27 Dạy con tư duy .
MY EXPERIENCE
Translated by: HAI DUC TRAN
Đây là một chương tiếp theo của các chương trước về Tư tưởng, Tư duy và Tưởng tượng. Các chương trước về Tư tưởng, Tư duy và Tưởng tượng đã được viết về tư duy người lớn dành cho người lớn. Quá trình này, tuy nhiên, bắt đầu ngay vào lúc tuổi thơ, do đó, điều quan trọng là đề tài này dành sự quan tâm cho tất cả các độ tuổi sớm nhất có thể. Với tư cách là một người chồng hoặc một người vợ, chúng ta sẽ tự động có nhiều vai trò cam kết, chúng ta không giới hạn chỉ ở vợ chồng, nhưng, ngoài ra, chúng ta là ông bố, bà mẹ đối với con cái. Cùng với đó, chúng ta trở thành giáo viên, người hướng dẫn và giám hộ cho trẻ em mà Chúa đã ân cần đặt chúng ta trong cương vị quản lý. Trong chương này, các nội dung nhằm vào những lời khuyên để chúng ta có thể sử dụng để dạy con cái cách suy nghĩ. Chúng ta phải dành thời gian để dạy con cái cách suy nghĩ. Dạy con cái suy nghĩ là một trong những món quà lớn nhất mà chúng ta có thể dành cho chúng. Chúng ta phải đổ đầy vào chúng với tư duy tốt nếu không những tư duy xấu khác sẽ tràn đầy một cách nhanh chóng vào trong suy nghĩ bỏ trống của chúng. Là cha mẹ, chúng ta phải nôi dưỡng và chăm sóc những suy nghĩ của con cái. Chúng ta có một trách nhiệm đạo đức của bậc làm cha làm mẹ để dạy con cái cách suy nghĩ lành mạnh. Chúng ta cũng phải nhận thấy là những điều lành mạnh không tự động đến với trí óc . Hãy thử kiểm tra hình ảnh này về con của quý vị và bản thân xem.Trong giỏ hàng có mười cái tất màu đen và tám cái màu xanh. Nếu không nhìn, có bao nhiêu tất bạn nhặt đảm bảo cùng đôi? câu trả lời đúng là ba. Ví dụ này không là các kỹ năng học tập, nhưng nó yêu cầu những khả năng suy nghĩ và để tâm trí căng ra rõ ràng vượt ra ngoài sự hiển nhiên. Tư duy là một khu vực nơi trẻ em cần được giúp đỡ. Các trường học đổ đầy những dữ liệu vào đầu học sinh. Và có xu hướng là di chuyển nhiều hơn và nhiều hơn nữa vào những kết quả kiểm tra, thu thập các điểm và cấp giấy chứng nhận. Nhưng tinh thần của giáo dục là để sử dụng các thông tin
để diễn giải những câu hỏi và những tình huống mới. Trong sự điên cuồng để có được một chỗ trong một viện giáo dục, sự nhồi sọ các kiến thức có thể trở thành một cách sống. Xu hướng này đã chiếm hết thời gian cho tư duy. Trong thực tế, các khía cạnh của tư duy thực sự có thể bị đẩy vào trong bối cảnh và việc thu thập dữ liệu có thể chiếm hết phần quan trọng. Do vậy, nhiều trẻ em không thể áp dụng những tư tưởng lành mạnh đến tình huống hàng ngày. Thật không phải không bình thường với một thanh niên để chọn một chiếc xe đạp có màu sắc hoặc mô hình như của một người bạn đã có, hơn là cân nhắc đến điều liên quan như giá cả, độ bền hay hiệu suất. Từ quan điểm trí tuệ, Suy nghĩ cũng như BỘ NHỚ liên quan chức năng như thu thập dữ liệu, duy trì dữ liệu, phục hồi dữ liệu và dữ liệu đầu ra , cần được xen vào khả năng Sáng tạo và Phân tích của tâm trí cho sự phát triển của bất cứ cá nhân nào, tất cả các lĩnh vực đều quan trọng. Tư duy là ” -hoạt động chuyên nghiệp” là thành phần thiết lập từ bộ nhớ, phân tích và khả năng sáng tạo của tâm trí tạo ra. Suy nghĩ cũng xen vào các chiều kích của con người như Tâm hồn,Thân thể, Lương tâm và Tinh thần. Đó là tư duy , giúp chúng ta trong sự phát triển trên tất cả các chiều kích khác trong chúng ta. Các nhà tâm lý học ý kiến rằng một số vấn đề, bao gồm cả sử dụng ma túy, có thể xảy ra bởi những người trẻ tuổi đã không học cách xử trí chống lại hệ quả. Làm thế nào chúng ta có thể khuyến khích thói quen suy nghĩ then chốt, đứng đắn trong tư duy con cái? Làm thế nào chúng ta có thể giúp nhạy bén trong tư duy có tính cạnh tranh trong tương lai?
BƯỚC MỘT:
- a) Tạo môi trường tư duy trong gia đình. Đây là điểm khơi đầu. Kiểm tra suy nghĩ của bản thân về tư duy. Đừng nhầm lẫn với một đứa trẻ thông minh sẽ tự động là một nhà tư duy tốt nhé. Trong thực tế, người thông minh có thể là nhà tư tưởng kém,lười bởi họ có khả năng đưa ra câu trả lời nhanh chóng. Có nghĩa là, trong khi, đứa trẻ là trai-gái chậm hiểu, có suy nghĩ, bị giáo viên khiển trách là mơ ngày thường xuyên có thể hiểu thấu đáo sự việc sâu hơn. Những con người của lịch sử và các nhà sáng chế vĩ đại khác đã hỗ trợ cho thực tế này nhiều lần.
- b) Bắt đầu sớm. Một đứa trẻ có thể thử thách suy nghĩ sớm hơn như mọi người đã từng suy nghĩ. Bạn có thể yêu cầu một đứa trẻ ví dụ, “Sẽ thế nào , nếu toàn thế giới được làm bằng bánh?” Bạn sẽ ngạc nhiên trước cách trả lời và quá trình sử dụng lý lẽ đó sau quá trình suy nghĩ. Một doanh nhân thành đạt, thông minh, mà tôi tiếp cận thường xuyên làm tôi giật mình kinh ngạc bởi khả năng suy nghĩ dọc và ngang kinh ngạc của ông ta. Từ quan điểm công việc kinh doanh trên, suy nghĩ dọc là rất quan trọng, bởi vì nó giúp hướng tới sự tăng trưởng, lợi nhuận, và tương lai. Tuy nhiên, từ quan điểm kế hoạch, suy nghĩ ngang là rất quan trọng, chủ yếu bởi sự thành công có nghĩa là lựa chọn đúng từ nhiều khả năng thay thế. Nhưng những lựa chọn thay thế có phải là đưa ra ý kiến . Chúng không luôn luôn được sắp xếp hiển nhiên, chỉ đợi để được chọn. Một hôm tôi hỏi làm thế nào mà anh phát triển khả năng suy nghĩ tuyệt vời này theo cách anh thể hiện. Anh nói rằng, khi còn rất nhỏ cha của anh ngồi cùng với các anh em và anh, họ cùng nhau suy nghĩ cách giải quyết vấn đề. Họ đã suy nghĩ về cách thức xây dựng hồ bơi, con vật cưng nhà cửa, thảo luận về những gì họ sẽ làm nếu họ tới mặt trăng ..v.v .Dần dần từ nền tảng này mà bạn tôi thiết lập một doanh nghiệp nhỏ sản xuất kinh doanh khi tám tuổi đã làm dây treo quần áo. Những thứ này anh ấy bán cho các thành viên gia đình và người thân. Từ đó anh chuyển đến những thứ lớn hơn . Ngày nay anh đã có nhà hàng và các liên doanh. Người em cũng đã trở thành một doanh nhân đáng kinh ngạc. Cả hai trở thành thành một đội tốt nhất không thể tách rời . Một người bạn khác của tôi đã tạo dựng khả năng lái xe ở tuổi mười hai. Anh đã sử dụng một môtơ cưa máy để tăng lực cho chiếc xe ôtô của ông. Ở tuổi mười hai anh làm được hầu hết tất cả những gì người lớn có thể không dám mơ.
Qua nhiều năm, người đàn ông này và em trai và chị của mình đã xây dựng một nhà máy lốp hơi lớn nhất trên thế giới. Các công ty của họ là các nhà lãnh đạo thị trường trong nhiều lĩnh vực kiểm soát kỹ thuật sản phẩm. Trong cả hai trường hợp, các bậc phụ huynh của họ đều khuyến khích họ suy nghĩ sớm. Đây là những gì tất cả các bậc cha mẹ nên cố gắng cho. Kiến thức tư duy mà chúng ta trồng vào con em mình sẽ kéo dài trong suốt một đời.
- c) Cung cấp cho trẻ điều gì đó để suy nghĩ: Hãy đưa trẻ thăm viện bảo tàng, cùng nhau đọc, và ngồi cạnh nhau xem TV. Sau đó, nói về những gì bạn đã thấy và nghe. Không chỉ đi qua viện bảo tàng và khen ngợi các vật trưng bày. Đưa ra câu hỏi. Thách thức khả năng tưởng tượng của chúng. Những thách thức mà bạn đưa ra không chỉ tập trung quanh quẩn, “đơn giản” và “, hiện diện.” Thách thức chúng cách trừu tượng như, “Điều gì sẽ xảy ra nếu khủng long trở lại?”. Ngay cả những từ gần gũi trong cuộc sống hằng ngày cũng làm thú vị như: Chúng ta sẽ làm những gì nếu không có điện?
- d) Liên quan đến cả gia đình: Thói quen tư duy tốt có thể được học trong nhóm nhỏ, cho đi và nhận nhiều. Ngay cả những đứa nhỏ nhất có ý tưởng cũng đựơc đưa ra và lắng nghe. Một chương trình giảng dạy chính thức là không cần thiết. Và bạn có thể nghĩ đến một cách thức khác nhau mà bạn có thể trả lời như giáo viên.
- e) Truyện cười: Sự hài hước có thể giúp dạy trẻ em có nhiều cách thức hơn để xem xét các vật. Hài hước cũng cung cấp cho chúng thái độ vô tư và thư thái để nhớ các vật. Tất cả mọi người gợi lại điều tốt đẹp hơn nếu nó hấp dẫn trong tâm trí. Một khi bạn đã thiết lập một bầu không khí tư duy, sẽ là Bước Hai.
BƯỚC HAI: Dạy cho con làm thế nào để suy nghĩ nghiêm túc.
- a) Nhìn vào tất cả các bên: Sử dụng phương pháp P M I. PMI có nghĩa là điểm cộng, trừ và thú vị. Bất kỳ chủ đề tư duy nào cũng sẽ được cộng thêm điểm, trừ điểm và điểm thú vị. Thách thức con suy nghĩ về chúng.
- b) Tìm các mẫu và các chủ đề: Đào tạo chúng để xem , làm sao các chủ đề mới liên quan đến những gì tôi đã học tuần qua? Làm thế nào để nó phù hợp với các câu hỏi sắp tổi? Làm phù hợp một chút kiến thức với nhau là nền tảng của giáo dục. Bằng cách xác định các mẫu, chúng ta có thể tránh việc phải học cùng một bài học lặp lại nhiều lần. Một khi đứa trẻ nhận ra mô hình mua xe đạp nó sẽ biết làm thế nào để đi mua những thứ khác.
- c) “Ngay cả khi nó không bị hỏng, sửa chữa nó”: Đảo ngược tiêu đề cũ. Câu chuyện về sự tiến hóa của con người đã bị nhiều ý kiến chấp nhận phản bác. Người ta đã tháp sáng ngôi nhà bằng đèn dầu cho đến khi Edison xuất hiện. Kế toán cộng bằng bút mực và giấy cho đến khi có máy tính và bây giờ là máy vi tính đã làm một cuộc cách mạng. Chưa đặt trong cách thức của chúng, những người trẻ tuổi sẽ có nhiều điều chất vấn, đó là cách thức họ luôn luôn làm. Phụ huynh nên khuyến khích chúng làm điều này như thói quen lâu dài.
- d) Hỏi câu hỏi chưa đựơc khám phá: Thách thức trẻ suy nghĩ như, “Sơn tất cả các loại xe bằng màu xanh lá cây sẽ cho điểm cộng, trừ hay thú vị?” (Điểm cộng sẽ được, nó sẽ nhạt hơn, trừ sẽ có khó khăn để tìm xe trong một khu vực đậu xe và điểm thú vị sẽ —-? Các câu hỏi có thể trợ giúp cho trẻ em suy nghĩ, không phải là những câu hỏi có câu trả lời duy nhất là CÓ hoặc KHÔNG. Câu hỏi như “Ai là người đầu tiên trên mặt trăng?” sẽ thách thức một đứa trẻ cần nhớ mẩu thông tin. Nó sẽ phát triển khả năng của trẻ em về thu thập các dữ liệu, duy trì dữ liệu, và đưa ra dữ liệu. Giai đoạn tiếp theo trong cuộc đàm thoại sẽ đưa ra câu hỏi hóc búa để có thể trợ giúp cho trẻ em suy nghĩ. Những câu hỏi có thể là, để khuyến khích quan tâm đến chủ đề, hoặc theo hướng làm bối rối hoặc những câu khó hiểu. Việc lựa chọn các câu hỏi phải khuyến khích câu trả lời bỏ ngỏ. Trong quá trình này, những đứa trẻ có thể đến với một số ý tưởng hoàn toàn chưa được khám phá. Lưu ý cho các loại hình này xảy ra, bởi vì nó bộc lộ khả năng của đứa trẻ đối với kiểu “l tư duy một chiều” hoặc ” tư duy kết hợp.” Khuyến khích các cuộc đàm thoại, nhắc nó , phát triển nó cao hơn nữa, tìm và cung cấp hỗ trợ thông tin, bởi ai mà biết, bạn đang nói chuyện với Albert Einstein kế tiếp, Madam Currie hay một số tướng lĩnh hàng đầu của ” Thế giới ngày mai ” ngày ngày hôm nay.Tuyệt vời làm sao -khi bạn thiết lập đựơc một trí tuệ thông minh theo hình thức khuyến khích và yêu thương để đạt đến những điều vĩ đại.
- e) Giải thích ý bạn muốn nói nghĩa là gì: Từ rõ ràng không chỉ để giải thích những từ sai, nhưng cũng giúp cho những ý tưởng sắc bén. Một cậu bé ở đường phố là “bạn bè” hoặc chỉ đơn giảm là một “người quen?” Khi bạn cùng lớp bị gọi là, ” vỏ đậu”, hỏi con anh/chi đó có nghĩa là gì. Định nghĩa các thuật ngữ là phương pháp rèn luyện khó khăn, nhưng nó giúp cho con làm rõ những gì nó thực sự nghĩ.
- f) Tìm kiếm một ý kiến thứ hai – và thứ ba: Trẻ em thường lung lay lý lẽ của mình,không kiên nhẫn chờ đợi cho người phát biểu kết thúc và sau đó chỉ đơn giản lặp lại những gì chúng nói trước đó. Bởi không nghe người khác, chúng vẫn không biết về những ý tưởng mà có thể mở rộng tầm nhìn. Để chúng xem xét các quan điểm khác ví dụ, khi con bạn mô tả một bạn cùng lớp cạnh nhà, khu phố như là, “câm”, hỏi như ý kiến của anh em hoặc chị. Những câu trả lời có thể mở ra cái nhìn đầu tiên của con bạn về khả năng không tư duy. Tương tự như vậy, xem và đọc các tin tức có thể dạy những bài học quan trọng mà những bằng chứng xác thực có thể được giải thích bằng những cách khác nhau.
- g) Xỏ giày cho người khác: Thúc giục con mình cố gắng hiểu những người khác nghĩ và cảm nhận thế nào. Tinh thần thực sự của bài học này mang tính cá nhân hoá: “Nếu con ở địa vị của người ta và ai đó cũng làm điều mà họ đã làm với ông ấy với con , con sẽ cảm thấy như thế nào? “
- h) Viết ra: Viết là bài tập trí tuệ khắt khe, nhưng là bài thực hành tốt cho tư duy. Thực tế, nó là “tư duy.”
- I) Hãy nghĩ xa hơn: Khuyến khích trẻ em xem xét tác động ngắn hạn, trung hạn và dài hạn. Một trong những câu hỏi quan trọng nhất để hỏi con là “Và sau đó tôi phải làm gì?”; “Không được học cho kỳ thi – và sau đó tôi phải làm gì?”; “Hãy tự hòa cùng bạn chơi – và sau đó tôi phải làm gì?” thật khó khăn đối với các bạn trẻ để nghĩ về ngày mai hoặc năm sau. Tuy nhiên, những gì xảy ra hôm nay là kết quả ảnh hưởng đến các hành động và suy nghĩ về ngày mai.
- j) Nghiên cứu: tư duy không phải là thay thế cho các thông tin và thông tin không phải là thay thế cho sự tư duy. Cả hai là cần thiết cho việc phát triển trí tuệ. Bạn không thể tìm thấy một ứng dụng mới cho điện tử nếu bạn không biết đến điện tử.
- k) Tiếp tục bắt kịp: Những người trẻ không phát triển các thói quen suy nghĩ logic một sớm một chiều. Nó cũng giống như học piano, lần đầu tiên bạn chơi sau khi học một bài, bạn có thể quên tất cả những gì bạn vừa học và chỉ đập mạnh tay. Nhưng cuối cùng những bài học sẽ trở thành một phần của bạn. Suy nghĩ sẽ thực hành, nhưng thật có giá trị của nó. Một ngày nào đó tôi đã qua việc học viết tôi muốn đặt nó ở đây.
Trẻ em học những gì chúng thấy bởi Dorothy Law Nolte
Nếu trẻ em sống với những lời chỉ trích, chúng học cách lên án.
Nếu trẻ em sống trong thù địch, Chúng học cách chiến đấu .
Nếu trẻ em sống trong nhạo báng, chúng học điều rụt rè.
Nếu trẻ em sống trong xấu hổ, chúng học để cảm thấy làm điều sai trái.
Nếu trẻ em sống với sự động viên,chúng học cách tự tin.
Nếu trẻ em sống với bao dung, chúng biết học cách kiên nhẫn
Nếu trẻ em sống bằng khen ngợi, chúng học để đánh giá cao.
Nếu trẻ em sống trong sự chấp nhận, chúng học để yêu thương.
Nếu trẻ em sống với sự chấp thuận, chúng học cách thích thú bản thân.
Nếu trẻ em sống với môi trường trung thực, chúng học cách chân thật.
Nếu trẻ em sống với sự bảo đảm, chúng học để có lòng tin ở bản thân và những người khác. Nếu trẻ em sống với sự thân thiện, chúng hiểu trần gian là nơi tốt đẹp đáng sống.
Bản quyền © 1972/1975 của Dorothy Law Nolte, Ph. D. Tác giả chấp thuận phiên bản.
Chỉ vậy thôi, tôi không thể kết thúc chương này mà không nhắc đến một số điều tôi đã học đựơc từ chính con tôi, cha mẹ tôi và Rose. Ramona và Dominic đã học ở trường khác nhau. Mỗi trường học dạy chúng một cách cầu nguyện khác nhau trước khi ăn. Rất thường xuyên trẻ con được yêu cầu dẫn dắt gia đình trong việc cầu nguyện trước khi ăn và tất cả mọi người theo lời cầu nguyện của người dẫn dắt về bữa ăn đó. Lời cầu nguyện của Dominic là một bài Thánh ca như thế này, “Tạ ơn Chúa đã dành cho thế giới nên ngọt ngào, Cảm tạ Chúa dành cho chúng con thức ăn , Xin tạ ơn Chúa cho con ,mẹ và cha. Cảm tạ Chúa đã cho con ông và bà.
Một hôm tôi đã cảm thấy thêm một từ làm lạc đoạn Thánh ca, nhưng đọan Thanh ca nhanh chóng đựơc hợp điệu. Vì vậy, tôi yêu cầu con trai đọc lại lời cầu nguyện một mình lần nữa . Tôi nhận thấy thực sự con trai đã thêm từ vào đó. Con tôi đã nói cảm tạ Chúa đã dành cho chúng con của ăn mà chúng con đã ăn “Hôm qua” —-. Vì vậy, tôi nói: con nên cảm tạ Chúa về thức ăn mà chúng ta ăn ngay hôm nay bởi vì chúng ta đã cảm ơn Thiên Chúa cho thức ăn mà chúng ta đã có hôm qua. Con trai tôi nói rằng: Con đã ăn thức ăn hôm qua do đó con cảm tạ Chúa. Con còn chưa ăn thực phẩm này mà, do đó, con phải cảm ơn Ngài sau khi con đã ăn. Tôi đã phải giải thích cho con trai rằng thực phẩm là của con, – rằng không có ai lấy của con. Em gái của nó không định chộp lấy cái gì ở đĩa của con trai tôi, Và, Mẹ chắc chắn sẽ không làm điều đó, bởi vì nếu mẹ muốn làm điều đó mẹ đã ăn mọi thứ trong nhà bếp. Và, nếu nước xốt không được làm bằng sô-cô-la thì không sợ bố lấy hết. Lý do của con trai tôi làm cho kinh ngạc đối với người lớn chúng ta. Nó đã thể hiện tính logics. Logics và phân tích đã trở thành một phần của cậu từ bao giờ. Phương pháp tiếp cận của Ramona được giáo dục theo cách thức chăm sóc. Bên cạnh việc vệ sinh lấy ráy tai chó, và thỉnh thoảng đánh răng cho nó, con gái tôi nghĩ rằng nó cần thiết để mang lại điều tốt cho con chó, và cho chó tắm. Trong giao kèo tôi nghĩ con chó phải nghĩ sẽ quá phải đáp lại thiện ý của cô cách thể hiện làm khô nước bằng cách quy tròn. Rất nhiều chuyên gia về robót có lẽ đã hạnh phúc khi đạt đựơc lập trình đó là hình thức kích hoạt giống như cho xoay tròn. Ramona cũng nghĩ rằng cần thiết đưa tất cả các từ mới được học vào sử dụng. Hầu hết các từ mới đã được sử dụng rất chính xác. Tuy nhiên có lần khi tôi giải quyết bằng cách chọn những từ khác. Ví dụ , tối thứ bảy, chúng tôi nói về Goldilơcks và Three Bears. Ngày hôm sau khi chúng tôi đi ngang qua nhà thờ, con gái đã đưa ra một quan điểm để hướng dẫn Dominic với tất cả các quyền của chị gái già hơn mình một tuổi rưỡi , để tự cậu con trai hành xử trong khu vực nhà thờ, bởi bạn không bao giờ biết, Chúa Giêsu có thể kéo lê ra khỏi nhà thờ. Theo cách đáng kinh ngạc tôi nhận thấy rằng trẻ con đã quá lớn, và dạy cho chúng ta những thứ mà chúng ta đã có thể nói có lẽ theo cùng một cách, trươc kia có rất nhiều “Mặt trăng” . Và sau đó con gái rất thích sách, đã trở thành đọc giả đọc rất nhanh và nhớ dai. Tôi theo học tại Montfort ở Yercaud, Lần đầu tiên tôi về nhà để nghỉ hè,sau một trạng đường từ trường nội trú 3000 dặm, Bố tôi đã làm bằng chính tay ông hàng tá hay nhiều hơn những chiếc máy bay và treo chúng trên trần bằng những sợi chỉ mỏng khó nhìn thấy . Lúc đó tôi chin tuổi. Tuy nhiên, Cuộc sống của tôi với máy bay đã có trước đó từ lâu . Bố tôi làm việc ở tại sân bay và đựơc quyền đưa tôi đến xem tất cả các máy bay mới được đưa đến đất nước. Ngay từ khi tôi được 3 hoặc 4 tuôi ông đã đưa tôi đến sân bay để để ăn sáng mỗi ngày. Tôi tin là tất cả phi công và tiếp viên biết tôi. Họ là “Những người bạn của chiều kích khí động học.” Một số thậm chí có cả tóc vàng và đôi mắt màu xanh,và tất đều có ánh mắt long lanh. Mặc dù tôi không bao giờ được giải thích, thật khá dễ dàng cho tôi hình dung ra. Sau cùng, tôi đã trải qua cả bốn năm kinh nghiệm về hành tinh Trái Đất. Trên thực tế, lý do của tôi khá đơn giản-nếu bạn bay quá gần mặt trời, tóc của bạn sẽ có mầu vàng, nếu bạn bay cao trên trời, mắt của bạn sẽ trở thành màu xanh và nếu bạn bay giữa các vì sao lấp lánh, mắt bạn sẽ cũng nhấp nháy. Một phần trong ngày của tôi dùng để quan sát những chiếc máy bay (sắt) thực sự đang bay trên bầu trời. Theo cách nghĩ của trẻ con, tôi thấy kinh ngạc tại làm sao mà cục “sắt” có thể bay. Bạn thấy, trong những ngày đó, toàn bộ cuộc sống của tôi, chỉ có hai thứ kim loại – Sắt và vàng- Bất kỳ kim loại nào không phải là màu vàng là sắt. Giờ tôi đang ở đây, đi học về thấy kinh ngạc vì trong phòng đầy đủ các phi cơ chiến đấu. máy bay chuồn chuồn, máy bay phản lực đã đến thăm tôi sau hàng tháng tôi đã đi đâu, và tự hỏi tại sao tôi không đến để thăm chúng. Vì vậy,chúng đến để tìm kiếm tôi. Bố vẫn là bố. Trong khi tôi học nội trú tại trường, thì bố tôi một cách yêu thương đã làm ra tất cả các máy bay bằng chính bàn tay của mình . Khi tôi nhìn xung quanh phòng thấy có nhiều đồ đạc về máy bay vất đây đó, thậm chí dưới gối, và những mô hình sơn và keo, dụng cụ và thông số kỹ thuật của tất cả các máy bay trên bầu trời không phân biệt quốc gia sản xuất. Và một cậu bé và cha của cậu nói chuyện về các cuộc chiến tranh giữa các vì sao đã bay vào 1. 4 tháng ba và các lọai máy bay nổi tiếng như Spitfires, Mustangs, Migs và Mirages. Thời gian đó là Phantom và Mig 27 có mã tên là “Foxbat.” Nó là nhà của một cậu bé khi về sẽ có một người thầy người vĩ đại nhất đó chính là- bố của cậu. Khi còn là cậu bé, anh nhận thấy mẹ hoàn toàn giả vờ trong bầu khí sợ hãi về sự tồn tại giữa hai người đàn ông trong cuộc sống của bà – (tất nhiên tất cả là của mẹ). Sau đó, mẹ nói, “Thức ăn đã sẵn sàng” –và đó là cách bà báo giờ –chúng ta phải đi thôi.
Ngày nay tôi làm chế tạo và thử nghiệm tất cả các lọai máy khác nhau. Hầu hết là tự động. Đôi khi tôi phác thảo trong tư tưởng về một mô hình một cấu trúc và tôi xoay nó trong không gian ảo 3D và nhìn vào nó trong sự tưởng tượng của tôi từ mọi góc độ giống như các cậu bé nhìn lên bầu trời và tự hỏi làm thế nào mà cục sắt có thể bay. Sau đó, tôi nhìn lại quá khứ và nghĩ về người đàn ông đã dùng khả năng của mình cho phép con trai của ông vào khu vực làm việc của ông mỗi ngày, tới những công nghệ kỳ diệu. Chúng tôi là “đội ngũ đó” để thảo luận về tương lai của các “Máy bay phản lực.” .Chân của tôi, tại thời điểm đó, không được khá dài, đủ để chạm mặt đất khi tôi ngồi trên chiếc ghế văn phòng, do đó, bàn chân của tôi vung vẩy trong không gian khi chúng tôi thảo luận việc bay vào không gian, với tốc độ thót tim. Đó là những khoảnh khắc nghiêm túc khi quyết định phải được thực hiện một các đau đầu.Lần khác, Cha tôi nói với tôi về những vấn đề cao hơn và tôi có thể cảm thấy mình bị đẩy về phía sau của chiếc ghế với một lực nhiều Gs. Bàn chân bị kéo cằng tới vòm kính A, hiển nhiên chỉ cho tôi, có thể chạm tới chiếc ghế cất vũ khí này tới cái khác.
Có lần cánh máy bay động nhẹ, chuyển góc, bố chỉ đứng đó xem . Sau đó, khi tôi nhìn vào một bên ghế, cánh máy bay vẽ một đường trên bầu trời, Trái đất thấy nghiêng nghiêng và trượt xa qua cửa sổ và phía bên kia Trái đất lại đầy lên. Đó cũng là một dấu hiệu chắc chắn rằng chúng ta đang ở tốc độ âm thanh. Nó gọi là quyết định phần của giây. Những khoảnh khắc khi bạn bay giữa trời phía trên và mặt đất phía dưới. Nhưng sau đó, chúng ta có thể chạm vào bầu trời. Với lòng biết ơn tôi có thể nói, “Bố, Mẹ, là những giáo viên vĩ đại nhất của con. Bố mẹ là ‘Luồng gió đỡ cánh cho con”. Và trong tiếng thì thào tôi nói “Cảm tạ Thiên Chúa đặt con trong sự chăm sóc của họ, trong cương vị quản gia của họ.” Rosa, tất nhiên, là động lực của tôi để tìm hiểu cách thức thông qua cuộc sống và để viết một quyển sách. Nó mang lại cho gia đình một thực tế là trở thành một người vợ là công việc khắc nghiệt nhất.Nhiều thứ không luôn luôn theo trình tự của cô ấy – mỗi trẻ em (và chồng) nghĩ rằng cô ấy chỉ dành cho họ mà thôi. Ngay cả khi cô ấy ra ngoài, không hoàn toàn quá đáng để chồng nhấc máy gọi một cuộc điện thoại – cuộc gọi đường dài! chỉ hỏi thắt lừng của anh để đâu sau hai năm không đeo.
Tất nhiên thời gian của các cuộc gọi luôn luôn tuyệt vời. Cuộc gọi sẽ chỉ xảy ra để đi kèm với sự việc cấp bách, chỉ khi điều quan trọng cần thiết cho sự chú ý của cô ấy. … Và nói về chiếc “thắt lưng”, cô hồi tưởng, chỉ đêm qua thôi, cô ấy thảo luận với con trai người ngẫu nhiên suy nghĩ anh ta là “Ông ấy-Con người và Chủ nhân của vũ trụ” và tại sao thanh gươm lại phải cài qua áo sơ mi ở phía sau lưng với cái cán thò ra, ngay cả khi ăn cơm. Cô nói nhanh , Nếu quần có cái đỉa và thắt lưng được làm sẵn, có cách khác xung quanh việc “Trạng thái nhanh nhẹn.”. Cuộc sống đối với cô ấy luôn luôn như vết xe nhanh nhảu. Và bà thắc mắc, liệu có cần thiết cho chồng sử một người hầu, thay vì phải tìm quanh quẩn trong nhà? Đôi khi có vẻ thật khó khăn để cô tưởng tượng ra cô tuyệt vời và có ý nghĩa thực sự thế nào , bởi không có nhiều cách để chồng (như tôi) nói như vậy. Vì vậy, trong ” Vỉa đá” như cách thức, công cụ của “Thời ký đồ đá mới” được sử dụng để khắc sách. Đây có thể là cấu trúc chất phác, nhưng không thể cảm nhận , bằng cách nào đó họ thể hiện dấu hiệu yêu mến (vĩ đại) . – Không có cô ấy sẽ không có cuốn sách nào . Một lưu ý nghiêm túc hơn, cô ấy nhận một số công việc và quyết định rất khó khăn khi cuộc sống mang lại một số khó khăn và ranh giới thời gian thử thách trên con đường của chúng ta. Đây thường là tình trạng khi tiền bạc trở nên khan hiếm. Khả năng của cô ấy đối mặt với những thách thức này thật đáng tuyên dương.Trước khi kỷ niệm lễ cưới bạc của chúng tôi thì cuốn sách này đã sẵn sàng
==============================
27. TEACH YOUR CHILD TO THINK
This chapter is a follow up to the previous chapter on Thoughts, Thinking and Imagination. The previous chapter on Thoughts, Thinking and Imagination was written about adult thinking for adults. This process, however, starts right at childhood, so it is important that this topic is given all the attention that is due at the earliest possible age.
As a husband or a wife we automatically have Multi Role Commitments, we are not confined to only being spouses, but, in addition, we are fathers and mothers to our children. With that, we become teachers, guides and guardians to the children that God has so graciously put in our stewardship. In this chapter the contents are aimed at tips that we can use to teach our children to think.
We must spent time to teach our children to think. Teaching our children to think is one of the greatest gifts we can bestow on them. We must fill them with good thinking otherwise bad thinking will quickly fill the void in their thought lives.
As parents we should cultivate and nurture the thinking of our children. We have a moral responsibility as parents to teach our children to reason and think. We must also realize that sharp reasoning does not come automatically with intelligence.
Try this simple test on your child and on yourself. A basket has ten black and eight blue socks. Without looking, how many socks must you take out to be sure you have a matched pair?
The correct answer is three.
This example does not call for academic skills, but it demands the ability to think and to stretch the mind beyond the obvious. Thinking is an area where children need help. Schools fill students with data. And the trend is moving more and more toward the examination results; gathering marks and certificate collection. But the essence of education is to use information to address new situations and questions. In the frenzy to get a seat in an educational institute, cramming knowledge can become a way of life. This trend may leave less time for thinking. In fact the aspect of real thinking may be pushed into the background and data collection may take up all the fore ground.
Consequently, many children can’t apply reasonable thought to every day situations. It is not uncommon for a youngster to choose a bike by its color or by what model a friend has, rather than to think out more relevant considerations like price, durability or performance.
From the intellectual point of view, THINKING as well as the MEMORY related functions like data collection, data retention, data retrieval and data out-put, need to be interlined with the ANALYTICAL and CREATIVE faculties of the mind. For the development of any individual, all areas are important. Thinking is a “pro-active” component that set the Memory, Analytical and Creative faculties of the mind towards production. Thinking also interlines with the other dimensions of man like the HEART, BODY, SOUL and SPIRIT. It is thinking that helps us in our over all development of the other dimensions in ourselves.
Psychologists are of the opinion that a number of problems, including drug use, may occur because young people have not learned to measure action against consequences.
How can we nurture habits of serious, critical thought in our children? How can we help them sharpen their minds for a highly competitive future?
STEP ONE:
a) Create a thinking atmosphere in your home. This is how you begin.
Examine your own thinking about thinking. Don’t make the mistake of believing that an intelligent child is automatically a good thinker. In fact, intelligent people may be poor thinkers or lazy ones, because they are able to give quick answers. Mean while, the slow, reflective child the boy or girl, teachers may chide for daydreaming, could often produce deeper insights. The personal history of inventors and other great people has supported this fact many times.
b) Start Early.
A child can be challenged to think much earlier than most people think. You could ask a child for example, “What would it be like, if the whole world is made of cake?” You will be amazed at what comes out by way of answers and the reasoning that have gone behind the thought process.
One of the brilliant and successful businessmen, I deal with, has often left me awe struck by his amazing ability to think vertically and laterally. From the business point of view, vertical thinking is important, because it helps towards growth, profits, and future. But from the design point of view, lateral thinking is very important, chiefly because success means picking the right selection from may possible alternatives. But these alternatives have to be thought off. They are not always arranged out visibly, only waiting to be picked up.
One day I asked this man how he developed this fabulous ability to think the way he does. He said, when he was still very small his father used to sit down with his brother and him, and together they just brain stormed their way through problems. They had brain stormed their way about building swimming pools, pet houses, discussed what they would do if they had to get to the moon etc. Slowly from this background my friend set up a small manufacturing business at the age of eight to make clothes hangers out of wire. These he sold to his family members and relatives. From there on he moved to bigger things. Today he has restaurants and other ventures. The younger brother has also become a business wonder. Both of them have become the best un-dividable team.
Another friend of mine built in a fully power driven car at the age of twelve. He used a Chain Saw motor to power his car. At twelve he made what most grown ups would not dare to dream about. Over the years this man and his younger brother and sister have built up the world largest pneumatic factory. Their companies are the market leaders in many aspects of control engineering products.
In both cases their parents encouraged them to think early. This is what every parent should strive for. The thinking awareness that we plant in our children will last them for a lifetime.
c) Give children something to think about:
Take your kids to museums, read together, and watch TV side by side. Then talk about what you have seen and heard. Don’t just walk through a museum and admire the exhibits. Throw out questions. Challenge their imaginations. The challenges you throw out, need not only center around the, “plain” and, “present.” Challenge them abstractly like, “What would happen if the dinosaurs come back?” Even things from the not so distant past could be interesting like, what would we do if there was no electricity.
d) Involve the whole family:
Good thinking habits can be learned in small Groups, with plenty of give and take. Even the youngest child has ideas that should be brought out and listened to. A formal curriculum isn’t necessary. And can you think of a different way you might have answered the teacher.”
e) Tell Jokes:
Humor can help teach children that there is more than one one-way of looking at things. Humor also gives them a light hearted and carefree way of remembering things. All people recall things better if it appeals to the mind.
Once you have established a thinking atmosphere, it’s time for Step Two.
STEP TWO:
Teach your children how to think critically.
a) Look at all sides:
Use the P M I – method. The P M I stand for PLUSES, MINUSES and INTERESTING POINTS. Any subject for thinking will have plus points, minus points and interesting points. Challenge your child to think about them.
b) Find patterns and threads:
Train them to see, how the new topic relates to what I learned last week? How does it fit with the questions coming up? Fitting bits of knowledge together is the foundation of education. By identifying patterns, we can avoid having to learn the same lessons again and again. Once a child recognizes the pattern of buying a bike he will know how to go about buying other things.
c) “Even if it isn’t broken, fixes it”:
Reverse the old axiom. The story of human progress has been one of overturning accepted ideas. People were content to light their houses with oil lamps until Edison came along. Accountants added with pen, ink and paper until the adding machine and then the calculator and now the computer has revolutionized the process.
Less set in their ways, young people are more willing to question, the way it has always been done. Parents should encourage them to make this a life long habit.
d) Ask unconventional questions:
Challenge your children with thoughts like this, “Suppose all the cars were painted green what would be the plus, minus interesting points?” (Plus would be, it would be cheaper, minus it would be difficult to find the car in a parking area and interesting points would be—-???
Questions that help children think, are not those questions with single answers like YES or NO.
A question like, “Who was the first man on the moon?” would challenge a child to remember pieces of information. It would develop the child’s ability for data collection, data retention, data retrieval and data out-put.
The next stage in the conversation would be to pose questions that help children to think. The question could be, to encourage interest in the topic, or towards puzzling or problematic ones. The choice of questions should encourage open- ended answers.
In this process, the child may come up with some totally unconventional idea. Watch out for this kind of a happening, because it reveals the child’s ability towards, “Lateral Thinking” or “Associative Thinking.” Encourage the conversation, probe it, develop it further, find and supply supporting information, because, who knows, you may be talking to the next Albert Einstein, Madam Currie or some top echelon of “Tomorrow’s World” today itself. What is wonderful – is that you had perhaps set a brilliant mind in an encouraging and loving way towards great things.
e) Say what you mean:
Precise words not only prevent misinterpretations but also help in sharpen ideas. Is the boy down the street a, “friend” or merely an, “acquaintance?” When a classmate is called a, “nut,” ask your child what does he or she mean. Defining terms is a tough mental discipline but it helps your child to clarify what he really thinks.
f) Seek a second opinion and a third:
Children will often shake their own convictions, wait impatiently for another speaker to finish and then simply repeat what they said earlier. By not listening to others, they remain ignorant of ideas that could broaden their out look.
Get them to consider other points of view for instance, when your child describes a neighborhood playmate as, “dumb”, ask a brother’s or sister’s opinion. The answers may open the first child’s eyes to un-thought of possibilities. Similarly, watching and reading the news can teach the important lesson that those identical bits of evidence may be interpreted in different ways.
g) Wear the other person’s shoes:
Urge your child to try to understand how other people think and feel. The real essence of this teaching comes out when it is personalized like: “If you were in his place and some one did exactly the same thing to you, how would you feel? “
h) Write it down:
Writing is rigorous intellectual exercise, but it makes good practice for thinking. In fact, it is “Thinking.”
i) Think ahead:
Encourage children to consider short-term, mid-term and long-term, out- comes. One of the most important questions to ask the child is, “And then what?”; “Don’t study for the exam and then what?”; “Keep making faces at your playmates and then what?” It is difficult for young people to think about tomorrow or next year. Yet what happen today is bound to affect actions and thoughts of tomorrow.
j) Study:
Thinking is no substitute for information and information is no substitute for thinking. Both are necessary for intellectual development. You cannot find a new application for electronics if you haven’t learned electronics.
k) Keep at it:
Young people don’t develop the habit of logical thought overnight. It is like learning a piano, the first time you play after a lesson, you may forget all you’ve learned and just thump away. But eventually the lessons will become a part of you.
Thinking takes practice but it’s worth it.
One day I came across writing. I would like to place it here.
Children Learn What They Live
By Dorothy Law Nolte
If children live with criticism,
They learn to condemn.
If children live with hostility,
They learn to fight.
If children live with ridicule,
They learn to be shy.
If children live with shame,
They learn to feel guilty.
If children live with encouragement,
They learn confidence.
If children live with tolerance,
They learn to be patient.
If children live with praise,
They learn to appreciate.
If children live with acceptance,
They learn to love.
If children live with approval,
They learn to like themselves.
If children live with honesty,
They learn truthfulness.
If children live with security,
They learn to have faith in themselves and others.
If children live with friendliness,
They learn the world is a nice place in which to live.
Copyright © 1972/1975 by Dorothy Law Nolte
Dorothy Law Nolte, Ph. D.
This is the author-approved short version.
In a way, I cannot end this chapter without mentioning some things I learned from my children, my parents and Rose.
Ramona and Dominic went to different schools. Each school taught them a different grace before meals. Every ever so often the children were asked to lead the family in the grace before meals and everyone followed the leader’s grace for that meal. Dominic’s grace was a sing song rhyme which went like this,” Thank you God for the world so sweet, Thank you God for the food we eat, Thank you God for my Mummy and Daddy. Thank you God for Grand Pa and Grand Ma(s) —-.
One day I felt there was an extra word that broke the rhyme, but the rhyme soon caught on again. So I asked him to say the grace alone again. I noticed the he did indeed add an extra word. He said thank you God for the food we ate “Yesterday” —-. So I said: you should be thanking God for the food we eat today because we already thanked God for the food we had yesterday. He said: I ate yesterday so I am thanking God. I haven’t yet eaten this food, so I have to thank Him after I have eaten. I had to explain to him that the food is his, – that no one is going to take it away from him. His sister is not going to grab something off his plate, And, Mama is certainly not going to do that, because if she wanted to do that she would have already eaten everything in the kitchen itself. And, if the gravy is not made of chocolate then there is no fear that Dada will take it away. His reasoning was amusing for us adults. He did displayed logics. Logics and analysis has become apart of him ever since.
Ramona’s approaches were educative in a caring way. Beside cleaning the dog’s ears of wax, and occasionally brushing his teeth, she would think it was necessary to bring up the dog well, and give him a bath. In the bargain I think the dog thought he too should return her the favour by vigorously centrifuging the water off in a motion filled performance. Many robotic specialists would have been happy to come across the algorithms that enabled that form of canine gyration.
Ramona also thought it necessary to put all newly learnt words to usage. Most new words were used very accurately. There were, however, times when I would have settled for a different choice of words. For example on one Saturday night we spoke about Goldilocks and the Three Bears. The next day as we passed by the church, she made it a point to instruct Dominic with all the authority of his one and a half year older sister, to behave himself even in the church compound, because you never know, Jesus may come lumbering out of the church. In an amusing way I was learning that children too grow up, and teach us things that we would have perhaps said the same way, many “moons” ago. She later went on to love books, became a fast and very retentive reader.
I studied at Montfort in Yercaud, The first time I came home for holidays, from the Boarding school 3000 miles away, my Dad made, with his own hands, a dozen or more planes and suspended them from the ceiling with thin, almost invisible thread. I was nine at that time. My life with planes, however, had started long before that. My dad worked on the Airport and had sufficient authority to take me to see every new plane that came to the country. Right from the time I was 3 or 4 he had me brought over to the airport to have breakfast over there, everyday. I believed every Pilot and Air- hostess knew me. They were “Friends of an aero dynamic dimension.” Some even had blond hair and blue eyes. And all had twinkling eyes. Even though it was never explained to me, it was quite easy for me to figure that one out; after all, I had the expanse of four whole years of experience- on planet Earth. Actually, my reasoning was quite simple- if you flew too close to the sun your hair would turn golden; if you flew too long in the sky, your eyes would become blue and if you flew among of the twinkling stars, your eyes would twinkle too.
Part of my day was also spent on my back looking up at real (iron) planes flying in the sky. In my small way I marveled at how “iron” could fly. You see, in those days, in my whole life, there were only two metals – Iron and Gold. – Any metal that was not yellow was iron.
Now here was I, back home from school marveling at a room full of fighters. Propeller machines and jets had all come to see where I had gone all these months, and wondering why I did not come to see them. So they came to search for me. Dad was still Dad. While I was at boarding school, my Dad lovingly built all the planes, with his very own hands. As I looked around the room there were plane kits here and there, even under the pillow, and modelers paint and glue, tools and aircraft specifications of every know plane in the skies regardless of their country of manufacture. And a boy and his dad talked and talked amid the Star Fighters that flew at Mach 1. 4 and the famous Spitfires, Mustangs, the Migs and Mirages. In the distance of time, were the Phantom and the Mig 27 codename “Foxbat.” It was the home coming of a boy to the greatest human teacher he ever had – His Dad. When the boy turned, he saw his mum quietly taken in the atmosphere of awe that exists between the two men in her life – (who are, of course, all hers). Then she said, “Food is ready” – It is now her show time. – We had to go.
Today I build production and test machines of a different sort. Most are automatic. Sometimes I look into the distance with a thought model of a structure and I rotate it in 3D virtual space and look at it in my imagination from every angle. Like the boy who looked up at the sky and wondered how iron could fly. Then I look back in time and think of a man who used his ability to allow his son into his work spot everyday, to marvel at technology. We were “that team” to discuss the future of “Flying Jets.” My feet, at that time, were not quite long enough to reach the ground when I sat on the office chair, so the feet swished in space as our discussion flew thought the skies, at heart lifting speeds. Those were serious moments when decisions had to be made with one elbow on the table. There were other times, my Dad spoke to me about more lofty matters and I could feel myself being pushed to the back pan of the seat with the force of many Gs. The feet would be stretched forward. A cockpit canopy, visible only to me, would stretch from one armrest of the chair to the other. These were times when the wing tips, the azimuth and Dad were the only standards of reference. Then when, I looked on one side of the chair, the wing would trace the sky, the Earth would tilt and slide away from the window and on the other side the Earth would fill up. That was a sure sign that we were taking a turn at Hyper- sonic speeds. It would call for split second decisions. These were moments when you flew between the Sky Above and the Mud Below. But then, together we could touch the sky. With gratitude I can say, “Dad, Mum you were my greatest human teachers. You were the ‘Wind beneath my Wings’’. And in the same breath I say, “Thank you God for placing me in their care, in their stewardship.”
Rose, of course, is the motivation to learn my way through life and to write a book. It brought home the fact that, being a wife is the toughest job of all. Things are not always sequenced for her – each child (and the husband) thinks she is there only for them. Even when she is away, it is not entirely impossible for the husband to ring up – on a long distance call! Just to enquire where his belt is, the one he has not worn for two years. …. Of course the timing of these calls are always superb. The call will just happen to come with great urgency, just when important things need her entire attention. … And talking about “belts”, she recalls, just last night, her discussion with the son who happens to think he is, “He-Man and Masters of the Universe” and why the sword has to be tucked, through the shirt, and behind the back, with the handle sticking out, even at meal times. She is promptly told, If pants had belt loops and belts were made available, there would be another way around the “State of Readiness.” Life for her is always on the fast track. And she wonders, whether it was necessary for the husband to use the satellite, instead of looking around the house first? Sometimes it seems difficult for her to imagine how wonderful and meaningful she really is, because there are not too many ways for husbands (like me), to say it. So, in a “Flintstone” like manner, tools of the “New Stone Age” are used to carve books out. These may be artless structures, but imperceptibly, they somehow show signs of (great) affections. – Without her there would be no book.
On a more serious note, she took on some very difficult tasks and decisions when life had brought some very tough and time bound trials across our path. These were often under situations were money was scarce. Her ability to face up to these challenges was very commendable. Before our Silver Jubilee this book will be ready.
===============
German
English