BUILD UP

Translated by:  HAI DUC TRAN

Các nhà tư vấn hôn nhân tin tưởng rằng một trong những trở ngại chính dẫn đến cuộc hôn nhân thành công là:

 ‘TÍNH ÍCH KỈ’

Ích kỉ có nghĩa là sự quan tâm quá mức tới quyền lợi của mình, hạnh phúc và chấp nhận một tí hay không quan tâm tới những người khác. Trẻ nhỏ thì ích kỉ khét tiếng. Khi chúng không được thỏa mãn hay chúng muốn điều gì, chúng gào thét tới khi ai đó giải thoát chúng khỏi điều bực dọc. Cách hành xử của chúng là tỉ lệ với kinh nghiệm của chúng về “tốt thế nào” và “với ai” chúng có thể hành xử theo cách của chúng. Mục đích độc tôn của nó là “làm thế nào để theo ý tôi”. Hành vi này của chẻ không là nguyên nhân dẫn đến hư đốn vì chúng còn non nớt. Chúng non nớt vì cái nhìn của chúng không vượt qua bản thân chúng để quan tâm tới những người khác (chiếu cố hơn nữa). Chúng ta mong rằng qua thời gian, chúng sẽ lớn theo những cách sau:

  1. THỂ CHẤT
  2. TRÍ TUỆ
  3. TÌNH CẢM VÀ
  4. TINH THẦN.

Chúng ta thường bắt gặp những người trưởng thành về thể chất và trí tuệ nhưng họ lại bị tụt hậu về tình cảm. Thực sự họ đã không được trưởng thành đầy đủ vì tình trạng cái tôi ích kỉ của họ, có thể coi những người khác như những gì chúng có thể.
Chúng ta hãy tạm dừng và suy nghĩ.

  1. Con đường thể chất của chúng ta dẫn tới sự trưởng thành tiếp tục không điếm xỉa tới những nỗ lực trí tuệ.
  2. Con đường trí tuệ của chúng ta dẫn tới sự trưởng thành được định hướng bởi  cấu trúc xã hội chính thức. Cấu trúc này tạo ra một bầu không khí để làm cho việc trưởng thành trí tuệ thuận tiện. Chúng khởi đầu bằng mọi cách như những đồ chơi, tới những trường mẫu giáo, tới những trường học, tới những trường cao đẳng, tới những trường đại học và sau cùng là thế giới làm việc. Có những khích lệ và cơ hội phong phú để tiếp tục việc trưởng thành trí tuệ.
  3. Con đường tình cảm của chúng ta dẫn tới việc trưởng thành bị ảnh hưởng bởi xã hội qua những cấu trúc khác nhau như gia đình, tôn giáo, tập quán, lễ nghi, luật pháp.. v.v. Những cấu trúc này tạo ra những tiêu chuẩn cho phong cách đời sống tình cảm của chúng ta, nhưng điều này trong qua trình học tập ít chính thức hơn. Chúng ta dựa nhiều hơn vào việc tiếp thu qua kinh nghiệm. Giống như những trẻ nhỏ, chúng ta có xu hướng tiến bộ liên quan tới những kinh nghiệm của chính mình. Chúng ta cố gắng đánh giá và hành động dựa trên ‘tốt thế nào’ và với ai’ chúng ta có thể làm theo ý của chúng ta. Nếu một môi trường đưa chúng ta vào sự ảnh hưởng lẫn nhau với nhiều loại người khác nhau; những hoàn cảnh; những ý tưởng; những dạy bảo; những tập quán; những văn hóa thì chúng ta có nhiều cơ hội hơn để cải thiện sự tiếp thu những kinh nghiệm và vì thế ta sẽ trưởng thành về tình cảm. Điều này có nghĩa, vịêc hướng dẫn của gia đình và cha mẹ đóng vai trò to lớn trong việc trưởng thành của con người. Tiến trình học tập tiếp tục bởi nhiều kinh nghiệm mà chúng ta tạo ra. Cuộc hôn nhân của chúng ta cũng như cuộc hôn nhân của những người khác chính là kinh nghiệm. Nhiều lần chúng ta đã lắc đầu ngán ngẩm  ngạc nhiên tại sao vợ chồng lại có thể xa nhau. Chúng ta bị cản trở bởi thực tế rằng họ có vẻ như có được mọi thức mà bất cứ ai có thể cần – họ có thể trẻ trung, ưa nhìn, giàu có, học vấn, có công việc, tài chính dư thừa và mọi thành công trong mọi lĩnh vực. Chúng ta bị ngạc nhiên vì họ làm tốt và giao tiếp dễ chịu. Họ dễ mến, có trái tim tốt. Lời khuyên của họ với những người khác trong cùng vấn đề thì rõ như pha lê, logic, an bình, động lòng trắc ẩn và trung thực. Nếu tất cả những thuộc tính này được nhận ra thì tại sao lại có thể xảy ra việc đôi vợ chồng này có thể có những rắc rối nghiêm trọng về hôn nhân?

Đôi khi, chúng ta nghe thấy nhận xét như, “nhưng mà cặp vợ chồng này đã giúp cho nhiều cuộc hôn nhân quay lại. Những tiêu chuẩn và lí do của họ đã có hiệu lực. Sao họ lại không thể áp dụng đúng logic cho cuộc hôn nhân của họ nhỉ”? Thường thì câu trả lời cho câu hỏi này là: “Họ có vẻ như có cả đống lí do khi giải quyết những cuộc hôn nhân của người khác nhưng tiêu chuẩn giá trị và lí do hoàn toàn khác đối với cuộc hôn nhân của chính họ.”

LIỆU HỌ CÓ KHẢ NĂNG CÓ NHỮNG TIÊU CHUẨN CAO GẤP ĐÔI KHÔNG?

Đúng, hoàn toàn đúng, nó là sự thật, thường thì người ta bằng cách khoe khoang những thành công của họ. Khi họ nhận được sự phản đối không đồng tình với cái sự tự cao tự đại của họ, họ sẽ chuyển hướng chỉ trích để thay thế ngay. Chỉ trích là cách trá hình xác nhận rằng tôi tốt hơn. Người ta có ý nói là tôi tốt hơn ngay cả người ấy không nói rõ ra, nó là cách độc đáo để hạ thấp người khác xuống vị trí thấp hơn. Có thể hình dung ra rằng mức độ chỉ trích là tương quan trực tiếp tới khả năng trí tuệ hay tình trạng chỉ trích cá nhân. Nhưng câu hỏi là:

Người ta muốn thành công về cái gì?

  • Một giải pháp cho những rắc rối? (hữu ích)
  • Hay phòng thủ sự hoàn thiện tình cảm? (không hữu ích)

Nếu chúng ta cho phép những đứa trẻ ở cùng, chúng ta sẽ bị chết đứng vì chúng sẽ nhanh chóng hòa nhập vào những rắc rối bằng chính chúng. Cũng như thế khi một cá nhân (với sự cảm động) cùng kết hôn với một người khác (với sự cảm động), họ sẽ nhanh chóng nhận ra bản thân trong xung đột hôn nhân. Từ quan điểm về mỗi cảm xúc, những đứa trẻ không thể tạo ra được những cộng sự tốt trong hôn nhân. Tỷ lệ theo cách suy nghĩ giống như này, một yêu cầu căn bản cho một cuộc hôn nhân ổn định và thành công thì phải là sự trưởng thành là căn bản của tính không ích kỉ.

Dĩ nhiên không ai là không hoàn toàn không ích kỉ. Trong mọi người trong chúng ta ai cũng có ít nhất một vài điều còn non nớt. Một số người đã có lần nói: “khi bạn trưởng thành và bạn sẽ nhận ra như đứa trẻ”. Nói theo kiểu khác là: “sự khác nhau giữa một người đàn ông và một cậu con trai chỉ là cái giá trị của những đồ chơi”.

Vì không ai hoàn hảo cả, sự trưởng thành là thuật ngữ tương đối hơn là một thuật ngữ tuyệt đối. Ngoài việc không hoàn thiện này, sự trưởng thành là một tiến trình hơn là một trạng thái cố định.

4  Con đường thiêng của chúng ta là một chiều kích khác dẫn đến quá trình trưởng thành. Chiều kích thích đó là sự trưởng thành về tinh thần. Khi một người lấy Chúa Giêsu là người cứu chuộc cho mình thì Thánh thần sẽ mang đến cho một chiều kích phụ thêm. “Còn hoa quả của Thần Khí là: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, (23) hiền hòa, tiết độ. Không có luật nào chống lại những điều như thế”.GALÁT 5:22-23.

THE FRUITS OF THE  HOLY SPIRIT ARE: LOVE, JOY, PEACE, SUFFERING, KINDNESS, GOODNESS, FAITHFULNESS, GENTLENESS, AND SELF CONTROL.  Galatians 5:22-23

 Trong quá trình trưởng thành, chúng ta phải nỗ lực mạnh mẽ để duy trì liên tục nó, nếu không thì chúng ta có thể không chủ ý tới sự sa ngã.

Chúng ta mô tả những hoa trái này của Chúa thánh thần như sự trưởng thành về tinh thần thay cho sự trưởng thành về tinh thần , của xúc cảm. Chúng cũng tương tự như nhau, nhưng sự lớn mạnh về mối quan hệ với Chúa được hòa quyện vào bản thân con người bao gồm cả cách suy nghĩ và những cảm xúc của con người. Cách nghĩ cơ học là vẫn giống nhau. Nó chỉ định hướng trong quá trình suy nghĩ từ cách nghĩ “tôi, cá nhân tôi, của tôi” thành Chúa và ý của Chúa.

Thường thì người ta cố gắng làm tốt và cố giải quyết những mối quan hệ xung đột của họ, nhận ra rằng những nỗ lực của họ đem lại những kết quả ngược lại sự mong đợi và họ bị bối rối. Chúng ta hãy thử và khám phá ra những lý do:

  1. Những người này có thể không biết về Kinh thánh
  2. Họ đã không ngẫm nghĩ những gì được viết trong Kinh thánh
  3. Họ đọc những đoạn Kinh thánh “nuốt một miếng thật to” không nhận ra rằng có những điều khoản riêng biệt và những cách giải quyết đặc biệt cho mỗi điều khoản.

Chúng ta hãy xem những ví dụ trong đoạn văn sau:

Trong Luca 6:27 chúng ta đọc thấy:

“Thầy nói với anh em là những người đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em”

 

– Hãy yêu thù địch của anh em (tình huống 1)

– Hãy làm ơn cho kẻ ghét anh em (tình huống 2)

– Hãy chúc phúc cho kẻ nguyền rủa anh em (tình huống 3)

– Hãy cầu nguyện cho những kẻ vu vạ cho anh em (tình huống 4)

 

In Luke 6:27, we read what Jesus says:

“BUT I SAY TO YOU WHO HEAR:

 ­ LOVE YOUR ENEMIES                                             (Situation 1)

  ­ DO GOOD TO THOSE WHO HATE YOU                 (Situation 2)

 ­ BLESS THOSE WHO CURSE YOU                          (Situation 3)

 PRAY FOR THOSE WHO SPITEFULLY USE YOU  (Situation 4)

 Đoạn văn đề cập tới 4 kiểu đặc trưng giữa những cá nhân với nhau xử lý với bốn giải pháp đặc trưng. Người ta thường pha trộn những giải pháp với nhau.

Chúng ta hãy xem 4 ví dụ:

Ví dụ 1:

Ở Ấn Độ họ nói nhiều ngôn ngữ khác nhau. Những thế hệ cũ có thể không nói tiếng Anh mặc dù con cái của họ có thể thông thạo tiếng Anh. Hai người hàng xóm có một mối hận từ vài vụ cãi cọ lâu lắm rồi. Một ngày kia cha mẹ của một người hàng xóm mất. Người hàng xóm đã tới nhà họ và bày tỏ lời chia buồn cho người mẹ đã chết. Anh ta không nói được ngôn ngữ nhà hàng xóm và cô hàng xóm cũng không nói được tiếng Anh. Vì từ ngữ hạn chế ý nghĩa, anh ta đến bên người phụ nữ nắm lấy tay cô ấy và không nói điều gì. Ngôn ngữ thân thể là phương tiện liên lạc. Anh ấy thể hiện sự kính trọng và quan tâm tới sự mất mát của cô ấy và cô ấy đã khóc. Cô ấy khóc tất nhiên là vì chồng cô ấy mất nhưng cũng vì như một lời an ủi rằng không còn hận thù với chồng của cô ấy nữa. Nó đã được giải tỏa. Đó là sự bình an. Chẳng phải nói lời nào với những đứa trẻ và gia đình của họ không có mặt trong cuộc viếng thăm. Một đám tang của hận thù xưa đã được thực hiện, trước kia vốn thù hận. Đã thực hiện một hành động yêu thương để phá vỡ cái cụm hận thù. Yêu chính kẻ thù của con.

VÍ DỤ 2

Một ví dụ rất sinh động được đề cập trong Kinh thánh như một câu chuyện của người Samaritan 10:33-37. Câu chuyện thuật lại một người Samoritan đã giúp một người Do thái thế nào. Những người Do thái ở thời kì đó không thích làm bất kì điều gì cho người Samaritan. Đó là một hình thức hận thù làm cho họ xa nhau. Cấu trúc xã hội của thời đó khuyến khích sự thù hận này. Người Samaritan đã làm một điều tốt cho người ghét anh ta. Sự hận thù trong trường hợp này không phải là cá nhân vì họ không hề biết nhau. Là sự thù hận chung chung – do xã hội nuôi dưỡng.

VÍ DỤ 3

Buồn thay xu hướng nguyền rủa kẻ khác có nhiều hình thức. Một cách thế này: Người ta nguyền rủa người khác bởi họ có tôn giáo khác nhau, màu da hay đến từ những miền khác nhau v.v. Họ bị xa lánh và bị phân biệt bởi những yếu tố mà họ chẳng có gì phải thế. Do vậy con người bị nguyền rủa bởi thân phận của họ chứ không phải bởi những hành vi của họ. Sách lịch sử và các phương tiện thông tin đã đề cập đầy đủ vấn đề này rồi. Cách nguyền rủa này thường đúng ở những nhóm người.

Một hình thức khác đặc trưng giữa những nhóm nhỏ như hai người chẳng hạn. Ví dụ: “thỉnh thoảng người ta lạm dụng nhau và gọi tên họ. Họ còn tiến một bước xa hơn là mong cho người khác gặp hạn và không phát triển. Nhiều lần người ta cầu cho người khác gặp hạn một cách bí mật. Bề ngoài họ có vẻ tử tế, nhưng tâm hồn họ muốn một cách đặc biệt người khác phải gặp hạn.

Nếu bạn là người bị kẻ khác nguyền rủa. Đừng điếm xỉa dù người ta có ý ra mặt hay trong bụng hay không, quên vấn đề đó đi. Bởi người khác phủ nhận thực tế và làm cho nạn nhân nhìn như kẻ ngớ ngẩn. Trong những trường hợp như vậy, chỉ cầu chúc cho họ. Phải an tâm mà biết rạch ròi rằng một lời nguyền rủa vu vơ thì không phải là vấn đề thương tổn. Kinh thánh viết:

“Như chim sẻ bay, như chim én lượn,lời nguyền rủa vô cớ cũng chẳng đi tới đâu.” SÁCH CHÂM NGÔN: 26:2  

“LIKE A SPARROW IN ITS FLIRTING, LIKE A SWALLOW IN ITS FLYING, SO A CURSE WITHOUT CAUSE DOES NOT ALIGHT.”    Proverbs 26:2

 Như là một nhận xét quan trọng: nguyền rủa chính là gây hại, bởi nó ràng buộc kẻ nguyền rủa và người bị nguyền rủa với nhau. Ví dụ, một người nguyền rủa ai đó và người đó bị tổn hại vì lời rủa đó. Do nguyền rủa cá nhân đó thì kẻ nguyền rủa sẽ bị ràng buộc với người mà nó nguyền rủa. Trong khi nó mong người khác bị hại và không phát tài, hiệu lực là không cần biết việc bị hại và không phát tài kia có xảy ra hay không, kẻ nguyền rủa cũng bị ngăn trở mạnh như lời nguyền rủa. Những người này họ nghĩ họ đang nhận sự trả thù. Họ nghĩ một “cuộc đáp trả” sẽ xảy ra với người khác mà họ không phải trả giá. Tuy nhiên, thực tế cho thấy rằng họ đang thu hoạch một cái giá mà chính họ phải trả.

Trong tình huống hôn nhân, kiểu sai lầm của người này còn thịnh hành hơn rất nhiều mà chúng ta thừa nhận ngay cả với chính bản thân chúng ta. Nó tạo ra một kiểu nguyền rủa bạn đời, nguyền rủa cuộc hôn nhân của họ. Chúng ta tiếp tục chứng minh  bằng những cuộc cãi vã như sau: “Cuộc hôn nhân này đã đưa tôi đến khổ sở”. “tôi bị lời nguyền rủa này quấn quanh cổ”..v.v. Chắc chắn không còn cách nào có thể cải thiện được một cuộc hôn nhân mà chúng nguyền rủa bạn đời, cuộc hôn nhân, Chúa, những người trong quan hệ hôn nhân.  Cuộc hôn nhân chỉ có thể chiến thắng bằng việc liên tục chúc phúc cho bạn đời, cầu nguyện cho bạn đời, mong cho bạn đời những điều tốt đẹp, cầu Chúa giúp đỡ bạn đời, cầu nguyện với Chúa để Chúa làm cho bản thân ta yêu thương bạn đời là người mà Chúa đã tặng cho ta như là người chồng hay người vợ.  Đó là điều làm cho cuộc hôn nhân tan vỡ thành công trong việc tái hợp. Đây cũng là cách duy trì hạnh phúc. “Tiếng dội lại tâm hồn” này là sự chúc phúc cho bạn đời, là những gì để lại một gia tài vĩnh cửu cho cuộc hôn nhân của con cái chúng ta.

 VÍ DỤ 4
Hãy lấy một ví dụ vì mục đích minh họa; chúng tôi sẽ gọi là đặc tính chính, cô gái văn phòng.

Cô Văn Phòng là một thư ký. Ông chủ của cô luôn giao cho cô tất cả công việc, làm cho cô phải làm muộn, để tìm ra những lỗi không cần thiết của cô, chỉ để cho cô ta cảm thấy đã làm điều gì sai trái. Do vậy mà cô làm việc nhiều hơn. Cô văn phòng cần việc làm. Cô có thể làm gì?

Chắc chắn cô không thích gì ông chủ của mình, vì điều này không phải là những việc chính đáng phải làm. Trong tình huồng này yêu kẻ thù mình là hoàn toàn sai. Anh ta đơn giản là sử dụng sự nỗ lực tốt của cô ta, như một giấy phép sử dụng cô hoàn toàn như một “tấm thảm chùi chân” do vậy cô ta phải làm tốt để thoát ra. Để cô còn phải ngạc nhiên, sếp của cô lại cứ đổ nhiều việc hơn cho cô, làm cô tăng vọt thương xuyên hơn. Những đồng nghiệp của cô bắt đầu nghĩ răng cô đang liều mạng để “chiều lòng” sếp, và những đồng nghiệp bắt đầu bực mình với cô. Bực mình kiểu này là một hình thức nguyên thủy của sự ghét.

Cô văn phòng tội nghiệp bị làm rối ren. Thực sự cô văn phòng đã hỏi bản thân, điều gì đang xảy ra giữa mình với sếp nhỉ? – là sự ghét bỏ? Ông ta là kẻ thù? Ông ta nguyền rủa mình hay ông ta đang sử dụng mình với đầy ác ý? Giờ thì chắc chắn cô ta là một nạn nhân của việc sử dụng đầy ác ý và cách giải quyết trong Kinh thánh là cầu nguyện. Thay vì bản tính tốt của cô, cô đã dùng sai cách thức về việc làm tốt và đã làm phát sinh hai điều rắc rối trong một việc. Một mặt cô bị sếp sử dụng ác ý cô như một chiếc van xả để xả hơi và làm cho mất hết hy vọng, và mặt khác, cô nhận lấy sự bực bội từ những đồng nghiệp của cô.

Sự trưởng thành về tâm hồn phát triển chỉ khi Chúa thánh thần hoạt động trong cuộc đời chúng ta. Chúng ta càng quy phục Chúa thánh thần chúng ta càng nhận được hiệu quả khi Chúa hành động. Khi đó chúng ta có nhiều khả năng hơn để xây dựng một cuộc hôn nhân tốt đẹp hơn.

Chúng ta hãy kiểm chứng những tính chất khác nhau về sự trưởng thành

  • Một người trưởng thành tự chấp nhận rằng Chúa tạo ra mình. Anh ta cả không làm trái ý về con người đầy khuyết điểm của mình cũng không tự đắc với sức mạnh của anh ta. Anh ta biết sức mạnh của mình và chấp nhận chúng với tất cả lòng khiêm tốn. Anh ta cũng chấp nhận rằng Chúa tạo dựng anh ta theo mục đích của Chúa.Trong thánh vịnh 139:13-16Psalme 139: 13-16. 

 

  • Chúng ta đọc: “Tạng phủ con, chính ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con. Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lung, công trình ngài xiết bao kì diệu! Hồn con đây biết rõ mười mươi. Xương cốt con, ngài không lạ lẫm gì, khi con được thành hình trong nơi bí ẩn được thêu dệt trong lòng đất thấm sâu con mới là bào thai, mắt ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều ghi trong sổ sách ngài, trước khi ngày đầu của con khởi sự.”

We read:

“FOR YOU HAVE FORMED MY INWARD PARTS, YOU HAVE COVERED ME IN MY MOTHER’S WOMB.   I WILL PRAISE YOU, FOR I AM FEARFULLY AND WONDERFULLY MADE, MARVELOUS ARE YOUR WORKS.   AND THAT MY SOUL KNOWS VERY WELL.   MY FRAME WAS NOT HIDDEN FROM YOU, WHEN I WAS MADE IN SECRET.   AND SKILLFULLY WROUGHT IN THE LOWEST PARTS OF THE EARTH, YOUR EYES SAW MY SUBSTANCE, BEING YET UNFORMED.   AND IN YOUR BOOK THEY ALL WERE WRITTEN.   THE DAYS FASHIONED FOR ME, WHERE AS YET THERE WERE NONE OF THEM.”

 

  • Một người trưởng thành học hỏi và gặt hái được từ những vấp ngã của mình và từ những gợi ý của những người khác. Những con người nắn nót nói cách khác là hay biện minh cho những sai phạm của mình. Họ đổ vạ cho người khác, kể cả Chúa. Khi họ bị chỉ trích. Họ lấy cái có đó để tấn công cá nhân và phản ứng với sự giận dữ và biện hộ. Mặt khác, người trưởng thành lấy nó như một phần kế hoạch của Chúa tiến tới hoàn thiện anh ta hơn, khi bạn đang ở đoạn cuối của sự thử thách, sự gian khổ, sự trừng phạt… v.v. Tiến trình trưởng thành nó phát triển trong chúng ta như một cách nhìn và quan điểm mà nó giúp cho chúng ta đứng vững: “cảm ơn lời đề nghị của bạn. Với sự giúp đỡ của Chúa. Tôi sẽ cố gắng hoàn thiện và vượt qua sự yếu kém này”.

KHI BẠN Ở GIAI ĐOẠN  ”CUỐI” CỦA MỘT LỜI ĐỀ NGHỊ, BẠN LẠI PHẢI CHÚ TÂM ĐỂ TÌM RA:

  1. Thời điểm thích hợp
  2. Địa điểm thích hợp
  • Hoàn thiện tâm tính của người khác. Thêm vào đó, chúng ta phải có lòng quan tâm chân thành và đánh giá cao những gì mà người khác đang trải qua. Động viên họ bằng lời nói và việc làm thì cần thiết và quan trọng nhường nào. Nếu lời đề nghị thì phải có hiệu lực. Phê bình thành thật và có ý nghĩa tốt có thể chỉ là một dạng khuyên trực tiếp, một kiểu định hướng, nhưng chỉ thế thôi thì không giúp được gì. Phải đi theo từng bước như sau:

 

‘NIỀM ĐỘNG VIÊN’

Niềm động viên là một nhân tố thúc đẩy, làm cho người khác có lý do tại sao anh/chị ấy có thể vẫn đang tiếp tục vượt qua được những thử thách, những nhọc nhằn và những khó khăn. Niềm động viên là chìa khóa để mở cửa sức mạnh tâm hồn; niềm động viên là nguyên liệu để duy trì ý nguyện của một người để tiến hành vượt qua những đoạn đường gập ghềnh của cuộc đời.

Một người trưởng thành nhận ra rằng quan điểm “tôi tốt hơn anh” của anh ấy chỉ thêm căng thẳng cho bạn đời thôi, đặc biệt khi cái tôi của những người khác đang đi lệch hướng. Chúng cũng phải hiểu thấu đáo rằng rất thường xuyên là lời chỉ trích mạnh nhất nặng nhất lại là của chính người đó. Nó chính là lý do rằng chỉ có mình mới biết rõ về mình như vậy. Do đó, đây là toàn bộ nguyên nhân tại sao người ta cảm thấy chính cái yếu kém của chính họ, những điều thiếu sót và những thất vọng sâu sắc hơn bất kì ai khác. Ai đó thấy mình đau khổ về điều này thì cần được động viên nhiều hơn. Những người này hối hận không phải vì không có đủ lời phê bình từ trong hay từ bên ngoài nhưng từ thực tế rằng họ không thể khuyến khích một cách chân thành với bản thân mình. Đó cũng là lý do mà người ta cần  được động viên đặc biệt hậu hĩnh. Niềm động viên là cái gì đó mà người ta không bao giờ quên đi được. Không phải hiếm khi một lời phê bình mạnh mẽ xảy ra trong cuộc đời của con người, rằng người đang chịu đau khổ sẽ rất nhớ những người động viên và an ủi anh ta – ngay cả sau bao nhiêu năm sau đó. Anh/chị ấy sẽ lại tìm đến người này. Lòng tin tưởng và lòng biết ơn của anh/chị ấy sẽ làm cho anh/chị ấy phải khởi hành, phải gọi điện hay phải viết thư. Anh/chị ấy sẽ cố gắng ít nhất trong tâm trí anh/chị ấy phải vượt qua tất cả trở ngại để đến với cá nhân đó. Những phần thưởng của một lời động viên thì thật chân thành và rất con người. Chẳng có cục tiền nào, quyền năng nào hay tên tuổi nào có thể chiến thắng, có thể mua hay ganh đua được với sự gắn kết giữa hai con người này. Phải thừa nhận rằng chỉ có niềm động viên mới có thể mang lại điều đó. Niềm động viên không bị ngăn trở bằng tuổi tác, thân phận hay trí tuệ. Có những trường hợp những trẻ nhỏ đã thông qua những cái ngây thơ của chúng và là lý do giúp cho người già chấp nhận.

  1. Một người trưởng thành chấp nhận những điều mà anh ta không thể thay đổi được. Một lời cầu nguyện rất thực tế như thế này:

 “Lạy Chúa, xin cho con thêm sức mạnh để có thể thay đổi những gì mà con có thể thay đổi. Vui vẻ chấp nhận những gì không thể thay đổi được. Và với sự thông thái để chỉ ra được sự khác nhau giữa hai người chúng con”.

Ngày cả hầu hết các cặp vợ chồng yêu nhau, họ cũng tìm thấy một vài điều không hoàn thiện trong bạn đời mà họ không thể dung thứ được. Đây là lý do tại sao tự họ liên tục cố gắng dàn xếp để thay đổi bạn đời. Là những thói quen phi lý nhỏ mà làm cho bạn đời lẩn thẩn. Trong quá trình đó họ làm mất đi ánh sáng của nhiều đức tính tuyệt diệu mà họ nhận thấy trong mỗi người, những đức tính đó đã là những yếu tốt đưa họ cùng đến một bến bờ đầu tiên. Kết quả là sự cay độc. Nó không chỉ phá hủy cuộc hôn nhân, mà còn cả những cá nhân riêng tư cùng lúc nữa. Đây là trẻ con và đầy tội lỗi. E-phê-sô 4:31-32 Ephesians. 4:31-32.  lời chép rằng:

“Ðừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thóa mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. (32) Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô.” 

“LET ALL BITTERNESS, WRATH, ANGER, CLAMOR AND EVIL SPEAKING BE PUT AWAY FROM YOU, WITH ALL MALICE.   AND BE KIND TO ONE ANOTHER, TENDER HEARTED, FORGIVING ONE ANOTHER, JUST AS GOD IN CHRIST ALSO FORGAVE YOU.   ONE OF THE FRUITS OF THE HOLY SPIRIT IS, ‘LONG SUFFERING.”

 

Một số người không thể chấp nhận một lối thoát thực sự là đi vào thế giới của những ước mong và tin tưởng. Nhanh chóng họ nhận ra rằng họ đã không cưới được một người nổi tiếng thế giới hay ngôi sao điện ảnh, họ rút vào một thế giới mơ mộng. Với điều này, họ triệt tiêu mọi cơ hội để thăng tiến mối quan hệ. Người, họ trưởng thành về tâm hồn thì nhận thấy sâu thẳm sự mãn nguyện trong Chúa và sắp đặt tốt hơn để chấp nhận thế giới thật, cũng như con người trong cuộc đời họ. Họ nhận ra chúng như một phần kế hoạch của Chúa trong cuộc đời của họ. Họ chấp nhận nó như một phần đường của Chúa để tiến tới tiến trình hoàn thiện hơn.

  1. Một người trưởng thành chấp nhận sự thiếu tiện nghi (nỗi lo lắng), sự thất vọng hay sự buồn phiền bằng sự bình an ví như kiên định. Anh ấy có thể nhận ra rằng cuộc đời mình trong tay Chúa. Anh biết rằng mọi thứ Chúa cho phép đều có mục đích tốt đẹp và tốt lành.

“Đường lối Thiên Chúa quả là toàn thiện, lời Chúa hứa được chứng nghiệm tư tưởng. Chính người là khiên che thay đỡ cho những ai ẩn náu bên Người”. Thánh vịnh 18:30 (31)

”AS FOR GOD, HIS WAY IS PERFECT, THE WORD OF THE LORD IS PROVEN, HE IS A SHIELD TO ALL WHO TRUST IN HIM.”    Psalm 18:30

 

Đây là lí do tại sao người trưởng thành không đánh mất vẻ bình tĩnh và tự chủ của mình.

Khi chúng ta nói về nỗi lo lắng, sự thất vọng và nỗi đau buồn, nó không phải là những phạm vi ảnh hưởng lớn hay một lần hay những tình huống hiếm khi xảy ra mà làm cho người ta suy sụp tinh thần. Hơn thế nhiều,  chỉ là những tình huống nhỏ thôi  cũng dẫn người ta đến điểm đổ vỡ. Solomon  biết điều này khi ông ta viết:

CHÂM NGÔN.17:1 “Thà ăn mẩu bánh khô mà được êm ấm còn hơn đầy yến tiệc mà nhà cửa bất hoà.” 

Proverbs. 17:1,    “BETTER IS A DAY MORSEL WITH QUIETNESS.  THAN A HOUSE FULL OF FEASTING WITH STRIFE.”

 

 

CHÂM NGÔN 21:19, “Thà sống nơi đìu hiu cô quạnh,còn hơn bên người vợ hay gây gổ nổi xung..”

 Proverbs. 21:19,     “IT IS BETTER TO DWELL IN THE WILDERNESS.  THAN WITH A CONTENTIOUS AND ANGRY WOMAN.”

 

CHÂM NGÔN 19:13, “Con ngu là mối hoạ cho cha,vợ lắm điều như mái nhà dột.” 

 Proverbs. 19:13,    “A FOOLISH SON IS THE RUIN OF HIS FATHER, AND THE CONTENTIONS OF A WIFE ARE A CONTINUAL DRIPPING.”

 

Tiếp tục là hình thái của sự tra tấn. Nó chắc chắn không phải là sự hy vọng hão huyền tương tự, nhưng hành xử không hợp lý có thể hoàn toàn dễ dàng trở thành con đường của cuộc sống và kiểu hình thái thói quen. Chẳng lâu nữa nó trở nên khó khăn  tách rời. Cũng là lý do tại sao chúng ta cần chấp nhận Chúa Giêsu Kitô như người cứu chuộc và nhận quyền năng của Chúa thánh thần để trưởng thành.

  1. Một cá nhân trưởng thành chấp nhận và thực thi những trách nhiệm của mình. Điều trái ngược là công việc chưa hoàn thành, những lời không được tôn trọng, sự càu nhàu, thay đổi công việc… v.v.
  2. Một cá nhân trưởng thành nhận thấy trạng thái mãn nguyện vĩ đại nhất của anh ta khi anh ta có thể làm cho người khác hạnh phúc. Chúng ta sẽ không bao giơ tìm thấy trạng thái mãn nguyện bằng cách cưỡi ngựa xem hoa. Và chúng ta càng tìm kiếm nó thì tâm trạng thất vọng và sự chán ngán của chúng ta càng phát triển. Tính ích kỉ chỉ lục soát những niềm vui của chính nó. Bất hạnh thay, cuối cùng nó chỉ mang lại những bất mãn và những chán ngán. Tính không ích kỉ làm cho người khác hài lòng thì mang lại sự giàu có – đây là bài học mà các cặp vợ chồng vẫn phải học. Chỉ khi chúng ta tin tưởng nhiều vào quyền năng của Chúa và tin rằng Chúa có thể biến đổi chúng ta thành một người thực sự không ích kỉ, rằng chúng ta có thể tiến tới một giai đoạn trở thành “trung tâm của kẻ khác”. Chúng ta có thể sống không mong gì sự thiên vị úp mở. Khi chúng ta đã một lần đạt được ngưỡng tốt của lòng hào hiệp này, một sự mãn nguyện không thể tin được trở thành phần thưởng của chúng ta. Sự mãn nguyện này dồi dào.

Nếu bạn mắc sai lầm, – hãy xin lỗi. nhanh muộn gì thì người khác cũng sẽ đáp lại với cái nhìn đổi mới và có thiện chí. Hãy làm điều này đi, phải hy sinh nhiều đó. Trong thực tế nó đòi hỏi chúng ta mọi thứ để rồi nói “tôi rất tiếc”. Nhưng một người trưởng thành sẵn sàng từ bỏ mọi thứ và để đợi Chúa một cách kiên nhẫn. Nó nhanh lắm chỉ như những đứa bé và trẻ con thoáng ghĩ trong đầu chúng nó cần gì thôi.

Người trưởng thành thường đặt cái ý muốn cá nhân của mình trên  trước để họ có thể đem cái ý muốn đó cho những người khác.Là sự ngược đời, nhưng chính xác cách hành xử này lại mang lại niềm hạnh phúc cho cả người ban tặng. Chúng ta  phải có thời gian để học bài học quan trọng này. Lý do tại sao chúng ta  phải dành thời gian cho việc mà ta đã có vì đã lâu chúng ta đã và đang sống chỉ quan tâm về chúng ta thôi. Giờ đây chúng ta phải đương đầu với kinh nghiệm của “trung tâm của người khác” khi chúng ta lập gia đình.

Sự cãi vã và trạng thái căng thẳng, mà chúng ta đang nếm trải là điều mà nhiều người lớn  đang suy nghĩ và những hình thái hành xử cố thủ vững chắc trong chúng ta. Chúng ta phải thoát ra khỏi cái cố thủ này và bắt đầu một cái mới. Chúng ta được mời gọi là bỏ cái cũ, có lẽ là cách tốt nhất để nhận những cách thức mới hơn và tốt hơn. Một cách vô thức là cần một sự đảm bảo, do vậy chúng ta tiếp tục lắm giữ một số cách quen thuộc xưa. Điều này có thể hiểu được. Nó cũng là lý do rằng chúng ta cần quyền năng Chúa thánh thần để làm cho tiến trình của bài học này dễ dàng hơn, nhanh hơn và tốt hơn.

===================== 

 

 

10.   MATURITY

Marriage Counselors are convinced that one of the main obstacles towards a successful marriage is:

‘SELFISHNESS’

Selfish means an excessive concerned with ones own interest, welfare and pleasures with little or no concern for others. Babies are notoriously selfish. When they are uncomfortable or they want something, they scream until some one relieves them of their discomfort. Their behavior is in proportion to their experience of “how well” and “with whom” they can get their way. Their sole aim is, “How can I get my way.” Babies are not bad because of this tendency, they are only immature. They are immature because their outlook has not yet enlarged beyond themselves to take the concern of others (more into account). We all expect that as time goes on they will grow up in the following ways:

  1. PHYSICALLY,
  2. INTELLECTUALLY,
  3. EMOTIONALLY and
  4. SPIRITUALLY.

We often encounter people who are physically and intellectually mature but who lag behind emotionally. In the reality they have not grown fully out of their egocentric state, to be able to consider others as much as they should.

Let us pause for a moment and think:

  1. Our Physical path to maturity goes on regardless of our conscious efforts,
  2. Our Intellectual path to maturity is geared up by society with all its formal social structures. These structures create an atmosphere to facilitate intellectual maturity. It starts all the way from toys, to kindergartens, to schools, to colleges or universities and later in the working world. There are ample opportunities and incentives to keep on maturing intellectually.
  3. Our Emotional path to maturity is influenced by society through various structures like home, religion, customs, rituals, law, etc. These structures create norms for our emotional life style, but here the learning process is less formal. We had to rely more on experimental acquisition. Like the little baby we tend to advance in relation to our experiences. We try to evaluate and act on the basis of how well and with whom we can get our way. If an environment brings us into interaction with as many different types of people; views; ideas; teachings; customs; cultures we have more opportunity to advance our experimental acquisition and thus our emotional maturity. This is where the home and parents guidance play a big part in formative years of a person. The process of learning goes on because of many experiences we make. Our own marriage as well as the marriage of others is an experience. Many times we shake our heads trying to wonder how a certain couple could go apart. We are baffled at the fact that they seem to have everything anybody could want ­ they may be both young, good looking, healthy, educated, have good jobs, be financially well off, and have a variety of successes in adequate measure. We are surprised because they make good and sensible conversation. They are sympathetic, good-hearted. Their advice to others with the same problem is so crystals clear, logical, peaceful, compassionate and honestly upright. If all these attributes are found, how then, is it possible that this couple can have a serious marriage problem?

Sometimes, we hear statements like, “But this couple has helped so many marriages back on the road to progress. Their reasoning and value standards have been effective. How come they do not apply the same logic in their own marriage?” Often the answer to this question appears as: “They seem to have one set of reasoning when dealing with other people’s marriage and totally different value standards and reasoning for their own marriage.”

Is such a thing as double standards possible among people?

Yes, absolutely. It is true, often people do adopt more than one value standard, and, they also adopt more than one standard of reasoning. They have, one set of standards for others and another set for themselves. The reasoning is:

For others, – Their standards are based on intellectual reasoning. This is true even when it concerns the area of the emotions of others. On the other hand, when it concerns their affairs, their intellectual reasoning is interwoven with their emotions and feelings. It is this interweaving that gives rise to the other value standards and reasoning. Theoretically the proportioning of reasoning and feelings can range between 1% to 99% either way. The proportions are not ridged. Every fresh impact or influence can bring a new level change.

Briefly we can take it as: “With others it is a case of more intellect and less emotions, whereas, for self it is a case of more emotions and less intellect.” Marital difficulty is therefore not a question from how little intellect, but rather how much maturity. What adds further complications to the situation is, that in many cases people use intellectual refinements to defend, support and even to preserve their emotional immaturity.

When emotionally immature people do not get their Way, they begin to react like children. They may resort to crying, self-pity and out bursts of anger; throw objects, preventing the spouse’s access to the children. Sometimes they take an altogether different route; they try to attract attention of others to themselves by boasting of their achievements. The moment they receive any negative reaction to their self-praise, they switch over to the alternative tactic of criticizing. Criticizing is a disguised way to assert, I am better. The person means to say he / she is better even though he / she does not say it in clear text ­ It is a unique way to put the other person on a lower rung.

It is definitely imaginable that the level of critic is in direct proportion to the mental ability or the state of the person criticizing. But the question is:

What does the person want to achieve?

– A solution to the problem? (Productive)

– Or to defend the emotional immaturity? (Un-productive)

If we allow the babies to remain together, we can be dead certain that they will quickly get into problems among themselves. In the same way when one person (with emotions) comes together in marriage with another person (with emotions) they will quickly find themselves in a marriage conflict. From the emotional point of view, babies cannot make good marriage partners. Protracting this same thinking, a basic requirement for a stable and successful marriage is MATURITY. And maturity is basically UNSELFISHNESS.

Of course no one is totally unselfish. In every one of us there is at least some immaturity. Someone once said, “Scratch an adult and you will find the child.” Another put it this way, “The difference between a man and a boy is just the cost of the toys.”

Since no one is perfect, maturity is a relative term rather than an absolute term. Apart from this imperfection, maturity is a process rather than a fixed state.

D) Our Spiritual Path is another dimension to the maturity process. That dimension is SPIRITUAL MATURITY. When a person takes Jesus Christ to be his personal Savior, the Holy Spirit brings an additional dimension.

THE FRUITS OF THE HOLY SPIRIT ARE: LOVE, JOY, PEACE, SUFFERING, KINDNESS, GOODNESS, FAITHFULNESS, GENTLENESS, AND SELF CONTROL.
Galatians 5:22-23

22 „Die Frucht des Geistes aber ist Liebe, Freude, Friede, Langmut, Freundlichkeit, Güte, Treue,

23 Sanftmut und Selbstbeherrschung.“ Galater 5:22-23

In the process of maturing, we have to make very strong efforts to keep constantly at it, otherwise we can unnoticeably backslide.

We describe these fruits of the Holy Spirit as Spiritual Maturity instead of emotional maturity. They are similar, but a growing relationship towards God is additionally inter-woven into one’s self. Including one’s thinking and one’s feeling. The mechanics of thinking remains the same. It is only the orientation in the thinking process, which has shifted from, “I, Me, Myself” to, God and God’s Will.

Often people who try to do well and try to resolve their relationship conflicts, find that their good efforts backfire and they get confused. Let us try and explore the reasons:

  1. These people may not know the Scriptures.
  2. They have not reflected on what is written in the Scriptures.
  3. They take in the Scripture verses in, “One big Gulp” not realizing that there are individual articles and specific solutions to each article.

Let us for instance consider the following text:

In Luke 6:27, Lukas 6:27, we read what Jesus says:

“BUT I SAY TO YOU WHO HEAR:

„Euch, die ihr mir zuhört, sage ich:

LOVE YOUR ENEMIES (Situation 1)

Liebt eure Feinde

DO GOOD TO THOSE WHO HATE YOU (Situation 2)

tut denen Gutes, die euch hassen.

BLESS THOSE WHO CURSE YOU (Situation 3)

Segnet die, die euch verfluchen

PRAY FOR THOSE WHO SPITEFULLY USE YOU (Situation 4)

betet für die, die euch misshandeln.“

The text mentions 4 specific kinds of inter-personal dealings with 4 specific solutions. People often mix up the solutions.

Let us look at 4 examples:

Example 1

In India many different languages are spoken. The older generations may not speak English even though their children may be very conversant in English. Two neighbors had a grudge over some ancient dispute. One day the neighbor’s parent died. The person next door went over to the neighbor’s house, and paid his condolences to the deceased man’s wife. He could not speak her language, and she could not speak English. Since words have little meaning, the man just came to the lady, touched her hand and said nothing. Body language was all that was there for communication. He showed respect and concern for her loss and she cried. She cried of course because of the loss of her husband, but also as a consolation that no grudge is borne towards her husband. This visit, even though there were no words, was still an act of love towards her husband. That is a relief. That is PEACE. Needless to say the word got around to all the children and their families who were not present at the visit. A total burial of the ancient grudge took place. Before the incident, there was enmity. It took an act of LOVE to break the fetters of ENMITY. Love your enemies!

Example 2

A very fine example of this is mentioned in the Bible as the story of the Good Samaritan

Luke Lukas 10: 33-37. The story narrates how a Samaritan helped a Jew. The Jews of those days did not like to have anything to do with the Samaritans. It was a form of hatred that kept them apart. The social structures of that time encouraged this form of hatred. The Samaritan did good to some one who hated him. The hatred in this case may not have been personal in any way because they did not know each other. It was a general hatred – Cultivated by society.

Example 3

Sadly the tendency to curse people has many forms. One form looks like this: People curse other people because they have a different religion, color, or they come from a different region etc. They are shunned or discriminated because of factors that they had nothing to do with. So people are cursed because of their back ground rather than their deeds. History books and news media are full of this problem. This form of curse is general to groups of people.

Another form is specific between smaller groups, like two people. For example, People sometimes abuse each other and call them names. They even go a step further to wish the other person harm and misfortune. Many times they WISH people harm secretly. Outwardly they are very sweet, but in their heart they wish the specific other person harm.

If people are the recipients of other peoples curse, regardless of whether the emotion is open or secretly, there may, or not be, a point to clarify the matter, because the other person could deny the fact and make the victim look like a fool. In such cases, just bless them. It is definitely comforting to know that a curse without cause will not cause harm. The Bible says:

“LIKE A SPARROW IN ITS FLIRTING, LIKE A SWALLOW IN ITS FLYING, SO A CURSE WITHOUT CAUSE DOES NOT ALIGHT.” Proverbs 26:2

„Wie der Spatz wegflattert und die Schwalbe davonfliegt, / so ist ein unverdienter Fluch; er trifft nicht ein.“ Sprichwörter 26:2

By way of an important remark: Cursing is harmful, because it binds the person cursing to the person who is cursed. For example, a person curses some one who has caused him harm. By cursing that person the person who curses the other person, binds himself or herself to that person. While it wishes the other person harm and misfortune, the effect is, regardless of whether harm or misfortune occurs to the other person, the cursor is dragged down by the same intensity of the curse wish. These people think they are getting revenge. They think a “pay back” will happen to the other person with no on going price to themselves. The fact, however, is that they are reaping an on going price towards themselves.

In the context of marriage, this form of human failing is much more prevalent than we would like to admit even to our selves. It takes the form of cursing our spouses, cursing their marriage. We go on to substantiate it with arguments like, “This marriage has brought me misery.” “I have this curse (the spouse) around my neck.” Etc. There is absolutely no way to improve a marriage by cursing the spouse, the marriage, God, the in-Laws. The Marriage can only win by blessing the spouse continuously, praying for the spouse, wishing the spouse well, asking God to help the spouse, praying to God to make you a more loving spouse to the person that He has given you as husband or wife. This is what turns broken marriages to successful reunions. This is how marriages remain happy. This ‘Spiritual Reflex’ of blessing the spouse, is what leaves a lasting legacy to our children’s marriage.

Example 4

Lets take an example, for the sake of illustration; we will call the main character, Miss. Office.

Miss Office is a secretary. Her boss constantly gives her all the lousy jobs, makes her work late, find unnecessary faults, just to make her feel guilty. So she works more. Miss Office needs the job. What can she do?

She obviously cannot love to her boss, because this will not be the correct thing to do. In this situation Love your enemies will be totally misinterpreted. He will simply use her good attempts, as a license to make complete use of her as a “doormat.” So she may try to do good instead. To her surprise, her boss dumps her with still more work, pulls her up even more frequently. Her colleagues begin to think she is desperately trying to “Apple Shine” the boss, and the colleagues gradually begin to resent her. This kind of resentment is a mild form of hate.

Poor Miss Office is confused. Actually, Miss Office should have asked herself, what is happening between my boss and me? ­ Is it hate? Is he an enemy? Is he cursing me or is he spitefully using me?” Now it should become obvious to her that she is a victim of Spiteful usage and the Biblical Solution is PRAY. Instead in her good natured-ness, she used the wrong formula of doing good and made two problems out of one. On one side her boss spitefully uses her as an escape valve, to let out steam and frustration, and on the other side she reaps the resentment of her colleagues.

Spiritual maturity grows only when the Holy Spirit act in our lives. The more we submit to Him the more effectively He will act. We will then be more capable to build a better marriage.

LET US EXAMINE THE DIFFERENT CHARACTERISTICS OF MATURITY:

1 A mature person accepts himself as God made him. He is neither annoyed about his shortcomings nor is he puffed up by his strengths. He knows his strengths and accepts them with all humility. He also accepts that God made him for His (God’s purpose). In Psalm. 139: 13-16. Psalmen 139: 13-16.

We read:

“FOR YOU HAVE FORMED MY INWARD PARTS, YOU HAVE COVERED ME IN MY MOTHER’S WOMB. I WILL PRAISE YOU, FOR I AM FEARFULLY AND WONDERFULLY MADE, MARVELOUS ARE YOUR WORKS. AND THAT MY SOUL KNOWS VERY WELL. MY FRAME WAS NOT HIDDEN FROM YOU, WHEN I WAS MADE IN SECRET. AND SKILLFULLY WROUGHT IN THE LOWEST PARTS OF THE EARTH, YOUR EYES SAW MY SUBSTANCE, BEING YET UNFORMED. AND IN YOUR BOOK THEY ALL WERE WRITTEN. THE DAYS FASHIONED FOR ME, WHERE AS YET THERE WERE NONE OF THEM.”

13 „Denn du hast mein Inneres geschaffen, / mich gewoben im Schoß meiner Mutter.

14 Ich danke dir, dass du mich so wunderbar gestaltet hast. / Ich weiß: Staunenswert sind deine Werke.

15 Als ich geformt wurde im Dunkeln, / kunstvoll gewirkt in den Tiefen der Erde, / waren meine Glieder dir nicht verborgen.

16 Deine Augen sahen, wie ich entstand, / in deinem Buch war schon alles verzeichnet; meine Tage waren schon gebildet, / als noch keiner von ihnen da war.“

  1. A mature person learns and profits from his mistakes and from the suggestions of others. Immature people on the other hand seek excuses for their mistakes. They blame others, including God. When they are criticized, they take it as a personal attack and react with anger and defense. On the other hand, a mature person takes it as a part of God’s plan towards maturing him more, when you are at the, receiving end of trials, hardships, rebuke, corrections, etc. It is this process of maturing that develops in us an outlook and attitude, which helps us to take the stand of: “Thank you for your suggestion. With God’s Help, I will try to correct or overcome this fault.”

When you are at the ‘giving end’ of a suggestion, again we must be attentive to finding:

  1. The right time,
  2. The right place,

iii) The correct disposition of the other person. In addition, we must have a sincere concern and appreciation for what the other person is going through. Encouragement in the form of words and deeds are so necessary and important, if the suggestion is to have effect. Honest and well-meant critic can only be a kind of a direction pointer, a kind of an orientation, but this alone will not help. One must take steps in the following directions:

‘ENCOURAGEMENT’

Encouragement is the motivation factor which gives the other person a reason why he / she should keep on going through the hardship, trials and difficulties. Encouragement is the key that unlocks inner strengths; Encouragement is the fuel to sustain one’s will to carry on through the rough patches in the road of life.

A mature person recognizes that his, ‘I better than you’ attitude only add more strains on the partner, especially when the others ego is sagging. We must also be aware that very often the strongest and hardest critic is the one, from within ones own self. It stands to reason that one knows more about ones self. So this is all the more reason they feel their own faults, short- comings and frustrations more acutely than anyone else. People who suffer from this need even more encouragement. These people are sorry not because there are not enough critics from outside or inside but from the fact that they cannot honestly encourage themselves. It is for this reason that one must be especially lavish with encouragement. Encouragement is something that a person may never forget. It is not rare that when a great crisis occurs in one’s life, that the person suffering will remember some kind person who consoled and encouraged him ­ sometimes even many years earlier. He / She will try to reach this person again. His / Her trust and gratitude will move him / her to travel, to ring up or to write. He / She will try at least in his / her mind to climb over all obstacles to reach the person. The rewards of an encouragement are very personal and heartfelt. No amount of money, power or fame can win, buy or rival this inter-personal bond. This is the recognition that only encouragement can bring. Encouragement is not hampered by age, status, and intelligence. There are cases where young children have through their childlike ways and reasoning helped older people to accept themselves.

3 A mature person accepts the things he cannot change. A very practical prayer goes like this:

“Dear God, give the strength to change what can be changed. The grace to accept that what is unchangeable. And the Wisdom to tell the difference between the two.”

Even though most married couples love one another, they find some imperfection in the partner that they find almost unbearable. This is the reason why they engage themselves in constantly trying to alter the partner. It is the small irrational habits, which seem to drive the partner nuts. In the process they lose sight of the many wonderful characteristics that they find attractive in each other and which were the factors that brought them together in the first place. The result is bitterness. It not only destroys the marriage, but also the individual personalities at the same time. This is childish and sinful. Ephesians. 4:31-32. Epheser 4:31-32 says:

“LET ALL BITTERNESS, WRATH, ANGER, CLAMOR AND EVIL SPEAKING BE PUT AWAY FROM YOU, WITH ALL MALICE. AND BE KIND TO ONE ANOTHER, TENDER HEARTED, FORGIVING ONE ANOTHER, JUST AS GOD IN CHRIST ALSO FORGAVE YOU. ONE OF THE FRUITS OF THE HOLY SPIRIT IS, ‘LONG SUFFERING.”

31“Jede Art von Bitterkeit, Wut, Zorn, Geschrei und Lästerung und alles Böse verbannt aus eurer Mitte!

32 Seid gütig zueinander, seid barmherzig, vergebt einander, weil auch Gott euch durch Christus vergeben hat.“

Some people who cannot accept the reality escape into a world of wishes and make-beliefs. As soon as they realize that they have not married an object of worldly fame or married a film star, they withdraw into a dream world. With this, they suppress every chance to improve the relationship. People, who are spiritually mature, find a deeper contentment in the Lord and are better disposed to accept the Real World, as well as the people in their life. They are able to see them as part of God’s plan in their life. They accept it as a part of God’s way, towards furthering their maturing process.

4 A mature person accepts discomfort, disappointments or sorrows with peace and stability. He is able to realize that his life is in God’s hands. He knows that everything what God allows is purposeful and good.

”AS FOR GOD, HIS WAY IS PERFECT, THE WORD OF THE LORD IS PROVEN, HE IS A SHIELD TO ALL WHO TRUST IN HIM.” Psalm 18:30

„Vollkommen ist Gottes Weg, / das Wort des Herrn ist im Feuer geläutert. / Ein Schild ist er für alle, die sich bei ihm bergen.“ Psalmen 18:31

This is the reason why a mature person does not lose his countenance or self-control.

When we speak of discomfort, disappointments and sorrow, it is not the big incidences or the one time or the infrequent situations that break a person down. Much rather it is the many small situations that drive one to breaking point. Solomon must have known this when he wrote the following:

Proverbs. 17:1, Sprichwörter 17:1 “BETTER IS A DAY MORSEL WITH QUIETNESS. THAN A HOUSE FULL OF FEASTING WITH STRIFE.”

„Besser ein trockenes Stück Brot und Ruhe dabei / als ein Haus voll Braten und dabei Streit.“

Proverbs. 21:19, Sprichwörter 21:19, “IT IS BETTER TO DWELL IN THE WILDERNESS. THAN WITH A CONTENTIOUS AND ANGRY WOMAN.”

„Besser in der Wüste hausen / als Ärger mit einer zänkischen Frau.“

Proverbs. 19:13, Sprichwörter 19:13, “A FOOLISH SON IS THE RUIN OF HIS FATHER, AND THE CONTENTIONS OF A WIFE ARE A CONTINUAL DRIPPING.”

„Ein Unglück für den Vater ist ein törichter Sohn / und wie ein ständig tropfendes Dach das Gezänk einer Frau.“

Continual dripping of water was a form of torture. It is certainly not a flattering

similarity, but irrational behavior can quite easily become a way of life and kind of a habit pattern. Before long it becomes a difficult habit to break away from. It is for this reason that we need to accept Jesus Christ as our personal Savior and receive the power of the Holy Spirit in order to mature us.

5 A mature person accepts and fulfills his responsibilities. The opposite is unfinished work, broken promises, grumbling, job hopping, etc.

  1. A mature person finds his greatest contentment, when he can make other people happy. We will never find contentment by merely going around looking for it. And the more we search for it, the more our frustration and disappointment grows. Selfishness searches only for its own pleasures. Unhappily, in the end, it brings only discontentment and disappointment. Unselfishness for the convenience of others brings rich dividends ­ this is a lesson which many married couples still have to learn. It is only when we have so much belief in the power of God and believe that He can transform us into a really unselfish person, that we can reach a stage to become “Other ­Centered.” We can live without openly or secretly expecting a favour in turn. Once we attain this level of goodness, an unbelievable contentment becomes our reward. This contentment is abundant.

If you have made a mistake, – apologies. Sooner or later the other person will respond with a favourable and renewed outlook. To do this, costs a lot. In fact, at times it costs us everything to say, “I am sorry.” But a mature person is ready to give up everything and to patiently wait for the Lord. It is only babies and children who demand things as soon as something crosses their mind.

Mature people often forego their personal pleasure so that they can bring pleasure to others. It is a paradox that exactly this behavior brings happiness even to the giver. We need time to learn this vital lesson. The reason why it takes time is that we have, for a long time, been living with only our self to care about. We are now confronted with the experiencing of, “Other Centeredness” when we are married. The strife and strains, which we are experiencing, is that many of our adult thinking and behavioral patterns are firmly entrenched in us. We have to get out of this trench and start a new. We are called to give up old, perhaps good ways to take on newer and better ways. There is unconscious a need for security, so we want to hold on to something of the old familiar ways. This is understandable. It is for this reason that we need the power of the Holy Spirit to make this learning process easier, faster and better.

================