO DO?
To keep things in the state of marriage separation only makes losers. The husband, the wife, and the children will all turn out to be losers? What to do then? Forgiveness is the only solution. AND IN ORDER TO MAKE FORGIVENESS POSSIBLE, WE NEED GOD’S HELP.
I am not saying that, we need “God’s help” as a figure of speech. I am a technical person, not a priest, and yet, I can say that I am convinced that we can only win, with God’s help. It may sound unusual, but this was not like I always proclaimed. My upbringing is Catholic, So, I know that God is all- powerful.
In my every day practice, however, I responded differently. My response was to be ‘Self Reliant’; I also explored the ways of the world before I came to this inference.
Mind you, we are both practicing Catholics and we have always tried to be faithful to God. Yet in spite of this, in the area of marital conflicts, we did not have the ‘Spiritual Reflexes’ to consider asking God to help us. We somehow searched to find solutions in the creatures of the world rather than in the creator Himself. That is how we stumbled from one blunder to another without any success. For example, in our search for an answer to our sagging marriage we turned to various avenues like: –
We turn to our own logic, to relatives, to friends, to priests, to nuns, to doctors of different specialties, to psychiatrists, to marriage counselors, to fortune-tellers.
We searched every possible avenue that this world had to offer. Every avenue was explored with meticulous thoroughness as though it was a technical problem.
The same drive that makes certain people pursue technical activities is the drive that drove me to solve this problem. We covered the specialties of this diverse pallet of professions, not once but with duplicate and triplicate set of people in each of these occupations.
I must mention that as a person who has great respect to the world of science AND as a Roman Catholic I always Scoffed at things like Fortune-telling, Astrology, Palmistry. Etc. It was preposterous and loathsome even to think of such irreligious and unscientific methods. However, It was in sheer desperation after nine frustrating years of searching, I fell for a very cunning suggestion it had the devil’s cunning in its arguments, which worked upon my fundamental thinking.
The reason why I cite this point is because I want to expose how vulnerable we can become under prolonged trials. Prolonged trial can wear a person down. The backdrop is that I am and have always been an active Catholic by my own convictions. I lived many years away from home in different countries. God was always there for me. My religion was an impregnable fortress around me. Fortune Telling was wrong in my mind. Even though I did not know how or why fortune telling was wrong.
I have spent years studying technology, so my thinking is tuned to calculations and other methods of deriving solutions, not hocus-pocus rubbish.This is how the evil worked.
For the sake of these people’s privacy, I am not going to mention names. I will call one person ‘The person I look up to’ and the other person ‘The friend’. The person I look up to, walked back together from a church meeting with ‘The friend’. The friend of the person whom I look up to said, “Greg has tried every thing, has he tried meeting Mr. ——–?.” So the person who I look up to said, “No. Who is this Mr.…?.”The friend said, “I have heard that he can tell you why this unfortunate thing is happening in Greg’s life.” The friend even suggested, “Find out what is wrong.”; “Give it a Shot.”; “There is nothing to lose.”; “God helps those who help themselves.”; “If he is feeling guilty, he can always go to confession.” To reinforce the credentials, the friend said, she heard that priest and nuns occasionally visit Mr. ….. The friend who made the suggestion was totally misled by hearsay and lies. The whole conversation was gossip in a package of lies, one on top of the other. Here was a situation, the person who I looked up to, goes to church to pray. Right out of the church and all the way home, this otherwise religiously inclined friend becomes a victim, not of stupidity but of cunning.
This person was used to reach a credit worthy person, and make that person also a victim in order to be the mouthpiece the devil’s diabolic strategy.
One day at an opportune moment, after a frustrating battle, my ‘person of worth’, mentioned this Mr. ….to me. Up to this point of time, I had tried every thing. Everything failed, now was the ‘opportune time’ to plant suggestions. The frustrated mind will consider things, it may have vehemently rejected before. As a practicing Catholic in desperate search for Answers and Solutions, I went to church and prayed to God. I also told God, “I do not feel this suggestion is correct; Somehow, I feel this goes against the grain, please help me. Give me a sign. If you don’t want me to go, please don’t let my scooter start.” At the parking lot, my vehicle started without any hesitation what so ever. In fact it seems so eager to roar into life. I took it as God’s encouragement. So, I took it to be the will of God, even though I would have scoffed at the idea at any other time. This is an example not of gullibility but of desperation to find a solution. This is an example of how fragile we can get.
Up to the time, before we went to the Fortune Teller, we had a disturbed marriage, but there was no separation. It was only after this consultation that our separation took place with directives of unexplainable heartlessness. Believe me, after that, we had a lot of trouble like nothing that we knew of before. I knew something was going drastically wrong and I even knew it was directly due to the consultation with this Fortune-Teller, yet I could not explain what happened in a religious way to myself.
I have always been practicing Roman Catholic but I did not have any knowledge on this area of consulting a fortuneteller and why it was a SIN. So I asked God for His forgiveness and I requested Him to enlighten me as to how I had gone against His teachings. God was faithful. He provided me with the answer through the words of a religious person. This person explained to me that by doing so, I HAD BROKEN THE FIRST COMMANDMENT. And then, in one instance, it was clear to me how I fell into this sin. It is because of this con-artistry that happened in my life, I am writing about a disastrous pit fall that can come upon people. In clear text, consultation with a fortune-teller, palmist, and astrologer of any kind is SIN. There are many cultures that have such practices but as a Christian we cannot seek fortune-telling consultation. Fortune Telling is forbidden. For a Christian this is a grievous SIN.
After we discovered this truth, we were all very sorry what happened, especially the friend who brought the suggestion in the first place. I know both people for years. There is no shadow of doubt in the truthfulness and integrity of either person. Both are devote Catholics. From my side I know neither is capable of any bad intentions towards my family or me. I know, they were just a helpless victim of destructive cunning forces who used them to get me to seek answers and thereby break the First Commandment.
What was worse was the fact that I told my wife, we have found the solution to our problems. Why don’t you see him? It is because of my sin and because of my double sin, I am exposing this incident with religious determination, so that others may not fall into this sin. And I am exposing it as my act of reparation for my sins. Rose was against me mentioning this point in this book, because it seems like a family folly. She thinks for family sake it may be best forgotten and never mentioned. I cannot let other practicing Christians fall. Now that, I know why and how, I fell. I fell because I never heard a good enough explanation. Some topics are taboo to be even talked about. So like me, other people too may have never got a proper explanation as to why fortune telling is a sin. Now that I know the explanation, I am duty bound to proclaim this explanation, regardless of whether people think I am a fool or not.
WHY IS CONSULTATION WITH A FORTUNE TELLER A SIN?
Maybe you are wondering how and why fortune telling is a sin? It is a sin because consultation with an authentic Fortune-Teller, Astrologer, and Palmist is a contractwith the devil. Even though, you do not know the ramifications, and maybe, you are a person innocently seeking to find out why things are going wrong in your life and are anxious about the future, this ignorance does not reduce vulnerability. Ignorance can reduce guilt but it is no shield against exposure or vulnerability. The fortune- teller, however, in order to get the power and abilities of divination, has made a contract with the devil. It is these diabolically assisted favors and services that you are seeking, so that is how you automatically become an accomplice to the contract participation. Besides sinning, you run the risk that some diabolic possession will attach them to you. THIS IS A WARNING.
If you have ever (or if your spouse, children or parents) have ever visited a fortune-teller, Repent and ask God’s Forgiveness. Do not be fooled by excuses like, The fortune-teller is just pretending to have ability, or, He is just ‘a fake’ or, we are just consulting for fun, First of all, you do not know whether he is a fake for sure or whether he has some contract with the devil or spirits. Secondly your move to seek help through these means regardless of its authenticity or not, it is a direct rejection to trust in God. you are indirectly saying to God, “I will seek help elsewhere.” And that is Sin. Sin is a rejection of God. Once I became aware of this Sin, I asked God for His pardon and turned fully over to Him. This book is an indication of why I say; we need God’s help,
I want you to know, I was the most unlikely candidate for such a deception such as a fortune- teller consultation. And yet it got to me. It is the same cunningness that made Eve and Adam fall. Adam and Eve knew God. God walked with them in the cool of the day. (Genesis 3:8). (1 Mose 3:8) Right from that time, the devil’s designs are to destroy what God has made in His own image and likeness – Mankind. The reason why marriage is particularly vulnerable is because in Man and Woman God bestowed the gift of being a pro-creators. Neither the Angels nor the Fallen Angles have this God given gift. We do not know what exactly happened in heaven and what was the cause of the rebellion and consequently the creation of hell. We are told it was PRIDE. Maybe it was hurt pride that the angel were not given the ability to pro-create and mankind was given the ability bear children in the image and likeness of God. God allowed some of His “Creatorship” to be given to man. We cannot substantiate it as the ‘reason’, it is cited to explain the devil’s consistent grudge with God and relentless enmity with man.
Even though I had the explanations, one question kept bugging me. And I kept bugging the Lord.How did all this happen to me?
The fortune teller was originally a Christian. He knew scripture to be so deceptively convincing and yet diabolically hook people to come to seek his services again and again in order to find relief to their problems. It would become a spiraling price and then a free fall to hell. Maybe he did it to augment his income; Maybe he did it to have ‘Fools Fun’. I don’t know and I do not want to either judge him or his motives. It also became clear to me why I could fall. Had the fortune- teller worn funny clothes or lived in unfamiliar areas, I would have been on ‘High Alert’. Here was a man who knew exactly how to skillfully use scripture even better than many Christians knew scripture themselves. He dressed normal. Spoke very well. India has an extremely wide variety of backgrounds, cultures, languages and religions. He knew and lived ‘our’ way of life. For years and years, I asked the Lord, “Am I such a gullible idiot? How come You did nothing, when I sought Your advice and a sign from You whether it was OK to go to him? Lord in the simplicity of my faith, I asked if this is not Your will, Please prevent my vehicle from starting. Why did You not stop the vehicle from starting. I would have been convinced that You did not approve and would have gone to the mechanic instead. Why did you let me fall?” Now here in 2004, was the answer. I was to write about this deception so that others do not fall.
I also write this point because for many years, I had reason to work professionally with foreign experts who visited India. By various sources, these people came fully armed with the names and contact information of similar fortune tellers. These people were technically so advanced to be experts and yet they sought the consultation with these fortune tellers. In clear text, they should never have done this. I did not have sufficient knowledge to convince them WHY this is wrong.
TAKE COURAGE, In case you are experiencing a marriage separation and you find it too difficult to bear, take courage from the fact that we went through a similar thingand have survived. This book is a testimony to the effect. Language and writing is not my profession, and yet, I went on to write this book.
You may be surprised to read that the original draft of this book was written in German. At the time when the draft was being made, a few friends knew about this book. They were all surprised that I as an Indian would resort to word sketching the text in German.
I also cannot say exactly why I choose to use German instead of English. Maybe, in a nostalgic sense, I relate Germany to, ‘The Land of the Thinkers’ to the land of Gauss, Keplar, Lebinez, Roentgen, Max Plank, Arthur Stiefelmayer, Hans Klingler, Dr. Kurt Stoll, Dr Wilfred Stoll, Dr. Werner von Braun, Dr. Friedrich Wankel, , Professor Dr. Bharat Balasubramaniam, Albert Einstein. . . .
Whatever be the reasons, this was my way to do something positive and constructive while the pressures of marriage separation were running wild and tearing our hearts away. Threatening to make our children single parented. It was only the thought that God is in full control over every thing that happens on earth (and not man), and that nothing happens without His knowledge or sanction, knowing this point kept my head and body together during those difficult days. In some very endearing way, the German language resembled the kind voice of a highly gifted and excellent teacher. The Germans and their language has never seized to impress me with its heart warming, picturesque capabilities and un-canning precision.
In the Epilog I have stated the reasons why I changed this book from German to English. With time, I have resolved that I must write two more books before I am ready to lay the pen down or let the computer keyboard retire. I am not sure I will still have the time to bring this book back into German. Besides straight writing time, is also the fact that German grammar is much more demanding than English grammar is. It will be very necessary to have corrections made, and proof reading of a much more intense nature.
During those difficult days, I came across a member of the Catholic Charismatic Movement; he prayed for me and helped me to see things from a more divine perspective.
He introduced me to God all over again. He explained to me that God speaks to His people though scripture found in the Holy Bible. I know the modesty of this man so I will not refer to him by name, I will simply call him the Navy Officer. He is possibly India’s best lay preacher. He preaches in a number of countries all around the world.
During that time I read the following passage in the Bible, it gave me a lot of meaning and strength. I thought I’d share it with you:
“WE ARE HARD PRESSED EVERY SIDE, YET NOT CRUSHED; WE ARE PERPLEXED, BUT NOT IN DESPAIR, PERSECUTED, BUT NOT FORSAKEN; STRUCK DOWN, BUT NOT DESTROYED.” 2 CORINTHIANS 4:8-9
8 „Von allen Seiten werden wir in die Enge getrieben und finden doch noch Raum; wir wissen weder aus noch ein und verzweifeln dennoch nicht;
9 wir werden gehetzt und sind doch nicht verlassen; wir werden niedergestreckt und doch nicht vernichtet.“ 2 Korinther 4:8-9
THINK POSITIVE DO SOMETHING
I was very clear about one thing and that was I was not going to allow this heart shaking sorrow to get wasted. I was determine to do something to help somebody, so armed with the encouragement from two friends and a few scraps of paper, I went out to establish a perspective in the form of reasons to write this book.
Here are some of the thoughts that went through my mind:
- Writing a book would give me a reason to read topics on marriage more carefully. Maybe through this scrutiny I would find clues or some positive steps towards understanding my marriage and how to repair it.Writing on the subject would be one of the motivations to turn casual reading into knowledge acquisition.
- It is a universally accepted fact that a person matures and becomes better only in the face of the adversities. I did not want to either squander this opportunity or let the hard won didactics fade into obscurity as time glided by.
I wanted to place a concrete experience of life’s problems, in front of our children. They must know, on this pilgrimage of life, there are bound to be problems and sufferings of one kind or another. Our life’s merits are how well we cope up with them. In order to combat these types of problems, we need a disposition, a proper disposition otherwise life will turn, into one long string of self-pity, grumbling, grousing etc. All of which are all wasted energies. In the so-called ways of the world, disposition can be shallow and misleading. So my efforts were to construct an eternal perspective through the pages of this book. It was to become a method, to study the perspective of life and marriage-relationship. This book is oriented pre-dominantly on quotations, teaching and citations found in the Holy Bible. I have found this wisdom to be genuine and solid. (Like I mentioned earlier I tried many other avenues before coming to this conclusion).
I WOULD LIKE TO EXPRESS MY THANKS TO:
- First and above all, I want to do this book as a Thanks and Praise to God for having protected us and for guiding each one of us through the storms of life. Even for giving us the courage to go on when things didn’t feel nice at all. Some where during our conflict, when hates were running high, I asked God to help me to see things from His perspective to help me to feel things the way He wants me to feel about these kinds of things. To help me to stand above these annoyances. In some silent way God answered. Peace was so gradual, I never knew when my view became more tolerable. Somewhere along the line, ‘Eternity’ came into my mind as a kind of a yardstick or as a focus point. If we look at things with reference to our eternal life, then we see how silly we are to spend our time fighting with our wife, husband, mother- in- law etc. And even the things of this Earth how long will we have them our wealth, our children, our youth, our fame, our precious Ego? We are going to leave them all behind when we die. So why fight about them?
There is only one thing that is important, and that is how well we have done God’s Work in the plan, He has for us. - This book is a gift from my heart to my wife Rose and our children Ramona and Dominic, who undoubtedly had their own share of suffering during our separation. I also thank them for the many efforts they made which encouraged me to try to win this marriage.
- The prayers and wishes of My Dad and Mum as well Rose’s Mum (and Rose’s Dad who is already in Heaven).
- Many relatives and friends were extremely good to us; we cannot repay them for their kindness and encouragement. This book is the embodiment of our recognition for their efforts and extraordinary kindness. I cannot tell you exactly how many people gave me books to read as their way of being helpful to me. This book is my acknowledgement and thanks for their gift of books, meals and hospitality to me.
- There are many people whose efforts have helped us, and who are not mentioned here in this book, by name. I felt that I cannot mention every one by name because I can easily forget to mention every kind person. Nor can I bring out their goodness adequately. So I have simply referred to them as “a friend”; “A neighbour”; “A lady” etc. Their kindness however is just as important and I am thankful to them.
- This may sound a little strange nevertheless I must say it, because it comes straight from the heart. These pages are recognition and a Huge Thank you to ESSLINGEN. Esslingen is a small Dream Town situated in Southern Germany. Esslingen is in a hilly region with a river running right through the town.The river is called, NECKAR. Affectionately the town is called “Esslingen Am Neckar”, which means “Esslingen on the Necker.” On one side of the Neckar, Esslingen rises over the B 10 Fast Road, then over towards a birch-wood forest and thereafter rolls over hills and dales stretching to embrace the Schwabish Alps. On the other side of the Neckar, Esslingen rises toward the vineyards, sloping upwards. The very exclusive pink FIFEGRADLER wine grows here. It is the winery of the sparkling KESSLER and the deep red TROLLINGER. If your eyes keep moving upwards past the vineyards you see Heaven. And Esslingen is a part of heaven beyond doubt. Esslingen is where I got my learning from. It was where I spent the finest years of my life, it taught me to think. It gave me excellent and long lasting friends. I breathed its air, I drank its water, I ate its food. It was my friend. Esslingen was my Home, There is an old adage that sounds something likes this, “When a boy has troubles, Where does he go? – He goes home.” Maybe that is the reason why this text was formulated in German Maybe I just went, home.
I WOULD BE HAPPY IF:
- If, some reader of these pages would really get some amount of encouragement.
- If, some marriage separation can be avoided.
- If, re- unification takes place because of something written here, If that could happen, my joy would be boundless.
- There is a group of people who are especially dear to me- they are the young people who are contemplating marriage. Before I got married I never read about this subject and later had to grapple with a lot of complications.
I hope some words found here, help them.
================
German
English