30 Hồi kết
MY EXPERIENCE
Translated by: HAI DUC TRAN
THE BOOK
Nhìn lại giai đoạn bắt đầu viết cuốn sách này, tôi có ý tưởng nho nhỏ là mô tả cuộc sống ly thân mà mình đang gánh chịu. Một người bạn và đồng nghiệp của tôi đã khuyến khích ý tưởng này.
Đâu đó trong suốt thời gian tôi viết, tôi viết một trang và đưa cho bạn bè thăm dò ý kiến. Ý kiến phản hồi như “Ngọn lửa” thiêu cháy tôi , tôi đã liên tục viết từ trang này đến trang khác từ tháng này tới tháng khác. Nếu tôi có thể cô đọng đựơc sự khuyến khích thành một từ đó là từ trong tiếng Đức, ” Buchreif” từ này có nghĩa “Sách-trưởng thành.”
Cho dù các trang sách có trưởng thành hay không nó cũng là điều cố gắng rồi. Vấn đề là tôi đã được khuyến khích và trái cây “khuyến khích” này , hôm nay tôi đã có thể viết đoạn kết. Nếu viết bằng ‘sự đam mê’,thì đoạn kết chính là một ‘niềm vui’ là tín hiệu kết thúc thực hiện một công việc và đó là một cảm giác vui, chỉ đơn giản là vì nhiều lần chúng tôi không thể, hoặc không hoàn thành những gì mà mình bắt đầu. Tuy nhiên, thậm chí nhiều hơn thế, việc kết thúc cuốn sách, cũng là để hoàn thành lợi ích, chúng tôi đã thực sự tái hòa hợp trong hôn nhân. Không có lời nào mà tôi có thể ráp lại để nói cho bạn biết chính xác tôi hạnh phúc như thế nào. Trong khi tôi đang rất hạnh phúc vì hôn nhân của tôi được sửa chữa, tôi cũng muốn bày tỏ việc tái hòa hợp này như là một hy vọng và khuyến khích những người khác. Tôi sẽ cố gắng viết thành công thức một số sự cố, suy nghĩ và kinh nghiệm mà tôi hồi tưởng lại.
Một trong những điều mà luôn luôn giữ nó trong lòng thông qua bộ cuốn sách chính là một cảm giác cuốn sách này kết thúc cũng chính là cuộc hôn nhân của tôi được hàn gắn. Tôi không thể giải thích được điều trở ngại này ,vẫn cảm thấy được khuyến khích, cũng không phải tôi có thể chỉ định lý trí để hỗ trợ cảm giác này. Bởi cảm giác này, viết là một ‘nhiệm vụ và chiến thắng cuộc hôn nhân này là ước nguyện cháy bỏng ‘.
CÁC SỰ KIỆN
Khi tôi nhìn lại,các sự kiện theo thứ tự thời gian:
Vào tháng chín 1988, chúng tôi ly thân.
Vào giữa tháng bảy 1990 chúng tôi giải quyết tạm thời.
Giữa thời gian đó, chúng tôi đã trải qua một thời kỳ tâm lý-hỏa ngục. Mỗi ngày qua đi có vẻ tồi tệ hơn so với những ngày trước đó và hạnh phúc có vẻ không còn tồn tại.
Sau đó, một ngày hoàn toàn bất ngờ, bất thình lình chúng tôi quyết định gặp nhau và nói hết mọi việc. Trong khoảng thời gian kéo dài một giờ ăn tối ở nhà hàng, cả hai chúng tôi quyết định rằng ly thân thế là đủ và rằng chúng tôi muốn vá víu. Sự việc vượt ngoài sự khôn ngoan của chúnh tôi rằng sự hòa giải đã diễn ra. Tháng này qua tháng khác mọi nỗ lực đều thất bại và đột ngột trong một giờ, chúng tôi đã hàn gắn; như một điều thần diệu! Và nhanh đến vậy! một ngày vô danh, chúng tôi đã vá víu. Đúng như lời Thiên Chúa phán, “Thử thác của các ngươi đã qua đi, Ta (Thiên Chúa) sẽ bù lại những năm tốt đẹp mà lũ châu chấu đã phá hoại.”
Chúng tôi đã trải qua những kinh nghiệm đặc trưng trong cuộc giành giật cuộc hôn nhân, giai đoạn ‘nỗ lực thất bại’ , trong tiến trình cố gắng tạo dựng. Trong khi một người cố gắng tạo dựng, kẻ khác không nhượng bộ, và khi người khác cố gắng để tạo dựng, kẻ khác kia lại lạc điệu. Thường bao giờ cũng thế, những nỗ lực không liên kết cũng đảo ngược vai trò của nó sang người khác. Có một cảm giác nỗ lực đẹp đẽ không ngừng đang ập tới. kết quả ngược lại sự mong đợi là nét đặc trưng. Hòa lẫn với những nỗ lực bất thành là lời khuyên khác nhau của thế gian, lời đề nghị như, “Không ăn được thì đạp đổ nó đi”, ” Sống cho mình thôi”, “Bỏ quách nó đi”, “Chấm dứt luôn.”..vv. Chúng tôi đều nhận đựơc những thông điệp này. Nó có vẻ như rất ngu khi phải cứ tiếp tục giữ nguyên lời thề trong ngày cưới. Và mỗi cố gắng tiếp theo đều dẫn đến thất bại, chỉ thỏa mãn củng cố ý tưởng rằng thật ngu ngốc khi cố thử lại lần nữa.
Ngoài những điều có vẻ như vô vọng, còn là cảm giác nếu chúng tôi đã từng vá víu thì việc chuyển lại trạng thái hòa hợp sẽ chậm, đau khổ và gần như không có giá trị gì với nó. Hơn nữa, chúng tôi sẽ quá già để thưởng thức và con cái đã lớn. Chúng tôi ngạc nhiên là đã kinh qua một sự biến đổi hoàn chỉnh và bất thình lình.Tôi đã có đủ thời gian để hiểu rằng đó là thực tế. Sau đó, khi tôi đọc Kinh thánh, tôi thấy những điều như sau:
1 Côrintô. 1:18
“Thật thế, lời rao giảng về thập giá là một sự điên rồ đối với những kẻ đang trên đà hư mất, nhưng đối với chúng ta là những người được cứu độ, thì đó lại là sức mạnh của Thiên Chúa.”
1 Corinthians. 1:18
“FOR THE MESSAGE OF THE CROSS IS FOOLISHNESS TO THOSE WHO ARE PERISHING BUT TO US WHO ARE BEING SAVED IT IS THE POWER OF GOD.”
Khi tôi bị cản trở, tôi vẫn gặp bạn bè, người họ hàng, hàng xóm, những người khác mỗi ngày. Thật sự đây là một dấu hiệu cho chúng tôi thấy, không chỉ là Thiên Chúa thực hiện nhanh như vậy, nhưng cũng tuyệt làm sao. Một mặt, trong khi việc hòa giải của chúng tôi được thực hiện một cách lạ lùng, tôi không thể không thấy kinh ngạc vì ngay lập tức chỉ một lần mà sự thống nhất khó tin giữa Đông và Tây Đức xảy ra cùng thời điểm.
NỖ LỰC CỦA TÔI:
Giờ đây nhìn lại, rõ ràng có những nỗ lực của tôi:
– Cuộc ly thân này là một kinh ngiệm thót tim mà đã ép chúng tôi đến cô đơn. Nỗi cô đơn này đã đưa tôi đến với Chúa một cách chân thành hơn. Tôi tìm kiếm Thiên Chúa với tất cả tâm hồn.Nếu ‘đau buồn’ có thể tạo thành “động lực”, sau đó ‘cô đơn’ tạo ra giá trị “thời cơ”.Khi tôi tìm thấy Ngài, (hay chính xác hơn khi Ngài cho tôi những ân huệ được gặp Ngài), tôi đã đầu hàng trước Ngài. Tôi chấp nhận thực tế là Người đã gửi con Một của Người Giêsu để chuộc lại linh hồn chúng tôi. Ngài đã lo âu về lợi ích tinh thần của chúng tôi. Theo tập quán, tôi tin rằng Ngài quan tâm về lợi ích tình cảm và trần tục của chúng tôi.
-Tôi thú nhận hết tội lỗi và những sai lầm hay thiếu sót của tôi và cầu xin Chúa tha thứ . Thật khó và chắc chắn khó khăn hơn khi muốn nhận lỗi như vậy với bạn đời của mình. Nhưng không hiểu tại sao giai đoạn đó phải đựơc thực hiện và cuối cùng đã có hiệu quả thực tiễn.
-Tôi phó thác mọi vấn đề của tôi nơi Chúa. Với tất cả lòng khiêm nhường tôi thưa với Ngài, “Con chẳng còn biết thế nào nữa,liên quan đến những gì con có thể làm để thiết kế dự án này thành công. Xin chỉ cho con ‘ Cách của Ngài’.Và như vậy tôi đã đầu hàng mọi vấn đề của tôi cho Ngài.
Bốn điểm ‘Nỗ lực’ nhìn thật rất đơn giản, và kín đáo, tôi tưởng tượng rằng, cứ làm như này, nó sẽ thực hiện như một công thức hành động nhanh chóng. Dần dần, tôi đã hiểu rằng còn có nhiều yếu tố khác nữa, mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới. MỘT SỐ NHÂN TỐ ĐÓ LÀ :
SỰ TRÌ HOÃN:
Chúng ta có thể muốn nhiều điều. Và mặc cho những việc này là tốt đẹp, Thiên Chúa có thể muốn trì hoãn nhu cầu và mong muốn này làm chúng ta không cách nào hiểu được điều khôn ngoan của Chúa. Có thể Thiên Chúa muốn chúng ta phải hiểu, cảm nhận và kinh qua một số điều cụ thể.Với sự yếu đuối của chúng ta, chúng ta có thể không kiên nhẫn và nản lòng. Điều này chính là cách dạy mà Thiên Chúa muốn phổ biến cho chúng ta để cải thiện khả năng của chúng ta để có thể kiên nhẫn hay khoan dung hoặc làm cho chúng ta thành những kẻ có kỹ năng tốt hơn, để giúp đỡ người khác. Có thể, thông qua sự chậm trễ này Chúa đang thanh lọc để chúng ta có thể làm công việc mà Chúa muốn chúng ta làm cho Ngài.
Những thử thách:
Trong khi chúng ta đang trong cuộc thử thách nảy lửa này, chúng ta có thể không thấy điều đó. Thách thức này sẽ qua đi không sớm thì muộn. Vì vậy, chúng ta cần nhận thức rằng có nhiều điều tốt đẹp sẽ đến vào phút cuối của cuộc đua.
Kết quả ngược:
Đã nhiều lần khi nỗ lực thực sự để giải quyết những khác biệt và những kết quả ngược. Ngay cả Rose, từ phía cô cũng trải qua sự thoái trào tương tự. Đây quả thật là những giây phút nản lòng. Vào những dịp như vậy, tôi đã nỗ lực thực sự và phó thác toàn bộ vấn đề của tôi trong tay Chúa Tôi cảm thấy chỉ có Chúa mới biết sự suy giảm kinh khủng. Tôi cảm thấy rằng Đức tin của tôi và sự tự tin trong Chúa đã bị vỡ tan. Tôi tìm kiếm với tất cả trái tim để tìm ra câu trả lời là lý do tại sao lại có kết quả ngược lại điều mình mong đợi.Qua kinh nghiệm này tôi hiểu rằng Thiên Chúa dùng cách riêng mình để tỏ bày cho mỗi người. Đối với tôi, Chúa đã sai những người bạn tốt và những người tôi không hề quen biết đến với tôi .Người đáng chú ý nhất chính là một sỹ quan Hải quân mà tôi đã đề cập tới ông trong phần mở đầu. Trong tình trạng thất vọng lẫn lộng ,giận dữ và một cảm giác bị lừa, tôi đã nói với ông, “Tôi đã làm tất cả mọi thứ để đến với Thiên Chúa và phó thác toàn bộ vấn đề của tôi trong tay Chúa – và xem đang diễn ra điều gì.”
Sỹ quan Hải quân là một trong những người nhẹ nhàng nhất mà tôi đã từng gặp . Ông đã nghe tất những điều tôi nói và sau đó ông nói, “Tôi nói với anh , hãy phó thác toàn bộ vấn đề của anh trong bàn tay Chúa.” Tôi không thể cao giọng “Tôi đã làm – Tôi đã làm, mà chính xác điều đó và đó chính là lý do tại sao tôi tức giận. Thẳng thắn mà nói, tôi mong đợi kết quả tốt hơn sau khi tôi đặt niềm tin vào Chúa.” Và sau đó sỹ quan hải quân đã nói với tôi gì đó theo cách thân tình , ông nói,” Greg bạn phó thác vấn đề của bạn trong tay Chúa, và bạn mong muốn được đáp lại một cách nhanh chóng .Khi sự mong đợi không đựơc đáp ứng nhanh như khi bạn nghĩ, bạn mất kiên nhẫn, và sau đó bạn nhận lại vấn đề về tay bạn từ Chúa. Thiên Chúa đã cho bạn tự do lựa chọn, hoặc phó thác vấn đề của anh trong tay Chúa họăc lấy lại bất cứ lúc nào. Thiên Chúa biết lý do tại sao Ngài muốn làm chậm trễ vấn đề này, vì bản chất tốt của anh, nhưng cùng lúc, Ngài tôn trọng tự do của anh hoặc theo cách của bạn hay của Chúa để giải quyết vấn đề của anh. Greg, suy nghĩ về nó một lần nữa nhé ” Điều này làm tôi phải suy tư sâu hơn. Và tôi nghĩ nhiều hơn, tôi càng nhận ra rằng đây chính là những gì tôi đang làm. Tôi đã phó thác vấn đề của mình nơi Thiên Chúa và tôi đã lấy nó lại. Trong hoàn cảnh rõ ràng, tôi đã không nuôi dưỡng lòng kiên nhẫn.
PHÓ THÁC NƠI CHÚA
Chúng ta tin vào Thiên Chúa như người Cha nhân lành chỉ muốn điều tốt nhất cho chúng ta. Và Ngài cũng bổ sung những lợi thế, – đó là Ngài không bao giờ sai lầm, không có quyền lực nào có thể làm lệch con đường Chúa đã định. Nói cách khác, Thiên Chúa đầy quyền năng.
Chúng ta không bao giờ phải liều mạng can thiệp vào công việc mà Thiên Chúa đang thực hiện. Ví dụ, chúng ta có dám giật tay của bác sỹ phẫu thuật trong khi mổ? Tuy nhiên, chúng ta chỉ vô tình làm điều này với Thiên Chúa, không cố ý làm điều này. Chúng ta phạm vào điều đó chính vì chúng ta không ý thức về Thiên Chúa theo con người. Như vậy, chúng ta không chú ý tin tưởng những gì mà chúng ta đã kinh qua – và đó là tin vào bản thân, bạn bè, và những nhà tư vấn của chúng ta. Chúng ta tin tưởng những người mà chúng ta có thể nhìn, nghe, cảm thấy, chúng ta dựa vào hệ thống luật pháp do con người làm ra, truyền thống hoặc phong tục. Trong khi đó tôi đang gặp vấn đề này, và tôi càng hiểu thấy rằng chúng ta càng không biết tý gì về Thiên Chúa theo cách của con người.Những gì chúng ta biết về bản thân cũng rất ít, và thậm chí về bạn đời thì càng mờ mịt . Mặt khác, Thiên Chúa biết về vợ/ chồng một cách thông suốt – Thiên Chúa đã dựng lên vợ / chồng. Thậm chí đó chính là người vợ /chồng rất riêng của chúng ta ! Thực tế, Kinh thánh đã đề cập về chúng ta theo cách thể hiện như sau:
Isaiah 49:16
“Hãy xem, Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta,thành luỹ ngươi, Ta luôn thấy trước mặt.”
Isaiah 49:16
“SEE, I HAVE INSCRIBED YOU ON THE PALM OF MY HANDS.”
Từ đó mà làm cho tôi suy nghĩ dễ dàng hơn . Mỗi khi tôi cảm thấy không kiên nhẫn hay bị cám dỗ giật lại vấn đề của tôi, tôi hay cầu rằng, “Lạy Chúa, con muốn tái xác định rằng vấn đề của con luôn trong tay Chúa – Con không lấy nó lại – Chúa hãy làm những gì là tốt nhất – Con tin nơi Người và xin ban cho con sức mạnh để con luôn có niềm tin nơi Chúa”. Nhiều lần trong ngày,khi cảm thấy hiện diện của sự giận dữ, thất vọng, đau đớn hay oán giận, tôi cầu xin Chúa cho tôi thêm niềm tin, tôi xin Ngài đừng để tôi nản chí với Ngài. Một cách vô thức, tại thời điểm đó tôi đã sử dụng Phản xạ tinh thần cụ thể là:
- Không có chỗ cho những suy nghĩ tức giận, đau đớn, oán giận.
- Kêu tên cực trọng.
- Sau đó, tiến thêm một bước xa hơn xin Chúa cho con tin và phó thác nơi Ngài.
Tôi sớm nhận ra tính hiệu của lời cầu ngyện. Dần dần, lưỡi hái kinh khủng kia đã trở nên vô hiệu. Dần dần chúng đã về đúng vị trí của nó, Cụ thẻ chúng trở thành “Kẻ chỉ điểm”, đó là ‘tín hiệu’ chỉ ra có gì đó trong mối quan hệ đang sai lầm, hoặc ‘tín hiệu’ chỉ ra có điều gì đó trong mối quan hệ đang thay đổi. Nếu chúng ta không cẩn thận, ‘tín hiệu’ đó để mặc nhiên sẽ trở thành ‘cảm xúc tiêu cực’. Cảm xúc tiêu cực này khi không kiểm tra sẽ có xu hướng trở thành Ông chủ” cai trị hết và tạo thành lệ về hành vi ứng xử. Sản phẩm phụ của nó chính là ‘hành động’. Hành động chuyển theo hai hướng, hoặc là tiến tới gây hấn hoặc tiến vè sự vô vọng, và làm tất cả mọi điều với tâm trạng, hoặc xấu hoặc khốn khổ. Không kể gì đến sự chuyển biến, “Phá hủy” là đương nhiên.
Lý do để nối tiếp chương Thiên Chúa:
Trong khi điểm chính của sách này là đưa ra quang cảnh ảnh hưởng của hôn nhân, tuy nhiên, một số phần tôi xem xét lại một số quan điểm của tôi về nhiều khía cạnh khác nhau. Một trong số đó chính là “Thiên Chúa.” Thiên Chúa có nghĩa là gì với tôi? – Làm thế nào tôi có thể giải thích Thiên Chúa với đám bạn của tôi? Ngoài những bạn bè Kitô hữu ra còn có nhiều người không phải Kitô hữu đã khuyến khích tôi viết và thấy thú vị khi đọc cuốn sách này. Chính vì thế mà chương “Một số điều cần biết” dành cho những người ngoài Kitô đã hình thành.
ĐAU KHỔ:
Các chương, “ĐAU KHỔ” xuất hiện vì người ta đang chịu cảnh chia ly. Một số có thể không muốn thừa nhận nó. Đó là những nhu cầu cần thiết và quan trọng để tôi hiểu ra Thiên Chúa tốt đẹp dường nào khi Ngài cho phép thần dân của Ngài chịu đau khổ. Tôi gần như đã đạt đến đỉnh điểm để tự hỏi liệu những từ ngữ, “tốt đẹp ” có phải là một tính từ đặt không đúng chỗ hay không hoặc có lẽ đơn giản chỉ là tiếng gào ước mơ của tâm trí vô thức.
Tôi tìm ra câu trả lời cho sự đau khổ trở thành nỗi ám ảnh đối với tôi. Tôi đã vạch ra để tìm kiếm và cầu khẩn các Cha, các Dì và bất kỳ người nào tôi nghĩ họ có thể trả lời câu hỏi của tôi. Không biết sao, trong một thời gian dài tôi không thấy thỏa đáng về những câu trả lời đó. Thẳng thắn mà nói, tôi không cùng một tần số Đức tin với họ.
Lạy Chúa Con muốn biết Ngài có tồn tại thật không.
Tôi có thể tưởng tượng một người cảm thấy như thế nào khi người đó cũng có hoàn cảnh như tôi. (Và những gì gia đình tôi đã trải qua trong thời gian chúng tôi đã ly thân). Tôi tưởng tượng rằng họ sẽ tuyệt vọng vì tìm kiếm giải pháp. Như tôi đã mô tả ở trên, tôi đã thử tất cả những gì tôi có thể tưởng tượng để giải quyết các vấn đề của chúng tôi. Sau hết, cuộc ly hôn không phải là điểm khởi đầu do nỗ lực của chúng tôi để giải quyết các vấn đề của chúng tôi.Bằng chứng cho thấy chúng tôi đã không thành công trong khi nỗ lực để giải quyết những vấn đề đó. Tôi đã thử hầu hết tất cả những cách nổi tiếng để giải quyết vấn đề này. Chúng tôi đến với bác sĩ, cố vấn, Cha cụ, các Dì, bạn bè, và các thành viên trong gia đình,Thầy bói. Thật vậy, chúng tôi thực hiện một cuộc chơi thông qua việc phân ra từng dạng người đông đủ và đa dạng ở tất cả các ngành nghề. Bất kỳ nơi đâu chúng tôi đi qua đều nhận được một tia hy vọng và chẳng lâu gì chúng tôi nhận ra rằng đó cũng chỉ là một khởi đầu sai lầm khác mà thôi và cũng chẳng ích gì như những lần trứớc. Tôi không nói rằng các kỹ năng, nỗ lực hay sự quan tâm của những người này không giỏi, họ chắc chắn giỏi nhưng còn nhiều hạn chế. Thông qua những đợt tập huấn, với tất cả các kỹ năng chuyên ngành đã làm chúng tôi khuây khỏa tạm thời và nó lại tái diễn. Nó cũng tạo cho con người cách nhìn thấu đáo hơn để tiếp cận những vấn đề kiểu này. Nó cũng tạo cho tôi một cách nghĩ để so sánh tính chuyên nghiệp này với kỹ năng khác. Nhưng hơn tất cả, nó cho tôi một nền tảng cần thiết để so sánh các mức độ thành tích đạt được của họ với mức độ thành tích thông qua việc phó thác nơi Chúa. Với môi miệng thì hầu hết mọi người sẽ thừa nhận rằng tin vào Thiên Chúa có sức mạnh hơn cả tất cả những nghề nghiệp đó cộng lại. Nhưng có bao nhiêu người trong số họ có thể nói rằng họ cảm nhận thực sự điều này bằng chính tấm lòng không? Khi giờ đây tôi nhìn vào mọi điều, tôi chỉ có thể nói, “Con khen ngợi Chúa và cảm ơn Chúa vì những kinh nghiệm phong phú này.” Một hoặc nhiều độc giả khác của tôi có lẽ cũng nhận được cảm giác rằng, sau khi tôi đã thử tất cả các lựa chọn chuyên nghiệp, cuối cùng tôi đã thử đến với Thiên Chúa. Giống như công thức giải phương trình đại số và cuối cùng vui vẻ về kết quả đã giải được. Để tôi nói cho bạn, nó không xảy ra như thế đâu. Sau khi đã thử tất cả các lựa chọn và mọi nỗ lực đã đem lại kết quả tồi tệ mãi mãi, tôi cảm thấy bị bí bách. Sau đó,vào một buổi chiều khoảng 3 giờ chiều ngày 8 tháng mười hai tôi đã hét rằng “Lạy Chúa con muốn biết liệu Ngài có thực. Con muốn biết liệu Ngài có quan tâm về những gì đang xảy ra trong cuộc sống của con! ” Tôi khó có thể ngừng việc la hét , khi chuông cửa vang lên.Trước cửa là một sỹ quan Hải quân. Ông không biết tôi, mà khá dễ hiểu thôi, nhưng tôi biết con người này, đó cũng là điều dễ hiểu. Ông là một giáo dân thuyết trình tốt nhất cuả Ấn Độ. Cũng giống như trường hợp tôi biết Tổng thống của Hoa Kỳ, nhưng Tổng thống Hoa Kỳ không biết những người như tôi. Tôi đã mời ông vào nhà và tôi tò mò xem tôi có thể giúp gì cho ông hoặc ông mang lại cho tôi điều gì. Chỉ qua đối thoại thông thường, chúng tôi thấy cả hai đã có một số, “Nhầm lẫn” – Ông không biết tôi và thực tế, ông đang tìm một người nào khác -Qủa thật, ông đã rung “nhầm chuông” . Chúng tôi nhìn nhau một cách ngạc nhiên trong giây phút. Trong sâu thẳm tôi biết rằng ông không ấm nhầm chuông – Có chủ đích. Trong sâu thẳm, tôi thật hạnh phúc đựơc ông rung “nhầm chuông “ . Từ đó, khi tôi đề cập đến điều gì đột nhiên tôi đều trìu mến nói đó là “bấm nhầm chuông’. Và chúng tôi cùng ngồi trong phòng như thể chuyến thăm chính thức của tôi. Ông không mong đợi một chuyến viếng thăm chính thức ;ông đã thực hiện ” chuyến thăm chính thức” người khác. Vì vậy, chúng tôi bắt đầu hỏi han.Trong thâm tâm,tôi đang xem điều gì đưa ông đến đây. Thật sự tôi đã hét lên với Chúa. Tôi không nghi ngờ rằng tiếng gào của tôi đủ to trải ra một khỏang cách đơn giảm từ Trái đất đến Thiên đàng, nhưng nó cũng có thể đánh thức những người hàng xóm? Tôi đã thực sự hét vậy sao??? Hơn nữa, tôi đã ở tận sâu trong nhà, không phải mấy phòng bên ngoài. Sỹ quan Hải quân, nói cách khác đang tìm kiếm hệt như. “Chúa không thể sai lầm, điều ‘nhầm lẫn’ này có chủ đích ,lạy Chúa, tại sao tôi ở đây?” Cuộc hội thoại của chúng tôi theo kiểu không chắc chắn vì chúng tôi không có kế hoạch ghé thăm. Ông không biết lý do tại sao ông ta lại bấm nhầm, tôi cũng không biết làm thế nào ông ta lại nhầm lẫn. Cuối cùng, chủ đề nói về Thiên Chúa. Sỹ quan Hải quân nói về Thiên Chúa và lòng nhân từ của Ngài, tôi nhồi đầy sự tức giận trong tâm trí của tôi cho ông, tôi đã nói với ôn, “Thượng đế! — Thiên Chúa đang chơi trò chơi trong cuộc sống của tôi và cuối cùng làm rối tinh lên. “Tôi đã nói cho hả cơn giận của mình. Sỹ quan Hải quân đã không nói một lời. Ông để cho tôi làm nổ tung những thất vọng trong tôi. Khi tôi kết thúc, ông nói, “Tôi hiểu, bạn đã thử tất cả mọi cách, bạn có muốn tôi cầu nguyện cho bạn không ?” Trong giây phút đó, tôi nhìn ông một cách hoài nghi kinh ngạc.Tôi vừa trình bày những điều bực bội của mình và tôi trong tâm trạng xem người có quyền cao trọng kết thúc sự đau khổ này. Và ông nói: “Bạn có muốn tôi cầu nguyện cho bạn không?” Dù sao chăng nữa, với tất cả những mong đợi, tôi tự nhủ “kẻ tội nghiệp, ông cũng muốn thử. Hãy cứ hào hiệp, kẻ tội nghiệp đã đến lúc 3 giờ chiều dưới cái nắng như thiêu như đốt. Ông có lẽ có nhiều điều quan trọng để làm và ông đã rung nhầm chuông, mà có lẽ làm ông cực kỳ lung túng,tôi ban cho ông một chút an ủi. “Vì vậy, tôi nói:” OK. ” sau đó tôi nói thêm,” ông muốn tôi làm gì, tôi sẽ đứng hoặc quỳ? “Ông nói,” Chỉ cần ngồi xuống, và có thể thoải mái. “Sau đó, ông đến bên tôi, quỳ xuống, đặt tay trên tôi và đọc lời cầu nguyện với Chúa. Khi cầu nguyện, tôi nhận ra có sự khác biệt giữa ông và tôi. Tôi biết “Thiên Chúa là người” nhưng “ông biết Thiên Chúa”, ông biết được Thiên Chúa theo cách của con người. Thậm chí tận ngày nay, tôi vẫn cảm động bởi việc tình cờ đó.
Khi tôi bắt đầu tìm kiếm Chúa như gì đó hiện hữu thì điều thú vị bắt đầu xảy ra. Tôi chỉ có thể khen ngợi và cảm tạ Chúa rằng Ngài đã gửi Sỹ quan Hải quân vào ngày đó để bấm “Nhầm chuông.”
Ông chính là người bạn đã đồng hành trong những ngày khó khăn đó. Tôi đã thực sự có phúc vì có người hướng dẫn cho tôi trong việc tìm kiếm Chúa. Tôi cũng ngạc nhiên trước sự đáp lại một cách nghiêm túc và nhanh chóng của Chúa khi tôi kêu khóc trong lòng. Vẫn còn một chút lâng lâng vì mà làm thế nào một trong những người thuyết trình uy tín cao nhất của Công Giáo lại gõ của nhà tôi khi tôi gào hét, “Thiên Chúa, con muốn biết liệu có Chúa thật.” Trước khi về ông muốn chắc chắn tôi tôi đã cầu nguyện, một người bạn, một lời mời ăn tối (đầu tiên của nhiều người), một lời mời đến thăm ông tại nhà của ông vào bất cứ lúc nào và số điện thoại để gọi cho ông từ bất cứ nơi nào và bất cứ lúc nào.Đó là kinh nghiệm khó tin đầu tiên trong số nhưng lần mà tôi phải thực hiện trong quá trình lâu dài giải quyết vụ ly thân này.
Còn có một sự liên quan xảy ra song song khi Sỹ quan Hải quân rung nhầm chuông, ông đã đi cùng với một quý bà sùng đạo cao cao tuổi. Khi tôi mở cửa nhưng không thấy bà. Tôi không biết rằng bà đứng đó khoảng 40 phút, qúy bà đáng kính này đã ở ngoài trời nóng cháy của chiều chủ nhật và cầu nguyện nghiêm túc với Chúa không phải ông cũng không phải tôi tình cờ gặp. Không có bong cây nào che đi cái nắng cháy đó. Bà cầu nguyện trong thinh lặng cho cả hai chúng tôi giữa trời nắng như thiêu . Bà đã nghe những lời nói nóng nảy của tôi , nhưng bà không vào hiên nhà để cho mát. Nếu bà làm vậy , tôi sẽ nhìn thấy và theo phép tắc lịch sự sẽ ngừng bất ngờ nỗ lực tìm kiếm Thiên Chúa của chúng tôi. Ông có lẽ không muốn cho tôi biết có người đi cùng. Khi tôi tiễn ông ra cổng, tôi thấy bà ấy, tôi nói, “Tôi xin lỗi vì đã giữ ông sỹ quan lâu như vậy, tôi đã không nghĩ bà ngoài này. Nếu bết tôi đã mời bà vào nhà ” Bà cười và nói, như,” một chút –ánh nắng tốt cho tôi. “Đây là những hy sinh thầm lặng mà những người lạ làm cho tôi, và gia đình tôi nhân danh Thiên Chúa. Chúa luôn chúc phuc cho bà.
SỨC MẠNH TÁI SINH CÔNG GIÁO (CATHOLIC CHARISMATIC RENEWAL)
Một ngày,với quyết tâm tột cùng .Tôi bắt đầu một lần và cho tất cả tìm ra một câu trả lời về ý nghĩa của sự đau khổ. Bởi tôi có cơ hội nghe ” Ban chữa bệnh tâm hồn ” dưới sự điều hành của Sức mạnh tái sinh Công Giáo vào thứ bảy . Thứ bảy là ngày kiếm tiền của tôi vì tôi kinh doanh. Không có “Kết thúc của tuần” . Cứ tới thứ bảy sau khi nghe Ban chữa bệnh tâm hồn tôi nghỉ việc và đến đó. Tôi được chỉ đến một nhà tư vấn là phụ nữ. Tôi không biết bà này. Sau khi phác thảo qua vấn đề của tôi, tôi thẳng thừng : “Tôi đến đây với một mục đích. Tôi muốn biết lý do tại sao Thiên Chúa để mọi người phải đau khổ. Tôi ở đây để tìm một câu trả lời đúng theo cách nghĩ của tôi”. Tôi không luôn đòi hỏi quá đáng. Tôi chưa bao giờ làm như vậy. Nhưng đôi khi, đi tìm thực tế với quyết tâm rất quả quyết, và đây chính là một trong những lần tôi tìm kiếm.
Đâu đó trong cuộc thảo luận, tôi cũng nói “Đức tin của tôi đã vỡ vụn. Nếu có gì đó có thể sửa được không, câu trả lời phải có thể hiểu đựơc và dứt khoát! ” Bà nhẹ nhàng nói, “Tôi biết ông muốn có một câu trả lời rất cụ thể theo cách suy nghĩ của ông. Tôi sẽ cầu nguyện cho ông để tìm thấy câu trả lời.”. Thông thường sau khi nghe thấy vậy tôi thường ỳ ra , “Tôi ở đây-không lại hoàn không nữa rồi” Tuy nhiên, có cái gì đáng kể về tính tự tin của quý bà này và tính dịu dàng hiếm có trong cách của bà khiến tôi không cảm thấy sự việc không lại hoàn không không còn nữa. Trong khi tôi có ý định về bà nói “Tôi ngỏ ý với chồng tôi, tôi sẽ giới thiệu anh với anh ấy, anh ấy ở đó. Và đến ăn vơi chúng tôi bữa tối tại nhà”. Tôi đã được an ủi và cảm tạ Thiên Chúa vì Ngài đã cho tôi một buổi chiều vui. Tuy nhiên, tôi không thể nhắc lại với Ngài rằng tôi đã tìm mọi cách tìm kiếm Ngài và tìm câu trả lời đặc biệt theo cách biểu lộ không thể giải thích được của Ngài.
CÂU TRẢ LỜI CỦA CHÚA
Ngày hôm sau, tôi đi lễ Chủ Nhật với tâm trạng tìn kiếm bồn chồn. Thực tế, tôi thưa cùng Chúa, “Hôm qua, con đã không đi làm, con đóng của văn phòng, tất cả chỉ để tìm cho ra một số câu trả lời đúng. Con sẽ chẳng vui, trừ khi con có một câu trả lời đúng.” Khi bài đọc bắt đầu. Như thường lệ, tôi hòa vào thánh lễ và ngay sau đó quay sang suy nghĩ chuyện của riêng mình. Đột nhiên, trong bài đọc hai, tôi đã chú ý một cách sâu sắc đến từ sau:
Rôma 5:3-5.“.
“Nhưng không phải chỉ có thế; chúng ta còn tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng: ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; (4) ai quen chịu đựng, thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên, thì có quyền trông cậy. (5) Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.”
Romans 5:3-5
“AND NOT ONLY THAT, BUT WE ALSO GLORY IN TRIBULATIONS, KNOWING THAT TRIBULATION PRODUCES PERSEVERANCE, AND PERSEVERANCE, CHARACTER AND CHARACTER HOPE. NOW, HOPE DOES NOT DISAPPOINT, BECAUSE THE LOVE OF GOD HAS BEEN POURED OUT IN OUR HEARTS BY THE HOLY SPIRIT WHO WAS GIVEN TO US.” .
Trong khi những từ này được đọc, tôi hình dung như sự rèn luyện thể thao- Theo cách thức, các buổi thực hành là một sự khổ ải, nó làm cho mọi người mệt mỏi , làm bạn mòn mỏi, anh ta phải nâng những quả tạ nặng nề và chạy nhứg dặm dài kiệt sức. Tuy nhiên, cải thiện được sự khổ nhọc đó chính là sức bền trong con người, có tính kiên nhẫn, có nghị lực. anh ta duy trì nó để giành chiến thắng. Niềm hy vọng này làm cho nỗi khổ cực có ý nghĩa. Anh duy trì và hân hoan chấp nhận từ khóa huấn luyện này tới khóa khác , bởi anh đã thấy ý nghĩa cho nó. Và dần dần nó hé rạng trong tôi. Và điều đó cho tôi thấy có ý nghĩa cho nỗi khổ đau của tôi .
Những lời này là món an tinh thần rất lớn đối với tôi và tôi vui mừng khôn xiết vì Chúa đã thực sự đáp lời. Tôi nhìn xung quanh để xem những người khác trong nhà thờ phản ứng với bài đọc thế nào, nhưng rõ ràng không có biểu hiện thay đổi. Sau đó tôi nhận ra rằng, mọi người cùng được nghe những lời đó nhưng tại thời điểm đó, tôi được cảnh báo đột ngột. Và sau đó tôi nhận ra ngoài việc tìm kiếm bằng cả tâm hồn mình đã đựơc thỏa mãn – cũng còn một thực tế là vẫn còn một đặc quyền nữa để có thể nhận đựơc câu trả lời một cách trực tiếp và cảm động. Trí óc tôi lóe lên nhớ về buổi chiều hôm trước tại phiên chữa bệnh tâm hồn , nơi mà quý bà đã nhẹ nhàng và đầy tự tin nói rằng, “Tôi sẽ cầu nguyện cho ông để tìm được câu trả lời.”
Giờ đây khi hồi tưởng những điều tôi đã thấy, tôi thấy những dấu hiệu điển hình của những người mới đến đối với những trải nghiệm mới đã thấy của Chúa. Đó chính là một điển hình của những người mới đến để thử và tìm thấy Thiên Chúa bằng sự thông thái . Ông đã cố gắng phân tích những động thái của Thiên Chúa , và ông muốn câu trả lời. Thực tế, ông đã đi một bước xa hơn, và đó là yêu cầu một lời giải. Thiên Chúa thấy người mới đến trong tôi và Ngài đã cực kỳ nhân hậu đáp lại suy nghĩ nông cạn của tôi . Thực sự Ngài không cần phải làm thế – nhưng Ngài đã làm , và đó chính là điều tuyệt vời áp đảo đã thuộc về Ngài. Trong số những nỗ lực để tìm lời giải, tôi từng bước dựa vào Thiên Chúa nhiều hơn. Trước khi làm điều này, Thiên Chúa đã dùng những phụ huynh, giáo viên, và nhà thờ của chúng ta nói với chúng tôi về điều đó. Theo suy nghĩ của tôi rằng Thiên Chúa đã nhập vào một thực thể tồn tại ở lĩnh vực ngoài thế giới dự đoán của chúng ta – Chấp nhận-nhưng với cảm giác cách biệt. Có những người chúng ta chỉ có thể gặp sau khi ta chết đi. Giờ đây, tôi cố gắng tìm Ngài ngay trên trần gian này.
Sau đó, vào một ngày tôi đọc được những lời này,
Đệ NHị LUậT. 4:29.
“Từ chỗ đó anh em sẽ tìm Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), và anh (em) sẽ thấy nếu anh (em) hết lòng hết dạ kiếm tìm Người.”
DEUTERONOMY. 4:29
“ BUT FROM THERE YOU WILL SEEK THE LORD YOUR GOD, AND YOU WILL FIND HIM IF YOU SEEK HIM WITH ALL YOUR HEART AND WITH ALL YOUR SOUL.” .
Tôi rất hạnh phúc khi tìm thấy đoạn trích Kinh thánh này, vì tôi biết, mặc dù kiến thức về Thiên Chúa của tôi chắc chắn quá hạn chế, định hướng của tôi phù phiếm. Tiết này đảm bảo khuýên khích tôi.
Đợi Chúa đến
Trong thời gian ly thân nhiều khi tôi tôi không có gì để làm, nhưng chỉ mong Chúa đến. Thực sự, chẳng có nhiều điều gì khác mà tôi có thể làm. Đôi khi, tôi cáu với Chúa và những lần khác tôi lại có ân huệ để rồi có thể cầu nguyện. Một ngày, trong khi tôi đang cầu nguyện tôi xem qua mảnh giấy cầu nguyện nhỏ viết như sau
• Lạy Chúa Giêsu đã phán, “Hãy xin thì sẽ được , và tìm thì sẽ thấy , gõ của thì sẽ mở”, qua sự can thiệp của mẹ Maria, Mẹ cực thánh ,con gõ của, con tìm kiếm, con cầu xin cho những lời cầu nguyện của con đựơc chấp nhận …. . . (Tên).
- Lạy Chúa Giêsu, Người đã phán, “Những điều con xin Cha trên trời nhân danh Thầy, Người sẽ chấp nhận”, qua sự cầu bầu của mẹ Maria, mẹ cực thánh, con khẩn cầu cho những lời cầu nguyện của con đựơc chấp nhận. . . (Tên).
- Lạy Chúa Giêsu, Người đã phán, “Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Thấy sẽ không bao giờ qua đi” qua sự cầu bầu của mẹ Maria, mẹ cực thánh, con cảm thấy tự tin rằng lời nguyện của con đựơc chấp nhận. . . (Tên).
Đối với nhưng độc giả không phải Kitô hữu của tôi thì Maria chính là một phụ nữ trần tục đựơc Thiên Chúa chọn làm mẹ trần gian cho con trai của Người, Chúa Giêsu. Chúng tôi những người Công giáo cũng nhận Mẹ Maria là “Đức mẹ đồng trinh “). Nếu Thiên Chúa đặt niềm tin nơi Bà, Bà chắc có những điều đặc biệt. Trên thánh giá , Chúa Giêsu nói với Tông đồ Gioan, “Này là mẹ ta”.“Behold thy mother.” Chúa Giêsu có ngụ ý gì khi Người phong Bà làm Mẹ của chúng ta. Như những đứa con mong muốn, chúng ta cầu khẩn Mẹ nhờ Mẹ chuyển lời cầu nguyện của chúng ta tới Chúa là cách làm tốt hơn cách chúng ta tự làm. Ngay cả trong cuộc sống, con cái đôi khi chúng yêu cầu mẹ hỏi bố nếu có thỉnh cầu đặc biệt. Đặc biệt là khi chúng cảm thấy không an tâm về cách thức chúng định làm. Đây là những lời hứa và bảo đảm của Chúa Giêsu Kitô và chúng phải hoạt động. Chúa Giêsu không chỉ thực hiện lời hứa theo phong cách nhã nhặn. Tất nhiên lời khẩn cầu của chúng ta cần đựơc hoàn chỉnh, chúng ta không thể trông đợi Thiên Chúa ban cho chúng ta những ứơc muốn sai trái . Đôi khi mong muốn của chúng ta là sai, nhưng chúng ta không thấy những mong muốn sai trái đó, bởi trong quan điểm của chúng ta thì nó rất đúng đắn.
Vì vậy, chuẩn bị cho lời cầu nguyện này, tôi đã bắt đầu đòi hỏi lời hứa nơi Ngài. Tôi đã nói với Ngài rằng, “Con nghĩ rằng nếu con cầu xin Chúa sửa chữa cuộc hôn nhân của con thì con sẽ không chống lại kế hoạch của Ngài.” Tôi tự tin rằng không có gì sai khi tôi đòi hỏi nơi Ngài và tôi đã tin tưởng Ngài sẽ tôn vinh lời hữa của Ngài. Tuy nhiên, mặc dù với tất cả những nỗ lực, cuộc hôn nhân của tôi không có dấu hiệu gì là sửa chữa. Tôi đã rất lo lắng về sự thiếu kết quả này, vì các lý do khác nhau. Một số trong những lý do là:
– Một mặt là mối quan tâm sâu sắc đối với con cái và những vết hằn và những vết sẹo mà chúng đang nhận và những vết sẹo chúng phải mang theo trong đời.
– Chúng tôi, (cả hai chúng tôi) đã thường xuyên nói với con cái rằng “Thiên Chúa nghe những lời cầu nguyện của trẻ thơ”. Nhưng ngay cả những điều này không có vẻ gì là đang hoạt động. Tôi đã bắt đầu nhìn vào Chúa theo kiểu tâm sự với Ngài . . “Đừng để các con cảm thấy, chúng con lừa gạt chúng, khi Rose và con đã nói với chúng rằng Thiên Chúa nghe những lời cầu nguyện của trẻ thơ”
– Tất nhiên tôi có cảm giác riêng để đấu tranh. Còn điều gì khác nữa tôi tôi phải làm ?
– Tôi cũng thừa biết rằng Rose cũng đã cố gắng để tiếp cận Thiên Chúa theo cách riêng của mình. Tuy nhiên, mặc dù tất cả các nỗ lực của chúng tôi, không thấy thay đổi gì.
Một lần nữa đến thăm bạn tôi, một Sỹ quan Hải quân và nói, “Tôi đã làm những gì trong khả năng. Tại sao Thiên Chúa vẫn còn giữ lại? Có cái gì thiếu hay là Thiên Chúa làm ngơ với cuộc hôn nhân của chúng tôi? ” Chẳng khi nào ông trả lời mà không cầu nguyện. Ông nói chậm rãi, “Greg, trong bạn có những vấn đề vẫn bị khống chế. Bạn có rất nhiều điều đau đớn, bạn có rất nhiều sự oán hận. Những việc này cần phải hàn gắn. Bạn có ý định tốt để vun đắp cuộc hôn nhân của bạn, nhưng bạn không đủ sẵn sàng để cưỡng lại những yếu tố làm xáo lộn tái phát sinh. Có những cơ hội tốt để tin rằng, nếu các yếu tố xáo lộn kia lộ ra, bạn sẽ nổ tung theo cách thiếu kiên nhân (hoặc vợ của bạn sẽ làm điều đó)?Bạn cần có nhiều sức mạnh tinh thần để chịu đựng những áp lực của hôn nhân. Bạn phải biết rằng vợ của bạn cũng phải đối phó với có rất nhiều sự oán hận và cũng bị nản lòng tương tự khi những điều cô cố gắng cũng bị phản ngược lại. Bạn phải cầu xin Chúa chứa lành vết thương và sự đau đớn của bạn. Bạn phải cầu xin Chúa để mang lại cho cả hai bạn cùng một suy nghĩ để cho bạn đủ mạnh để chế ngự bản thân, chễ ngự cái ích kỷ và cái tôi của bạn. Bạn cần đủ mạnh không để thống trị hay kéo xuống bằng những mưu kế mới để kéo cuộc hôn nhân của bạn ra xa.”
Những lời của ông làm tinh thần phấn khởi vì tôi đã có chút manh mối để cải thiện. Tôi đề quan điểm này trước Chúa và nói, “Lạy Chúa, Chúa hãy dạy con cách giải quyết điều cốt yếu này.”
Có lẽ có khá ít người dâng sự vui mừng và sự đau khổ của họ một cách riêng tư cho Chúa. Nó có thể khá rõ ràng với họ. Nhưng tôi phải tìm hiểu về nó. Ở tuổi 40 có thừa ! Khi tôi nhìn lại, nó đã diễn ra đựơc một năm ba tháng kể từ sự kiện đặc biệt này đến ngày tái hòa hợp của chúng tôi. Giờ tôi đã hiểu việc chậm trễ không đáp ứng ngay những yêu càu là chính đáng.Tôi giờ đây(chúng tôi) nhận ra rằng cần có thời gian để đạt đến một điểm trong sức mạnh tinh thần. Trong thời gian mâu thuẫn rất dữ dội chúng tôi có nhiều điều quan tâm. Như tôi đã đề cập, những vết hằn tinh thần của trẻ em là mối quan tâm hàng đầu của tôi . Tôi đã lo âu, bởi vì, tôi sợ có quá nhiều vết thương về tình cảm đã xảy ra và hòa giải sẽ đến quá trễ. Tôi nói điều này bởi vì tôi thiếu đức tin trong những lĩnh vực cụ thể.
ĐỨC TIN CON NGƯỜI CÓ NHIỀU KHÍA CẠNH
Tức là, chúng ta thường có nhiều mặt nó thể hiện cường độ đức tin khác nhau.Ví dụ, nếu chúng ta cầu Chúa chữa lành bệnh tật về thể chất của chúng ta và chúng ta được chữa lành, chúng ta có thái độ tin tưởng vững mạnh vào khả năng chữa bệnh của Thiên Chúa như một bác sĩ. Mặt khác, nếu chúng ta cầu thăng tiến về kinh tế và nó không xảy ra, chúng ta có xu hướng ít tin vào khả nămg của Thiên Chúa về tình hình thế giới. Chúng ta rất tự nhiên có khuynh hướng dựa trên kinh nghiệm kết nối giữa đức tin và bản thân chúng ta. Vì vậy, cũng như thế, bởi vì tôi không có kinh nghiệm kết nối những vết hằn tình cảm với con cái, tôi tự nhiên lo âu. Mặt khác,có những lĩnh vực khác mà tôi có thêm kinh nghiệm thực hiện về các vấn đề của đức tin. Vì vậy, tôi quyết định phó thác những vấn đề này vào Chúa và đặt nó nơi tay Ngài. Đâu đó tôi cũng vẫn cầu khẩn.
” Lạy Chúa con cần một câu trả lời của Người. Con muốn biết làm thế nào con có thể giải thích với bản thân về những điều con quan tâm. Con đang hoảng hốt bởi Ngài đáp ứng hơi chậm.”
CÂU TRẢ LỜI CỦA CHÚA
Chúa đã đáp lại trong một thời gian ngắn sau đó, tôi đã đọc rằng Tông đồ Phêro đã rút gươm và chém đứt tai một đầy tới của Thượng tế như thế nào. Thánh Phêrô chắc phải hoảng loạn lắm và nghĩ rằng sẽ quá trễ trước khi Chúa Giêsu đưa ra quyết định hành động. Vì vậy, ông nghĩ rằng ông hành động nhanh chóng và làm một cái gì đó tốt hơn trước khi quá muộn.
Ngay sau đó, trong cuộc thuyết trình, một người lạ, một Cha khách đã nói chuyện. Tôi nghe mà không quan tấm lắm, nhưng sau đó thật bât ngờ, tôi được cảnh báo một cách tự động khi ông nói:
Sách Gio en 2:25-26 “Ta sẽ bù cho các ngươi những năm mất mùa vì bị sạt sành và hoàng trùng…các ngươi sẽ được ăn no nê và thỏa thích,và sẽ ca tụng danh Chúa là Thiên Chúa các ngươi.”
“SO, I WILL RESTORE TO YOU THE YEARS THAT THE SWARMING LƠCUST HAVE EATEN. . . YOU SHALL EAT IN PLENTY AND BE SATISFIED, AND PRAISE THE NAME OF THE LORD YOUR GOD.” Joel 2:25-26
Joel 2:25-26
“SO, I WILL RESTORE TO YOU THE YEARS THAT THE SWARMING LOCUST HAVE EATEN. . . YOU SHALL EAT IN PLENTY AND BE SATISFIED, AND PRAISE THE NAME OF THE LORD YOUR GOD.” .
Tôi cảm thấy rất cần thiết bảo đảm rằng sẽ không có bất kỳ thiệt hại nào. Quả cũng thấy, khi các con trở lại, không cần thiết phải lấy lại sự tin cậy hoặc tự tin. Khi Rose trở lại, tôi cũng nhận thấy rằng sự đau khổ của cô ấy đã được hàn gắn. Ở đâu có sự hỗn độn, giờ đây chính nơi đó tràn ngập niềm vui và lại đựơc cùng chung sống với nhau.
Tôi cũng suy nghĩ không biết làm sao mình lại truyền đạt đựơc Đức tin mới tìm ra cho con cái. Tôi cũng không chắc chắn làm thế nào để giải thích điều này với Rose. Tôi biết rằng chúng tôi đã gõ cửa nơi Thiên Chúa, nhưng có vẻ chúng tôi chọn cửa khác nhau để gõ. Tôi đã tìm kiếm Thiên Chúa theo một loại hình, môi trường tôn giáo, hoặc xây dựng giáo hội và Rose tìm Ngài theo hình thái giáo hội khác. Tôi được định rõ tìm kiếm Thiên Chúa qua trí tuệ, đọc Kinh thánh, nghe những thông tin qua người thuyết giảng . Rose ,mặt khác cố gắng tiếp cận với Thiên Chúa qua cầu nguyện lần hạt.
Giờ đây khi tôi nhìn lại, tôi nhận thấy Thiên Chúa chỉ cần chúng tôi làm phần của mình, như tìm kiếm Ngài và đầu hàng nơi ngài. Ngài chắc chắn không mong chúng tôi làm công việc của Ngài. Bây giờ tôi thấy rằng Ngài chăm sóc những vết thương lòng của con cai tôi và nhổ đi những lọc độc đó. Điều này cũng như nhu cầu tinh thần của Rose. Ngài không yêu cầu tôi làm việc đó cho vợ con tôi.
Thiên Chúa-Quyền năng
Mỗi khi tôi tìm kiếm Ngài tôi thấy mình không biết làm sao lại thu thập đựơc những tư tưởng khác nhau. Những tư tưởng này có đuợc là do đọc hoặc lắng nghe. Tôi trở nên nhận thức được rằng có ý thức hay vô thức chúng tôi đều dẫn đến “tính tự mãn”, chúng tôi học được nhiều và làm nhiều việc để trở thành tự mãn hơn nữa và bây giờ dần dần tỉnh ngộ thấy những gì đã xảy ra trong cuộc đời mình. Tôi thấy nhận ra một khái niệm về Thiên Chúa-Quyền năng hoàn toàn ý thức nỗ lực từ bỏ con đường cũ “Tự mãn “và thay đổi cách nhìn về “Chúa -Toàn năng” . “Đối với tôi sự thay đổi đó thật tốt đẹp, nhưng đã diễn ra một cách thận trọng và cân nhắc để thay đổi tập trung vào:
Mátthêu 6:33..
“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.”
Matthew 6:33
“FIRST SEEK YE THE KINGDOM OF GOD AND HIS RIGHTEOUSNESS AND ALL THESE THINGS WILL BE ADDED TO YOU.” .
Đâu đó trong những dòng viết trình tự viễn cảnh của tôi bắt đầu thay đổi từ “Thời gian ngay trước mắt” đến VIỄN CẢNH MUÔN ĐỜI . Những điều coi là tối quan trọng và là lý do để chiến đấu thì lại chẳng quan trọng. Cố gắng đạt đựơc sự khởi đầu hoàn thiện trong mắt Chúa còn quan trọng hơn là tạo sự hoàn thiện trong mắt của tôi.
Tất nhiên, tất cả những mục tiêu này là một quá trình cuộc sống lâu dài, và quá trình thường xuyên chậm chạp, nhưng ít nhất cũng để biết đựơc hướng mà tiến đến. Nhiều khi tôi cảm thấy nhiệm vụ thật gian truân . Tôi cũng cố gắng âm thầm chịu đựng mặc dù biết rằng đó là hướng tôi đang phải hàn gắn . Ngay cả rất thường xuyên bạn bè tôi nói, “Greg, hãy dâng vợ trong lời cầu nguyện cho Chúa . Đặt cô ấy trước Chúa. Chúa sẽ biết cách làm thế nào để thực hiện điều hòa một lần nữa. Dâng con cái bạn trong lời cầu tới Thiên Chúa. Cầu xin Chúa ban cho mọi người thên Đức tin”
NHỮNG NGƯỜI BẠN
Như anh, có những người tốt khác đã đến trong cuộc đời tôi và họ chính là những người đựơc Chúa dẫn đến để cho tôi cảm nhận đựơc cảm giác của tình bạn hữu , cổ vũ nhiệt tình và một cách rất riêng đã làm tôi hiểu rõ đựơc những băn khoan dường như bất tận của tôi . Hãy để tôi mô tả một vài sự tình cờ cho bạn:
Trong khi tôi viết đoạn kết này, tôi đã hoàn tất bản nháp, nhưng bằng cách nào đó tôi biết rằng vẫn còn một số điểm tôi phải viết vì nó liên quan tới việc tái hoà hợp của chúng tôi.Tôi có cảm giác mạnh mẽ này về những điều đã viết ra, nhưng tôi đã không thể trình bày một cách rõ ràng bởi thiếu đi ý nghĩa thực sử của nó. Vì vậy, tôi đã cầu nguyện. Sau đó vào một ngày, ngay sau đó, hoàn toàn bất ngờ và tôi đã gặp một quý bà ngoài nhà thờ. Bà là một người bạn trong nhiều năm qua và đã cầu nguyện cho việc tái hoà hợp của chúng tôi. Vì vậy, khi chúng tôi gặp nhau và thông báo bà rằng chúng tôi đã qay lại với nhau và cảm ơn bà đã cầu nguyện cho chúng tôi. Rất bất ngờ bà nói, “Greg, việc tái hoà hợp của các bạn có được vì những món quà to lớn, rất lớn chính là sự THA THỨ mà Chúa trao cho cả hai bạn.” Tôi có những dịp khác nhau, và giật mình được nghe những lời nói thẳng thắn của bà. Quý bà này, tôi cảm thấy, có thể mang lại một thông điệp để trả lời với sự thông minh tinh tế mà không ai khác có thể nói gì được về điểm này trong cuộc nó chuyện. Tôi không chắc liệu ngay cả chính bà cũng không biết rằng chính bà đã đã đưa ra được những điều đúng đắn vượt trội. Đã chạm chính xác vào tâm điểm mà người khác đã tìm kiếm. Đều tuyệt diệu của nó chính là bà có thể truyền tải tất cả mọi thứ của vấn đề duy nhất chỉ trong một câu đơn giảm. Điều này làm cho tôi hét sức ngạc nhiên. Nhiều người trong số những người này, những người tôi đã gặp, chỉ có những câu nói bình thường thôi . Tôi thường hình dung rằng những người có những khả năng như vậy chỉ có thể là những nhà tu hành hay ẩn sĩ hay người mộ đạo theo cách này hay cách khác. Tôi đã bắt đầu kinh qua những ý nghĩa của từ ngữ qua những người bình thường.Quý bà này giúp đỡ trong công cuộc hàn gắn đầy ý nghĩa. Nó chính là một trong những điều làm cho con người nỗ lực để tình nguyện dấn thân vào Công cuộc hàn gắn và các điều khác để nhận được “Quà tặng Thông thái và Tri thức .” Tôi đánh giá tình trạng này rõ ràng rằng bà đã dành cho tôi một câu trả lời đặc biệt. Cứ mỗi lần bà dành cho tôi một tư tưởng về quà tặng hàn gắn của Thiên Chúa, tôi ngay lập tức biết rằng đó là điểm mà tôi đã phải viết. Tôi giờ đây đã có đề tài trí tuệ về những gì tôi cần thể hiện trên giấy. Trong khi tôi đã suy nghĩ và viết về đièu này, tôi nhận ra những đều này chân thực nhường nào.Trừ khi tôi đã được hàn gắn, tôi cảm giác về sự vá víu là những oán giận nhơ nhuốc. Và như chúng tôi đã thấy trước đó sự oán giận là nguyên nhân số một gây đổ vỡ cho quá trình tái hoà hợp. Sự oán giận là nét khác biệt duy nhất của yếu tô con người, nó hoạt động từ trong con người, âm thầm, nó sẵn sàng chờ đợi và sau đó xuất hiện khi lý trí bị lấn át. Chờ đợi một cách kiên nhân và khuấy động bên trong, khi chúng ta có khuynh khướng nhượng bộ thêm Đó chính là những khả năng cung cấp sự oán gận tăng gấp bội để phá huỷ cây cầu tái hoà hợp và làm tàn lụi giấc mơ môt lần nữa nữa. Ngay cả sau khi đã vượt qua cây cầu tái thống nhất thành công, Sự oán giận vẫn là tiềm năng của mối đe dọa cho sự hòa hợp lâu dài.
HÀN GẮN NỘI TÂM
Đây là lý do tại sao việc tái thống nhất mà không “HÀN GẮN NỘI TÂM” là một may mắn, nhưng là thành công mỏng manh. Chúng ta có thể đưa ra những điểm lưu ý mạnh mẽ:KHÔNG HÀN GẮN NỘI TÂM – KHÔNG BỀN VỮNG TRONG TÁI HOÀ HỢP.”
Trong khi chúng ta đang nói về chủ đề ‘Oán giận’, điều đó cũng có giá trị nhắc nhở chúng ta, oán hận mà hậu quả là một cái gì đó đã xảy ra trước đó. Vì vậy, hàn gắn cáu giận là một biện pháp chữa bệnh. Trong các sự vụ hầu hết con người có su hướng mắc phải sai lầm có biểu hiện của các nguyên nhân gây ra cho chính nó. Các biểu hiện về nguyên nhân thường rộng và đa dạng; chúng cũng thay đổi theo thời điểm và theo từng tình huống. Chúng xuất hiện như những nhận xét, giống như, Cô nói điều này với tôi, Anh không quan tâm đến gia đình tôi “, vv Hoặc có thể xuất hiện như là một sự thiếu quan tâm hoặc vô tâm. Nếu chúng ta đi sâu vào tận gốc rễ của vấn đề, chúng ta thấy có ít nhất MỘT Bộ BA – THƯỜNG CÓ NHIỀU Bộ BA HƠN. Một số bộ ba đứng độc lập nhưng có nhiều liên kết . Trong một mối quan hệ hôn nhân, bộ ba là nguy hiểm tiềm tàng cho mối quan hệ thuận hoà. May mắn thay, Hầu hết các bộ ba thường dễ thấy khi so sánh với tác nhân kích thích khác. Trong hầu hết trường hợp, bộ ba thường là hữu thể tự nhiên do đó tại sao chúng lạ dễ dàng nhận ra hơn. Ví dụ, một bộ ba thể chất sẽ là: Chồng – Vợ – Bên nội/ngoại. Trong trường hợp này cả ba thành phần đều là thân xác. Nhưng đây cũng là một trường hợp bộ hai liên kết vì bên nội như một cấu thành,và thế bên ngoại hình thành một góc riêng biệt, nhưng phía chung cho cả hai góc chính là chồng-vợ. Đôi khi một trong những thành phần Có thể là, một thành phần con người thuần tuý ví dụ: Chồng-Vợ-Công việc của chồng hoặc chồng-Vợ-sự nghiệp của vợ. Có thể là sự hàn gắn nội tâm trong thời gian ngắn sẽ loại ra sự nhức nhối quá khứ đau đớn để nó không tái tổn thương những tình cảm của cá nhân thêm nữa, và nó giữ nguyên vẹn bộ nhớ để nhớ và nhận ra tam giác (bộ ba) nếu nó tái xuất hiện. Tôi cứ nghĩ về những lời này và tôi cảm thấy rằng việc chữa trị này không giới hạn chỉ cho tôi nhưng cho cả gia đình. Ví dụ, các con tôi vẫn ổn mặc dù trong hoàn cảnh một năm và mười tháng chia ly. Rose đạt đến giai đoạn mà cô có thể đủ khả năng nỗ lực lại một khởi đầu mới. Đâu đó trong cảm giác này phải thừa nhận có những nỗ lực yếu ớt, mà tôi đã cố gắng dâng vợ và con cho Chúa khi cầu nguyện.
CẦU NGUYỆN
Trong khi cầu nguyện, chúng ta phải nhớ rằng lời nguỵện sẽ dễ dàng hơn nhiều khi mọi thứ đều tốt đẹp. Khi mọi điều đi lệch hướng, theo bản chất tự nhiên của con người sẽ dừng cầu nguyện ngay và thấy giận dữ, khắt khe, thất vọng với Chúa. Như vậy, những người đó, những điều như vậy chúng ta gắn cho nhán hiệu như khởi nguồn của bất hạnh. Cầu nguyện khi tinh thần chán nản là một thách thức. Điều này dẫn chúng ta tởi điểm quyết định, ai ché ngự khoảng khắc này- Nó sẽ tức giận, thất vọng hay Cầu Nguỵện?
Trong khi chúng ta đang trong tâm trạng đau đớn và oán hận, cũng thưaf biết những thành phần này phù hợp với mạch cảm xúc của con người thế nào và sự phát triển của chúng. Dù bị kích thích hay có tác động bới những tình trạng tồi tệ đến từ bên ngoài, cảm xúc cơ bản đầu tiên lĩnh hội được chính là Đau Đớn. Nếu đau được nuôi dưỡng, (tính chất yếu hèn của chúng ta làm cho chúng ta tự nhiên nghiêng về nuôi dưỡng một loạt các cảm xúc tiêu cực, và đau đớn là một trong những điều đó), điều này phát triển thành Cay Đắng. Nếu Cay đắng đựơc nuôi dưỡng nó phát triển thành thù hận. Đau Đớn- Cay Đắng-Hận Thù trực thuộc dòng biểu hiện tiêu cực của hành vi con người. Điều này tăng tới diện rộng các tiểu biểu hiện trên tất cả các cấp độ. Sự oán hận là một trong số chúng. Một số khác chính là nói xấu sau lưng, bần tện, tàn ác, và không thiện cảm, trả thù. …đây chỉ đền cập tới một số điều. Trong hôn nhân, những yếu tố này hút vào tình Trạng Lòng Dạ Nhẫn Tâm đơn giản vi chúng ta không muốn thành thô thiển và bất luơng. Trái tim đòi hỏi phải tinh tế, nó muốn có ấn tượng là phả tốt đẹp, muốn xuất hiện với sự chấp nhận của xã hội, để có thể là một di sản để chọn lựa. Lòng Dạ Nhẫn Tâm chính là sự trá hình của nó.
TRẢI NGHIỆM
Tôi tái khảng định, khi tôi bắt đầu tìm kiếm Chúa như điều gì đó là thực, sau đó những điều thú vị bắt đầu xảy ra. Như tôi đã đề cập lúc đầu trong cuốn sách này, tôi đã cố giải quyết vấn đề của tôi dựa trên khả năng của tôi. Tôi cũng cố vận dụng trí tuệ để TÌM ra Nguồn giúp đõ. Nhận định của tôi lúc đó là Ra đi và Tìm kiếm sự bình an .Vào giai đoạn đó của đời tôi, tôi đã ở trên “ghế lái “, cố gắng chèo lái những động thái trong cuộc đời. Nói một cách bóng bảy, ngay cả khi đó Chúa Giêsu có đến, tôi sẽ vẫy Ngài một cách nóng vội như một trong những hành khách mà thôi và vẫn tiếp tục chạy vòng vòng để tìm kiếm giải pháp. Đến một trong các ghế hành khách và tiếp tục cuộc đua xung quanh cố gắng tìm giải pháp. Chỉ sau khi thất bại nhiều và qua những trù liệu sai, sau nhiều kỳ vọng tiêu tan và thất vọng , cuối cùng tôi đã cho phép Chúa Giêsu kiểm soát cuộc đời tôi. Đó chính là khi mọi thứ đã bắt đầu đi vào hoạt động. Tôi đã trải qua những kinh nghiệm rất rõ ràng.
– Điều làm tôi hết sức ngạc nhiên vì Chúa đã đáp lại nhanh thế nào – một lần gào lên và ngay lập tức chuông cửa reo .
– Tôi nhận ra Ngài có cách riêng để xử lý tình huống nhứ thế nào. Tôi nghĩ rằng tôi nên đi ra và gặp gỡ mọi người và tìm kiếm các giải pháp. Thiên Chúa bằng cách nào đó nghĩ khác. Ngài đã mang đến một người công chính tới nhà.
– Tôi nghĩ rằng mình phải, “khám phá” Thiên Chúa. Mặt khác,Ngài cho tôi thấy rằng Ngài đã “tiết lộ” bản thân. Ngài không phải là một gì đó cụ thể mà con người chúng ta chỉ việc đi tìm và khám phá.
– Tôi nghĩ rằng mình phải để tình hình dưới sự kiểm soát. Ngài đã dạy tôi, “hãy-đi” và để cho Ngài điều khiển. Tôi nghĩ rằng tôi nên hỏi những động thái của Ngài. Ngài đã chỉ cho thấy những điều đúng đắn để làm là hãy Phó thác nơi Ngài.
Khi tôi nhìn lại, tôi cảm thấy, tôi đã đi qua 3 giai đoạn riêng biệt. Chính là:
GIAI ĐOẠN 1:
Giai đoạn này tôi nghĩ rằng tôi biết tốt hơn. . . Tôi có tài xoay xở. . . Tôi có thể hướng dẫn số phận của chính mình. . . Tôi kiểm soát đầy đủ.
GIAI ĐOẠN 2 :
Giai đoạn tôi dành sự kiểm soát cho Chúa Giêsu,
NHƯNG
Tôi cảm thấy cần thiết phải tư vấn cho Chúa Giêsu và … chất vấn Ngài Giêsu. Nếu Ngài chọn con đuờng không phù hợp với điều mà tôi đã định được thực hiện, tôi nhanh chóng và sẵn sàng hỏi về động thái của Ngài ngay .
GIAI ĐOẠN 3:
Giai đoạn cho Chúa Giêsu kiểm soát đầy đủ. Biết rằng không có gì có thể sai lầm nếu Chúa Giêsu kiểm soát.Tôi hoàn toàn tin tưởng nơi Ngài để tôi có thể bớt căng thẳng. Điều này chính khi tôi bắt đầu kinh nghiệm về sự bình an.
Phép rửa trong Chúa Thánh Thành
Truớc khi chúng tôi tái hoà hợp, tôi thực hiện những bước không ổn định hướng tới Thiên Chúa, Thiên Chúa đến ban cho tôi một phương tiện để tiếp cận Ngài. Nó chính là ĐỨC TIN. Khi Đức tin phát triển, mối quan hệ của chúng tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Điều này dẫn đến việc giao nộp ý chí của tôi cho Thiên Chúa và sau đó sẽ đến một ngày Rửa tội bởi Chúa Thánh Thần. Vì mục đích dành cho đọc giả không phải Kitô hữu thì ‘Rửa tội bởi Chúa Thánh Thân” là một hình thức dành cho người lớn khi giao nộp quyền tự chủ của mình với Chúa. Hầu hết người Công giáo La Mã được rửa tội vài ngày sau khi sinh bằng nước. Phép bí tích này để công nhận họ là Kitô hữu . Bố mẹ đỡ đầu hay thân phụ của đứa bé thay mặt cho đứa trẻ nói những lời của buổi lễ. Sau này, khi những người có khả năng quyết định họ có thể quyết định tình nguyện được ‘tái rửa tội “trong Thánh Thần. Điều này được gọi là “Phép rửa trong Chúa Thánh Thần” Đây là một trong những nghi thức thực hành tùy chọn của nhà thờ.. Nó cũng là một thực tế ít biết đến trong các nghi lễ nhà thờ, vì thế, nhiều người Kitô hữu không đủ kiến thức trong lĩnh vực này có lẽ vì chúng có thể là lĩnh vực khác thực tiễn của nhà thờ.
Đối với tôi nghe về Phép Thanh tẩy trong Chúa Thánh Thần, thực tế là một cuộc đối đầu người đã trưởng thành. Và, tôi đã nhìn lại theo cách riêng lần đầu tiên trong quá trình ly thân. Tôi đã đọc một ít về nó trước đó, nhưng không thường xuyên và không có mối lên quan tới cá nhân tôi sau đó. Hãy để tôi giải thích khi tôi nghe về phép Tẩy của Chúa Thánh Thần, lần đầu tiên. Trong khi tôi còn là sinh viên tại Đức, tôi xem rất ít sách iết bằng tiếng Anh. Nó giống như việc tìm kiếm cục đá lạnh ở sa mạc Sahara. Trong một số cách không tự nhiên mà có thể sẵn có, nhưng rất hiếm. Những quyển sách này ví như vàng và rất hiếm, đơn giản chỉ vì chúng viết bằng tiếng Anh. Một ngày, một số người Đức, một người lạ, nói với tôi: “Tôi có một cuốn sách bằng tiếng Anh. Tôi không thể đọc tiếng Anh mà bạn muốn không? Tôi hăm hở vồ lấy nó. Đó là, ” Rượu mới thì tốt hơn” nó viết về cuộc đời của Robert Thorn.Tôi thưởng thức cuốn sách cũng lạ lẫm như cách cuốn sách đến với tôi. nó còn tiếp tục đi xa hơn. Tôi không biết tôi đã đưa nó cho ai, hoặc người nào đã giúp cầm nó đi từ phòng ký túc xá của tôi. Tất cả động lại một ấn tượng trong tôi là sự tìm kiếm Thiên Chúa và rửa tội của Robert Thorn trong Chúa Thánh Thần. Chẳng có gì hơn là một câu chuyện thú vị.
Tám năm sau tôi đã đủ vững vàng để đưa ra “quyết định có hiểu biết” thật đáng chú ý, những năm tiếp theo trong việc tìm kiếm của tôi hay hôn nhân của tôi, Thánh tâm Thiên Chúa biết tôi cần đọc cuốn sách này.. Đối với tôi, vào thời gian đó nó chỉ là một cuốn sách bằng tiếng Anh, và là cuôn sách hay, hiếm ,sang trọng để đọc ở nước ngoài. Một cuốn sách bỏ xó để thư giãn thay vì những công thức kỹ thuật, vật lý, cơ khí thô cứng và tất cả phần còn lại của những điều đó rất tuyệt vời, Ðức Chúa Trời sản sinh ra kỳ quan giáo dục. Tôi nhận ra rằng Phép Thanh Tẩy của Chúa Thánh Thần sẽ là giải pháp cuối cùng. Và trong tất cả sự công bằng Tôi có thể nói thật chân thành, tôi đã cố gắng thiết lập một mối liên hệ mạnh hơn với Thiên Chúa. Với tự do lựa chọn của tôi, tôi đã tiến mạnh theo hướng đó. Trong cách yếu đuối như cách nghĩ của con người , tôi nghĩ, “Bây giờ cuối cùng, tôi đã tìm thấy công thức để giải quyết vấn đề” Tôi đã nhận được Phép Thanh Tẩy của Chúa Thánh Thần trong khi chúng tôi vẫn ly thân. Đức tin và sức mạnh nội tâm đã tăng lên. Điều đó đã đến một thời kỳ cải thiện bình an và tôi cảm thấy rất tốt. Giai đoạn này được gọi là ” giai đoạn Tuần trăng mật ” nhưng vào thời gian đó tôi không có kiến thức về những đều chắc chắn khác. Tôi chỉ biết rằng đột nhiên sau một thời gian, bất ngờ vấn đề của tôi tăng lên rất nhiều.trong số những thứ khác hôn nhân của tôi quằn quại tồi tệ hơn. Trong kinh doanh, đơn đặt hàng trở nên ít hơn và xa hơn và thậm chí bị cản bởi một cách kinh ngạc vào phút cuối cùng và tai hoạ. Nhân viên công ty giảm xuống chỉ còn tôi và một người bảo vệ , trạm của nhà máy cách xa tới 35 KM. Lập tức, tôi hầu như hướng tới điểm mà tôi đã bắt đầu tự hỏi liệu tôi đã làm một đều sai lầm để đầu hàng bản thân mình với Chúa. Liệu Ngài thực sự thình lình bắt đượn sự tin tưởng vô lý của tôi với Ngài? Ngài đã chơi trò chơi thiếu thận trọng với cuộc sống của tôi và đưa tôi vào góc thất bại? Tôi thậm chí đã bắt đầu cảm thấy rằng tất cả lời nói và vệc làm trong tình trạng của tôi (tồi tệ như đã thấy, nó đã tốt hơn trước khi đầu hàng Thiên Chúa.Tôi bị cản trở hết sức. Cán bộ Hải quân là nguồn ủng hộ mạnh mẽ của tôi nhưng như số phận đã định, ông đã đi nước ngoài chín tháng làm sứ mệnh truyền giáo. Vì vậy, trong nhiều cách tôi cảm thấy bị mất mát, bị bỏ rơi và thất vọng vọng kinh khủng. Lại một lần nữa tôi xác định tìm câu trả lời như những gì đã xảy ra trong cuộc sống của tôi. Tôi tìm kiếm, cầu nguyện, đọc sách, đọc Kinh Thánh và đã thử mọi thứ có thể để giải quyết đều khó hiểu này . Như thể phước lành sẽ có, quý bà tương tự như tôi đã đề cập trước đó trong khi mô tả món quà của Đức Chúa Trời về công cuộc chữa bệnh nội tâm cho tôi. Chúng tôi đi cùng con đường và chúng tôi đã đi bộ cùng nhau. Tôi giải thích vấn đề của tôi cho cô ấy. Tôi đã nói với cô ấy, tôi không thể hiểu thế nào lại nhận được những điều tồi tệ hơn thay vì điều tốt đẹp hơn. Bây giờ tôi tự hỏi, liệu có phải là một sai lầm khổng lồ khi đầu hàng Thiên Chúa. Trước khi việc đầu hàng này với Đức Chúa Trời. tôi có vẻ có một số kiến thức về vài lĩnh vực. Bây giờ, ngay cả những nỗ lực để làm những điều mà tôi tưởng tượng được theo cách của Chúa sẽ dẫn đến sai lầm. Để làm cho vấn đề tồi tệ hơn, nỗ lực tốt của tôi được hiểu là hành vi yếu kém và thậm chí là ngu ngốc.
CÁM DỖ NƠI HOANG MẠC
Khi tôi kết thúc những gì tôi phải nói, quý bà này cho biết, chỉ trong một câu,” Greg, bạn chuẩn bị trải qua những cám dỗ trong hoang mạc ”. Chỉ một câu! Và chi nói một câu này đã có âm lượng với tôi. Nó làm hài lòng tâm trí đang tìm kiếm của tôi. Tôi biết ngay lập tức những gì mà quý bà đề cập đến. Do đó, khi tôi về nhà tôi đã đọc Kinh Thánh và đoạn về sự cám dỗ nơi hoang mạc. Cơn cám dỗ nơi hoang mạc của Chúa Giêsu được mô tả trong Matt 4:1-11, Matt 4:1-11, Mac-cô 1:12 -13, Mark 1:12 -13, Luka, 04:01 -13. Luke 4:1-13,
Tôi ngay lập tức biết rằng tôi đã có câu trả lời mà bấy lâu tôi đã tìm kiếm, và, khi tôi đọc và cầu nguyện theo bài đọc trong đọc Kinh Thánh, thì số phận tang thương của tôi càng dễ giải thích. Mặc dù tôi đã nhận được câu trả lời, tôi nhất định vẫn cầu nguyện với Đức Chúa Trời để tái xác nhận rằng đây là giải thích thực sự của Ngài . Vài ngày sau, tôi đọc hoàn toàn khá bất rằng ở hầu hết các trường hợp, sau khi người ta nhận được Phép ThanhTẩy của Chúa Thánh Thần, những người này thấy được kinh nghiệm cám dỗ nơi hoang dã ”.
Tôi nỗ lực cố ý viết ra điểm này bởi vì bằng cách nào đó thông qua các kênh giao tiếp với những người đã giúp đỡ tôi trên con đường dẫn đến Đức tin, điểm này bị bỏ qua. Nhiều giờ đau đầu có thể tránh được, nếu tôi biết đến thời điểm này. Có lẽ, Thiên Chúa trong sự khôn ngoan thần thánh của Ngài đã chọn để cho tôi kinh qua trong quá trình khám phá câu trả lời chứ không phải là giải thích nó trước khi Thanh Tẩy trong Chúa Thánh Thần? Có thể , trải qua những thử thách là cần thiết để sau này viết về nó. Dù lý do gì đi nữa tôi chắc chắn rằng điều giải thích này sẽ hữu ích cho người khác. Vì vậy, tôi lại cầu nguyện để tôi có cái nhìn sâu sắc cho dù điểm này chỉ liên quan tới tôi hoặc cho dù đó là điểm quan trọng cho người khác. Làm thế nào để truyền đạt điều này tới người khác không? Một lần nữa, trong khi đọc Kinh thánh. Tôi được cảnh báo bất ngờ khi đọc nhữ lời sau đây,
Máccô 1:12 -13
“Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa. (13) Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xatan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.”.
Mark 1:12 -13
“AND IMMEDIATELY, (AFTER THE BAPTISM) THE SPIRIT DROVE HIM INTO THE WILDERNESS. AND HE WAS THERE IN THE WILDERNESS FORTY DAYS, TEMPTED BY SATAN, AND WAS WITH THE WILD BEASTS.”
Rõ ràng những cám dỗ nơi hoang điạ luôn luôn theo sau là ThanhTẩy trong Chúa Thánh Thần. Điểm tôi muốn nói với độc giả là làm cho họ nhận thức được về đièu này và không bị ngạc nhiên (như tôi đã ngạc nhiên), – khi nó xảy ra. Kiến thức về điểm này sẽ thấm nhuần tốt hơn và thường rất cần thiết cho ý nghĩa của hy vọng, tin cậy và sẽ thấy sức mạnh để trải qua các giai đoạn. Mặc dù giai đoạn này rất khó chịu, tôi nghĩ rằng nó rất cần thiết để trở nên mạnh mẽ. Sau khi trải quagiai đoạn này, người ta sẽ có những thế mạnh nội tâm và sự tự tin để chịu đựng thêm vì hiểu biết trước rồi . Khi chúng ta nói về các chủ đề ThanhTẩy trong Chúa Thánh Thần, là tôi muốn đề cập rằng khi một người nhận phép Thanh tẩy trong Chúa Thánh Thầnh thường đi kèm một giai đoạn đầy nước mắt , có lẽ trong góc riêng tư của người ta. Đây là một sự kiện đã phổ cập, do đó, chúng ta không nên nói thêm . Chỉ cần coi nó như bình thường. Đi kèm theo là nước mắt cũng là bình thường bởi nó thoát khỏi để hàn gắn nội tâm. Tôi viết điểm này cho các độc giả nam của tôi bởi vì họ có thể cảm thấy khá lo hay xấu hổ. Có lẽ, một số độc giả Công Giáo đang tự hỏi, sao tôi không nghe nói về phép Thanh Tẩy trong Chúa Thánh Thần. Đó là điều mới không? Câu trả lời là, Không – Không. Kinh Thánh đã trích dẫn Phép Thanh tẩy trong Chúa Thánh Tẩy này vào một số dịp.Ví dụ:
“Acts of the Apostles, Chương 2 mô tả việc Thanh tẩy này. Sau đó, một lần nữa, Sách Sáng thế Acts of the Apostles 10:23-48
“The book of Acts” Die Apostelgeschichte, Chapter 2 describes this Baptism. Then again, Acts Die Apostelgeschichte 10:23-48
Trong thực tế, Việc Thanh Tẩy bằng nước và Chúa Thánh Thần đã được xác nhận bởi Chúa Giêsu. Xin đọc Gioan 3:1-7. John 3:1-7
Chúa Giêsu TRẢ LỜI, “Ðức Giêsu đáp:
Gioan 3:5
“Thật, tôi bảo thật ông:không ai có thể vào Nước Thiên Chúa,nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.”
John 3:5
JESUS ANSWERED, “MOST ASSUREDLY, I SAY TO YOU, UNLESS ONE IS BORN OF WATER AND THE HOLY SPIRIT, HE CANNOT ENTER INTO THE KINGDOM OF GOD.”
Trong sự khiêm nhường., chúng ta biết rằng không ai có thể biết được trí tuệ hoàn hảo của Thiên Chúa. Chúng ta chỉ cố gắng giải thích điều này bằng sự cố gằng tối đa có thể của con người. Đôi khi mọi người nghĩ rằng họ có thể nhận được Chúa Thánh Thần trong phép Thanh Tẩy trong Chúa Thánh Thần do “xin” Ngài hoặc “chờ đợi Chúa” Đây là những giải thích nhầm lẫn.. Chúa Thánh Thần không thể có được thông qua hành vi của chúng ta. Các CHA, Ngôi Lời (Chúa Giêsu) và Thánh Thầnh là một, họ đã thống nhất hoàn hảo và họ không làm việc loại trừ cho một ai hay người khác. Cách duy nhất để nhận được Chúa Thánh Thần là để xác nhận rằng Chúa Giêsu Kitô là Chúa trong cuộc đời BẠN. Đó là Chúa Giêsu Kitô là Chúa chân thành trọn vẹn trong và là cuộc đời của bạn. Nói cách khác Chúa Thánh Thần đến như kết quả của việc chấp nhận Chúa Giêsu Kitô là Chúa một cách hoàn toàn. Khi chúng ta nói hoàn toàn, có nghĩa là Ngài không được đặt ở một vị trí được chia sẻ trong sự lựa chọn của chúng ta trong cuộc đời đối với giai đoạn chiếm đóng với thần khác. Những vị thần khác có thể là những vật chất khác nhau. – Ví dụ, để vẫn tiếp tục phục vụ cho các tôn giáo khác, bùa hoặc thích thú về Tiền bạc, Quyền lực, Danh tiếng, Giàu có, ăn uống, cờ bạc, tệ nạn vv, như những thứ có chủ quyền quan trọng và ý nghĩa. Chúa Thánh Thần đã phán như một lời hứa
Gioan 15:26
“Khi Ðấng Bảo Trợ đến,Ðấng mà Thầy sẽ sai đến với anh em từ nơi Chúa Cha, Người là Thần Khí sự thật phát xuất từ Chúa Cha, Người sẽ làm chứng về Thầy”
John 15:26
“BUT WHEN THE HELPER (HOLY SPIRIT) COMES, WHOM I SHALL SEND TO YOU FROM THE FATHER, THE SPIRIT OF TRUTH WHO PROCEEDS FROM THE FATHER, HE WILL TESTIFY OF ME.”
Vì vậy, một số độc giả Công Giáo của tôi có thể tự hỏi phải lĩnh hội thế nào mà không được biết. Câu trả lời là: Nó được biết và được thực hành; Các Bí Tích Thánh Xác nhận là đặt tay và xức dầu Chúa Thánh Thần. Nó cũng để nhận được “quà và hoa trái của Chúa Thánh Thần” . Cũng rất giống như Phép Rửa tội trong Chúa Thánh Thần. Hầu hết người Công giáo và Tin lành nói chung nhận được thêm sức khi họ đang ở tuổi thiếu niên. Người ở độ tuổi thiếu niên đã trưởng thành và có cái nhìn phù hợp với độ tuổi của chúng. Phép Rửa trong Chúa Thánh Thần dành cho người lớn cũng tương tự, ngoại trừ việc đó là “Đổi mới” về các phép bi tích Thêm sức, thời gian này với một mức độ khác nhau về tuổi tác,do vậy có sự trưởng thành và nhận thức sâu sắc hơn. Quá trình này là không bắt buộc bằng mọi cách. Nhưng chắc chắn việc làm mới lại các phép bi tích có những cách cử hành khác nhau. Một thiếu niên nhận Bí tích Thêm sức thường gắn liền với quần áo mới và một lớp học đầy đủ của thanh thiếu niên và là một dịp lễ hội. Có lẽ, người đó sẽ nhận được quà tặng từ cha mẹ và người thân đó là ngày hội thật hoan hỉ. Ở cấp độ dành cho người lớn, đó là tinh thần hướng nội hơn.
TRUNG TÂM LINH THAO (Divine Retreat ) – Muringoor – Kerala – Ấn Độ.
Tại Trung tâm Muringoor là một trong những địa điểm đáng kinh ngạc nhất mà tôi đã từng đến trong thời kỳ tìm kiếm Thiên Chúa. Trong chuyến viếng thăm đầu tiên, tôi không chắc chắn về những gì mình mong đợi. Những kinh nghiệm rất tuyệt vời, rất hài lòng cho cá nhân muốn tìm kiếm Thiên Chúa mà tôi đã trở lại một vài tháng sau đó với bản thảo của cuốn sách này. Một tập giấy dày 80 mm. Tôi đến ngồi trước Chúa và xin Ngài hướng dẫn về cuốn sách này. Tôi chỉ dành một tuần ở đó. Vì tôi không có ý định viết cuốn sách này ở đó, chỉ là cách tôi thể hiện với Chúa điều tôi đang làm. Nó có vẻ giống như đứa trẻ cầm một bản thảo đi xa 400 Km, đến một nơi khác, trong khi chúng ta biết rằng Thiên Chúa ở khắp mọi nơi. Ở đây tôi đã thay đổi y định để viết cuốn sách bằng tiếng Anh thay vì tiếng Đức. Tôi chẳng hỏi ai và cũng không ai nói với tôi làm như vậy. Nó chỉ là một cảm giác. Tôi đơn giản cảm thấy rằng viết cuốn sách này có thể cho nhiều độc giả đọc thôi. Kỳ lạ, giờ đây tôi sống ở Canada. Bây giờ nó có vẻ rõ ràng cho tôi tại sao tôi phải đổi một ngôn ngữ yêu quý lấy một ngôn ngữ phổ quát hơn. Khi tôi bắt đầu cuốn sách, tôi không bao giờ có ý tưởng sẽ đến Canada, hay sống một mình ở đây và đưa gia đình tới sống ở đây. Cách của Thiên Chúa thật tuyệt vời mà đôi khi vì vậy chúng ta chỉ có thể nắm bắt nó từ một góc nhìn khoảng cách trong khoảng thời gian. Trong cuốn sách kế tiếp của tôi, Ý định Thiên Chúa , tôi sẽ viết về kinh nghiệm của tôi tại trung tâm tuyệt vời này. Tại thời điểm này, tôi sẽ chỉ đề cập đến một số điểm về nơi này. Trung tâm này tại Nam Ấn Độ. Trung tâm tiến hành tu đạo tất cả 365 ngày trong một năm. Tu đạo là kiểu “Sống theo cách tu trì ” được bắt đầu vào thứ Bảy và kết thúc vào thứ Bảy sau. Số lượng người đến để tu đã phát triển. Khi tôi viếng thăm Trung tâm Divine Retreat lần thứ ba, đồng thời có bài thuyết giảng quanh khuôn viên bằng bảy ngôn ngữ. Các nhóm nói tiếng Anh được khoảng 3.000 người; các nhóm ngôn ngữ khu vực ứơc tới 18.000 người. Các nhóm ngôn ngữ khác nhỏ hơn. 22.000 người là một tuần của cộng đồng. Khi vào những ngày nghỉ các cuộc tụ họp còn lớn hơn. Không đặt chỗ trước. Ai đã đến thì vào.Các Cha và ban tổ chức tin rằng không ai tìm kiếm Thiên Chúa mà bo đi cả; Họ được cung cấp giường, thực phẩm, tiện nghi phòng tắm hoặc những gì cần thiết. Không một ai bị ho, cảm lạnh, khó tiêu hay bệnh nào do nhiều người dân tụ tập đột ngột. Bên cạch đó họ nhận được sự chữa trị trong cơ thể; Linh Hồn và Thánh Linh. Chỉ cần cho 22.000 người ăn trong vòng một giờ là một sự tái hiện các phép lạ của Chúa Giêsu cho nhiều người ăn. Điều kỳ diệu này được lặp đi lặp lại 3 lần trong một ngày cho tất cả 365 ngày trong năm. Trong bất kỳ hoàn cảnh chung khác nào người ta đều đẩy và kéo nhau để cố gắng đứng vào hàng trứơc để lấy thực phẩm. Ở đây thì Không. Bất kỳ nơi khác nào đều có chưởi thề, vung nắm tay vì không đủ kiên nhẫn. Ở đây không thế. Mỗi người đều có sự an bình ngay trong lòng rồi. Không ai lo lắng sợ hết thức ăn. Không bao giờ có vậy. Trợ giúp lần hai. Không vấn đề. Vào ngày thứ Tư là “Lễ dành cho vợ chồng “. Quý bà nói với tôi với cảm xúc tuyệt vời, rằng Lễ cưới của họ đã không thể bằng phần nhỏ ý nghĩa và thiêng liêng của thánh lễ này.Thật phúc điều đó xảy ra rất thiêng liêng. Phép lạ xảy ra do Đức tin đôi khi xảy ra trước khi người ta nhận thấy. Khi tôi trở lại Bangalore, tôi thực sự tự hỏi làm thế nào phép lạ có thể xảy ra một cách thường xuyên và ở Bangalore bạn không thể nghe về chúng. Bangalore có dân số khoảng 4. 5 triệu người. Vì vậy, Bangalore không thể được coi là một hạt nhỏ trong cảnh quan dân số. Có lẽ phép lạ nào xảy ra, nhưng bao nhiêu người thực sự nhận biết về phép lạ và thực sự thấy chúng xảy ra? Sau đó một ngày, tôi cảm thấy đã có câu trả lời. Tại Muringoor, trong khu vực duy nhất vài mẫu Anh, 20.000 người hoặc nhiều hơn đang ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa trong sự hợp nhất. Nó là Sức mạnh của Cầu nguyện rằng thật tuyệt vời. Thánh Kinh chép: Thiên Chúa hiện diện trong lời cầu nguyện của dân Người. – Lời này trích từ Thánh vịnh , Ps 22:3
Tái hoà hợp
Sau khi chúng tôi vá víu, quả thật đã có một thời gian hài lòng vĩ đại, và tôi sẽ cố gắng đoạt lại một vài khu vực của sự hài lòng đó. Đây sẽ là:
- Hạnh phúc giữa hai chúng tôi.
- Hạnh phúc với con cái và cảm xúc của chúng.
- Hạnh phúc với tất cả các thành viên trong gia đình.
- Một cảm giác hạnh phúc để biết rằng mọi điều đang tiến triển tốt, – mãi mãi.
- Một cảm giác bình an trong Chúa, một cảm giác mạnh mẽ về lòng tin và sự phụ thuộc vào Chúa. Một cảm giác an toàn mà Đức tin có thể mang lại. Một ý thức bảo đảm rằng Tín thác Thiên Chúa sẽ giúp chúng tôi vượt qua những trở ngại khác, có thể đến trong tương lai.
Ngoài những thứ có đựơc ở trên là một bất ngờ và công cuộc kinh doanh “Phất” ngoài sức mong đợi. Nó vượt xa tất cả các kế hoạch và sự mong đợi. Trong vòng năm tháng, chúng tôi đã đạt được mục tiêu kinh doanh của năm.Trên tất cả, đây là một thời gian bình an.
CUỘC TẤN CÔNG NGUY HIỂM TÁI XUẤT
Đột nhiên vào một ngày bất ngờ , rắc rối dường như ào vào làm hãi hùng một gia đình và thêm vào đó là hợp đồng kinh doanh dường như bị đe doạ huỷ bỏ. Hợp đồng làm ăn với lượng tiền đáng kể cũng như một cơ hội để xuất khẩu. Sự xuất hiện của những khó khăn thực sự làm tôi cảm thấy thất vọng. Tôi cảm thấy lo âu vì những lý do khác nhau, nhưng hai lý do chính là:
(a) sẽ không thể chịu đựng được để vượt qua một cuộc khủng hoảng gia đình khác . Tôi không thể tưởng tượng được làm sao tất cả chúng tôi sống sót sau cuộc khủng hoảng đầu tiên. Đó là một phép lạ. Tuy nhiên, cho dù chúng tôi có thể có sức mạnh hoặc sức chịu đựng để đi qua cuộc khủng hoảng khác có thể là lời đoán của bất kỳ ai. Đó chính là điều lo lắng của tôi.
(b) Trong toàn bộ quá trình ly thân, tôi có gia sản tốt để kinh nghiệm về Chúa. Dần dần, tôi theo Ngài với lòng tận tụy và phận làm trai hơn hẳn trứơc kia. Tôi bắt đầu tin tưởng Chúa hơn. Tôi được khuyến khích yêu Ngài nhiều hơn nữa. Trở nên dễ dàng hơn khi nói chuyện với Ngài mọi lúc. Thiên Chúa trở thành thực tế hơn với tôi. Tôi đã phụ thuộc vào Ngài. Có sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi. Trước kia, “tôi (một mình) chỉ đạo cuộc đời tôi” bây giờ nó là: “Lạy Chúa, xin chỉ cho con điều Chúa muốn. Giúp con hiểu Ngài muốn con làm gì . – không phải con, nhưng là Ngài (Thiên Chúa)”. Mặc dù tất cả những điểm yếu đuối của con người và thiếu sót của con, con cảm thấy một cách trung thực, mà con chân thành cố gắng theo Ngài. Giờ với sự nổi của mối nguy hiểm tiền năng làm cho con thấy thất vọng về Chúa hơn vì tình hình chung. Tôi nhấn mạnh những từ ngữ, tôi cảm thấy. . . Bởi vì “cảm xúc của tôi” là một điều và thực tế có thể là điều gì đó hoàn toàn khác nhau. Cảm xúc, sau tất cả, là cách diễn giải của chúng ta, chính điều đó mà chúng ta cho phép tâm trí đánh bại mình. Đó là nỗi lo của chúng ta. Vì vậy, với những cảm xúc từ trái tim ,tôi đã Thưa với Thiên Chúa những gì tôi cảm nhận được. Trong tất cả sự ngay thật, tôi Thưa với Ngài rằng tôi cảm thấy vỡ mộng vì Ngài. Trong một thời gian dài liệt kê ra nhiều lý do có thể dẫn đến thảm họa nếu Ngài không dập tắt các tích tụ dẫn đến sự bất hoà với gia đình khác. (Đây tôi không nghi ngờ rằng Thiên Chúa không nhận thức được những hậu quả của một đợt phun trào trong gia đình khác, nhưng tôi phải thông báo Cảm giác của tôi.). Tôi cũng đã làm những gì tôi thường không làm và điều này muốn nói cho bất kỳ ai biết trong quá trình tranh luận về tất cả những gì tốt tôi đã làm trong quá khứ hoặc hiện tôi đang làm. Ở đây, tôi sẽ trình bày từng bước bước để tiếp cận Ngài. Tiến trình nào tôi đã thực hiện để theo Ngài. (Theo mặc dù nó đã được hoàn tất). Tôi đã thưa với Thiên Chúa bao nhiêu lần để tôi tin tưởng Ngài và phụ thuộc vào Ngài. (đó là thực tế). Sau một thời gian lâu dài và mệt mỏi, cuối cùng tôi đã nói trong giận dư. “Lạy Chúa những điều Ngài giải thích cho con là những kinh nghiệm có khả năng gây chết người?”
CẤP BẬC MỚI
Thật thú vị, qua một quá trình độc diễn kéo dài , Thiên Chúa có vẻ không nói một lời. Chỉ sau khi tôi thưa rằng: Xin cho biết con những gì Ngài muốn giải thích cho con, và con đã có điều khiếm nhã gì trong mối quan hệ của con với Ngài và do đâu bây giờ. Khá ngạc nhiên, dường như Ngài để làm cho tôi cảm nhận, rằng tôi có mối quan hệ với Ngài chỉ ở mức độ YÊU (EROS) thấp thông thường. Tôi coi Ngài như là một “Nhà cung cấp” để đáp ứng mong muốn của tôi, và để làm tôi thoát khỏi khó khăn. Bây giờ, tôi đã đạt đến một điểm về mối quan hệ là PHILIA – một dạng thái độ 50-50. Tôi sẽ thực hiện một phần của tôi bằng cách cầu nguyện, tận tâm, và tin tưởng nơi Ngài và ngược lại tôi dự kiến Ngài sẽ thực hiện phần của Ngài. Chính sự soi sáng về điểm này đã làm tôi suy nghĩ một cách sâu sắc. Tôi biết bằng cách nào đó Ngài đã nói với tôi:
- Tôi đã ở đâu và tôi đang ở đâu.
- Đó là một cách để nói cho tôi những gì xảy ra với tất cả mọi người khi họ thực hiện cuộc hành trình Đức tin đẻ cảm nghiệm về Chúa một cách riêng.
- Tôi cũng thấy rằng Thiên Chúa giờ cũng mang về nhà những điểm đó, đã có một mức độ cao hơn mức PHILIA.Đó là mức AGAPE( Kinh ngạc) (tương tự) về Đức tin nơi Ngài.
Khi đó tôi nghĩ nhiều hơn về nó, tôi nhận thấy đây là mức độ phân tách từ người tốt tới Thánh. Các vị Thánh không phải là người phi thường, họ cũng không phải là người đặc biệt của Thiên Chúa, họ cũng không phải là những người làm phép lạ. Họ chỉ là những người liên tục yêu Thiên Chúa với một mong mỏi ở cấp độ AGAPE. Họ đã cố gắng phục vụ Thiên Chúa một cách trung thực hơn.Họ đã làm cho dù những khó khăn và cám dỗ và cảm thấy tuyệt vọng và cảm giác mòn mỏi.Khi tôi nghĩ nhiều hơn về điểm này, tôi bắt đầu nhận ra rằng sự lựa chọn của họ là NHIỀU, nhưng quyết định của họ là MỘT. Tôi nói điều này vì nhiều lần họ phải đối mặt với sự lựa chọn để lấy một con đường dễ dàng hơn. Những đường dẫn dễ dàng hơn kia sẽ mang lại cho họ sự tiện nghi, sự giàu có, vv nổi tiếng, nhưng quyết định của họ là luôn luôn MỘT – để yêu Thiên Chúa vị tha như con người của họ. Họ đã yêu trong trải nghiệm về đau khổ,cám dỗ, thử thách cam go và đau khổ. Đó là hành động theo quyết định; để theo Chúa qua sự trung kiên do đó đã cho họ sức mạnh để tiếp tục, để trở thành phi-bình thường, để trở thành đặc biệt trong công việc của Thiên Chúa và có lẽ thậm chí làm phép lạ.
Bởi thời gian này, gia đình tôi đã trở lại và những người đã gặp chúng tôi thể hiện phản ứng của họ, một số thấy bất ngờ, những người khác thể hiện sự vui vẻ, và một số lại đưa ra những suy nghĩ trực tiếp. Một người hỏi, “Vì vậy, gia đình của bạn bây giờ lại về với bạn?” Theo cách không chắc chắn, Tôi trả lời: ” đến nay cũng ổn. “Người này ngay lập tức trả lời:” Khi Chúa hàn gắn, Ngài làm hoàn hảo. Với Thiên Chúa Không có kiểu 50/50” . Đó là cách trả lời ấn tượng và tôt bụng của Thiên Chúa cho tâm hồn không chắc chắn của tôi, TIN TƯỞNG NGÀI. Câu trả lời này làm rõ rệt hơn bởi tôi không bao giờ nghĩ người đặc biệt này lại là người mộ đạo phi thường. (Sau này, tuy nhiên, tôi đã phát hiện rằng người đàn ông này thực sự rất mộ đạo).
Trong gây phút, Ngài đã sử dụng những cá nhân như vậy, chỉ là một người từ địa phương, để đưa lời của Ngài. Kỳ lạ sau khi tôi nhận ra điều này, vấn đề của tôi được dỡ bỏ. Tôi viết những kinh nghiệm này vì tôi biết rằng phải mất rất nhiều công sức để chúng ta đồng hành trong Đức tin. Tôi cũng biết nhiều người khác sẽ đưa ra quyết định này. Nhưng như tôi họ cũng có thể cảm thấy có sự cản trở, nếu điều gì đó đi lệch hướng sau khi họ nỗ lực chân thành theo Chúa. Và cũng giống như tôi, họ cũng có thể cảm thấy vỡ mộng. Chúng ta không bao giờ tưởng tượng ra được chúng ta phải đối mặt với những tấn công của chán nản trong tương lai. Chúng ta không bao giờ tưởng tượng được rằng sau khi chúng ta đã thực hiện một số tiến bộ trong Đức tin rằng quỷ sẽ vĩnh viễn chán nản và chỉ vẫy khăn chào và quay lại địa ngục mãi mãi. Sau khi chúng tôi tái hoà hợp, con của tôi ngay lập tức quan tâm đến Đức Chúa Trời vĩ đại và thần diệu Người đã làm cho cha mẹ của chúng và làm cho chúng tôi thành một gia đình hạnh phúc. Rose mất nhiều thời gian hơn. Cô hoàn toàn không chắc chắn vệc gì đã xảy ra và làm thế nào giải thích điều đó được. Vì vậy, cô dõi theo và chờ đợi.
Một ngày vào tháng 3 năm 1995, một quý bà đến văn phòng của tôi và hỏi xem chúng tôi muốn mua hai vé để tham dự 5 ngày Tu đạo (Retreat). Vé là 20 Rupi(20 đồng tiền Ấn độ) cho một người (khoảng US $ 0 60). Hãy để chúng tôi không bị mắc bất kỳ sai lầm nào, vì kiếm 20 Rupi ở Ấn Độ khó ngang với một người ở Hoa Kỳ kiếm được $ 20. Quý bà này đến lúc 3 giờ chiều dưới trời nắng cháy.Tôi không muốn làm bà thất vọng. Tôi mua hai vé và sau đó nói với Rose, “Anh không có tiền để mua cho em một chiếc áo khoác nông, vì vậy anh mua vé này, để chúng ta có thể tham dự cuộc thuyết giảng và cầu nguyện” Cô ngay lập tức lập kế hoạch cho 5 ngày. Tất cả thời gian từ 8:00-tới 5:00. Làm thế nào chúng tôi có thể đóng cửa văn phòng?Tôi đề nghị như đổi ca. Rose tham dự các buổi sáng và tôi sẽ tham dự các buổi chiều và chúng tôi sẽ chuyển đổi tùy thuộc vào các cuộc hẹn kinh doanh.
Cô tham gia một phần và không nghiêm túc. Sau đó đột nhiên trong lần Nhận phép Thanh Tẩy trong Chúa Thánh Thần, cô thay đổi. Sau đó, cô cảm thấy mình cần phải tham dự tất cả các cuộc thuyết giảng và cầu nguyện, mà cô đã bỏ qua. Thiên Chúa đã thương xót, sáu tháng sau đó, cùng nhóm đó trở lại, và lần này chúng tôi đã khóa cửa văn phòng và đi hẳn 5 ngày. Thật phúc đức. Trước khi buổi cử hành kết thúc, một khách hàng gọi tôi lúc 9 giờ tối, vì ông đã cố tìm tôi cả ngày và đã đặt hành qua điện thoại. Thật dễ dàng hơn cho cả gia đình cùng nhau ôm lấy Thiên Chúa. Cho đến khi Rose tìm đến dạng trải nghiệm tinh thần này, như thể chúng tôi có hai bức song ĐỨC TIN khác nhau. Phải mất 5 năm để đạt tới điểm này và thường xuyên, tôi đã từng thưa với Chúa. Con sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nếu Rose cũng thực sự trải nghiệm qua Ngài. – Sau đó sẽ dễ dàng hơn cho con tìm kiếm đời sống Đức tin của con trong Ngài.
Thiên Chúa có chiều kích thời gian của riêng Ngài. Tại sao phải qua 5 năm trước khi Rose có thể trải nghiệm sâu sắc hơn, tôi không biết. Tất cả Tôi biết rằng thời gian của Thiên Chúa thật hoàn hảo. Vì kinh nghiệm này, thậm chí Đức tin con cái trở nên hiểu biết hơn. Hãy tưởng tượng xem trọn vẹn 5 năm, tôi luôn khẩn cầu Đức Chúa Trời làm điều gì đó. Tôi đã cố gắng thậm chí đưa ra cả lý do lợi thế cho Ngài. Và sau đó, một ngày, trong hoàn cảnh thời gian hoàn hảo của Ngài, Ngài ban cho giải pháp trong vài giây. Một người bạn của tôi đã từng nói, “Di chuyển trong Đức tin như đang chèo thuyền và cố gắng di chuyển lên thượng nguồn. Ngay cả đứng yên một nơi nhưng vẫn phải giữ tay chèo..
LỜI CẢM TẠ
Việc trở lại của gia đình thật có nghĩa rất nhiều với tôi. Những trang này là một nỗ lực khiêm tốn cảm ơn Thiên Chúa vì lòng thương xót và tốt lành của Ngài. Cùng lúc muốn chia sẻ và khuyến khích những người đang trải qua một tình huống tương tự, hoặc với bản thân hoặc với những người được biết họ. Cũng là bằng chứng của tôi cảm ơn Rose, Ramona và Dominic là những người hứng chịu thực tế, có lý trí quý giá đã cho tôi sức mạnh và động lực để vượt qua sự khác biệt của chúng tôi và có ý nghĩa lớn trong việc tìm kiếm thêm Đức tin nơi Thiên Chúa. Nhiều lần tôi dạo qua “Dòng – ký uớc” và nhớ lại hàng nghìn trải nghiệm tốt đẹp và vui vui thích của Dominic, Ramona và Rose. Họ thật vĩ đại và đã đọng lại trong ký ước tuyệt vời và còn có giá trị trong mọi nỗ lực để chiến thắng trong cuộc đấu tranh này. Một số các giai thoại vui tôi muốn viết, có thể trong một cuốn sách khác. Đặc biệt cảm ơn tới mẹ của Rose (và Bố đã qua đời trước khi chúng tôi lập gia đình) và cha tôi đã kiên vững cầu nguyện với chúng tôi và mỗi cách mà con người có thể. Đối với tất cả thân nhân những người đã cố gắng cầu nguyện và gúp đỡ. Không có từ ngữ nào đủ để diễn tả hết lòng biết ơn đến Cán bộ Hải quân và gia đình ông, vì đã hướng dẫn tinh thần và hỗ trợ. Điều này trong cuốn sách của tôi có thể là vị trí thích hợp,tôi muốn viết một vài lời về mẹ của Cán bộ Hải quân – Khi Cán bộ Hải quân rời Hải quân để trở thành người thuyết trình trọn toàn thời gian cho việc truyền giáo, ông đã đi trước thời đại của mình. Không ai biết chính xác điều gì đã làm lên ” Người giáo dân mang Sứ mệnh”này. Sỹ quan Hải quân đã tổ chức cuộc họp cầu nguyện tại nhà cha mẹ mình, ông cũng sống ở đó. Dần dần, càng ngày càng đông người hơn đến. Người dân đến không phải vì họ biết vị sỹ quan Hải quân hay gia đình ông. Họ chỉ đến vì lời từ truyền miệng. Phòng lớn của họ không thể chứa tất cả mọi người và mỗi tuần tiếp theo, lại có nhiều người hơn. Mẹ của sỹ quan Hải quân đã mở thông cửa vào các phòng khác để có đủ chỗ, một số cách. Thật vậy, mẹ của ông đã biến căn nhà và phòng của bà thành ngôi nhà dể tiếp đón đủ mọi thành phần và người lại để họ có thể đến nghe Lời Chúa. Theo cách nào đó, vịêc làm của mẹ người sỹ quan Hải quân làm tôi nhớ đến một phụ nữ tên là Lydia trong Kinh Thánh (Acts 16:14-15.,) L (Cv 16:14-15 ) đó là một phụ nữ rất tốt, bà đã dùng ngôi nhà của mình cho thánh Phaolô rao giảng Tin Mừng. Trong thời ở trường cũ của mình, ông nhận ra nhiệm vụ của mình và biến một thính phòng của truờng vào mỗi thứ năm được sử dụng tuỳ ý trong phong trào cầu nguyện mới. Khán phòng này có sức chứa khoảng 400 chỗ ngồi. Tôi thường thấy vào thứ năm bình thường họ tụ tập đông đén mức người ta đã phải đứng trên bất kỳ không gian nào có sẵn. May mắn thay người ta dùng cửa sổ làm chỗ ngồi. Những người ít may mắn hơn phải tham dự từ bên ngoài hội trường nghe qua các cửa sổ và cửa mở. Nếu một hội nghị thành phố mở rộng đơn giản cần thiết cho một nhóm ngôn ngữ thì không có hội trường nào đủ lớn để chứa. Một sân bong đá cũng có kích cỡ theo quy định. Ngày nay, có rất nhiều cuộc cầu nguyện trên tất cả các thành phố, và tại thị xã, thành phố trên khắp Ấn Độ. Cử chỉ cao quý của mẹ sỹ quan Hải quân đã dành nhà của mình cho mọi người đến cầu nguyện, từ tuần này sang tuần khác để các cuộc cầu nguyện của Chúa diễn ra và mang lại vô số người được đào sâu hơn vào Chúa. Chúa đã nhân rộng lòng độ lượng của bà bằng cách cho phép vô số các nhóm cầu nguyện mở rộng trên khắp Ấn Độ. Ngày càng có nhiều người vẫn đến mỗi ngày trên cả nước. Ngôi nhà hội họp nhỏ bé đó bắt đầu khoảng 1984, thống kê vào năm 1990 với con số lớn đến mức mà không thể tính cho đên nay. Sự Đổi mới Uy tín Công Giáo lớn mạnh từng phút. Cũng nhờ rất nhiều đến những nhà văn khác nhau, họ đã giúp tôi tìm đến Thiên Chúa qua các tác phẩm của họ? Tôi cũng cảm ơn họ, vì tôi đã học được rất nhiều từ họ.Sáu người trong số họ, tôi đã đề cập đến bằng tên và đã đặt bài viết của họ trong cuốn sách này. Vì tôi thấy có rất nhiều ý nghĩa trong những gì họ đã viết. Đây cũng là cách khiêm tốn để nói lời cảm ơn của tôi đối với họ. Tôi đã đặt bài viết của họ trong cuốn sách này bởi tôi muốn viết thêm nhiều; cuốn sách này đã đủ số trang. Tôi đặt nó ở đó, bởi vì chúng đã truyền cảm hứng cho tôi và hy vọng nó cũng vậy cho độc giả của tôi. – Tác phẩm của họ chỉ đơn giản là điều thích thú. Tôi cũng cảm ơn rất nhièu tới những người đã cho tôi mượn sách. Những quyển sách này là một nguồn cảm hứng và khích lệ. Họ không tính phí với tôi. Vì vậy, tôi không thu phí cho sách của tôi. Điều này có lẽ là cách duy nhất tôi có thể tôn vinh họ. Tôi cũng cảm ơn tất cả những người đã cầu nguyện cho chúng tôi và đã giúp chúng tôi. Thông thường, khi đề xuất những lời cảm tạ, thường xảy ra rằng rất nhiều người được đề cập và luôn luôn vẫn vậy, một số bị quên. Điều này xảy ra mọi lúc. Để gửi tới bất kỳ một người nào mà tôi đã không liệt tên ra, tôi xin lỗi và cầu Chúa nhớ đến họ với tình yêu và ban phúc cho họ. Và từ trái tim chân thành tôi cảm ơn Esslingen. Không có từ nào diễn tả về mối liên quan mạnh mẽ và cảm hứng về những kỷ niệm của nơi này đã đi qua trong những ngày khó khăn đó. Đối với tôi Esslingen coi như một người bạn thật và là nguồn an ủi. Một phần trong bài viết này muốn tưởng nhớ đến những năm tháng trưởng thành mà tôi trải qua ở thị trấn này VÀ VỚI NHỮNG CON NGƯỜI: – CON NGƯỜI TUYỆT VỜI. Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng nhiều độc giả của tôi sẽ tự hỏi, tại sao Greg lại nói đến thị trấn Esslingen trong cuốn sách của mình?
Hãy để tôi giải thích: Khi tôi còn trẻ tôi luôn luôn muốn học ở nước ngoài, – một số nước, bất kỳ quốc gia nào miễn là được ra nước ngoài và sau đó làm công việc kinh doanh riêng của tôi. Giữa biến cố của cuộc đời khoảng giữa Trung học và cao học, tôi nghĩ, Anh hoặc Mỹ sẽ là nơi để học bởi vì, ngôn ngữ sẽ không vấn đề gì. Một Kỹ sư trẻ người Đức và Hiệp hội kinh doanh của cha tôi đề nghị là nước Đức. Tôi nói, “Không, tôi không tốt về ngôn ngữ này và tôi rất biết ơn vì tôi đã bỏ việc học một ngôn ngữ bắt buộc thứ hai trong trường học.” Ông ấy. Chỉ đơn giản nói,” Đừng loại bỏ đất nước tôi ra chỉ vì ngôn ngữ. Khám phá đất nước tôi, tôi sẽ đưa cậu đến bất cứ nơi nào, tới từng trường cậu muốn xem, và sau đó quyết định ” Tôi mất chỉ một lần và một tuần đến Đức và đã có quyết định. Tôi quyết định học tập tại Đức. Quyết định này đã được thực hiện ngay cả trước khi tôi tham gia vào một trường học ngôn ngữ. Đây là một quyết định mà tôi không bao giờ hối tiếc. Tôi xin cám ơn đến ông đã khuyến khích tôi. Chúa chúc phúc cho ông và gia đình dồi dào. Trong thực tế, con tôi thường hỏi tôi, làm thế nào tôi có đựơc khí phách như vậy để có một cơ hội cho sự nghiệp của tôi. Tôi cười và nói với chúng .Tôi có nhiều cơ hội trong cuộc đời, gồm cả việc quyết định kết hôn với mẹ của chúng thậm chí trước khi nhìn thấy cô ấy. Tôi nói với chúng, “Bố không biết những gì tương lai nắm giữ, nhưng bố biết ai nắm giữ tương lai.”
Một lý do nhỏ để đổ thêm nhiệt huyết vào học ngôn ngữ thứ hai có phần danh vọng. Tất nhiên trong các môn học khác tôi biết rằng Thiên Chúa giữ tương lai và Ngài yêu thương tôi thậm chí còn nhiều hơn tôi yêu bản thân mình. Lợi ích của hành động tin tưởng đơn giản làm tôi có được một nền giáo dục tuyệt vời, tôi đã học được một ngôn ngữ khác theo cách năng động nhất, bằng và thông qua các hành vi và lòng tốt của nhiều người, tôi đã học được một nền văn hóa khác đầu tiên, tôi đã gặp và vẫn còn có nhiều bạn bè tuyệt vời từ những ngày đó, và tôi đã được truyền cảm hứng bởi những con người tuyệt vời mà Chúa đã yêu quý đặt trên đường đời của tôi. Nếu tôi có ý viết về sự tốt đẹp của những người và nhiều người khác mà tôi đã gặp ở những thời điểm khác nhau, tôi chắc sẽ phải viết thành nhiều cuốn sách. Tuy nhiên, hãy để tôi chỉ đề cập đến một tập hợp vài sự việc liên quan:
Một ngày chủ nhật vào buổi sáng tháng chín đẹp mặt trời đã toả sáng, với sự rạng rỡ vinh quang của Thiên Chúa. Có một buổi trong số những buổi sáng chủ nhật đó, không có bất kỳ ai ngạc nhiên khi nhìn thấy Chúa Giêsu bước ra khỏi đám mây, trên thềm trái đất và nói “Bình an cho các con” Khi tôi xuống đường, suy nghĩ. về một ngày tuyệt vời làm sao, một quý bà đứng dưới ánh nắng vàng Ford Taunus( Khúc song Taunus), đến chỗ tôi cùng đứa con và hỏi liệu tôi muốn ghé thăm họ không. Tôi thật sự không có liên can gì tới gia đình này. Họ không phải là bạn làm việc hoặc bạn cùng trường của tôi hay liên quan tới bạn bè chung. Họ chỉ đi cùng nhà thờ tôi đi mà thôi. Nhà thờ Thánh Elisabeth rất đẹp và được xây dựng với kiểu dáng siêu hiện đại vào lúc đó. Tôi sau đó có cơ hội tốt tiếp cận với một người và đã giải thích các khái niệm kiến trúc sau những thiết kế cho tôi hiểu. Các kiến trúc sư thiết kế nhà thờ để diễn tả cho một “ lều” được xây dựng với kỹ thuật động lực học và sang trọng. Ý tưởng nói rằng chúng ta tất cả là khách hành hương và thiết kế tượng trưng cho sức mạnh tinh thần của con người , phần còn lại và cảm hứng trong hành trình suốt cuộc đời.Tôi được may mắn nhìn qua cửa sổ ký túc xá và tận hưởng sự vĩ đại của nhà thờ này mỗi ngày. Có một số điều rất thật và chân thành về gia đình này làm tôi rất có ấn tượng. Tôi không nghĩ quý bà này nói được tiếng Anh vì bà và chồng bà chỉ nói với tôi bằng tiếng Đức. Tôi bị hấp dẫn bởi điều này, “bất ngờ, và lời mời hoàn toàn bất ngờ” Buổi chiều qua đi thật đẹp, và tôi rất mừng vì có một gia đình tốt lành mà tôi đã từng gặp. Nghe có vẻ buồn cười, tôi không thể hỏi họ một cách thẳng thừng , “Tại sao bạn mời tôi?” Tôi đoán không ai mong đợi một câu hỏi thẳng thừng từ một người lạ đến thăm họ lần đầu tiên cả. Có lẽ có sự ngay thẳng bất ngờ đến từ ai đó từ một quốc gia xa xôi và xa lạ. Tôi vẫn còn khá mới lạ với ngôn ngữ đó. Tôi đã tự tin hơn với tiếng Đức, tôi có thể hỏi bằng cách này, “sao bạn lại tử tế mời tôi, một người lạ trong một thị trấn có 91.000 người.” Kinh nghiệm trường học trước kia với những yêu cầu bắt buộc phả học ngôn ngữ thứ hai hoàn toàn khồng thể chấp nhận được. Tôi vẫn không tán thành một thực tế ý thức hệ chính trị đã ảnh hưởng trên việc học thuần túy. Trường đời dạy tôi luôn luôn nói ít hơn và viết ít bằng ngôn ngữ thứ hai, vì vậy mà giáo viên chỉ có một việc diễn cảm hơn, bởi vì những môn học khác tạo hứng thú chuyên môn. một sự im lặng, tìm kiếm câu trả lời, và không ai đảm bảo có câu trả lời. Dù sao quý bà quyết định phá vỡ sự im lặng, vì không ai khác chắc chắn nó làm sao. Câu trả lời của bà thật tốt và tử tế khiến ngay cả tôi, với khả năng ngôn ngữ hạn chế mà vẫn có thể hiểu và cảm nhận được. Bây giờ khi tôi nhìn lại, hơn một phần tư thế kỷ đã trôi qua và tôi vẫn vui mừng tới tân ngày nay khi gặp gỡ gia đình đó vào buổi sáng ngày chủ nhật đẹp trời vào tháng Chín. Đó là những ký ước về những người như thế, những người làm phong phú cuộc đời tôi. Kinh nghiệm thế này cho tôi thấy Thiên Chúa có cách riêng tuyệt vời chỉ cho tôi thấy tình yêu vô giá của Ngài dành cho tôi. Ngài cho tôi thấy rằng: quốc gia mới – Không thành vấn đề; – giới hạn về ngôn ngữ – Không thành vấn đề. Tôi cho rằng Chúa Giêsu không nghĩ sẽ cần thiết để cho tôi bằng con mắt xác thịt để thấy Ngài bước ra từ đám mây. Ngài có cách riêng của mình , cách nghĩ thú vị, để làm điều tương tự. Thực tế, nó như vậy vì rất nhiều người thích như thế, mà ngôn ngữ đã trở thành một cuộc phiêu lưu thú vị. Đây là những người làm phong phú cuộc đời tôi. Người dân Esslingen của tôi. Con người Esslingen của Thiên Chúa của tôi. Sự nghiệp học tập của tôi đã cho tôi đi qua những nơi tuyệt vời bao gồm các trung tâm sản xuất hạng tốt nhất. Tôi đã ở một nhà máy để tìm hiểu làm thế nào để điều khiển thông thạo kỹ thuật. Tôi đã có dịp để tìm hiểu cách làm ra hệ thống tự động, nơi mà các máy có thể kết nối với máy móc khác và mọi điều tốt đẹp mà trái tim trẻ ước nguyện muốn làm. Trong thời gian tôi được làm việc trong một nhà máy sản xuất, người đã dạy tôi là một người có thể lớn tuổi hơn cha tôi. Ông đã dạy tôi nhiều điều và ông đã nói với tôi về nhiều thứ, kể cả những ngày khó khăn đình đốn của những năm 1920-1930 cũng như những ngày trong thế chiến thứ 2.
Có nhiều người giản dị trong nhà máy, những người phải đối mặt với những khó khăn của những ngày khó khăn trong chiến tranh. Họ chỉ là nạn nhân của thời kỳ không may mắn đó và họ không có sự lựa chọn. Ông nói với tôi rằng những ngày đó họ không có thức ăn. Những người có được việc làm tại các nhà máy thật may mắn. Hàng ngày, họ được trả tiền. Và ngày hôm sau, số tiền đó không có giá trị vì lạm phát. Yếu tố lạm phát đã đạt con số hàng ngàn mỗi ngày. Vì vậy, nếu thực phẩm hết khỏi quầy, tiền của họ cho ngày hôm sau sẽ có giá trị 1 / 1000 tổng số tiền hoặc ít hơn. Nó còn rẻ hơn giấy dán tường, dán từơng bằng tiền còn rẻ hơn đi mua keo dính. Ông nói với tôi trong những ngày đó, khẩu phần ăn đặc biệt được trao cho nhà máy. Bà Stoll, vợ của ông chủ nhà máy,bà tự phục vụ ăn uống tại nhà máy. Ông nói, “Tôi được ăn từ chính bàn tay của Bà Stoll”; Các vợ của chủ nhà máy như Bà Stiefelmayer cũng đã làm như vậy và tôi đã gặp một vài người trong số này ở mức độ cá nhân. Những người này không bao giờ nói với tôi về sự phục vụ của họ. Tôi làm việc với các con trai của họ, và họ không bao giờ nói với tôi về việc đó. Tôi đã gặp con gái của họ, cô cũng không bao giờ nói với tôi về việc đó, cả người quản lý cũng không. Chỉ có người đàn ông giản dị coi cửa hàng nói với tôi nư vậy. Tôi chưa bao giờ quên được ý nghĩa và lòng biết ơn trong ánh mắt và trong giọng nói của ông ấy. Ông không chỉ kể về bản thân cho tôi nghe, như trường hợp riêng lẻ. Ông còn kẻ cho tôi biết về vô số người đã được ăn từ chính tay của quý bà thân yêu đó. Với lời tuyên bố giản dị của một con người bình thường, làm công việc bình thường của nhà máy, tôi nhận ra sự tinh tế cực kỳ của người mà con trai họ đã cho tôi đặc quyền tìm hiểu và xem những tuyệt tác của công nghệ, đầu tay. Khi tôi viết những lời này ít nhất là 25 năm đã trôi qua. Trong thời gian này tôi đã quên nhiều công thức kỹ thuật, tôi đã quên nhiều mặt hàng của các đối tượng nghiên cứu của tôi, nhưng nhớ sâu sắc nhất vì lời nói, “Tôi được ăn từ chính tay Bà Stoll”, đã khắc trong trái tim tôi với một cảm giác ngưỡng mộ sâu sắc. Hành động tốt bụng của bà và chồng của bà cung cấp thuốc cho người dân bình thường khó khăn trong những ngày chiến tranh khốn khó đó làm khắc nghi sâu vào tâm trí của tôi. Chỉ một câu nói đơn giản thôi mà tác động sâu hơn và tác động lâu dài hơn trong việc giáo dục của tôi so với hàng giờ nghe bài giảng thú vị trên lớp. Đó là những hành động của lòng tốt mà những người này và những người đã làm và đọng lại trong tôi có thị trấn Esslingen yêu dấu của tôi. Những người này có nhà máy tại thị trấn nhỏ, nó như nhà của tôi vậy. Ngày nay, hai con trai và con gái của họ sở hữu hàng nhiều triệu đô la với các doanh nghiệp sản xuất có lẽ trên 27 quốc gia. Hoạt động tại 52 quốc gia và sự hiện diện dịch vụ tại hơn 176 quốc gia trên thế giới. Uớc khoảng 10.000 nhân viên của tổ chức này tiếp tục vận hành. Tôi không tính có bao nhiêu nhà cung cấp và nhà dịch vụ khác được hưởng lợi trực tiếp hoặc gián tiếp từ các tổ chức này.
Tôi biết các đại lý du lịch và các trạm xăng dầu đã thiết lập các hoạt động bằng tài sản của họ, vì vào bất kỳ thời gian nhất định nào những người quản lý phải bay vòng quanh thế giới và nhiều người di chuyển gần. Đối với các trạm xăng dầu, có vẻ hợp lý hơn khi chuyển các trạm xăng tới nhân viên hơn là các nhân viên di chuyển đến các trạm xăng. Tôi nghĩ rằng đó là kinh nghiệm marketing chuyên nghiệp tương tự Quay vốn khách hàng. Tôi có thể hiểu , Con trai duy nhất của ông ban phát thuốc men thế nào cho quầy thuốc của mình , từ nhà này đến nhà khác trong những ngày khó khăn đó, đã được chúc phúc. Người này đã nhận lấy cơ hội và nhiều rủi ro bị thẩm vấn, vì ngay cả những hàng hoá đơn giản cũng đều coi như hành lậu. Ông có thể bị hỏi nghiêm ngặt để xác định nguồn gốc thuốc, cũng như thuốc này lấy ra bằng cách nào. Và ông đã làm. Sau chiến tranh. Con trai của người này đã được tặng ba chiếc xe Mercedes Benz tại Ấn Độ và thành lập doanh nghiệp lớn. Hãy tưởng tượng! Ngay cả con trai của người này đã làm việc đó, đến nay vẫn tiếp tục được chúc phúc. Hơn 50 năm đã trôi qua kể từ chiến tranh, tôi không chắc chắn nếu người đàn ông tốt đó vẫn còn sống không, ngay cả hàng thế kỷ trôi qua và người con trai của ông vẫn tiếp tục được vinh danh về tính thiết thực. Lời hứa của Chúa luôn luôn chân thành không chê vào đâu được:Kinh thánh theo thánh
Luka 6:38, Chúa Giêsu nói,
“Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người ta sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy”
Luke 6:38
”GIVE AND IT WILL BE GIVEN TO YOU: GOOD MEASURE, PRESSED DOWN, SHAKEN TOGETHER, AND RUNNING OVER WILL BE PUT INTO YOUR BOSOM. FOR WITH THE SAME MEASURE THAT YOU USE, IT WILL BE MEASURED BACK TO YOU.”
” STIEFELMAYER là người làm ra dụng cụ đo lường tốt nhất trên thế giới.. Tuy vậy, ngay cả vĩ đại hơn, ông vẫn vun trồng những người trẻ qua giảng dạy. Những kiến thức họ nhận được thật tuyệt vời, công việc hàng ngày của họ tham gia cần chính xác ở mức độ từng micron và nhỏ hơn micron, nhưng hơn hẳn thế, việc giảng dạy của họ đã truyền được cảm hứng. Đơn giản vì nó là công nghệ từ trái tim. Đó là nền văn hóa mà các ông chủ và tất cả các nhân viên của họ có được. Đó là món quà từ Thiên Chúa. Với tố chất đức hạnh của con người, – chất lượng trong tất cả các sản phẩm của họ là không bao giờ bị tai nạn. – Đây là KẾT QUẢ đáng tin cậy và mong đợi có trong các sản phẩm đặc biệt. Toàn bộ đội ngũ làm việc của họ muốn trở nên vượt trội bởi động lực và sự thúc đẩy từ nội tâm của chính họ. Những người này có người bạn ở Ấn Độ – là hai doanh nhân thế hệ đầu tiên. Hai người đàn ông có viễn cảnh để giúp mọi người bằng cách tạo ra công ăn việc làm. Con trai của họ đã thục hiện ước mơ đó. Ngày nay họ sở hữu nhiều doanh nghiệp và tạo ra công ăn việc làm cho hàng ngàn người. Có vài cách để biết có biết bao nhiêu người làm việc cho họ trong tất cả các công ty của họ tại tất cả các địa điểm khác nhau. Cũng có thể tính toán ngân sách tiền lương hàng tháng. Tuy nhiên, điều mà không thể biết được chính là có bao nhiêu người được hưởng lợi từ những công việc mà những người này đã tạo ra? Sau hết, phải công bằng mà nói có rất nhiều nhân viên họ có vợ và con cái. Ở Ấn Độ vào năm 1950-1990 rất ít người có trợ cấp hưu trí. Vì vậy, nó rất có thể là nhiều gia đình có cha mẹ già và người thân khác, những người này đã được giúp từ các khoản thu nhập do có việc làm. Hơn nữa không thể không thể tính toán hết được lợi ích mà những công việc này mang lại cho:
– Những nhân viên.
– Vợ của họ, khi hỏi nơi chồng của họ làm việc.
– Con cái của họ khi được hỏi về những điều liên quan tới trạng thái làm việc của cha mẹ. Những đứa trẻ này có thể ngẩng cao đầu với những trẻ khác khi cha mẹ chúng có công ăn việc làm.
– Tương lai học hành của các em.
– Các kỹ năng Công nghệ và Quản lý do phát triển công việc.
– Và nhiều hơn nữa để liệt vào danh sách trên.
– Lợi ích từ những ý tốt của họ là: các con trai của họ tiến hành tiếp bước ước mong của họ. Có được sự thống nhất trong số các con. Đây là những phước lành vĩ đại từ Thiên Chúa. Các thông tin về trường học nhỏ bé; trường mẫu giáo và các dự án yêu thích khác có giá trị to lớn dành cho nhữngngười kém may mắn hơn, mà vợ của họ đã làm rất nhiều, quá nhiều cho cuốn sách này. – Chỉ có những Thiên thần trên Thiên đàng mới có thể lưu giữ xác định được hồ sơ phước lành của họ. Những người này không hề coi trọng địa vị xã hội.- Tôi đã gặp một vài người trong số họ mặt đối mặt tại thời điểm khác nhau với nhiều cơ hội để trò chuyện. Họ chỉ đơn giản là may mắn. Con trai của một trong những quý ông có, ngoài những thứ khác, một Rolls Royce tại Ấn Độ. Nhiều người đóng vai trò quản lý quan trọng trên thế giới không có xe Rolls Royce để sử dụng chính thức đâu nhé. Tại thời điểm viết cuốn sách này, các con trai của các quý ông khác đã mua được máy bay. – Một chiếc lớn hơn, Họ có máy bay riêng . Chúng ta cần nhớ rằng tất cả điều này xảy ra tại Ấn Độ giữa những năm kết thúc Thế chiến thứ hai và năm 1990. Một doanh nhân thế hệ đầu tiên tôi đã gặp ngoài các hoạt động công việc của tôi có tầm nhìn tương tự. Ông cũng tạo ra hàng trăm công ăn việc làm. Giống như hai thuơng gia khác được đề cập ở trên, ông cũng bắt đầu từ những thứ khôngg vào đâu trong khi tôi tìm kiếm lời tư vấn kinh doanh của ông, ông đã kể cho tôi rằng ông vừa mới mua vài trăm mẫu đất cà phê, và, tại khu vực khác cách đó vài trăm cây số, ông cũng đã mua một trăm mẫu Anh đồn điền dừa – tại cùng thời điển. Điều khiến tôi ngạc nhiên là ông không hề thấy mảnh đất đó trước khi mua. Lần đầu tiên ông thấy mảnh đất chính là khi ông đến cắt băng. Ông chỉ đơn giản vì có những người giỏi để làm việc. Những con người mà ông có thể tin tưởng hoàn toàn – Một món quà của Chúa dành cho người đàn ông tốt bụng, và cho vợ và con cái của ông! Mặc dù tôi đề cập đến những chiếc xe hoặc máy bay hoặc bất động sản vào những người này vì họ cố gắng làm tốt để thăng tiến và lợi ích của người khác. Những điều tốt chỉ rơi vào khu vực cuộc sống của họ. Họ là thế hệ kinh doanh thứ nhất hoặc thứ hai sẵn sàng làm tốt. Họ thực hiện chính xác những điều tốt đẹp không màng đến phần thưởng – Đây mới là điểm mà tôi đang cố gắng đưa ra. Đây là những kinh nghiệm phong phú, tôi thấy, ngay trước mắt tôi. Xin cám tạ Chúa vì Ngài đã đưa những việc này đến với con để con có cảm hứng mạnh mẽ. Vì vậy, bạn thấy Esslingen của tôi và những nơi tôi đã sống và tôi đã gặp mặt đối mặt họ đơn giản là sống Tin Mừng và Đức tin có việc làm. Nhiều lần trong cuộc đấu tranh của tôi tôi lại hồi nhớ và nhớ lại những con người nhân ái, yêu thương, ấm áp và tình bạn hữu thuộc Thiên đàng đẹp đẽ này. Sâu thẳm trong đời sống mỗi người đều nhớ về một cái gì đó mà chúng ta yêu mến, một vài điều thuộc về ngày hôm qua của chúng ta. Trong sự cố gắng, chúng ta được chúc phúc nếu chúng ta có thể đi và nhìn thấy và cảm thấy một Esslingen trong cuộc sống của chúng ta.
Phần kết và lời giới thiệu của tác giả được viết sau khi chúng tôi tái hoà hợp. Ngoại trừ bốn Chương, tất cả các chương khác được viết trong khi chúng tôi ly thân. Phần kết này và lời Giới thiệu được viết sau khi cuốn sách đã hoàn tất và sau khi chúng tôi đã tái hoà hợp. Một cảm giác kỳ lạ như thể vẫn còn nhiều điều gì đó để viết. Tôi không cảm thấy cuốn sách chưa viết xong. Có cảm giác thiếu thiếu gì đó. Vì vậy, tôi chờ xem có cảm giác tiếp tục không. Một ngày vào bữa ăn đêm tôi thấy có sự đôn đốc mạnh muốn viết thêm. Kết quả chính là việc tiếp tục viết được bốn chương cuối. – Sợ hãi và Mối đe dọa, Chuỗi các yếu tố, Tội lỗi và Cầu nguyện. Khi các chương này vẫn là bản thảo, tôi có cảm giác giờ đây nội dung cuốn sách đã hoàn tất. Chỉ trước khi phát hành cuốn sách tôi có “một gánh nặng” bao gồm các chủ đề: “Các nhánh của tội lỗi”, trong Chương Tội lỗi. Trong quá trình này vài giữa năm 1997 và 2004, tôi cảm thấy rằng người ta không nhận thức được đầy đủ kết cục sẽ ra sao khi phạm tội. Do vậy rất nhiều điều bất hạnh không cần thiết bước vào đời sống của con người. Giờ tôi thấy có cảm giác hoàn tất một công việc – và đó là một cảm giác thoả mãn. Tôi đã thận trọng và cố ý tránh để làm dịu bất kỳ lời văn nào có vẻ là những lời căng thẳng. Tôi cho phép như vậy vì tôi muốn theo giai điệu cảm xúc nguyên vẹn và chân thật theo cảm xúc của tôi và bản chất thay đổi dần dần đã diễn ra thế nào. Trong trường hợp bất kỳ độc giả nào đang trải qua một cuộc khủng hoảng, thì đây là cách của tôi để xác định với những người này, để họ biết rằng họ không chỉ có một mình. Tôi muốn đồng hành với họ thông qua các trang viết này trên con đường mà họ có thể trải nghiệm về Chúa một cách riêng. Nơi đâu họ cũng có thể trải nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa. Những kinh nghiệm có sức mạnh biến đổi cuộc đời của họ:
Từ đau buồn đến vinh quang và từ xung đột đến câu chuyện.
Chúa chúc phúc cho bạn.
Gregory Fernandez ngày 1 tháng 1 năm 1997
© Tháng 1 năm 2004
Nếu bạn thấy cuốn sách này giúp ích cho bạn, xin vui lòng sao chép nó và tặng cho bạn bè của bạn. Đây chính là lý do cuốn sách này được thực hiện theo định dạng điện tử. Nếu bạn dịch, xin vui lòng gửi cho tôi một bản dịch. Vui lòng gửi cho tôi bằng e-mail, và chúng tôi có thể quyết định làm thế nào gửi các bản dịch. Nếu bạn có ý kiến hoặc góp ý xin vui lòng liên hệ với tôi: địa chỉ của tôi là:challengedtowin@yahoo.com.
PHỤ LỤC
Số 1 (Tháng 12/2006)
Sách này chính là cách tôi muốn giao giảng Phúc âm vì Chúa đã cứu gia đình tôi. Tôi không biết lấy gì đáp đền vì lòng tốt vô biên của Chúa. Tôi chỉ có thể làm chứng cho những người khác về những điều vĩ đại Chúa đã làm cho đời tôi và gia đình tôi.
Đến tháng 8/2006 sách này được biết đến tại 118 nước trên thế giới.
Tháng 8/2006 một nhà xuất bản của mý đã chấp thuận in sách này. Họ cũng dành cho tôi toàn quyền về cuốn sách. Hơn thế , họ sẽ đưa sách ra thị trường miễn phí, đồng thời tôi cũng được quyền định đoạt sách theo cách cuả tôi. Bao gồn quyền tiếp cận nhà xuất bản tương đương tại bất kỳ nơi nào. Tất cả là giao dịch tuyệt hảo.
Tháng 10/2006 Romona(trước đây) và Dominic đã tốt nghiệp tại trường đại học danh giá tại Canada.
Tháng 12/2006 Cuốn sách chính thức được cấp bản quyền tại Canada.
Giờ tôi sẽ lược lại những gì đã viết trong các chương đầu.
“Tôi không viết sách này vì tiền hay nỗ lực thương mại. Không khi nào tôi lại kiếm tiền trên sự đau khổ của hôn nhân và cuộc đấu tranh của bất kỳ ai. Chúa đã rất nhận lành với tôi.Tôi đơn giản chỉ muốn giúp đẵ người như những gì tôi được giúp…”
Bằng cách giửi qua CD (cố gắng của tôi)mà tôi đã giửi tới được 118 nước trên thế giới. Cơ bản vì tôi học được ở thị trưởng nhỏ bé với bước chân chậm chạp. Ý tưởng có lẽ rất khâm phục nhưng bước đi quá chậm và dựa vào nỗ lực bản thân. Khi tôi nói 118 quốc gia, có nơi nhận được nhiều bản hơn tới các thành phố khác nhau. Nhưng ngay cả sau đó nhịp độ và số lượng vẫn còn rất khiêm tốn.
Tại sao tôi nói vậy vì tôi nhận ra:
- Với giới hạn của bản thân và tự thân mình thì quá ít người được tiếp cận.
- Khi sách này miễn phí, họ nghĩ chắc chẳng ra gì. Có thể sách này giống như “Tờ bướm cũ” quá phước tạp. Đơn giản vì chúng không mất tiền. Do đó, đối với họ sách này không có giá trị. Khi họ thấy nó có giá trị thì họ sẽ tráo cho người đang cần.
- Một số người muốn tặng quà cho người thân gần gũi. Họ tự động ra của hàng. Đây chính là văn hóa của họ, của hàng là nơi họ đến. Trong tư tưởng, họ chỉ định giá trị của món quà mà muốn tặng cho ai đó. Đánh giá giá trị thứ gì đó làm họ cảm thấy đã làm được điều gì đó tốt và cũng đúng như vậy.
- Tại thời điểm viết những dòng này và phụ thuộc vào lượng, tỉ lệ in thấp giữa CD và In ấn là 1:30. tỉ lệ này còn cực độ hơn khi chúng ta bổ sung, trao tay,đóng gói, gửi bưu thiếp, đóng giá sách,thuê của hàng, trả lương, kho bãi và nhiều yếu tố liên quan khác. Dựa trên nền tảng cuốn sách này đi đến đâu. Có thể môi giới quốc tế, thủ tục hải quan và giấy tờ nhập khẩu nữa.Giá cả và những thứ đi theo sẽ làm cho chi phí cao hơn nhiều. Tiện lợi cho sách này khi sử dụng qua CD,tỉ lệ thanh toán tương đối cao. Nói cách khác, cho rằng những người có máy tính mới đọc được CD hay ít nhất truy cập được vào máy tính. Chúng ta cần có quyết định để làm công việc của Chúa cho tốt.
- Từ quan điểm tiện ích, dùng CD rồi in ra sẽ tốn kém hơn là xuất bản sách. Vậy có bằng chứng cho rằng CD và sách đều có điểm thuận tiện, lợi ích ngang nhau là không đúng.
- Nỗ lực đầu tiên sử dụng sách này như công cụ truyền bá Phúc âm nhằm tới những người theo đạo. Trong đổ vỡ hôn nhân thì những người này thường tìm đến các giải pháp tôn giáo.Đạc biệt khi mọi cố gắng nơi trần gian bị đổ vỡ, hụt hẫng với hạnh phúc vĩnh cửu. Sau đó bừng sáng trên tôi.Tôi không mong đợi những người theo đạo có nhiều tiền để làm công tác truyền bá Phúc âm hơn là những gì họ đang làm.Khi tôi sống tại Ấn độ. Tôi là người trong Hội đồng giáo xứ của nhà thờ. Giáo xứ chúng tôi quyên góp được nhiều nhất trong thị trấn Bangalore. Tiền bỏ ống Chúa nhật thường niên là hàng ngàn. Ngày lễ Kính hơn cả ngàn.Sau đó tôi gặp một linh mục ở làng bên cách xa 30 km. Cho nói rằng vào lễ giáng sinh xứ của ngài thu được 1.11 Rupi tính ra vào khoảng 2 xu Mỹ. Đó là toàn bộ tiền xin lễ của giáo xứ vào lễ Giáng Sinh! Ngài nói với tôi rằng, những người nghèo ở đây mong mỏi ngài thiết đãi họ bởi ngày này là ngày trọng đại của nhà thờ bởi ngài là “Ông chủ của nhà thờ”. Tôi biết trên thực tế, các cha chỉ được cập một phần ăn rất ít. Vị cha này cũng giống như hàng ngàn các cha khác trên thế giới chỉ có phần ăn ít ỏi cho họ để giữ cho bộ mặt Giáo hội và sự cao quý của Đạo khi họ đại diện. Thường thì họ phải rất căng thẳng để quyết định gửi một phần cho những gia đình ốm đau và phần kia để duy trì bộ mặt gióa hội. Hãy nghĩ về những đấu tranh thầm lặng và những quyết định đau lòng mà các cha phải làm. Và không có ai tỏ cùng!—Tôi sống tại Canada mọi thứ thấy tuyệt hảo và dễ chịu. Nhưng giá phải trả cũng cao cho lương nhân viên, bếp sưởi, điều hòa,bảo dưỡng, sửa nhà, cắt cỏ, dọn tuyết…v.v.Và sự sụt dốc đáng sợ về những người đi nhà thờ. Hậu quả là tiền thu được của nhà thờ cũng co lại đáng kể. Mọi nơi, tôn giáo đều điều hành một lượng ngân khố rất nhỏ hẹp. Họ muốn làm điều gì đó vượt phạm vi, họ cần phải có tiền, ngay cả chỉ là in đĩa CD. Sau đó tôi nghĩ, truyền bá phúc âm khi in ra sách sẽ mất nhiều kinh phí hơn. Tôi tin rằng nếu tổ chức tôn giáo nào sẵn lòng vuons ra ngò xx hội để giup đỡ những người kết hôn hay bất kỳ hình thức nào vượt quá phạm vi. Họ có thể chi trả hay nhận tiền từ những người yêu quý chương trình. Giáo hội cần có lợi nhuwnj để thực hiện những chương trình to lớn hơn và tốt hơn. Từ việc viết sách này mà tôi có cơ hội trò chuyện với những người khác nhau ở những nước xa xôi. Một trong những cowhooiddos chính là vó Cha nuwif Âu làm việc tại Tiể vương quốc Arap(UAE). Người ta nghĩ một cách thông thường rằng mọi người tại UAE phải là “Siêu Vương giả”. Cha nói rằng như một cha Tuyên úy, thần dân của ngài có nhiều người kong phải là bặc “Vương giả” đâu.
- Khi tôi bắt đầu viết cuốn sách này, tôi nghĩ chỉ vài bản coppy thôi, có lẽ là 20 tới 30 cuốn. Tôi nghĩ chừng này cũng đủ cho chương trình truyền bá Phúc âm của tôi rồi. Sau đó chương trình của tôi cũng hoàn thành. Sau hết, để tô điểm mặt. Tôi hông phải là Cha. Con số 20-30 bản đối vs ả năng của tôi là ổn, nhưng sau đó “những thứ” bay biến,điều đó dễ thấy nó vượt qua phạm vi kế hoạch của mình.
- Có gì đó đáng chú ý vì thực tế rằng chúng ta cần lớn mạnh và kế hoạch ban đầu cần phát triển đr bắt kị kế hoachcuar Chúa. Quyết định cấp kinh phí sẽ có, không vì từ bỏ quyết định ban đầu nhưng mở rộng quyết định ban đầu.
I,sở hữu và độc quyền cuốn sách THỬ THÁCH ĐỂ CHIẾN THẰNG, đồng ý cho các bạn sử dụng sách này qua CD, E-Mail, In ấn..vv..v Mục đích là giúp người và làm thế nào có thể để giúp người khác. Mục đích cuối cùng là truyền bá phúc âm để không làm tổn thướng người khác, đặc biệt là những người đang cố mở rộng thông điệp định hướng tình yêu của Chúa.
CD này cũng có hình ảnh của Photoshop và file word. Hình ảnh Photoshop không có nội dung vì nhưng ngôn ngữ khác nha cần viết những tựa đề. Hi vọng tự đề sẽ thấy được và cần phần mềm trợ giúp.
Theo cách nào đó, tôi ý thức thực tế rằng có nhiều người có ý định và cực kỳ đáng trân trọng vì họ đâu có tiền để mua máy tính hoặc để mua sách. Những người trên cánh đồng truyền giáo cũng đối mặt với tình trạng kho khăn này. Nếu sách này miễn phí hay giảm giá, tiền này phải đến từ đâu đó. Đó cũng là lý do tôi muốn có chút ít lợi nhuận nế có thể.Một vị Thánh tiếp theo suất hiện vì những cuốn sách mà bạn trao cho cha mẹ mình nhiều năm trước từ bàn tay tốt lành của bạn. Vấn đề thực tế đơn giản là: Giữa bạn những cá nhân hay gia đình và Chúa toàn năng mà tôi chưa bao giờ biết. Theo các của con người tôi thấy vui và khuyến khích được biết bất kỳ đìu gì tố lành. Nhưng sau đó chẳng có ai làm ơn cho tôi biết cả. Nếu tôi cần sự động viên và một chút an ủi cho linh hồn tôi. Chúa biết chính xác phải làm gì.
Một phép mầu và kế hoạch của Chúa vấn đột ngột xảy ra. Bất ngờ vào ngày 12/4/007. Tôi nhận dự mj Email từ một người hoàn toàn xa lạ.Tôi miễn cũng mói mở thư vi sợ Virus. Tôi tự nhủ, mình có phần mềm chống Virus tốt nhất rồi, cứ mở nó xem. Email đến từ Việt Nam. Một Giám mục trẻ tốt bụng, Đức Cha Giuse đáng kính VŨ VĂN THIÊN đã đưa đĩa CD cho một giáo dân trrn TRẦN ĐỨC HẢI để dịch sang tiếng Việt. Anh Hải cũng gửi cho tôi bằng Email bản dịch. Anh gửi 117 trang bản dịch theo phông chữ tiếng Việt. Tài liệu này đọc trên MS Word. Tôi không biết tiếng Việt, nhưng từ những số Tiết viết tắt và những tiết trích trong Kinh Thánh như Ps:18:30; số chương..vv. Từ đó tôi biết anh dịch đến đâu. Trong sức tưởng tượng hoang dại nhất của tôi thì không bao giờ tôi nghĩ bản dịch đầu tiên lại là từ Việt nam. Thực sự ngạc nhiên và đáng nhớ về vịêc Chúa làm. Đuc cha Thien và anh Hải và tôi chưa bao giờ gặp nhau. Họ sống ở Việt Nam còn tôi sống tận bên Canada. Tôi chưa bao giờ biết đến Việt Nam. Chúa thì không có biên giới.Chúng tôi thực sự sống qua lời Kinh Thánh trong tiết của SachsCoong vụ Tông đồ 1:8. Anh Hải có viết rất hay trên Email, anh viết như này “Chúng ta là một trong Chúa”. Theo cách nghĩ của tôi, tôi tưởng tượng bản dịch đầu tiên phải là từ Đức hay Tây Ban Nha hat Tagalog hay Ả Rập cơ.Trong tình thương yêu Chúa chỉ cho tôi tới: Sách Isaia 55:8-9 :
“Thật vậy, tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi,và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta.
– sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
Trời cao hơn đất chừng nào thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi,và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy.”
Is 55:8-9. 8 “FOR MY THOUGHTS ARE NOT YOUR THOUGHTS, NOR ARE YOUR WAYS MY WAYS,” SAYS THE LORD.
9 “FOR AS THE HEAVENS ARE HIGHER THAN THE EARTH, SO ARE MY WAYS HIGHER THAN YOUR WAYS, AND MY THOUGHTS THAN YOUR THOUGHTS.
Tôi say mê tôn kính và hạnh phúc bên Chúa. Lời loan báo phúc âm của Người trong cuốn sách này giờ đây đã nói ra từ miệng lưỡi những người con chưa bao giờ biết.
- Vào khoảng 20/5/2013 một phụ nữ trẻ tên là Sabine Koenig bên Đức mong được giúp tôi dịch sách này sang tiếng Đức. Việc giúp dịch sang tiếng Đức của cô đã làm tôi thấy đầy ý nghĩa. Khả năng hiểu từ của cô thật phi thường khi viết từ “Cách thức và gia vị” trong tiếng Anh và chuyển tải chính xác sang tiếng Đức. Khả năng của cô thật đáng khen ngợi. Tôi chưa từng gặp Sabine. Chúa có cách riêng để đem mọi người đến với nhau.
- Cách của Chúa vượt trên những gì cần cầu khẩn Người. Ví dụ năm 2013 Ramona vào Đại học Yale tại New Haven, Connecticut USA. Cháu không đến đó để làm luận án tiến sỹ, cháu đã là tiến sỹ triết học của trường đại học danh tiếng của Canada. Cháu cũng là giảng viên và trợ lý nghiên cứu tại canada. Cháu đến đại họcYale theo diện học bổng.
- Năm 2014 cháu là phụ tá trợ lý giáo sư tại Yale. Yale là nơi hun đúc học sinh ngôi sao. Và có thời là top 3 đại học trên thế giới. Chúa đã ban cho cháu chức giáo sư tại đó.
- Dominic có nghề kinh doanh của mình từ năm thứ nhất đại học. Cháu thiết kế dự án cho nhà thầu.Nguyên mẫu, phần cứng và phần mềm cho tập thể. Công việc của cháu là đi qua các lục địa.
- Chúng tôi tới canada với 20 kg hành lý cho mỗi người. Nhưng thấy không, Chúa đã làm những điều không thể tưởng tượng được cho đời sồng của người bình thường.
=====================
30. EPILOG
As I look back, this book started because of a very small thought on how to describe ones feeling during a seration. A friend and ex-colleague of mine encouraged this thouglong the lie and passed it to another friend for an opinion. The echo I got back was a, “flame” which has sustained me through page after page for all these long months. If I could compress the encouragement into a single word, it would be the German word, “Buchreif.” The literal translation is “Book-ripe.”
Whether the page was actually book-ripe or not, is hardly the point. The point was that I was encouraged and the fruit of this “Encouragement” is that, I am today writing the epilogue. If writing the book was a ‘passion’, then writing the epilogue is a ‘pleasure’. It signals the end of a job undertaken and that is a good feeling, simply because many times we cannot, or do not, finish what we begin. But even more than just finishing a book, for finishing sake, we actually did re-unify our marriage relationship. There are no words, which I can assemble together to tell you exactly how happy I am. While I am extremely happy that my marriage is repaired, I would also like to use this re-unification as a hope and encouragement, to other people as well. I will try to pen-formulate some of the incidents, thoughts and experiences as I view them retrospectively.
One of the things, which always lingered with me, through the entire book, was a feeling that when this book is over, my marriage would be healed. I cannot explain this baffling, yet encouraging feeling. Nor could I assign reasons to support this feeling. Because of this feeling, writing was a ‘mission and winning this marriage was a ‘burning desire’.
THE EVENTS
When I look back, chronologically the events were like this:
In September 1988, we separated.
In Mid-July 1990 we patched up. Between these periods we went through a psychological-hell. Each passing day seemed worse than the previous one and happiness seemed extinct.
Then, suddenly one day, out of the blue, we decided to meet and talk things over. In a brief span of perhaps an hour over a restaurant dinner, we both decided that we have had enough of this separation and that we would like to patch up. It was not through our own wisdom that this reconciliation took place. Months and months of efforts failed and suddenly in one hour, we were healed; it was as miraculous as that! And so fast! One obscure day, we patched up. It was like God had said, “Your trial is over, I (God) will make good the years that the locust have eaten.”
We went through a typical experience that is so common to marital struggle, the phase of ‘failed attempts’, in the process of trying to make up. While one person was trying to make up, the other was stubborn, and when the other person was trying to make up, the other was out of tune. Ever so often the non-aligned efforts reversed its role to the other person. There was constantly a feeling of good efforts being dashed down. Backfiring was in style. Mingled with all these failed efforts was the worldly advice of people who in different ways, suggested, “If you can’t hack it, forget it”, “Get along with your life”, “Make a clean break”, “Get an annulment. ” Etc. Etc. Both of us got these messages. It seemed so foolish to keep on trying to carry on this marriage vow. And each subsequent attempt that landed in failure, only served to reinforce the idea that it was stupid to even think of trying again.
Apart from how hopeless things seemed, was also the feeling that if we ever do patch up, the transition back to harmony would be slow, painful and almost not worth it. Furthermore, we would be too old to enjoy it and the children would have grown out of childhood anyway. To our surprise we were to experience a transformation, which was complete and sudden. It took me time to comprehend that this was real. Later, when I went to read my Bible, I came across the following:
“FOR THE MESSAGE OF THE CROSS IS FOOLISHNESS TO THOSE WHO ARE PERISHING BUT TO US WHO ARE BEING SAVED IT IS THE POWER OF GOD.”
1 Corinthians. 1:18
18 „Denn das Wort vom Kreuz ist denen, die verloren gehen, Torheit; uns aber, die gerettet werden, ist es Gottes Kraft.“ 1 Korinther 1:18
Like I was baffled, so were our friends, relations, neighbors, and others people we meet everyday. Truly this was a sign to show us, not only how fast God worked, but also how well. While our reconciliation was making unbelievable strides on one side, I couldn’t help looking with amazement at the once almost unthinkable reunification of West and East Germany going on at the same time.
MY ATTEMPTS:
When I look back now, these are some of my attempts:
- This separation was a heart shaking experience that forced us into loneliness. It was this loneliness that made me turns to God more sincerely. I searched for God with all my heart. If ‘grief’ made “motivation” possible, then ‘loneliness’ made “time” available.
- When I found Him, (or more precisely when He gave me the grace to seek Him), I surrendered to Him. I accepted the fact that He sent His Son, Jesus to redeem our soul. He was concerned about our spiritual welfare. In like manner, I believed He would be just as concerned about our temporal and emotional welfare.
- I confessed my sins and mistakes, my failings and omissions and asked His pardon. It was harder and definitely more difficult to make the same apologies to the spouse. But somehow that phase had to be tried and finally put into practice.
- I placed my problem into God’s hands. With all humility I told Him, “I’ve run out of ideas, as to what I can do to engineer this project to success. Please show me ‘Your Ways’. ”And with that I surrendered my problem to Him.
These four points of ’Attempts’ look very simple, and secretly, I imagined that by doing this, it would work like some quick acting formula. Gradually, I was to learn that there were many other factors, which I hadn’t even thought about. SOME OF THESE FACTORS WERE:
DELAY:
We may want many things. And yet, even though these things are good, God may want to delay these want and wishes. We have no way to understand all His Wisdom. It could be that God may want us to see, feel and experience certain things. In our frail human way, we may get impatient and frustrated. This may very well be the training that God wants to impart to us, in order to improve our ability to be patient or tolerant or to make us better skilled people, to help other people. May be, through this delay He is refining us so that we can do a job He wants us to do for Him eventually.
TRIALS:
While we are under these fiery trials, we may not see things this way. These trials pass away sooner or later. So, we should be aware that something good will come out at the end of it.
BACKFIRING:
There were many times when I made genuine efforts to resolve our differences and things back-fired. Even Rose, from her side also experienced the same setbacks. These were indeed very frustrating moments. On one such occasion, I had made a real genuine effort and I placed my problem in God’s hands and still things went wrong. I felt terribly let down by God. I felt that my faith and confidence in God was shattered. I searched with all my heart to find the answer as to why things backfired. Through this experience I was to learn that God has His own ways of responding to each individual. For me, one of His ways was to send good friends and unexpected strangers across my path. The most remarkable of them was the Navy Officer. I mentioned him earlier in the prologue. With a mixture of disappointment, fury and a high feeling of being cheated, I told him, “I did everything to reach this God and place my problem in His hand and see what has happened.”
The Navy Officer is one of the most soothing people I have ever met. He listened to all I had to say and then he said, “I told you to put the problem in God’s hands.” I couldn’t help raising my voice to say, “I did I did, exactly that and that is precisely why I am so angry. Frankly, I expected much better results after I placed my trust in God. ” And then the Navy Officer told me something, in his usual buddy-buddy fashion, he said, “Greg you placed your problem in God’s hands and you expected a quick acting response. When it didn’t come as fast as you thought it would, you got impatient, and then you snatched the problem back from God’s hands. God has given you a free will either to leave the problem in His hands or to take it back at any time. God knows why He has thought it best to delay it, for your good naturally, but at the same time, He respects your freedom to choose either His ways to solve the problem or your ways. Greg, think about it again.”
In my mind this made profound sense. And the more I thought about it, the more I realized that this was exactly what I was doing. I gave the problem to God and I snatched it back. – In clear text, I had not cultivated patience.
TRUST IN GOD
We have to trust God as a loving Father who only wants the best for us. He also has the added advantage, – that is He can never make a mistake and no power can send His efforts off on a tangent. In other words, He is all-powerful.
We would never dare to interfere with a professional while he is doing his work. For example, would we dare to wrench the instruments from surgeon’s hands during an operation? Yet, unconsciously we do just that with God. It is not that we do this intentionally. We do it because we have not become aware of God in a personal way. So, we unmindfully trust what we have experience with – and that is to trust our self, our friends, and our advisors. We trust those who we can see, hear, feel, we rely on man-made systems like the law, traditions or customs. While I was on this subject, it became more and more clear to me that we know next to nothing about God in a personal way, what we know about ourselves is precious little, and the spouse is an even less known obscurity. God on the other hand, has the added advantage of knowing the spouse through and through – He made the spouse. Yes, even the very own spouse we happen to have! In fact, the Bible mentions it for all of us in a graphic way, as follows:
“SEE, I HAVE INSCRIBED YOU ON THE PALM OF MY HANDS.” Isaiah 49:16
16 „Sieh her: Ich habe dich eingezeichnet in meine Hände,“ Jesaja 49:16
From this point onwards it became easier for me. Every time I felt impatient or tempted to take the problem into my own hands, I prayed, “Dear God, I am reaffirming to You that the problem is in Your hands I am not going to take it away from You Do what You know is best I trust You and give me the strength to keep on trusting You.” Many times a day, when anger, frustration, hurt or resentment made its presence felt, I asked God to give me more faith, I asked Him not to let my trust in Him falter. Without knowing it at that time I was using a spiritual reflex action. Namely: –
- Giving no room for the angry thought, hurt, frustration or resentment,
- Calling on God’s name.
- Then going one step further to ask God for Faith and Trust in Him.
I soon realized that it was a very effective recourse. Gradually, the dreadful ‘Down Draggers’ became ineffective. Gradually they came down to their rightful place, namely they became, “Pointers”, which are ‘signals’ that something in the relationship is going wrong, or ‘signals’ that something in the relationship has to be changed. If we are not careful, these ‘signals’, when left to themselves, become ‘negative feelings’. These negative feeling, when left un-checked, have the tendency to become “Masters” who takes over, to rule the behavior. The spin-off, results into ‘action’. Action moves in two directions, either outward towards aggression or inwards to dash hopes down, and do everything to make the mood either bad or miserable. Regardless of the way it moves, “Destruction” is the commonality.
REASON FOR CERTAIN CHAPTERS
GOD:
While the main thrust of this book has been to view the influences of marriage, some part, however, was resulting in me having to re-look at my out-look, on many different circumstantial aspects. One of them was on, “GOD.” What does God mean to me? How can I explain God to my fellow persons? Besides Christian friends, many of the people who encouraged me to write this book and showed interest to read it were non-Christian. It is for the benefit of my non-Christian friends that the chapter, SOME EXPLANATIONS” was formulated.
SUFFERING:
The chapter, “SUFFERING” came up because people who are separated suffer. Some may not always like to admit it. It was of great need and importance to me to find out how a good God could allow His people to suffer. I almost came to the point to wonder whether the word, “Good” was some kind of a misplaced adjective or perhaps simply the wishful clamor of an unthinking mind.
Finding the answer to suffering became an obsession with me. I made it a point to search and ask priests and nuns, and any one who I thought would be able to answer my question. Somehow for a long time the answers were not satisfying enough for me. Quite frankly I was not on the same frequency of their wavelength in faith.
LORD I WANT TO KNOW IF YOU ARE REAL
I can imagine how a person feels when he/she is going through what I went through. (And what my family went through, while we were separated). I would imagine that he/she would be just as desperate to find a solution. As I described earlier, I tried everything I could imagine to try and solve our problems. After all, separation was not the starting point of our attempts to solve our problems. It was the evidence that we had not been successful in our attempts to solve these problems. I tried almost all known avenues to solve this problem. We visited doctors, counselors, priests, nuns, friends, and family members, fortunetellers. We literally made an excursion through this wide and varied assortment of people in all these occupations. Everywhere we went, we got a ray of hope and before long we realized this was just another false start and as ineffective as the previous attempt. I am not saying that the skill, efforts or attention of these people were not good, they certainly were, but they had their limitations. These sessions with all these professionals gave us some temporary relief and time to re-start again. It also gave a rich insight as to how these people approach this type of a subject. It gave me some clue as to how each professional will compare with the other. But more than all this it gave me the necessary platform to compare their level of achievements with the level of achievement through faith in God. With lips most people will admit that faith in God is more powerful than all those professionals put together. But how many of them can say that they truly feel this in the heart of hearts? When I look at things now, I can only say, “Lord I praise and thank you for this rich experience.”
One or the other of my readers may perhaps get the feeling that, after I tried all these professional options, I finally tried God. Something like another form of algebraic variable to solve the equation and was finally happy with the answer. Let me tell you, it didn’t happen like that at all. After I tried all options and every effort fell short of lasting results, I felt crushed. It was then, one afternoon around 3 pm. On December 8 that I yelled out, “God I want to know if you are real. I want to know if you care about what is happening in my life!” I hardly finished the sentence I was yelling, when the doorbell rang. There in the door way was the Navy Officer. He didn’t know me, which is quite understandable. But I knew who he was, which is equally understandable. He is one of India’s best lay preachers. It is just like the case that I know who the President of the USA is, but the President of the USA doesn’t know who I am. I invited him to come in and I was curious as to what I could do for him or what brought him to me. It was only in the process of conversation we both realized that there was some, “Mistake” – He didn’t know me and he was in fact seeking some one else He literally rung the “Wrong Door Bell.” For a moment we both looked at each other in surprise. He knew deep inside that he didn’t ring the wrong doorbell – There was a purpose. Deep inside, I was happy that he rung the “Wrong Door Bell.” From then on, when I refer to this encounter, I affectionately refer to it as “the wrong door bell’. Here we were both in the same room, which also happened to be my office. He didn’t expect to be in an office; – he was on an “in-official visit” to someone else. So we struck up a conversation. I was inwardly looking what brought him here. True I yelled out to God. I have no doubt that my voice is loud enough to cover a simple distance from Earth to Heaven, but could it also wake up the neighborhood??? Was I really that loud??? Moreover I was deep within my house, not on the outer rooms. The Navy Officer on the other hand was looking outwards. Something like. “Lord this cannot be a mistake, this ‘mistake’ has a purpose, Lord, why am I here?” Our conversation moved in an unsure way because neither of us planned this visit. He didn’t know why he made a mistake and I didn’t know how he could have made the mistake. Eventually, the topic moved to God. When the Navy Officer spoke about God and His goodness, I gave him a fury filled piece of my mind, I told him, “God! — God is playing games in my life AND making a total hash out of it.”
I gave full vent to my frustration. The Navy Officer didn’t say a word. He let me explode all the disappointment I carried in me. When I finished, he said, “I can see, you have tried everything, would you like me to pray?” For a moment I looked at him in surprised disbelief. I had just expounded all the frustrations I had, and I was in the mood to see some high-powered end to this misery. And all He said: “Would you like me to pray for you?”
Anyway, with all the puff of expectation taken out of my sails, I said to my self, “Poor fellow, he also wants to give it a try. Let’s be magnanimous after all, the poor fellow has come at 3 O’clock in the afternoon in the burning hot sun. He may have had more important things to do and he has rung the wrong bell, which is probably a great embarrassment for him, let me give him a little consolation.” So I said: “OK.” I then added,” What do you want me to do, shall I stand or kneel?” He said, “Just sit down, and be comfortable.” Then he came over to my side, knelt down, put his hand on me and spoke his prayer to God. When he prayed, I realized, there was a difference between him and me. I know “who God is” but “he knows God”, He knows God in a personal way. Even till today, I am moved by the incident.
When I began to seek God as something real, interesting things began to happen. I can only praise and thank God that he sent the Navy Officer that day to ring the “Wrong Door Bell.”
He was a friend through all those difficult days. I was really blessed to have him to guide me in my search for the Lord. I was also amazed how seriously and how swiftly God answered the cry of my heart. It is still a bit ethereal how one of the highest exponents of the Catholic Charismatic Renewal should be at my door when I yelled out, “God, I want to know if You are real.” Before he left he made sure that I had prayers, a friend, an invitation to dinner (the first of many), an invitation to see him at home anytime and his telephone number to call him from anywhere at anytime. It was the first of many unbelievable experiences that I was to make in the long process of solving this marriage separation.
There was also a parallel incident that happened when the Navy Officer rung the wrong bell, He was accompanying a pious elderly lady. When I opened the door I did not see her. I did not know that she was there. Through the entire time, of maybe 40 minutes, this pious lady stayed out in the hot burning sun and prayed earnestly to God that neither he nor I would stumble. There was no shade from the scorching sun. She prayed silently for both of us in the hot fiery mid-day sun. She heard every hot and fiery word that I had to say, yet she never came under the doorway to cool herself. If she did, I would see her and civic decency would stop our sudden and unexpected efforts to find God. He probably did not want to tell me that there was someone out side for fear of losing me. When I walked him to the gate, I saw her, I said, “I am sorry I kept the Officer so long; I had no idea that you were out. I would have asked you to come in.” She smiled and made some excuse, like, “— a little sun- light is good for me.” These are the silent sacrifices that total strangers made for me, and my family in God’s name. May God Bless her- always.
CATHOLIC CHARISMATIC RENEWAL
One day, with grim determination, I set out to once and for all find an answer to the meaning of suffering. By chance I heard of the “Inner Healing Ministry” which is run by the Catholic Charismatic Renewal. Saturdays are full working days. I am in business. There is no “End of the Week.” That very Saturday, after I heard of the Inner Healing Ministry, I stopped work and went there. I was ushered to a lady counselor. This lady was a stranger to me. After a brief outline to my problem, I put my mission bluntly across:” I am here with one purpose. I want to know why God allows people to suffer. I am here to find a proper answer that makes sense to my thinking.” I am not always gravel pounding in my ways. I never had to be. But sometimes, I take fact-finding ventures with resolute determination, and this was one of those times.
Somewhere in our discussion, I also said, “My faith in this God is shattered, if anything can repair it, it has to be a clear cut and understandable answer!” The lady very sweetly said, “I know you want a very specific answer that makes sense to your thinking. I will pray for you to find that answer. ” Normally after hearing something like this I would have felt, “Here I am back again to square one.” But, there was something distinctly remarkable about this lady’s confidence and a rare sweetness in her ways that didn’t make me feel that I was back again to square one. While I was about to leave, she said, “Have a word with my husband, I’ll introduce him to you, he is over there. And, come over to our place for dinner. ” I was consoled and thankful to God that He made the afternoon pleasant. Nevertheless, I couldn’t help reminding Him that I had come all the way searching for Him and for a specific answer to His unexplainable behavior.
GOD’S ANSWER
The next day, I went for Sunday Mass. I went there with a searching heart and a kind of restlessness. In fact I told the Lord, “Yesterday, I stopped my work, shut my office, all to find some answers. I won’t be happy unless I find a proper answer.” The lectors came to do their reading. As usual, I would go through the motions of the holy mass and soon I would switch off into my own thoughts. Suddenly, during the second reading, I became acutely attentive to the following words:
“AND NOT ONLY THAT, BUT WE ALSO GLORY IN TRIBULATIONS, KNOWING THAT TRIBULATION PRODUCES PERSEVERANCE, AND PERSEVERANCE, CHARACTER AND CHARACTER HOPE. NOW, HOPE DOES NOT DISAPPOINT, BECAUSE THE LOVE OF GOD HAS BEEN POURED OUT IN OUR HEARTS BY THE HOLY SPIRIT WHO WAS GIVEN TO US.” Romans 5:3-5.
3 „Mehr noch, wir rühmen uns ebenso unserer Bedrängnis; denn wir wissen: Bedrängnis bewirkt Geduld,
4 Geduld aber Bewährung, Bewährung Hoffnung.
5 Die Hoffnung aber lässt nicht zugrunde gehen; denn die Liebe Gottes ist ausgegossen in unsere Herzen durch den Heiligen Geist, der uns gegeben ist.“
Römer 5:3-5
While these words were being read, I imagined an athlete practicing In a way, practice sessions are a tribulation, it tires the person, it wears him down, he lift burdensome weights and runs exhausting miles. But, in some way these tribulations are improving his stamina, his perseverance, his character. He keeps at this with the hope to win. It is this hope that makes all the tribulations meaningful. He keeps at it and goes on cheerful from one training session to another, because he has seen a meaning to it. And slowly it dawned on me, that I also have a meaning for my tribulations.
These words made enormous sense to me and I was so overjoyed that God actually did respond. I looked around me to see how the other people in the church reacted to the reading, but there was apparent no change in their expression. It was then that I realized, the same words were spoken to everyone, but at that time, I was suddenly alert. And then I realized besides satisfying my searching heart it was in fact also a kind of special privilege to get a direct and appealing answer. My mind flashed back to the previous afternoon at the Inner Healing Session where the lady with sweetness and full confidence said, “I will pray that you find the answer.”
Now when I see things in the retrospect I see the typical signs of the newcomer to the new found experience of God. It is a typical of the newcomer to try and find God with the intellect. He tries to analyze what God’s moves are, and he wants answers. In fact, he goes one step further, and that is to demand answers. God saw the newcomer in me and He was exceedingly kind to respond to my shallow level of structuring thoughts. He really didn’t have to do it but He did it, and, that is what is overwhelmingly great about Him.
Among all these efforts to seek answers, I gradually came to relying on God more. Before this, God was some divine being whom our parents, teachers and church told us about. In my thinking God was assigned a status of an entity, in realms beyond our conscious world – Accepted-but, in a far and distant sense. Some one who we will meet only after we die. Now, I was trying to seek Him here on Earth itself.
Then one day I came across these words,
“ BUT FROM THERE YOU WILL SEEK THE LORD YOUR GOD, AND YOU WILL FIND HIM IF YOU SEEK HIM WITH ALL YOUR HEART AND WITH ALL YOUR SOUL.” DEUTERONOMY. 4:29.
29 „Dort werdet ihr den Herrn, deinen Gott, wieder suchen. Du wirst ihn auch finden, wenn du dich mit ganzem Herzen und mit ganzer Seele um ihn bemühst.“ 5 Mose 4:29
I was very happy to find this scripture quotation because I knew, even though my knowledge of God will most certainly be very little, my orientation is not futile. This verse was a very encouraging assurance for me.
WAITING ON THE LORD
During separation there were times when I would have nothing to do, but just wait before the Lord. Really, there was not much else that I could do. Sometimes, I was exasperated with God and at other times I had the grace to be able to pray. One day, while I was praying I came across a small pray card.
It read like this:
-
Jesus, who have said, “Ask and you shall receive, seek and you shall find, knock and it shall be opened unto you”, through the intercession of Mary, Thy Most Holy Mother, I knock, I seek and I ask that my prayer May be, granted. . . (Name the intention).
- Jesus, who have said, “All that you ask the Father in My Name, He will grant you”, through the intercession of Mary, Thy Most Holy Mother, I humbly and urgently ask Thy Father in Thy Name that my prayer May be, granted. . . (Name the intention).
-
Jesus, who has said, “Heaven and Earth shall pass away, but my word shall not pass”, through the intercession of Mary, Thy Most Holy Mother, I feel confident that my prayer will be granted. . . . (Name the intention).
For the benefit of my non-Christian readers Mary is the Earthly Lady whom God choose to be the Earthly mother of His son, Jesus. We Catholics also refer to Mary as “Our Lady”). If God had so much trust in this lady, she has to be very special. At the cross, Jesus told the Apostle John, “Behold thy mother.” Siehe, deine Mutter What is implied is that Jesus gave her to be our mother as well. As children in want, we request her to put our request before the Lord in a better way than we can do ourselves. Even in life, children sometimes feel they will ask mummy to ask daddy for some special request. Especially when they do not feel unsure that they can put it across in the best possible way.
These are the promises and assurances of Jesus Christ and they have to work. Jesus did not just make promises for courtesy sake. Of course our request have to be correct, we cannot expect God to grant us wrong wishes. Sometimes our wishes are wrong, but we do not see them as wrong wishes, because in our opinion they appear to be correct.
So, armed with this prayer, I began to claim the promise of God. I told him, “I think if I ask You to repair my marriage, I am not going against Your plans.” I was confident that there was nothing wrong in what I had asked Him and I was confident He would honor His Promise. Yet, in spite of all these efforts, my marriage was not showing signs of repair. I was extremely concerned about this lack of results because of different reasons. Some of the reasons were:
- On one side was a deep concern for the children and the impressions and scars that they were receiving and the scars that they would carry for life.
- We, (both of us) had often told the children, “God listens to the prayers of little children.” But even here things did not seem to be working. I was beginning to look at the Lord with a view of telling Him. . . “Don’t let the children feel, we bluffed them, when Rose and I told them that God listens to the prayers of little children.”
- I had of course my own feelings to contend with. What else was there for me to do?
- I also know beyond doubt that Rose was also trying to reach God in her own way. Yet, in spite of all our earnest efforts, nothing was working out.
Once again I went back to my friend, the Navy Officer and told him, “I’ve done what I think is everything within my powers. Why is God still holding back? Is there something missing or is God so dead against our marriage?” He never answers without praying. Slowly he said, “Greg, you have an area in yourself that still has to be mastered. You have a lot of hurt; you have a lot of resentment. These things have to be healed. You have a good intention to patch up your marriage, but you are not ready enough to withstand any re-occurrence of disturbing factors. There are good chances to believe that if these disturbing factors show up, you will explode in some impatient way (or your wife will)? You need a lot of spiritual strength to withstand the pressures of your marriage. You must know that your wife also has a lot of hurts and resentments to cope up with and is equally frustrated that things are backfiring when she tries. You have to ask God to heal you of your wounds and hurts. You have to ask God to bring you’ll both into a frame of mind that will make you strong enough to stand over yourselves, over selfishness and ego. You have to become strong enough not to be swayed and dragged down by new wiles that try to pull your marriage apart.”
His words made sense and I was happy that I had some clue as to what to improve. I put these points before the Lord and said, “Lord, you teach me how to solve these points.”
Maybe there are quite a few people who would take their joys and sorrows in a personal way to the Lord. It may even sound quite obvious to them. But, I had to learn about it. At the age of 40 plus years!
When I look back now, it took one year and three months from this particular event to our re-unification. I see now that there were good reasons for the request to be delayed. I realize now that I (We), needed time to reach a point of spiritual strength. While conflicts are raging we have many areas of concern. Like I said earlier, the children’s emotional scars were a major area of concern for me. I was anxious, because, I feared that too much emotional damage would be done and that reconciliation would come too late to be of any use. I say this because my faith was scanty in this particular area.
HUMAN FAITH IS FACETTED
Human faith is facetted. That is, we tend to have sides, which show different intensities of faith. For Example, if we pray that God heals our physical sickness and we are cured we have strong faith in God’s healing abilities as a physician. On the other hand if we pray for an upward swing in the economy and it does not happen, we tend to have less faith in God’s grip over world situation. We are naturally inclined to make experiential link-ups between faith and ourselves.
So, in like manner because I had no experiential link- up with emotional scars to children, I was naturally anxious. On the other hand, there were other areas where I had made more experiential progress on matters of faith. So, I decided to take up this problem up to the Lord and place it His hands. Some where along the line I also asked,
“Lord I need an answer from you. I want to know how I can explain my concerns to myself. I am getting jumpy because You are not doing something fast enough.”
GOD’S ANSWER
Shortly after that, I read how the Apostle Peter in the Garden of Gethsemane took off the sword and cut off the ear of the servant of the high priest. St. Peter must have got panicky and thought that it will be too late before Jesus decides to act. So, he thought he better act fast and do something before it is too late.
Shortly after that, at a preaching, a stranger, a visiting priest gave a talk. I was listening in a pre-occupied half interested way, but then all of a sudden, I became electrifyingly alert to the speaker as he said:
“SO, I WILL RESTORE TO YOU THE YEARS THAT THE SWARMING LOCUST HAVE EATEN. . . YOU SHALL EAT IN PLENTY AND BE SATISFIED, AND PRAISE THE NAME OF THE LORD YOUR GOD.” Joel 2:25-26.
25 „Ich ersetze euch die Ernten, / die von der Wanderheuschrecke und der Larve, / vom Nager und vom Grashüpfer gefressen wurden, von meinem großen Heer, / das ich gegen euch sandte.
26 Ihr werdet essen und satt werden / und den Namen des Herrn, eures Gottes, preisen, / der für euch solche Wunder getan hat. / Mein Volk braucht sich nie mehr zu schämen.“ Joel 2:25-26.
I felt that much needed assurance that there would not be any damage. Right enough when the children came back, there was no necessity to RE-WIN trust or confidence. When Rose came back, I also noticed that her resentment was healed. Where there was turmoil there was now a pleasing need to make up and LIVE together again.
I was also concerned about how was I to bring my new found faith to my children. I was also not sure how to explain this to Rose. I knew that we were all knocking at the door to God’s Heart, but it seemed that we all chose different doors to knock on. I would seek God in one kind of religious environment or church building and Rose would seek Him in another church building. I was determined to find God through the intellect, reading the Bible, listening to well informed preachers. Rose on the other hand was trying to reach God through prayers like the rosary and novenas.
Now when I look back, I realize God only expects us to do our part, like searching for Him and surrendering to Him. He certainly does not expect us to do His work for Him. I see now that He would look after my children’s emotional scars and take the sting out. The same for Rose’s spiritual needs. He didn’t expect me to be able to do that for them.
GOD-SUFFICIENCY
As each day of searching went on, I realized I was somehow gathering other sets of thinking. These came either from reading or from listening. I became aware that consciously or unconsciously we are working towards “Self-Sufficiency”, we learn many things and do many things to become more and more self-sufficient and now slowly in the wake of what was happening in my life. I was being exposed to the concept of, GOD-SUFFICIENCY, It took quite a conscious effort to give up the old way of, “Self-Sufficiency” and change the sights to, “God-Sufficiency.” For me the change was nice, but it took a definite and deliberate effort to shift the focus to:
“FIRST SEEK YE THE KINGDOM OF GOD AND HIS RIGHTEOUSNESS AND ALL THESE THINGS WILL BE ADDED TO YOU.” Matthew 6:33.
„Euch aber muss es zuerst um sein Reich und um seine Gerechtigkeit gehen; dann wird euch alles andere dazugegeben.“ Matthäus 6:33.
Some where along the line my perspective started shifting from the “Here and Now” to an ETERNAL PERSPECTIVE. The things that were once uncompromisingly important and a reason to fight over were far less important. Trying to be correct in God’s eyes started gaining importance rather than being correct in my eyes.
Of course, all of these objectives are a life long process and progress is often slow, but at least it is good to know which direction to move towards. Many times I felt how arduous all these tasks were. Trying to keep at it was mentally quite exhausting, in spite of knowing in which direction I was heading. Ever so often my friend would say, “Greg, lift your wife up in prayer. Place her before the Lord. He knows how to make things harmonious once again. Lift your children also up to the Lord in Prayer. Ask God to give all of you more Faith.”
FRIENDS
Like him, there were other good people who just came into my life and who the Lord guided to bring me a sense of friendship, good cheer and in very distinct way to provide answers to my seemingly endless string of questions. Let me describe some of these incidents to you:
While I was writing this epilogue, I had finished the draft copy, but somehow I knew that there was still some point, which I should write about, which is very relevant to our re-union. I had this strong feeling that something had to be written, but I could not formulate it. I could not formulate it because there was a certain lack of transparency as to what it was. So I prayed about it. Then one day, quite soon after that, and quite surprisingly I met a lady outside the church. This lady was a friend for many years and was prayerfully active in our re-unification. So when we met I told her that we are all together again and I thanked her for her prayers. Quite unexpectedly she said, “Greg, your re-union was possible because of the enormous gift of being able to FORGIVE that the Lord granted to both of you.” I have, on different occasions, been awe struck by the directness of the words that came out of this lady’s mouth. This lady, I feel, can bring a message to answer a searching mind without the other person having made any reference to this point in conversation. I am not even sure whether she herself knows that she can touch with remarkable accuracy. Touch exactly at that point what the other person was searching for. The beauty of it is that she can convey everything that matters in just one single sentence. This amazes me. Many of these people, who I have met, are just ordinary in every sense of the word. I have often imagined that people with these abilities should be monks or hermits or religious in some way or the other. I was beginning to experience words of meaning coming from common people. This lady helps out at the healing ministry. It is one thing to make the human effort to volunteer time at the Healing Ministry and another thing to receive the “Gift of Wisdom and Knowledge.” My assessment of this situation clearly tells me that she had a special answer for me. Once she gave me a clue about God’s gift of healing. I immediately knew that this was the point that I had to write about. I now had the mental text-print of what I had to express on paper.
While I was thinking and writing this point down, I Realized, how true those words were. Unless I was healed, my feeling of patching up would be tarnished with resentment. And resentment as we have seen earlier has been the number one cause for disrupting the re-unification process. Resentment has the unique distinction of being one factor, which works from within, it works silently, it is willing to wait and then show up when the mind is less occupied. It waits patiently and moves in, when we are more inclined to give in. It is these abilities, which give resentment the devastating ability to break the bridge of re-union and to dash down dreams time and time again. Even after the bridges of re-unification are already crossed successfully, resentment has the potential to be a threat to lasting harmony.
INNER HEALING
This is the reason why re-unification without “Inner-healing” is a lucky but fragile success. We have to make a strong note of the point: NO INNER HEALING NO DURABILITY IN THE RE-UNIFICATION.”
While we are on this subject of ‘Resentment’, it is worth reminding ourselves, that resentment is an aftermath to something that happened earlier. So healing resentment is a curative measure. We have therefore got to lend some thought to the cause. In most cases people tend to mistake the manifestations of the cause for the cause itself. The manifestations of the cause are usually wide and varied; they also change from time to time and situation to situation. They appear as remarks, like, She said this to me, He doesn’t care about my family,” etc. Or it may appear as a lack of interest or concern. If we go deep down to the roots of the problem, we find there is AT LEAST ONE TRIANGLE. – OFTEN THERE ARE MORE TRIANGLES. Some triangles stand-alone but many are inter connected. In a marriage relation, triangles are potentially dangerous to the harmony of a relationship. Fortunately, triangles are usually conspicuous when compared with other stimuli. In most cases, triangles are usually physical that is why they are easier to recognize. For example, a typical physical triangle would be: Husband – Wife – In-laws. In this case all three components are physical. But this could be a case of two inter connected triangles because there are his in-laws as one component and like-wise there are her-in-laws forming a separate triangle, but the common side for both triangles is husband-wife. Sometimes one component May be, a quasi-physical component for example: Husband-Wife-His work or Husband-Wife-Her career.
Briefly Inner-Healing takes out the sting out of past hurts so that it does not re-hurt the sentiments of the person again, and yet it keeps memory intact to remember and recognize the triangle if it should re-appear. As I kept on thinking about these words I came to feel that the healing was not confined to me alone but to the whole family. For example, the children were well in spite of the one year and ten months of separation. Rose was brought to a point, where she could adequately re-attempt a new beginning. Some where in these feelings was also the acknowledgment of all those feeble attempts, which I tried, when I lifted up my wife and children in prayer to the Lord.
PRAY
While we are mentioning prayers, we must remember, it is far easier to pray when things are going well. When things go wrong it is human nature to stop praying, and to get angry, demanding, disappointed with God. As well as, with those people or things who are, what we label as, the sources of our unhappiness. To pray when the mood is down is a challenge. It puts us to the point of deciding, who rules the moments, – Is it going to be anger, disappointment or PRAYER?
While we are on the subject of hurt and resentment, it is well worth knowing how these components fit into the circuitry of human feelings and their development. Whatever be the stimulant or the impetus of a bad situation that comes from outside, the first major feeling that the recipient feels is HURT. If hurt is nurtured, (our fallen nature makes us naturally prone to nurture a variety of negative feeling, and hurt is one of these), this develops into BITTERNESS. If Bitterness is nurtured it develops into HATRED. HURT-BITTERNESS-HATRED is the under current of many negative manifestation of human behavior. This gives rise to a wide array of sub-manifestation on all levels. Resentment is one of them. Some others are backbiting, meanness, cruelty, and unfriendliness, revenge. . . just to mention a few. In marriage, these factors gravitate into HARD HEARTEDNESS, simply because we do not want to be bad and cruel. The heart is tricky, it wants to give the impression that it is good, it wants to appear acceptable to society, so it devises alternatives. Hard Heartedness is its disguise.
EXPERIENCES
Let me re-stress the statement, When I began to seek GOD as some thing real, then interesting things began to happen, As I mentioned earlier in this book, I tried to solve our problem by relying on my own abilities exclusively. I also tried to intellectually SEEK out SOURCES of help. My outlook at that time was GO OUT AND FIND PEACE. At that stage in my life, I was in the “Driver Seat”, trying to steer the moves in my life. Figuratively speaking, even if JESUS were to come along at that time, I would have impatiently waved Him to one of the passenger seats and continued to race around trying to find solutions.
It was only after many failures and miss-calculation, after many dashed expectations and frustrations that I finally allowed JESUS to take control of my life. That is when things began to work. I was going through very definite experiences.
- This was when I was amazed how fast GOD would respond one cry and immediately the doorbell rang.
- I realized how He had His own way of handling situations I thought I should go out and meet people and hunt out solutions. Somehow God thought differently. He brought a person right into my home.
- I thought I have to, “discover” God. He on the other hand, showed me that He has to “reveal” Himself He is not a thing that we humans can just go out and discover.
- I thought I have to get the situation under control He was teaching me to, “let-go” and to give Him control instead.
- I thought I should question His moves He showed me the proper thing to do was to TRUST Him.
As I look back now, I feel, I went through 3 distinct stages. They were:
STAGE 1
The stage when I thought I knew better. . . I am resourceful. . . I can guide my own destiny. . . I am in full control.
STAGE 2
The stage when I gave JESUS control,
BUT
I felt it was necessary to advise JESUS and… to question JESUS. If He took a course, which didn’t fit into, the way I would have expected it to be done, I was quick and ready to question His moves.
STAGE 3
The stage to give JESUS full control. Knowing that nothing can go wrong if JESUS is in control. Trusting Him fully so that I could relax. This is when I began to experience PEACE.
BAPTISM OF THE HOLY SPIRIT
Before our reunification, I made those unsteady steps towards God; God came forward to give me a means to reach Him. This means was FAITH. As Faith grew, our bond became stronger. This led to a surrendering of my will, for God’s will and then on to a Baptism of the Holy Spirit. For the sake of my non-Christian reader the ‘BAPTISM OF THE HOLY SPIRIT is an adult form of surrendering our self to God. Most Roman Catholics are baptized a few days after they are born with water. This sacrament makes them Christians. The child’s Godparents and Parents on behalf of the child say the words of ceremony. Later in life, when the person is capable of making a decision they may decide to volunteer to be ‘re-baptized’ in the Spirit. This is called, the “Baptism of the Holy Spirit.” It is one of the optional ritual practices of the church. It is also a lesser-known practice in the churches rituals; hence, many Christians are not knowledgeable enough in this area as they may perhaps be in the other areas of the church’s practices.
For me to hear about the Baptism of the Holy Spirit, was in fact an adult confrontation. And, I was to look at, in a personal way for the first time during the process of our separation. I had read a little about it earlier, but it was casual and of no personal concern to me then.
Let me explain how I heard about the Baptism of the Holy Spirit, for the first time. While I was a student in Germany, we came across very few books in English. It was like finding ice cubes in the Sahara. In some unnatural way they may be available, but very rare. These books were like Gold and very precious, simply because they were in English. One day, some German, a stranger, said to me, “I have a book in English. I cannot read English would you like to have it? I eagerly grabbed it. It was, “The New Wine is Better.” It is about the life of Robert Thorn. I enjoyed the book, as strangely as the book came my way, it also went on further. I do not know who I gave it to, or who helped himself to it from my hostel room. All that remained in my impression was Robert Thorn’s search for God and his baptism of the Holy Spirit. It was nothing more that an interesting story.
Eight years later I would have the substance to make an “informed decision.” It was remarkable, years ahead of my search or my marriage, the Heart of God knew I would need this reading. For me, at that time it was just a book in English, and a nice, rare luxury to read in a foreign country. A book relegated to relaxation from the rough and tumble of technical formula, physics, mechanics and all the rest of those very wonderful, God inspired educational wonders.
I realized the Baptism of the Holy Spirit would be the ultimate solution. And in all fairness I can genuinely say I was sincerely trying to establish a stronger bond with God. My own free will was strong towards that. In the frail way as a human being think, I thought, “Now at last, I have found the formula to solve the problem.” I received the Baptism of the Holy Spirit while we were still separated. Faith and inner strength did increase. There came a period of improved peace and I felt very good. This phase is called the, “Honeymoon phase” but at that time I had no knowledge about the other certainties. I only knew that suddenly after some time, to my surprise my problems increased tremendously among other things my marriage took a twist for the worse. In business, orders became fewer and far between and even those few were plagued by last minute surprises and disasters. Physically the company was reduced to just me and one watchman, stationed in my factory 35 KM. , away. I was virtually driven to a point where I began to wonder whether I had made a blunder to surrender myself to God. Was He actually taking unreasonable advantage of my trust in Him? Was He playing reckless games with my life and cornering me into failure? I even began to feel that all said and done my situation (bad, as it was, was better before surrendering to God, than after. I was highly baffled. The Navy Officer was my strong support but as fate would have it, he went abroad for a nine-month evangelization mission. So in many way I felt lost, abandoned and terribly let down. I was once again determined to find the answer as to what was happening in my life. I searched, prayed, read books, read the Bible and tried everything possible to solve this riddle. As blessings would have it, the same lady who I mentioned earlier while describing God’s gift of Inner Healing towards me, happened to be on the same road and we had to walk together. I explained my problem to her. I told her, I couldn’t understand how things are getting worse instead of better. I am now wondering whether it was a colossal mistake to have surrendered to God. Before this surrender to God, I seemed to have some kind of grip over things. Now, even the efforts to do things, in which I imagine to be according to God’s ways are going wrong. To make matters worse, my good efforts are interpreted as acts of weakness and even stupidity.”
TEMPTATION IN THE WILDERNESS
When I finished what I had to say, this lady said, in only one sentence, “Greg, you are going through the temptation in the wilderness.” Only one sentence! And yet this one sentence spoke volumes to me. It satisfied my searching mind. I immediately knew what the lady was referring to, so when I came home I took my Bible and read the accounts of the temptation in the wilderness. The account of Jesus temptation in the wilderness are described in Matt 4:1-11, Matthäus 4:1-11; Mark 1:12 -13, Markus 1: 12 -13; Luke 4:1-13, Lukas 4:1-13.
I immediately knew that I had the answer I was searching for, and, as I read and prayed over the Bible Readings, my downward twists of fate became more and more explainable. Even though I was so certain that I had the answer, I still prayed to God to reconfirm that this was His genuine explanation. A few days later, I read quite unexpectedly, that in almost all cases, after a person receives the Baptism of the Holy Spirit, these people had experienced the ‘temptation in the wilderness.”
I am making a deliberate effort to write this point down because somehow through the entire channels of communications with people who were helping me in my road to Faith, this point was over-looked. Many hours of heartache could have been avoided, if I had known this point. Maybe, God in His divine wisdom chose to let me experience the process of discovering the answer rather than explaining it prior to the Baptism of the Holy Spirit? May be, experiencing the ordeal was essential in order to later write about it. Whatever the reasons I was sure that this explanation would be helpful for others as well. So I prayed again to give me an insight as to whether this point was related only to me or whether it was a point of importance to others as well. How was I to communicate this point to others? Once again, while reading scripture. I was suddenly more alert as I came to the following words,
“AND IMMEDIATELY, (AFTER THE BAPTISM) THE SPIRIT DROVE HIM INTO THE WILDERNESS. AND HE WAS THERE IN THE WILDERNESS FORTY DAYS, TEMPTED BY SATAN, AND WAS WITH THE WILD BEASTS.” Mark 1:12 -13
12 „Danach trieb der Geist Jesus in die Wüste.
13 Dort blieb Jesus vierzig Tage lang und wurde vom Satan in Versuchung geführt. Er lebte bei den wilden Tieren und die Engel dienten ihm.“ Markus 1:12 -13
Apparently the temptation in the wilderness always follows the Baptism of the Holy Spirit. The point I am making to my readers, is to make them aware of this eventuality and not to be surprised (as I was), – when it happens. Knowledge of this point will instill a better and often much needed sense of hope, trust and will power to see the phase through. Even though this phase is very hard to bear, I think it is very essential in order to become tough. After one has withstood this phase, one will have the inner strengths and confidence to withstand further trials with fore knowledge.
While we are with the subject of the Baptism of the Holy Spirit, I would like to mention that when a person receives this Baptism, there is usually an accompaniment of tears at some stage, perhaps in the privacy of ones room. This is a wide spread occurrence, so we should not be taken aback. Just treat it as normal. The same accompaniment of tears is also usual by deep inner healing secessions. I am writing this point for my male readers because they may feel quite alarmed or embarrassed.
Maybe, some of the Catholic readers are wondering, How come I have not heard of this Baptism in the Holy Spirit. Is it some thing new? The Answer is, No – It isn’t.
The Holy Bible has cited this Baptism of the Holy Spirit on a number of occasions. For example: “The book of Acts” Die Apostelgeschichte, Chapter 2 describes this Baptism. Then again, Acts Die Apostelgeschichte 10:23-48
In fact, this Baptism of water and the Holy Spirit was endorsed by Jesus himself. Please read John 3:1-7.
JESUS ANSWERED, “MOST ASSUREDLY, I SAY TO YOU, UNLESS ONE IS BORN OF WATER AND THE HOLY SPIRIT, HE CANNOT ENTER INTO THE KINGDOM OF GOD.” John 3:5
„Jesus antwortete: Amen, amen, ich sage dir: Wenn jemand nicht aus Wasser und Geist geboren wird, kann er nicht in das Reich Gottes kommen.“ Johannes 3:5
In humility, we know that no one can know the complete mind of God. We try to explain thing as best as we humanly can.
Sometimes people think they can receive the Holy Spirit during the Baptism of the Holy Spirit by “begging” for Him or “waiting on the Lord.” These are mistaken impressions. The Holy Spirit cannot be obtained through our merits. The FATHER, the WORD (Jesus) and the SPIRIT are co-equal, they have perfect unity and they do not work in exclusion of one or the other. The only way to receive the Holy Spirit is to acknowledge that Jesus Christ is Lord of YOUR life. That Jesus Christ is sincerely undividedly Lord in and of your life. In other words the Holy Spirit comes as a result of accepting Jesus Christ as Lord completely. When we say completely, we mean He is not placed in a shared position in ‘our choices in life’ to occupy the “stage” with other God’s. These other Gods can be various things. – For example, to still continue to have allegiance to other religions, talismans or treat Money, Power, Fame, Fortune, Drinks, Gambling, Vices etc., as items of sovereign importance and significance.
The Holy Spirit is sent as a promise.
“BUT WHEN THE HELPER (HOLY SPIRIT) COMES, WHOM I SHALL SEND TO YOU FROM THE FATHER, THE SPIRIT OF TRUTH WHO PROCEEDS FROM THE FATHER, HE WILL TESTIFY OF ME.” John 15:26
26 „Wenn aber der Beistand kommt, den ich euch vom Vater aus senden werde, der Geist der Wahrheit, der vom Vater ausgeht, dann wird er Zeugnis für mich ablegen.“ Johannes 15:26
So, some of my Catholic readers may be, wondering how come it is not so known. The answer is: It is known and practiced; The Sacrament of Confirmation is about the laying of Hands and the anointing of the Holy Spirit. It is also about receiving the “Gift and Fruits of the Holy Spirit.” It is the very same thing as the Baptism of the Holy Spirit. Most Catholics and Christians in general receive confirmation while they are in their teens. People in their teen have maturity and out-look which is appropriate for their age. The adult Baptism of the Holy Spirit is the same thing, except that it is “Renewing” the sacrament of confirmation, this time with a different level of age, maturity and deeper awareness. This process is not mandatory in any way. But it definitely renews the sacrament.
One of the perspectives is different. A teenager receiving Confirmation is usually associated with new clothes and a class full of fellow teenagers and a festive occasion. Maybe, the person receives gifts from the parents and relatives. There is an outward festivity. In the Adult level, it is spiritually more inward.
DIVINE RETREAT CENTER – Muringoor – Kerala – India
The Divine Retreat Center in Muringoor was one of the most astonishing places I have ever visited in my search to find God. On my first visit, I was not sure what to expect. The experience was so amazing as a personal satisfaction towards finding God, that I came back a couple of months later with all the paper word sketching of this book. A file folder about 80 mm thick. I came to sit before the Lord and ask Him for His guidance on this book. I only spent one week there. It was not my intent to write the book there, it was my way to show God what I was working on. It may seem child like to take a manuscript 400 Km, to another place, when we know that God is everywhere. It was here that I changed the idea to write the book in English instead of German. I asked nobody and nobody told me to do so. It was just a feeling. I simple felt the book might have to be written for a wider selection of readers. Strangely, now I live in Canada. Now it seems clear to me why I had to leave a beloved language to embrace a more universal language. When I started the book, I had no idea that I would ever visit Canada, let alone live here and bring my family to live here. God’s ways are sometimes so amazing that we can only grasp it from a perspective of distance- in terms of time. In my next book, God willing, I will write about my experiences at this wonderful retreat center. At this moment, I will just mention a few points about this place. It is in South India. This retreat center conducts retreats all 365 days of a year. The retreat is a “Live- In Retreat” which starts on Saturday and ends the following Saturday. The number of people coming for the retreat has been growing. When I visited The Divine Retreat Center for the third time, there were simultaneously preaching around the campus going on in seven languages. The English-speaking group was about 3,000 people; the regional language group amounted to 18,000 people. The other language groups were smaller. 22,000 people is a common week. When the holidays come these gatherings swell to greater numbers. There is no prior booking. Who ever comes at the door, is taken in. The Priests and organizers have full faith that no one seeking God will be turned away; the Lord will provide beds, food, bathroom facilities or what ever is needed. No one has got cough; cold; indigestion or any ailment as a result of so many people showing up unexpectedly. On the contrary they receive healing in Body; Soul and Spirit. Just the feeding of 22,000 people within one hour is a re-enactment of Jesus’ miracle of feeding the multitude. This miracle is repeated 3 times a day for all 365 days of the year. Under any other circumstance people would be pushing and pulling trying to get ahead of the food queue. Not here. In any other place, swear words, brandishing of the impatient fist would happen. Not here. Every one is peaceful from within. There is no anxiety that the food would run out. It never does. Second helping. Not a problem. On Wednesdays is the “COUPLE’S MASS.” Ladies have told me with great emotion, that even their Wedding Mass did not move them a fraction of the meaningfulness and sacredness of this mass. The Blessings that happen are very sacred. Miracles happen by Faith sometimes before ones very own eyes. When I came back to Bangalore, I really wondered how miracles could happen there on a regular basis and in Bangalore you don’t hear about them. Bangalore has a population of around 4. 5 million people. So, Bangalore cannot be regarded as a small speck in the population landscape. Maybe miracles do happen, but how many people actually get to know about them and actually see them happen? Then one day I felt I have the answer. At Muringoor, in one single area of a few acres, 20,000 or more people are PRAISING AND THANKING GOD in one accord. It is the POWER of PRAISE that is doing wonders. The Holy Bible tells us: GOD DWELLS IN THE PRAISES OF HIS PEOPLE. – The saying is derived from the Psalm of the cross, Ps 22: 3
RE-UNION
After we patched up, there was a time of great satisfaction, and I will try to re-capture a few areas of satisfaction. These would be:
- Happiness between both of us.
- Happiness because of the children and their feelings.
- Happiness with all members of the family.
- A sense of happiness to know that things are now going well, – at last.
- A sense of peace with God, A strong feeling of trust and dependency on Him. A sense of security that Faith can bring. A sense of assurance that Faith in God will help us over other obstacles, which may come up in future.
Added to all the above was a sudden and unexpected “Up Swing” in the business, which far exceeded all plans and expectations. In five months, we reached the business target of the year. All in all, this was a very peace filled time.
DANGER STRIKES AGAIN
Suddenly one day out of the blue, trouble seemed to creep into the family and added to this a very important business deal threatened to disappear. The deal represented a substantial amount of money as well as a chance to export. The emergence of these troubles really made me feel let down.
I felt let down because of various reasons, but the two main reasons were:
(a) It would be unbearable to go through another family crisis. I cannot imagine how we all survived the first crisis. It was a miracle. But, whether we could have the strength or the stamina to go through another crisis could be any one’s guess. This was my anxiety.
(b) During the entire process of our separation, I had the good fortune to come to experience the Lord. Gradually, I came to follow Him with much more devotion and son-ship than I ever had before. I began to trust God more. I was encouraged to love Him more. It became easier to talk to Him all the time. God became more and more real to me. I came to depend on Him. There was a shift in my thinking. Before it was, “I (alone) steer the course of my life” now it was, “Dear God, show me your ways. Help me to understand how You want me to do things. it is not I, but You (God).”
In spite of all my human weaknesses and shortfalls, I honestly felt, that I was sincere in trying to follow Him. Now with the emergence of potential danger I felt let down more by God than by the circumstances. I emphasize the words, I felt. . . Because “my feelings” are one thing and the reality can be something entirely different. Feelings, after all, are our interpretations, which we allow our mind and heart to dish out to us. That is our anxieties.
So with these feelings in my heart I told God what I felt. In all frankness, I told him I felt let down by Him. During my long session I enumerated many reasons as to why it would be a total disaster if He doesn’t stamp out the brewing of another family disharmony. (It is not that I suspected that God wasn’t aware of the consequences of another family eruption, but I had to ventilate my Feelings. ). I also did what I normally don’t do and that is to tell anyone in the course of an argument what all good I have done in the past or am currently doing. Here, I was now telling God what steps I have done to reach Him. What progress I have made to follow Him. (As though it was all my accomplishments). I told God how much I came to trust Him and depend on Him. (Which was a Fact). After a long and tiring session, I finally said in exasperation. “Lord what is it that you want to explain to me by this potentially lethal experience?”
NEWLEVELS
Interestingly, through my entire lengthy monologue, God never seemed to say a word. It was only after I said: Please tell me what You want to explain to me, and I had a flash of what my relationship with Him was and where it is now. Quite to my surprise He seemed to make me feel, that I had a kind of a low rung EROS similar relationship with Him. Where I regarded Him as a “Provider” to satisfy my wants, and to get me out of difficulties. Now, I have reached a point of a kind of a PHILIA relationship a kind of a 50-50 attitude. I would do my part by way of prayer, devotion, and trust in Him and in return I expected Him to do His part. It was the illumination of this point that made me think deeply. I knew that God was somehow telling me:
- Where I was and where I now am.
- It was a way of telling me what happens to everyone when they make their journey of Faith to experience the Lord in a personal way.
- I also felt that God was now bringing home the point that, there was a level higher than the PHILIA level. That was the AGAPE (similar) level of Faith in Him.
While I thought more and more about it, I realized this is the level that separates good people from saints. The saints were not extraordinary people, nor were they God’s special people, nor were they miracle-workers. They were just people who went on to love God with an AGAPE yearning. They tried to serve God more faithfully. They did this in spite of all the difficulties and temptations and feeling of hopelessness and feeling worn-out.
While I thought more on this point I began to realize that their choices were MANY, but their decision was ONE. I say this because many times they were faced with the choice to resort to the option of taking an easier path. The easier path would have often brought them instant relief, comfort, wealth, fame etc. , but their decision was always ONE to love God as selflessly as they humanly could. They did this in the midst of trials, temptations, hard-ships and suffering. It was this act of deciding; to follow God through thick and thin that gave them the power to go on, to become extra-ordinary, to become special in God’s work and perhaps to even do miracles.
By this time, my family was back and people who met us showed their reactions, some showed surprise, others showed gladness, and some spoke their thoughts directly. One person asked, “So your family is now staying with you?” In a kind of unsure way, I replied, “Yes so far so good. ” This Person immediately replied, “When the Lord heals, He does a perfect Job. There are no half-half results with God. ” It was God’s kind and remarkable way of answering the uncertainties of my heart, and leading me to a higher level of TRUSTING HIM. This answer was even more pronounced because I never considered this particular person to be exceptionally holy. (Later, however, I was to discover that this man was indeed very holy. ) For the moment, it was as though God used this unlikely person, just a person from the locality, to be His mouthpiece. Strangely after this realization became clear to me, my problems lifted off.
I am writing this experience because I knew it takes a lot of effort to make our walk in Faith. I also know many other people will make this decision. But like me they may also feel baffled if something should go wrong after they have made a sincere effort to follow God. And like me, they may also feel let down. We should never imagine that we would never face attacks of discouragement in the future. We should never imagine that after we have made some progress in Faith that the devil gets permanently discouraged and just flings in the towel and goes back to hell forever.
After we re-united, my children immediately got interested in this great and miraculous God who re-united their parents and made us one happy family.
Rose took more time. She was not quite sure what was happening and how things were to be explained. So she watched and waited.
One day in March 1995, a lady came into my office and asked whether we would be interested to buy two tickets to attend a 5-day Retreat. It would be Rs. 20 per head (approx US $ 0. 60). Let us not make any mistake; it is as difficult for a person in India to earn Rs. 20 then as it would be for a person in the US to earn $20. This lady came at 3 O’ Clock in the hot sun; I did not want to disappoint her. I bought two tickets and later told Rose, “I don’t have money to buy you a mink coat, so I’ve bought you these tickets, so that we could attend the talks and prayers.” She immediately pointed out 5 full days, all 8:00 to 5:00 timing. How can we shut the office down? So I suggested we will do it like a relay. You attend the morning and I will attend the afternoon and we will switch secessions depending on the business appointments.
She went for a part and did not take it seriously. Then suddenly during the BAPTISM OF THE HOLY SPIRIT she changed. Then she felt that she should have attended all the talks and prayers, which she skipped. God was merciful, six months later, the same group came back, and this time we locked up the office and spent the full 5 days at the Retreat. The Blessings were tremendous. Before the retreat was over the customer rang me up at 9 O’ Clock at night, because he tried the whole day and gave me the order over the phone. It became easier for the whole family to embrace God together. Until Rose came to this kind of spiritual experience, it was as though we were on two different wavelengths of FAITH. It took 5 years to reach this point and ever so often, I used to tell God, It would be so much easier, if Rose could also get to really experience You. – Then it will be easier for me to manage my Faith life in You.
God has His own sense of timing. Why 5 years should have passed before Rose could come to this deeper experience, I do not know. All I know is that God’s timing is perfect.
Because of this experience, even the children Faith became more informed.
Imagine it! For 5 whole years, I was asking God to do something. I was even trying to reason out the advantages to Him. And then, one day, in His perfect sense of time, He provided the solution in seconds.
A friend of mine once said, “Moving in Faith is like being in a rowing boat and trying to move upstream. Even to stay in the same place one must keep on rowing.”
MY THANKS
The coming back of my family meant a lot to me. These pages are a humble effort to thank God for all His mercy and goodness. It is at the same time a sharing and encouragement to people who are experiencing a similar situation either with them selves or with people known to them.
It is also my token of thanks to Rose, Ramona and Dominic who were in actual fact, the precious reasons that gave me the strength and motivation to overcome our differences and the means to seek more Faith in God. Many times I have walked down “Memory-Lane” and remembered the thousand good and amusing experiences of my Dominic, Ramona and Rose. They were all great and left memories that were worth every effort to triumph over this struggle. Some of the amusing anecdotes I would like to write about, maybe in another book.
A very special thanks to both Rose’s Mum (and Dad, who passed away before we got married) and my Mum and Dad who faithfully stood by us in prayer and every human way possible.
For all the relatives who tried to be prayerful and helpful.
There are no words, which are adequate enough to say thank you to the Navy Officer and his family for their spiritual guidance and support.
This point in my book may be the correct location I would like to write a few words about The Navy Officer’s mother – When The Navy Officer left the Navy to become a full time preacher for the evangelization, he was ahead of his time. Nobody knew exactly what to make of this “Lay Person with a Mission.” The Navy Officer held the prayer meeting in his parent’s house, where he also stayed. Slowly, more and more people came. Gradually, the people came not because they knew The Navy Officer or his family. They just came because of word of mouth. Their large hall could not contain all the people and every subsequent week, brought even more people. The Navy Officer’s mother opened the doors to the other rooms, so that the people could be accommodated, some how. She literally made her house and the rooms in her house available to rank outsiders and total strangers. so that they could hear the Word of God. In some ways The Navy Officer’s mum reminds me of the Lady named Lydia in the Bible (Acts 16:14-15. Die Apostelgeschichte 16:14-15,) Lydia was an extremely well off lady who opened her house to St. Paul to preach the Good News.
In time his old school recognized his mission and put the school auditorium every Thursday at the disposal of this new prayer movement. The Auditorium has a seating capacity of around 400 seats. I have often seen ordinary Thursday meeting so packed that people had to stand on any available space. Lucky people use the windowsills as seats. The less luck ones attended the meeting from out side the hall relaying on the words coming from the hall and through the window and door openings. If a simple city- wide convention is needed for only one language group, there is no hall big enough. A foot- ball field is about the only logical size. Today, there are several prayer meetings all over the city, and in towns, and cities throughout India. This noble gesture of The Navy Officer’s mother to open her house, week after week so that the Lord’s Prayer Meeting could take place has yielded countless number of people to get a deeper coming to the Lord. The Lord has multiplied her generosity by allowing countless prayer groups to spring up all across India. More and more people are still coming every day through out the whole country. This small home meetings started around 1984 by 1990 the overview of the statistics was so large that no count could be kept up to date. The Catholic Charismatic Renewal was growing by the minute.
Many thanks go to the many different writers of books, which helped me to find God through their writings? I also thank them because I learned a lot from them. Six of them, I have mentioned by name and have put their writing in this book. I have done this because I found so much meaning in what they wrote. This is my humble way to say thank-you to them. I have not put their writing in this book because I want to create volume; this book has sufficient number of pages already. I put it there, because they are inspirational to me and hopefully to my readers as well. – Their writings must simply go around for all to take a delight in.
My thanks also go to the numerous people who lent me books to read. These books were a source of inspiration and consolation. They never charged me a fee. So I do not charge a fee for my book. This is perhaps the only way I can honour them.
My thanks to all those who prayed for us and helped us.
Usually when a vote of thanks is proposed, it often happens that a lot of people are mentioned and invariably some one is forgotten. This happens all the time. To any one whom I have left out, I apologize and pray that God remembers them with love and blesses them.
It is also a heart felt thanks to ESSLINGEN. There are no words to describe what a strong bond and inspiration the memories of this place have been through all those difficult days. To me ESSLINGEN was as real and as comforting as a friend. Some part of this writing is a tribute to the formative years that I spent in this town AND WITH ITS PEOPLE: – EXCELLENT PEOPLE.
I am quite sure that many of my readers will be asking themselves, why is Greg mentioning the town ESSLINGEN in his book? Let me explain:
When I was young I always wanted to study abroad, – some country, any country as long as it was abroad and then open my own business. At the cross road of my life between High School and a higher education, I thought, England or the US would be the places to go because, language would not be a problem. A young German Engineer and business associate of my father suggested Germany. I said, “No, I am not good at languages and I am very thankful I have got out of learning a compulsory second language in school. .” He simply said, “Don’t rule my country out just because of language. Visit my country, I will take you anywhere, to what ever school you want to see, and then decide.” It took just one visit and one week in Germany for me to make up my mind. I decided to study in Germany. This decision was made even before I went to a language school. It is a decision that I have never regretted. I am thankful to him for his encouragement. May God Bless him and his family abundantly. In fact, my children have often asked me, how could I have ever had the nerve to take such a chance with my career. I smile and tell them I have taken many chances in my life, including deciding to marry their mother before even seeing her. I tell them, “I don’t know what the future holds, but I know WHO holds the future.” I know that God holds the future and He loves me even more than I can love myself. The spin off- of that simple act of trust is that I got a wonderful education; I learned another language in the most motivated way, by and through the acts and kindness of innumerable people; I learned another culture first hand; I met and still have many wonderful friends from those days; and I was inspired in so many ways by those wonderful people that God has so lovingly put across my path. If I even attempted to write about the goodness of those people and many others whom I have met at different times, I would definitely fill many books. Nevertheless, let me just mention a few sets of connected incidents:
One Sunday on a beautiful September morning the sun was shining, with all the radiance of God’s glory. It was one of those Sunday mornings, where it would not have surprised anyone to find Jesus stepping off a cushion of cloud, on to the earth’s worldly floor and saying “Hi- Peace be with you.” As I strolled down the road, thinking what a wonderful day, a lady standing next to sunshine yellow Ford Taunus, came up to me with her child and asked me if I would like to visit them. I had really no connection with this family. They were not my work friends or my school friends or connected with common friends. They just went to the same church that I did.
St Elisabeth Church is very pretty and was built with ultra modern styling at that time. I later had the good fortune to meet someone who explained the architectural concept behind the design. The architect designed the church to represent a “tent” built with engineering dynamics and elegance. The idea was that we are all pilgrims and the design was to symbolize man’s place of spiritual strength, rest and inspiration during this journey through life. I had the good fortune to look out of my hostel window and enjoy the grandeur of this church every day.
There was some thing so genuine and sincere about this family that impressed me. I don’t think the lady speaks English because she and her husband only spoke to me in German. I was so taken up with this, “Unexpected, and out of the blue invitation.” The afternoon went of so well, and I was so very thrilled to be with one of the finest families I have ever met. Funny as this may sound, I could not help asking them this point blank question, “Why did you invite me?” I guess no one expected such a blunt question from a total stranger visiting them for the very first time. Maybe there was an unexpected directness coming from someone from a far and distant country. I was still quite new to the language. Had I been more confident with my German I may have put it this way, “How come you are kind enough to invite me, a mere stranger in a town of 91,000 people.” My earlier school experiences with compulsory second language requirements, was quite disagreeable. I still do not subscribe to the fact that political ideologies should have had their influence over pure learning. School life taught me to always say less and write less in second language, so that the teacher will have less reason to pour more red ink on the second language part of the marks card. Of course in other school subjects one can be more expressive, because those other class room subjects are professional excitement.
There was a silence. There was a kind of searching for words, and no one was sure how to answer that question. Anyway the lady of the house decided maybe it was up to her to break the silence, since no one else was sure what to say. Her answer was filled with good heartedness that even I, with my limited language abilities could see and feel. Now as I look back, more than a quarter of a century has passed and I am as thrilled today to have met this family as I was on that beautiful Sunday morning in September. It is memories of people like these, who enriched my life. Experiences like these showed me that God has His own wonderful way of showing me how priceless His affections are. He was showing me that: New country – Not a problem; – Limited language – Not a problem. I suppose Jesus did not think it was fully necessary for my eyes of flesh to see Him step off a cushion of cloud. He has other, thought exciting ways, to do the same thing. In fact, it was because of numerous people like these, that languages became an exciting adventure. These are the people who enriched my life. People of My Esslingen. People of My God’s Esslingen.
My learning career has taken me through wonderful places including production centers of the very best caliber. I was in a factory to learn how to become proficient in control engineering. I was given the opportunity to learn how to make automatic systems, where machines could dialog with machines and all the good things that my younger heart aspired to accomplish. While I was working in a factory, the person who taught me was a man who could have been older than my father. He taught me many things and he spoke to me about many things, including the hard days during the depression of the 1920-30 as well as the 2nd World War days. These were the simple people in the factory, who faced the hardship of depression and war. They were just victims of that unfortunate period of time and they had no choice. He told me during those days they had no food. Those who could get jobs in factories were lucky. Every day they got paid. And the very next day, the money was worth nothing because of inflation. The inflation factor was some thousands per day. So if the food ran out at the food queue, their money for the next day was worth 1/1000 the amount or less. It was cheaper to wall paper the walls with money than to buy match sticks. He told me during those days, Special food rations were given to factories. Mrs. Stoll, the factory owner’s very own wife, was at the factory serving food herself. He said, “I ate food from the hand of Mrs. Stoll”; Other factory owner’s wives like Mrs. Stiefelmayer*, did the same and I met some of these people on a very personal level. These people never told me how they helped out. I worked with their sons, and their sons never told me. I met their daughter, she never told me; neither did their business managers ever tell me about it. It was a simple man on the shop floor, who told me that. I have never forgotten the meaning and gratitude in that man’s eyes and in his voice. In a way, he was not only telling me about himself alone, as an isolated case. He was telling me about the countless number of people who ate food from that dear lady’s hand. In just one simple statement, of an ordinary man, on the factory floor, I realized the exquisite grandeur of the person whose son gave me the privilege to learn and see the marvels of technology, first hand. As I write these words at least 25 years have passed. During this time I have forgotten many technical formulas, I have forgotten many items of my study subjects, but the profound memory of his words,” I ate food from the hand of Mrs. Stoll”, has been chiseled in my heart with a deep sense of admiration. Her deeds of kindness and her husband’s deeds of supplying medicines to ordinary needy people during those difficult war days has made deep impressions on my mind. In one single sentence he made a deeper and more lasting impact in my education than hours of interesting class- room lectures could have ever equaled. It was such deeds of kindness that these people and many more people have done, that has lingered on to become MY DEAR ESSLINGEN. Those kind people had one factory in the small town, which was my home. Today, their two sons and daughter own multi- million dollar enterprises with manufacture in perhaps 27 countries. Own operations in 52 countries and service presence in over 176 countries around the world. Somewhere around 10,000 employees keep this organization moving. I have no count as to how many vendors and other services are directly or indirectly benefiting from this organization. I know the Travel Agents and the Petrol Station have set up operations on their property because at any given time a number of executives are flying all around the world and many are moving at short notice. As for the Petrol station, it seems more logical to move the petrol station to the employees, than to have the employees move to the petrol stations. I think that is what the marketing gurus may term as analogous to having a Captive Customer Circle.
I even see how the son of the man who carried the medicines for the Stoll’s, from house to house during those hard days, has been blessed. This man took the chance, and many risks of being questioned, because even simple commodities were risky contraband items. He could have been severely questioned in order to determine the source of these medicines, as well as how these items were obtained. And yet he did it. It was, After- all the war. The son of this man has been given three Mercedes Benz in India and grand business success. Just imagine! Even the son of the man who carried the medicines, continues to be blessed. More than 50 years have passed since the war, I am not sure if the good man is still alive; even the century is about to turn over and yet his son continues to be showered with the benefits. The Lord’s promise is always impeccably sincere:
In Luke 6:38, Lukas 6:38. Jesus says,
”GIVE AND IT WILL BE GIVEN TO YOU: GOOD MEASURE, PRESSED DOWN, SHAKEN TOGETHER, AND RUNNING OVER WILL BE PUT INTO YOUR BOSOM. FOR WITH THE SAME MEASURE THAT YOU USE, IT WILL BE MEASURED BACK TO YOU.”
„Gebt, dann wird auch euch gegeben werden. In reichem, vollem, gehäuftem, überfließendem Maß wird man euch beschenken; denn nach dem Maß, mit dem ihr messt und zuteilt, wird auch euch zugeteilt werden.“
* STIEFELMAYER makes some of the finest measuring instruments in the world. Yet even greater, was their will to cultivate young people through teaching. The knowledge they had was fantastic, their everyday work involved precision into micron and sub-micron levels of accuracy, but more than this, their teaching is inspirational. Put very simply it was TECHNOLOGY FROM THE HEART. It was a culture that the owners and all their employees had. It was a gift from God. With these ingredients of human virtue, – quality in all their products was never an accident. – It was the reliable and expected RESULT found in exceptional products. Their entire work team wanted to excel by their own inner motivation and drive.
These people had friends in India – two first generation businessmen. These two men had a vision to help people by creating jobs. Their sons carried on the vision. Today they own many businesses and provide jobs to thousands of people. It is in some way possible to know how many people work for them in all their companies- in all different locations. It is also possible to calculate the monthly salary budget. What is, however, not possible to know, is how many people have benefited from the jobs that these people have created? After all, it would be fair to imagine that many of the employees had a wife and children. In the India of the 1950 to 1990 very few people had a retirement pension. So it is very possible that many families had older parents and other relatives who were helped by the earnings that these jobs provided. Furthermore there is no calculatable price tag to the “Self- Worth” that these jobs created for:
- The employee.
- Their wives, when asked where their husbands work.
- Their children when asked things regarding their parents working status. These children could put their head up along with the others whose parents had jobs.
- The future of the education of these children.
- The Technology and Management skills that these jobs have developed.
- And many more things too numerous to list out.
The spin-off to their good intentions is that: Their sons carried on their vision. There was unity among the sons. These are great blessings from God. The information about little schools; kindergartens and other pet projects of immense value to the less fortunate, that their wives have enabled are many, too many for this book. – Only the angels in heaven can keep those records of blessings up- to- date. These people are not snobs in any way. – I have met some of them face to face at different times with ample opportunity to chat. They are simply blessed. The son of one of the gentlemen has, among other things, a Rolls Royce in India. Many statesmen around the world do not have a Rolls Royce for their official use. At the time of writing this book, the sons of the other gentleman had acquired their next plane. – A bigger one. Their own, private Air-Strip was already there. We need to keep in mind that all this happened during an India between the end of the Second World War and the 1990.
Another first generation businessman I met outside my work activities had the similar vision. He too created many hundreds of jobs. Like the other two mentioned above, he too started from scratch. While I sought his business advice, he was telling me how he recently bought several hundred acres of coffee estates, and, in another location, a few hundred kilometers away; he also bought a few hundred acres of coconut plantations – more or less at the same time. What surprised me was that he had not seen the estates before buying them. The first time he saw the estates was when he came to cut the ribbon. He simply had excellent people to do the work. People whom he could trust fully – A gift of the Lord to a good man, and to his wife and children!
Even though I mention the cars or planes or estates and other things. This is not the focus when I mentioning these people. My focus is that these people strived to do good for the all round up lift and benefit of others. Good things just fell into place in their lives. They are first generation or second-generation business people with the willingness to do good. They would do exactly the same good things regardless of rewards – This is the point that I am trying to bring out. This was the rich experience I saw, right before me. I am thankful that God had an inspiring way of putting things across to me.
So you see MY ESSLINGEN and the places I have lived in brought me face to face with people who simply lived the Gospel and put faith into action.
Many times during my struggle I re-walked down memory lane and re-remembered the kindness, love, warmth and friendship of the people of this beautiful patch of heaven. Deep in the center of every person’s life there is a memory of something we cherish, some thing that belonged to our yesterdays. In deep struggle, we are blessed if we can go and see and feel an ESSLINGEN in our life.
This epilogue and the ‘Author’s introduction have been written after our re-union. Except for four Chapters, all other chapters were written during our separation. This Epilogue and Author’s Introduction were written after the book was over and after we were re-unified. Strangely there was a feeling that there was still something more to write about. I didn’t have the feeling that the book was over. There was a feeling of incompleteness. So, I waited to see if the feeling persists. One day during the night meals there was a strong urge to write more. The result of this urge was the last four chapters. On Fear and Threat, Constellation of Factors, Sins and Pray. Once I put in these chapters in the manuscript, I had the feeling that now the book content was complete. Just before releasing the book I had “a burden” to include the topic “The Ramification of Sin”, in the Chapter SIN. In the course of these few years between 1997 and 2004, I have felt that people do not fully realize what happens as a result of sin. Consequently a lot of unnecessary unhappiness steps into people’s lives. I now feel a sense of having completed a job – and that is a satisfying feeling.
I have deliberately and willfully avoided trying to mellow down any text, which would seem strain fully worded. I have allowed it to remain because I want the under tone of the feeling to be intact and real to what my feelings were and how the metamorphoses gradually took place. In case any of my readers are going through a crisis, this is my way to identify with these persons, so that they know that they are not alone. I want to walk with them through these pages on that road where they come to experience the Lord in a personal way. Where they also can experience God’s love. The experience that has the power to transform their life from:
Grief to Glory and from Strife to Story.
God Bless You.
GREGORY FERNANDEZ
1 January, 1997
© January 2004
If you find this book has helped you, please feel free to copy it and give it to your friends. This is the reason that this book has been made in an electronic format.
If you translate it, please send me a translation. Kindly send me an e-mail, and we can decide how to send the translation over.
If you have comments or suggestions please feel free to contact me: My address is: challengedtowin@yahoo.com
ADDENDUM
No. 1 (Dec 2006)
This book is my way to evangelize. God saved our family, I cannot repay God for His kindness. I can only be a witness to others of the great things He has done in my life and in my family’s life.
By August 2006 this book was in 118 countries.
By August 2006 a US publisher approached me with the proposal to print this book. They also gave me total rights of the book. Additionally, they offered to market the book for a fee, and at the same time I had total right to market the book on my own, including the right to approach any parallel publication, anywhere. All in all, it was a very good deal.
By Oct. 2006 Ramona (earlier) and Dominic graduated from top Canadian Universities.
By Dec. 2006 CHALLENGED TO WIN was an officially registered Copyright in Canada.
Now came the time to review what I wrote in the very first chapter of this book:
“I am not writing this book because I want to make money or commercialize my efforts. Far be it that I want to make money on the marital sorrow and strife of anyone. God has been very kind to me. I merely want to help people just as I have been helped….”
By sending this book as a CD, I was able to get it, (by my efforts), to 118 countries. Basically, I was touching a very small market at a very slow pace. The idea was perhaps noble, but the pace was too slow and relied on my efforts alone. More or less, at the rate of one book at a time. When I say 118 countries, some countries got a few extra copies, to different cities, but even then the pace and quantities was slow and too few.
I came to this point, where I had to realize:
- I have my limitations. By my efforts alone, too few people can be reached.
- When the book comes free, many people automatically think it is worth nothing. May be the book is just like a more sophisticated ‘Junk Flyer’, – Simply because it cost them nothing. So, for them, the book has no “useful” value. People really need to feel that it cost them something, – then they value it. When they value the book, they read it or at least pass it on to someone in need.
- There are a number of people, who want to gift something to someone near and dear. They automatically go to a shop. This is their culture. Shops are where they go to. In their mind they mentally assign a value for a gift that they want give to another person. Giving something of value, makes them feel that they have done something good, and rightly so too. At the time of this writing, and depending on a low print volume of books, the ratio between CD and Print stands upwards of 1:30. This ratio becomes even more extreme when we add, handling, packing, postage, shelving, shop rent, wages, storage and many more related factors. Depending where the book goes, there will be International brokerage, customs and import formalities too. The cost and logistics involved in a book are quite a lot. For the advantage a book has over a CD, there is a very high price ratio to pay. On the other hand the CD assumes that the person reading the CD has a computer, or at least has access to a computer. We need to make a strategic decision to do God’s work well.
- From a feasibility point of view, taking a CD and then printing it out, will become more expensive than a production run printed book. So it becomes evident that while CDs have an advantage, books too have an advantage. The usefulness though similar, is not the same.
- The initial effort of using this book as an evangelization tool, was towards the religious people. In the problem of broken marriages, people ultimately come to seek a religious solution. Especially, when all the ways of the world have fallen short of lasting happiness. It later dawned on me, I should not expect that the religious people have extra cash to do more evangelization than what they are already doing. When I lived in India, I was part of the Church’s parish council. Our parish collection was among the richest collections in Bangalore. Ordinary Sunday’s collections were in thousands, Feast days was in several more thousands. And then I met a priest from a near by village, hardly 30 Km., away. He told me that the Christmas Day collection in his parish was Rs. 1.11. That is literally about 2 cents in US currency,- this was the collection for the whole parish, on Christmas Day! He also told me that the poor people looked to him to give them a treat, because it was the Church’s big day and he was like, “Their Boss of the Church”. I know for a fact that the priests get very, very little allowance. This priest, like so many thousands priests, all over the world have to part with their meager allowance, just to keep up the face of the Church and the greatness of the religion they stand for. Often they have to make a severe decision either to send some money for a sick family member or to keep up the face of God. Think of silent struggle and heart wrenching decisions priests have to make. And they have nobody to talk to! – – – I live in Canada Every thing looks dandy and comfortable, but there is a price, very big price for wages, heating, air-conditioning, up-keep, taxes, building repairs, lawn care, snow clearing etc. etc. And there is a steep decline in the number of people who go to church. The consequence is, the Church collections dwindle proportionally. Every where the religious have to manage a tight budget. If they want to do any form of Outreach they need money, even if it is just a CD. But then, much more money is needed if the evangelization is in books. I have come to believe that, if a religious institution is willing to reach out to the public – to help marriages or any other form of outreach, they should charge money or the people need to come forward with a love offering. The Church needs to make a profit and grow to do bigger and better things. In a way this book has given me the opportunity to chat with different people in far away countries. One such opportunity was with a European priest in the UAE. People generally imagine that everyone in the UAE must be “Super Well- Off”. This priest told me that as a pastor, his flock has many people who are really not in the “well off” category.
- When I started this book, I was thinking of a few copies, perhaps 20-30 copies. I thought this would be the total expanse of my evangelization program, and then, I would be done with evangelization. After all, let us face it, I am not a priest. This figure of 20-30 copies was well within my financial reach. But then “things” have a way, which can easily go beyond the scope of what was planned. Something was signaling the fact that we need to grow, and our initial plans need to grow, in order to keep up with God’s work. The decision to make provision to charge a fee will come, not because of abandoning initial decisions but rather as the evolution of the initial decision.
- I, as the sole author and owner of this book, CHALLENGED TO WIN, am allowing you to further this book either in CD, E-Mail, print etc., The object is to help people, and make it possibly to help other. The purpose of the evangelization is not to hurt people financially, especially those who is trying to spread a God oriented message of love.
- The CD also has the print image in Adobe Photoshop and a MS Word file on how the cover is composed. The Photoshop image has no text because, the person doing a further print may want to have the title in another language. Even though I cannot compose titles in other languages, I hope the image will be of visual and software help.
- In a way, I am aware of the fact that there are many extremely well deserving and well intentioned people who have no money to own a computer or even to afford a book. People in the evangelization field face this situation all the time. If a book needs to be given free, or at reduced costs, the money must come from somewhere. That is why, I suggest, try to make a little profit if possible. The next great saint may just happen because of free book his or her parents received, years and years ago, from your kind hand. The simple fact of the matter is: it is between you, that person or family and the Almighty God. I may never ever know about it. In a human way I will feel very nice and encouraged to know about any good, but then there is no obligation to let me know either. If I need encouragement, and a little balm for my soul. God will know exactly what to do.
- Miracles and God designed surprises still happen. Out of the blue on 12th. April 2007, I got an e-mail from a total stranger. I was rather reluctant to open the E-mail because of Virus. Then I told my self, I have one of the best Virus protections software on the market, let me open the e-mail. The e-mail was from VIET NAM. A kind young bishop in Viet Nam, Most Rev. Bishop Joseph Vu Van Thien, passed on the CD to his friend, Tran Duc Hai to have it translated into Vietnamese. Mr. Hai also sent me what has already been translated up to the date of his e-mail to me. He sent me 117 pages of translation, typed in electronic format in Vietnamese. This document is readable in MS WORD. I do not know Vietnamese, but from the Verse abbreviations and verse numbers of the bible quotations, like Ps 18:30; Chapter numbers etc. I have an idea of where he has reached in the translation. Never in my wildest imagination did I think that the first full translation will take place in Vietnamese. It is really surprising and remarkable how the Lord works. Bishop Thien, Mr. Hai and I have never met. They live in Viet Nam and I live in Canada. I do not even know Vietnamese and yet the Lord saw no boundaries. We are literally living through the verse found in Acts 1:8. Mr. Hai’s e-mail was so well written, it was written like “We are one in the Lord”. In my thoughts, I imagined the first translation would be German or Spanish or Tagalog or Arabic. In a very affectionate way the Lord was pointing me towards:
Is 55:8-9. 8 “FOR MY THOUGHTS ARE NOT YOUR THOUGHTS, NOR ARE YOUR WAYS MY WAYS,” SAYS THE LORD.
9 “FOR AS THE HEAVENS ARE HIGHER THAN THE EARTH, SO ARE MY WAYS HIGHER THAN YOUR WAYS, AND MY THOUGHTS THAN YOUR THOUGHTS.
I am spell bound in reverence and happiness with the Lord. The words of His Evangelization in CHALLENGED TO WIN will now go out in a tongue which I never learnt.
- Around 20 May 2013 a young lady, by the name of Sabine Koenig, in Germany offered to help me with translating this book into German. Her willingness to help with the translation means a lot to me. What is remarkable is her ability to capture the “Moods and Flavours” of the written English and bring the thoughts with remarkable precision into German. Her ability is truly praiseworthy. I never met Sabine. The Lord has His own way to bring correct people.
- God’s ways go beyond what we even know what to ask of Him. For example in 2013 Ramona went to Yale University in New Haven, Connecticut USA. She did not go there to do her Doctorate, she was already a PhD from one of Canada’s leading Universities. She was already a Lecturer and Research Assistant in Canada. She went to Yale on a Fellowship.
- In 2014 she became an Adjunct Assistant Professor at Yale. Yale has a star cast of Alumni and has at times been rated with the top 3 Universities in the World. God gave her a Professorship THERE.
- Dominic has been in his own Business right from the first year at University. He designs Projects for entrepreneur’s businesses. Prototyping, hardware and soft ware are designed collectively. His work spot is across continents.
- We came to Canada with one 20 Kg suitcase each. But see, God made unbelievable things happen in the lives of common people.
THE GENTLE ART OF CARING
By Muriel Anderson.
My growing up was done in a small town, and, as I think back, it seems to me we kids had the modern psychologists beaten hollow.
We could tell you in two seconds flat which people in our street had the most, empathy, and we didn’t even know there was such a word! There were lots of other things we could tell you straight off, too, like which wealthy men in our town loved their money and which ones loved their families. We knew the spinster ladies who suffered from chronic self-pity and loneliness, and the ones who had rich, full lives, stretching the hours out like rubber bands to encompass church, the sick, the children of their neighborhood, their gardens.
We could rattle off the names of the good mothers and the not-so-good ones; – we had our own rules for deciding. The good ones kissed a hurt away, planned picnics for the family, came away from scrubbing a floor to see the first robin or the first snowman of the season, went to the school- plays and smiled with their eyes as well as their mouths when you gave them a freshly picked bunch of wild buttercups in the spring.
There were other things we knew, too, such as the screamers and the shouters, “Keep off the clean kitchen floor with those muddy shoes, you kids!” Was Mrs. Jumpy? Her husband was, “Get off that lawn!” Mrs. Edgy was, “For goodness sake, stop all that noise!” We knew the quiet ones who smiled and said, “Maybe you children would like to take your muddy shoes off before you walk across the nice clean floor.” Or, “How about using the path and letting the lawn grow today?”
We knew every biscuit-tin owner in our part of town and the kind of biscuits in each tin. The biscuit Ladies were usually the same ones who noticed when we get new roller skates and who took the time to stand on the doorstep and cheer us on our first wobbly trip along the pavement.
They were the ones, too, who noticed new shoes or a missing tooth, and when we ran into them at the grocer’s they often said to old Mrs. Jones, “And maybe you will find a lollipop or two for my little friends here.”
By the time we were in kindergarten we knew the people we could talk to, the ones who understood when a new baby came or when Grandpa died or when Mother had to go to
the hospital. They gave us lemonade in summer and hot chocolate in winter, and listened to our problems and told us cheerful, wonderful things that made us feel much better inside.
We kind of knew the best teachers at our school, too. We wouldn’t have understood what, ‘dedicated’ meant, but we could point out the ones who smiled when they helped us on with our galoshes, and the ones who let us make real home made valentines in class. They were the teachers who really liked our little school and who really liked us. We weren’t old enough to understand about the other kind, the ones who were marking time in our school on the way to the city and a better salary or on the way to the altar, or on the way to their next degree, or who had let circumstances sour their personalities. All we knew was that some teachers made us feel good and made the sun shine even on cloudy days.
I don’t suppose we would have understood then, even if we’d been told that some people are born with a greater talent for caring, in the same way some have a greater talent for art or music. While for others it is an asset that must be acquired.
Those who are born with it have a great gift to start with, and those who acquire it are blessed, too, in the very learning. Some learn after a tragedy, or after a period of deep self-appraisal that sets off an almost volcanic eruption. Such an eruption can release a dormant talent for really caring about others, an ability to want to understand them, to take a deep interest in their lives and future.
Today, I understand all these things and I still don’t need the psychologist’s explanation. I know the people who care and I still gravitate towards them as I did back in the little town where I grew up. I know just which people can raise my spirits, make my day a brighter one, and make me happier for just a few minutes in their company. Always it is the man or woman who knows the gentle art of caring.
=============
Here is an article written by a woman for women. The Wit, charm and style makes it meaningful reading.
WHAT NOT TO SAY TO YOUR HUSBAND
By Cynthia Lindsay
Getting on well with a husband requires far more than the ability to look both pretty and un-harassed during domesticity’s trying moments. It requires a basic instinct to know what not to say and when not to say it.
You never know what may have happened to the man a few minutes ago. He could have had a row with the boss so he thinks you are extravagant when you tell him you want a new hair-ribbon. On the other hand, he may have won a big contract, been complimented by the managing director of the company or been told by his secretary that he reminds her of Cary Grant. In which event he may say, it’s time you had a fur coat. You never know.
Try to size up the situation before you commit yourself to any statement. But don’t think for too long without saying something, because then he is going to ask, what are you sulking about? You haven’t said a word since I got home.
Here are ten rules, tested in the home and the divorce court, on what you must never bring up if you want a sublime marriage.
- Never say, “How do I look?” You’re wasting your time and his. If you don’t look all right, he will notice. If you do, he won’t. Straggling hair, slip showing or crooked lipstick will catch his eye immediately. A new hair-do, loss of four pounds or a smart dress, – never. The best you can hope for as an answer to the question is, “Fine, dear!” WHILE he reads the sports page.
- When he says, “Sometimes, I think my mother is mad.” Do not, say, “She certainly is. ” ” He will reply, “Well, I don’t mean really mad “and you will say, “But I do. ”Then you are really in for it. And presently it will come out that you attacked his sainted parent. When he says that his mother is mad, just say, “Poor Lady, she’s old and lives alone we really should see more of her.”, “Over my dead body. ” he will reply, and devote the rest of the evening to proving to you that his mother is off her rocker.
- Never tell him you’re tired. He’s, tired. You don’t plan your day right. When he asks, “How was your day?” don’t under any circumstances tell him. If you are lucky enough to get a, “How are you?” it is permissible to say, “Fine-perhaps a little fagged.” But if you see a glimmer of sympathy, do not press your luck, for if you go on, a glazed look will cloud his eyes and without looking up from the paper he will mumble, ”That’s nice, dear.”
- Never say, “I don’t know how Helen can stand it. Charles is getting impossible.” You have now attacked a male. If friends are having marriage difficulties, the woman is wrong. Your statement will be countered with, “Poor Helen, indeed! If she would stay away from that idiotic women’s group, and see that dinner was on the table, there wouldn’t be any trouble.” The danger of this kind of discussion is that it may remind your husband of something you haven’t done. It’s best to say, “It does seem a shame about the Stewarts, I’m afraid they aren’t getting on.” Then you haven’t taken sides. No point in trying to understand. Just accept it.
- Never tell him about a past love or a gentleman who was over friendly with you at the dance the other night. In the first case his answer might be, “Well, if he was so marvelous, why didn’t you marry him?” This can end in tears. In the second case he won’t be jealous, which is what you hoped for. He will think you are making it up to make him jealous, which you probably are.
- Don’t start any sentence with, “Never mind, I will do it,” or, “Aren’t you ever going to. . . . ”
First, you will have to.
Second, he isn’t. These are the two most stubborn-making approached in marriage.
- Don’t discuss the price or quality of his apparel. His clothes are a basic necessity. Yours are sheer frivolity. Everybody at the office has more suits than he has. “Did you have to buy that dress? Why didn’t you get a really smart black one?”
- Never say, “You’re always talking about sport. Don’t you think it’s time you let me in on what you’re talking about?” When you consider the possible outcome of this Statement, it is blood chilling. He may decide, all right, he will. So he takes you to a cricket match and is prepared to be kind and instructive. He is not, however, prepared for you to ask where the goal posts are.
- Never ask if he enjoyed his nap after he has snored his way through an evening at the cinema. He was not asleep, he was resting his eyes. He heard every word of it.
- Never tell him your dreams. I woke my husband one night and said, “I just had the most horrible dream. I was having an operation in a hospital in a strange city. It was awful. I was crying for you, and they couldn’t find you anywhere. He just rolled over and muttered, “Did you try the club?”
======================
TOM DOOLEY’S LAST LETTER
At the time of his death Dr. Tom Dooley was preparing a book of which this letter was to have been a part. The only chapter he was able to finish is a fitting epilogue to his life’s work.
From the book, “PROMISES TO KEEP” by Agnes Dooley. Agnes Dooley is the Mother of Tom.
Village of Muong Sing
Kingdom of Laos.
Dear Bart:
It is far past midnight. I am sitting in my house at Muong Sing, high in the foothills of the Himalayas in northern Laos. The kerosene pressure lamps overhead are hissing at me, and the wind is lashing down my valley. It whips the palm and frangipane. All the earth on this sad cut of the world seems flooded in the monsoon rains. This is the season of crashing violence of the tropical storm. The crickets, frogs and wilder jungle animals screech and scream. The high Laos night land is not calm. But I feel calm in writing to you. I feel as though I have just met you outside the medical school auditorium. May I thrust my hand out and say, Congratulations, Bart. Congratulations on your graduation from medical school. Congratulations on being a doctor. But along with my congratulations, I also want to offer you some thoughts to mull over during your coming year of internship.
As a doctor, you have glorious things ahead of you. I am going to presume that you will choose the life of a general practitioner. There is a place in the world for Specialists, but this battered world of ours needs more country doctors. As a general practitioner, where will you practice? The world is lopsided in its distribution of doctors. This valley in Laos, prior to our Medico hospital, had nothing to offer the sick but black magic, necromancy, witchcraft, clay images, and sorcery and betel juice. The villagers wallowed in monkey’s blood, cobwebs, and tiger’s teeth and incantations. You know the world’s statistics. The Congo, 13 million people and not one native doctor. South Vietnam, II million people, about 18 doctors, Cambodia, 5 million people, seven doctors. Here in Laos, there are three million people and only one Laotian doctor. Other nation’s statistics are equally staggering.
Though this is sometimes called, the age of the shrug, I do not believe you would say, as some do, so what, it’s not my problem. You and I, Bart, are the heirs of all ages. We have been born and reared in freedom. We have justice, law and equality. But we have over looked another side of our inheritance. We have also the legacy of hatred, bred by careless men before us. We have the legacy of abuse, degradation and the inhumanity of men blinded by prejudice and ignorance. To people like you and me, richer in educational opportunities than many, this is a challenge. To accept it is a privilege and a responsibility.
I believe that the unique aspect of this challenge to young doctors demands that we invest some of our lives in the practice of medicine in foreign fields. I say, “some,” not a lifetime. This is not expected of us. But we can give a year or two. It can be part of the maturation of a Man, the metamorphosis of a doctor. Your internship lies ahead, maybe residency, and then come out to the developing nations of the world for a while, Bart. Bring your gadgets and the armamentarium of drugs, to be sure, but most of all bring your human spirit! Bring your youthful enthusiasm, your drive, your energy, and your dedication to help the sick. Bring your belief in the good and the right. Bring along a sense of humor; you will need it when the roof leaks, the patients eat all the pills the first dosage and witch doctors put cow dung over your sterile compresses.
Bring also the spirit of adventure. Spend sometime in valleys like Muong Sing. Splash some of your human warmth and goodness on people who heretofore have received few of these elements from Western man. You will find that just by being a doctor with qualities of the human heart you will help to unify men.
You are probably thinking, But, Tom, what’s in it for me? We are all a little selfish, you know. There is a great deal in it for you, Bart. By investing a portion of your life in work here, you will take back with you into private practice accomplishments beyond the narrow confines of continent and custom. You accomplishments will be along the broad horizons of peace for the whole world.
Doctors know the alikeness of human beings, and the world today demands a deeper emphasis on the brotherhood of man. This should be a force to unite men as men. We must take the heritage of our freedoms, from disease as well as from tyranny and project into the future for other men. We who have it must help those who do not have it. The kerosene is running out, and the lamps are flickering. I will continue the letter tomorrow.
A day has passed since I began this letter. At clinic this morning we had 7 patients. Everything from blazing malaria to a man who brought his donkey, requesting that we suture a laceration in its flank. Some children had diarrhea and eye inflammations, and one had head lice.
My assistants extracted some teeth. The kids cry just like they do in America. The old gals complained about having to wait in line, just like they do in America. A few of the older gents wanted some, “vigor pills,” just like. . . . well, anyway, there are no really deep differences between people. I have spent six years of my life among different men, and always I find that the similarities outweigh the differences. Each life is infinitely precious as a life, everywhere.
To recapitulate, Bart, I believe that you should use your profession and your heart as a cable to bind men together, Kindness and gentleness, daily instruments of the doctor, can be potent weapons against the anger of the world. Bring your talents, and the spirituality of your heart, to distant valleys like mine. And take back with you a rich, rich reward.
So along with my congratulations on your graduation, Send my wish that you will know the happiness that comes of serving others who have nothing.
Sincere best wishes always,”
Tom.
====================
German
English