SPECIAL

Translated by:  HAI DUC TRAN

Hầu hết mọi người thấy sách nói về hôn nhân chẳng thấy thú vị gì và còn thấy nó yếu ớt. Chủ đề này không phù hợp với cách nghĩ mạnh mẽ. Thẳng thắn mà nói, tôi cũng thuộc nhóm có tính cách mạnh mẽ. Chi sau khi tôi gặp những trục trặc, tôi quyết định hạ thấp mình xuống. Tôi áp dụng điều này tích cực như một sinh viên, xác định để chiến thắng cuộc hôn nhân. Do vậy, tôi đã làm những gì mà tôi đã phải làm để đạt được sự hiểu biết. Chương này dành cho những người đàn ông với nhau. Đôi khi tôi phân vân liệu người ta có muốn đọc cuốn sách này bằng cách bắt đầu từ chương này và sau đó mới bắt đầu đọc từ đầu cuốn sách không? Có thể chương này là điểm mở đầu tốt hơn đối với một số người. Chương này có thể độc lập, không cần thiết phải đọc hết những chương khác trước.

Một thực tế, đàn ông hiểu rất ít về phụ nữ, có người còn muốn tranh luận về điều này, nhiều người có khuynh hướng nói rằng nó không đúng và vợ họ có thể nói nó hoàn toàn đúng, đặc biệt là những bà vợ xấp xỉ với chồng mình. Thực tế, người đàn ông cơ bản hiểu rất ít về những suy nghĩ của phụ nữ. Thật ngạc nhiên vì đàn ông có một panen yêu thích rộng tương đối. Nói chung, ngay từ thời học sinh chúng ta cũng thấy bé gái đọc dễ dàng hơn những bé trai, con trai tỏ ra ít có thời gian dành cho việc đọc, và tiếp theo độ tuổi đó chúng thấy hiểu về mục đích rồi thì chúng đọc với sự thích thú và quan tâm, thảo luận và ngày càng sãn sàng chịu khó để đọc mọi thứ. Nói cách khác nếu chúng ta không thấy mục đích đâu cả, chúng ta sẽ tránh xa việc đọc ngay. Giống như ta hỏi một cậu học sinh liệu cậu ta có thích thú khi học một ngôn ngữ thứ hai ở trường.

Nhiều cậu con trai và những người đàn ông có một nghị lực khôn xiết để chinh phục kho tang kiến thức rộng lớn hơn, đó là “Kẻ đi săn” trong anh ta.

Với vai trò nguyên thủy của một người đàn ông, anh ta phải là người đi săn và phải ra ra ngoài kiếm mồi. Có thể kiếm thức ăn theo bản năng, kiến thức tìm kiếm của anh ta được định hướng mục đích rõ ràng. Ngày nay đàn ông không đi săn lợn lòi, trâu bò nhưng anh ta vẫn phải ra đi để săn những Đôla quyền lực. Một số tới những văn phòng, những nhà máy và những nơi làm việc khác. Vai trò nguyên thủy của những người phụ nứ nguyên thủy là “Hái lượm”, họ thu thập và cất giữ những gì mà họ có, họ coi sóc gia đình, con cái, cha mẹ già, thú nuôi, cây cối vườn tược, chợ búa…vv.

Mặc dù vậy, kỷ nguyên này và xã hội đã thể hiện sự chấp nhận về việc đảo lẫn vai trò của đàn ông và đàn bà, nhưng nó vẫn còn tồn tại một số những dư âm và sở thích theo bản năng.

Hãy để chúng tôi nói ngoài lề một chút và xem cái gì đã ảnh hưởng tới việc đem lại sự chấp nhận đảo lẫn vai trò. Một yếu tố chính vào thời điểm này là hai cuộc chiến tranh thế giới. Hầu hết những kẻ sống trong đất nước có tình trạng chiến tranh thì đều bị gọi đi lính. Do vậy, tất cả những công việc của đàn ông đều do phụ nữ đảm nhiệm. Sau chiến tranh, những tài sản của gia đình bị hư hại do đó phụ nữ lại phải phụ giúp.

Được sự chấp thuận thực sự cho phép phụ nữ học hành, khi họ đã được học hành, họ có tiềm năng để đóng góp cho sức sản xuất của gia đình và quốc gia, những điều này và những yếu tố khác đã góp phần vào việc thay đổi vai trò của đàn ông và đàn bà.

Quay trở lại chủ đề:

 

Đàn ông dường như thích thú về những thứ nhìn bề ngoài có vẻ quá bình thường như những con ốc vít nho nhỏ của máy vi tính. Qua cách họ thích biết hau háu về thông tin chiêc máy bay, rocket, bóng đá, camera, máy vi tính để thể hiện cho mọi người ngạc nhiên khi họ thao tác những cử chỉ thích thú của họ. Thỉnh thoảng họ còn thể hiện niềm đam mê vào các hành tinh, sao chổi để làm bạn ngạc nhiên có khí họ còn dự định du ngoạn tới đó nữa. Nhiều khi sự đam mê đã đã phải trả giá. Họ đã sang tạo, suy nghĩ, phát truyền, khám phá ra nhiều điều và ngay cả việc đi qua các tầng trời. Trong khi sự tìm tòi của họ về kiến thức trong nhiều lĩnh vực lại được ưu tiên , còn việc đọc của họ (và kiến thức) về hôn nhân, về gia đình và cách cư xử của phụ nữ thì vắng mặt đến ngạc nhiên. Khi chúng ta ra bài kiểm tra chủ đề về “vợ” và “chức năng làm mẹ” thì chắc chắn thứ hạng của họ chỉ đạt điểm Zerô. Những ưu tiên để tiếp thu những kiến thức nếu “những chủ đề người phụ nữ thật” này thì chỉ có nằm ngoài khu vực yêu thích của họ mà thôi. Họ sẵn sang thổi phù như cơn gió vô tình.

 

Cách giải thích:

 

Không phải đàn ông không quan tâm, họ cũng quan tâm nhưng muốn đưa đến tới sự quan tâm của họ lại là chuyện khác. Đàn ông làm việc với tất cả những gì được biết đến như là “mọi việc đều tốt đẹp cả”. Nếu vợ ở đó, con cái ở đó, thức ăn ở đó thì “tất cả tốt đẹp”. Họ có xu hướng có một kiểu về toàn cảnh thế giới cố định là “tất cả tốt đẹp”. Nhân đây có một ví dụ, nếu như con anh ta ở trường thì “tất cả tốt đẹp”, anh ta chẳng cần để ý về những việc ở mức độ giống như quần áo của con đã chuẩn bị hay bài tập về nhà đã làm hay chưa…vv. Ví dụ khác: Nếu trong gia đình có một cái bếp, anh ta nghĩ chẳng việc gì phải sử dụng tới bồn rửa bếp và nó hoàn toàn ngược lại với suy nghĩ của anh ta. Nó cũng thực sự không xảy ra chuyện gì với anh ta khi vợ ít hào hứng về việc xâm phạm lãnh địa “của cô ta”. Nếu cô ta không nói gì thì “tất cả tốt đẹp”, còn nếu cô ta lên tiếng thì cô ta sẽ khóa cái lòng súng “tất cả tốt đẹp” của anh ta lại bằng ngôn ngữ bình dân là chì chiết anh ta. Mặt khác có một số người đã đạt đến “mức độ đồng cảm” (Xem chương 5). Họ là những người vừa ủng hộ cho những thử nghiệm vừa tham gia thử nghiệm. Phụ nữ có thể làm được điều đó, họ có thể khai thác được cả núi những điều tốt đẹp từ chồng mình. Giống như một quý bà trong một lần trả lời phỏng vấn phóng viên hỏi: Bà nghĩ thế nào về nhà máy sản xuất ô tô mới của chồng bà vừa được xây dựng, và thực tế sẽ có rất nhiều ô tô mới được xuất xưởng hằng ngày từ nhà máy của chồng bà.

Bà trả lời: “Tôi thực sự hạnh phúc về nó. Tuy vậy, tôi hài long vì chồng tôi sản xuất chiếc xe đầu tiên từ chiệc sân sau nhà tôi…” có nhiều lần khi sân sau được mở rộng đủ để làm thêm cái bếp bàn ăn, phòng ăn và những khu vực khác trong ngôi nhà (có lẽ từ không chính xác). Câu trả lời như vậy đã làm cho không biết bao nhiêu người đàn ông phải rơi lệ vì sự ngưỡng mộ. Đây là “sự hiểu biết ở mức độ cao nhất”. Đây là mẫu mực hoàn hảo của người vợ tuyệt vời. Ngày nay, có hang trăm ngàn công việc được tạo ra hằng năm, nó mang lại thực phẩm cho số người không đếm xuể. Các trung tâm giáo dục, trung tâm nghiêm cứu, bệnh viện và những thứ khác đã trở thành hiện thực. Tài sản vẫn cứ tiếp tục tăng hằng năm sau khi hai vợ chồng qua đời. Có nhiều điều tốt xảy ra bởi có người vợ hân hoan cho phép có một “ý tưởng” gọi chiếc xe tạo ra một dáng vẻ chiếc xe đầu tiên được tạo ra từ sân sau, bếp, phòng khách “của bà”. Ở nhà ông gọi bà là Callie. Để lựa chọn người, ông ấy thường tham khảo bà với tình cảm vĩ đại như “một tín đồ”. Một số người biết bà như bà Clare Bryant Ford và thế giới bao la đã biết bà như bà Henry Ford. Câu chuyện này tôi biết t không phải do tôi đọc mà tôi nghe qua một số người vợ thú vị thực hiện phép loại suy những lời của bà Henry Ford từ bạn bè của bà. Nó làm cho trái tim tôi vui sướng vô cùng và nó có tác động rất lớn trên bộ máy chúng ta đang xây dựng. Tôi biết một thực tế rằng cái bếp, những phòng khách, phòng ăn gồm những đồ dung đa dạng, mái nhà, nền nhà, tất cả nhập thành một khu vực làm việc bừa bãi. Người mà thực hiện kể lại câu chuyện tương tự này được biết như thế của quý bà Gregory Fernandez.

 

Quay lai chủ đề:

 

Ngược lại với các cô gái, những phụ nữ trẻ và các bà nói chung họ đọc nhiều về những chủ đề hôn nhân này. Ngay cả khi nhàn rỗi, họ tìm đọc những tài liệu theo những chỉ dẫn này. Do đó, họ mong đợi người chồng của mình ít nhất cũng phải có vài suy nghĩ hay cảm thấy phụ nữ họ suy nghĩ thế nào. Những gì họ muốn thay thế thì hoàn toàn ngạc nhiên. Đàn ông hoặc những cậu bé trai hoặc này kia họ nghe thấy những lời đặc biệt như “tôi không bao giờ có thể hiểu được phụ nữ” “hiện thân phụ nữ là từ hành tinh khác?” “phụ nữ có chút khả năng nào để suy nghĩ không?” Lý do chính là do phụ nữ và nam giới có cách suy nghĩ khác nhau, mà chẳng phải nghi ngờ gì về điều đó nữa. Cả hai được tạo ra bằng những xúc cảm khác nhau, những khác biết đó các bạn có thể thấy ở những chương đầu. Chương này chúng tôi muốn thử và đi sâu hơn vào những khác biệt này.

Khi tôi nghĩ về những kinh nghiệm mà tôi đã trải qua, giờ đây chúng làm tôi buồn cười, nhưng vào thời điểm đó có nhiều điều khác nhau, nó từ mức độ từ ngạc nhiên tới bực mình và sau đó là giận điên – đôi khi đối với tôi, đôi khi cho vợ tôi. Ví dụ, những thứ thuộc về cơ khí là công việc của tôi và tiếp xúc đến những thứ này là công việc hằng ngày của tôi. Một số việc tôi thực hiện ở nhà.

Một hôm vợ bảo tôi nối bình ga mới vào bếp. Tôi bảo không biết nối nó thế nào đâu, thế mà vợ không hiểu điều đó và ra khỏi nhà một cách bực mình. Cô ấy tin rằng tôi hợm hĩnh và muốn chọc tức cô ấy. Thực ra tôi chưa bao giờ thay van ga. Tôi không được đào tạo về nó trong khóa học của tôi và tôi chẳng bao giờ nghĩ về việc thay van ga cả. Vấn đề này còn làm cho cô ấy khó tin hơn vì thực tế cô ấy là chuyên gia cơ khí của gia đình. Trong thời gian cô ấy nhận ra rằng chẳng có sự đùa cợt hay tính ác tâm nào trong cách cư xử của tôi, nhưng cứ coi như không thấy gì. Sau này tôi mới biết câu chuyện đó tình cờ qua mẹ tôi. Với ví dụ nhỏ này, tôi muốn minh họa rằng tôi là người vô tâm biết chừng nào về những sinh hoạt trong gia đình, điều này làm cho vợ tôi phải ngạc nhiên. Ngay lập tức tôi cũng quá ngạc nhiên vì sao vợ tôi lại ngạc nhiên đến vậy vì tôi từ hồi 8 tuổi rưỡi cho tới ngày tôi lập gia đình. Tôi sống ở trường nội trú hay khách sạn và mọi thứ đều sắp sẵn ở phòng ăn, khi ăn xong tôi đứng dậy và đi. Khi tôi về nhà, mẹ tôi không yêu cầu tôi phải làm gì. Thực tế bà đối đãi với tôi khi tôi về nhà như thể là cơ hội độc nhất của bà để vận động cơ bắp trong bếp. Dù sao đi chăng nữa tôi cũng phải suy nghĩ tại sao Rose lại ngạc nhiên đến vậy. Do đó, tôi đã bắt đầu kiểm chứng chủ đề này từ những góc cạnh khác nhau. Khía cạnh thứ nhất là tôn giáo đó cũng là hướng đi chính của cuốn sách này. Câu chuyện đầy đủ như thể làm thế nào tôi có thể kiểm nghiệm được chủ đề này từ một khía cạnh tôn giáo thì hoàn toàn một cách trải nghiệm; tôi đã mô tả điều đó ở trong những chương khác- trong phần mở rộng (prolog) và phần kết luận (epilog). Góc cạnh khác là góc cạnh con người nó liên quan tới tâm lý học, sinh lý học và cách cư xử . khía cạnh tôn giáo giúp chúng ta đặt quan điểm của mình vào đúng sự hoàn hảo của Chúa và tạo được một mối quan hệ chính xác với vợ chồng. Góc cạnh con người giúp ta hiểu được bản thân và những người khác và mối quan hệ liên thông giữa hai người. Hãy để chúng tôi kiểm tra lại quan điểm y học, tâm lý học, hành vi học.

 

  1. SỰ TIẾN ĐỘNG

Người vợ cũng đồng thời là người mẹ. Trong ngữ cảnh này thật chính xác khi đưa diện mạo này vào để bàn tính và nói vài điều về vai trò này. Kỹ năng để trở thành người vợ, người mẹ thực sự đáng ghi nhớ (chú ý : là điều vô cùng quan trọng cho sức khỏe và sức sống của xã hội chúng ta. Thật đáng tiếc phải ghi nhận sự thiếu tôn trọng và địa vị mà xã hội ngày nay dành cho “những bà nội trợ” ngay cả với tư cách “những bà nội trợ” cũng thường đồng nghĩa với từ: chưa làm tròn nhiệm vụ, làm thuộc cấp, vô nghĩa. Chúng ta đã mắc phải một sai lầm là làm giảm giá trị của người nội trợ. Một người chồng và công việc của anh ta áp đặt tâm trạng thất vọng và căng thẳng lên người vợ. Chúng ta phải nhìn nhận thực tế sự thật này. Ngoài việc coi bọn trẻ là công việc mệt lử và làm phát cáu, phụ nữ cũng thường chạm trán với nhiều vấn đề và áp lực mà nó ít gặp hơn ở đàn ông. Sự cô đơn ở người trưởng thành thường phổ biến trong phụ nữ phải ở nhà, thường thì cô ta cảm thấy khao khát sâu và dai dẳng, muốn được liên hệ với người khác. Cô ta ao ước được cười to hơn và tình yêu lãng mạn trong những ngày cô còn trẻ. Nhiều phụ nữ mong mỏi những điều cấp thiết này, cố gắng vươn tay ra và truyền đạt điều này với chồng để hy vọng rằng chồng mình có thể bù đắp những điều còn thiếu. Cô ta liều mạng khiến chồng mình hiểu được sự khao khát và tâm trạng thất vọng của mình. Nhưng dường như cô ta cũng không lôi cuốn được sự quan tâm của chồng mình. Những nỗ lực của cô thay vì lôi cuốn sự thông cảm và giúp đỡ thì lại đưa ra lời giải thích như là: đang rầy la, cằn nhằn, sự tự than hay sự chống đối. Khi điều này xảy ra, hầu hết đàn ông không hòa đồng hoặc là họ không nghe hoặc bỏ đi chơi hay phản ứng một cách cự tuyệt. Cách cư xử này dường như muốn truyền một thông điệp “ có vân đề gì mà người đàn bà” này “mắc phải?” Chắc chắn mục đích của chương này không chỉ trích gay gắt cánh đàn ông, nó diễn đạt mô tả người chồng và người bố với những từ như vậy. Một số từ để biểu lộ như “một thằng ngốc, người tin mù quáng, kẻ lợi dụng, kẻ ghét đàn bà, kẻ cuồng tín bóng đá, người điên về bóng đá, người cho mình là trên hết”. Một số phụ nữ nói như vậy nghe như thể đàn ông còn thấp hơn bãi phân. Trong khi đó đàn ông có cảm giác không thể tranh cãi được. Tốt nhất là để họ ra một bên. Chỉ coi nỗi khổ cực đó như những kỹ năng và sự huấn luyện, sự nhẫn nại. Tất nhiên cái kiểu buộc tội này rõ ràng là cường điệu. Tóm lại có người phụ nữ nào muốn đâm đầu vào cuộc hôn nhân như trong chương phần đầu. Mặt khác thực sự có quá nhiều ông thực sự không hiểu tình cảm cần thiết của vợ mình. Họ sống trong một thế giới khác biệt, bao quanh bởi những thất vọng có dư của chính họ. Những người đàn ông cũng không có khả năng tự đặt mình vào trong cách nghĩ của vợ mình để nhận ra và cảm nhận được cách vợ mình nghĩ hay họ quá bận tâm với công việc của mình hoặc họ đơn giản không nghe. Không đếm xỉa đến lý do đó, thực tế vẫn còn những dư âm mà người phụ nữ có những nhu cầu mà đàn ông không dễ gì hiểu thấu đáo. Mục đích và ý định của chương này là để rọi sáng cho những người đàn ông và cung cấp sự hiểu biết sâu sắc theo cách này, đây cũng là động cơ thúc đẩy để viết ra những trang này. Vì tôi có rất ít kiến thức và do vậy đã mắc nhiều sai lầm. Tôi muốn hiến tặng chương này một cách đặc biệt tới người vợ ROSE MARIE.

Chương này không chỉ dành cho các ông; nó thiết kế cũng để cho quý bà đọc. Theo đó chúng ta phải đối mặt với thực tế và trong số đó nhiều bà vợ đọc những cuốn sách như vậy hơn là các ông chồng.

 

  1. NHỮNG CHỦ ĐÍCH

Một số mục tiêu của chương này là:

 

  1. Giúp phụ nữ trình bày những yêu cầu với chồng.
  2. Hiểu được cảm xúc riêng.
  3. Cổ vũ thực thi làm trọn hơn chức năng làm mẹ.
  4. Hiểu được sự buồn rầu và cách giải quyết vấn đề.
  5. Hiểu được sự bực mình hằng ngày xảy ra.
  6. Thúc đẩy lòng tự trọng.
  7. Hiểu cách làm hồi sinh tình yêu lãng mạn.

Nghe như có vẻ nhiều tham vọng; tuy nhiên nó sẽ dễ dàng hơn để bắn trúng đích điểm. Chúng ta hãy bắt đầu một cuộc thảo luận về nguồn gốc của sự buồn rầu của phụ nữ.

Sự buồn rầu được kinh nghiệm qua những cách sau:

Lỗi thất vọng; sự chán nản (nản lòng), không can thiệp, không tin cậy, sự ngã lòng, sự làm tan ảo mộng. Cả đàn bà cũng như đàn ông sẽ bị chán nản, nhưng có những ghi nhận khác nhau giữa họ:

Sự buồn rầu trong đàn ông có hướng khủng hoảng, nó sẽ dần đến bởi một cuộc khủng hoảng như sự kinh doanh thất bại; đau yếu, thay đổi các hoạt động trong cuộc sống..v.v…mệt mỏi. Với phụ nữ, nguyên nhân đem lại sự buồn rầu không rõ ràng; chung thủy, hầu như không xác định được. Tác động của sự buồn rầu nhỏ nếu chúng ta hiểu được trạng thái tình cảm. Mọi người đều có một chu kỳ trạng thái tình cảm. Nó gồm có trạng thái cao đi theo bởi trạng thái thấp nhìn giống như này:

 

 

 

 

 

 image006

 

(If)  Nếu ta vẽ một mốc đo lường giống như biểu đồ phía dưới, ta kẻ một đường thẳng, sẽ thấy điểm trung bình.

 

Khu vực cao thấp có thể tương đương nhau về biên độ và tần số. Biên độ và tần số khác nhau đối với từng người.

 

image008

Người có biên độ thấp thì tiếp nhận tin tốt và tin xấu ở trạng thái bình tĩnh như nhau. Họ cũng không quá bị kích động về bất kỳ điều gì. Họ sẽ là người chậm hiểu hơn. Trái lại, người có biên độ cao có dấu hiệu biểu lộ sự vui mừng nhưng cũng tương tự như vậy lúc có biểu đạt sự buồn rầu họ giống như một con đồ chơi YO-YO (loại đồ chơi kéo lên, xuống) dễ xúc động.

Không chú ý đến các biểu đồ, tần số thay đổi cỏ thể khác trong cùng loại, ví dụ như::

 

 

image010

Biên độ thấp với trạng thái thay đổi chậm     Biên độ thấp với trạng thái thay đổi tần số

 

Likewise

image012

 

BIỂU ĐỒ CAO VỚI TRẠNG THÁI THAY ĐỔI CHẬM                               BIÊN ĐỘ CAO VỚI TRẠNG THÁI THAY ĐỔI TẦN SỐ.

 

Trong những giới hạn, đường cong tính cách của nhiều kiểu người thì không có thể gắn cho cái tên là “tốt hay xấu”. Chúng chỉ là trạng thái khác nhau giữa người này với người khác mà thôi.

Do đó tại sao chúng ta có đa dạng kiểu người giống như tôi đã đề cập lúc trước. Trong những giớ hạn hợp lý, tất cả các trạng thái có thể coi là bình thường. Điều quan tâm là làm thế nào những kiểu người này ảnh hưởng được đến nhau. Chẳng còn nghi ngờ gì, chúng ta cũng muốn một số trạng thái đường cong sẽ là lý tưởng đối với vợ chồng, có lẽ những trạng thái đường cong khác lại dành cho những nhiệm vụ khác. Bình thường chúng ta ước định lượng người và cố gắng chia những giá trị liên quan tới những hoạt động của họ, đặc biệt khi nó liên quan tới chúng ta . Và dẫu vậy, những đường cong tính cách cũng rất thú vị, thật ngớ ngẩn để cố và làm cho người ta hợp và chọn bạn chỉ dựa trên những đường cong cơ bản này. Một điều là mỗi đường cong của mỗi người đều khác nhau, nó giống như dấu vân tay của con người. Bên cạnh đó có sự tán tụng có lợi. Nếu những trạng thái khác nhau có giá trị với những trạng thái đường cong khác nhau, sẽ là lợi thế khi nhằm vào một tình huống từ hai góc cạnh khác nhau. Trò gian trá thì không phù hợp với những đường cong, nhưng để hiểu được chúng, thật quan trọng để hiểu được bản thân cũng như hiểu được bạn đời. Mục đích là đảm bảo chắc chắn rằng hai tính cách phải học cách điều chỉnh xem xét xúc cảm của nhau “lên và xuống” một phần nguyên nhân thành công của tôi phụ thuộc vào từ này, “sự điều chỉnh và xem xét”. Phần khác phụ thuộc và cả hai người đồng nhất lòng của họ với ý muốn của Chúa. Sau hôn nhân không phải là kết hợp giữa hai bên mà là 3 bên Chúa – chồng – vợ.

Có người đang mô tả trạng thái trong khi có buổi hòa nhạc giao hưởng, trước mặt anh ta là một người đàn ông rất hiểu về âm nhạc. trong nửa đoạn đầu tiên của buổi hòa nhạc ông ta cực kỳ sung sướng với mỗi khúc nhạc. Ông ta ôm ngực mình lắc lư, khi kết thúc khúc nhạc ông ta nhỏm lên và vỗ tay tán thưởng. Nó là cách giải trí một mình, chỉ xem ông ta sau khi giải lao, tuy vậy khi thay đổi loại nhạc thì ông ta dường như phẫn lộ, mọi thứ trở nên vừa sai lại vừa nhiều lỗi, ông ta lại thỉnh thoảng nổi đóa. Và cuối cùng ông ta nhảy lên và đu ra khỏi hội trường khi buổi liên hoan hòa nhạc vẫn đang biểu diễn. Người này có thể minh họa cho người có biên độ cao.

Lý do tại sao tôi chọn viết về những kiểu đường cong là vi biết rằng tất cả chúng ta đều có “cái cao theo sau là thấp” do đó chúng ta biết điều này và chúng ta có thể chế ngự “cái cao” và “thấp” tốt hơn.

Chúng ta cũng có thể phán đoán khi sự thay đổi có khả năng soi rọi và chúng ta sẽ không bị ngạc nhiên. Chúng ta có thể học để điều chỉnh nhịp cảm xúc của ta và nhịp của bạn đời. Ví dụ, một cặp vợ chồng mua một ngôi nhà và họ thực sự bị xúc động với ngôi nhà mới của họ, họ đi quanh các phòng và dự định, mường tượng, mơ màng về việc họ sẽ đặt cái gì vào phòng và chúng phải được sắp xếp thế nào…cả hai đang trong trạng thái “cao”. May thay cả hai đều biết được nhịp cong của cảm xúc, một ngày anh chồng nói với vợ, em yêu, chúng ta đang hoan hỉ trong thời gian tương đối lâu rồi. Tâm trạng của chúng ta buộc phải hạ xuống, khi điều đó xảy ra, chúng ta sẽ chỉ “đường thấp” và biết rằng đôi khi cái “thấp” sẽ có lần đưa lên cao. Đúng vậy, thấp xảy ra theo cách khó thể tránh được và theo chu kỳ. Khi cái thấp đến, nó không làm cho ngạc nhiên nhưng phải chuẩn bị cho nó. Chúng ta phải nhận thức được rằng “thấp” sẽ đến chu kỳ tăng đến một chu kỳ “cao” vì điều này rất quan trọng nêu tôi cố gắng ghi thành từng khoản về kết quả của đường cong.

  1. Để tự hiểu.
  2. Để hiểu bạn đời
  3. Để làm cho khả năng một cơ sở thể hiện sự suy xét và sự điều chỉnh.
  4. Để có khả năng dự đoán và đối phó với cái “thấp”.
  5. Để mong đợi và hưởng về cái “cao”.
  6. Để tránh những phiền hà không cần thiết và việc đổ lỗi cho người khác. Khi trong các cảnh ngộ, chỉ có lý do duy nhất là xúc cảm. Các nhà tâm lý học không quan tâm quá mức về biên độ hay tần suất nếu họ trong giới hạn hợp lý, điều này họ cảm giác duy nhất một vấn đề là sự điều tiết và suy xét. Những gì các nhà tâm lý lo lắng là thời gian chu kỳ cảm xúc bị xáo lộn. Ví dụ nó chiếm quá lớn thời gian của cái “cao” và cái “thấp” giống như cái biểu đồ sau:

 

image014

Prolonged Low                                              Prolonged High

Tình trạng này không thay đổi, là vấn đề phải quan tâm nếu người ta duy trì sự kéo dài cái “cao” thì thường không quấy rầy người khác, người ta có thể thân thiết với sự vui mừng của mình, và chắc chắn hầu như hỏi những câu hỏi như “bí mật về hạnh phúc của anh là gì?” có lẽ ghen tị với anh. Câu hỏi thực sự là có phải anh ta đã học cách duy trì một quan điểm rõ ràng cho mọi tình huống “hay it nhất cũng cho nhiều thay đổi trong cuộc sống” nếu đó là “quan điểm” đã giữ tâm trạng của họ ở mức cao thì chúng ta nên học họ.

Những gì thường quấy rầy chính là sự kéo dài của cái “thấp” và nếu người ta không tự thoát ra khỏi cái “thấp” thì sẽ làm cho họ bất an. Điều đó nếu ai phải tiếp xúc với người này sẽ cảm thấy căng thẳng. Sự kéo dài cái thấp sẽ dẫn tới tình trạng như: suy nhược, buồn rầu, làm cho chán nản, mất cam đảm hoặc sẽ tuyệt vọng, tự tử- có thể đạt tới một trạng thái thăng bằng ở đâu đó dọc theo đường dốc. Bất cứ thứ gì là lý do cho sự kéo dài cái thấp, nó tiềm tàng dẫn tới sự tự vẫn và sự giúp đỡ có thể trở nên cần thiết. Ngoài sự giúp đỡ tôi nghĩ sự cầu nguyện, lễ ban phước, giãy bày tâm sự với bạn bè, lời chỉ bảo, động viên, sự trau dồi kiến thức cho mình và người khác, sự mở mang quan điểm, hàn gắn tinh thần. Chỉ có điều kiện thuốc men tuyệt hảo và kỹ thuật y tế, giống như tâm thần học điều trị thuốc tới hệ thần kinh. Đều đến chừng mực có thể, hầu hết họ không cần dung đến biện pháp này ở giai đoạn đầu. Họ chỉ cần “thay đổi quan điểm” để cải thiện cách nhìn và sự sáng suốt. Họ cần phải tự chôn vùi “cái tôi ích kỷ” đi. Biện pháp kỹ thuật y học nói chung có khuynh hướng làm ảnh hưởng đến thể xác và thần kinh và buộc con người phụ thuộc vào thuốc men và biện pháp điều trị. Triệu chứng trong quá trình cai nghiện có một số yếu tố phụ mà bệnh nhân phải đối mặt. Nó để lại trên bệnh nhân những vết đốm, những vết này rất khó xóa bỏ. Bên cạnh đó là rất tốn kém, họ liệu để cho con người kiệt sức mãi mãi. Tránh càng xa càng tốt các thuốc chữa tâm thần. Vì nếu nằm trong tay của kẻ có nghề nghiệp cẩu thả và vô đạo đức thì họ điều trị giam giữ bệnh nhân như “những con lợn guiny”. Bởi điều hiển nhiên thôi, nó có quyền thử nghiệm với bệnh nhân. Nếu nó thất bại thì nghề nghiệp của ông ta không phải chịu trách nhiệm về sai lầm đó. Dĩ nhiên chúng ta không thể chạy tới tất cả các bác sĩ hỏi liệu họ có điều trị được hay không và hiển nhiên ông ta sẽ thề bằng danh dự nghề nghiệp của mình. Xét cho cùng nó là vậy thì sự cầu nguyện là giải pháp số một. Xét cho cùng nó là kế sinh nhai của người ta mà. Hết thảy những câu hỏi như vậy thì sự cầu nguyện là giải pháp số một. Và sự cầu nguyện mong muốn tha thiết dâng lên Chúa những phiền muội của mình. Chúng ta phải nhận thức được rằng có lẽ Chúa không quan sát cơn đau để cất nó đi ngay lập tức và Chúa cũng muốn chúng ta đợi. Không còn nghi ngờ gì nữa vì Chúa có lý do riêng của mình. Cho dù vậy chúng ta cũng không hiểu được những lý do đó. Trong khi chờ đợi chúng ta lại mạo hiểm trút lấy những lo lắng hốt hoảng bồn chồn, và chúng ta lại ôm lấy những đau khổ để chạy khỏi Chúa để tự giải quyết. Đây là những sai lầm của con người mà chúng ta hay mắc phải; Chúng ta phải nhận biết để có đức tin nơi Chúa.

Trong khi ta có niềm tin và đức tin nơi Chúa, chúng ta nên làm hết sức mình cho cá nhân này. Ví dụ chúng ta có thể động viên họ trở thành bạn bè, giúp đỡ tập trung (và duy trì tập trung đó vào Chúa, khi họ đang đau buồn). Họ mà khỏe khoắn như thế này thì việc định hướng vào Chúa không dễ dàng gì. Vì lý do này chúng ta phải ân cần, phải đồng cảm và am hiểu, có ích. Giúp họ để xây dựng một quan điểm; nói cách khác sự ân cần và đồng cảm sẽ làm cho họ tự thương lấy bản thân. Giúp họ bằng những hiểu biết. Dù là tôi có khuyên không đúng phương pháp chữa tâm thần học thì có những loại thuốc khác tôi sẽ đề cập hơn nữa, thuốc đó thực sự cần thiết để bổ sung thêm vào những nhu cầu của cơ thể. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng giống như những y học khác và cả y học nữa là một tài năng mà Chúa ban tặng. Nếu có sự nghi ngờ gì thì hãy dâng những sự nghi ngờ đó trong lòi cầu nguyện với Chúa. Chúng tôi cũng mở “đường dây nóng” tới Chúa.

  1. Những nguyên nhân gì khiến phụ nữ buồn rầu.

Nếu chúng ta phân loại những nguyên nhân buồn rầu của phụ nữ, chúng ta sẽ nhận thấy những nguyên nhân sau:

  1. Tự ti.
  2. Sự mệt mỏi và áp lực thời gian.
  3. Sự cô đơn, sự hưu quạnh, nỗi buồn tẻ.
  4. Thiếu vắng tình yêu lãng mạn.
  5. Những vấn đề về tài chính.
  6. Những vấn đề về tình dục trong hôn nhân.
  7. Những vấn đề về kinh nguyệt và tâm lý.
  8. Vấn đề về con cái.
  9. Vấn đề về luật pháp.
  10. Vấn đề về tuổi tác.

Mọi cuộc hôn nhân và mọi đôi vợ chồng cưới nhau sẽ bị ảnh hưởng vì vấn đề rõ ràng, sự ảnh hưởng và những nhân tố gây ra những vấn đề đó có thể khác nhau, chúng phụ thuộc vào từng cặp vợ chồng, chúng cũng có ảnh hưởng khác nhau về thời điểm khác nhau trong cuộc đời của họ. Các bà vợ gặp phải những nguyên nhân đề cập ở trên  còn phụ thuộc vào hoàn cảnh khi họ phát hiện ra được. Như một áp dụng, bà vợ có thể xếp vào một nguyên nhân theo trình tự quan trọng của chúng, chỉ định số một là vấn đề phiền hà nhất. Cô ta có thể đứng đơn độc. Người chồng cũng xếp vào một nguyên nhân đó nhưng cách mà anh ta biết, anh ta cũng có thể thực hiện điều này độc lập. Sau đó họ so sánh cấp bậc về những vấn đề của họ. Áp dụng kiểu này,không có câu trả lời đúng và sai. Việc ấp dụng này nhằm cung cấp cho mỗi người biết cách đánh giá tình hình kết quả mang lại sự phục vụ của cặp vợ chồng.

  1. Vợ chồng có thể so sánh mức điểm nó tương đương.
  2. Họ có thể có một cuộc tranh luận đồng ý nghĩa về tỉ lệ mà họ đánh giá khác nhau. Xin hãy áp dụng điều này trước khi đọc thêm, hãy để chúng tôi áp dụng một nguyên nhân đó.

C.1 Tự ty

Theo một cách khác nhau và những lý do khác nhau lòng tự ti có thể coi là vấn đề số một. Ngay cả trong những cuộc hôn nhân nhìn bề ngoài hạnh phúc và lành mạnh. Ngay cả trong số những người trẻ gia giáo cũng cảm giác về sự thấp kém hơn và thiếu tự tin một cách nghiêm trọng và chúng để lại những vết thương lòng tồi tệ nhất. Hầu hết những vấn đề trên được nhận diện sau 5 phút đối với nhà tư vấn hôn nhân. Những gì dễ thấy là cảm giác không khỏa đáng và thiếu tự tin vào bản thân hay người khác; một cảm giác vô dụng, tạo thành cách nghĩ và đối với hàng triệu phụ nữ, nó là cách tuyệt vọng. Sự nỗ lực lớn và cảm giác cá nhân có cảm giác thua kém thì họ nhìn mọi thứ giống như…cô ta tự hỏi tại sao không ai gọi điện thoại…băn khoăn sao cô ta không có người bạn thực sự, bạn có thể bày tỏ hết tâm can với loại người nào…họ nghĩ thế nào về mình nếu họ biết về đời thực của mình, cảm giác lo âu sợ hãi khi cô ta nói chuyện với nhóm đồng nghiệp, và cảm thấy như kẻ ngớ ngẩn khi về nhà …băn khoăn tại sao mọi người có tài năng hơn mình…có cảm giác nghĩ rằng cô ta xấu xí và không hấp dẫn về giới tính. Đó là cảm giác thiếu tự tin, nó làm cho cô ta thú nhận rằng cô ta thiếu khả năng làm vợ và làm mẹ. Nó không ưa bất kì thứ gì của bản thân mình mà muốn trở thành một người khác. Nó có cảm giác tồi tệ và cô đơn, nó nằm trên giường thao thức trong khi cả nhà đã ngủ và cảm thấy trống vắng và khao khát một tình yêu vô điều kiện…nó là sự tủi thân kinh khủng…nó tự đưa tay ra trong đêm tối để lau những giọt nước mắt từ khóe mắt … buồn rầu.

Chúng ta không được nghĩ  buồn rầu chỉ được dành riêng cho phụ nữ, nhiều người đàn ông cũng có cảm giác bất an và vô dụng, mất việc, về hưu, đau ốm…có thể giây ra cảm giác tự ti là mối đe dọa sự hòa hợp của gia đình. Vấn đề này ảnh hưởng đến con cái, những người trẻ, những người trong độ tuổi làm việc, người già; người trong mọi tầng lớp trong xã hội, chủng tộc và nhóm dân tộc, nó ảnh hưởng và nhấn sâu bất kể ai có cảm giác buồn rầu trong con mắt của người khác. Một phần lớn ý niệm của chúng ta được xây dựng lên những gì mà người khác nghĩ về chúng ta. Hai ví dụ mô tả dưới đây minh họa một quan điểm là phụ nữ và nam giới có cảm giác khác nhau. Chúng có điều kiện khác nhau. Đó là sự tổng hợp; không có một ngoại lệ nào ngoài quy luật.

Đàn ông có xu hướng đặc điểm tốt hơn về lãnh vực logic toán trừu tượng và lập luận. Phụ nữ thì ngược lại, họ có xu hướng hoạt động trí óc hơn hoạt động chân tay, cho dù cả hai phẩm chất đều là điều ao ước cao. Tuy nhiên với phụ nữ điều ngược lại có vẻ đúng, cái bếp chiếm vị trí cao hơn trí tuệ trong suốt cuộc đời. Quan điểm của nhà tâm lý học về vấn đề này thật thú vị. Họ nghĩ người phụ nữ bình thường thích cái đẹp hơn trí tuệ, vì họ nhận biết theo bản năng. Người đàn ông bình thường có thể “nhìn” tốt hơn là anh ta nghĩ, khi đề cập tới chủ đề này (nghe buồn cười! chỉ sau vài câu trước thôi tôi đã nói rằng đàn ông thích những vấn đề theo logic…-Tuy vậy theo quan điểm này lại hoàn toàn khác nhau. Khi bạn đọc hết chương này bạn sẽ thấy rằng về đề tài này người đàn ông tạo dựng được một thị giác tuyệt vời). Trong thâm tâm người phụ nữ họ đơn giản biết rằng cái đẹp sẽ mang lại cho cô ta nhiều lợi ích hơn trí tuệ. Cô ta cũng biết rằng theo bản năng cũng ngượng ngùng tránh xa những phụ nữ thông minh. Nếu họ không ngượng ngùng với họ thì họ đã đối xử như thế với đồng nghiệp (nhưng không thân thiện) trong thực tế, thiếu tự tin trong số các phụ nữ có thể tìm thấy bằng hàng ngàn lý do. Hầu hết  liên quan đến cuộc sống gia đình lúc đầu bằng cách này hay cách khác. Khi trưởng thành người ta cảm thấy không được yêu mến hay buồn rầu khi còn là đứa trẻ sẽ không bao giờ quên được những trải nghiệm đó. Giống như cái lưỡi luôn luôn lìa tới hố răng đã bị nhổ. Trí óc con người luôn lục lọi không ngừng và mò mẫm những bằng chứng thích đáng của chính nó. Sự thấp kém của thời niên thiếu này tự đặt nó vào bộ máy tâm thần trong hàng thập kỉ tới. Vết đau về sự thấp kém sẽ mãnh liệt đến mức không thể tin được, tuyệt đối đòi hỏi sự tập trung của người chịu đau đớn. Theo đó, cứ ngày lại ngày nó được thúc đẩy bởi “cái tối” nhiêu hơn là bằng những yếu tố khác trong kinh nghiệm của con người. Nó bao gồm cả khả năng tình dục. Phụ nữ cảm thấy mình thấp kém và tìm kiếm sự giúp đỡ để giải quyết nó.

Hai câu trả lời thông dụng nhất hiện nay nằm ở giới hạn của chuỗi đối xử ngược. Độc giả phái nữ có thể tìm kiếm đúng vết chân của họ qua sự mô tả của hai trạng thái tính cách khác nhau sau:

  • Sự rút lui.
  • Sự đấu tranh.
  1. Sự rút lui.

Trong trường hợp này người ta có xu hướng rút lui khi nơi ấy làm họ sợ hoặc bị nhạo báng hoặc dễ mắc sai lầm. Phần đau đớn khi rút lui chính là sự tủi thân luôn luôn đồng hành. Sự đau đớn tột cùng của cá nhân chính là đôi bạn trung kiên của lối sống này.

Tới tận trong tâm trí những lời phê bình giống như: “Tôi biết anh sẽ làm lộn xộn mà” “Anh chẳng làm gì được việc gi lên hồn cả” “Anh không biết nó sẽ thiêu cháy anh không hả?” “Và tại sao, tại sao” ngay cả bạn bè của những người này họ tự than cũng lựa chọn để ý nguyện của họ được xứng với những thảm kịch cuộc sống hàng ngày của họ. Sự tự than thường được cộng thêm và có độ lây lan cao, nó lan rộng và nhanh trong gia đình, hàng xóm hay trong cộng đoàn giáo xứ. Nó đang kiệt sức, nó làm cho nạn nhân mệt mỏi, làm mất mục đích, buồn chán, khổ sở. Với sự leo thang của sự tự than, phụ nữ trở nên buồn rầu, sau đó dần dần trở thành kể căm thù. Nếu không can thiệp chữa trị, nó có thể dẫn tới tự vẫn.

Nói chung sự rút lui cũng không phải là quá thành công để đạt tới cảm giác thấp kém. Nó gây ra căng thẳng và ít nhất là tác động tới những “cái tôi” phòng thủ. Trong thực tế nó không phải toàn là phòng thủ theo hàng thế kỷ, tuy vậy sự rút lui là hình thái cá nhân phổ biến nhất trong giới phụ nữ.

  1. Cuộc chiến

Trong khi sự rút lui đã trở thành phong cách của những người họ cảm thấy mình thấp kém, còn sự tức giận lại là sự đảo lộn lung tung của nó. Mọi người để được trang bị cho mình một cái rìu sắc để tin rằng nó có thể đánh bất ngờ bất kỳ kẻ đàn áp nào. Kẻ này điên khùng với kẻ kia và khi chúng ở cùng nhau, một xã hội quằn quại trong bạo lực. Thậm chí thế giới phim ảnh còn tô điểm chúng. Có những hình thái khác nhưng sự rút lui và sự đấu tranh là hai hình thái phổ biến. Cả hai đều nằm rất xa điểm cuối của quang phổ. Chúng còn cách rất xa điểm đến của chúng để đạt tới vấn đề. Nó cũng không lành mạnh. Nội trợ là chung tâm của gia đình, nếu cô ta sử dụng đến cả mưu mẹo với cả gia đình thì nó nhấn chìm trong bầu không khí u sầu. Nhanh hay chậm cô ta có thể bằng cách này hay cách khác, cô ta sẽ chia nó thành ngăn như một vấn đề vô vọng; một kẻ gây phiền hà; ai đó chỉ có thể được buông lỏng lúc này hay lúc khác- nhưng không phải mọi lúc. Trong trường hợp khác người ta có thể chỉ đợi về nhà muộn hay tránh xa sự hiện diện của cô ta, hay đợi khi có cơ hội ngôi nhà bỏ trống. Giống như trẻ vị thành niên. Kết quả thực là ở chỗ, cô ta đã sử dụng nhiều năng lượng và nỗ lực về điều này họ gọi là tự than, nhưng cô ta đã đạt được điều gì? Không cái gì cả, tuyệt đối không thứ gì! Ngoại trừ thọc một cái mũi dao vào chính gia đình cô ta. Sự toại nguyện cay độc mà cô ta đạt được chính là thời gian và sau đó nó sẽ quay trở lại với một cảm giác đau khổ về tội lỗi và vô giá trị.

Câu trả lời tốt nhất cho lòng tự trọng là:

  1. Phụ nữ phải chấp nhận sự thật là họ đã tạo dựng họ. Chúa có lý do của mình về những nét tiêu biểu này. Ngay cả chính chúng ta không nhận ra và không hiểu những lý do này. Chúa không bao giờ tạo ra những điều ngớ ngẩn. Chúng ta phải phó thác vào sự thông thái của Chúa.
  2. Chúa tạo dựng người phụ nữ với một vai trò, phẩm giá và thân phận rất quan trọng và đây là tài sản vĩ đại nhất của họ. Có nhiều phụ nữ hoạt động xã hội, thoải mái vui tính, có ảnh hưởng tới những phụ nữ khác mà thấy mình có phần thấp kém hơn. Họ là những người có cảm tưởng rằng mọi thứ tốt đẹp theo cảm giác của họ. Nhưng chính trong gia đình họ, họ lại không tìm ra được cách biểu đạt bằng cách này hay cách khác. Mặc dù vậy, điểm thiếu tự tin sẽ lại lộ diện rất nhanh trong khi tâm sự những người tư vấn hôn nhân vẫn duy trì như một sự bí mật tuyệt đối với những người ngoài cuộc. Tuy nhiên những bà vợ mong muốn những người chồng hiểu được vấn đề của họ. Để thử nghiệm một phạm vi khác. Nhìn chung phụ nữ thích làm tình trong bóng tối hơn, nhưng điều này còn trầm trọng hơn khi phụ nữ bị đau khổ bởi tình trạng thiếu tự tin. Phụ nữ cũng nhạy cảm hơn về mặt này. Ở bất kỳ đâu thì đàn ông “có hướng nhìn” nhiêu hơn và vì thế thích làm tình ở nơi có ánh sáng. Đây là một thử nghiệm được tiến hành trên toàn thế giới. Phụ nữ được tôn trọng cao về sắc đẹp cơ thể của mình thì thích hợp với ước muốn của chồng dễ dàng hơn. Điểm này cũng tương đương với điều mà tôi đã đề cập trước khi mô tả về cái đẹp và sự thông minh về sở thích giữa đàn ông và đàn bà, do bản năng phụ nữ biết rằng đàn ông có xu hướng “nhìn”, họ thích nhìn hơn. Điều này chính là lý do tại sao phụ nữ thích sắc đẹp hơn là trí tuệ. Không quan tâm đến bất kỳ người hiện đại nào nghĩ thế nào về họ. Vẫn còn một chút bản năng “dự trữ” trong cả đàn ông và đàn bà. Có nhiều lần hay nhiều tình huống trong đời khi ta phải giúp đỡ người khác mà họ phải đối mặt với vấn đề liên quan tới sự thiếu tự tin. Chúng ta phải cả an ủi lẫn động viên người như vậy.

Dưới đây là một trong số lời khuyên về vấn đề rất nhậy cảm này:

  1. Bạn phải thực hiện lời khuyên như cách con nhím làm tình – rất rất cẩn thận.
  2. Phải dành quyền bình phẩm – dù là: lời khuyên phá vỡ sự tự nhiên.
  3. Trước khi bạn được cho phép sửa chữa lòng tự trọng của một cá nhân khác, trước tiên bạn bắt buộc phải chứng tỏ sự kính trọng của bạn với anh ấy hay với người mà bạn muốn giúp đỡ.

Điều này phải được thực hiện qua môi trường của tình yêu, sự ân cần, sự ấm áp tình người. Khi mối quan hệ tin tưởng đã được hoàn tất một cách cẩn thận, bạn sẽ có quyền thảo luận về một chủ đề về mối đe dọa tiềm tang. Người đóng vai trò phụ cơ bản này chỉ đạo chống lại những cái mà hiện nay người ta đang thực hiện. Phải lưu ý nhiều về cái mà gọi là người cố vấn, nói những điều và nghĩ rằng những điều đó là chân thật. Những người này tưởng tượng bằng cách bước vào nhà người ta và nói “nhà của bạn bừa bộn quá” quả đúng như vậy ngôi nhà rất bừa bộn và điều đó là thật, hoặc nói “ôi bạn ơi kìa, kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn, sao  có nhiều nếp nhăn trên mặt vậy” cách này họ thực sự nghĩ họ là người bộc trực và đúng vì nó là sự thật. Chân thành? Chắc rồi những cái giá nào phải trả cho sự chân thành điều đó không quan trọng gì đối với độc giả có trái tim, nhưng là hình thái tàn nhẫn với kẻ ích kỷ.

  1. Điều tốt nhất là đưa ra bất kỳ lời gợi ý nào theo liều lượng rất nhỏ.
  2. Chúng ta phải luôn nhớ rằng tất cả mọi lúc ai đó, nơi nào đó, cũng ước mong tháo gỡ một số lỗi lầm của chúng ta-tất cả chúng ta đều có lỗi lầm.
  3. Sự mệt mỏi và áp lực thời gian

Nhiều phụ nữ đặt điểm này lên làm lý do chung thứ hai liên quan đến sự buồn rầu. Theo cách này hay cách khác con người trên cõi đời này phải đối mặt với sự mệt mỏi và áp lực thời gian. Chúng ta dường như đã tạo ra cách sống chạy đua qua ngày và làm đêm ngoài giờ. Ngay cả sự nghỉ ngơi được đánh dấu với tốc độ quá nhanh, con người trở nên chiếm giữ nhiều hơn và đang tăng tốc xa hơn, nhanh hơn xuống con đường mệt mỏi. Nó không chỉ là những hoạt động về thể xác nhưng cũng là những hoạt động tinh thần. Chúng ta biết như “một danh sách phải làm” nó làm cho đầu óc xoay tít và xoay tròn. Chúng ta có một bản danh mục về những việc phải chú ý đến. Do vậy chúng ta rất bận bịu, mọi người có thể thấy điều đó. Nhưng phải làm gì với những buốn rầu? Chỉ điều này thôi mọi nghĩa vụ chúng ta né tránh sẽ trở thành nguồn gốc của tội lỗi. Khi có nhiều sự bận tâm hơn thì chúng ta có thể  điều chỉnh lòng tự trọng, chúng ta trở nên có hại hơn nhiều do sai lầm của chúng ta. Chúng ta bắt đầu tự hỏi  như: “Tôi thực sự là bậc phụ huynh tồi sao?” “Tôi quá mệt mỏi để trở thành người vợ tốt sao?” “Tôi là kẻ phá rối gia đình và làm xáo lộn sao?” “Tôi không có thời gian hay khả năng để kết thân với những người bạn thực sự sao?”

Vince Lanbarti cựu huấn luyện viên bóng đá người Mỹ vĩ đại đã có lần nói với đội của mình rằng: “Sự mệt mỏi làm cho chúng ta không còn nhút nhát.” Ông ta đúng sao! Cơ thể suy nhược làm chúng ta có ít khả năng hơn để đối mặt với sự ồn ào con trẻ, tiếng ồn của máy giặt, ngay cả những sự chọc tức nho nhỏ cũng không thể chịu đựng nổi. Nó cũng giống như điều người ta nói; “Khi bạn mệt mỏi bạn bị tấn công bởi ý nghĩ rằng bạn đã chiến thắng từ lâu rồi.” Có lẽ điều giải thích này lý giải vì sao phụ nữ và đàn ông  làm việc quá sức kinh khủng trở nên nhút nhát. Họ khóc nhai nhải thích thú cắn người mình yêu quý nhất.  Sự mệt mỏi và áp lực thời gian sẽ gây ra một sự căng thẳng, tại sao chúng ta tự cho phép mình trở nên bận rộn như vậy? –Bởi vì mọi người nghĩ sự hưng phấn này là nhất thời. Chúng ta nắm được câu thành ngữ như “khi công việc đã ổn định tôi sẽ có thể làm chậm đi.” “Khi tôi trả hết tiền nhà, tôi không cần phải làm việc cực nhọc như vậy nữa”…Những cái gọi là giai đoạn tạm thời sẽ lại kế tiếp những giai đoạn tạm thời khác và cuối cùng thì chúng ta đã tạo ra một cách sống dài hạn như vây. Chẳng ai có thể “Chạy vòng tròn” nhanh hơn một bà mẹ có nhiều đứa con chưa đến tuổi đi học, không chỉ bà ta phải tăng lên đột ngột từ sáng tới tối, nhưng phải kinh qua một loại stress cảm xúc khác thường nữa. Có nhiều yếu tố bắt bà ta tiếp tục vận động về tinh thần. Nó có thể liên tục tuôn ra những lời và những từ lặp đi lặp lại vô tận mà những đứa trẻ xả láng nói ra, dường như không mệt mỏi; Hoặc có thể là thái độ hiện tại của chúng mà chúng chấp nhận như nhu cầu hiện tại của chúng mà chúng chấp nhận như nhu cầu cơ bản. Những đứa trẻ đưới 15 tuổi có bộ não giống như miếng bọt biển chưa bão hòa. Những bộ não này háo hức muốn thẩm thấu bất kỳ kiến thức hay thông tin nào. Do vậy, thật bình thường khi con trẻ có một dãy những câu hỏi. Sự thật là ở chỗ nó có khả năng nói với một đứa trẻ về môm toán cao hơn, tiếng Anh cao hơn, thuyết tương đối của Einstein hay dạy chúng âm nhạc hay chơi cờ. Sự kiềm chế là không có trong tâm trí trẻ, nó chỉ có ở trong tâm trí người trưởng thành mà dường như được phổ biến bằng cảm giác “nếu tôi không thể hiểu nó thì đứa trẻ nhỏ hiểu sao được?” Có thể là sự thật, người trưởng thành có thể hiểu được chủ đề của câu hỏi bởi vì họ có những ưu tiên khác trong cuộc sống. Những điều đó cũng không thay đổi được thực tế là đứa đứa trẻ có thể được dạy về những điều xa rộng hơn chúng đang muốn thưởng cho chúng lời khen. Một yếu tố quan trọng nhất là người lớn có đức tính kiên nhẫn, yêu trẻ, yêu những chủ đề và thời gian. Thời gian và kiên nhẫn là cần thiết vì trẻ không có nhiều kiến thức sơ đẳng mà những người trưởng thành có được. Mà cũng vì quãng thời gian tập trung của chúng còn kém, chúng cần phải hiểu đề tài như một kinh nghiệm vui nhộn giống như một hình thức khác của “thời gian kể chuyện” điều tồi tệ hơn có thể xảy ra là một người lớn khác được đứa trẻ kính trọng bước vào phòng và nói vài điều như “điều đó quá khả năng của cháu” những cá nhân bất lợi đó đã mang sự hạn chế cho đứa trẻ. Cách tồi tệ nhất là phải xem xét việc nói chuyện riêng rẽ như một vấn đề của cuộc thảo luận thực tế giữa bố và em bé. Nếu việc tách ly cần phải dừng lại để ăn tối. Ví dụ “Đã đến giờ ăn tối, chúng ta hãy nói vào lúc khác”. Quan điểm này mang lại ấn tượng là không có điều gì sai với một tâm trí đòi hỏi cũng như một cảm giác ưu tiên giống như đến giờ để làm cho thứ khác ăn khớp với rãnh thời gian-giống như bữa ăn tối. Nhiều bà mẹ nói “khi con ngủ tôi cũng tạo cơ hội cho ngủ” nhưng trong hầu hết các trường hợp đứa trẻ này ngủ còn đúa trẻ kia thức và yêu cầu mẹ chúng vỗ về. Bình thường thì đứa trẻ còn thức nó để ý một phần vào đứa khác nhưng giờ nó toàn tâm chú ý vào mẹ chúng và mong muốn được mẹ tham gia quan tâm đầy đủ. Người nào thông thạo về những hình thái mệt mỏi của người mẹ thì đều có quan điểm rằng mức độ năng lượng của phụ nữ bị xuống thấp nhất vào giữa một và hai. Thật tuyệt, nếu chồng mình biết được điều này. Trong thế giới cuồng nhiệt này của chúng ta, chúng đa đã trực tiếp hay gián tiếp truyền cho con trẻ cái cảm giác “vội vàng” ông bà là người điềm tĩnh vô cùng có ảnh hưởng tới con trẻ vì họ có thời gian và tiền bạc. Họ có đủ thời gian để trả lời tất cả những câu hỏi của chúng. Có thời gian để đi dạo và quan sát những thứ như sâu bướm, lá cây…tại sao phải nhắc nhở những phụ huynh tân tiến phải chú ý đến nhu cầu của trẻ, đó không phải là sự tự nhiên và diễn cảm về tình yêu và sự lo âu sao? Đúng nó là vậy, nhưng các bà mẹ và các ông bố lại có vấn đề về chính họ. Họ bị đẩy vào cái giới hạn về khả năng chịu đựng của chính họ bởi áp lực thời gian. Bố thì có hai công việc (hay nhiều hơn) người vợ bận bựu với công việc của mình, họ sinh ra mệt mỏi và mệt mỏi, sản sinh ra cáu bẳn và cáu bẳn sinh ra sự thờ ơ và những đứa trẻ sẽ hiểu sự thờ ơ như thế là sự thiếu yêu mến thực sự và sự quý mến riêng tư. Vì lý do đó và  chính là điểm mà lòng tự ti bắt đầu phát sinh. Dù sao chăng nữa vội vã làm gì? Bạn không biết là con ban sẽ lớn rất nhanh và bạn sẽ chẳng có gì ngoài ký ức là mơ về những năm tháng những đứa trẻ cần sự quan tâm của bạn sao? Những bà vợ thường muốn ông chồng của mình có thể hiểu được sự buồn rầu của phái nữ liên quan đến sự hối hả và sự vội vàng. Người ta nói nếu phụ nữ có 3 điều ước thì họ có chiều hướng như sau:

  1. Với một số lý do lạ thường, con người và phụ nữ nói riêng chịu đựng stress và áp lực dễ dàng hơn nếu có ít nhất một người khác biết rằng họ đang chịu đựng nó. Cho dù người chồng không làm điều gì để thay đổi tình hình, đơn giản là sự quan tâm đến công việc của vợ, tạo ra một thế giới khác. Nếu điều đó được kết hợp với việc cảm phục mà cô ta đã làm được hôm nay thì làm cho sự việc trở nên dễ dàng hơn để có thể tiếp tục giao phó bổn phận vào ngày mai. Thay cho việc thường xảy ra trái ngược nhau có những câu hỏi vô tư của ông chồng khiến bà vợ bực mình như: “Em yêu em đã làm gì cả ngày nay?” câu hỏi này sẽ có hàm ý người bên cạnh ở đây và thức dậy muộn và xem ti vi và uống cạn cốc cà phê và gọi điện thoại cho bạn bè đây đó. Em còn làm gì khác nữa không. Có nhiều hàm ý trong câu hỏi này; nó là (giống như những câu hỏi khác) có ý tốt và vô tư. Đối với hầu hết đàn ông nó dành cho sự chào đón đon đả khi anh ta về. Đó là cách nói của người chồng, “Chào! Em có khỏe không. Mọi việc thế nào” cũng giống những gì anh ta nói ở nơi nào khác thôi. Nó là thói quen chào hỏi anh ta không muốn biết chính xác người vợ sử dụng thời gian như thế nào. Tuy nhiên là câu hỏi không lưu tâm và vô tư bởi có nhiều việc đã làm, nó hiển nhiên là những đứa trẻ đã được cho ăn, tắm nhiều lần; nhà cửa sạch sẽ gọn gàng; nhiều việc vặt vãnh trong gia đình đã làm xong, thức ăn đã chuẩn bị…

Tuy vậy thật là sai khi bà vợ lại chửi thề về những câu hỏi của chồng hoặc hành động vô lễ hoặc làm bằng cách này hay cách khác để như thể hất một gáo nước lạnh vào mặt chồng ngay khi chồng bước chân vào nhà. Có một cách tốt để xử lý vấn đề này là nói với anh ấy một cách nhẹ nhàng rằng mình thích chồng chào mình như thế nào (điều này có thể hiển nhiên với bạn nhưng chắc chắn không rõ ràng đối với anh ta) do vậy bạn phải nói với anh ấy khi anh ấy về nhà, thì phải chào thế nào thì bạn mới vui. Giống như nhiều điều mới mẻ, anh ta cần có thời gian để tập tành những thói quen chào hỏi mà bạn yêu cầu. Do vậy hãy giúp anh ta dần dần để đi vào nếp sống của chính mình. Và bạn sẽ hạnh phúc và anh ta sẽ được khuyến khích để làm điều đó một cách tự nhiên thường xuyên hơn. Những câu hỏi làm bực mình xưa kia dần dần đi vào dĩ vãng, đó không phải là cách xây dựng tốt đẹp hơn là gìn dữ sao? Thật là hay khi nhớ một câu nói cổ xưa: “Khi bạn mỉm cười thì cả thế giới mỉm cười với bạn. Khi bạn giận dữ thì cả thế giới giận giữ bạn.”

Câu hỏi:

Có nhiều người có rất nhiều cái gọi là những câu hỏi thân thiện có ý nghĩa với tất cả các cảm xúc tốt đẹp phù hợp với người này và chắc chắn cự tuyệt với người kia. Ví dụ: Các bà vợ biết chồng mình có vấn đề về cá nhân, về công việc, hay hỏi như: “Công việc của anh hôm nay thế nào?” câu hỏi chàn đầy sự quan tâm âu yếm. Những câu hỏi như vậy có thể đưa anh ta lên mặt trăng. Tại sao? Có điều gì xay ra ư? Chỉ vì anh ta mới về nhà, gia đình là nơi ẩn dật để vơi đi những vấn đề của anh ta, nơi đây anh ta lấy lại sức mạnh; nơi mà làm cho đầu óc thoat khỏi những vấn đề của mình. Câu hỏi đã gợi lại vấn đề của anh ta. Nó cũng góp phần tác động làm cho anh ta nghĩ về nơi làm việc và nó tự động thúc ép anh ta vật lộn với nó. Và lại từ khắp nơi, mọi thứ ngay ở đây, nơi mà đã từng là nơi “nghỉ ngơi” của anh ta, nơi ẩn dật của anh ta trở thành nơi rối tinh beng. Anh ta nhất định sẽ phản ứng lại một cách không vui vẻ hoặc với người hỏi anh ta câu đó. Có ý nghĩa gì khi một câu hỏi hay mang lại kết quả tiêu cực và làm cả hai không vui Một trong những hình thái dễ nhận thấy nhất được gọi là “những câu hỏi thiện chí” một người đặt ra  câu hỏi hỏi mãi về kẻ nghe thì cứ tấn công và tân công. Tại sao điều này lại xảy ra? Bởi câu hỏi thì quá vô tư và thiện chí. Chị/anh ấy không có khả năng hiểu thấu rằng nói bất cứ điều gì đều không thích hợp. Nó trở thành một vòng tuần hoàn vì cá nhân khác sẽ bị xúc phạm vì những câu hỏi chân thành. Cách duy nhất để phá vỡ thói quen đó là nói với cô/anh ta rằng mình không thích được hỏi những câu hỏi như vậy. Nếu bạn cảm thấy về nó như thế nào tức là bạn nên xóa bỏ trạng thái đó bằng cách nói với họ rằng bạn không thích những câu hỏi như thế và bạn nên bày tỏ cảm giác của mình về những câu hỏi như vậy. Bày tỏ bằng cả một tình yêu để người khác nhận ra bạn đã cảm thấy thế nào. Mặt khác nếu một đồng nghiệp hỏi như vậy thì thực hiện rất khó vì đồng nghiệp đang hiện diện trong tâm trí và là một phần của vấn đề “giải quyết vấn đề”. Tuy nhiên vợ lại là ở một đội hoàn toàn khác. Trong tâm trí anh ta, vợ chính là đội ủng hộ anh ta nhiều hơn, vợ đứng về phía “đội an ủi” vợ là phần quy trình làm tươi lại của anh ta. Cô ta chính là nơi nghỉ ngơi, là nơi anh ta có thể tập hợp lại, cấu trúc lại, nơi tiếp thêm sinh lực và đem lại chiến thắng. Với sự mong đợi này hầu như không có gì làm lạ vì câu hỏi thiện chí đem lại “kết quả ngược với sự mong đợi” một điều khác nữa cũng làm bực mình, cũng được gọi là những câu hỏi thiện chí, đó là hỏi chồng ngay những phút chồng về tới nhà, hay đúng lúc anh ta vừa ngồi xuống hay chỉ vừa cho miếng cơm vào miệng. Nét tiêu biểu này rất phổ biến và được ảnh hưởng tới nhiều người; nó vượt qua cả phạm vi quốc gia, vượt qua mốc thời gian, bất chấp ngay cả hàng thế kỷ. Điều này làm người ta chán không muốn về nhà. Anh ta bắt đầu có cảm giác tốt hơn là ghé vào nhà hàng làm cốc cà phê, thư giãn và sau đó chỉ việc về thẳng nhà. Hay thay vì về thẳng nhà, anh ta tạt xe về đâu đó hay bãi đõ xe chỉ để thư giãn cho đỡ căng thẳng, ăn qua loa, uống cà phê và anh ta tự thư giãn, anh ta cảm thấy “giờ mình phải về nhà và lại một lần nữa từ giờ như nhà có ma”. Nếu anh ta thực hiện bất kỳ điều gì trong những điều này đó là dấu hiệu rõ ràng rằng việc chào đón khi anh ta về nhà không đem lại sự vui thích cho mình. Đây là lý do tại sao anh ta cần thư giãn ở nơi khác. Nếu điều này xảy ra, đó là dấu hiệu thực sự.Do vậy, bạn đời phải hiểu hơn về nhu cầu của anh ta. Phụ nữ thường  rất ngạc nhiên khi nhận ra điều này, họ phản ứng rất vô tư với câu như: “Em không biết điều đó, anh nên nói với em những câu hỏi đó đã làm anh buồn phiền. Em đã rất lo lắng anh biết không?” có cả chuỗi sự kiện thiện chí. Ví dụ: Anh ta đã không nói với vợ và cô ta không có ý  là đã làm anh ta buồn, cô ta lo lắng thực sự. Điều này cho ta biết một điểm quan trọng là cả vợ lẫn chồng cần phải hiểu điều này. Trong cơn khủng hoảng tới khi người đàn ông cấu thành nên vấn đề, anh ta sẽ không nói gì. Nói cách khác người phụ nữ cố gắng tìm kiếm sự khuây khỏa và nói chuyện là chủ yếu vì cô ta cố nói về vấn đề theo một khuôn mẫu. Trong tình trạng tự lực được hay bởi sự thiếu vắng cách giải quyết phụ nữ nói chuyện về vấn đề này đôi khi nói to và kèm theo những giọt nước mắt. Gốc rễ của cách hành xử này đã có từ lâu đời. Là thực tế bản năng, đó là một trong những lý do chính tại sao những cậu con trai phải mất thêm thời gian để nói chuyện. Có một cách cố gắng tìm hiểu có khả năng vì “cấu trúc tư tưởng” có vẻ như là “thế nào” để nói ra tư tưởng. Đó không phải là “vốn từ”; đó là câu hỏi về đưa tư tưởng vào “cấu trúc chấp nhận” trong tư tưởng một lần đã được thoải mái thì anh ta sẽ sẵn lòng nói chuyện. Nếu người lớn quanh anh ta mà thể hiện sự nhiệt tình, tán dương và khuyến khích anh ta thì anh ta đang trên con đường chuyên nói chuyện. Với một cô gái giây phút mà ý nghĩ nảy sinh trong đầu thì chúng ta nhận thấy ngay cái lưỡi của cô ta và nó lên đường. Cô ta sẽ phát triển thành thạo hơn bằng cách thực hành, anh ta chi sau khi có khả năng sau khi phân tích cái “làm thế nào để cấu trúc nó” do vậy người đàn ông muốn phá vỡ cái vòng tròn bực mình thì phải nói với cô ấy rằng thời điểm đặt ra câu hỏi đang làm bạn buồn rầu. Nói với cô ấy bằng cả tình yêu mến để cô ta biết mình thích cái gì. Người vợ sẵn sàng làm mọi thứ để khôi phục lại sự vui vẻ trở lại của người chồng. Rút cuộc sự vắng mặt của việc về nhà một cách thanh thản sẽ đưa người chồng đến chỗ oán hận. Sản phẩm phụ theo của sự oán hận chính là uống, vào tiệm rượu, gái gú hay tìm kiếm sự an ủi với kẻ khác như một phụ nữ “hiểu biết hơn”. Có một cách nếu cách thức cư xử này không được chú trọng thì vấn đề lại tái diễn trong vũ đài làm mẹ trong cuộc đời của cô ta. Nó cũng đồng nghĩa với sự khó chịu của con trai mình.

  1. Hầu hết phụ nữ sẽ đồng ý rằng nhiệm vụ hàng ngày quản lý gia đình là làm được; có hàng đống việc vặt trong nhà làm gãy cả lưng và họ cảm thấy căng thẳng vì không thể “bắt kịp” công việc, đó là những gì làm cho họ thất vọng. Họ cảm thấy tốt hơn nhiều khi họ nhận ra công việc đạt được vào cuối của mỗi ngày hơn là có cảm giác không đạt được gì trong ngày. Có nhiều lý do hơn để cho ta thấy phấn khởi là khi ta cảm thấy vừa hoàn thành điều mà ta đã quyết tâm. Nhiều bà vợ rất tự hào có một ngôi nhà sạch sẽ với bất kỳ giá nào.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu cô ta bị thất bại và bực tức khi mục đích không đạt được? Tất cả các ông chồng thích một ngôi nhà hạnh phúc để trú ngụ hơn là một bảo tàng. Đó là một thực tế dù là một số ông chồng thích mọi thứ gọn gàng là sự thật. Nếu họ phải chọn một trong những điều đó, họ sẽ chọn không gì ngoài ngôi nhà hạnh phúc. Ngay cả khi một số phụ nữ nói rằng chồng tôi muốn mọi thứ gọn gàng và đẹp đẽ. Thành thực mà nói theo chiều hướng nhận định trên thì chồng của cô muốn mọi thứ gọn gàng nhưng cô lại muốn mọi thứ đẹp đẽ. Thật khó cho các bà vợ để giảm tối thiểu chất lượng. Điều này lý giải tại sao người vợ tự hào với công việc ở nhà ngang bằng với chồng mình tự hào với công việc của chồng. Do vậy cô ta muốn thực hiện tốt công việc, cô ta muốn đem hết khả năng tuyệt vời của mình. Các ông chồng phải nhận ra nhu cầu này của vợ và giúp họ đạt được sự thỏa hiệp tốt nhất có thể.

  1. Các ông chồng và những bà vợ nên tiếp tục cảnh giác với bệnh quá tận tâm, thỉnh thoảng chúng ta cũng cần phí thời gian một chút. Đây là một số điều chúng ta đã quên mất, chúng ta cố gắng thay thế mọi hành động theo từng phút mà chúng ta có sẵn. Chúng ta có thể ngay cả đã đi tới chừng lấp đầy thời gian danh cho con cái bằng những chương trình này chương trình kia. Chúng cần thời gian chẳng để làm gì. Trong giai đoạn này chúng ta không chỉ nghỉ ngơi và hồi phục lại sức mạnh về thể chất và tinh thần mới nhưng lại là thời gian chúng ta suy nghĩ và chỉ trích. Phần vĩ đại của sự tiến bộ của chúng ta đã được định hình là sự suy xét và chỉ trích. Sự suy xét và chỉ trích nó đã đặt cho óc sáng tạo là sự vận động trừu tượng và logic của trí óc. Nó cũng là thời điểm để cho những người trẻ trưởng thành  như những nghệ sỹ, những kiến trúc sư về cuộc sống của họ. Thực tế để tự học hỏi bản thân và học từ những người khác (trường học có giới hạn của nó), đàn ông  làm việc vặt vãnh trong gara, còn phụ nữ cần thời gian để nhổ lông mày, uốn tóc và lại làm những thứ của con cái. Những thứ này thường làm cho những cảm giác yên tâm cho cơ thể và tâm trí, chúng ta phải học để làm những gì những bé trai làm trên toàn thế giới đó là dáng đi nhẹ nhàng và đá những viên sỏi. Những gì chúng ta nhận thấy ngày nay là không thể tin được. Xã hội chúng ta ngày nay nghĩ rằng thư giãn và nghỉ ngơi gắn liền với một chuyến nghỉ hè và đi du lịch cách xa hàng nghìn dặm. Liệu chúng có thực sự thành công ở điểm này không? Điều này đáng ngờ lắm bởi chúng ta thường thấy người ta nói: “Đã có quá nhiều những thứ phải làm nó cuồng nhiệt làm sao, và mọi thứ mới mẻ và khác biệt làm sao. Ngày đầu tiên tôi nghỉ ngơi chính là ngay đầu tiên tôi phải trở lại văn phòng”. Lời nói trên nghe có vẻ buồn cười nhưng nó lại rất đúng. Bất kì khi nào một người vợ tỉnh ngộ biết giãi bày tâm sự với người khác. Họ sẽ đề xuất bất biến cùng cách giải quyết cùng với tình trạng tự ti của cô ta là: “Kiếm một công việc; -có một sự nghiệp; bạn có cái gì là tự mình không?” Có nhiều lần khi các bà vợ đi làm vì căng thẳng vì tình hình tài chính nhưng để thuyết phục được khái niệm chung rằng mọi thứ phụ nữ không làm việc thì được gọi là chung thủy và dũng cảm là lời nói láo và hậu quả thật tai ác.

C3. Sự hưu quạnh; cô độc; buồn tẻ và sự thiếu vắng tình yêu lãng mạn trong hôn nhân.

Nỗi tuyệt vọng kết hợp với sự hưu quạnh, cô độc, buồn chán nó liên quan mật thiết với sự vắng mặt của tình yêu lãng mạn trong hôn nhân. Trong khi tư vấn nhiều quý bà đã phát biểu rất ấn tượng:

  1. “Tôi không thích bản thân mình”
  2. “Tôi không có một mối quan hệ có ý nghĩa nào trong gia đình”
  3. “Tôi không gần gũi được với người mà tôi yêu”

Với 3 dạng mục này (phạm trù) dường như bao hàm toàn thế giới. Những người vợ trẻ hấp dẫn và những bà mẹ này tự than mình đang cách ly khỏi những người khác trên trần gian! Và điều này dương như là nguồn gốc to lớn nhất về sự bất mãn của phái nữ.

Những cảm giác về sự tự đánh giá và tự chấp nhận. Nó cung cấp nền tảng cho nhân cách lành mạnh, nó chỉ có thể có được từ nguyên thủy (nó không thể mua hay sản xuất được). Lòng tự trọng chỉ có được từ những gì chúng ta lĩnh hội được do sự đánh giá của chính ta trong con mắt của người khác, nó là điều duy nhất khi người khác tôn trọng chúng ta và rằng chúng ta tự tôn trọng bản thân. Chỉ khi người khác nhận thấy ta thoải mái, đáng ao ước, có giá trị rằng chúng ta chịu chấp nhận bản thân trong chính cái tôi của mình. Chúng ta phụ thuộc vào người khác hàng ngày về sự nuôi dưỡng xúc cảm của chúng ta. Người nào bị tước đi sự giao thiệp này năm này qua năm khác khì chắc chắn sẽ trải qua những cảm giác về tính xấu, và đứa con đẻ của nó chính là chán nản và thất vọng sâu xa.

Câu hỏi đặt ra là tai sao phụ nữ lại tự cho phép mình cô lập với tình bạn hữu và đoàn thể đầy ý nghĩa bên ngoài gia đình của họ. Tại sao cách cư xử tự nhiên của họ dường như là đưa họ đến tình trạng cô đơn hơn và thiếu vắng cảm xúc.Các chuyên gia tin rằng có ít nhất 7 điều giải thích cho sự cô lập của phụ nữ ngày nay, bên cạnh 7 điều lý giải này cũng còn có rất nhiều điều lý giải bổ ích khác nữa.

  1. Trẻ nhỏ bị tách biệt khỏi bà mẹ nó như sự bực mình khi phải gói cái võng, tã lót và tất cả các thứ cần thiết phòng ngừa chỉ để đi thăm một người bạn. Những bà mẹ tự hỏi liệu nó có đáng để làm thế không. Và ngay cả sau đó những đứa trẻ không tự chơi và chúng muốn mẹ chúng cùng tham gia vào dịp này và nếu những đứa trẻ không có một kỷ luật tốt thì mẹ của chúng cảm thấy ngượng ngùng khi phải đưa chúng đến nơi nào đó hay thăm bạn cũ. Do đó việc thăm viếng trở nên hiếm hoi chỉ đơn giản là bà mẹ không chịu đựng được đứa con hỗn xược của mình. Đây chính là lý do tại sao các bà mẹ có con trong giai đoạn trước tuổi đi học thường từ chối và ở nhà và cứ thế tháng này qua tháng khác với vài người. Có một lần mà những bà mẹ này có cơ hội rời khỏi ngôi nhà của mình đó là cơ quan chồng mình tổ chức bữa tiệc, nhưng cô ta được chồng tự đặt mình ngồi cạnh giám đốc điều hành. Cô ta trở nên rất căng thẳng khi lại nói về cuộc sống thực của người lớn. Cô ta sợ rằng mình có thể vô tình quay trở lại nói chuyện về con cái trong khi đêm tiệc đang diễn ra. Tuy nhiên để làm cô ấy ngạc nhiên, cô ấy chuyện trò không hề sai sót gì trong suốt bữa tiệc, cô ta nói về những sự kiện về thế giới và tình hình chính trị hiện nay. Mọi việc như đang tiến triển tốt đẹp khi bất thình lình cô ta mất hết cam đảm khi nhận ra rằng trong suốt quá trình nói chuyện của mình cô ấy đã kéo cằm anh ta về phía mình để anh ấy lắng nghe. Đây có thể là những gì được gọi là công việc mạo hiểm của bà nội chợ. Một vấn đề thường hơn nữa với phụ nữ đang trong thời kỳ có con nhỏ ở chỗ họ thường dùng những từ ngữ sai và sau đó lại ngượng với điều mình nói ra.
  2. Dù là những phụ nữ “tiên tiến” cũng sẽ đỏ mặt được nhận xét chung rằng phụ nữ hoàn toàn có thể hằn học với nhau. Chúng ta có thể bắt gặp điều này ở nơi làm việc, hay bất kỳ nơi đâu họ được đặt vào với nhau. Không sớm thì muộn sẽ xảy ra va chạm hay chuyện khác. Có một loại oán hận rất tự nhiên với họ. Như một ông chủ cáu tiết đã có lần nói rằng: “Địch thủ của tôi có tài đặc biệt có thể gây ra nhiều rắc rối trong một buổi trưa hơn là tôi phải gỡ rối suốt cả tuần.” Họ có thể tạo ra sự phiền muộn về hầu hết mọi thứ.Vào một ngày cả văn phòng đang trong trạng thái nóng bỏng bởi chất khử mùi cá nhân và có thể nó bị xịt ra hay chảy ra. Rõ ràng không có một chi tiết thật sự quan trọng nào làm lý do duy nhất để đánh nhau; có một điều gì đó mang tính cá nhân đối với sự cãi vã và om sòm của họ. Nếu là chất khử mùi, có thể là chất gì khác hay thứ khác. Vấn đề rất quan trọng và thực sự với họ và trong bình diện sự điều tiết (hay trò tiêu khiển) là tương đối với ông chủ của họ. Giống như sự đua tranh và sự ngờ vực chính là đại diện trong số các bà nội trợ. Có nhiều phụ nữ đơn giản là họ không chịu đựng được với người phụ nữ khác! Điều này không biết rõ, ví dụ có lần tôi đi ngang qua một tấm quảng cáo, nơi giáo xứ thông báo: còn khuyết một Mục sư: Không chỉ hội đủ những năng lực và phẩm chất của cá nhân được quy định cho một Mục sư mà còn hội đủ những phẩm chất cá nhân của vợ mình…trong số những tiêu chuẩn có một điểm đọc là…vợ của mục sư phải có khả năng sống hòa hợp với những phụ nữ khác…đối với người này hay người khác điều này có thể xem như trò cười nhưng nếu suy nghĩ cẩn thận điều này chúng ta sẽ có một cha xứ với số điểm cao nhất. Xứ này dĩ nhiên đã hiểu rằng họ cần một Mục sư nội trú và rằng nhân cách một Mục sư rất quan trọng với đời sống tâm linh của họ. Họ cũng hiểu rằng là một mục sư thì vợ (và con cái) của ông phải là một phần của đội và điều đó họ có thể có chức năng cung cấp và cải thiện những nỗ lực của ông. Công việc của một mục sư mở rộng xa hơn ngoài việc điều hành cho lễ ở vài nhà thờ và theo thể lệ hàng ngày đi như con thoi qua các trường học, bệnh viện, nhà tình thương và các cuộc họp hội đồng giáo xứ. Ông còn phải bổ sung thêm công việc của mục vụ với chức năng như lễ rửa tội, lễ cưới, lễ mai táng. Trên cả những điều đó “thông hiểu về công việc” là vô bờ, thường là không nhìn thấy như dịch vụ giúp đỡ, khuyên bảo, tư vấn trong hoàn cảnh nhu cầu cần giúp đỡ. Tất cả những tình cảnh túng thiếu này là vô song; sự quan tâm riêng biệt là cần thiết; thường thì phức tạp và theo đuổi liên tục và cần thiết và lúc nào cũng vậy họ cần rất nhiều thời gian. Người vợ tốt là người giúp đỡ mạnh mẽ cho giáo đoàn nếu cô ta giúp để vượt qua tình huống khó khăn. Đặc biệt là ở những nơi là người ta thích nói chuyện với phụ nữ hơn là nói chuyện với mục sư. Không phải nói chuyện về vấn đề rắc rối mà còn về picnic; liên quan đến họp mặt; tiệc của con cái;  đoàn hay các dự án của giáo xứ, Hội họp các bà, gặp mặt các bậc cao niên. Những hoạt động này phụ  nữ liên quan  thì hăng hái hơn. Bởi vậy thực chất vợ của mục sư phải là người có  khả năng sống hòa đồng (với nhiều phụ  nữ khác). Cũng ít những cá nhân gây gổ hơn do cảnh báo nghiêm khắc của công ty do người nữ đứng đầu. Những phụ nữ như vậy sẽ không bao giờ thiết đãi những cô gái; trước khi kết thúc tách trà cô ta đã lau sạch sẽ phía trong ngôi nhà và ngoài vườn và tất cả mọi thứ. Họ sẽ thấy  một cái bánh thêm phần đặc biệt và ngon tuyệt hảo dù nó được làm hoặc mua, thích làm ra nó hơn và những người có ngôi nhà đẹp hơn nhà của cô ta sẽ không bao giờ được mời đến nơi ở xoàng xĩnh của mình. Và những người mà chồng của họ có vị trí cao hơn, được trả lương cao hơn thì thường phẫn nộ sâu sắc bởi những người phải vật lộn để trả tiền thuê nhà mỗi tháng. Tóm lại phụ nữ thường chống lại nhiều người. Những người này cần được tôn trọng và chấp nhận lẫn nhau, kết quả là sự cô đơn và buồn tẻ.
  1. Cảm giác tự ti trong số họ dường như phải cách lý nhau. Điều ngược lại lại chứng thực rằng càng cách biệt thì càng tăng sự thấp kém. Hai điều kiện này ảnh hưởng lẫn nhau trong một vòng luẩn quẩn, sự giảm dần bao giờ cũng dẫn đến sự cô đơn và tuyệt vọng. Người phụ nữ không có những người bạn thực sự thì cảm thấy thua kém khi tạo lập một mối quan hệ xã hội mới và việc thiếu khả năng kết bạn sẽ làm cho cô ta cảm thấy mình thấp kém hơn. Người nội trợ trong tình trạng gay go này thường là ứng cử viên xuất sắc của chứng nghiện rượu bí mật, hay lạm dụng chất gây nghiện hay cả sự tự sát – cô ta mất hết hy vọng về việc giao tiếp đầy đủ ý nghĩa với người khác. Vào lúc này cách cư xử của cô ta thường bị hiểu sai bởi những người ngang hàng với cô ta như không muôn hòa mình với người khác; lạnh nhạt, xa lánh hay tự phụ.
  2. Phụ nữ thường ít thành công trong việc tìm thấy điều thú vị và các hoạt động bên ngoài tương đương như những người đàn ông. Đàn ông thường yêu đặc thù những sự kiện thể thao và bị lôi cuốn một cách cuồng nhiệt vào đội ưa thích của họ. Còn phụ nữ thì không. Đàn ông thích đi săn, câu cá, thích đi lặn lội vào những nơi hoang dã. Phụ nữ ở nhà và đợi họ trở về. Đàn ông thích bowling, chơi golf, bóng chày v.v. Phụ nữ chỉ xem và ngáp ngoài đường biên. Đàn ông thích xây dựng và lắp ráp các thứ vào với nhau và làm việc trong gara còn phụ nữ thì vẫn ở trong nhà và rửa bát đĩa. Đàn ông tìm thấy sự tiêu khiển nơi thuyền buồm và đua xe và mọi thứ cơ học. Phụ nữ thì chán ngấy với những thứ đó, chẳng có nghĩa lý gì. Giờ thì hiển nhiên có sự tổng quát hóa mà có những ngoại lệ vô số. Nhưng thực tế vẫn còn lại là đàn ông thường thiếu thời gian để đuổi bắt những thú vui đa dạng của họ, trong khi đó vợ của họ có thể khó khăn để tìm thấy sự hăng say cho bất kì thứ gì. Tôi nghi ngờ rằng ảnh hưởng về văn hóa đã khắc khi vào thời thơ ấu tính tiêu cực của các bé gái làm siết lại lĩnh vực vui thú của họ. Với bất kì lý do gì thì thế giới phụ nữ luôn chật hẹp hơn thế giới của đàn ông. Bằng chứng điều này hãy nghe đoạn hội thoại của phụ nữ như cuộc đối đầu với đàn ông. Tại cuộc hội tụ xã hội kế tiếp của bạn. Sự thảo luận của phái nữ có thể là trung tâm về con cái, mỹ phẩm hay cách cư xử của người khác. Đàn ông sẽ nói về những chủ đề đa dạng hơn nhiều. Nó có thể làm kinh ngạc, buồn chán đó có thể xếp vào loại những nguyên nhân cao của sự tự hạ thấp mình trong đám phụ nữ.
  3. Sự mệt mỏi và áp lực về thời gian đã được thảo luận ở mục C1 cũng đã thỏa mãn về việc các bà mẹ xa cách con mình. Điều đơn giản là họ không đủ thời gian và năng lượng để mở cánh cửa ra thế giới bên ngoài.
  4. Những giới hạn tài chính là nhân tố hạn chế cho người nội trợ – điều này sẽ được thảo luận chi tiết.
  5. Sự sắp xếp nhầm lẫn về mặt thời gian sẽ trở nên lãng man. Vì mục đích minh họa tôi sẽ sử dụng từ ngữ được chọn loc. Bạn sẽ thấy lý do và lời giải thích ở cuối điểm này.

 

Tình huống: Khi người đàn ông về nhà tìm nơi nghỉ ngơi, nơi  để thư giãn sau một thời gian lao động căng thẳng, nơi để tìm thấy tình yêu thương. Nói chung, theo cách này, đàn ông không bao giờ bày tỏ những mong muốn của mình bằng lời, ngay cả với bản thân chính họ. Đối với họ thì điều này là đương nhiên và họ không cần suy nghĩ để giải thích cho chính họ. Tuy nhiên, họ cũng rất nhạy cảm. Để hiểu rằng cái “tất cả tốt đẹp” của họ như bị quấy rầy. Và tự phải thực hiện điều đó. Đôi khi bằng cách đi ra khỏi phòng lấy cái gì đó để làm, đôi khi lại càu nhàu.Nói rõ thêm về điểm này. Chúng ta hãy thử một thử nghiệm về tính huống này. Một ông đã sắp xếp rất kỹ lưỡng về việc xem tivi, ông hiếm khi xem lắm. Ông xem chương trình yêu thích của mình, mà chương trình này chỉ khoảng 30 phút một lần một tuần. Vào đúng thời điểm này thì bà vợ lại quyết định hút bụi, bà còn bật máy khử mùi ở phòng kế bên phòng ông đang xem tivi. Bà nghĩ mọi việc cần phải làm là đúng, bà còn chộp lấy một câu “việc dọn dẹp ở nhà không bao giờ kết thúc”. Điều này đã làm cho đàn ông nghĩ lẩn thẩn, ngay cả chẳng nghĩ nơi nào, anh ta nghĩ “cô ta có 9,5 giờ để làm những công việc ồn ào đó khi mình vắng nhà; nhưng không, cô ta lại làm việc này khi mình ở nhà để nghỉ ngơi”. “đây là cách cô ta muốn nói với mình rằng cô ta phải làm việc, làm việc và làm việc…” Có nghĩa ông ta mong đợi một “cô vợ đáng yêu” khi về nhà, anh ta mong đợi một ‘cô hầu gái’ quanh mình. Đây là quan điểm sai lầm của đàn ông, thay vì đi ra với vợ, làm cho vợ xúc động và dẫn vợ ra ghế ngồi và nói rằng “đừng bận tâm tới những việc đó em yêu, ngồi nghỉ ngơi với anh. Còn những thứ đó cứ để đến ngày mai làm cũng được mà”. Thay vì nói những lời ngọt ngào như vậy anh ta lại ngu dốt cứ câm như hến (không giao thiệp) và hình thành những chiến lược sai lầm.

Còn những điều khác nữa là: vợ cũng có thể không hiểu đầy đủ về sự thiếu khoan dung của người chồng về những tiếng ồn ào như máy hút bụi, máy khử mùi trong bếp hay những vật dụng khác trong gia đình. Nói cách khác cô ta biết chồng mình làm việc trong nhà máy hay nơi nào khác với những máy móc ồn ào hơn nhiều. Do đó, cô ta ngạc nhiên, cái làm anh ta bực mình cơ chứ? Tôi chắc? Có thể cô ta nghĩ “lại mang cái bộ mặt cau có, cần phải có thời gian để cho anh ta lại trở nên có tình người”. Câu trả lời thật đơn giản: những âm thanh anh ta nghe trong nhà máy hay nơi làm việc của anh ta không hề gì và những tiếng đều đều trở thành đồng nghĩa trong tâm trí anh ta, với một cảm giác khỏe khoắn, thu nhập, những lợi ích y tế, kế hoạch nghỉ hưu, tiền thưởng kỳ nghỉ, chia sẻ lợi tức, nghề nghiệp, thăng tiến, sự phát triển, cải thiện cá nhân mình và có cả gia đình anh ta, khả năng giáo dục con cái, năng lực phía trước, đảm bảo công việc và nhiều thứ khác. Tóm lại, đây là âm thanh của âm nhạc, nó là âm thanh của “mọi thứ đều tốt đẹp”. Âm thanh của máy hút bụi và máy khử mùi đã trái ngược hoàn toàn với những âm thanh kia.. đây.. cũng là minh chứng thích đáng một bà vợ có thể hiểu thấu được quan điểm của chồng tốt hơn và hiểu tại sao những tiếng ồn ào trong nhà máy lại bình thường với anh ta. Cô ta có thể ngay thống trị một thực tế rằng anh ta hãnh diện về công việc, những thiết kế của anh ta, những mạch diện của anh ta, và những âm thanh mà nó làm cho chiếc phản lực của anh bay. Cũng như vậy, cô ta cũng có cảm giác kiêu hãnh về nhà cửa của mình. Nhà cửa là nơi cô ta có cảm giác hoàn thành công việc. Những âm thanh của máy khử mùi là âm thanh của những bữa ăn của cô trở nên có hương vị hơn, dành cho chồng và con của cô. Âm thanh của máy hút bụi là âm thanh làm cho ngôi nhà của cô ta “gọn gàng”. Đó là âm thanh làm cho chiếc phản lực của cô bay. Đàn ông hiểu ý rất nhanh. Họ không đần độn đâu. Anh ta nói lẩm bẩm vài điều về cái xe oto và lại tiếp tục việc kinh doanh của mình. Do vậy nó không hoạt động. Cách để làm cho quan điểm này qua đi là người vợ phải cầm tay anh ấy và quàng qua vai mình và nói với anh ấy rằng mình muốn trở thành người vợ tốt của anh ấy, thành người mẹ hiền, là người nội trợ giỏi và ngôi nhà của cô là nơi mọi thứ đều hoàn mỹ. Nếu  lời nói mà chỉ nói về chủ đề này thôi, nó sẽ nhanh chóng nghe từ tai này xuyên qua tai kia , rất nhanh. Anh ta đã nghe những kiểu gợi ý này đầy tại hàng giờ mỗi ngày rồi. Để không bị ngớ ngẩn, anh ta phát triển mưu kế theo bản năng: “nghe tai này sang tai kia, nhanh”. Thực tế nó là điều chủ yếu mà anh ta bị ảnh hưởng về nó, điều gì đã làm cho vợ con tách rời là: “nhân tố xúc giác”. Những người khác thực sự không làm được điều này. Những người khác chỉ có thể dùng “lời nói” nhưng vợ và con cái có thể dùng sự kết hợp có sức mạnh hơn về “lời nói và xúc giác”. Đây là điểm khác nhau. Đây cũng là yếu tố hiệu quả. Con cái chỉ biết cách thực hiện nó và người lớn đôi khi phải lấy lại những cái kỹ năng “đánh mất” này.

Giờ đây có một quan điểm khác: Ngày lại ngày, khi ra khỏi nhà,  anh ta sẽ tự làm cho mình giao thiệp với nhiều phụ nữ khác. Họ là những phụ nữ ở khắp mọi nơi, trong nơi làm việc của anh ta, trong quán cà phê, và những tụ điểm chính khác nữa. Những phụ nữ này có thể hấp dẫn, duyên dáng, và có tất cả những thuộc tính mong ước khác. Trong tâm trí của anh ta, tuy nhiên, anh ta ý thức được, đó là những đồng nghiệp, họ có thể là “những người bạn có thể sẽ được giới thiệu với cha mẹ anh ta, tới vợ hay con cái của anh ta mà không bị vương vấn chút gì về tội lỗi”. Đây là những điều càng tránh xa càng tốt,không hơn nữa. Khi đây là lòng trung thành của người chồng, thì những nhu cầu lãng mạn của anh ta chỉ có thể đặt vào một nơi mà thôi, chính là vợ của mình. Đây không đủ lý do để cho người vợ “tắt cái công việc nhà của” đi và bật cái “người vợ yêu dấu lên” hay sao? Sự thật của vấn đề là tất cả đàn ông thích “người vợ yêu dấu” hơn là “một hầu gái”. Thực sự, nếu sự lãng mạn thực sự quan trọng với họ, cô ta cần phải tự kiểm tra bản thân khi anh ấy quanh mình, cô ta nên là “vợ” hay là “hầu gái”? Giờ đây các bà vợ có thể nghĩ anh ta chắc  lãng mạn hơn, trong thâm tâm anh ta chẳng có câu hỏi nào về điều đó cả. Những gì sai lầm đối với bề ngoài là “ biểu hiện” chẳng có lớp bồi dưỡng giáo dục nào về chủ đề này cả. Các con trai đã chắc chắn chẳng hứng khởi với cuộc nói chuyên của mẹ chúng về đề tài này. Nhiều nền văn hóa đã phớt lờ “khía cạnh” một cách đầy đủ: thực tế họ có thể ra vẻ kể cả biểu hiện khía cạnh trong  bối cảnh văn hóa. Vài quyển sách bàn về chủ đề: “làm thế nào để lãng mạn – cho đàn ông” tất cả các trang đều để trắng.

Khi tôi bắt đầu chương 7, tôi đã nói về sự minh họa. Tôi sẽ sử dụng những từ ngữ được lựa chọn chính xác. Tôi dùng từ “đầy tớ gái”,  “bộ mặt cau có”. Rất dễ dàng cho chúng ta thấu tóm được những điều này và những từ thông dụng chúng ta cũng có thể bị lôi cuốn. Để áp dụng, nếu chúng ta không gạt bỏ ý nghĩ đúng đắn ra ngoài thì chúng ngự trị trong đầu chúng ta. Nó bắt đầu tự phát triển trong trí óc của chúng và chúng tăng cường sự bày tỏ giống như “người hầu gái”, “bộ mặt cau có”… nó xảy ra không cần những nỗ lực của chúng ta. Không thể nhận thấy những quan niệm của chúng ta. Chúng ta bắt đầu nhận thấy càng ngày càng ít “trái tim ngọt ngào” của “chồng” và càng ngày càng thấy “bộ mặt cau có” hơn, rốt cuộc chúng ta bắt đầu nghĩ ít đằm thắm hơn và kết quả tất yếu là cư xử ít đằm thắm hơn, cuộc đấu “bóng bàn” tồi tệ đã đẩy sự đằm thắm càng ngày càng ra xa hơn. Điều này có thể trở thành 1 quy luật xấu về “thì thầm với tâm trí”. Vợ chồng có thể giúp nhau nhưng vợ chồng không thể phá vỡ được nó. Vợ chồng có thể cầu nguyện, bạn có thể tự phá vỡ được nó qua sức mạnh của Chúa. Phép hóa giải là nguồn ơn huệ quyền lực nhất để phá vỡ được xiềng xích. Do vậy, các quý bà, với sự chủ ý, chỉ có sự tiến cử duy nhất là “nếu bạn muốn lãng mạn, bạn phải lãng mạn với bản thân mình”.

C.4. NHỮNG XÚC CẢM KHÁC NHAU GIỮA ĐÀN ÔNG VÀ ĐÀN BÀ.

Trong khi đàn ông và  đàn bà đều có chung mong muốn về giá  trị bản thân và thuộc quyền sở hữu của mình, việc thỏa mãn những nhu cầu này đối với họ là hoàn toàn khác nhau. Đàn ông bắt nguồn từ ý thức về giá trị căn bản của mình qua sự nổi tiếng mà anh ta có được từ công việc và nghề nghiệp. Anh ta tìm thấy cảm giác hài lòng từ những thành công trong công việc kinh doanh, trở nên độc lập về tài chính, anh ta đã phát triển kĩ năng và nghề nghiệp ở mức đáng khâm phục, quản lý những người khác, trở thành “sếp” được quý mến và đánh giá cao của các bệnh nhân, khách hàng hay đám thương gia. Người đàn ông này thành công trên những lãnh vực này hoàn toàn không phụ thuộc vào vợ anh ta. Như thể là tấm lá chắn căn bản của anh ta chống lại cảm giác hèn kém.

Chắc chắn cô  ta đóng một vai trò quan trọng như người bầu bạn và người tình của anh ta, nhưng cô ta không phải là yếu tố cần thiết cho lòng tự trọng ngày này qua ngày khác của anh ta. Tóm lại người nội trợ bắt đầu giải quyết vấn đề hôn nhân của mình từ viễn cảnh hoàn toàn khác. Cô ta không có phương tiện để tiếp cận những nguồn “khác” về lòng tự trọng thông thường sẵn có ở người chồng của mình. Đây là lí do tại sao cô ta trở nên phải dựa vào chồng mình hơn về việc thực hiện những ước muốn này. Để đơn giản quá mức tình hình, đàn ông tìm thấy lòng tự trọng từ việc được tôn trọng – phụ nữ cảm thấy mình có giá trị khi họ yêu nhau. Việc trình bày này là tính cách khác biệt cá nhân quan trọng nhất giữa các giới. Đàn ông có thể hài lòng với  kiểu cộng tác trong hôn nhân – thức ăn, đặc ân giới dục và không có sự rầy la nào có thể làm hài lòng anh ta. Yếu tố lãng mạn thì tuyệt, nhưng không phải là yếu tố chính, tuy vậy bộ mặt quan hệ này đẩy vợ anh ta vào tâm trạng hoàn toàn thất vọng. Cô ta cần điều gì đó có ý nghĩa hơn, nhiều phụ nữ thường ao ước mình trở thành  trái tim ngọt ngào đặc biệt với người đàn ông của mình. Họ muốn được tôn trọng, và được yêu thương, Đây là lý do tại sao người nội trợ thường nghĩ về chồng mình và thiết tha mong đợi chồng mình về. Nó cũng giải thích tại sao kỉ niệm lễ cưới của họ lại quan trọng với cô ta đến thế và tại sao anh ta lại bị đánh bại hoàn toàn khi quên mất ngày đó. Nó cũng lý giải tại sao cô ta liên tục nắm lấy anh ta lôi anh ta ra khỏi màn hình tivi và đồng bào. Nó lý giải tại sao sự vắng mặt của lãng mạn được đánh giá là tồi tệ hơn với phụ nữ và được coi nhẹ hơn đối với đàn ông.

Hãy đối mặt với thực tế cho dù cuốn sách này do đàn ông viết, nhưng thực ra chỉ có khoảng 20% đàn ông thích đọc nó mà thôi. Người phụ nữ thường cố gắng xây dựng (vun đắp) lại mối quan hệ (và làm lại). Cảnh khốn khó của phụ nữ là chồng mình “chắc là không làm” là rất thực. Vài mách nước vì sự cần thiết khi nào cô ta phải chuyển cảm xúc của cô  tới chồng sau khi suy nghĩ chín chắn về rào cản ngôn từ trong giao tiếp đó không phải là những gì tôi hàm ý. Cách này không tạo ra sự càu nhàu và cằn nhằn sẽ dừng cuộc giao tiếp với một hiệu lực kinh ngạc. Sự giao tiếp thường phải là vấn đề của thời gian, hoàn cảnh thái độ, việc sử dụng thích hợp 3 yếu tố này không chỉ giúp bạn tránh được sự cằn nhằn nhưng trước hết anh ta sẽ nghe bạn và sau đó phải suy nghĩ kĩ những gì bạn đang nói. Đây là mục đích thực của giao tiếp, có lợi gì khi bạn nói những lời tốt đẹp mà anh ta không sẵn lòng nghe bạn? Có ích gì khi bạn có lời khuyên hay nhưng anh ta không sẵn sàng suy nghĩ thấu đáo về chúng? Đôi khi bạn phải nhớ rằng bạn đang phải cố gắng một mình đó – còn chồng thì đang ở trong thành trì của mình, anh ta muốn bình an và nghỉ ngơi và anh ta đã kéo cầu lên không cho ai quấy rầy mình nữa. Những cố gắng của bạn giống như lời đe dọa đến sự bình an trong tâm trí của anh ta, do vậy anh ta bịt tai và anh ta chuyển bộ óc của mình sang  tần số khác. Tất cả đàn ông không sớm thì muộn cũng sẽ phát huy  khả năng đặc biệt chuyển sóng khi vợ bắt đầu càu nhàu. Do vậy, sự lĩnh hội và sẵn lòng của anh ta sẽ tương xứng với thành công của bạn. Nếu bạn thành công, bạn sẽ có thêm thuận lợi là anh ta sẽ tìm kiếm thông giao của bạn hơn nữa. Do đó hãy tiến tới thực hiện điều này.

  1. THỜI GIAN.

 

Hãy chọn giây phút nào đó khi chồng mình thấy đặc điểm dễ sai khiến hơn và vui vẻ hơn. Điều này bạn phải nhận ra nó có sự khác nhau và độc nhất với mỗi ông chồng, 1 trong những cách để nhận ra “khi nào” là do sự quan sát 2 phản ứng sau:

  1. Nếu trong 1 thời gian nhất định và thời điểm nhất định và gây ra càu nhàu – sau đó. Đây sẽ  được coi là không có thiện chí, lấy cái phản ứng này như là 1 manh mối có giá trị.
  2. Ngược lại vào thời gian và địa điểm khác tạo ra được đáp trả sự thuận lợi. Bạn hãy sắp xếp và giải quyết vấn đề. Nếu bạn tấn công đúng thời điểm những khúc mắc với anh ta thì đây là lý do chính đáng để vui vẻ, rất vui vẻ là đằng khác. Chúng ta cần những giây phút vui vẻ này để củng cố và khuyến khích chúng ta đừng quên người chồng của mình nhé, hãy để sự vui mừng bóp nghẹt anh ta! – anh ta cũng phải cảm thấy vui vẻ để còn sẽ tốt với bạn hơn nữa. Tạo cho cả 2 có khả năng chịu được để mà tiếp tục và cải thiện mối quan hệ giữa vợ và chồng. Khả năng dẫn tới thành công này chính là sự thông minh của Chúa đã đặt sẵn trong mỗi người phụ nữ.

Trang bị kiến thức để đạt tới thành công, nó nằm trong tầm với của các bà vợ. Bạn có thể đem hết sức mình ra bằng cả trái tim và tâm hồn để đưa anh ấy về với mình. Dần dần anh ấy sẽ chuyển tần sóng về với mình.

Ý nghĩ tận trong thâm tâm của anh ấy chính là khép kín lại trong tư tưởng và  đóng cửa pháo đài lại; như đã từng như thế, anh ấy sẽ hạ chiếc cầu đó xuống thấp hơn, có thể chỉ 1 tí, hãy cho anh ấy thời gian, đàn ông thường cứng nhắc trong suy nghĩ. Họ không ương ngạnh nhưng chỉ không mềm dẻo thôi. Đây là yếu tố làm cho khả năng họ giữ nguyên 1 công việc trong những khó khăn của họ và ngay cả trong thế giới nghề nghiệp đầy thử thách. Nếu đàn ông không có khả năng cứng nhắc, khi gặp khó khăn người chồng sẽ khóc khi về đến nhà và sẽ từ chối đối mặt với việc đó hàng ngày. Thực tế rằng anh ta bắt đầu nghe mình đã là 1 thành công vô cùng to lớn, giờ đây bạn chỉ việc xây đắp nó mà thôi.

  1. Hãy nói nghẹ  nhàng với anh ấy rằng bạn đang muốn tìm hiểu  để hiểu được anh ấy hơn và đang cố gắng nhận ra khi nào anh ấy ít bực mình nhất để bạn có thể nói về những chủ đề khó  khăn. Anh ấy sẽ thấy mình được tang lên trong nửa đầu của câu chuyện và anh ấy sẽ nhanh chóng nói với bạn là anh ấy luôn bị bực mình khi bạn muốn gạ gẫm anh ấy nói về chủ đề khó khăn (bức xúc). Nếu bạn nở nụ cười tươi tắn, anh ấy sẽ mở đường cho bạn ngay.
  2. Sau khi bạn đã đạt một số thành công, khuyến khích anh ấy; nói với anh ấy “em thấy rất vui khi chúng ta nói về chủ đề khó khăn ấy… Em thấy rất hạnh phúc khi thấy anh thể hiẹn rất hào hứng.. Em thành thật cảm ơn anh khi anh làm cho em có cảm giác thoải mái hơn”. Ngay cả chúng ta chưa giải quyết được mọi thứ nhưng sự khởi đầu này rất được khuyến khích.
  3. Bạn có thể hỏi anh ấy “Nếu được, chúng ta sẽ chọn đúng thời điểm và địa điểm như lần trước để chúng ta có thể nói về những chủ đề khó khăn này được không anh?”. Một câu hỏi chung chung sẽ được anh đáp lại cũng trung thực và tôn trọng như vậy.

Cùng câu hỏi trung thực như này sẽ làm anh ấy hạ thấp  “chiếc cầu” xuống thấp hơn một chút nữa. Cùng lúc đó, bạn cũng được coi như đang dần dần tiến vào “pháo đài của anh ấy”. Bạn sẽ  dần dần gỡ bỏ “danh sách kẻ xâm nhập”, và sẽ được đặt vào “danh mục những người được mời”.

Rốt cuộc, hình ảnh như vậy sẽ trở thành “bầu bạn” có  ý nghĩa bình an và tốt đẹp của anh ấy.

Nhiều phụ nữ  nghĩ rằng chiếc nhẫn cưới đã tự động đưa họ trở thành hình ảnh đó. Thực sự chiếc nhẫn cưới chỉ đem lại cho họ đặc quyền để “cố gắng” và “tạo dựng” hình ảnh đó thôi. Vấn đề này sẽ trở nên thách thức hơn đối với những vợ chồng chỉ có một con duy nhất. Những người đàn ông này sống như những kẻ “lang thang cô đơn, họ chẳng có ai để cho nó lọt vào cuộc đời của họ cả. Vì vậy, họ không biết điều gì để cho phép con người thâm nhập vào nơi sâu thẳm của họ. Những người này cũng đã lớn lên trong những ngôi trường nội trú và khách sạn, họ xây dựng những hào rào ngăn cách chắc chắn hơn. Như một số phụ nữ có một số kĩ năng bẩm sinh để chiếm lấy trái tim người đàn ông, như một người vợ, bạn có giấy phép để trở nên được chấp nhận đi vào “pháo đài” của anh ấy, bạn đang đấu tranh mãnh liệt với thế giới bên ngoài, giải quyết tất cả những sai lầm, và phải ngăn chặn không cho đối phương can thiệp vào hư kẻ gây rắc rối. Giờ đây, bạn đã đạt đến giai đoạn có thể tiến vào pháo đài của anh ấy với niềm vinh dự.

Xin nhớ cho rằng bạn mới chỉ tiến vào trong pháo đài của anh ấy thôi đó. Trong pháo đài, bạn phải tìm ra “anh ấy”. Có nhiều mê cung trong lâu đài này, nó đã được hình thành qua nhiều năm tháng, qua những trải nghiệm giáo dục, trường học và những áp lực thời gian và những yếu tố ảnh hưởng khác. Bạn phải tìm ra “anh ấy” từ thời điểm này trở đi, bạn không còn phải đi một mình nữa, giờ bạn có thể yên tâm. Anh ấy “thế nào”, “khi nào” và “cách tốt nhất”. Để truyền đạt tới anh ấy, bạn sẽ phải có một kế hoạch chi tiết về sự thành công từ những nguồn thông tin đáng tin cậy. Còn việc gì khác nữa mà các bà vợ mong muốn? Điều gì là quan trọng lại phụ thuộc vào chính quan điểm của chúng ta.

  1. Việc thỏa luận của bạn không nên đặt “bản thân bạn mà  phải trên anh ấy”. Sau hết, bạn muốn nhận thấy khi nào bạn có thể tiếp cận anh ấy tốt nhất.
  2. Vượt trên cả mọi sự nghi ngờ, bạn sẽ mắc nhiều sai lầm để tìm ra tới điểm thích hợp Và sau đó, bạn nghĩ bạn đã tìm ra, bạn có thể thấy rằng nó thực sự không thuận lợi. Dấu hiệu nhầm lẫn đó không phải là điều ngớ ngẩn, chúng là những dấu hiệu có giá trị, nó nói với bạn rằng vào lúc nào và vào địa điểm nào sẽ được loại bỏ ra khỏi danh sách khả dĩ nhất . Bạn đang nhận ra nhiều hơn con đường phức tạp của chồng mình. Đó là con đường đồng dạng để quan sát do các nhà khoa học nghiên cứu – cái đầu lạnh lùng; quyết chí để tìm và tính kiên trì chính là chìa khóa dẫn tới thành công.

Nếu ta nhìn lại như đề xuất mà tôi đã đề cập  đầu tiên, sẽ thấy: “thời điểm” và sau đó hỏi anh ấy khi nào phù hợp. Thực hiện nó  theo trình tự ngược lại thường  không có  sự giúp sức vì đàn ông sẽ tạo ra cuộc gặp gỡ ở đâu đó theo lịch trình của anh ấy. Nó thường là đoạn tiết hay của nghệ thuật gặp mặt phù hợp với khung thời gian (chúng phải là vậy, nếu họ thành công trong thế giới kinh doanh cuồng nhiệt). Anh ấy sẽ cảm thấy đơn giản là dành cho bạn một lịch trình – anh ấy sẽ cho bạn một thời gian gấp gáp, đôi phút thật bất tiện vfới bạn để bạn cởi mở trái tim mình một cách thoải mái, và anh ấy sẽ ngồi suốt cuộc gặp gỡ với tâm trạng không kiên nhẫn. Hay cách khác, anh ta sẽ dành cho bạn một khoảng thời gian tại thời điểm mà anh ấy đã điều chỉnh thoát khỏi việc tham dự hoạt động tinh thần. Đúng thật, anh ấy sẽ tạo cho bạn một ấn tượng là chẳng có gì để thảo luận. Anh ấy chỉ muốn tất cả các điểm được ghi thành từng khoản và trình ra một cách chính xác và thông minh để anh ấy có thể lọc ra mỗi điểm với một câu là “có”, “không” “có lẽ” hay “tí nữa”. Thiếu minh bạch hay thiếu tính chặt chẽ trong cách thể hiện sẽ làm anh ấy phát cáu. Phụ nữ, bằng cách tự nhiên, họ dễ dàng hơn trong việc thích nghi với những tình huống đặc biệt, còn đàn ông thì không. Họ thật khô cứng, phụ nữ thường có xu hướng phản ứng với tình huống theo căn bản là ẳtớc mắt”. Đàn ông cố cấu trúc nó thành khung thời gian. Đàn ông thích đưa chúng vào thói quen hàng ngày. Được tiếp giáp ranh giới với thời điểm và địa điểm. Đó là lý do làm thế nào không có vấn đề gì hay những tình huống đặc biệt ở đó nhiều trong số những vấn đề đặc biệt này yêu cầu những giải pháp sâu rộng và sự tự vấn lương tâm. Anh ta sớm muộn gì thì cũng học cách chấp nhận kĩ thuật “thế nào và khi nào”.

Những ví dụ  sau sẽ giúp minh họa cho phản ứng “Trước mắt” và hình thái “khi nào và  thế nào”

Nếu người vợ  không giải tỏa sự giận dữ, những thất vọng và  những than phiền của mình vào tai chồng mình ngay khi anh ấy về nhà, điều này sẽ là kiểu phản ứng “thiển cận” của người lớn. (không may, điều này rất hay xảy ra). Nhưng đây dứt khoát không ăn khớp với cách nghĩ “thế nào và khi nào” của anh ấy. Không ai muốn có sự ngạc nhiên khó chịu nào, và đàn ông nói riêng sẽ có phản ứng cáu kỉnh và nôn nóng. Đó tại sao phải có cách xử lý cực kì khéo léo để có được một ngày và thời điểm sắp xếp riêng biệt cho những vấn đề khó khăn, ví dụ như: thứ ba vào khoảng từ 20h đến 21h.

Nghe có vẻ  ngớ ngẩn, nhưng được coi là thuận lợi. Đây là phương pháp tiếp cận nhưng sau đó đàn ông lại có thành công là nhờ chủ yếu vào những phương thức. Phương thức là một trong những thành phần rất quan trọng trong một dự định. Chúng ta đều đồng ý rằng phương pháp là cần thiết. Nếu cái đập được xây dựng hay chiếc máy bay được chế tạo hay bất kì kế hoạch nào khác về vấn đề đó. Hôn nhân cũng là một kế hoạch! Nó cần được quan tâm liên tục, không có phương pháp, những ý chợt nảy ra và những tưởng tượng sẽ chiếm lĩnh. Và điều này chắc chắn sẽ không chuẩn xác cho sự kết hợp quan trọng và phức tạp bằng cuộc hôn nhân. Sau hết chúng ta chẳng giống gì nó nếu dòng suy nghĩ của chúng ta từ chối một phương pháp biểu đồ thời gian và làm việc theo ý nghĩ chợt nảy sinh và tưởng tượng. Do vậy, phương pháp tạo ra thành công để xây dựng và điều hành cuộc hôn nhân. Nó cũng trở nên một cách tự nhiên hơn để hấp dẫn cách nghĩ “thế nào và khi nào” của anh ấy. Do vậy, hãy bố trí một ngày, một thời gian và một địa điểm. Nếu không có vấn đề gì để thảo luận. Bạn không cần phải phịa ra bất kì điều gì mà chỉ dành  thời gian cho việc khác.

Điểm quan trọng khác là cung cấp cho bạn đời những chủ đề mà bạn đã có dự định trong đầu. Mục đích là sự ngạc nhiên khó chịu không phải đối mặt trong khi thảo luận, cái ngạc nhiên này  tự nhiên tự động khởi động cái phỏng thủ của người ta như một cỗ máy (chúng ta đã nói về nó). Phản ứng đầu tiên là tôi phải tự phòng thủ, thứ hai là tạo ra khoảng cách càng xa càng tốt, và điều này sẽ hoặc là kéo dài thời gian hoặc là đóng cửa lại. Giây phút này là bật công tắc phòng thủ và bộ máy phòng thủ này chỉ định rằng yếu tố tấn công không phải là những vấn đề mà là “bạn”. Cuộc đối thoại này bị tổn thương làm sao.

Trong thế giới thương mại, chúng ta không hài lòng khi được mời  đi họp mà không được cung cấp những mẫu nội dung của nghị sự. Chúng ta muốn chuẩn bị để đưa ra những trình bày và sự chuẩn bị tốt nhất cho chúng ta, đúng không? Một trong những lý do căn bản tại sao những kĩ năng này không được thực hiện do hai vợ chồng là vì một số cảm giác hạn chế sai lầm về khái niệm tự do. Nếu họ dừng lại và suy nghĩ rằng họ vẫn đang tự do, họ chỉ việc tổ chức cái tự do của mình. Đó là do sự biểu hiện của tự do, tự do từ cái ngạc nhiên, tự do để cải thiện mối quan hệ của họ.

  1. SẮP XẾP

Sắp xếp cũng quan trọng, điều này may mà không đòi hỏi nhiều về  sự quan sát và khả năng trực giác nhiều như  những yêu cầu của “thời gian”. Hỏi anh ấy một cách trìu mến rằng anh ấy thích thảo luận những chủ  đề phức tạp này ở đâu, nếu cả hai đồng ý nơi gặp mặt lại là điều dễ dàng.

Sắp xếp quan trọng là vì cả hai cần được tự do bàn luận mà không có sự ngắt lời nào và  không bị nghe lỏm. Và nó còn rất quan trọng đối với sự trích dẫn của người thứ ba.

  1. Thái độ

Thái độ là  cực kì quan trọng rằng chồng bạn không nghĩ cuộc nói chuyện của bạn như cuộc tấn công cá nhân. Giống như tôi đã nói ở đầu, tất cả chúng ta được trang bị cái phòng vệ về xúc cảm rằng nó sẽ dương thế để cứu thoát chúng ta khi chúng ta bị làm mất thanh danh. Đừng bấm nút cái máy phòng thủ đó. Thay vì thế, thái độ của bạn nên đầm ấm, yêu kiều và giúp sức chừng nào có thể tùy theo tình hình. Hãy để cho người ta biết rằng bạn đang cố gắng thể hiện rõ sự cần và những mong muốn của bạn chứ không phải sự thỏa đáng và sự thiếu sót của anh ấy.

Xa hơn nữa, bạn nên lưu tâm đến trạng thái tình cảm của anh ấy. Hãy dừng cuộc nói chuyện lại nếu anh ấy bị căng thẳng bất thường hay bị cắn rứt tức thời do những sự kiện. Một người vợ thành công là người biết thể hiện cho chồng mình biết những mong ước và nhu cầu của mình. Trong khi lại đáp ứng tốt nhất những nhu cầu của chồng mình. Có một sự thật hiển nhiên đó là sự liên quan đặc biệt tới vấn đề lãng mạn và ảnh hưởng chắc chắn hầu như tới đời sống tình yêu của bạn nữa.

“Chúng ta hãnh diện khi gặp may (diễm phúc), chúng ta mất thể diện là vì  bị sa lầy! Chúng ta tham lam vượt qua khả năng của mình; chúng ta coi khinh điều đó khi nó trở thành của cải lâu dài”.Có nhiều hội chứng trong mối quan hệ của cuộc sống. Tôi sẽ đề cập chỉ một  chút thôi.

Tôi sẽ không thảo luận chi tiết hội chứng được luận giải như thế nào bởi mỗi luận chứng lại có nhiều sắc thái và màu sắc. Sắc thái và màu sắc là độc nhất vô nhị và khác nhau với mỗi cặp vợ chồng. Do vậy, luận giải về hội chứng sẽ yêu cầu phương pháp độc nhất và khác nhau. Đây là lãnh vực có ảnh hưởng mạnh mẽ tới nhau về mặt tình cảm. Tôi chỉ muốn đề cập vài điểm trong số đó để người ta nhận thức được cách sống và cách tổ chức của họ. Ít nhất là những gì đang xảy ra trong đời sống hôn nhân và bạn đời của họ.

  1. CÁI BẪY CỦA HỘI CHỨNG

Nó xuất hiện giống như “tôi không còn trẻ” “tôi muốn chung sống phần còn lại cuộc đời tôi với người này không”?

  1. “HỘI CHỨNG YÊU TÔI – YÊU CẢ CON CHÓ CỦA TÔI”.

Nói chung phụ nữ  có khuynh hướng lún sâu vào hội chứng này dễ  dàng và mạnh mẽ hơn, nó hoạt động đến mức độ nào đó giống như, ví dụ: Nếu như có vấn đề gì xảy ra với đằng nội/ngoại. Bạn đời có thể nhận ra lý do để duy trì mối quan hệ tốt đẹp với vợ mình nhưng anh ấy chỉ quan tâm một ít hay chẳng quan tâm gì đến người nhà vợ. Anh ấy đơn giản chấp nhận quan điểm là tôi cưới vợ. Do vậy tôi tốt với cô chứ không thể hiện điều đó với vợ. Vợ anh ấy chấp nhận tình yêu của chồng dành cho mình như cách hiểu đúng đắn và cô ta không xung đột với điều đó. Cô ta có thể ngay cả cảm ơn vì rằng mình không phải là đối tượng của sự bất đồng. Nhưng cô ta không thể chịu đựng thực tế rằng chồng mình lại không yêu hay thể hiện sự quan tâm đầy đủ tới đằng ngoại.

Sự không nhiệt tình và thái độ xa lánh hay sự thờ ơ  của anh ấy đã đưa cô ta đến sự giận dữ. Cô ta thường bắt bẻ “Anh đã không chào người họ hàng nhà em hôm qua”. “Anh không nhận xét gì về chiếc váy mới của mẹ em..”

Những lý do không cần chỉ là người họ hàng hay đằng nội/ngoại, nó có thể là bạn bè, đất nước hay tôn giáo, nghề nghiệp. Nó không phải là sự khái quát về quê hương hay tôn giáo. Stress là những gì cô ta nghĩ ra hay hàm ý chẳng hạn như “của tôi” ví dụ anh trai của tôi.
III. HỘI CHỨNG CÁI TÔI- ‘CỦA TÔI’

Đàn ông có khuynh hướng hướng tới cái phần “tôi” của hội chứng, nhưng ngược lại phụ nữ có khuynh hướng hướng tới cái diện mạo “của tôi” của hội chứng hơn. Cả “tôi” và “của tôi” có thể là dấu vết mở rộng của “cái tôi” – bản ngã. Điển hình, phái nam quả quyết nghe thế này: “Bởi ‘tôi’ mà anh có những thứ này” “bởi tôi mà cô không được ra ngoài làm việc”. Điển hình cái quả quyết của phái nữ là: “Do lời cầu hôn của tôi mà anh có như ngày hôm nay” “Anh có như ngày hôm nay là do bố của tôi giúp anh” “nếu không phải là bạn của tôi thì cuộc giao dịch này sẽ không được suôn sẻ như vậy”.

Phải nhận thấy rằng, cô ta cũng có thể nói được vì “tôi” nhưng cô ta có khuynh hướng tự nhiên hơn để đến cái điểm đến là “của tôi”

Phái nam với “cái tôi” của anh ta có khuynh hướng đạt tới chủ  nghĩa cá nhân – anh ta tự nhiên thiên về  sự quyết đoán, phụ nữ cầu viện  tới “của tôi” như là hình thức của sự trợ giúp – nhu cầu tự nhiên của cô ta là người ủng hộ.

Cả đàn ông và  đàn bà đều có cốt căn bản là “cái tôi”  – nó giống như: “tôi làm việc cả ngày”  “Tôi đang làm việc nội trợ” “Tôi trông nom bọn trẻ”…

Đúng là từ thời kì đầu vài trò của người đàn ông sơ khai là săn bắn, họ mang về nhà những con thú, ví dụ như con huơu (thực phẩm). Nhưng một khi anh ta đã về đến nhà anh ta ném phịch nó ở đó, còn lại công việc của vợ muốn ra sao thì ra. Từ đó, nó trở thành công việc của vợ và vì lẽ đó mà, chồng ‘của tôi’ đã mang con huơu về nhà, để nuôi những đứa con ‘của tôi’ và ‘tôi’… mọi thứ không phải là xấu đối với mối liên hệ ‘tôi – của tôi’. Nếu cô ta thể hiện sự khâm phục thực sự, anh ấy sẽ được trang bị thêm cái cựa để leo lên đỉnh cao hơn, bơi ra biển rộng hơn và mang về nhà những con mồi săn được to hơn. Theo cách của đàn ông hiện đại thì không khác gì anh ta. Nếu anh ta có chuyển đi công tác anh ta có khuynh hướng mang về cho vợ những đồ lưu niệm từ những nơi khác nhau. Giống như những người sơ khai, kết thúc nhiệm vụ cuối cùng của anh ta là ném nó vào nhà. Sau đó là nhiệm vụ của vợ phải tìm ra nơi nào đó để cắt nó, có lẽ phải sắp xếp lại những đồ vật để nó có  chỗ đứng.

Cái “tôi” có một giới hạn, nơi mà ranh giới rất rõ  ràng, hay cái thu được thay sự chinh phục.

Cái “của tôi”  nói cách khác nó là mốc rộng lớn nó giống như cái chăn bao phủ hết mọi thứ, tất cả  những gì nó có thể đảm nhận, bao gồm cả sự thành công, thăng tiến, thành công trong kinh doanh của anh ta… Cô ta chẳng bận tâm tới cái hãnh diện ‘cái tôi’ nhỏ xíu của anh ta, cô ta có thể che đi bằng cái ‘của tôi’ của mình. Sau đây là một số ví dụ điển hình: “sự thăng tiến của chồng tôi” “kết quả học tập tuyệt với của con tôi”.

“cái tôi” cũng có thể hãnh diện. Nhưng cái của tôi là sự ghen tỵ, chiếm hữu và rất ích kỉ, nếu bị đe dọa; chẳng có cuộc xung đột nào nếu anh ta tự cho phép mình hưởng thụ “cái tôi” của anh ta với điều kiện cô ta có thể che đậy nó bằng cái “của tôi” của mình. Trong hầu hết các trường hợp nơi mà chiều hướng có vai trò quan trọng, giống như phái nam điển hình ‘cái tôi’ hay cái điển hình phái nữ là ‘của tôi’. Không xung đột nếu một người làm phù hợp với vai trò của mình. Nó ngay lập tức bị xâm phạm và xúc phạm. Ví dụ nếu vợ bắt đầu nói: “bởi vì ‘tôi’ mà anh có việc. Do ‘tôi’ là áo của anh nên anh nhìn bảnh bao. Ngay cả không nhận ra lý do tại sao. Do bản năng, anh ta cảm thấy bực mình. Có thể anh ta không nhận ra từ ‘tôi’ nhưng anh ta biết cái gì đó nghe không chuẩn đối với bản chất tình cảm của mình. Cùng cách đó, nếu đàn ông đó: tiền của tôi… nhà của tôi… nhà máy của tôi… theo bản năng cô ta sẽ bực mình. Nói cách khác, nếu anh ta nói ngôi nhà này do tôi xây dựng.. hay “tôi xây dựng lên nhà máy”… điều này được chấp nhận hơn.

Theo  tình hình đặc biệt cô ta cho phép chồng tự do sử dụng một số “của tôi”; điều đó được hiểu là tình huống “của tôi-của tôi” ví dụ:

  1. Đối với một số thực không phải là dấu hiệu chính đặc biệt với cái bản ngã của cô ta. Giống như anh ta có thể nói với ý là: “cái dao cạo của tôi” bên cạnh đó nó không phải là mối đe dọa tới cái bản ngã của cô ta. Cái dao cạo mới, trong con mắt của cô ta thì nó làm cho chồng ‘của tôi’ nhìn đẹp đẽ.
  2. Anh ta cho phép sử dụng ‘của tôi’ nếu cô ta có thể che đậy nó bằng chính cái ‘của tôi’ của anh ta. Anh ta được phép tự nhiên nói: “ông chủ của tôi rất hài lòng với báo cáo của tôi”. Điều này cô ta có quan điểm đơn giản là ‘của tôi’ là ông chủ của chồng. Trong trường hợp này cô ta đơn giản là mở rộng cái ‘chăn’ của tôi tới cả ông chủ của chồng.

 

Đây là một trong những lý do chính khiến cho sự xung đột giữa mẹ chồng và nàng dâu xảy ra. Cả hai đều muốn “cái chăn của tôi’ bao phủ lên người đàn ông và chúng ta có thể không quên cái ‘của tôi’ là chiếm hữu và ghen tỵ, và phản ứng tồi tệ nếu có sự đe dọa bằng sự xâm lấn. Tiến trình phản ứng có thể xảy ra thay thế toàn bộ bằng những thứ giống như; căm ghét, bực bội, sự chán nản, nỗi thất vọng, tâm trạng vỡ mộng, đánh nhau, lạnh nhạt, ác tâm, ích kỉ, sự phá hủy… bà mẹ phủ “cái chăn” của tôi lên con trai là không thể nghi ngờ. Giờ đây cô vợ lại tiếp tục bản kịch và đang cố tháo bỏ “cái chăn” đó đi để cô ta có thể mở rộng “cái chăn” của tôi của chính cô ta, đây là lý do tại sao hai người đàn bà gianh đua chiếm lấy cùng một nhân vật, nó có thể sử dụng ngôn từ khi cãi vã: “anh ấy là chồng của tôi…” và mẹ chồng kháng lại như: “đúng rồi, nhưng ai là chồng mày trước khi mày lập gia đình? Nó là con trai tao”.

Đây lý giải tại sao phụ nữ là chủ thể; đặc biệt khi một số người hay  thứ gì dính líu đến là của họ theo đường hướng khác. Người đàn ông thì tập trung vào điểm khác hoàn toàn, anh ta đứng ngoài cuộc; về việc đó anh ta có ý thiên về mặt khách thể hơn.

  1. HỘI CHỨNG LUẬT LỆ HAY SỰ ĐỔ NÁT.

Tất cả các hội chứng đều là điều tồi tệ cho hôn nhân và  hầu hết các hội chứng không hiểu tại sao mà nó lại xen lẫn ít nhất thì cũng ở trong một số phạm vi của một hội chứng khác.

“hội chứng quyền lực hay đổ nát”  đặc biệt nguy hiểm bởi tiềm tàng sự đổ vỡ như đã được ngụ ý. Nó phát triển như thế này nếu những yêu cầu không được tán thành thì kẻ yêu cầu sẽ nói những điều đại loại như: “cứ đợi đấy, và tôi sẽ cho anh thấy tôi sẽ làm gì… tôi sẽ chứng kiến sự thất bại trong kinh doanh của anh ta. Tôi sẽ thấy anh gặp sự phiền hà..” Chú ý, tôi dùng từ yêu cầu, người ta cực kì bấp bênh (dễ sợ hãi, dễ giao động) thường dùng quen như những hội chứng hoặc ghen tuông ích kỉ hay hiểm độc hay sự phá hoại, hay quá thất vọng. Họ là những người thường có tâm trạng đòi hỏi quá cao. Họ nhìn nhận quá xa về những quan điểm của người khác, hay sẵn lòng nhìn nhận mọi thứ bằng quan điểm quá sức tưởng tượng của họ ‘thiển cận’ là hiện tượng dễ nhìn thấy nhất. Cái tôi chẳng để chỗ nào cho sự phán quyết tốt đẹp hơn.

Ít nhất hội chúng này là mối nguy hiểm gấp đôi.

  1. Nếu yêu cầu không thể hay sẽ không được chấp nhận và anh ta/cô ta không chịu được áp lực, anh/cô sẽ bị thất vọng và sự tiêu tan có thể là kết quả của sự thiếu thiện chí.

Rút cuộc, cả  2 đều có thể bị thất bại bởi con người có kĩ năng điều khiển mọi việc thì bị  thiệt hại không thể sửa chữa được và kẻ khác không có kĩ năng hay khả năng để làm điều đó. Hầu hết những kẻ chủ mưu đưa ra những yêu cầu như là ‘hội chứng quyền lực’ thì tự bản thân họ không có khả năng không có quyền lực, nó chỉ biểu lộ cái tôi muốn di theo hướng của nó mà thôi.

  1. Cách này cũng có thể xảy ra là người được yêu cầu có tâm lý mạnh hay thành công đến mức anh/chị ta sẽ chẳng cần mảy may chấp nhận những đòi hỏi. Trong trường hợp này, người đưa ra yêu cầu bí mật hết tác dụng. Sự leo thang càng tiến xa hơn, nếu có sự phó thác thì sự an ủi và những đốm than hồng còn lại sẽ được chuyển sang một nơi khác, nguyên nhân khác, hay thứ khác.

 

Cả A hay B chẳng cái nào tôt hơn nhau bởi cuối cùng thì cả hai đều dẫn tới đổ vỡ trừ khi thiết lập  được một cái nhìn chính xác và thích đàng.

Ngay cả khi một lần đã thiết lập được một quan điểm thích đáng, nó cũng vẫn là một nhiệm vụ cực kì khó khăn để lấy lại sự tin tưởng của người bạn đời. Ít nhất là hai điều khó khăn để lấy lại sự tin tưởng.

  1. Người đó không chắc có thể tin vào một người khác không?
  2. Nhiều người kia đơn giản là không muốn tin. Họ đóng cửa lại và không sẵn lòng mở cửa. Họ có thể rất thân thiên, họ có thể rất hay giúp đỡ người khác. Có khi vợ chồng hay ai đó đề nghị ‘hãy quay lại đi’ họ mặc kệ và bỏ đi, họ không cãi vã, không đánh nhau, không giải thích không cho lý do, họ không nghe. Hầu hết bọn họ nói ‘tôi đi đây, tạm biệt’

Hai điểm này đã chỉ ra sự khác nhau giữa nam và nữ. Điểm (a) đặc trưng của phái nữ và điểm (b). đặc nét tiêu biểu của phái nam, vào những dịp khác nhau tôi  đưa ra những khác biệt này với những người khác nhau. Ví dụ, tôi đã biết một gia đình này rất rõ trong nhiều năm, tôi biết mọi người trong gia đình đó – bố mẹ một phe, những anh trai và em gái và một hàng ngũ chỉnh tề của những người họ hàng của họ và những người bạn. Họ đã li dị sau khi tôi trở lại Ấn Độ, sau đó nhân dịp chuyển công tác tôi đã gặp lại họ. Khi tôi nói chuyện với cô ấy, cô ấy kể: anh ấy là người hữu ích nhất, cô ấy có thể đánh thức anh ấy dậy bất kì khi nào nếu xe của cô bị hỏng. Anh ấy nằm dưới gầm xe, dưới capo và bất kì đâu anh ấy có thể đi mua phụ kiện và đảm bảo cho xe của tôi lại hoạt động, anh ấy không phải là người sửa chữa hay người sửa xe. Anh chỉ biết làm những gì mà anh biết cũng giống như những tình huống khác mà thôi. Kĩ thuật hay không kĩ thuật khi mọi việc hoàn tất anh đơn giản chỉ nói “cứ bảo anh nếu có gì trục trặc”. Anh ấy chẳng bao giờ đi ra quán uống café, trà hay thứ gì khác. Ngay cả chẳng cần rửa tay. Khi cô mang cái gì đó tới nơi anh đang làm việc, anh ấy ăn tại đó, nhai tóp tép bất kì thứ gì cô mang đến như thể là người phải có nhiệm vụ như vậy. Có lần tôi gợi ý bảo anh đến gần và nói chuyện phiếm một tí, anh ấy sẵn sàng đi ngay. Thực tế đến đó một lần chỉ để thử và giữ anh ấy lại lâu hơn một chút, cô ấy đã phải cố ý không đưa ra chủ đề này, nhưng càng nói thì mọi việc lại trở nên rõ ràng nhưng không sợ  nói về cuộc hẹn gặp.

Tôi cũng gặp anh ấy; chúng tôi lại như những người bạn cùng lớp. Thật dễ dàng khi nói chuyện với anh ấy. Nó như  thể chúng tôi chưa bao giờ xa nhau. Chúng tôi cùng đi trên một chiếc xe trong khi đó tôi đưa ra chủ đề ràng họ nên quay lại với nhau, anh ấy không tỏ ra điều gì, hoàn toàn thẳng thắn. Tôi đã mất anh ấy. Anh ấy đi đâu tôi không biết nhưng thân xác anh ấy thì trên xe, chỉ một đề nghị như vậy thôi đã đưa anh ấy tới vực thẳm cảm xúc giống như ‘hố đen’ nơi mà mọi thứ đều tan biến không còn tăm hơi. Dần dần nói về những chuyện khác cũng như hỏi anh ấy về những vấn đề kỹ thuật và dự định của tôi đi Châu âu, tôi có thể đưa anh ấy về trạng thái ban đầu. Như thể anh ấy đang chắc chắn nghĩ rằng: “trạng thái tự do đã rõ ràng” trước khi mạo hiểm quay lại. Nếu có một đề nghị gợi ý quay lại chủ đề “quay lại” của họ thì nó có thể đẩy anh ấy vào cơn lốc xoáy. Trong khi chúng tôi đang bị giam giữ trong xe, chúng tôi phóng vào xa lộ với tốc độ có thể không bị giới hạn.

Quan điểm ở  đây là tình cảm phức tạp – rất phức tạp.

Không phải vấn  đề ở đây là những người đàn ông lỗ  mãng, không có tâm hồn không có cảm xúc. Họ  cũng có khả năng tình cảm mãnh liệt như những phụ nữ. Sự khác biệt là họ không thể hiện nó thường xuyên như phụ nữ. Nếu một phụ nữ khóc nơi công cộng, chẳng ai chê bai cô ta cả. Thực ra phụ nữ khóc cho nhiều lý do và nó thường xuyên hơn so với đàn ông. Đàn ông từ thời niên thiếu đã không được khóc. Nếu họ khóc thì sẵn sàng có cái mác là “mít ướt”, “õng ẹo” và những điều khác nữa. Xã hội nói chung là không cho họ khóc. Thực ra sự so sánh căn bản có thể là lý do để khẳng định rằng “phụ nữ có thể khóc vì bất cứ điều gì, nhưng nếu đàn ông mà khóc – sự đau đớn sẽ làm cho chúng càng đau đớn hơn”. Điều này còn tồi tệ hơn nếu khóc ở giữa công chúng. Thực tế cái đau đớn đấy đến mức tột cùng giáng xuống đầu người đàn ông sẽ tạo ra tình huống “giật ra” thường là “sự che đậy” sẽ là một vụ tai nạn hay “khoảng trắng” trong bài thi. Mọi thứ đều bỏ trống. Chỉ giống như sự lãng quên và để tránh vượt qua sự tưởng tượng. Những giọt buồn cũng vượt qua tầm suy nghĩ. Những giọt nước mắt đã vượt quá xa cái ngăn cách tình cảm nơi mà chẳng có giọt nước mắt nào có thể mang lại sự giải thoát. Chiều sâu của cảm xúc này tương đồng với ‘cái đau đớn’ khi người yêu bị chết. “Cái đau đớn” và “hối tiếc” là hai điều không giống nhau. Chúng chỉ có cùng hướng nhưng mức độ lại khác xa nhau. Ví dụ, tôi rất tiếc, tôi bị cảm lạnh và đang bị chảy nước mũi, trong thâm tâm tôi biết rằng một ngày kia tôi sẽ ổn. Do đó, điều bất tiện này tôi sẽ được giải thoát trong nay mai. Hay một quý bà thương tiêc vì con của bà sẽ đi học ở nước khác. Trong thâm tâm bà biết, trong tám tháng nữa kì nghỉ chính thức sẽ tới và con bà sẽ về nhà. Bà ấy sẽ tìm ra cách để tự an ủi mình bằng cách thực tế rằng con trai của bà đang lớn lên trong tính cách và thuận về thuyết của anh ấy. Có thể bà ấy bận bịu với bản thân về việc sửa soạn lại căn phòng của cậu con trai đề làm cho nó hấp dẫn hơn. Nỗi đau buồn, nói một cách khác,nó có yếu tố cuối cùng trong đó.Khi một tình yêu của ai đó chết, đó là thứ còn lại của cuộc đời của chúng ta trên trái đất này. Chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta tin rằng chúng ta sẽ lại gặp nhau trên thiên đàng, nhưng đối với những người không Kitô còn lại trên trái đất này, chúng ta chẳng nhìn thấy người này nữa.

Khi con người li dị  và có lẽ tái hôn, có những thành phần của “nỗi đau khổ” kết hợp lại. Nó giống như điều không trở lại. Việc tái hôn của những vợ chồng đã gắn cái định mệnh không thể bãi bỏ được và gia cố nó bằng một văn bản luật. Bất chấp những gì mà con người có thể giả vờ nói, thực tế là ở chỗ cả hai chết một chút không mô tả được, xúc động không nói lên nhưng một phần của bạn bị mất đi mãi mãi. Chẳng có nơi đâu có quan điểm này được đạt súc tích và chính xác hơn trong Kinh thánh.

“Và người đã phán: Vì thế, người ta sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt”. Mathew 19:5.  

“…AND THE TWO SHALL BECOME ONE FLESH.”    Mathew 19:5

 

Chẳng có lời nào của các Thánh hay các Tông đồ, chỉ có lời của chính Chúa Giêsu.

Hai người kết hợp thành một. Nó là điều thú vị ghi nhận sự lựa chọn của những lời nói Chúa Giêsu đã không nói họ là cùng thịt hay đó là cùng loại hay ngay cả vấn đề này thuộc về một người khác. Chúa đã dùng từ thân thể (Flesh), đó là xuơng thịt SỐNG

. Chúng ta là “một” (one) với vóc dáng hai người. Chúa tất nhiên là sự hiện diện của “Omni”. Ở mức độ quen thuộc nào đó, cho dù không hoàn toàn giống như phép ngoại suy, có thể là những con mắt. Con người có đôi mắt, nhưng mồm chỉ có một.

Hôn nhân là sự  giao phó, là một sự giao phó rất sâu sắc. Cần  mức độ chín chắn cao chỉ để có một cuộc hôn nhân tốt hợp lý . Vì thế, tại sao theo bản năng bất kì xã hội, tôn giáo, quốc gia nào; bất kì kỉ nguyên nào cũng mong đợi con người có những quy định về độ tuổi tối thiếu cho việc  lập gia đình. Mọi người đồng ý rằng độ tuổi tối thiểu phải qua độ tuổi chín muồi  phát triển về thể chất và trí tuệ.

Bật khóc không giống tình huống khi người yêu bị chết, một số người yêu không thể khóc. Những giọt nước mắt chỉ tuôn chảy sau đó. Điều này xảy ra bởi một tâm lý “chết lặng đi”. Đây là một cử chỉ rất nhân từ mà một số người đã trải qua. Đặc biệt là những người họ được giao phó hay tự bản thân họ thấy xúc động mạnh khi nhận thấy mọi thứ đều được quan tâm. Đó là thời kì mà cái khô hanh, cái đau buồn và những yếu tố khác chỉ là những cháy khê (put on the back burned). Để cho người ta hay mọi người có thời gian  hoàn tất công việc. Một lần mọi việc phải được hoàn tất và những trách nhiệm của họ cũng hoàn tất, và tự bản thân họ làm giảm đi những “nghĩa vụ” của mình. Đó là lúc họ có thể cho phép cái đau khổ xâm nhập vào cuộc đời họ.

Theo cùng một cách, cho dù không hoàn toàn giống chính xác như  ngất choáng. Ngất choáng là sự kết hợp kiểu  thân thể là thân thể – trí óc – trái tim và linh hồn. Có rất nhiều lí do cho việc ngất đi. Nó có thể dùng sách y học mà giải thích cho hiện tượng này. Mục đích đề cập ở đây chỉ là thử nghiệm một phần nhỏ của hiện tượng trong bối cảnh này thôi. Ví dụ, sự ngất đi đến bởi một yếu tố là bị sốc, người ta nhìn thấy một vài điều gây sốc kinh khủng như một vụ tai nạn chẳng hạn. Hay nghe thấy tin xấu như là cái chết của người gần gũi. Hành động ngất choáng như là cách bảo vệ tự nhiên khi người ta nói rằng “đủ rồi, bạn không phải nhìn thấy nó thêm nữa, bạn đã nhìn đủ rồi. Hay bạn không phải nghe thêm điều gì nữa”. Sự ngất choáng tự nó làm cho người ta lăn đùng ra (knock down), do đó thân thể bị năn ngang ra. Con tim không bị chết hay ngừng đập bao giờ, chừng nào mà chúng ta còn sống. Điều duy nhất còn lại là phải làm hô hấp (cử động tay theo nhịp lên xuống) khi chúng ta nằm xuống hay ngủ với tư thế thẳng căng như khi ta đứng. Sự chạy và thể thao là ví dụ về việc đặt nhịp tim vào một cuộc đi nhanh hơn chẳng còn nghi ngờ gì khi tất cả những người sống có một chỉ số về những kiểu của khả năng tồn tại cần thiết.

Quay trở lại với  “Hội chứng quy tắc và sự đổ vỡ”

Người ta tự làm việc trong lĩnh vực kinh doanh mới.Nhỏ hay công việc kinh doanh nhỏ tí đặc biệt dễ bị tấn công do những tác động có hại của hội chứng này. Chúng bị tấn công vì chúng chỉ có một mình, và chồng/vợ của họ thường chỉ là người khác mà họ sẵn sàng dựa vào. Con đường của một chủ doanh nghiệp mới là con đường rất cô đơn, với số tiền ít ỏi, với một chút kinh nghiệm ít ỏi, không có chỗ đứng trên thị trường, và không có danh tính (thành tích). Điều duy nhất họ có là những giấc mơ. Những giấc mơ có thể trở thành những món, tất cả những món cụ thể. Do đó, có những rủi ro và sự thất bại trong những biện pháp dư thừa. Nhưng bà vợ có thể là một nguồn cổ vũ và khuyến khích kinh khủng hoặc họ có thể là một phần của sự căng thẳng (stress).

Tất cả những bà  vợ đều khởi sự tích cực trong những giấc mơ của chồng mình, và họ sẵn sàng ủng hộ họ (chồng) qua sự trung thành. Nói ra là sự buồn tẻ bất biến của việc có rất ít tiền, thiếu  thành công thuyết phục trong một khoảng thời gian dài. Trong khả năng có thể đảm bảo có một chỗ đứng trên thương trường, sống bên bờ rủi ro, sống với sự thất bại như là một yếu tố bất biến mỗi ngày và nhiều vấn đề khác làm cho vợ gục xuống (wear a wife down), sẽ gây stress cho cô ta, stress cho anh ta. Thực tế là ở chỗ, người chủ doanh nghiệp là người tiên phong. Có những thách đố của mọi  phức tạp, vốn và người có thế lực của thế giới kinh doanh tất cả đều đã qua con đường khó khăn này.

Trong khi chúng ta nói về  chủ đề cảm xúc hãy để chúng tôi xem những gì mà nghiên cứu tâm lý phải nói về  stress.

Những tình trạng căng thẳng nhất trong cuộc sống được liệt kê như sau:

Thứ tự trạng thái của cuộc đời:

  1. Cái chết của bạn đời
  2. Ly hôn
  3. Ly thân
  4. Kết án tù
  5. Cái chết của người thân trong gia đình
  6. Sự tổn thương cá nhân hay sự ốm đau
  7. Hôn nhân
  8. Sự giảm bớt việc làm
  9. Tái hôn
  10. Về hưu
  11. Sự thay đổi tình trạng sức khỏe của một thành viên trong gia đình
  12. Sự mang thai
  13. Những khó khăn về giới tính (sinh con)
  14. Sự xuất hiện của một thành viên gia đình mới
  15. Công việc mới

 

Tiến sĩ T. Holmes và  tiến sĩ R.H Rahne tiến hành nghiên cứu này và phát  hành nó dưới tiêu đề tính trưởng thành hiện đại.

Khi chúng ta nói về  stress và xúc cảm,  có sự giao động giữa con tim và khối óc.

Để hiểu mức độ stress xúc cảm, chúng ta có thể thử nghiệm một trường hợp, nhưng trước hết hãy để chúng tôi giải thích hai thuật ngữ:

Luận cứ: Luận cứ  có thể tương đương với những gì chúng ta có thể xem xét, bình thường. Bối cảnh này phải kể đến những yếu tố đa dạng như tuổi; lai lịch; tình trạng chính trị; tình trạng kinh tế… Luận cứ có thể được dùng để truyền tải hai loại ý kiến (tham khảo).

  1. Kiểu cấp độ 0 (zero) từ đó lấy ra những ý kiến

 

  1. Trên mức tinh toán này vấn đề coi như tích cực và dưới mốc tính toán (đánh giá thấp), vấn đề coi như là tiêu cực. Các nhà toán học, các kĩ sư và nhiều người có chuyên ngành khác sử dụng biểu chưng giao diện đồ họa phức tạp với hơn một số lượng đã cho.

 

Sự bù đắp: cường độ bù đắp về xúc cảm đã đưa chúng ta ra bao xa từ dữ kiện trên điểm tỉ  lệ tùy ý.

Cả hai dữ kiện và sự bù đắp đều là tùy ý, chúng tôi có thể ấn định một chỉ số có giá trị nhưng có thể xác định số lượng chúng tôi không thể đo được nó. Tuy vậy chúng tôi có thể so sánh mức độ này với những sự kiện khác và đưa ra tỷ lệ.

Đối với lợi ích (mục đích) của minh họa hãy để chúng tôi lấy một dãy những sự kiện trong cuộc đời Jack trong một quãng thời gian là một tháng. Điểm tỉ lệ từ 1 tới 5 được sử dụng nơi có điểm số là biểu thị ít căng thẳng nhất và điểm 5 là căng thẳng nhất.

___________________________________________________________

Intensity

Event No.                 Event                 experienced

By Jack

__________________________________________________________

 

  1. Got a promotion in the office                        4

 

  1.   Son got admission into college                      5

 

  1. Car got scraped during parking                    2

 

  1. Dog got fever                                                1

 

  1. Won $ 1,000,000                                            5

 

  1. Project fell through                                         3

___________________________________________________________

Cường độ

Số sự kiện của Jack   Sự kiện  Kinh nghiệm

  1. Nhận được sự thăng tiến ở cơ quan   4
  2. Con trai có giấy nhập đại học    5
  3. Xe bị xước khi đỗ xe     2
  4. Con chó bị sốt      1
  5. Thắng 10.000.00 đô la     5
  6. Dự án bị thất bại      3

Biểu đồ cảm xúc có thể là thế này:

 

image016

Xúc cảm là  từ  trái tim

Những xúc cảm thể  hiện cường độ nó cho ban XÚC CẢM, cường độ của xúc cảm này cho bạn một ý kiến về xúc cảm của Jack cách bao xa đối với cảm giác bình thường mà bạn chỉ định. Không tốt – không tồi hay một dữ liệu.

Câu hỏi dù sự  bù đắp là tốt và có thể gợi lên  điều hạnh phúc hay không hoặc cái tồi tệ có thể gợi lên cái buồn hay không nó được quyết định bằng khối óc. Có  sự tiếp tục ảnh hưởng lẫn nhau giữa con tim và khối óc. Nếu chúng ta đúc khối óc vào để suy xét thì biểu đồ trên sẽ là thế này:

Biểu đồ xúc cảm của khối óc.

 

image018

 

Biểu đồ cường độ xúc cảm của Jack trong tháng

 

C.5 NHỮNG KHÓ KHĂN VỀ TÀI CHÍNH

Nhiều cuộc hôn nhân gặp nhiều phiền muộn bởi những khó khăn về tài chính. Nó không chỉ lớn lao bởi tiền kiếm được ít nhưng cũng bởi:

  1. Nhiều người bất mãn cho dù họ đã có đủ; cho dù người ta sung túc hay ngay cả họ giàu có.
  2. Nhiều người không biết làm thế nào để sống trong tiền bạc của họ. Những người khác chỉ muốn có những gì mà Jones có. Nhận thấy một chút là trước khi họ có thể bắt kịp được như Jones, Jones có nhiều tiền (refinance) và thu nhập được nhiều hơn và những thứ tốt hơn.

 

Cái được liệt ra như (A) thì không phải là một vấn đề tài chính thực sự; nó đúng hơn là một vấn  đề quan điểm.

Lý do chính đổi với (B) cũng là một vấn đề quan điểm, nhưng vấn đề này cố gắng đạt được cái rủi ro của con người là một nô lệ cho những nhà tài chính. Vấn đề thường là một sự pha trộn của:

  1. Không có khả năng kiếm tiền.
  2. Và có quá nhiều những câu hỏi về nhu cầu thanh thế.

 

Rõ ràng có  một chuỗi những trường hợp thực tế giống như đau ốm, giảm chi tiêu, kinh doanh bị suy thoái, và cái chết của người trụ cột, chiến tranh… tất cả những lý do này cần những chỉ dẫn đặc biệt bởi nó không chỉ phải đối phó với những lý do mà còn với bất kì biện pháp gì là cần thiết để làm giảm bớt vấn đề. Mỗi trường hợp đều có đặc tính khác nhau và đặc trưng.

Những vấn đề về  tài chính tương đối dễ dàng cho cặp vợ chồng nhận ra. Một số sách viết về chủ  đề này. Những đề suất hữu ích và sự  hướng dẫn tương đối dễ  thực hiện (đạt được).

  1. VẤN  ĐỀ GIỜI TÍNG TRONG HÔN NHÂN

 

Nhiều sách viết về chủ đề này nhưng để hòa hợp với chủ  đề của cuốn sách này tôi sẽ chỉ đề cập tới vấn đề mà những phụ nữ ước ao nhất rằng chồng mình sẽ hiểu.

  1. Sự chỉ trích khác nhau giữa đàn ông và đàn bà. Cho dù những nỗ lực về bình đẳng cơ bản của phụ nữ, người hung hồn (và đòi một các điên rồ) rằng chỉ có sự khác biệt giữa các giới là về phương diện môi trường và phương diện văn hóa. Sự thật là: phái nam và phái nữ khác nhau về sinh-hóa, về phương diện giải phẫu và về phương diện tình cảm. Họ, thực tế khác biệt trên mọi mặt gọi là thân thể bởi đàn ông và đàn bà mang trong mình những hình thái nhiễm sắc thể khác nhau. Có  bằng chứng có thể xem xét để chỉ ra rằng khu vực dưới đồi đặt ở vị trí chỉ trên tuyến yên trong não giữa, nó là”dây” độc nhất cho mỗi giới. Do vậy, vùng não điều khiển thân nhiệt, đói khát… (được biết như chiếc ghế cho bề mặt phân giới cảm xúc giữa “trí óc” và “con tim”. Nó cung cấp cho phụ nữ một trạng thái tâm lý khác biệt hơn nhiều so với trạng thái tâm lý của đàn ông. Hơn thế nữa, phụ nữ thèm muốn sinh lý có khuynh hướng hơi một chút về tuần hoàn tương quan với lịch kinh nguyệt. Nhưng ngược lại thì đàn ông thì xếp xoắn (không vòng).

 

Trước tiên đàn ông được gây hứng thú cơ bản bởi sự kích thích thị giác, họ bị kích thích bởi việc khỏa thân của phái nữ hay nghĩ lờ mờ về khỏa thân. Phụ nữ thì ngược lại. Họ ít định hướng bằng thị giác ít hơn nhiều so với đàn ông. Chắc chắn họ bị cuốn hút bởi những thân hình cơ bắp ấn tượng, nhưng những bộ máy tâm lý tình dục của họ lại không gây ra một cách đặc trưng bởi những gì họ nhìn thấy; phụ nữ bị kích thích căn bản bởi xúc giác. Do đó, chúng ta chạm trán với cảm giác đầu tiên về sự bất đồng trên giường. Anh ta muốn cô phải xuất hiện không có quần áo trong phòng sáng trưng và cô ta thì muốn anh ta quan tâm mình trong bóng tối. Thứ hai là (và quan trọng hơn) đàn ông không phân biệt được một cá nhân sống trong một thân thể hồi hộp. Đàn ông  xuống phố và bị kích thích bởi một phụ nữ an vận thiếu vải đi ngang quanh ta một cách lờ mờ, ngay cả anh ta không biết gì về cá nhân cô ta hay giá trị hay những khả năng về tâm thần. Tự thân thể cô ta thu hút anh ta. Như thể anh ta có thể trở nên hứng thú ngang bằng qua bức ảnh khỏa thân hiện đại không có nguồn gốc với việc anh ta có thể đối diện với người nào đó anh ta yêu.Thực chất sức mạnh sinh học tuyệt đối về ước muốn sinh lý trong đàn ông bị thu hút bởi  thân thể phụ nữ. Do đó mới có vài căn cứ để phụ nữ phàn nàn rằng họ bị đàn ông nhìn soi mói  (những vật thể tình dục). Lời giải thích này giải thích tại sao phụ nữ làm đĩ cho đàn ông với số lượng lớn (wide margin) và tại sao một số phụ nữ lại bị đàn ông cưỡng hiếp. Cũng giải thích tại sao trong phòng chật cứng toàn những đàn ông già không còn răng có thể chi ra số đông xem màn trình diễn thoát y vũ . Nó phản chiếu lại thực tế rằng lòng tự trọng của giống đực được thúc đẩy do một ước muốn “chiếm đoạt đàn bà” hơn là việc trở thành đối tượng trong tình yêu lãng mạn của cô ta. Đây không phải là những tính làm cho thỏa mãn hư danh của sinh lý đàn ông, nhưng chúng cũng là tài liệu tốt cho chuyên môn. Tất cả những yếu tố này có gốc rễ từ sự khác nhau căn bản trong ham muốn tình dục của phái nam và phái nữ.

Phụ nữ thì  biết suy xét nhiều hơn về tầm quan trọng sinh lý  của họ. Một bức ảnh thường  ít thú  vị hơn đối với họ, ước muốn của họ  thường tập trung vào một cá nhân điển hình người được họ khâm phục và tôn trọng. Một phụ nữ bị kích thích bởi toát ra chút lãng mạn từ người đàn ông của cô ta, và bởi tính cách và nhân cách của anh ta. Cô ta chịu nhường cho người đàn ông  hấp dẫn được tình cảm và thân thể của cô ta. Tình dục đối với đàn ông là điều tiến về thể xác hơn, và đối với phụ nữ thì thiên về những trải nghiệm tình cảm sâu đậm.

Một vấn đề trong hôn nhân có thể nảy sinh bởi phụ nữ  không cảm thấy chắc chắn gần gũi với chồng mình. Ngay lập tức, khi người đàn ông đi làm về trong tâm trạng xấu, làm việc liên tục trên bàn làm việc của anh ta, bỏ ăn với mối ưu tu trong đầu, xem bản tin cuối cùng trong im lặng và cuối cùng là đi ngủ không nói lời nào. Giây phút anh ta nhìn thấy vợ mình trong bộ quần áo ngủ, nó cũng đủ để cho anh ta bị kích thích sự ham muốn tình dục của mình. Thực tế là anh ta và vợ của anh ta không có giây phút êm đềm, toàn bộ buổi tối không kiềm chế được sự ham muốn tình dục đáng kể của anh ta, nhưng vợ của anh ta thì không dễ dàng động đậy. Cô ta chờ đợi anh ta cả ngày và khi anh ta về nhà  còn chào cô một cách khó khăn, cô đã cảm thấy thất vọng và từ chối sự tiếp tục lạnh nhạt và ưu tư của cô ta đã khóa chặt những ham muốn của cô ta lại. Đây là lý do tại sao cô ta có lẽ nhận ra là không có thể đáp lại anh ta lúc đêm. Để xem xét xa hơn một chút, vắng bóng của sự gần gũi, cô ta cảm thấy như một gái điếm. Không có khả năng giải thích về sự vỡ mộng này, tôi tin có một tâm trạng lo âu tiếp tục xảy ra với phụ nữ.

KHUYNH HƯỚNG THAY ĐỔI TRONG HAM MUỐN.

Đàn ông và đàn bà cũng khác nhau đặc biệt trong sự biểu lộ về ham muốn tình dục của họ. Các nhà nghiên cứu dường như đã chỉ ra rằng điều quan tâm thích thú và khoái lạc tại thời điểm cực khoái ở phụ nữ và sự xuất tinh ở đàn ông thì giống nhau cho cả hai giới tính, mặc dù con đường dẫn tới sự hưng phấn  đi bằng những con đường khác nhau. Hầu hết mọi đàn ông có thể trở nên hưng phấn nhanh hơn phụ nữ. Đàn ông có thể đạt đến tột điểm trước khi bạn đời mới nghĩ ra bữa tối ăn gì hay ngày mai con mình sẽ vận gì tới lớp. Một kẻ thông thái phải nhận ra rằng người đàn bà này rất ỳ và phải đưa vợ anh ta dẫn tới nhịp của chính cô ta.

Nó cũng hiển nhiên rằng người đàn ông giải tỏa cơn đói tình dục kiên định hơn phụ nữ làm. Nhiều phụ  nữ phải ngạc nhiên sao mà chồng họ lại có ham muốn giao cấu một cách đều đặn như vậy. Trong ví dụ này có một vấn đề là người chồng mong muốn những bà vợ  hiểu họ. Khi sự hưởng ứng tình dục bị ngăn cản, phái nam rút ra được một kinh nghiệm về áp lực sinh lý mà nó đòi hỏi giải tỏa. Tuyến chứa tinh dịch dần dần hết chỗ chứa; khi nó đạt tới mức cực đại, hoóc môn tác dụng làm cho đàn ông nhạy với sự kích thích tình dục. Nhưng ngược lại, một phụ nữ cá biệt có thể có chút thích thú anh ta khi anh ta được hài lòng, anh ta có thể bị gợi tình chỉ  trong bộ dạng của cô ta khi anh ta trong tình trạng bị tước đoạt. Một người vợ có thể nhận thấy khó khăn để nhận thức thấu đáo cả đống những vẻ bề ngoài thèm muốn tình dục của chồng cô ta. Trừ khi  nhu cầu của cô ta ít khẩn cấp và cấp bách hơn. Do đó cô ta có thể nhận thấy rằng sức mạnh hóa sinh rõ ràng khiến ước muốn của anh ta trong thân thể anh ta, và nếu cô ta yêu anh ta, cô ta sẽ tìm tới sự thoải mái đó như thể những điều đầy ý nghĩa và càng đều đặn càng tốt.

Câu hỏi về sự  đa dạng trong ham muốn tình dục khác nhau giữa đàn ông và đàn bà, sự khác nhau quá lớn xảy ra ở phạm vi của đàn bà từ thấp – rụt rè – trung bình – hứng khởi – cao trào. Nó đòi hỏi nhiều sự nhạy cảm để hiểu trước hết điều này, và sau đó giúp họ tiến tới một trải nghiệm thoải mái. Đây là địa thế đặc biệt lạc lõng cho đàn ông bởi  đàn ông  không tạo dựng lên với sự đa dạng rộng lớn như vậy.

Chúng ta phải nhận thức  được rằng một bà vợ có thể thường xuyên có những khó khăn trong việc đóng ba vai trò đặc trưng trong bổn phận của mình. Thậm chí cô ta phải gánh một “cái tròng ba vòng” trong suốt thời gian. Cô ta phải là một người vợ, người mẹ, bà chủ, một người vợ yêu quý là người chăm lo cho gia đình và chăm sóc con cái không chắc đã giống như một bà chủ có sức quyến rũ để lôi kéo chồng của mình trên giường. Tương tự như vậy, những yêu cầu của bà mẹ tại những thời điểm không phù hợp với việc thay thế vai trò của người vợ, bà chủ. Dẫu rằng những bổn phận này dường như  mâu thuẫn, người vợ thường bị đòi hỏi phải cắm dây nói từ người này tới người khác với dấu hiệu ngắn. Chồng cô ta có thể giúp cô bằng cách làm cho cô ta thoát khỏi trách nhiệm một bà vợ và bà mẹ khi đến thời điểm cô ta trở thành bà chủ của anh ta.

Thân thể mệt lử  đóng một phần quan trọng trong khả năng của phụ  nữ (hay không có khả năng) để đáp lại vấn đề sinh lý. Một bà mẹ có thể hoàn toàn dễ dàng có 24h/ngày khi cô ta có một đứa trẻ nhỏ (hay những đứa trẻ). Khi cô ta đổ xuống giường, tình dục có thể đại diện cho bổn phận hơn là sự vui thích. Nó là mục cuối cùng trong danh mục “lập danh mục cho ngày”. Những mối liên hệ sinh lý có ý nghĩa nó tận dụng một lượng lớn năng lượng của cơ thể và nó bị cản trở nghiệm trọng khi những nguồn năng lượng này vừa bị tiêu hao.

Có một sự liên hệ mạnh mẽ giữa tự đánh giá về  giá trị và khả năng đáp lại sự kích thích tình dục. Bất kì sự giễu cợt ngay cả đùa giống như cỡ ngực hay mông sẽ làm cô ta tự nhận xét về bản thân và không thoải mái và bất kì sự vô lễ mà anh ta tỏ thái độ cho cô ta như một cá nhân thì hầu như chắc chắn làm nảy sinh trong mối quan hệ thân thể của họ.

Khái niệm về sự  không am hiểu dường như  để gợi ý  rằng hầu hết những trục trặc trong hôn nhân là do những khó khăn trong tình dục nhưng thực sự ngược lại mới  đúng, những trục trặc về tình dục nguyên nhân  do những khó khăn trong hôn nhân. Phụ nữ có sức lực thể trạng vĩ đại hơn, có lẽ bởi do nhiễm sắc thể khác nhau. Bình thường thì cộc sống kéo dài hơn đàn ông từ 3 đến 6 năm. Giới tính khác biệt ở việc trao đổi chất căn bản của họ – trao đổi chất của phụ nữ thường thì thấp hơn nhiều so với việc trao đổi chất của đàn ông. Họ khác nhau ở cấu trúc xương: phụ nữ có phần đầu ngắn hơn, khuôn mặt rộng hơn, lẹm cằm nhô ra, chân ngắn hơn, thân dài hơn. Ngón tay đầu tiên của phụ nữ thường dài hơn ngón thứ ba. Với đàn ông thì ngược lại mới đúng. Răng của con trai rốt cuộc thì dài hơn răng của con gái. Phụ nữ có dạ dày, thận, gan và ruột thừa dài hơn, hai là phổi thì nhỏ hơn.

Trong chức năng thì  phụ nữ có vài khu vực rất quan trọng mà  đàn ông bị thiếu – có kinh nguyệt, có  bầu và sự tiết sữa. Tất cả những điều này đều ảnh hưởng tới cách cư xử và những cảm xúc. Phụ nữ có nhiều hoóc môn và khác hơn so với đàn ông. Tuyến giống nhau nhưng hành sự lại khác nhau ở hai giới tính, do đó tuyến giáp của phụ nữ dài hơn và linh lợi hơn – nó mở rộng khi mang thai và cũng trong khi có kinh nguyệt nó làm cho phụ nữ thiên về bướu cổ hơn, tạo ra khả năng kháng cảm lạnh, được liên kết tạo thành làn da mịn màng, liên quan tới việc không có lông lá trên người. Nó cũng giải thích cho việc con gái cười khúc khích dễ dàng hơn. Máu của phụ nữ chứa đựng nhiều nước hơn, ít hơn 70% hồng cầu. Từ việc đó để cung cấp oxi cho tế bào cơ thể, cô ta cảm thấy nhanh mệt hơn, có thiên hướng yếu ớt. Khả năng thể chất của cô ta tuy vậy nhưng lại hoàn toàn là vấn đề lâu dài (sống lâu). Khi một ngày làm việc ở các nhà máy của Anh quốc, dưới những điều kiện thời chiến tranh phải tăng giờ làm việc từ một giờ tới một hai tiếng. Tai nạn xảy ra đối với phụ nữ là một 50% còn nam giới thì không. Về sức mạnh thú vật thì đàn ông cao hơn 50% đối với phụ nữ, nhịp đập của phụ nữ đập nhanh hơn (80. Đàn ông là 72). Huyết áp thấp hơn một điểm so với đàn ông và thay đổi từng phút (không đều); nhưng phụ nữ lại ít có xu hướng bị huyết áp cao – ít nhất cho tới sau khi mãn kinh. Công suất dung tích về lực thở của cô ta thấp hơn với tỉ lệ 7:10. Cô ta chịu đựng được nhiệt độ cao tốt hơn là đàn ông; sự trao đổi chất của cô ta diễn ra chậm chạp hơn.

 

 

C.7. Vấn đề kinh nguyệt và sinh lý

Những vấn đề kinh nguyệt làm cho một số phụ nữ xấu hơn về  thể chất và tình cảm. Điều này có thể  xảy ra bất thình lình và cho tới tận khi được chữa trị hợp lý. Lời khuyên duy nhất là hãy đến bác sỹ, bởi  lời chuẩn đoán chuyên nghiệp chữa trị đúng là phương kế duy nhất. Thẳng thắn mà nói bạn cần một bác sỹ là chuyên gia về lĩnh vực đó, bởi những thử nghiệm tầm thường không bộc lộ sự rối loạn và lời nhận định được thông báo là “bạn ổn”, “tự tin – xem cuộc đời còn nhiều điều tốt đẹp và cuộc hôn nhân của bạn nữa chứ”, hãy nghĩ về những đứa con đẹp đẽ của mình …”. Nó không chỉ vậy và là cách nhìn nhận quan điểm sống, nó là vấn đề y học thực sự mà đang đưa cô ta (gia đình cô ta) xuống hỏa ngục. Tụt cân, tổn thương, những cảm giác hoang tưởng, chán nản tuyệt vọng và phản ứng ngược lại với các thuốc an thần thì không chỉ là vấn đề quan điểm. Bên cạnh chuyên gia có kiến thức y học, bác sỹ còn phải có lượng kiến thức hiểu biết rộng. Vấn đề là ở chỗ phải tìm cho ra một thầy thuốc phụ khoa giỏi. Thông thường kích thích tố (hooc môn) gây ra stress thì rất khó để xác định. Chúng cũng có xu hướng là thay đổi với nhiều lý do mà không gây ra một cách chính đáng bởi lý do môi trường. Một trong những căn bản của con người tự nhiên là để chỉ định một lý do cho những hiện tượng mà hiện tượng lại không rõ ràng. Cách nhìn về trường hợp này là hoặc quy lỗi cho ai đó hay thứ gì đó hay ngay bản thân chủ thể. Trục trặc về hooc môn hoàn toàn dễ dàng rơi vào phạm trù rối loạn không bị phát hiện. Một lời cực đoan cảnh báo nên được đề cập ở đây: Một loại thuốc đặc biệt được tìm ra, nó cũng phù hợp với một trường hợp đặc biệt; Đúng vậy, cùng một đơn thuốc cho một phụ nữ khác với triệu chứng xác định bề ngoài có thể tạo ra những phản ứng hoàn toàn khác nhau.

Có  mối quan hệ  giữa mức độ estrogen (sinh lý của phụ nữ) và sự ổn định cảm xúc trong phụ nữ. Cũng thật ngạc nhiên, bao nhiêu là bác sỹ  y khoa, đặc biệt những người nơi họ làm việc lại không dính dáng gì tới phụ khoa. Bằng chứng 22 bệnh (ốm nhẹ) rõ ràng có thể được hiểu do thiếu estrogen. Mặc dù vài phụ nữ có kinh nghiệm về nó rồi.

Triệu chứng tình cảm

  1. Thất vọng tột bặc, có lẽ giữ lâu hàng mấy tháng không được giải tỏa.
  2. Cảm thấy được tôn trọng ít cực độ, mang lại cảm giác hoàn toàn vô giá trị và thiếu thú vị trong cuộc đời.
  3. Sự chịu đựng lỗi thất vọng thấp vô cùng, góp phần làm tăng thêm tính cáu kỉnh và lọc tình cảm.
  4. Sự đáp lại tình cảm không thỏa đáng sẽ tạo ra nước mắt khi mà những việc không buồn và phiền muộn trong khi tương đối vui vẻ.
  5. Chịu đựng  ồn ào kém. Ngay cả tiếng đài hay sự hưởng ứng thông thường của những đứa trẻ  cũng có thể làm phát cáu khủng khiếp. Việc gọi trọng tài là chuyện thông thường.
  6. Yêu cầu cần thiết tường tận về bằng chứng của tình yêu và sự  vắng mặt của họ, sự nghi ngờ về một đối thủ có thể sấn vào chồng.
  7. Can thiệp vào giấc ngủ.
  8. Không có khả  năng tập trung và khó khăn trong việc nhớ lại.

Triệu chứng tự nhiên (thân thể)

  1. Rối loạn tiêu hóa, gây phiền phức về tiêu hóa và thèm ăn.
  2. “Đỏ bừng”  chảy nhiều phân trong cơ thể trong vài giây.
  3. Chóng mặt (hoa mắt).
  4. Táo bón
  5. Run sợ
  6. Chân tay ngứa ran và  “đi ngủ”
  7. Khô da, đặc biệt những vết đốm rõ ràng ở nhiều nơi và mất  đàn hồi.
  8. Khô màng nhầy, đặc biệt ở âm đạo, làm cho việc giao hợp bị đau.
  9. Giảm mạnh về  dục tính (thèm muốn quan hệ).
  10. Đau nhiều vùng của cơ thể, thay đổi từ chỗ này tới chỗ  khác (chứng đau dây thần kinh, đau cơ, đau khớp.)
  11. Tachicardia (Tăng nhanh hay đưa nhịp tim và đập nhanh)
  12. Đau tim.
  13. Có quầng tối, đen ở quanh mắt. Đây là dấu hiệu mà các bác sỹ nhận biết có lợi nhất cho việc chuẩn đoán ban đầu.
  14. Giảm cân

(Độ chính xác của những triệu chứng này được xác định dựa theo một tiến trình chuyên môn do Ayerst Laboratories, giáo sư của trường đại học NY Obsteetrics and Gynecology).

Cảnh ngộ của tình hình là  ngay cả chồng và con cái hay ngay cả gia đình mở rộng tỏ ra ủng hộ, họ không thể, khả năng giúp đỡ chỉ  bằng những cố gắng tốt bụng  –  hooc môn mất cân bằng  không thể làm được bằng sự thông cảm giúp đỡ hay lòng tốt.

Trong mục C.4. Chúng tôi  đã tình cờ gặp lại một số hội chứng hôn nhân điển hình. Giờ chúng tôi sẽ thảo luận về những hội chứng lãnh đạm đặc chưng.

“Triệu chứng thất vọng”

Các bệnh nhân có  xu hướng rủ tay xuống có dấu hiệu rằng tôi không thể tiếp tục thêm được nữa, nếu có ai hỏi vấn đề là ở chỗ nào, thì cô ta chắc chắn nói rằng “khắp mình mẩy”. Nếu cô ta được hỏi về những vùng rõ ràng như là: “Nếu hỏi bụng cô có cảm giác chướng lên không, cô ta sẽ trả lời: “đúng”. Nếu hỏi cô bị chuột rút ở bàn chân phải không, cô ấy thưa: “vâng”. Cô ta làm cho bạn có cảm tưởng mọi thứ đều tồi tệ với cô ta. Cái kiểu, “Anh nói gì. Tôi nói vây” (you name it, I have it”. Khi gặp trường hợp bệnh nhân như vậy y tá bị cáu điên  vì luôn nhận được câu trả lời là “đúng”, do vậy cuối cùng thì cô ta hỏi “răng của cô ngứa à?” để cô ta sốc, bệnh nhân trả lời “đúng”. Câu trả lời như vậy không phải là ngớ ngẩn mà là một triệu chứng.

Hầu hết những điểm  được đề cập ở trên đều có liên hệ nhiều hơn tới phụ nữ trong khi mãn kinh bởi sự thay đổi mức độ estrogen (sinh lý). Hãy để chúng tôi thảo luận về những vấn đề cảm xúc thông thường về những phụ nữ trẻ đang trong thời kỳ kinh nguyệt.

Trước tiên, tôi muốn nhấn mạnh một thực tế do một số phụ nữ  đã hiểu. Lòng tự trọng  liên quan trực tiếp tới mức độ estrogen; qua đó, có thể đoán được sự giao động qua 28 ngày.

 

 

 

 

– Estrogen

Progesterone

image020

– Hooc môn duy trì thai

Mức độ hooc môn bình thường và tính khí. Mục đích của biểu  đồ này chỉ để lôi cuốn sự chú ý  tới những khả năng sử dụng biểu đồ minh họa.

Tâm tình thay đổi đối với những mức độ hooc môn thất thường. Phụ  nữ cảm thấy lòng tự trọng vĩ đại nhất, và thấy sự lo lắng và sự thù địch ít nhất khi ở kỳ giữa. Nó cũng là thời gian lạc quan cảm xúc vĩ đại nhất và tự  tin nhất. Một hooc môn khác, hooc môn duy trì mang thai được tạo ra trong thời kỳ thứ hai của kỳ kinh, kèm theo nó là việc tăng sự căng thẳng, sự lo lắng và tính hung hăng. Cuối cùng, hai hooc môn giảm trong thời kỳ tiền kinh nguyệt. Giảm tâm trạng lại xuống đến điểm thấp nhất. Đây là điều chính xác đối với những người loạn thần kinh chức năng, người bị bệnh tâm thần và những phụ nữ giống như bình thường. Thời kỳ tiền kinh nguyệt nó liên đới tới cảm giác vô vọng, lo lắng, thù địch và sự ao ước về tình yêu. Thần kinh căng thẳng này và tính dễ cáu kỉnh nhưng sự chán nản thường đi cùng với sự khuay khỏa và nấn ná tới khi mức độ estrogen tăng lên.

Trên biểu đồ  đặc trưng giống như biểu đồ trên, các nhà  chuyên môn có thể thêm vào nhiều mảng thông tin khác nhau như là “đường cong tâm trạng”. Với cách này nó có thể tạo ra một phương thức qua đó một số chiều hướng của tâm trạng có thể được dự đoán. Tương tự như những đường cong cho những thực thể khác được bổ sung để tạo ra một kiểu dự tính khác như là một đường cong để giúp đỡ những người đang có kế hoạch để sinh một đứa con hay không có kế hoạch.

Đối với những người đó họ đang hăng hái giải quyết vấn đề của họ. Một lời khuyên  là nên tạo ra sự quan sát và  đồ thị, những giá trị trên một biểu đồ của đúng họ. Sau hết, chu kỳ 28 ngày có thể thay đổi tùy theo từng phụ nữ. Cũng như vậy, mức thay đổi tâm trạng có thể được thêm vào. Sau khi thực hiện biểu đồ này trong vài tháng, bạn có thể tự mình dự đoán được hình thái. Nếu có điều gì thay đổi (biến thiên) những biểu đồ này có thể được dùng để tự bạn giải thích được một cách chuyên nghiệp hơn về việc đề xuất một phương thức nhanh hơn và tốt hơn bởi các thông số trong tay.

 

Thông tin cung cấp  ở trên có thể rất có giá trị  đối với một phụ nữ muốn hiểu bản thân mình và tác động tới những cảm xúc của cô ta. Điều quan trọng nhất là cô ta có thể giải thích được những cảm giác của mình. Nếu cô ta có thể nhớ được rằng lỗi thất vọng và cảm giác vô dụng là do hooc môn thúc đẩy và chẳng có điều gì làm thay đổi được thực tế đó. Cô ta có thể chống lại được sự đổ nhào về tâm lý một cách dễ dàng. Cô ta nên tự thưởng cho mình một chút sức sống mới nói như: Mặc dù tôi cảm thấy chưa đủ và thua kém, tôi từ chối để tin vào điều đó. Vấn đề thực sự của tôi là tự nhiên, không phải là cảm xúc và nó sẽ cải thiện! Phụ nữ chắc chắn mong muốn chồng của họ hiểu được những yếu tố tâm lý này, tâm lý này đóng một vai trò rất quan trọng trong con người phái nữ. Trục trặc là ở chỗ những điều tự nhiên đó không bao giờ đưa ra thảo luận với con trai hay đàn ông. Điều này khó hiểu hơn nữa về bộ máy nội tại (nội tâm) của phụ nữ thì hiếm khi điều đó chắc chắn là một vấn đề tò mò của đàn ông – do vậy anh ta không dễ đi tìm kiếm những kiến thức về những chủ đề này đâu. Nói cách khác, là sự khó hiểu về khoa học, thiên văn học…vv có thể đưa anh ta tìm hiểu ngang dọc khắp chủ đề.

Anh ta  không có  giai đoạn đó đâu. Thật khó cho anh ta hiểu thấu đáo được những cảm giác chứơng bụng, uể  oải là động cơ thúc đẩy tới những câu trả lời độp chát và cáu kỉnh của vợ mình. Thật  hữu ích nếu người chồng bằng cách này hay cách khác để biết được chủ đề này và cũng học biết trước được thời kỳ kinh nguyệt của vợ mình để nhận ra sự thay đổi về xúc cảm luôn đi kèm theo thời kỳ này. Điều đặc biệt quan trọng là nó sẽ rất cần thiết cho tình trạng bện tật và dễ bị xúc động trong thời kỳ này, ngay cả khi cô ta có thể không được đáng yêu lắm. Anh ta nên tránh bàn luận những vấn đề về tài chính hay những chủ đề gây chấn động khác tới khi cơn bão nội tâm qua đi. Một người chồng biết thông cảm và hiểu biết có thể làm hài lòng những khát khao về tình yêu, ai đó biết quan tâm và hiểu đầy đủ hỗ trợ vợ mình trong những ngày chu kỳ căng thẳng.

Nói về kỹ thuật thì nhiều sản cơ khí cũng có những gì  được biết đến thông thường như “đường cong tính cách”. Những đường cong này được lập dựa trên những kết quả quan sát được. Những biểu đồ này giúp để xác định tính chất hành xử chấp nhận được của sản phẩm tại những thời điểm sử dụng. Những sản phẩm thông thường nhất đều có một khuôn mẫu cố định hay khuôn mẫu logic rõ ràng. Theo nghiên cứu của “trí tuệ nhân tạo” là bước bổ sung vào logic cố định được gọi là logic fuzzy (xoắn). Hàng triệu đô la được rót vào mỗi năm để nghiên cứu công trình logic fuzzy sẽ đuổi theo sự tăng trưởng tột bậc về sản phẩm của ngày mai. Một số công ty máy giặt công bố sẽ sử dụng nó trong những chương trình giặt quần áo gia đình. Giặt quần áo gia đình có thể thường chứa đựng nhiều loại vải khác nhau như: cotton, len, linen…vv. Nếu người ta muốn giặt chúng tách riêng thì chọn đơn giản nó sẽ thực hiện ngay. Nếu nói cách khác công ty muốn đề xuất một model cao hơn họ có thể đề nghị một máy trộn theo khối với tính năng thông minh tiên tiến hơn để đưa sự phỏng đoán ra khỏi tiến trình giặt. Quyết định này cũng giống như những gì người nội trợ đã có thể làm nếu cô ta phải giặt một đống quần áo hỗn độn. Nấu một bữa ăn cũng bao gồm một lượng phù hợp về logic fuzzy trong dữ liệu của người vợ khi cô ta biết rằng ai sẽ đến ăn bữa tối. Cũng giống như nấu món ăn cho vị khách khác nhau có thể là thời gian phải khác nhau. Ví dụ: Cho ít hành thôi khi bố vợ đến, cho thêm muối khi mẹ mình đến; dịu dàng hơn với chồng và thêm dấm cho bác..vv. Một số quyết định được đưa ra chúng không thể mô tả chính xác được, chúng chỉ được thực hiện đôi khi bằng cách này đôi khi lại bằng cách khác. Đây cũng là một loại logic fuzzy. Do vậy, đàn ông phải cố gắng và hiểu, những điều này có thể là đường cong tính cách và logic fuzzy ngay cả trong lĩnh vực hôn nhân, lĩnh vực các bà vợ và khuynh hướng tính tình. Sau cùng, những hệ thống kỹ thuật của chúng ta không thực sự bịa ra, chúng được bắt nguồn từ quan sát tự nhiên. Kỹ thuật có một công trình được gọi là Bionics. Kẻ thúc đẩy chính của nó đã quan sát hiện tượng tự nhiên và chuyên suy luận ra để làm ra những sản phẩm kỹ thuật.

Trong khi chúng ta nói về  chủ đề này, thỉnh thoản chúng ta nghe thấy những câu hỏi liệu có một sự so sánh về “mãn kinh nam”.

 

Đây là một câu hỏi có ngụ ý tự nhiên mạnh mẽ nó bao phủ sự thật. Câu hỏi này đã được vận động do phong trào phụ nữ. Họ bày tỏ rõ ràng sợ hãi rằng sự mãn kinh của phái nữ sẽ được dùng như một lý do để từ chối vị trí lãnh đạo từ phụ nữ trung niên. Trong khi đàn ông kinh qua một mức độ thay đổi mà nó đôi khi đã được nhắc đến như sự mãn kinh, rất khác trong căn nguyên độc đáo mà nó được trải nghiệm do phụ nữ. Đối với đàn ông, những thay đổi không liên quan tới sự thay thế hooc môn nhưng lại liên quan nhiều hơn tới tâm lý tự nhiên. Thật khó cho đàn ông phải đối mặt với thực tế rằng anh ta sẽ không bao giờ đạt được mục tiêu trong nghề nghiệp mà anh ta đã tự mình đặt ra. Tuổi trẻ của anh ta biến mất rất nhanh…đó tại sao giấc mơ quyền lực đầu đời và danh tiếng của anh ta sẽ chẳng bao giờ biến thành sự thật. Một số đàn ông họ thành công ít hơn  những gì mà họ đã hy vọng thì bị tàn phá do thấy rõ rằng cuộc đời đang tụôt khỏi họ. Đây là căn bản của thời mãn kinh của giống đực.

Một số cá nhân (lập dị) đáp lại nó bằng cách tìm kiếm giao thiệp với một phụ nữ trẻ để chứng minh việc vẫn còn nam tính của họ; công việc khác nặng nhọc hơn và lâu dài hơn để chiến thắng cái mà  chắc chắn sẽ xảy ra (quen thuộc); những người khác trở thành nghiện rượu; kẻ khác rơi vào thời kỳ ấn tượng sâu sắc về sự buồn chán.

Nhưng ngay cả khi sự  ảnh hưởng mặt tình cảm là tột đỉnh, nó  thường bị thúc đẩy do sự ước lượng của  đàn ông về thể giới bên ngoài của mình. Những ảnh hưởng giống như thế này cũng kích động một phụ nữ nhưng cô ta có một sự rối loạn hooc môn bổ sung làm suy yếu dần dần sự an toàn từ trong thâm tâm của cô ta. Những điều khác cũng tương đương, trạng thái khác nhau của đàn bà thì khó khăn hơn điều để tồn tại, một cách đặt biệt nếu nó không được chữa trị.

Thỉnh thoản có câu hỏi là tại sao một số phụ nữ thực hiện nó qua thời mãn kinh không cần Estrogen sinh ngoài. Không ai biết chính xác estrogen làm gi đối với bộ  máy thần kinh phụ nữ. Vào thời điểm này các bác sỹ thực sự biết quá ít về hóa chất của bộ não và sự thay thế mà rất cần thiết cho chức năng đích thực của nó. Hướng dẫn duy nhất cho điều trị là các triệu chứng và dấu hiệu lâm sàng mà bác sỹ quan sát thấy. Trả lời cho câu hỏi về việc đó, nó có thể là như thế, buồng trứng hay tuyến thượng thận bốc ra đủ estrogen để làm thỏa mãn nhu cầu giảm bớt những cá nhân dễ bị tổn thương. Ngẫu nhiên, đàn bà là thành viên duy nhất của vương quốc động vật vượt qua được khả năng sinh sản của mình. Những loài khác chết khi khả năng của chúng phải mang những đứa trẻ đã chết. Ban phát đặc biệt thêm được 20 – 20 năm cho phụ nữ có thể là điều ý nghĩa và mãn nguyện nhất trong cuộc đời. Nếu thân thể của cô ta được di tu và quan điểm đúng đắn của cô ta được cố võ. Quan điểm đúng đắn không phải được ủng họ bằng những cố gắng về trí tuệ mà thôi, nó bao gồm trí tuệ, tâm hồn, linh hồn. Đó tại sao lời cầu nguyện lại có tầm quan trọng nhiều không kém gì thực hiện hiệu quả việc khuyến khích tinh thần và tình yêu. Dưới góc độ khuyến khích tinh thần tôi không có ý là “những chương trình dài tập nói về cuộc sống thường ngày trên tivi” hay cả tiếng đồng hồ trước tivi. Tôi nói có nghĩa là bao gồm cộng đồng, các hoạt động xã hội, những quyển sách hay, những bộ phim hay, tham gia các khóa có chủ đề hấp dẫn, những sở thích riêng, vui vẻ với các cháu và các hoạt động có mục đích có giá trị cao.

Hầu hết đàn ông thấy chẳng vấn đề gì sự thông cảm và mục đích tốt bị cản trở thế nào do cách cư xử của các bà vợ của họ. Đó là khi các bà vợ của họ đang trải qua căng thẳng tới kỳ tiền kinh nguyệt và trở nên cáu kỉnh và nóng tính, họ cố gắng tự an ủi mình và nói với họ rằng mọi thứ sẽ nhanh chóng ổn thôi và nó không tồi tệ như ta thấy đâu. Điều này có xu hướng làm cho vợ càng điên tiết hơn và không chịu đựng được. Người chồng tội nghiệp cảm thấy như là một thằng ngốc ngay cả đang cố gắng làm cho hiểu nhau và tử tế. Lý do tại sao điều này lại đưa đến thất bại thê thảm như vậy, đáng thương là ở chỗ nhu cầu cô ta trong giai đoạn này thì khác thường. Cô ta không trông đợi một sự giải thích cái gì xảy ra trong giai đoạn tiền kinh nguyệt. Cô ta đã có nhưng giai đoạn như này trước khi cô ấy lập gia đình rồi. Và anh ta dẫu là ai lại đưa ra những lời giải thích. Bao nhiêu lần anh ta đã phải nói. Cô ta không mong đợi sự an ủi gì cả. Những gì cô ta thực sự đang mong đợi chính là sự hiểu biết và trong một số vấn đề được sự đồng tình. Anh ta đã không gắn kết những gì được hiểu về chủ đề này. Nếu anh ta không hiểu thực sự những gì đang diễn ra, làm thế nào để anh ta chấp thuận? Biện pháp cứu chữa đơn giản như thường là chỉ việc nói với anh ta rằng anh ta cần một cách tiếp cận khác. Đây là điều chính xác cô ta không thể nói cho anh ta được. Cô ta có thể là người rất có khả năng trong việc giải thích những lời khuyên với người trong việc giải thích những lời khuyên với  người khác ngay cả với một người khác giới. Cô ta có khả năng tư vấn cho một người đàn ông khác về vấn đề cư xử của vợ anh ta. Nhưng cô ta không làm được việc đó với chồng của mình. Nó đôi khi cũng giống như giảng về giáo dục giới tính cho trẻ em. Nếu lớp học có những đứa trẻ khác thì mọi việc tiến hành bình thường không sao. Nếu có con của bạn học trong lớp đó, thật là khó cho cả giáo viên và con của cô ta. Vấn đề này còn phức tạp hơn khi đứa trẻ lại là con trai mình. Tuy nhiên, sắc thái thì khác nhau. Trong trường hợp chủ trì một lớp học mà có con mình trong đó nó làm cho ta không thoải mái và bối rối – về phía mình cũng như về phía con bạn sẽ cảm thấy thế nào. Câu hỏi về phía trả lời của bài học là không thuận tiện để nói cặn kẽ. Trong trường hợp của chồng cũng vậy, cô ta cảm thấy bị mất tác dụng và bị làm phát cáu, “tôi phải nói cho anh ta những điều này sao”. Cô ta cảm thấy bất lực bởi vì cô ta biết anh ta thực sự không biết và cô ta không thể tự mình khơi mào câu chuyện.

Hơn thế nữa cô ta không cho là anh ta bị ngớ ngẩn mà có như thế đi nữa thì cô ta cũng không thể trao đổi vấn đề này với anh ta được. Và cứ thế đàn ông luôn giữ những phương thức sai lầm của mình và cô ta thì luôn giữ sự thất vọng về phương thức vô vọng của anh ta. Tình huống này giống như cái cách mà ta thấy đoạn trước nói về một đàn ông có lần thất vọng trong công việc. Anh ta đi làm về không hề muốn ai hỏi về công việc của mình hôm nay ra sao. Với lòng quan tâm của vợ, ngày nay qua ngày khác cô ta đều hỏi cùng một câu hỏi, vấn đề là anh ta không nói thẳng với cô ta rằng “đừng hỏi tôi những câu như vậy nữa. Bởi nó làm tôi liên tưởng tới cái nơi làm việc đó.” Vả lại anh ta biết rằng sự quan tâm của cô ta là từ tấm lòng. Cho dù vậy anh ta không thể bộc bạch với cô ấy về cảm giác của mình. Anh ta sẽ có thể giải thích với người vợ của đồng nghiệp của mình thì rất hiệu quả. Nhưng với vợ của mình, quan điểm của anh ta là “Tôi phải giải thích tại sao tôi bực mình vì câu hỏi của cô ta sao?” Thẳng thắn ra anh ta chỉ vừa mới giải thoát khỏi nơi làm việc, để mà anh ta có thể có một chút bình an. Giờ thì cô ta lại đưa anh ta quay lại nơi đó. Do vậy thay vì giải thích anh ta gầm gừ. Chẳng có việc gì nói với vợ; sự thất vọng và cấu gắt của anh ta hoàn toàn là vấn đề khác.

Quay trở lại phản ứng của vợ và sự ngạc nhiên của chồng:

Trước hết, cô ta không nhận ra rằng sự thất vọng của cô ta liên đới tới lịch hooc môn của cô ta.

Thứ hai là, cố gắng để an ủi cô ta chỉ là nguyên nhân làm thất vọng nhiều hơn và làm cho cô ta cố chứng tỏ rằng thật khủng khiếp làm sao trong cuộc đời cô ta. Nhiều đến mức cô ta hầu như bị xúc phạm tới phẩm giá do chồng (hay ai đó vì vấn đề đó) là có thật. Điều cần thiết của cô ta không phải là điều cô ta đang tìm kiếm, “những câu trả lời”, cô ta cần là “sự bảo đảm”, đó là điều ít nhất một người sống trên trái đất này cũng hiểu cô ta đang cần điều gì. Cô ta muốn chồng phải hiểu được nó khó khăn thế nào. Làm nguôi ngoai những lời nhận xét để cho suy yếu nhu cầu này; đưa cô ta tới việc thừa nhận rằng cô ta đang phải chịu đau đớn nhiều hơn là người chồng nghĩ. Một “không khí chấp nhận” trong tình huống này là cần thiết hơn nhiều so với cái “lời giải thích”. Việc giúp đỡ là để cho cô ta có một bầu không khí trong đó co ta có thể xả 100% sự thất vọng của cô ta ra ngoài.

 

 

  1. Rắc rối với con cái

Có con cái, cả đàn ông lẫn phụ nữ đều cần. Chẳng có câu hỏi nào về vai trò khuôn mẫu nào được đặt ra. Trong khi một vai trò khuôn mẫu giúp cho trẻ phát triển và khuôn mẫu khác giúp cho trẻ hiểu biết. Mỗi giới phải thực hiện sự phân chia để phát triển những trí não nhỏ bé của con cái. Và bà mẹ  biết rằng mình không được chuẩn bị để đảm nhiệm cả hai vai trò. Chẳng có gì phải nghi ngờ về điều đó, nuôi dạy con cái như một “ bố mẹ đơn lẻ” dù có lập gia đình hay không thì cũng là công việc đơn côi nhất trên thế giới này. Đúng thế, thật  ngạc nhiên về xung đột thường xuyên ở người này hay người khác (phụ huynh) đòi hỏi ích kỉ về  trông nom con cái. Những trạng căng thẳng này làm hiện diện trong đứa con bằng nhiều cách khác nhau, là nguyên nhân của nhiều kiểu rắc rối ở những mức độ khác nhau ở tuổi niên thiếu và tuổi trưởng thành sau này. Tính cách tốt của cha mẹ là điều quan trọng sống còn cho con cái. Bên cạnh những ảnh hưởng về mối quan hệ căng thẳng của cha mẹ, còn có những yếu tố kinh tế xã hội khác nhau, ví dụ như ông chồng phải đối mặt với những vấn đề làm việc nhiều giờ nó cướp đi thời gian ăn cơm tối cùng gia đình; không đủ thời gian cho cuối tuần bởi vì thiếu nơi đi; giải trí, khả năng tiếp xúc…v.v. Các ông bố hiếm khi có đủ thời gian ngay cả cho những tình huống hợp lý. Những rắc rối của cái bản tính này đang trở nên rộng rãi và thông dụng.

Bản chất của vấn đề có thể có nhiều hình thức khác nhau nó phụ thuộc vào từng độ tuổi của trẻ; tình hình môi trường sống; địa bàn; lượng tiền chúng có thể có hay không có.

Thời gian dành cho con cái là thời gian đầu tư tốt cho cả bạn và con cái trên cả những giá trị. Theo ý thức giá trị của người lớn chúng ta thì thường cố gắng làm chúng tuyệt hảo trong một số hành động này hay hành động khác.

Trong khi đây là thời gian tốt chỉ để đi quanh quẩn với chúng và “đá những viên đá” với chúng thì có ích lợi hơn nhiều, bởi có “thời gian” bộc lộ. Chúng cần điều đó. Nó có tác động ghê gớm vào quãng đời còn lại của chúng.

Do vậy có câu nói “ là giây phút có lẽ là công việc đầu tư giàu có nhất bạn đã dành cho cuộc đời con cái mình”. Đây là nơi để phát triển óc sáng tạo và cái độc đáo. Con cái thường không thể hứng thú với bất kỳ hoạt động nào lâu; do vậy sự thay đổi thường xuyên là cần thiết, nếu không thì chúng sẽ chán và mất hứng thú. Con cái bạn sẽ ở với bạn chỉ vài năm ngắn ngủi và trách nhiệm trên vai bạn sẽ chẳng có gì ngoài những cơn xoáy ký ức. Hãy thưởng thức từng phút trong những ngày này đi, ngay cả những lúc khó khăn và hưởng cái cảm giác hài lòng khi bạn làm được một công việc thực chất của bạn, đúng không.

Ly hôn hay ly thân là một tổn thương kinh khủng cho đứa trẻ, chúng thường học cách đối mặt với tình huống của chúng bằng cách này hay cách khác, nhưng những va đập về tình cảm thì không bao giờ hoàn toàn quên đi được. Một ngày tôi có một vị khách tới viếng thăm văn phòng. Anh ta là một người đàn ông tranh luận thẳng thắn người đã thực hiện nhiệm vụ trong đời mình là giúp người trẻ tránh hút thuốc,  uống rượu và ma túy. Trong số những quan điểm chúng tôi thảo luận, có một lĩnh vực liên quan tới mối quan hệ giữa phụ huynh và con cái. Anh ta chỉ cho tôi có hai mươi điểm liên hệ đẹp đẽ. Cha mẹ đóng một vai trò quan trọng nhất trong cuộc đời con cái họ.  Tôi hân hạnh được chia sẻ hai mươi quan điểm này với các bạn:

 

Bạn và con cái

 

  1. Đừng bao giờ nói “không, không nói tại sao” – nhưng hãy giúp con tự hiểu được bản thân và xây dựng lòng tự trọng của nó.
  2. Đừng buộc chúng phải hành động ngoan ngõan nhưng khuyến khích con thực hành những gì mà bạn dạy bảo.
  3. Đừng cứng rắn quá với con và kìm kẹp cá nhân con nhưng cho con tự do để học những sai lầm của con.
  4. Đừng che chở không hợp lý và bảo vệ con từ những người khác nhưng khuyến khích con chiến đấu với chính con chiên của con.
  5. Đừng nuông chiều con và làm cho con mất trí tiến thủ (ý trí yếu ớt) nhưng hãy cho con biết cái yếu duối của con và đối mặt với những thất vọng.
  6. Đừng làm con trở thành con rối trong tay bạn nhưng hãy dậy con biết đưa ra những quyết định và chịu những trách nhiệm.
  7. Đừng áp đặt cuộc sống của bạn vào con nhưng tôn trọng sở thích riêng của con.
  8. Đừng quy tội phức tạp bằng cách đổ lỗi cho con thường xuyên, giúp con hiểu những lỗi của con và hướng đẫn con vượt qua điều đó.
  9. Đừng nhạo báng những thiếu sót của con và trêu chọc con nhưng dạy con tôn trọng bản thân để con có thể tôn trọng người khác.
  10. Đừng truyền dẫn sự sợ hãi vào con và nuôi dưỡng bạo lực nhưng cho con biết cách yêu bạn và yêu thương người khác bằng cách cho đi tình yêu.
  11. Đừng nghi ngờ con và những lý do của con nhưng hãy có lòng tin vào con để con còn có lòng tin vào con để con còn có lòng tin vào bạn.
  12. Đừng hành động như kẻ độc tài và thống trị con nhưng hãy là người bạn và khuyên con chia sẻ những rắc rối của con với mình.
  13. Đừng đặt áp lực quá đáng để đạt được thành công xuất sắc trong kết quả học tập nhưng hãy cố gắng khám phá khả năng thực của con và khuyến khích con theo đuổi.
  14. Đừng cho phép con trở thành con mọt sách nhưng giúp con phát triển những thú vui sức khỏe và những sở thích riêng.
  15. Đừng cho phép con lười và ăn không ngồi rồi phí thời gian của nó nhưng giúp con sử dụng thời gian có ý nghĩa và trở nên khỏe khoắn về thể chất.
  16. Đừng buộc phải làm theo những luật lệ giáo điều cứng nhắc và làm cho con phải theo giáo điều. Đúng hơn là cho phép con có một cái nhìn rộng hơn.
  17. Đừng bị mù trước những sai phạm và yếu đuối của con nhưng hãy nghiêm khắc và hoàn thiện những thói quen của con trước khi chúng trở nên những thói xấu.
  18. Đừng lẩn tránh việc trình bày cho con những vấn đề xã hội nhưng hãy thảo luận và làm cho con nhận thức về những cái tội lỗi của xã hội và cách tránh xa nó.
  19. Đừng cho phép trong gia đình có cuộc cãi vã khi có mặt con nhưng hãy tạo cho con một đảm bảo về một gia đình hạnh phúc và yêu thương.
  20. Đừng cho con thứ gì khác nhưng “thời gian” của bạn, hãy cho con biết con có ý nghĩa như thế nào với mình khi dành thời gian với con.

Hãy nhớ rằng chỉ có bạn mới có thể làm cho con cái bạn thành một con người hạnh phúc và hoàn thiện.

 

 

C .9.  NHỮNG NGƯỜI THÔNG THUỘC TRONG HÔN NHÂN

 

Để tạo ra những hiểu biết tốt hơn trong quan hệ hôn nhân gia đình phước tạp. Tốt hơn đọc chuơng 16 về sự Ghen tỵ Trong chương đó có một số giải thích liên quan trực tiếp tới chương này.

Hơn thế, một số giải thích lúc đầu giống như Tôi-của tôi đóng vai trò quan trọng trong chủ đề này. Ngay cả đối với độc giả còn quan trọng hơn, nên đọc chương 16. Mội số giải thích  bởi thuật ngữ trái tim và khối óc có vị trí quan trọng đặc biệt. Trong ngôn ngữ bình dân, chúng ta có xu hướng trao đổi những ý nghĩa và chức năng chiều kích này của một con người.

Tại sao những người trong gia đình của vợ/chồng có thể là trung âm chính của những rắc rối. Lý do đơn giản vì họ có mối quan hệ gần gũi thì có cơ hội xung đột(Thân nhau lắm, cắn nhau đau.). Ví dụ về cuộc hôn nhân-Tại sao lại dễ gây ra xung đột, vì họ là những người gần gũi.Cuộc xunh đột nghiêm trọng và phát sinh do gần gũi đã viết ra cuốn sách này và những sách khác nói về hôn nhân. Chúng ta không hề thấy bất kỳ xung đột nào xảy ra với nguời ở bắc cực, Amazôn hay những  nơi khác. Tồi tệ hơn, những người đó chắc cũng có vấn đề của họ.Nhưng chúng ta không có vấn đề gì với họ, đơn giản vì chúng ta không gần gũi với họ.    .

Nhìn chung, những vấn đề gia đình, vợ/chồng khởi nguồn và kéo dài mãi mãi trong khu vực cảm xúc hơn là khu vục lý trí. Nói cách khác, trái tim hoạt động nhiều hơn là khối óc. Chính vì thế mà mọi rắc rối đều được đề cập trong nhiều chuơng khác nhau nhu Chương Ghen tỵ, Chiếm hữu; Hội  chúng  Tôi-Của  tôi’; Hội chứng yêu tôi ,yêu cả con chó của tôi(yêu tôi yêu cả đường đi nối về).vv.cũng dễ dàng thể hiện ở đây. Sau hết , bất kỳ ảnh hưởng nào cũng tác động đến chúng ta.Giống như những cuộc chiến đấu mà chúng ta chiến thắng. Những thói xấu của chúng ta trong mối quan hệ hôn nhân sẽ bộc lộ ở đây. Quyền làm chủ bản thân không bị hạn chế, chỉ tiến tới chiến thắng cái yếu mềm trong quan hệ này. Nhưng làm chủ bao gồm mọi thứ trong quan hệ, có cả người thuộc bên vợ/chồng, bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp …vv.

 

Để thử và hiểu một số yếu tố làm chúng ta bị tổn thuơng.

 

Hành trang tâm lý:Trước khi hai bạn kết hôn và lập gia đình riêng, mỗi họ là một phần của gia đình khác.Họ có cuộc sống lâu dài gắn bó với người thân như cha mẹ; anh, chị, em. Cả nhũng người khác liên quan. Họ có cảm giác gắn bó và kết giao với gia đình, với quê hưong nhóm người cùng trang lứa. Những ảnh huởng này phân phối cấu thành tình cảm của họ. Trường học, công vịêc, câu lạc bộ mang lại bổ sung  và tạo thành cấu trúc trong tiến trình suy nghĩ của họ. Những yếu tố này nhét hết vào hôn nhân. Cuộc hôn nhân sẽ xảy ra hoàn toàn với bạn đời không bày tỏ hết những chính yếu của mình. Cuộc tranh chấp sẽ là:

 

  1. Mỗi người mong muốn bạn đời mình phải đánh giá đúng quan điểm về giá trị cùng cảm giác..
  2. Mặc dù có những nỗ lực và ước muốn của cả hai, người kia có thể không có cảm giác hợp quan điểm với nhau. Họ cho rằng không cùng ý định.
  3. Cũng như một cặp vợ chồng được trang bị về chút tâm lý nhất định. Ngừời trong gia đình thông gia cũng có những gắn kết với một trong hai người. Bởi vậy, họ cố  thể hiện hay duy trì  biểu lộ tình yêu; quan tâm; tham gia; sở hữu.vv. họ đang cố tắc động(có lẽ chiến đấu để mang lại sự gần gũi).
  4. Một trong hai người có thể tỏ thái độ rằng người trong gia đình thông gia như kẻ xía vào chuyện người khác như sự đe doạ;vi phạm vào đời tư của người khác. Khi điều này xảy đến, cỗ máy phòng thủ sẽ đặt trong tình trạng phòng thủ. Sự việc leo thang  trở thành một vòng quay tít với sự đầu tư tác động nhiều hơn-phòng thủ hơn nữa- Thất vọng hơn- Xung đột hơn- Oán hận hơn.

Điều tiêu cực rắc rối lớn nhất liên quan đến gia đình thông gia là: Tạo ra nhưng tam giác, tam giác đó đóng góp vào xung đột hôn nhân, tam giác đó có thể là, Chồng-vợ-gia đình thông gia, có thể là, Chồng- vợ-con, Chồng-vợ-nghề nghiệp…vv.Chúng ta đặc biệt  cảnh giác với cái gọi là hình thành những tam giác.Chồng và vợ có thể là “một” để phá vỡ tam giác.Bặc đầu tiên của chúng ta có thể là ích kỷ, sau đó là cái Tôi điều này khiến ta có thời kỳ phải vất vả.

Xung đột gia đình thông gia giữa người cùng độ tuổi hay cùng hoàn cảnh trong cuộc  sống , thường là kết quả của ghen tỵ do điều này hay điều khác.

Xung đột trong gia đình thông gia giữa những người không cùng độ tuổi và khác nhau về hoàn cảnh, thuờng là do sở hữu. Sự khác biệt lớn về tuổi tác mang lại rắc rối khác biệt về tư tưởng . Một số rắc rối sẽ đề cập dưới đây.

Khác bịêt về tư tưởng giữa thế hệ đi trước và thế hệ tiếp nối đã gây ra những khác biệt mà chúng đóng vai trò khuếch đại những rắc rối.Nhiều người trong gia đình thông gia có tuổi cao, họ trở nên như con trẻ. Điều này thể hiện trong cách cư xử của họ. Tấn công họ bằng lý lẽ và tranh luận có lẽ họ không đạt đến mức thành công như khi họ còn trẻ hơn và có khả năng hơn.Nếu đây là rác rối, hãy rộng lượng với họ trong quan điểm của mình- Tư tưởng phóng khoáng hơn. Cho họ một chút suy nghĩ thôi, một chút thôi. Nếu có cơ hội tốt, bạn sẽ nói với họ rằng họ cứ như trẻ con.Một điều cần nhớ, khi họ còn trẻ, họ cũng năng động hơn, suy nghĩ nhanh hơn, hiệu quả hơn. Họ là những người đã đạt đến điểm đích và gặt hái được những thành công. Tất cả những thành công của họ đã xảy ra.Nhưng giờ họ lại trở nên như con trẻ. Chúng ta cũng thấy ràng, họ sa sút ở mọi mặt – Thể chất, tinh thần,tình cảm đối với mọi người.Và ngay cả mặt tài chính. Đối với những người trẻ lại nghĩ rằng  những người già này đã được trả tiền nhà, tièn đi lại, đại khái như vậy; Con cái đã trưởng thành và không phải trách nhiệm với con nữa. Do vậy, họ phả xả láng đi. Vấn đề đáng buồn là, sức khoẻ như cái gì đó đuợc định sẵn, chi phí thuốc men, bác sỹ và ngay cả phải nhập viện với chi phí cao. Họ thực tế đang phải trả những chi phí cắt cổ so với đồng lương tiết kiệm, đồng lương đó chỉ là phần rất nhỏ so với mức lương ngày nay. Đơn giản là tiền của họ lúc đó không có giá trị buôn bán mà chỉ cất đi. Nhiều việc và nhiệm vụ trong nhà họ phải tự làm. Trong những ngày trai trẻ có thể họ cần sự giúp đỡ của người khác, gồm những chuyến đi để kiếm tìm những thứ thiết yếu.Tình hình như vậy đó, nhưng đại đa số các bậc phụ huynh cố đạt đến mức ích kỷ để ít nhất cũng đạt được một vài phạm vi nào đó.  Họ phải đối mặt với nhiều thứ. Trở thành người già cả không phải điều dễ dàng. Và chúng ta cũng phải già. Cách có thể diện và an toàn nhất là không tạo thêm căng thẳg nhưng hãy giúp đỡ. Như những người trẻ hơn, bạn đang trên đà tiến tới; Họ đang trên đà xuống dốc. Do đó, những người đang tiến nên có trái tim độ lượng. Thể hiện cho họ thấy tình yêu thương; long kính trọng; sự khâm phục, dành thời gian với họ, giúp đỡ họ.

Những cách thức cư xử phước tạp trong quan hệ hôn nhân giữa những người trong gia đình thông gia. Những người cản trở phổ biến nhất phải  hiểu rằng:Vấn đề mẹ chồng nàng dâu, rút cuộc cả hai đều có đủ điều không ưa và bất đồng theo bản năng đã làm nguời chồng phải căng thẳng.Anh nhận thấy mình đang đứng giữa cuộc chiến của hai nguời  thân của mình-phụ nữ. Anh không hiểu sao những bất đồng lại được họ khuấy động  dễ dàng và nhanh thuờng xuyên như vậy. Anh là nguời chịu đau đớn nhiều vì những căng thẳng này. Những điều anh thấy khó hiểu chính là sự thay đổi đột ngột mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu.Trước kia, mẹ chồng và con dâu tương lai là những người bạn tốt nhất. Chỉ sau khi cưới vài giờ, họ đã thể hiện sự đối đầu.Người chồng tội nghiệp  bị hoang mang vì những thay đổi  bất thình lình. Anh thấy hạnh phúc của  mình nhanh chóng chìm vào u ám và buồn khổ. Trướcc khi cưới mọi sự đều khác. Mẹ mong con trai mình cưới vợ, bà đã thấy và giúp con mình qua nhiều ‘mốc lịch sử’ trong đời anh như  là khi còn là đứa trẻ, và khi là đàn ông  trẻ. Giờ là mốc lịch sử của hôn nhân phải do bà đục đẽo và sắp đặt. Bà lập ‘bảng kế hoạch’ trang bị cho việc này. Với ý thức trách nhiêm , bà thầm nhẩn so sánh mọi phụ nữ trẻ tương lai với sự tưởng tượng thấu  đáo. Bảng liệt kê cần đựơc kiểm tra.Vì là mẹ của anh, bà muốn những điều tốt nhất cho con trai mình. Bà hăm hở đòi con mình phải đựoc chiều theo đúng cách của nó. Bà nói tất cả những gì cần làm tốt nhất cho cậu con trai của mình cho con dâu tương lai biết. Điều bà mong mỏi nhất là đáp lại hết những yêu cầu của bà. Mức độ hiện đại hơn, muốn tiến tới sự bất diệt. Cảm giác này có trong mọi người, ngay cả biết rằng cuộc sống trên trần gian có giới hạn. Theo bản năng, chúng ta cố tạo ra khả năng truyền cho thế hệ con cháu chúng ta.Phụ nữ trẻ giờ là nhân tố đó, bởi đó cô sẽ có những đứa cháu.

 

Phụ nữ trẻ cũng khắc khoải không kém để biết về người chồng tương lai. Cô muốn làm anh hài lòng và gây ấn tượng tốt nhất chừng nào có thể. Cô muốn biết toàn bộ “lịch sử” của bản thân anh. Người có nguồn tư liệu tốt nhất chính là mẹ anh(Theo cách thông thường chính là em gái, chị dâu, em họ hay bạn bè).

Về việc này,căn bản không có gì sai trái. Người phụ nữ trẻ chỉ muốn biết về người chồng tương lai qua nguồn tốt nhất có thể. Cũng như người mẹ muốn biết để trang bị cho con dâu tương lai nhũng lời khuyên cần thiết để trở thành người vợ tốt  cho con trai mình. Do đó, cả hai đã trở thành những người bạn vĩ đại. Người mẹ thì thích thú nói về con mình một cách cực kỳ chi tiết và phụ nữ trẻ kia láng nghe và mơ màng.. Sau nhièu câu chuyện thấu long nhau và những công thức nấu ăn. Sau đó cô gái lấy chồng. Đây chính là lúc hai phụ nữ đạt đến điểm “cảm xúc siêu cao”. Cuối cùng đỉnh siêu cao sẽ phải tụt xuống. Chính đây là câu hỏi về việc điểm nào của đỉnh siêu cao cảm xúc được phép tụt xuống . Nó có thể rọi vào sự ‘Hiểu’ hay có thể rơi vào ‘Chiếm hũu’. Nếu chiếm hũu rơi vào hội chứng ‘của tôi’,sẽ có hiệu lực.

Khi con trai kết hôn, sẽ có ba biến động chủ yếu về tâm lý xảy ra:

  1. Trong thâm tâm nguời mẹ, bà cảm thấy mối ràng buộc lâu năm và sự yêu thương đang đổ võ.Bà cảm thấy như bị mất vai trò với con trai yêu của mình.Còn tệ hại hơn, bà còn thấy như mình phải tránh vào bên đường để nhường đường cho một phụ nữ khác. Không phải là lý trí nhưng là cảm giác, là bản năng.

Trong thâm tâm con dâu, cô cần tạo dựng mối rang buộc.Cô thấy cần đòi hỏi cái quyền của mình. Tệ hơn, cô  thấy  mình phải giải thoát cho chồng khỏi người phụ nữ khác, đó là chồng của tôi. Không ai đặt vấn đề, liệu cả hai người phụ nữ đó có thay thế vị trí cho nhau  hay không.

Thú vị là, khi lo lắng cho con trai/chồng của người khác thì cả hai phụ nữ này đồng ý vai trò của nguời mẹ khác với vai trò của người vợ.Chiếm vị trí tuơng đương trong trái tim người đàn ông. Và vậy, khi trở thành con trai/chồng của chính họ, họ hành xử khác hẳn. Câu hỏi đặt ra không phải  về trí óc mà về cảm giác thô.

 

Lý do hoàn toàn đơn giản, khi nhìn kẻ khác bằng cái đầu của họ. Khi nhìn bản thân lại bằng trái tim. Nói cách khác, Khi đã thành con trai/chồng của họ thì tình cảm lấn át lý trí, bằng ngôn ngữ đơn giản chính là sãn sang chiến đấu. Mỗi người đều muốn lột bỏ cái chăn “của tôi” của kẻ khác ra và chỉ có cái chăn chính tôi là vững chắc và an toàn bao  phủ  trên cái chếm hữu của cô-người đàn ông.

Bỏi việc sãn sàng chiếm hữu và đấu tranh của họ, vốn có hành động phản thân tới nét tiêu biểu này, đó là: Theo bản năng, họ ước được chiến đấu. Hành động phản thân này không xoay chuyển bất ngờ sự việc như kết của của hôn nhân- Nó hiện diện mọi lúc.

Ví dụ, có hai gã sẵn sàng bụp  nhau tại sàn nhảy vì một cô gái. Thảm hoạ này đưa cô tới mộ cảm giác siêu cao. Cô sẽ nhơ mãi sự việc đó. Cô có thể ngăn cản cuộc ẩu đả đó một cách bình thường, nhưng cô ấp ủ mãi trong tâm trí rằng họ đánh nhau vì mình–Giá trị tình cảm của cô tăng điểm gấp nhiều lần.Cô lấy làm hãnh diện “Họ đánh nhau vì tôi!!!” cô sẽ khoe khoang, “Đàn ông đánh nhau vì tôi” và nhũng cô gái khác thì trầm trồ “Wow” với vẻ bề ngoài nhưng ghen tỵ bên trong.

 

Với biểu hiện bên ngoài, cô sẵn sang gây gổ  nêu cái “Của tôi” bị làm bẽ mặt bang bất kỳ cách nào.Cái “của tôi” của cô có thể là, ví dụ, ai đó nói xấu về chồng , con cái, gia đình, ngay cả gia đình nhà chồng của cô, trường lớp của cô, ngay cả đã lâu cô không còn là sinh viên, đất nuớc, bất kỳ thứ gì của cô.

 

LÝ DO.

Nếu phụ nữ sẵn lòng hiểu lời giài thích này, sự việc sẽ dễ  dàng hơn cho họ, cho chồng,  cho gia đình. Những người may mắn này có thể hưởng tuần trăng mật,. Dươi đây liệt kê những điều có thể xảy ra:

 

  1. Lãng mạn như ngày nghỉ cuối tuần, dành cho chồng mới cưới cảm gác vui vẻ. Sớm muộn gì thì tuần trăng mật cũng kết thúc, và cuộc sống thường nhật bát đầu. Lại bận bịu ngày lại ngày. Ít nhất trong ký ưóc cũng làm sống lại những trải nghiệm ngọt ngào của đôi vợ chồng mới cưới..
  2. Là cơ hội cho phụ nữ trẻ có cơ hội trả cái “Của tôi” của cô khi đòi hỏi chồng. Việc vắng mặt những thành viên trong gia đình thông gia và trong khi nghỉ cô có thể thưởng thức cảm giác “Anh ấy là của mình” “Anh ấy chỉ là của tôi, của tôi thôi”. Tuần trăng mật là dấu chỉ anh tách khỏi gia đình ngay cả chỉ vẻn vẹn vài ngày. Điều này xác định anh ấy là của cô. Khi về nhà, cô có cảm giác “anh ấy là của tôi” và chia sẻ anh với mọi người.
  3. Cũng là thời gian mẹ chồng tiến tới sự phát triển mới với cuộc sống của con mình. Bà cần thời gian này để nhớ lại-đúa con bé bỏng -cậu bé con;  Anh chàng to con; Kẻ có học vấn , cái thời anh về nhà và ấn vào tay mẹ toàn bộ tiền lương đầu đời của anh.Nhiều điều trong trái tim bà đựơc nhặt nhạnh và xem lại từng việc một. Gọt nước mát sẽ lăn trên má bà và bà cần thời gian để làm việc này. Nếu bà đựơc tạo điều kiện để suy tư nhũng ký ước một cách tốt nhất, bà sẽ đón nhận cô con dâu một cách ấm áp thực sự từ trái tim khi đi hưởng tuần trăng mật trở về.Một số phụ nữ có thể vượt qua cơn sốc tình cảm này một cách dễ dàng. Tuy nhiên, hầu hết gặp khó khăn. Căn bản vì không được đào tạo để sãn lòng không nghĩ về nó nữa. Người ta không đựợc giáo dục đạt trọng tâm của mình nơi Chúa. Trọng tâm này giải quyết bằng con tim, không bằng lý trí.Đặc biệt khi hai người đàn bà  nhận thấy khó khăn, họ cần phải dâng những cảm xúc cho Chúa và khẩn cầu Chúa ngự vào tâm hồn mình. Họ cần được giáo dục chu toàn những cảm xúc tiêu cực: Giận dữ, ghen tỵ, tham lam, cay độc vv..cho Chúa. Họ phải cầu nguyện như:

 

  1. “Lạy Chúa, con cảm thấy bực bội với……Chúa hãy cất đi cảm giác này.” Sau vài lần phản thân tinh thần này về việc từ bỏ sẽ trở nên giống như bản năng thứ hai với người khác. Quá trình này sẽ trở thành mong muốn cho người khác được tốt đẹp.
  2. “Lạy Chúa, con cảm thấy độc ác với ….Xin Chúa cất đi cảm giác này. Cầu Chúa phù hộ cho…. Và cho con.”
  3. Đầu tiên thấy khó, nhưng dần ơn Chúa sẽ giúp bạn hoãn lại những khuyết  điểm về cái yếu hèn của chúng ta.
  4. Mối quan hệ giữa mẹ vợ và con rể, cuối cùng sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng đây có đủ bằng chứng thể hiện mẹ vợ cố gắng trở nên tốt hơn với con rể (và đã tốt với con rể của họ) vói một số lý do trở ngại. Con rể sẽ phản ánh lại bằng cách giữ khoảng cách, thái độ xa lánh, không thích và lạnh nhạt. Vợ không hiểu được lý do, do đó cô thường băn khoăn “Mẹ mình tốt với anh như vậy mà anh chẳng tò ra thích mẹ.” Cô cũng tự nhủ làm sao lại như vậy, những nguời bạn trai cùng độ tuổi với chồng mình có gặp khó khăn trog việc có tình cảm với mẹ mình đâu.
  5. Các mẹ và vợ thường băn khoan tại sao ông bố lại dễ dàng hoà thuận vói con rể hay con dâu hơn.Bố vợ/chồng xoay sở tài tình, ngay cả chính họ có lúc rất khó khăn để tạo được mối quan hệ hoà hợp với chình vợ của mình.

Nói chung, đàn ông không có hướng “của tôi” trong vấn đề này. Xem hội chứng “Của tôi” cũng có trong chương Ghen Tỵ. Vì thế họ ít có tính chất chiếm hữu hơn. Con dâu cũng như con rể không biết bằng cách nào họ cảm nhận được điều này bằng bản nằng hơn là lý trí. bởi vậy, không có cảm giác sợ hãi hay đe  doạ nào tới bất kỳ ai trong mối quan hệ. Chưong 23 dành cho những tình huống :Sợ hãi-Đe doạ”.

Trong thời gian dài, người ta cố hiểu và giải thích cách cư xử gây ra cản trở này. Nhiều học thuyết và lời giải nghĩa đuợc đưa ra. Nếu đây là vấn đề, sẽ giúp sức để đọc nhiều hơn về lĩnh vực đặc biệt này. Như một lời cảnh báo. Không ai dám khảng định việc thiếu hiểu biết là dễ dàng. Cách tốt nhận thực hiện vấn đề phải là:

  1. Cố gắng và hiểu chừng nào có thể.
  2. Hãy chấp nhận một số lĩnh vực mà bạn khó hiểu.
  3. Cố và cải thiện bản thân bằng cách thể hiện mình là người tốt hơn đối với những nguời trong gia đình.

 

  1. A) The mother-in-law and daughter-in-law problem. By and large both parties have enough instinctive dislike and disagreement, which is a strain especially to the husband. He finds himself between two warring women, who are both his.   He cannot understand the reasons for the variety of disagreement that they so easily, and frequently, stir up.   He usually suffers a lot under the strain.

What Husbands find difficult to understand is what switches the mother-in-law and daughter-in-law relationship.   Initially the mother-in-law-to-be and the daughter-in-law-to-be are the best of friends.   A wedding and a few hours later, they begin to show signs of rivalry.   The poor husband is bewildered at what is suddenly going wrong.   He also feels his happiness is rapidly turning into gloom and sadness.   Slowly he sinks into a state of wondering whether there is a method to their madness.   Before the marriage, the situation was:

The boy’s mother is anxious to get her son married.   This lady has seen and helped her son through the many ‘Miles stones’ in his life as a baby, a child and as a young man.   Now the milestone of marriage has to be set in place and hacked from her, ‘TO DO LIST’.   Armed with this, sense of duty, she mentally compares every prospective young lady with an imaginary yet exhaustive, checklist.   As his mother, she wants the best for her son.  She is eager that her son gets his food exactly the way he likes it.   She tells the fiancée-to-be all she can about her son, and is most eager to answer all her questions.

On a more advanced plane, there is a feeling towards eternity.  This feeling is in all people.   Even though our life on earth is limited, we instinctively try to enable continuity through our children and grand children.  The young lady is now that factor by which she will get grand children.

The young lady is equally anxious to know all about her husband-to-be.   She wants to please him and make the best possible impression.   She wants to know the, “Whole Story” about his being.   The best resource person is obviously his mother.   (In similar ways, are his sisters, sister-in-laws, cousins, and friends).

Basically, there is nothing wrong with this.   It is only fair that the young lady wants to know about her future husband from the best possible source.   It is equally fair that the mother wants to equip the future daughter-in-law with all the tips needed to be a good wife to her son.

So both of them go on, as, great friends.   The mother enjoying talking about her son in great detail and the young lady enjoys listening and daydreaming at the same time.

After many stories with heart to heart talks and cooking recipes later, the young lady gets married.

This is when both women reach an‘Emotional Super High’.   Eventually the super high has to fall.   It is a question of where the emotion is allowed to fall.   It can fall into ‘understanding’ or it can fall into ‘POSSESSIVENESS’.   If possessiveness falls into place, the MY Syndrome will come into effect.

When a boy marries, three major psychological upheavals result.

 

1)         In the HEART of the mother, she FEELS a long and cherished binding is breaking.   She feels she is forced to relinquish her hold on her dear son.   Still worse she feels she has to side step to make way for another woman.   It is not reasoning, it is FEELING, it is, instinct.

2)         In the HEART of the daughter-in-law, she FEELS she has to establish a binding.   She feels she is forced to assert her right of claim.   Still worse, she feels she has to get rid of the other woman in her husband’s life.   It is MY husband.   Here too, It is not reasoning, it is FEELING, it is, instinct.

3)         In the MIND of the husband/son.   He KNOWS that his relationship with his mother is different and unique to that of his wife.   There is no question that either of these two women can switch places with each other.

The interesting part is, that when it concerns another person’s son / husband, both these women will agree that the mother’s role is different from the wife’s role even with respect to the position each will occupy in the man’s heart.   And yet when it comes to their own son / husband they act differently.   Here again we see, it is not a question of the intellect, it is a question of raw feelings.

The reason is actually quite simple, when they look at other people ­ they think with their HEAD.   When they look at themselves, they think with their HEART.   In other words, when it comes to their own son / husband EMOTIONS over ride brains.   In simple terms they are willing to fight.   Each wants to remove the other’s MY BLANKET and have only her own blanket firmly and securely spread over her possession – the man.

Because of their emotional possessiveness and their willingness to fight, they inherently have reflexive action to this trait, that is: They instinctively, wish to be fought about.   This reflexive action does not come about as a result of marriage- it was there all the time.

For example two guys may be ready to come to blows at a dance because of a girl.   This catastrophe sends the girl into an EMOTIONAL SUPER-HIGH.   She will remember it for years to come.   She may protest the two fighting in general, but she will still cherish the remembrance because she was fought- Her emotional self worth has jumped up many points.   She is elated, “I was fought over !!!”.   She will brag, “ Men fought over me.”   And other girls will say “Wow” on the outside and feel jealous on the inside.

By the same token she is very willing to get pugnacious if her “MY” is put down in any way.   Her MY can be, for example, some one talking bad about herhusband, her children, her family, everher husband’s family, her school, even though she is no longer a student, hercountry, her whatever.

 

REASONING.

If women were willing to understand this explanation, it would make things much easier for themselves, their husband and family.

For those lucky ones who can go for a HONEY MOON, this is one of the best things that can happen, because:

(1)        It is a romantic time like a holiday.   It gives the newly Wed couple time to feel good.   Sooner or later the honey moon will come to an end, and regular life will begin.   There will be lots of ups and downs in the normal day-to-day living.   At least in their memory they can re-live this nice experience of being newly wed.

(2)        It is a time when the young lady has the chance to spread her, “MY” claim over her husband.   Being away from the in-laws and on holiday she can relish the feeling of, “He is Mine.”   “He is Only Mine.”   The Honeymoon was a definite break away from his family, even if it was only for a few days.   This gives a definition that now she has him.  When they come back, she has the feeling ‘He is mine’, and I am willing to share him with you.

(3)        It is also supposed to be the time when the mother-in-law can come to terms with this new development in her son’s life.   She needs this time to walk down memory lane ­ to remember her tiny baby; her small boy; her big scout; her graduate; the time when he came home and placed his whole first pay in her hands.   There are so many things in a mother’s heart that she will pick up and re-look at, one by one.   Tears will most certainly roll down her cheeks and she needs time and quite to do just this.   If she is given a chance to do this emotional adjustment well, she will able to greet her daughter-in-law as they came back from the honeymoon.  with genuine warmth in her heart.

Some women can survive these heart-shaking emotions well.   Most, however, will have difficulties.   The basic difficulty is the lack of training to be willing to let-go.   People are not trained to place their focus in God.   This focusing is done with the HEART not with the intellect.   Especially since both women find it so difficult, they need to surrender their feelings to GOD.   And ask God to come into their heart.   They have to be conscientiously trained to place each negative emotion of Anger, Jealousy, Possessiveness, Bitterness, Resentment, etc.   to GOD.   They have to say for example,

  1. “Dear God, I am feeling resentful towards. .  .  .  .  .  .  .You please take this feeling.”

After sometime, this spiritual reflex of surrender will become like second nature.

The stage beyond this would be to wish the other person well, for example:

 

  1. “Dear God, I am feeling bitterness towards . .  .  You please take this feeling.   Bless .  .  .  .  .  .  .  .  .   and bless me also.”
  1. a) Initially it will be very difficult, but gradually the grace of God will help you to stand over these defects of our fallen nature.
  1. b) The mother-in-law and son-in-law relationship is by and large, better. But even here there are more than enough evidences to show that the mother-in-law tries to be good to their son in laws, (and they are good to their son-in-laws).   For some baffling reason, the son-in-law responds with distance, aloofness, dislike, and coolness.   The wife cannot understand the reason.   She often wonders, “My mother is so good to him, and he does not show liking for her.”   She also wonders how it is that other male friends of similar age or back ground as her husband have no difficulty in liking her mother.
  1. c) What wives and mothers sometimes wonder is how fathers seem to get along much better with their son-in-laws and daughter-in-laws. Father in law may get on very well, even though, they themselves are having such a hard time to have a harmonious relationship with their own wife.

In general, men are not ’MY’ oriented in these Matters, (see “ME-MY Syndrome” ­ Also see Chapter on Jealousy), hence they are less possessive.   Both the Son-in-law as well as the Daughter-in-law somehow perceives this, more by instinct rather than by reason.   Consequently there are no feelings of FEAR or THREAT to any of the people concerned.   Chapter 23 is devoted to FEAR-THREAT Situation.

For ages people are trying to understand and explain these baffling behaviors.   Many theories and explanations have been put forth.   If this is a problem, it will certainly help to read more about this special area.  As a word of caution, one must not assume that the understanding will be easy.   The best way to handle the issue is to:

(a) Try and understand as much as you can.

(b) Accept the fact that there are areas, which are difficult to understand.

(c) Try and to improve ones own self by being better in-laws to the rest of the family.

 

C.10.  TUỔI TÁC

Một trong nhũng nguyên nhân gây ra tình trạng buồn rầu chính là tuổi tác. Hướng chủ đạo của sách này nhằm vào hôn nhân trẻ và có lẽ những gì chúng ta giới hạn là “Nửa đầu của hôn nhân”.Do vậy, gần như là vô dụng khi đưa nhũng từ ngữ đó vào chủ đề này.Nhưng hãy xem lại những gì chúng ta  đang và sẽ đọc- Điẻm chung của sách này là:

 

  1. Để hiểu những gì trong quan hệ hôn nhân.
  1. Để mang lại cái nhìn mới để đem lại cuộc hôn nhân hoà thuận.

Với hai tinh thần này trong tâm trí, chúng ta cố hiểu đựơc tình hình mối quan hệ hôn nhân của chúng ta. Một mặt để ta biết được những gì đã xảy ra và những trách nhiệm quá khứ đã khắc vào ký ước.Và giờ đây, hịên tại là chúng ta, nhưng những sự kiện này có thể xảy ra trong tương lai. Chúng ta không hề có kinh nghiệm nào về tương lai.Chỉ có thể dựa vào việc quan sát về những gì xảy ra với người cao tuổi hơn. Bằng cách ấy, ít nhất cũng biết đựoc vài điều gì đó có thể xảy ra do độ tuổi đó mang lại.Vì quan sát những người già hơn, những vấn đề của độ tuổi đó không phải tất cả đều xa lạ với chúng ta. Chúng ta đang tiến tới tuổi đó. Do vậy, chúng ta cảm thấy những lời được sử dụng vào chủ đề này sẽ góp phần vào sự phát triển những hiểu biết và quan điểm  của chúng ta. Bằng cách đó, chúng ta đang nhìn vào bối cảnh rộng lớn hơn về tình hình hôn nhân trẻ mà thấy mình trong đó.

Đối với một số việc khi về hưu , làm thay đổi toàn bộ cách sống. Lời khuyên chân thành là phải thấu hiểu tình hình truóc đó khoảng 5 năm. Và cả hai vợ chồng phải có cùng cách nghĩ chính xác. Không chuẩn bị được điều này, thường sẽ gặp những cú sốc đột ngột và dữ dội. Cũng vô cùng khó khăn vì độ tuổi đó rất khó chấp nhận sự khó khăn đó. Cách nghĩ khác, sức lực để thay đổi lại trở nên cứng nhắc hơn. (Không thể lay chuyển). Điều này mang lại rắc rối cho bản thân họ và những người khác.

Chúng ta hãy thử và đưa ra ít nhất hai vấn đề liên quan tới tuổi tác. Những vấn đề khác sẽ xuất hiện tại những phần khác trong sách này.

Mục đích đề cập dưới đây:

 

  1. Để biết nguồn gốc sự buồn rầu tự nhiên nổi lên bất gờ trong đời sống hôn nhân.
  2. Để hiểu những lý do có thể xảy ra với những khó khăn đó, có lẽ cả những trải nghiệm nản long đã gây  cho người khác..

Một thời gian rất dài, chúng ta đã nghe nhừng điều do trí óc mách bảo. Những điều ta không quan tâm khi còn trẻ hơn; có câu như “câu hỏi” và có những câu như “bày tỏ”. “câu hỏi và ‘bày tỏ” đã tác động mạnh mẽ vào một số người. Trong khi số khác lại tác động từ từ.  “Câu hỏi” và  “Lời bình” nghe như sau:

“Bất ngờ tôi không còn trẻ nữa!”

“Tôi không thành công mấy!”

“Không còn thời gian để theo đuổi hoài bão của tôi nữa rồi!”

“Không đựơc chu cấp đầy đủ cho tuổi gìa- Chúng tôi sẽ làm gì?

Không làm đựơc những thứ trứơc kia tôi vẫn làm.

Tôi không còn có ích

Sức khỏe không còn như trước

Chỉ thấy mình tệ hơn thôi

Tôi thấy vẫn dễ coi chứ?

Anh/Chị vấn muốn đi xem với tôi à?

Những điều trước kia không làm tôi bực mình, giờ thật khủng khiếp.

Chẳng còn ích lợi gì

Chẳng thể làm gì để quanh quẩn ở nhà bên anh ấy.

 

Chỉ suy nghĩ điều này khi nghỉ ngơi hay thoát khỏi căng thẳng cuộc sống.

Nhưng giờ đây đầu óc không cho tôi nghỉ và những căng thảng chỉ là sự khác nhau.

 

Thiếu hay thu nhập ít do đó có những thay đổi do hoocmôn gây ra.Thiếu khả năng chiụ đựng, đặc biệt do con cháu vây quanh. Chính nó tạo ra mệt mỏi, mệt mỏi gây cáu gắt, tức giận và cuối cùng là cảm gác tội lỗi xấu xa. Quá trình này cứ tiếp diễn. Tính chất này đọng mãi trong đầu như sự thực và những ảnh hưởng của cảm giác này được đưa vào xử sự trong mối quan hệ cá nhân. Khi tuổi càng cao, con người có xu hướng như trẻ con; Đều này đã gây ra phảm ứng khiến họ bị xúc phạm. Đoạn trước, chúng ta liệt kê ra 10 yếu tố gây cho phụ nữa buồn rầu và chúng ta sắp xếp theo trình tự quan trọng. Nếu sắp xếp theo trình tự của người trẻ thì ‘độ tuổi’ có lý ở điểm cuối bảng ưu tiên, nhưng nếu già hơn, tình huống sẽ khác. Và sẽ chiếm  một vị trí cao hơn. Khi thấy qua con mắt của người trẻ, vấn đề này không  có gì đặc biệt. Do vậy, họ dễ dàng chấp nhận quan điểm không đúng lúc của người gia, người già cũng là một phần cuộc sống của họ.

Nỗ lực căn bản là đưa tất cả quan điểm vào bối cảnh chính xác. Đây là nhiệm vụ lâu dài của đời người- cuộc chạy đua mà ta là người tham gia như thánh Phaolô diễn tả:

 

2 Timothy 4:7 “Tôi đã thi đấu trong cuộc đấu cao đẹp, đã chạy hết chạng đường, đã giữ vững niềm tin”

“I HAVE FOUGHT THE GOOD FIGHT, I HAVE FINISHED THE RACE, I HAVE KEPT THE FAITH.”    2 Timothy 4:7.

Cuộc đua chúng ta tham gia không chống lại tuổi già nhưng làm điều tốt, gồm tạo ra quan đểm đúng để khi đến tuổi già, chúng ta có thể nhìn lại và như thánh Phaolô nói 2 TIMOTHY 4:7  “”

Để kiểm nghiệm xem Kinh thánh nói gì.

Chúng ta hãy trở lại với Kinh Thánh. Thư của Thánh Phêrô Peter 3:7 1 Peter.3: 7

 

“Cũng vậy, anh em là những người chồng, trong cuộc sống chung, anh em nên hiểu rằng đàn bà thuộc phái yếu; hãy tỏ lòng quý trọng vì họ cũng được hưởng sự sống là hồng ân Chúa ban. Như thế, việc cầu nguyện của anh chị em sẽ không bị ngăn trở”

“LIKEWISE YOU HUSBANDS, DWELL WITH THEM WITH UNDERSTANDING.  .  .  ”

 

The words WITH UNDERSTANDING also implies the word ‘KNOWLEDGE’ ­ if you do not have knowledge, how can you effectively understand.   But this is a remarkable paradox.   God says a husband should live with his wife with understanding (and knowledge of her basic nature and needs).   But as we mentioned earlier most men know very little about the emotional mechanics and the make up about the female race.   Is that the reason why so many marriage break up?

When God says, husbands live with understanding towards your wives, it must obviously be possible, that husbands can have some idea about wives.   Even though this statement, seems to run contra to popular opinion.

 

The second half of this verse of 1 Peter 3:7 reads,

“.  .  .   GIVING HONOR TO THE WIFE, AS TO THE WEAKER VESSEL, AND AS BEING HEIRS TOGETHER OF THE GRACE OF LIFE, THAT YOUR PRAYERS MAY NOT BE HINDERED.”

 

Những từ ngữ cần sự hiểu biết cũng gợi ý những ‘kiến thức’. Nếu bạn không có kiến thức, làm sao hiểu  thấu đáo. Nhưng  đây là ý kiến nguời đời đặc biệt. Chúa nói con người sẽ sống với vợ mình bằng sự hiểu biết(Kiến thức về bản chất tự nhiên và nhu cầu của cô.).Như tôi đã nói, đàn ông biết rất ít về bộ máy tình cảm và bản chất của nữ giới. Liệu đây có phải lý do cho bao cuộc hôn nhân tan vỡ?

Khi Chúa phán chồng sống với vợ bằng sự hiểu biết.Chắc hẳn chồng phải có vài ý tưởng về vợ mình . Ngay cả vệc trình bày này cũng đi ngược với công luận. Nửa phần tiết 2 của 1 Peter 3:7 Hãy coi vợ như con thuyền âu yếm, phụ nữ là con thuyền yếu hơn. Không có nghĩa yếu về tinh thần, đạo đức hay phẩm chất tâm hồn; chỉ là cơ thể. Ngay cả ít khả năng ốm đau và gay cả có khả năng sống lâu hơn. Nói chung, họ là phái yếu và là giống nhỏ hơn. Chúa đã tạo ra họ như vậy. Do đó, kẻ yếu hơn sẽ dựa vào kẻ khoẻ mạnh,bởi vợ là thụ tạo yếu hơn, nên cô phải dựa vào chồng mình để được chu cấp và bảo vệ. Nhiệm vụ của anh  là cung cấp thức ăn, cái mặc, nơi ở và sự che trở. Nói cách khác, cô được trang bị một cách lý tưởng để sinh con và cung ứng cho nó sự ấm áp và tình thương. Đây là điều đứa trẻ cần. Tuy nhiên những khả năng này, Chúa ban cho cô là để  thực hiện nhiệm vụ  nuôi dạy con cái một cách hiệu quả. Việc tình cờ xảy ra về khu vực 2, cái yếu đuối- những xúc cảm của cô. Phụ nữ thường phải đối mặt với tâm tính thay đổi bất ngờ và thình lình do quá trình hoạt động hoá học tạo ra bởi hoocmôn trong hệ thống sinh sản của cô. Đoạn trước, chúng tôi đã lêu ra vấn đề này một cách tương đối. Vì tính chất tình cảm dễ bị tổn thường này đã khiến cô có cảm giác phải dựa vào người chồng mà Chúa đã tặng cho cô. Cũng như khi Chúa tặng cho Eva . “” GENESIS 3:16

Cô nhìn anh với khát vọng tận trong lòng để được đáp ứng những đòi hỏi của mình. Vấn đề là anh ta làm thế nào? Đây không là câu hỏi  ngẫu nhiên . Rất sâu xa bởi chồng nói rằng:

 

“Người đàn bà này lúc nào cũng làm tôi đau đớn, ngay cả khi tôi đang cố và sẵn long giúp cô ta, cô làm tổn thương tình cảm của con cái tôi, chúng vô tội. Chúng đã làm gì?…. Cô ta ngu ngốc đến mức không  nhận ra mình đã làm cho những người yêu thương  và giúp đỡ cô đau đớn khủng khiếp chừng nào. Bạn làm sao có thể giúp những kẻ như vậy?”

“TO THE WOMAN HE SAID: I WILL GREATLY MULTIPLY YOUR SORROW AND YOUR CONCEPTION.    IN PAIN YOU SHALL BRING FORTH CHILDREN; YOUR DESIRE SHALL BE FOR YOUR HUSBAND; AND HE SHALL RULE OVER YOU.”    Genesis 3:16

Có lẽ nhiều bà vợ không đẩy chồng mình đến mức suy nghĩ khủng khiếp như vậy, đến mức họ có cảm giác phải chịu đựng như một kẻ “ngu”, “Kẻ tạo ra đau khổ”, “Thằng ngốc”. Nhưng để biến đổi mức độ, có cảm giác nhấn mạnh rằng điều đó đúng. Kiểu nghĩ này có vẻ không công bằng dưới con mắt nguời vợ. Đúng thế, nghe có vẻ hoàn toàn ‘chính xác’với cảm giác của đàn ông . Đây chính là nguyên nhân những cảm gác đối kháng với cảm giác- Cả hai đều cảm thấy họ đúng. Chúng ta xem Kinh Thánh nói gì ,EPHESIANS 5:25  Ephesians 5:25, 

Chúa không nhìn chúng ta và nói

 

 

“Nếu họ yêu tôi và đánh giá cao tôi, tôi sẽ chết cho họ và chuộc tội cho họ”

 ”HUSBANDS, LOVE YOUR WIVES, JUST AS CHRIST ALSO LOVED THE CHURCH AND GAVE HIMSELF FOR IT.”

Nếu Chúa đặt điều kiện đó cho tội lỗi của con người thì Chúa đã không có lý do gì để chết vì chúng ta, Chúa chết cho chúng ta mà không đếm xỉa tới tình yêu hay sự đánh giá cao của chúng ta.

 

Ephesians 5:28 “  Và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Kitô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta đã tự nộp thơm ngào ngạt”.

In Ephesians 5:28, we read

“SO HUSBANDS OUGHT TO LOVE THEIR WIVES AS THEIR OWN BODIES; HE WHO LOVES HIS WIFE LOVES HIMSELF.”

 

Ephesians 3:16 “Tôi nguyện xin Chúa Cha, thể theo sự phong phú của người là đấng vinh hiển, ban cho an hem được củng cố mạnh mẽ nhờ Thần khí của Người, để con người nội tâm nơi anh em được vững vàng.”

In Ephesians 5:33,  we read,

“NEVERTHELESS LET EACH ONE OF YOU IN PARTICULAR SO LOVE HIS OWN WIFE AS HIMSELF, AND LET THE WIFE SEE THAT SHE RESPECTS HER HUSBAND.”

In Colossians. 3:19,  read,

“HUSBANDS, LOVE YOUR WIVES AND DO NOT BE BITTER TOWARDS THEM.”

Những thông điệp về hôn nhân, nếu Chúa không nhận thức thấu đáo rằng chúng ta mang nhiệm vụ khó khăn để chống chọi, tất cả những nhiệm vụ Chúa muốn chúng ta học bài học khó khăn để tiến tới một tình yêu kinh ngạc. Nhiệm vụ đầu tiên của người chồng là một nhiệm vụ khó khăn để tạo không khí hài long cho những nhu cầu của vợ mình – trong bầu không khí mà cô ta có thể tự do phát triển và lớn lên trong mọi điều Chúa muốn cô  làm. Sau đó sự phục tùng của cô ta  là sự đáp trả tự nguyện cho đầu tầu yêu thương của anh ta – từ chủ chốt đây là “đáp trả”. Người vợ là người đáp trả. Nếu cô ta chỉ nhận được những điều phi lý, bạo lực, sự phản đối, không thân thiện, khác biệt, thờ ơ, không đề cao và không yêu mến thì cô ta sẽ phản ứng bằng bộ máy phòng thủ của mình như: cay độc, lạnh nhạt, công khai kháng cự, rầy la. Một số bà vợ trở nên nghiện rượu; một số khác đắm mình trong những hoạt động xã hội. Nếu cô ta nhận được  tình yêu thương, cô ta sẽ phản ứng lại bằng tình yêu và sẽ phát triển nó thành một phụ nữ đáng yêu nhất trên hành tinh này. Đây là điều thực sự phụ nữ  bà cần trở thành như vậy.Hôn nhân và gia đình hạnh phúc, đầu tiên phải phụ thuộc vào người vợ, nhưng hôn nhân thành công đầu tiên phải phụ thuộc vào người chồng. Chồng nên yêu vợ mình, không ích kỷ ngay cả khi đó là cái đích của Chúa.Cô ta cần những hành động của tình yêu vì cô ta dựa trên sự đảm bảo. Bản chất của cô ta là vậy, cô ta cũng muốn tái đảm bảo. Và cô ta cần điều này mãi mãi với một lý do đơn giản là bộ máy tâm lý của cô ta hoạt động theo cách đó. Đàn ông thì khác, họ không cần nhiều về sự đảm bảo, do đó họ có xu hướng ít để ý tới điều này.

Cô ta cần “Đặt bàn tay giúp đỡ” bởi nó chuyển tải thông điệp “anh yêu em” đôi khi “anh yêu em” này thường phải được biểu hiện bằng những bông hoa, một lọ nước hoa, đôi khi phải từ bỏ một sở thích.

Cô cần nhiều lời động viên. Điều này trở lên tranh cãi hơn khi bạn đời đến từ những khu vực hay cộng đồng khác nhau. Ở một vài khu vực, quốc gia hay cộng đồng, việc khen ngợi là việc bình thường và là điều đúng. Nhưng ở những khu vực khác hay nước khác, cộng đồng khác việc khen ngợi thì hiếm hoi, thực tế nó có thể không được coi là điều tốt. Ngược lại nó có thể được coi là sự nịnh bợ. Lời khen ngợi có thể coi là lịch sự hay tằn tiện nó còn phụ thuộc vào thân thế cùng cảm giác đặt cho lời nói biểu đạt lòng yêu mến hay sự yêu mến. Những lời khen là một kiểu của động viên. Cặp vợ chồng phải hiểu thấu sự ảnh hưởng về giáo dục của nhau. Bởi sự khác biệt này có thể rất trái ngược, nếu họ không hiểu. Đặc biệt nếu người đàn ông đến từ khu vực tiết kiệm lời khen và cô ta lại đến từ khu vực phóng khoáng về lời khen. Bên cạnh việc xử lý cư xử này như sự thiếu yêu thích từ người chồng của cô ta, cô ta sẽ có cảm giác giống cách với những người trong gia đình nhà chồng, hàng xóm và những người xung quanh cô ta. Bởi thiếu sự hiểu biết cô có  cảm giác là mình không được ai mong đợi – và đó là cái cảm giác khó khăn phải đối mặt. Nhu cầu cần lời động viên này từ người vợ có thể dai dẳng đến mức mà người chồng có thể mắc sai lầm là cằn nhằn với nó. Giống như một người đàn ông có lần phân bua: “cách để tôi hiểu vợ tôi, ngay cả cô ta sẽ tìm được cái cớ ngay cả khi ở trên thiên đường”. Tại cuộc họp tư vấn có mẩu đối thoại sau:

Vợ : “Anh ta không nghe tôi. Anh ấy không thể hiện một dấu hiệu nào về tình yêu của anh ấy với tôi.”

Chồng: “tôi nên làm gì?  Lúc nào tôi cũng nên bái chào khi tôi về đến nhà hay hát “O-SOLO MIO” dưới ban công à?”
Vợ: “Em không có ý như thế , nhưng ít nhất cũng có vài dấu hiệu trong khoảng thời gian đều đặn để em cảm thấy rằng anh yêu em”

 

Chồng: “ Hằng ngày, anh về nhà ngay nhà không phải là dấu hiệu anh yêu em à? Và mọi ngày như vậy nó không đủ thường xuyên hay sao?

 

 

Từ mẩu đối thoại này thấy rõ rằng cô ta đang yêu cầu chân thành về một nhu cầu trong cô ta phải được thực thi. Cô ta đang trên bức sóng về cảm giác của mình. Anh ta cáu vì nghĩa vụ về nhà của mình, dường như không truyền đạt tình yêu của mình mà anh ta nghĩ. Nó là dấu hiệu đủ và có thể chấp nhận được về sự yêu mến của anh ta. Anh ta đang ở bức sóng Logic. Nói chung, đàn ông có suy nghĩ logic. Họ cũng ổn định hơn trong suy nghĩ .Do vậy họ có xu hướng ít biểu hiện bằng hành động. Trong thực tế anh ta nghĩ việc thể hiện nhiều hơn là cần thiết trong mọi lúc. Hãy đối mặt với thực tế :Người vợ cần biểu đạt bằng hành động nhiều hơn nữa để  thể hiện  tình yêu. Những nghành công nghiệp hàng triệu đôla đã nhận ra nhu cầu này và do vậy mà họ đã kiếm được cả đống tiền lớn nhờ vào việc này . Câu nói “Nói lời yêu bằng những bông hoa” để từ đâu , nếu không có nhu cầu ? Và ai là người phục vụ ngành công nghiệp trồng hoa và gói quà : Phụ nữ cho đàn ông? Hay : Đàn ông cho phụ nữ? Nếu ngành công nghiệp có thể nhận ra nhu cầu này và kiếm được lợi nhuận từ nó, nó cũng là thời gian cao trào cho người chồng cũng có thể nhận ra nhu cầu này của vợ mình.

Các bà vợ thường phàn nàn rằng chồng cho đó là điều dĩ nhiên, như thể họ như kẻ luẩn quẩn quanh nhà. Họ cần được đề cao, đồng tình, quan tâm, sự thừa nhận và sự hiểu biết. Lý do về việc thiếu quan tâm là ở chỗ người đàn ông có một kiểu về xu hướng, không lo lắng về những điều mà chúng đang hoạt động tốt. Trong thế giới công việc khả năng này là sự trợ giúp tuyệt vời. Thiết nghĩ một người đàn ông phải có trách nhiệm với một nhà máy lớn hay phân xưởng lớn mà anh ta phải đi loanh quanh lo lắng về mọi người trong phạm vi trách nhiệm của mình và về phần thiết bị và máy móc. Chắc chắn đầu óc anh ta sẽ bung lung, lúc nào anh ta cũng bị mụ đi.

Đôi khi đàn ông nói: “tôi sẽ chết cho vợ tôi !” Nhưng điều đó chắc chắn là cô ấy không mong muốn, cô ấy muốn rằng “Anh ấy sống cho tôi”. Hầu hết đàn ông thường không nghĩ theo cách đó.

Cô ta mong mỏi “Anh yêu em” được biểu đạt bằng hành động, và điều này thật là khó khăn. Và điều này còn khó khăn hơn nhiều khi cô ấy vô lý và không biết điều.

Sự hiểu biêt về tình yêu thương này phải trả nhiều giá, trong thực tế phải trả giá cho mọi thứ. Thường có nghĩa là sự hy sinh. Đây chính xác là những gì Chúa Giê-su phải trả khi Chúa chết trên cây Thánh Giá – cho cái gì? Cho tình yêu! Cho Giáo Hội của Ngài! Nếu bạn không chuẩn bị để trả cho cái giá này, bạn sẽ mắc một lỗi lầm lớn trước bàn thờ khi bạn thề hứa.

 

 

 

EPHESIANS 5:31 ghi,

“sách thánh có lời chép rằng: chính vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ trở thành một xương một thịt”.

Ephesians 5:31, 

“FOR THIS REASON A MAN SHALL LEAVE HIS FATHER AND MOTHER AND BE JOINED TO HIS WIFE, AND THE TWO SHALL BECOME ONE FLESH.”

Một số bà vợ ích kỷ đã vin lời nói này giống như con át chủ bài và đặt mạnh mẽ dẫn chiếu tới từ ” rời bỏ”. Nhưng từ này có nghĩa rằng từ giờ trở đi anh ta sẽ bắt đầu cuộc sống với vợ anh ta và lập lên gia đình của anh ấy và trở thành một thể thống nhất –

 

“và họ trở lên một thân xác.” 

“HONOR THY FATHER AND THY MOTHER.”

Nhưng không có đoạn nào trong Kinh Thánh đề cập rằng anh ta sẽ chấm dứt yêu thương cha mẹ mình, hay không còn tôn trọng họ nữa. Kinh Thánh không lệnh cho anh ta phải xa rời, lạnh nhạt hay rút lại sự yêu mến của anh ta. Lời nói này không đặt ngoài điều răn thứ bốn là: “Thảo kính cha mẹ”. Và cũng không phải là Kinh Thánh Tân Ước dạy thay thế Kinh Thánh Cựu Ước. Câu hỏi này được giải quyết khi Chúa Giê-su nói:

 

“An hem đừng nghĩ rằng: Ta đến để bãi bỏ luật pháp và lời các tiên tri, Ta đến không phải để bãi bỏ mà để hoàn thành”. Mát Thêu 5:17.

“DO NOT THINK THAT I CAME TO DESTROY THE LAW OF THE PROPHETS.   I DID NOT COME TO DESTROY BUT TO FULFILL IT.”    Matthew 5:17

 

Khi người đàn ông lấy người nữ làm vợ anh ta làm cho cô trở thành một phần của mình. Do đó tại sao anh ta không thể tách cô ra khỏi đời mình. Nếu anh ta khước từ lời răn của Chúa ở lãnh vực này thì sự cay độc và sự oán hận sẽ len lỏi vào cuộc sống hôn nhân. Quyền năng Chúa Thánh Thần và những lời cầu nguyện sẽ trử nên kém hiệu quả. Nhiều vết nhơ tinh thần yếu đuối là kết quả của việc này. Nó là cao trào chúng ta tuân theo những lời răn của Chúa.

Đây là điều cực kỳ khó khăn cho người chồng trong hoàn cảnh này. Sự khó khăn sẽ tăng gấp bội lần nếu người vợ làm tổn thương cảm xúc của anh ta. Người đàn ông đứng trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan để chấp nhận hay không chấp nhận điều răn này của Chúa. Những khó khăn là rõ ràng bởi nếu không có những vấn đề gì thì dù sao đi chăng nữa anh ta cũng chấp nhận cô ta. Bởi vì anh ta cảm thấy có vài khó khăn, đó tại sao anh ta đã hất cô ta ra khỏi một số lãnh vực trong cuộc đời mình.

Cách duy nhất để thoát khỏi thế tiến thoái lưỡng nan hãy phó thác hoàn toàn vào Chúa và thay đổi bối cảnh từ những điều của trần gian này thành những điều mà lấy Chúa làm trung tâm và vĩnh cửu.

Một lời dành cho các bà vợ: Hãy để Chúa Thánh Thần thúc đẩy chồng của bạn. Đừng cố làm những công việc của Chúa làm cho anh ta; anh ta hoàn toàn có khả năng làm công việc của chính anh ta, và làm nó trên mức tuyệt vời. Nếu bạn cố gắng cấu trúc lại chồng mình thì kết quả sẽ tụt xuống dưới mức mong đợi của bạn. Bạn có thể sẽ làm mọi việc rối tung lên. Nó cũng không phải nhiệm vụ của bạn để nhắc nhở anh ta làm nhiệm vụ của chính anh ta. Thay vì điều này, bạn hãy phó anh ta vào tay Chúa, cầu nguyện cho anh ta và anh ta sẽ phải trở thành người như ý Chúa muốn.

 

 

===========================

14.   FOR HUSBANDS

Most men find books on marriage uninteresting and skittish. This topic does not fit into masculine thinking. Quite frankly, I too belonged to that group. It was only after I had problems, I decided to get to the bottom of it. I took up this activity like a student. I was determined to win my marriage, so I did what I had to do in order to acquire the knowledge. This chapter is by a man for men. Sometimes I wonder if certain men might want to start the book at this chapter and the move back to the beginning of the book. Maybe this chapter is a better starting point for some men. This chapter can stand-alone without a strong need to read the other chapters first.

It is a fact that men really know very little about women. Some people may like to contest this point. Men may be inclined to say it is not true, and their spouses may say it is absolutely true, especially a wife about her husband. Other women are saying the same thing about their husbands.

It is a fact; men know remarkably little about how women think. It is astonishing because men have a relatively broad pallet of interests. On an average, even from childhood, we find girls take to reading far more easily than boys. Boys do not seem to have time for reading. Some where at a later age, when they see purpose, they read and mix the reading with analyzing. Their strongest motivation to read is when they can see a purpose. With a lot of interest and care they read, discuss and even take the trouble to learn about a variety of things. On the other hand if they do not see the purpose, they shun the reading. It is something like asking a boy if he finds any pleasure in learning a second language at school.

Many boys and men have an unspeakable drive to conquer a wider selection of knowledge. It is the ‘Hunter’ in him. In man’s primitive role, man has been the hunter; he went out to get things. Maybe hunt for food. Instinctively his knowledge search is very goal oriented. Today man may not go out to hunt wild boar and buffalo, but he still goes out to hunt for the Mighty Dollar. Some go to factories, others to offices, and other places of work. In women’s primitive role the woman has been the ‘Gatherer’. She gathered and maintained what she had. She looked after the home, children, aged parents, livestock, fruit trees, garden, marketing etc. Even though this era and society have showed acceptance to overlap the roles of men and women, there are still some residual and instinctive preferences. Let us side step for a minute and see what has been influential in bringing this homogenization of the roles. One major factor in recent time has been the two World Wars. Almost all the men of certain warring nations were called to fight. So, most of the men’s jobs had to be taken up by women. After the war the family assets were damaged, so again women were expected to help out. There was a healthy acceptance to allow women to study. When women studied, they had the potential to contribute to the domestic and national productivity. These and many factors have contributed to changes.

Back to the topic:

Men seem to be even interested in such seemingly insignificant things, like some tiny screw in a computer. The way they devour information about planes, rockets, football, cameras, computers, makes any one wonder how they can handle such a variety of interests. Sometimes the way they show interest in planets, comets makes you almost wonder whether they are planning an excursion there. In many ways these interests have paid off. They have invented, thought up, developed, discovered things and even traveled through the skies. While their search for knowledge in many fields is far stretching, their reading (and knowledge) about marriage, family and women’s behavior is surprising absent. When we take into account topics like, “wife” and, “mother hood” we can almost safely grade their knowledge at zero. In the priority of gathering knowledge, these ‘true woman topics’, lie outside their area of interest. They are inclined to sweep away such topics with an air of irrelevance.

By way of explanation:

It is not that men are not concerned. They are concerned, but the drive towards their concern is different. Men work with what is known as, “THE ALL IS WELL DRIVE”. If the wife is there, the children are there, food is there, ‘All is well’. They tend to have a kind of global view that fits the “ALL IS WELL”. By way of an example, if his child is in school, ‘all is well’. He may not necessarily concern himself about the micro level of things, like, are the children clothes ready, or is the homework done etc. Another example: If the household has a kitchen, he may think nothing of using the kitchen sink and counter top for his experiments. It does not really occur to him that his wife is less enthusiastic about the invasion of ‘her’ domain. If she does not say anything, ‘All is Well’. If she does, she has breeched his ‘All is Well’. In simple language she has nagged him.

On the other hand, some have reached the COMMUNION STAGE (see chapter 5). They have either supported the experiment or joined the experiment. Women, who could do that, have made mountains of good things out of their men. Like one lady once answered the reporters who asked her about what she thought about the new car factory her husband built, and the fact that so many cars will be rolling out every day from her husband’s factories. She said, “I am naturally happy about it. However, I do have the satisfaction of knowing that my husband made the first car in my back-yard…. “There were times when the back-yard grew large enough to include the kitchen, the dining table, the living room and other areas of the house”. (May not be the exact words), An answer like that brings tears of admiration to any man’s eyes. This is, “Understanding at the highest level”. This is the epitome of a splendid wife. Today, hundreds of thousands of jobs have been created for years and years. It has brought food to the table of countless number of people. Education centers, Research centers, Hospitals and many other things have materialized. The legacy continues even years after she and her husband have passed on. A lot of good things happened because of a wife joyfully allowing an ‘Idea’ called a car, to take shape. The first car, to be built was in ‘her’ back yard, kitchen, and living room. At home the husband called her Callie. To selected people he referred to her with great affection as “The Believer”. Some knew her as Clara Bryant Ford. And the world at large knew her as Mrs. Henry Ford.

This story did not come to me by my own reading. I overhead, some interesting wife, make the analogy of Mrs. Henry Ford’s words, to her friend. It gladdened my heart immensely, and had great impact on the machines we built. I know for a fact, that the kitchens, living room, dining room, including various pieces of furniture, the roof and under the bed were all annexed into work areas. Invariably with untidiness. The person who made this analogy is known as, Mrs. Gregory Fernandez

Back to the topic:

By contrast girls, young women and women, in general, read more things about these marriage topics. Even their leisure choice of reading materials, is in this direction. Consequently they expect their husbands must at least have some idea and feeling of how a woman thinks. What they get instead is quite a surprise. The man is either like a boy who has just been born the other day or else they hear remarks like, “I can never understand women”. “Are women creatures from another planet?”, “Do women have any capability to think at all?”

The main reason is that men and women think differently and there is no doubt about that. Both are triggered by different emotions. Some of these differences were touched upon in the previous chapter. In this chapter we want to try and go deeper into these differences.

When I think of some of the experiences I went through, they make me smile now, but at that time it was many different things ranging from surprise to annoyance, and then on to exasperation -sometimes for me and sometimes for my wife. For example, mechanical things are a part of my work and connecting these things are almost my daily occupation. Some of this work is also done at home. One day my wife asked me to connect a fresh gas bottle to the stove. I said I didn’t know how it was done. My wife could not understand this ­ she almost went through the roof with anger. She was fully convinced that I was being cheeky and that I just wanted to irritate her. The reality of it all, is that I have never exchanged a gas cylinder on a stove. Nowhere in my training did I have to even think of such a duty. To make matter even more unbelievable for her is the fact, that she is an expert in such household mechanics. In due course of time she realized that there was neither a joke nor malice in my behavior but just plain ignorance. Later, with amazement I found her narrating this incident to my mother.

With this small example I want to illustrate how ignorant I was in house hold activity and my wife was surprised. In a way, I too was surprised that she could be surprised because from the age of 8 and a half till the day I got married, I lived in boarding schools or hostels and everything was ready in the dining hall. When the food was finished, we just walked away. When I came home my mother never required me to do anything. In fact, she treated my home coming as her exclusive chance to flex her cooking muscles. Anyway, I was intrigued that Rose could be surprised, so I began to examine this subject from different angles. One angle is the religious angle which is the main orientation of this book. The full story as to how I could examine this subject from a religious angle is quite an experience; I have described that in other chapters- partly in the Prolog and partly in the Epilog. The other angle is the human angle relating to the physiology, the psychology or behavior.

The religious angle helps us to put our attitudes into a proper perspective with God and to get a correct relationship with our spouse.

The human angle helps us to understand our self, the other self and the inter- relationship between the two selves.

Let us also try to examine this topic from a medical, psychological and behavioral point of view.

A PRECESSION

A wife is also a mother at the same time. In this context, it would be correct to take this aspect also into account and say a few words about this role. The skill to be a wife and a mother is really note- worthy. It is of the utmost importance for the health and vitality of our society. It is regrettable to note the lack of respect and status that today’s society gives to ‘House Wives’. Even the word ‘House Wife’ is often synonymous with unfulfilled, inferior and meaningless. It is a pity. We are making a very great mistake in devaluing the role of the housewife.

A husband and his work impose special frustrations and tensions on the wife. We must face this fact squarely. Apart from looking after small children, which is very exhausting and irritating, it is a job for the full 365 days in a year. In this process her nerves are constantly juggled and jangled. No wonder she feels like running away from the arena, and often wonders, “What am I doing here?”

Women also often encounter problems and pressures, which are less common to men. The loneliness for adult company is widespread among wives who remain at home. Often she experiences a deep, persistent yearning for adult contact. She longs for the laughter and romantic love of her younger days. Many women who have experienced this need try to reach out and communicate this to their husbands in the hope that he will be able to supply the missing ingredient. She desperately wants him to understand her yearning and frustration, but it seem as though she cannot attract his attention. Her efforts instead of attracting empathy and support are likely to be interpreted as nagging, grumbling, self-pity or hostility. When this happens most men, tune out. Either they don’t hear or they go away or react negatively. This behavior seems to convey the message of, “What kind of a problem does ‘this’ women actually have?”

It is certainly not the aim of this chapter to knock men on the head. There are already enough of expression to describe the husband and father with words like. Some of the expressions include: An idiot, a bigot, an exploiter, a misogynist; a football fanatic, a sex maniac and a self-centered egoist. The way some women say it, sounds as though men are lower than muck. While men undoubtedly have feelings, it is best to put them aside. Just consider these tribulations as skill and patience training. Of course, these kinds of accusations are undoubtedly exaggerated, after all, which women would have gone headlong into marrying such a character in the first place. On the other hand it is true that too many men do not understand the emotional needs of their wives. They live in vastly different worlds with ample frustrations of their own! They are either not capable of putting themselves into their wives thinking grid, to see and feel the way she does, or, they are too preoccupied, with their work or they simply don’t listen. Regardless of the reasons, the fact still remains that women have needs, which men do not easily comprehend. The aim and purpose of this chapter is to illuminate this to men and to provide some insight. In a way this was also the motivation that went behind writing these pages. Because I had so little knowledge and consequently made so many mistakes, I would like to dedicate this chapter in an extra special way to my wife ­ Rosemarie.

This chapter is not for men’s eyes only; it is designed equally for the lady to read. In a way we must face certain facts squarely, and one of them is that more wives read such books than husbands. So this chapter may help the wife to communicate her needs and feeling to her husband.

B The Objectives

Some of the objectives of this chapter are:

  1. Help women explain their unique need to their husbands.
  2. Understanding emotional isolation.
  3. Encouraging a more fulfilling motherhood.
  4. Understanding depression and its solution.
  5. Understanding every day irritations.
  6. Motivating self-esteem.
  7. Understanding how to revive romantic love.

All this sounds ambitious; however it is easier to shoot straight if we know where the target is. Let us begin with a discussion of the source of depression in women.

DEPRESSION is experienced in any one of the following ways:

Despair, discouragement, disinterest, distrust, despondency and disenchantment.

Both women as well as men are susceptible to depression but there are noticeable differences between them:

Depression in women is a lot more frequent than in men.

In men depression is crisis oriented. It is brought about by a crisis like a business set backs; illness; change of life activities i.e. Retirement. In women the causes that bring about depression are vague; generalized; almost unidentifiable.

The impact of depression can be minimized if we understand the patterns of emotions. Every person has a cyclic emotional pattern. It consists of HIGHS followed by LOWS the pattern would look like:

image006

The area of HIGH and LOW would be almost equal in amplitude and frequency.

The amplitude as well as the frequency differs from person to person.

image008

A person of low amplitude would take good news and bad news with about the same calm. They would not be too excited about any thing. They will be rather dull people.

On the other hand people with high amplitude would have marked expression of joy but likewise equally marked expression of sorrow. They are like an emotional Yo-Yo.

Regardless of the amplitude. The frequency of change would differ within the same type for example.

image010

Low amplitude with Low amplitude with

Slow change pattern frequency change pattern

Likewise

image012

High amplitude with High amplitude with

Slow change pattern frequent change pattern

Within the limits, the curve characteristics of human types are not to be labeled as either ‘good or bad’ ­ they are just patterns of differences between one person and another. This is how we have varieties of human types. Like I mentioned earlier, within reasonable limits, all these curve patterns can be considered normal. The point of care is how these human types interact. No doubt we will always like to prefer some type of curve pattern to be ideal for our spouse, perhaps another pattern for a colleague, yet another pattern for another task. It is normal that we assess people and try to assign values in relation to their activities, especially when it concerns us. Even though the characteristic curves are interesting, it is silly to try and match people or choose mates only on the basis of these curves. For one thing each person’s curve is different. It is like his emotional fingerprint, besides there are complimentary advantages, if different patterns are available. With different curve patterns, there will be advantage of looking at a situation from two different angels. The trick is not matching the curves, but to understand them. It is important to understand ones own self, as well as the partner. The aim is to make use of both characteristics by learning how to adjust and have consideration for each other’s emotional ‘ups’ and ‘downs’. A part of our marriage success depends on these two words ‘Adjustment and ‘Consideration’. THE OTHER PART DEPENDS ON BOTH PARTNERS UNITING THEIR WILL TO THE WILL OF GOD. Marriage after all is not a bi-union it is a tri-union ­ GOD ­ HUSBAND ­ WIFE.

A person was once describing a situation while at a music concert. In front of him was a man who most certainly understood music well. During the first half of the concert he seemed to be in ecstasy with each piece of music. He would hold his chest, and sway. At the end of the piece he would jump up and applaud. It was almost an entertainment by itself, just to watch him.

After the interval, however, when the kind of music changed he seemed disgusted, everything seemed either false or full of mistakes; he fumed every now and then. And finally he jumped up and stalked out of the hall in the middle of the music. This man would be an example of person with high amplitude.

The reason why I have chosen to write about the types of curves is that we should know that we, all of us, have ‘highs’ followed by ‘lows’. If we know this, we will be able to manage the ‘highs’ and ‘lows’ better. We will also be able to judge when the change is likely to occur and we will not be caught by surprises. We can learn to adjust to our emotional rhythm and to the rhythm of the partner.

For example, a couple bought a house and they were absolutely thrilled with their new acquisition, they went around each room planning and visualizing and fantasizing what they will put in it and how it will be arranged etc. Both were living in a ‘High’. Fortunately, both knew about the emotional curve rhythm. One day the husband told the wife, Darling, we have been elated for a long time, our moods are bound to dip, when that happens we will just ‘lie low’ and know that at some time the ‘Lows’ will take an upward turn.

Right enough the ’low’ took place in an unavoidable and cyclic way. When the ‘low’ came neither was surprised and they were prepared for it. They were both aware that ‘low’ would cyclically turn towards a ‘high’.

Since this is important I will try to itemize the purpose of the curve.

  1. To understand self.
  2. To understand the partner.
  3. To enable a basis to show consideration and adjustment.
  4. To be able to predict and cope up with ‘Lows’.
  5. To expect and look forward to ‘Highs’.
  6. To avoid unnecessary getting annoyed and blaming all other people, when in most cases, the only reason is the emotional ‘low’.

Psychologists are not so overly concerned about the amplitude or frequency as long as they are within reasonable limits. This they feel is only a matter of adjustment and consideration. What bothers psychologists is if the period of the emotional cycle is disturbed. For example if it occupies as unduly long period of high or low like this.

image014

Prolonged Low (left)  | Prolonged High (right)

It is this unchanging state, which is a matter of concern.

If the person retains a prolonged ‘high’ it is usually not bothersome to others, people may be taken up with his cheerfulness and probably ask questions like, “What is the secret of your happiness?” They will perhaps envy him. The real question is, has he / she learned to maintain a positive attitude towards all (or at least to many of life’s changing situation? If it is ‘attitudes’ that keep their mood high, then we should learn from them.

What is usually bothersome is the prolonged ‘Low’ and if a person cannot pull himself / herself out of the ‘Low’ this makes the person unhappy. Those who have to interact with this person will feel the strain. The progressions of prolonged ‘low’ will be: low, depression, discouragement, loss of courage and / or will; despair; suicide. Prolonged ‘lows’ may not necessarily slide all the way down towards Suicide ­ it may reach an equilibrium somewhere along the gradient. Whatever is the reason for Prolonged ’Lows’ it has potential to be self-destructing and help may become necessary. Under help I mean, prayer, the sacraments, friendly confiding, counseling, encouragement, cultivation of knowledge of self and other, cultivation of an attitude, Inner healing. Only under very extreme conditions medicines and medical techniques like psychiatry, drug treatments. As far as possible most people do not need these in the first place. They need only an attitudinal change to improve their outlook and insight. They need to orient themselves away from ‘The Selfish Ego’. Medical techniques generally tend to interfere with their physical and mental make up and hook people on to the drug or treatment. Withdrawal symptoms are some additional factor that the patients will have to cope up with. It also leaves a bad-stigma on them. These Stigmas are very difficulty to erase. Besides being very costly, they run the risk of running the person permanently through the grounds. As far as possible clinical psychiatry should be avoided, because in the hand of unscrupulous career criminals it has made, and kept, patients as ‘Guiny Pigs’. By its very nature, it has a legality to experiment with the patient. If anything goes wrong, the profession is not at fault. Of course we cannot turn to every professional and ask him if his methods work, because he will naturally swear by his profession ­ it is, after all his bread and butter.

In all such questions PRAYER is the NUMBER ONE solution. And with prayer there should be the EARNEST WISH TO SURRENDER THE PROBLEM TO GOD. We must be aware that God may not see it fit to take the problem away immediately, and He may expect us to wait. No doubt He will have his reasons, even though we do not comprehend them. During this time of waiting, we run the risk of getting nervous, getting jumpy and we grab the problem away from God and try to solve it ourselves. This is the human mistake we all make; we have to learn to HAVE FAITH IN GOD.

While we believe and have faith in God, we should do our best for this person. For example, we could encourage the person, be a friend to them, help them to focus (and keep that focus on God ­ while they are in their sorrow. They are having a tough time as it is, so to maintain their focus on God is not easy. For this reason be kind, be sympathetic, and be understanding and helpful. Help them to construct an attitude; otherwise kindness and sympathy will precipitate into self-pity. Help them with knowledge.

Even though I have recommended the avoidance of psychiatry, there are other areas of medicine, which I have mentioned further on, which are extremely needed supplements that the body requires. We must always remember that like all other sciences, medicine also, is a God given talent. So if there are any areas of doubt ­ lift up these doubts in prayer to God. We always have this ‘Hot line’ to GOD open.

C What causes depression in women‚?

If we categorize the causes of depression in women, we find the following:

  1. Low self esteem.
  2. Fatigue and time pressure.
  3. Loneliness, isolation, boredom.
  4. Absence of romantic love.
  5. Financial problems.
  6.  Sexual problems in marriage.
  7. Menstrual and psychological problems.
  8. Problem with children.
  9. Problem with in-laws.
  10. Aging.

Every marriage and every marriage couple will be affected by definite problems. The influences and factors that bring these problems, maybe very different, they can be different from couple to couple. They may also be different for the same couple at different times in their life. The wives ranking of above mentioned causes would depend on the situation they find themselves in.

As an exercise the wife could rank the 10 causes in their order of importance, assigning the number one to the most troublesome problem. She should do the ranking alone. The husband should also rank these 10 causes the way he sees it. He also should do this independently. Afterwards they should compare their ranking of the problems.

In this kind of an exercise there are no, ‘Right and Wrong’ answers. The purpose of this exercise is to provide an opportunity for each one to see how they have judged the situation. The result brings a two-fold service.

  1. The partners can compare the point ratings, which are similar.
  2. They can have a meaningful discussion on the ratings, which they have evaluated differently.

Please do this exercise before reading on further. Let us try to examine these 10 causes.

  1. LOW SELF ESTEEM

In different ways and for different reasons, low self-esteem seems to be the No. 1 Problem. Even in apparently healthy and happy marriages. Even among young and well-educated people the feeling of inferiority and self-doubt cut deepest and leave the ugliest scars. In most cases this problem surfaces within 5 minutes of the interview with a marriage Counselor. What is noticeable is the feeling of inadequacy; lack of confidence ­ in self and / or others; a feeling of worthlessness, becomes a way of thinking, and, for millions of women, it is a way of despair.

The struggle and feelings of person who suffer from low self esteem looks some thing like this,

—-She wonders why no one rings up — wonders why she doesn’t have true friends, ­ the kind with whom you could talk soul to soul — The feeling of what would people think about me if they knew the real me. . . The feeling of being anxious or terrified when she has to speak with a group of her colleagues, and feels like a fool once she is back home. . . It is wondering why all other people have so much more talent than her. . . It is the feeling of thinking she is ugly and sexually unattractive. It is that low esteem feeling, which make her admit that she is a failure as a mother and a wife. . . It dislikes everything about self and the wish to be someone else. . . . It is feeling bad and lonely. It is lying in bed, while the whole family is already asleep and feeling empty and longing for an unconditional love. . . . It is intense self-pity. . . It is reaching up in the darkness to wipe a tear from the corner of the eye. ­ It is depression!

We must not imagine that depression is exclusive to women; many men can also feel insecure and worthless. Loss of job, retirement, sickness etc., can trigger feeling of low self-esteem. Low self-esteem is a threat to the harmony of the whole family. This problem can affect children; Youngsters; people in working age group, older persons; people in every socio-economic strata, every race and ethnic group. It is universal and can engulf any one who feels disrespected in the eyes of other people. A great part of our self-concept is built from what others think about us.

The two examples described below illustrate the point that men and women feel differently. They are stimulated differently. These are a generalization; there is any number of exceptions to the rule.

Men tend to get better marks in the area of mathematics abstract logic and reasoning. Women on the other hand tend to excel in verbal skills. However, if all factors are put together, neither sex has a clear advantage over the other.

Men tend to prefer intelligence to physical attractiveness in themselves, even though both qualities are highly desirable. For women, however, the opposite is most likely true. Beauty out rank intelligence throughout life. The opinion of psychologist on this trait is interesting. They think, the average women prefers beauty to intelligence because they instinctively know the average man can, “see” better than he can “think”, when it comes to this subject. (Sounds funny! after all only a few sentences earlier I mentioned that men have a flair for logical reasoning etc. ­ However, on this point there seems to be a difference. As you read through the chapter you will see that on this subject, man is a visually oriented creature). The inner instinct of a woman simply knows that beauty will bring her more dividend than intelligence. She also knows that men instinctively try to shy away from intelligent women. If they cannot shy away from them they tend to treat them as colleagues (but no closer).

In reality, low self-esteem among women may be traced to thousands of causes, most of them linked with early home life, in one way or another. The adult who feels unloved or disrespected as a child will NEVER fully forget the experience. Just as the tongue always returns to the side of the missing tooth, the human mind constantly searches and gropes for evidence of its own worthiness. This childhood inferiority imposes itself on the mental apparatus for decades to come. The pain of inferiority is incredibly intense, absolutely demanding of the attention of the sufferer. As such, more day-to-day behavior is motivated by ‘ego’ needs, than by any other factor in human experience, including the power of sex. Women who feel inferior must seek help to deal with it.

The two most common responses today lie at opposite ends of the behavioral spectrum. The feminine reader might look for her own footprints within the description of these two divergent personality patterns,

1) Withdrawal.

2) Fighting.

  1. WITHDRAWAL

In this case people tend to withdraw from any situation where they fear they can be ridiculed or make a mistake.

The painful part of withdrawal is the self-pity that almost always accompanies it. Intense personal sorrow is a constant companion of this life style, with it comes those destructive little remarks spoken to the inner chambers of the mind. Remarks like, “I knew you would bungle it up.”, “You never do anything right.”, “Didn’t you know it would back-fire on you?” “And why? Why?” Even friends of the ones who pity themselves are selected for their willingness to commensurate in the tragedies of daily living.

Self-pity is both addictive and highly contagious. It spreads like wildfire within a family, neighborhood or church congregation. It is exhausting. It leaves its victims tired, unmotivated, bored and miserable. With the escalation of self-pity, women go into despair, then gradually into personal hatred. If no remedial measures are taken, it can go all the way to suicide.

All in all withdrawal is not a very successful approach to inferiority feelings. It is the most stressful and the least effective of all the ego defenses. In reality it is no defense at all. For centuries, however, withdrawal has been the most common personality pattern among women.

 

  1. FIGHTING

While withdrawal has gone out of style among those who feel inferior, anger is its hay day. Every one who has an axe to grind is supposed to lash out at any oppressor. ­ Everyone is mad at somebody, and when it is all put together, we have a society in the throes of violence. Even the film world glorifies it.

There are other patterns, but withdrawal and fighting is two of the familiar patterns. Both lie on extreme ends of the spectrum. They are both extreme in their approach to the problem. Neither is healthy. The housewife is the hub of the family. If she resorts to either tactic the whole family­ (Her family!) is engulfed in a blanket of gloom. Sooner or later she may either get compartmentalized as a hopeless case; a troublemaker; someone who can only be let loose at some time or the other – but not all the time. In another cases people may just wait either to come home late, or to be away from her presence, or wait for the opportunity to vacate the house altogether, like the teen age children. The net result is that she has spent a lot of energy and efforts on this thing they call self-pity, but what has she achieved? Nothing, absolutely nothing! except driving a wedge in her very own family. The cutting satisfaction that she got is temporal, and comes back later as a miserable feeling of guilt and worthlessness.

The better response to self-esteem would be:

  1. Women must accept the reality that God made them. He had His reasons for all these traits. Even though we are not able to see and understand these reasons. God never makes manufacturing blunders. We have to trust God’s Wisdom.
  2. God has created women with a very special role, dignity and status and this is their greatest asset. Many outwardly social, pleasant, laughing women who interact well with others have some inferiority in them. They are people who give the impression that all is well with their feelings, but within their own family the lack of it finds expression in one form or another.

Even though this point of low-esteem surfaces rather quickly while confiding to a marriage counselor, it still remains as one of the best-kept secrets to the general outsider. Nevertheless wives clearly wish their husbands could comprehend this point.

Let us examine another area. In general women prefer to have sex in the dark, but this is even more so, when they suffer from a low self esteem. Women are also more, ‘touch sensitive’ in this aspect, whereas men are much more, ‘Visually oriented’ and hence prefer to make love with some light. This is an experience that is made all over the world. Women who have a high self-esteem about the beauty of their body are likely to tolerate their husband’s need for light more easily. This point has some parallel to the point I mentioned earlier when describing the beauty and intelligence preferences between men and women.

Instinctively women know that men are visually oriented beings, they prefer to, see. This is the reason why women rate beauty before intelligence. Irrespective of how modern any one thinks they are, there is still some amount of instinctive ‘fall back’ in both men and women.

There are times or situations in life when we must help another person facing a problem concerning low self esteem. We may have to either comfort or advise such a person. Here is some advice on this very sensitive issue:

  1. You have to do the advising the way porcupines make love ­ very, very carefully,
  2. The right to criticize must be earned, even if the advice is constructive in nature!
  3. Before you are entitled to tinker with another person’s self esteem, you are obligated first to demonstrate your own respect for him / her as a person.

This is accomplished through an atmosphere of love, kindness and human warmth. When a relationship of confidence has been carefully constructed, you will have earned the right to discuss a potentially threatening topic.

This principle stands in direct opposition to the current way of doing things. In this regard many so-called advisers say things and think that they are being honest. These people imagine, by walking into the person house and saying, “Your house is untidy.” They have been correct, because they have been honest. Or they say, “Oh! My dear, look at all the wrinkles you have on your face since I last saw you.” This way, they actually think they are frank and correct because it is true.

Honesty? Sure, but what a price to pay for it! Honesty, that does not have the best interest of the hearer at heart, is a cruel form of selfishness.

4. It is best to offer any suggestions in very small doses.

5. And we must always remember that all the while some one, some where, would like to straighten out a few of our faults too ­ we all have faults of our own.

  1. FATIGUE AND TIME PRESSURE

Many women rank this point as the second most common reason for depression. In one way or the other, people all over the world are faced with fatigue and time pressure. We seem to have made a life style of racing through the day and moonlighting by night. Even recreation is marked by neck breaking speed. People are becoming more and more occupied and are speeding further and faster down the road of fatigue.

It is not only the physical activities but also the mental activities. We have what is known as, ‘A TO DO LIST’, which keeps the head whirling and spinning. We have a list of things that we have to attend to. So we are too busy, every one can see that. But what has that to do with depression. Just this, every obligation we shirk becomes a source of guilt. When there are more commitments than we can possibly handle our self-esteem is further damaged by failure. We begin to start asking our self-questions like, “Am I really such a shocking parent?” “Am I too tired to be a good wife?”, “Am I disorganized and confused?”, “Am I out of touch with the world around me?”, “Don’t I have any time or ability to make real friends?”

The late Vince Lombardi, the Great American Football coach once said to his team “Fatigue makes cowards out of us all.” How right he was! Physical depletion renders us less capable to cope up with the noisiness of children, the sound of the washing machine, even small irritations are unbearable. It is the same as the saying, “When you are tired you are attacked by ideas you thought you had conquered long ago.” Perhaps, this explains why women (and men) who are grossly over worked became cowards ­ whining, griping and biting those whom they love the most.

If fatigue and time pressure produces such a strain, why do we allow ourselves to become so busy? ­ Because, everyone thinks this hectic pace is only temporary. We reach for such phrases like, “Once the business is established I will be able to slow down.”, “Once the house has been paid for, we need not work so hard.” etc. But these so-called temporary phases are back to back with other temporary phases and in the end we have a long-term lifestyle.

No one can, “race around” faster than a mother of multiple pre-school aged children. Not only is she rushed up from morning to night, but she experiences an unusual kind of emotional stress as well. There are so many factors that keep her mentally and physically on the move. ­ It could be the constant flow of words and endless repetition of words that children indulge in without seeming to get tired; or it maybe the children’s, ‘Here and Now’ attitude, which they adopt for their needs.

Children below the age of 5 have brains which are like unsaturated sponges. These brains are eager to soak up any and every piece of knowledge or information. So, it is common for children to have a barrage of questions. The reality of it is that it is possible to talk to a child about higher mathematics, Higher English, Einstein’s theory of Relativity. Or teach them chess or music. The inhibition is not in the child’s mind at all, it is in the grown ups mind that seems to impart the feeling, “If I cannot understand it, how can the child?” It may be very true, the grown up may not understand the topic in question, because they had other priorities in life, but that does not alter the fact that a child can be spoken to about a far wider variety of thing, than we are willing to give children credit for. The most important ingredient that the adult must posses is patience, love for children, love for the topic and time. Time and patience is needed because the child does not have a lot of rudimentary knowledge what an older person may have acquired. Also their concentration span is less. They need to see the topic as a fun experience like another form of “story telling time”. The worse thing that can happen is that another adult, whom the child respects, walks into the room and says something like, “That is far above the child’s capacity.” It is these detrimental individuals that bring limitations to the child. The best way is to treat the talk secession as a matter of fact discussion, between, say the father and the children. If secession needs to be interrupted, for dinner for example, then say, “Now it is dinner time, so let’s eat now and we can continue at some other time.” This attitude give the impression that there is nothing wrong with having an enquiring mind as well as a sense of priorities, like it is time to fit something else into the time slot – like have dinner.

Many mothers say, ”When the baby sleeps then I also get a chance to catch up on sleep.” But in most cases when one baby is asleep the other one is wide-awake and demanding full attention. Normally the wide-awake child would distribute some of its attention on the other child, but now it lavishes its full attention on the mother, and, expects a fully active participation in return. People who are well versed with maternal fatigue patterns are of the opinion that the energy level is at its lowest between 18:00 H and 21:00 H. It is good if the husbands also knew this.

In this hectic world of ours, we give children direct and indirect feelings of ‘hurry’. Grand parents are a tremendous calming effect on the children, because they have time and plenty of it. They have time to answer all their questions; they have times to go for walks and observe such things like caterpillars and leaves . . . . . . . . .

Why do dedicated parents have to be reminded to be sensitive to the needs of their children? Won’t that just be natural and automatic expression of love and concern? Yes it should, but mums and dads have problems of their own, they are pushed to the limit of their own, endurance by time pressures. Dad already his two jobs (or more) their crowded life produces fatigue and fatigue produces irritation and irritation produces indifference and the child will interpret indifference as lack of real affection and personal esteem. For many, this is where low self-esteem could have started. What is the hurry any way? Don’t you know your children will be gone so quickly and you will have nothing but a blurred memory of these years when they needed you?

Wives often wish husbands could understand female depression associated with hustle and bustle. It is said, if women would be given just three wishes in this direction they would be:

1 For some strange reason, human beings and women in particular tolerate stress and pressure more easily if at least one other person knows that they are enduring it. Even if the husband does not do anything to change the situation, simply the awareness of his wife’s work, makes a world of difference. If that is coupled with admiration for which she did today, it makes it easier to repeat the assignment tomorrow. Instead, usually the opposite occurs. There are these innocent questions which the husband asks, that sends the wife into annoyance, like, “What did you do all day, Dear?” This question will be taken to imply besides being here and rising up at noon and watching TV and drinking endless cups of coffee, and telephoning friends here and there, have you also done anything else. There are many things to this question; it is (like in many other questions), well meant and innocent. To most men it is a cherry extension of home coming greeting. It is a husband’s way of saying, “Hi! How are you? How are things?” Much like what he would say elsewhere. It is a form of habit to greet this way. He does not want an account of how she spent her time. Nevertheless the question is un-minded and it is thoughtless because a lot of things have been done. It is plainly obvious that the child has been fed, bathed many times; the house is clean and tidy; various household chores have been done, Food is also prepared, etc.

It is, however, totally wrong for the wife to swear at the question or act rudely or to act in someway so as to throw cold water on the husband’s home coming. There is one good way to tackle this, that is to tell him in a nice way, what form of greeting you would prefer (this may be obvious to you, but it is certainly not obvious to him) So, tell him how you like his house coming greetings to be. Like so many new thing, he needs time to make a habit of greeting the way you want it, so help him to get into your swing of home coming greetings. Gradually he will make it his life style. You will be happy and he will be encouraged to do it more often in a natural way. The old irritating question will then become something of the past. Wouldn’t that be a more constructive way of doing things rather than fuming? It is nice to remember the old saying, “When you smile, the world smiles WITH you; when you frown and the world frowns AT you.”

Questions:

There are a lot of so called friendly questions, meant with all good feelings by one, and taken absolutely negatively by the other.

For example, wives who knew their husbands are having personal problem at work tend to ask, “How did your work go today?” The question is filled with loving concern, but such a question may send him into orbit. Why! What happened? Simply, this, he has come home. Home is his retreat to be away from his problem, his place to regain strength; a place to get his mind away from the problem. The question reminding him of the problem. It also has the effect of transferring him back mentally to his place of work and automatically compels him to grapple with it, all over again, right here from his place of ‘rest’ as it were. His retreat has mentally become the venue of re-hashment. He is most certainly going to react in an unpleasant way to his wife, or the one who asked the question. What was meant to be a good question brings negative results and both are unhappy. One of the most noticeable pattern with these so called, “well meant questions” is that the one asking the question asks it again and again. And the one hearing it takes offense again and again. Why does this happen? Because the question is honestly well meant by the one Asking, she or he is not able to grasp that anything can be taken amiss. It becomes a circle because the other person is genuinely outraged with the question. The only way to break this circle is to tell her / him that you don’t like being asked about this question, if that is how you feel about it ­ you should clearly state that you don’t want to be asked such a question, and you should say what you feel. Say it with love so that the other person realizes how you feel.

On the other hand, if a colleague were to ask that question, it may be taken very differently. Because the colleague is, in his mind, a part of the ‘PROBLEM SOLVING’ team. His wife however is on quite another team. In his mind, she is on a much more elevated team. She is on the ‘COMFORT TEAM’. She is part of his REJUVINATION process. She is that place of ‘REST’ where he RE-GROUPS, RE-STRUCTURES, INVIGOURATES and comes back with WINNING MOVES. Under these expectations, it is hardly any wonder that the well meant question ‘backfired’.

Another thing which is annoying about these so called, well meant questions, is that they are asked the minute the husband comes home or just while he has settled down or just when he is about to put food into his mouth. This trait is so widespread and universal; it crosses all national boundaries and all time boundaries, irrespective of which ever century. This takes away the charm of home­coming. He begins to feel, it is better to drop off at a restaurant, have a cup of coffee, unwind and then only come home. Or instead of coming straight home, he parks his car at some parking lot or the beach just to relax, munches his snacks, drinks his coffee and after he has unwound himself, he feels, “Now I have to go home and be once again haunted,- this time from “Someone” at home.” If he does any of these things, it will be a clear sign that his homecoming reception does not bring him satisfaction. This is the reason why he feels it necessary to unwind elsewhere. If this happens, it is a powerful indication that the partner must become more informed of his need. Women, who discover this, are often surprised. They may honestly react with a question like, “I didn’t know that. You should have told me that you didn’t like me asking you about what was bothering you? I was concerned, you know.” There are a string of things which are true, for example, He didn’t tell her, and she had no idea that she was bothering him, she was genuinely concerned.

This brings us to an important point. Both husband and wife need to know this: In crises, until the man can structurize the problem, he will not talk. A woman on the other hand will try to seek relief and talk, predominantly because she tries to talk the problem into a structured form. In the helplessness of the situation or because of the absence of solutions, a woman may do this talking sometimes in a vociferous manner or with tears. The roots of these behaviors are longer standing than the person. It is in fact instinctive. That is one of the main reasons why boys take longer to speak. In a way they are trying to figure out sufficient ‘Thought Structures’ as to “how” to say the thought. It is not a question of ‘vocabulary’; it is a question of putting the thought into an ‘Acceptable Structure’. Once he is satisfied, in his mind, then he will be willing to talk. If the adults around him show enthusiasm, praise and encourage him, he is on the road to becoming a talking human being. In a girl, the moment a thought arises in the brain; it quickly finds her tongue and off it goes. She develops proficiency more by practice, he only after sufficient analysis of “How to structure it.”

So, Men, Break the annoying circle; tell her that the timing of the question is bothering you. Tell her in love so that she knows what you like.

A wife should be willing to do everything to restore normal home coming. Eventually, the absence of peaceful homecoming will drive the husband to hatred. The spin off of this is drinks, pub life, being with his buddies or finding solace with another, “More Understanding” women.

In a way, if this behavioral pattern is not learnt, the problem will have a re-manifestation in motherhood arena of her life, and this is equally un-welcomed by the son.

2 Most women will agree that the daily task of running a household can be managed; it is the accumulation of chores that breaks the back. And they feel the strain of never being able to ‘catch up’ with the work. That is what wears them down. It is a much better feeling when one feels the goals are achieved at the end of the day, than when they are not. There is automatically more reason to be cheerful when you feel you have accomplished something you set your sights on. Many wives are proud to have a spotless home at whatever it costs. But what is the use if she is so defeated and irritated at the end of the day, when the goals are not achieved? All husbands would prefer to have a happy home to live in, rather than a museum. This is a fact. Even if some husbands like everything to be spic and span the fact remains, if they have to choose between only one of these, the choice would, without doubt be, for a happy home. Even when some women say, my husband wants everything in order and beautiful. The honest under current of the statement is that her husband wants everything in order, but she wants everything beautiful. It is difficulty for a wife to minimize the quality. This is because she takes as much pride in her home as a man takes in his job. So she wants to perform well. She wants to bring out an excellent turnout. Men have to recognize this need in their wives and help them to strike the best possible compromise.

3 Husbands and wives should constantly guard against the scourge of over-commitment. We need to waste time now and then. This is something we have forgotten. We try to fill in an activity for every available moment we have. We may even go so far as to fill up our children’s time with some program or the other. They need time to do nothing. It is in this period that they not only rest and gather new physical and mental strengths but it is the time when they think and reflect. A great part of our progress has been shaped by the thinking and reflection. It is thinking and reflection that gives a platform for creativity, abstract and logical movement of the mind. It is the time that helps these young people to become the artists and architects of their lives. It is a practice in learning about self and others ­ (school learning is limited). Men need time to potter around in the garage and women need time to pluck their eyebrows, curl their hair and do girlish things again. Things like this bring a tranquilizing effect on the body and mind. We must learn to do what young boys do all over the world, to amble around and kick stones. What we find today is unbelievable. Our societies today think that relaxing and unwinding involves taking a vacation trip and traveling thousands of miles. Have they actually achieved this? This is questionable because we often hear people saying, “There was so much to do, and it was so hectic and everything was so new and so different. The first day I got to rest was when I came back to office ” A statement like this sounds funny, but it is often very true.

Whenever a disenchanted housewife confides in others, invariably they offer the same solution to her low self-esteem. “Get a job; ­ Have a career; ­ Do you own things. ” There are times when wives must work because of stressful financial situations but to sell the concept that every female who isn’t working is being cheated and exploited is a lie with enormous consequences.

  1. 3. LONELINESS; ISOLATION; BOREDOM AND ABSENCE OF ROMANTIC LOVE IN MARRIAGE

The despair associated with loneliness, isolation, boredom is closely related with the absence of romantic love in marriage. During counseling the ladies say in effect:

  1.  “I do not like myself.”
  2.  “I do not have any meaningful relationship at home.”
  3.  “I am not close to the man whom I love.”

These three categories seem to encompass the whole world. These young, attractive wives and mothers admitted to being emotionally isolated from all other human beings on earth! And this seems to be the greatest source of female discontentment.

Feelings of self worth and acceptance, which provide the basis of a healthy personality, can only be obtained from one source. (It cannot be bought or manufactured), Self esteem is only obtained from what we perceive of our reflection in the eyes of others. It is only when others respect us that we respect our self. It is only when other people find us pleasant, desirable and worthy that we come to terms with our self in our own ego. We depend on people every day for our emotional nourishment. People who are deprived of this contact year after year are certain to experience feelings of worthlessness, and its step- children are deep depression and despair.

The question is why do wives allow themselves to be sealed off from meaningful friendship and associations outside their homes? Why does their natural course seem to take them towards further loneliness and emotional deprivation? Experts believe there are at least seven explanations for isolation of women, these days. Besides these seven there may very well be more explanations too.

1) Small children isolate a mother. It is such a hassle to pack the carry­cot, nappies and all the supportive paraphernalia just to go and visit a friend. Many mothers wonder if it is worth the efforts. Even then, the kids won’t play by themselves and they keep the mother from enjoying the occasion anyhow. If the youngster is not well disciplined, their mother is embarrassed to take them anywhere and invitations from former friends become scarce, because they simply can’t stand her brats in their house. This is the reason why mothers of pre-school children often give up and stay at home, spending month after month with little people. There was once a situation, when the mother of pre-school children who was finally given the opportunity to get out of her house. Her husband’s company had a party, and she was seated next to the Managing Director himself. She was very nervous about talking to a real alive adult again. She feared she might unconsciously revert to baby talk during the course of the evening. To her surprise however, she conversed without a flaw through the entire evening, she spoke about world events and current political situations. Everything seemed to be going on well when suddenly with dismay she realized that throughout their conversation, she had been pulling his chin in order get her point across to him. This is may be what is called a housewife’s occupational hazard.

A rather common problem with women in such a position as mother of pre-school children is that they use a wrong choice of words and afterwards they are embarrassed about it.

2) Though the, ‘avant-garde’ feminist will get red, it is generally observed that women can be absolutely vicious with each other. We encounter this in work spots or anywhere where elsewhere they are put together. Sooner or later there will be some friction or the other. There is a kind of resentment that is so natural to them. As one exasperated male boss once put it: “My particular talented antagonists can stir up more trouble in one single afternoon, than I can untangle in a whole week”. They could get into trouble about almost anything, like one day the whole office was in a state of incandescence because of personal deodorants and whether it should be sprayed on or rolled on. Clearly none of these technicalities were the sole reason for the fight; there was something personal to their vociferous duel. If it is not deodorants it could be about something or the other. The matter was very important and real to them. And in a way the exasperation (or amusement) was equally real to their boss. The same competitiveness and suspicion is also represented among housewives. There are many women who simply cannot stand other women! This problem is not unknown, for example, I once came across an advertisement, where a Parish announced:

Vacancy for a Parish Pastor: Not only were the desired qualifications and personal characteristics of the Pastor listed, in addition even the desired personal characteristics of his wife listed. Among the list of desired points, one point read. . . His wife must be able to get along with other women. . . To one or the other this may look like a joke. But if we carefully consider the point, we will have to give this Parish full marks. This Parish has of course understood that they need a resident Pastor and that his characteristics are important for their Spiritual well being. They have also understood that, as a Parish Pastor, his wife (and children), are very much a part of the Team. And that they should function to support and improve his efforts. A Pastor’s job extends far beyond conducting a few church ­ services and a routine travel circuit through schools, hospitals, orphanages and parish-council meetings. He has additional jobs of ministry at functions, like baptisms, marriage and deaths. Beyond all these, “understood jobs” is a vast, often-unseen service of befriending, advising, counseling of people in a variety of needs. All these needs are unique; individual attention is needed; often multiple and constant follow-up is needed and invariably they are very time consuming. A good wife is a tremendous support to the congregation if she helps out, especially in areas where people prefer to speak to a woman instead of the Pastor himself. Not all speaking involves problems; some involve get-togethers; picnics; children’s parties; community or parish projects; ladies get together; senior citizens get together. These activities are where women are more actively involved. It is therefore essential that the pastor’s wife have the ability to get along with (a variety of other women.)

There are less aggressive individuals who are greatly threatened by feminine company. Such women will never invite the girls; over to tea before she has cleaned the house spic and span inside, outside the garden and all.

They will see that an extra special and super delicious cake is either made or bought, preferably made.

And those with nicer homes than hers will never be invited over by people with a humble dwelling. And those whose husbands have higher professions, higher paying jobs are often deeply resented by those who struggle to pay their household bills each month. The summary is that women are often pitted against the very people whom they need for mutual respect and acceptance. The result is loneliness and boredom.

3) Feeling of inferiority, among them, seems to isolate each other. The converse is equally true that isolation increases inferiority. These two conditions interact in a vicious circle. Spiraling ever downwards into despair and loneliness. The woman with no real friends feels too inferior to make new social contact, and the failure to make friends makes her feel even more inferior. A housewife in this predicament is a prime candidate for secret alcoholism or drug abuse or even suicide. She is desperate for meaningful contact with other people, yet her behavior is often misinterpreted by her peers as being stuck-up; cold, aloof or self-sufficient.

4) Women are often less successful in finding outside interests and activities than are their masculine counterparts. Men typically love sporting events and draw great enthusiasm from following the games of their favorite team, women do not. Men usually like to hunt, fish, hike the wilderness. Women stay at home and wait for them. Men like to bowl, play golf, tennis, basketball, softball etc. Women watch while yawning on the sidelines. Men like to build and fix things and work in the garage. Women remain inside washing the dishes. Men find recreation in boating and car racing and everything mechanical. Women are bored with such, Non-sense. Now obviously, these are generalizations which have innumerable exceptions, but the fact remains that men usually lack the time to pursue their varied interests, while, their wives may find it difficult to generate much genuine enthusiasm for anything. I suspect that the cultural influence of early childhood stamp certain passivity on little girls, constricting their field of interests. For whatever reasons, the world of women is typically narrower than those of men. For proof of this fact, listen to the conversation of the women as opposed to men at your next social gathering. The feminine discussion will probably center on children; cosmetics; and other people behavior. Men will talk about much greater variety of topics. It should not be surprising then, that boredom ranks high as a source of depression among women.

5) Fatigue and time pressure discussed in C. 2. must also serve to isolate mothers of small children. There simply isn’t enough time or energy to open the door to the outside world.

6) Financial limitations are a restrictive factor on housewives ­ this will be discussed in detail later on.

7) Wrong arrangement of time to be romantic. For the sake of illustration, I am going to use certain choices of words. You will see the reason and explanation at the end of this point.

Situation: When a man comes home he looks for rest, the place to unwind, the place to find love. In general, men will never put their expectations in words, this way. Not even to themselves. For them it is understood and they do not even entertain the thought to explain themselves. However, they are sensitive to understand that their “ALL IS WELL” is disturbed. And they are reflexive enough to show it, sometimes by walking away from the room, sometime by picking up something else to do, sometimes by snarling. In order to bring out this point, let us examine a situation. A man is very selective with his time to watch TV. He watches TV rarely. He comes to watch his favorite TV program, which comes only once a week, for half an hour. Exactly at this time the wife decides the adjacent room needs to be vacuumed or the kitchen blender needs to be switched on. She may think all these things need to be done. She may grab on to the saying: ‘House- work never ends’. This drives the man ‘nuts’. Without even saying a word he thinks, “She had 9½ hours to make all the racket she wants, while I am away. But NO, She has to make a racket after I come.”; “Is she trying to impress me?”; “Is this her way of telling me that she works and works and works—” Technically, he was expecting a ‘Loving Wife’ when he comes home. He was NOT expecting the ‘Maid’ to be still around. Here is the point where husbands fail: Instead of going up to the wife, sweeping her off her feet and carrying her over to the couch and telling her: “Nothing in the world matters, except that you are with me and all the rest can wait for tomorrow.”; Instead of saying something nice, he ignorantly keeps quite, (Lack of Communication) and wrong strategies just come into formation.

There is another thing too: The wife may not fully understand his lack of tolerance to the noise of gadgetry like kitchen blender, vacuum cleaners and other domestic appliances. On the other hand she knows he works in a factory or other places with machinery, which makes even more noise. So she wonders, what is bothering him here? Is it me? Maybe she thinks, “Scowl Face is back, give him time to become human again.” The answer is simple: The sound he hears in factory or his work spot, no matter how noisy or monotonous, becomes synonymous, IN HIS MIND, with a sense of Well being, Income, Medical benefits, Retirement plan, Vacation bonus, Shared profit, Occupation, Promotion, Growth, Personal progress for him and his family, Educational possibilities for the children, Face of usefulness, Job security and a lot more. In short this is the sound of music; it is the sound of ‘ALL IS WELL’. The sound of the vacuum cleaner and kitchen blender did exactly the opposite…Given a proper explanation a wife may grasp his point well, and understand why those factory.noises are OK. She may even communicate the fact that he is proud of his job, his designs, his circuits, the sounds that keep his jets flying, By the very same token she too feel a sense of pride about her home. The home is her spot to feel accomplished. The sounds of kitchen blender is the sound of her meals become tastier,- for her husband and her children. The sound of the vacuum cleaner is the sounds that keep her place ‘Spic and Span.’ these are the sounds that keep her jets flying. Men understand the words quickly, they are not dim wits. He mumbles something to the four winds and goes about his business again. So it did not work. The way to get this point across is for the wife to grab his hand and put it around her shoulders and tell him that she is proud to be his good wife, good mother, good home maker and the home is her place of accomplishment. If words are just spoken on this subject, it goes quickly in through one ear and the straight out of the other ear. FAST. He hears a number of these types of suggestions by the ear full every single hour of the day. In order NOT to get befuddled, he instinctively develops that tactic: ‘In one Ear and Out of the other, FAST.’ In fact it is crucial that he become efficient in it. What sets the wife and a child apart is the “TOUCH FACTOR”. Others cannot really do this. Others can use ‘Words” but the wife and children can use the more powerful combination of ‘Words and Touch’. This is where the difference is. This is also where the effectiveness is. Children just know how to do this and adults sometimes have to re-capture these ‘lost’ skills.

There is yet another point: His day to day time outside the home will bring him into contact with various other women. They women are all over, in his work spot, cafeterias, and any other spots on regular basis. These women may be attractive, charming and have all other desirable attributes. In his mind, however he knows, these are colleagues, they may be ‘friends who he can introduce to his parents, wife or children without any smear of guilt’. This is as far as things can go. NO FURTHER. When this is the fidelity of the husband, his romantic needs have only one place to go – that is to his wife. Isn’t that reason enough for the wife to switch the ‘House work OFF’ and switch the ‘Loving Wife’ ON?. The truth of the matter is all men would rather prefer a ‘Loving Wife’ over the ‘House Maid’. So really, if romance is important for a wife, she needs to ask herself, when he is around, Should she be ‘wife’ or ‘maid’? Now women may think, he should be more romantic. Deep down, he is, there is no question about that. What fails to surface is, ‘DEMONSTRATION’. There are no educational- classes on this subject. Sons will certainly not entertain their mothers talking to them on this subject. Many cultures ignore this ‘aspect’ fully; in fact they may even look down upon the demonstration aspect in a cultural sense. The few books that deal with the topic of: “HOW TO BE ROMANTIC – FOR MEN” have all their pages blank.

When I started point 7, I said for illustration I will use certain choices of words. I used words like “MAID”; “SCROWL FACE”. It is very easy for us to pick up these and similar words. We can also be tempted to apply them. If we do not dismiss the thought right away, it remains in our mind. It begins to grow by itself, in our mind, and reinforces the statements like “MAID”; “SCROWL FACE’ etc. It happens without our efforts. Imperceptibly our viewpoint changes, We begin to see less and less of “SWEET HEART” but more and more of “SOMETHING NEGATIVE”. Similarly, the wife may see less and less of “HUSBAND” and more and more of “SCROWL FACE”. We begin to eventually think less lovingly and consequently behave less lovingly. A ‘Ping Pong’ exchange of bad pushes lovingness further and further away. This can become a vicious circle of ‘Whispers to Your Mind.’ The remedy is: Each one has to break their own vicious circle of the ‘Whispers to the Mind’. The spouse can help but the spouse cannot break it. The spouse can pray. You have to break it yourself with God’s help. The Sacrament of Confession is the most powerful source of grace to break the fetters.

So ladies, on a lighter note, I guess, the only recommendation is: “If you want romance, you have to be romantic yourself.”

  1.  EMOTIONAL DIFFERENCES BETWEEN MEN AND WOMEN

Whereas men and women have the same need for self worth and belonging, they typically satisfy those needs differently. A man derives his sense of worth primarily from the reputation he earns in his job or profession. He draws emotional satisfaction from achieving in his job business, becoming financially independent, developing a highly respected craft or skill, supervising others, becoming ‘boss’ or by being loved and appreciated by patients, clients or fellow businessmen. The man who is successful in these areas does not depend on his wife as his primary shield against inferiority. Certainly she plays an important role as his companion and lover, but she isn’t essential to his day by day self-respect.

By contract, a housewife approaches her marriage from a totally different perspective. She does not have access to ‘other’ sources of self-esteem commonly available to her husband. This is the reason why she becomes more dependent on her husband to provide these needs.

To oversimplify the situation, Men derive self-esteem from being RESPECTED ­ Women feel worth when they are LOVED. This statement is the most important personal difference between the sexes.

A man can be content with a kind of a business partnership in marriage ­ food, sexual privileges and no nagging can satisfy him. The romantic element is nice, but not essential. However, this surface relationship drives his wife utterly wild with frustration. She must have something more meaningful. Women yearn to be the special sweet heart of their men; they want to be respected, appreciated and loved with tenderness. This is why a housewife often thinks about her husband and eagerly awaits his arrival home. It explains why their wedding anniversary is more important to her and why he gets clobbered when he forgets it. It explains why she is constantly reaching for him and trying to pull him out of the newspaper or TV. It explains why absence of romance is rated so high with her and so low with him.

Let’s face one fact, even though this book is written by a man, the percentage of men who will read it are likely to be only about 20 %. It is usually the woman who tries to build up the relationship again (and again). So the plight of a woman whose husband ‘ought to but does not’ is very real. Some tips are therefore necessary if she has to communicate her feelings to her husband.

A verbal barrage at the end of a workday is not what I mean by communication. This tactic will only produce a snarl. And nagging shuts down communication with amazing efficiency. By contrast communication is a matter of TIMING, SETTING and MANNER. The proper use of these three factors will not only help to avoid a snarl, but will get him first of all to hear, and, then to consider what you are saying. This is the proper purpose of communication. What is the use if you have good things to say and he is not willing to listen? And what is the use of your good suggestions, if he is not willing to consider them? For a while you must remember you are alone in your efforts ­ the husband is in his castle, he wants his peace and rest and he has pulled up the drawbridge. Your efforts are like a threat to his peace of mind, so he has closed his ears and switched his brain to a different frequency. All men sooner or later develop a remarkable ability to tune-out when their wives begin to nag. So his receptiveness and willingness is directly proportional to your success. If you do this successfully, you have the added advantage that he will seek your communication more and more. So work towards these three points.

  1. TIMING: Select the moment when your husband is typically more responsive and pleasant. This has to be found out. It is different and unique to every husband. One of the ways to find out the, ‘When’ is by observing two reactions:

(I) If a certain time and location produces a snarl ­ then this is to be considered as un-favorable. Take this reaction as a valuable clue.

(ii) If by contrast another time and location produces favorable response, you have managed to solve the problem.

If you have struck the right timing to talk your problems to him, this is a real reason to be happy. So be happy. We all need these moments of joy to strengthen and encourage us. Don’t forget the husband, let some of you joy rub-off on him also ­ He also must feel good in order to be more good to you. It gives both of you the stamina to go on and to improve. The ability to achieve this result is a God given talent that every wife has.

Armed with the knowledge that success is within the reach of a wife, you can go all out with heart and soul to win your husband over. Slowly he will switch to your wavelength. His innermost thoughts are in the castle of his mind and closed with a ‘drawbridge’, as it were. He will lower the drawbridge, maybe just a wee-bit. He needs time. Men are rigid in their thinking. They are not stubborn ­ just rigid. This is the factor that enables them to keep at a job, in their difficult and ever challenging professional world. If they did not produce this ability to be rigid when things got rough, you would find husbands coming home crying and refusing to face work everyday. So the fact that he has begun to listen is an enormous achievement. Now you can build up.

1 Tell him in a loving way that you are seeking to understand him and trying to find out when it bothers him least so that you can talk about difficult subjects. He will be flattered with the first half of the statement and he will promptly tell you that he is always bothered when you want to accost him with difficult subjects. If you smile sweetly, you will disarm his defenses.

2 After you have achieved some success. Encourage him; tell him, I found it very nice that we could speak about this difficult subject. . . . I am happy that you showed interest. . . I am thankful because it makes me feel easier. . . Even though we didn’t solve everything, this beginning is very encouraging.

3 You can ask him, would it be OK if we choose the same time and location to speak about any other difficult topic? It is an honest question he will also answer it with equal honesty and respect. An honest question like this helps him to lower the ‘drawbridge’. It is, at the same time, that you will slowly be considered worthwhile to ‘come into his castle’. ­ you will gradually be taken off the ‘Intruder List’, and be put on to the ‘Welcome List’, and, eventually granted the status to be his peaceful and well meaning ‘Companion’. Many women may think the wedding ring has given them that status automatically. The reality is the wedding ring only gives them the privilege to ‘Try and Establish’ that status. This problem becomes even more of a challenge for those married to an only child. These men have lived like ‘Lone Rangers’; they have never had any one to let into their life, so they don’t know what it is to allow people into their inner sanctuary. Those who also grew up in Boarding schools and hostels learn to build up even tighter defenses. As a woman you have some instinctive skills to reach a man’s heart. As a wife you have the right license to be his only sweet heart and ‘Win him over’. This is wonderful. After all, before you learned how to become accepted into his ‘Castle’, you were fighting and raging outside, doing all kinds of mistakes, and being shutout as a troublesome interference. Now you have reached the stage where you can enter with honor.

Remember you have only entered his castle. But inside this castle you must find ‘Him’. There is a labyrinth in this castle, which has been formed by age; experience upbringing, schooling, and time pressure and many other influencing factors. You will have to find “Him”.

From this point onwards you need not be alone anymore. Now you can ask him ‘How’ ‘When’ and ‘the Best way’ you could bring up difficult subjects. He will tell you ‘How’, ‘When’ and ‘the best way’, to communicate to him. You will then have the blue print of success right out of the horse’s mouth. What else can any wife want?

What is important is the way your ATTITUDE is set:

  1. Your focus should be not on ‘yourself’ but on ‘him’ After all’ you want to find out WHEN you can best reach him.
  2. Beyond all doubt, you will have made many mistakes to find the right time. And then when you think you have found it, you may find that is not really convenient in all cases. These mis-indications are not a blunder, they are valuable indications telling you what times and locations are to be eliminated from your list of probabilities. You are learning more about your husband’s complex ways. It is in a way similar, to the observation made by a research scientist ­ a cool head; the will to find and perseverance are the keys to success.

If we look at the above, I suggest first to, find the ‘TIME’ and THEN ask him if the time suitable. Doing it in the reverse order often does not help because a man will structure this meeting some where in his schedule. They are usually well versed in the art of fitting meetings into a time-frame (they have to be, if they want to succeed in the hectic business world). He will simply feel forced to award you some kind of a schedule ­ he will give you a hasty time slot, at some moment which is inconvenient for you to open you heart comfortably, and he will sit through the meeting exuding impatience, or else he will give you a time slot at a time when he has tuned out from active mental participation. He will truly give you the impression that there is nothing to discuss. He just wants all the points itemize and presented precisely and intelligently, so that he can hack each point off with a ‘Yes’, ‘No’ ‘Maybe’ or ‘Later’. Wooliness or lack of coherence in the presentation will irritate him.

Women are by nature more easily adaptable to ad-hoc situations. Men are not. They are rigid. Women often tend to react to a situation on the “HERE and NOW” basis. Men try to structure it into a time frame ­ Men prefer to bring things into a routine bordered by a time and place. After all this is how he gets his job done in the working world. It is not that there are no problems or ad-hoc situations there. There are mountains of them everyday. Many of these Ad-hoc problems require far reaching and soul-searching solutions. He learns sooner or later to adopt the ‘HOW AND WHEN’ technique.

The following example will help to illustrate the ‘HERE AND NOW’ reaction and the ‘HOW AND WHEN’ patterns:

If, the wife unleashes her anger, frustrations and complains into his ears, as soon as the husband comes home, this will be an adult kind of ’Here and Now’ reaction. (Unfortunately, it happens often). But this is definitely not in tune with his ‘How and When’ thinking. Nobody likes to be unpleasantly surprised, and men in particular will react with irritation and impatience. That is why it is extremely tactful to have a day and a time set apart for difficult subjects, like for Example, Tuesdays between the 20:00 H ­ 21:00 H. It may sound stupid, but consider the advantages. This is a methodical approach, but then man made success is based on methods. Methods are one of the most important components in a project. We would all agree that methods are necessary, if a dam had to be built or an Aircraft had to be made or any other project for that matter. Marriage is also a project! It needs constant attention. Without a method, whims and fancies would take over, and this would certainly not be correct for a union as important and complex as marriage. We would, after all, not like it if our trains gave up the timetable method and worked on whims and fancies. So methods can be successfully employed to build and run a marriage. It also becomes a more natural way to appeal to his ‘How and When’ thinking. So fix a day and a time and a location. If there are no problems to discuss, you don’t have to fabricate any, just use the time for something else.

Another important point is to provide the partner with the topic on your mind, so that the unpleasantness of surprise is not another factor to be coped up with during the session. Surprises of this nature automatically switch the other person’s defense mechanisms ­ ON (we all have them!). The first reaction will be, I must defend myself; the second will be to create as much distance as possible, and that will be either to fight for time or close the door. The need of the moment will switch to defense, and the defense mechanism will decree that the thing to be attacked is not, the problem but ‘You’. This is how proper communication suffers. In the business world we would not like to be called for a meeting without some form of an agenda being provided. We would like to go prepared to give our best performance and preparedness ­ wouldn’t we?

One of the basic reasons why these techniques are not practiced by couples is because of some false sense of inhibition towards the concept of freedom. People want to give themselves the notion of being free. If they stop and think they are still free. They have only organized their freedom. That is the freedom of expression, the freedom from surprises; the freedom to improve their relationship. . .

  1. SETTING: Setting is also important. This fortunately does not involve so much observation and intuition as ‘timing’ requires. Ask him in a loving way where he prefers to discuss these difficult subjects. If it is agreeable to both of you then the venue is an easy matter. Setting is important because both need to feel free to talk without interruption or being over heard and still more important to be misquoted by a third person.
  2. MANNER: It is extremely important that your husband does not view your conversation as a personal attack. Like I said earlier, we are all equipped with emotional defenses that rise to our rescue when we are being vilified. Don’t trigger those defensive mechanisms. Instead, your manner should be warm, loving and supportive as possible under the circumstances. Let it be known that you are attempting to interpret your need and desires, not his inadequacies and shortcomings. Further more you should take his emotional state into consideration as well. Postpone the conversation if he is under unusual stress or has been recently stung by events.

A successful wife teaches her husband about her feelings and desires, while doing her best to meet his unique needs.

There is an axiom that is particularly relevant in romantic matters and has probably influenced your love life too!

“We value that which we are fortunate to get; we discredit that with which we are stuck! We lust for the very thing which is beyond our grasp; we disdain that it item when it becomes a permanent possession.”

There are many syndromes in life’s relationships. I will mention just a few.

I am not going through how a syndrome is handled, because each syndrome has many shades and hues. The shades and hues are unique and different for each couple. The handling of a syndrome will require an equally unique and different approach. This is an area, which has a strong interplay with emotions. I would just like to mention a few of them so that one is aware of their existence and recognizes at least what is happening in their marriage and to their partner.

 

1. THE TRAPPED SYNDROME

It appears like this, “I am not getting any younger. Do I want to spend the rest of my life with this man / woman?”

2. “LOVE ME ­ LOVE MY DOG SYNDROME”

In general women tend to fall more easily and intensively into this syndrome. It works somewhat like this. For example if there are problems with the in-laws. A partner may see reason to maintain a good relationship with his wife but he has little or no regard for her people. He simply adopts the attitude, I married you. So I have to be good to you ­ I didn’t marry them. His wife takes his love for her as an understood right and she is not in conflict with it, she may even be thankful that she is not the article of contention, but she just can’t stand the fact that her husband does not love or show sufficient interest in her people. His coolness, aloofness or indifference drives her into rage. She usually retorts, “You did not wish my relatives Good Evening yesterday.”, “You didn’t notice my mother’s new dress. . . ”

The reasons need not only be relatives or in-laws. It can be friends, country, religion, and profession occupation. It is not a generalization of land, religion etc. The stress is on what she considers or implies as “MY”. ­ My brother for example.

III. THE ‘ME ­ ‘MY SYNDROME.

A man tends to tend towards the ‘ME’ part of the syndrome, whereas women tends more towards the ‘MY’ aspect of the syndrome. Both the ‘ME and ‘MY can be traced as extensions of the ‘I’ ­ the ego.

A typical, male assertment sounds like this:

“Because of ‘ME’ you have these things.” “Because of ME you do not have to go out and work.”

A typical female assertment may sound like this:

“Because of MY prayers you are where you are. ” “You are where you are because MY father helped you.”, “If it were not for MY friends this deal would not have gone through. ”Note she could also have said because of ‘ME’ but she more naturally tends to resort to ‘MY’ line of approach.

The male with his ‘ME’ tend to take an individualistic approach ­ he is naturally prone towards asserting. The woman recourses to ‘MY’ as a form of drawing support ­ Her more naturally need is support.

Both men and women have a common ground that is the ‘I’ – It sounds like this: “I am working all day.” “I am doing all the house work.”; “I am tending to the children.” etc.

Right from early times the role of the primitive man was that of a hunter who brought game home like a deer for instance ­ (food), but once he reached his home he dumped it there. From then on it was his wife’s business what happened to it. From then it became her job and correspondingly it was, “MY” husband brought deer home, to feed “MY” children and “ME”. . .

Everything need not be bad about this ‘ME –­ MY’ relationship. If she shows genuine admiration, he will be spurred on to greater heights, to swim broader seas and bring home bigger game. In a way the modern man is no different. The office or the factory is his present day hunting ground. If he has a traveling job he tends to bring home souvenirs from different places. Like the primitive man, the finality of his mission ends by dumping it at home. It then becomes his wife mission to find a place for it; to perhaps re-arrange things to make a place for it etc.

The ’ME’ is a very spot like term, where the boundaries are clear to the event, or the acquisition or the conquest. The, MY, on the other hand is a very broad term which is used like a blanket to cover any and everything which she can accept, including his achievements, promotions, business success etc. She does not mind his little ‘ME’ bragging as long as she can cover it with her ‘MY’. Here are some typical examples:

“My husband’s promotion. . . ” ” My children’s excellent scholastic results. . . . . ,”

The ’ME could be proud. But the ’MY’ is jealous, possessive and very selfish, if threatened. There is no conflict if he indulges in his ‘ME’ provided she can cover it up with her ‘MY’.

In most cases where there are strong role tendencies, like a typical male ‘ME’ or a typical female ‘MY’. There is no conflict if each one conforms to their role. The conflict starts when one or the other plays the wrong role. This is immediately taken as an intrusion or violation. For example. If the wife starts saying things like, because of ‘ME’ you have your job; because of ‘ME’ your shirts are ironed and you look smart. Even without realizing why, instinctively he feels resentful. Maybe he has not noticed the word ‘ME’, but he knows something does not ‘sound’ correct to his emotional make-up. In the same way if a man says things like, my money. . . My factory. . . . . ,;, My house . . . . . ,. Instinctively she begins to resent it. On the other hand if he said, this house is made by me. . . ” Or, “I made this factory. . . ” this is more acceptable.

Under some very special circumstances, she allows the husband some liberty of using ‘MY’ freely; those are known as the ‘MY-in-MY’ situations. For example:

  1. For some things that are of no major significance to her ego, like he can by all means say. “My new shaver is. . . “. Besides not being a threat to her ego, the new Shaver is an instrument in her eyes that makes “MY” husband look good.
  2.  He is allowed to use the ‘MY’ if she can cover it with a ‘MY’ of her own. He is freely allowed to say, “MY boss was pleased with my report.” This, she simply views as ‘MY’ husband’s boss. In this case She has simply extended the ‘MY BLANKET’ over the husband’s boss as well.

This is one of the main reasons for the conflict between mother-in-law and wife. Both want to spread their ‘MY’ Blanket over the man. And we must not forget ‘MY’ is possessive and jealous, and reacts badly if there is a threat of encroachment. The course of reaction can range over a variety of alternatives like hatred, resentment, discouragement, despair, frustration, fighting, coldness, malice, selfishness, destruction etc. The mother undisputedly had her ‘MY’ Blanket over the son. Now a wife has come on the scene and is trying to remove that blanket so that she can spread her own ‘MY blanket’. This is the reason why two women each vying for the same person can use arguments which sound like this, “He is my husband. . . ” and the mother-in-law counteracts with a statement like, “True, but who was your husband before you’ll got married? He was my Son!”

This is the explanation as to why women are subjective; especially when there is some one or some thing of theirs is involved. The man on the other hand has a totally different focus he is on the outside; he is therefore inclined to be more objective.

  1. ‘THE RULE OR RUIN SYNDROME’.

All syndromes are bad for a marriage and most syndromes are some how interwoven at least to some extent with another syndrome.

‘The Rule or Ruin Syndrome’ is particularly dangerous because it has the potential for ruin, as the name implies. It works like this. If the demands are not acceded to, the person demanding something says, “You wait, and I’ll show you what I will do. . . I’ll see that your business collapses. . . I’ll see that you get into trouble. . . ” Note I used the word demand, people who are extremely insecure, use such syndromes or jealous or selfishness or malicious or destructiveness or over frustration. They are people who are beyond the state of requesting. They are beyond seeing the other person’s point of view or even willing to view things from a long-range point of view. For them ‘The Here and Now’ is extremely predominant. The ego leaves no room for better judgment.

At least two-fold danger is possible with this syndrome.

A If the demand cannot or will not be acceded to, and he / she cannot withstand the pressure, he / she will fall into despair and ruin may result through lack of will. Ultimately both may lose because the one who has the skill to run the show is damaged beyond repair and the other does not have either the skill or the ability to carry on. Most of the people who instigate the demands of the ‘Rule or Ruin Syndrome’ are themselves incapable of ruling! It is just a manifestation of ‘ego’ wanting to have its own way.

B The other way may also take place that the person from whom demands are made, is psychologically so strong or successful that he / she will not or need not accede to the demands. In that case the one making the demands is eaten up in frustration. The frustration is further escalated, if trust, solace and the remaining embers are transferred to another place, person, cause or thing.

Neither A or B is better, because the end of either leads to ruin, unless proper corrective attitude is established.

Even once proper corrective attitudes are established, it is a steep up hill task to re-win the partners trust. There are at least two difficulties to re-win trust.

  1. The other person is not sure that they can trust the other person.
  2. The other person simply does not want to trust. They have shut the door and they are not willing to open it. They may be friendly. They can be very helpful. The moment the spouse or any one else suggests, ’a come back’, they clamp up and walk away. They won’t argue, they won’t fight, they won’t explain, they won’t reason, they won’t listen, the most they may say is,” I have to go now, Bye.”

These two points bring out the differences between males and females. Point (a), is typical of females, where as point (b) is very typically a male trait.

By way of illustration, I would like to bring an illustration and an explanation here.

On different occasions I have come across this difficulty with others. For example I once knew a family very well and for years. I knew every one in that family – the parents on either side, the brothers and sister and a wide array of their relatives and friends. They divorced after I went back to India; Later at a business trip I met them. When I spoke with her, she said he was most helpful; she could ring him up at any time if her car broke down. He would be under the car, under the hood and everywhere. He would go to the shop and get the part and make sure the car was fit again. He is not a car mechanic or in the automobile profession in any way. He just knows what to do. The same was for any other situation – technical or non-technical. When everything was done he would simply say, “Let me know if any thing goes wrong.” He would not come up for a tea or coffee or anything. Not even to wash his hands. If she brought any thing to him at the work spot, he drank it there, munched on any food she brought just like a person on duty and off he went. The moment she suggested that he could come up or maybe chat a little, he would make ready to go. In fact there came a time just to try and keep him a little longer she had to willfully not bring up this subject but rather talk on everything under the sun, but not dare to talk about getting together.

I met him too; we were like old classmates once again. It was so easy to talk with him. It was as though we never went away. We were traveling together in a car when I brought up the subject of them coming back, he just clamped up. Quite frankly, I lost him. Where he went I didn’t know, physically he was in the car. Just this one suggestion sent him in an emotional abyss, a kind of a “Black hole” where everything is lost and nothing emits from there. Slowly, by talking about all other things, as well as asking him for suggestion regarding technical matters and planning my trip through Europe I was able to get him back. It looked as though he was making sure that “the coast is clear” before venturing to come back again. If there was even a hint of going back to their ‘come back’, it would have driven him back into the vortex. All the while we were traveling in the confines of a car, traveling down the Autobahn with unlimited speed possibilities.

The point here is that emotions are complex. – Very Complex. It is not that men are blunt, feeling-less or heartless. They have in all probability they same intensities as women. The difference is they don’t show it quite as often as women. If a woman cries, even in public, no great depreciation of self worth is assigned to her. And really women to cry for a lot of reasons and far more frequently as compared to men, Men, right from the stage of boyhood are not expected to cry. If they do, they are quickly labeled as ’cry-boobies’, ’skits’ and all other things. Society in general tells them that they are not supposed to cry. Strictly on a comparative basis it maybe reasonable to assume that, ”women can cry for anything, but if a man cries – Deep hurt is involved- Very deep hurt. ” This is even more so, if it is done in the open. In fact, some times hurt is so deep, it reaches in men, a “Tears-out” situation. Similar to what a “Black-out” would be in an accident, or a “White-out” at an examination. Everything goes blank. Just like Blackout and Whiteout go beyond the mind, Tears-out also goes beyond the mind. Tears-out reaches so far down the emotional barrel, where there are not even tears to bring relief. The depth of this emotion is similar, in a way to “Grief” when a loved one dies. “Grief” and “Sorry” is not the same thing. They are in the same direction but the intensity levels are far different. For example. I am SORRY, I have a cold and my nose is running. Deep down, I know, one day I will be Ok. So it is the inconvenience I have to put up with for some time. Or a Lady is SORRY because her son is going to study in another country. Deep down she knows, in 8 months the major holidays will come and her son will come home. Deep down she knows I will miss him for 8 months and after that he will be back. She will find ways to console her self by the fact that her son is advancing in his personality and academically. Maybe she will busy herself in re-doing his room to make it more attractive. Grief on the other hand has an element of finality in it. When a loved one dies, that is it for the rest of our life here on earth. We as Christians believe we will meet again in heaven, but for the rest of our pilgrimage on earth, we will never see this person again.

When people divorce and perhaps re-marry. There is a component of “Grief” associated. It is like a point of no return. The re-marriage of the spouse has sealed the fate irrevocably and reinforced it with a Legal Document. Regardless of what people may pretend to say, the fact is that both die an un-describable bit, emotionally. It is the same emotional pain as an amputation. Life is going on but a part of you is lost forever. No where has this point been put more concisely and precisely as in the Bible.

“…AND THE TWO SHALL BECOME ONE FLESH.” Mathew 19:5

„ …und die zwei werden ein Fleisch sein.“ Mathew 19:5

These are not the words of the Apostles or Disciples; these are the Words of the Lord Jesus Himself.

Two people in marriage are one flesh. It is interesting to note the choice of words. Jesus did not say they are of the same meat or that are the same species or even for that matter belonging to one another. He used the word Flesh, which is LIVING meat. They are “one” with Bi-presence. God is of course “Omni” present. A somewhat similar, though not quite the same analogy, would be the Eyes. People have two eyes, but the organ is still one.

Marriage is a commitment, a very deep commitment, it need a high level of maturity just to have a reasonably good marriage. That is why instinctively any society, any religion, any nation; any era of time expects people to have some minimum age prescription for the people getting married. Every one has agreed that this minimum age goes beyond the physical and mental maturity ages.

Tears -out is not the same as the situation when a love one dies, some of the loved ones cannot cry. Tears come only afterwards. This happens because of a psychological “numbness”. This is a very merciful phase that some people go through, especially those people who are entrusted or take upon themselves to see that everything is attended to. It is a phase where Grief, Sorrow and other factors are “put on the Back Burner”; to leave the person or persons time to get things done. Once everything is done and over and their responsibilities are over, and they are by themselves, and they let down their ‘duties’. That is when they can allow Grief into their life.

In a similar way, though not quite exactly the same is Fainting. Fainting is the composite body’s way of Body – Mind- Heart and Soul of SWITCHING –OFF. There are many reasons for fainting. It would take medical books to explain this subject. The purpose it is mentioned here is only to examine a fraction of these phenomena in this context. For example, fainting come about because of an element of shock. The person saw some thing terribly shocking, an accident for example. Or, heard some bad news, like the death of some one near. Fainting acts as a nature’s protective way of saying, “Enough, you don’t have to see any more. You have seen enough. Or you don’t have to hear any more. ” Fainting take upon itself to knock the person down, by doing so the body is brought to a horizontal position. The physical heart has no downtime or stop-time ever, as long as we are alive. The only rest it has is by having to pump horizontally when we lie down or sleep as opposed to vertically when we stand. Running and sport are examples of putting the physical heart into an accelerated pace. Without doubt all living being have a number of these kinds of survival necessary capabilities.

Back again to the “Rule or Ruin Syndrome”

People who are self employed in New Ventures, Small or Tiny businesses, are particularly vulnerable to the adverse effects of this syndrome. They are vulnerable because they are alone, and their spouse is generally the only other person they HAVE whom they are willing to rely on. The road of a new entrepreneur is a very lonely road, with very little money, very little direct experience, no markets in place, and no track record. The only thing they have is their DREAMS. Dreams can become things, all things that have materialized, have come from dreams, but all dreams do not become things. So, there are RISKS and FRUSTRATIONS in abundant measures. Wives can be a source of tremendous support and encouragement or they can be apart of the stress.

All wives start off very positively in their husband’s dreams, and they are willing to stand by them through thick and thin. It is the constant humdrum of very little money, lack of flourishing success, for prolonged periods of time. The in ability to secure a foot hold in the market, living on the edge of risk, living with frustrations as a constant every day factor and many other problems, that wears a wife down. It is Stress for her, it is stress for him. The fact is that an entrepreneur is a pioneer. There are challenges of very complex kinds. The Capitan and Moguls of the business world all had this difficult road.

While we are on the topic of emotions let us see what psychological research has to say on Stress.

The most stressful situations in life are ranked as:

Rank Life Situation

  1. Death of a Spouse
  2. Divorce
  3. Marital separation
  4. Prison sentence
  5. Death of a near family member
  6. Personal injuries or sickness
  7. Marriage
  8. Retrenchment from employment
  9. Marriage re-union
  10. Retirement
  11. Change of health condition in a family member
  12. Pregnancy
  13. Sexual difficulties
  14. Arrival of a new family member
  15. New job

Dr. T. Holmes and Dr. R. H Rahne conducted this research and published it under the title of Modern maturity.

When we talk of stress and emotion, there is a to and fro inter-play between the HEART and the MIND.

In order to understand EMOTIONAL STRESS LEVELS we could examine a case situation, but before that, let us explain two terms:

DATUM: The datum would correspond to what we could consider, normal. This context takes into account various factors like our age; background; political situation; economic situations, etc. The datum can be used to convey two kinds of references.

  1. A kind of a Zero level from which all references are taken.
  2. Above this datum line things rate positively and below the datum, things rate negatively. Mathematicians, Engineers and many other professionals use more complex graphical representation with more than one datum.

OFF-SET: The off-set the intensity of how far, the emotion has taken us away from the datum on an arbitrary point scale.

Both the Datum and the offset are arbitrary, we can assign a numeric value but quantifiably we cannot measure it. We can, however, compare the levels against other events and assign a point scale.

For the sake of illustration let us take a series of events in Jack’s life within a time frame of one month. A point scale of 1 to 5 is used where 1 is the least stressful and 5 the most stress.

Intensity Event No. Event Experienced

By Jack

A Got a promotion in the office 4
B Son got admission into college 5
C Car got scraped during parking 2
D Dog got fever 1
E Won $ 1,000,000 5
F Project fell through 3

The emotional graph would look like:

image016

The EMOTION is from the HEART.

The emotions show intensity. It gives you a FEELING. The intensity of this FEELING gives you an idea how far away Jack is from the normal feeling that you have assigned as, NOT GOOD ­ NOT BAD or the Datum.

The question of whether the off-set is GOOD and should evoke, HAPPINESS” or BAD and should evoke, SADNESS” is done by the MIND. There is an on-going inter-play between the heart and the mind. If we take the mind also into account, the above graph would look like:

EMOTION ­ MIND GRAPH

image018

  1. 5. Financial Difficulties

The numbers of marriages that are troubled because of financial difficulties are many. It is not only large because money is scarce, but also because of:

(a) Many people are discontented in spite of having enough; in spite of being well off or even when they are rich.

(b) Many people just do not know how to live within their means. Others just want to have what the Jones has. Little realizing that before they are able to catch up with the Jones, the Jones have refinanced and acquired more and better things.

WHAT IS LISTED AS (A) IS NOT A REAL FINANCE PROBLEM; IT IS RATHER AN ATTITUDE PROBLEM.

THE MAIN REASON FOR (B) IS ALSO AN ATTITUDE PROBLEM,

But this problem tries to acquire at the risk of being a slave to the financiers. The problem is usually a mixture of:

(I) Not being able to handle money.

(ii) And much more a question of prestige needs.

There are undoubtedly a string of practical cases, like sickness, retrenchment, business recessions, and death of a breadwinner, war etc. All these reasons need special directives because it does not only have to deal with the reason but also with whatever measures are necessary to alleviate the problem. Each case is different and unique.

Finance problems are relatively easy for the couple to identify. There are a number of books written on this subject. Useful tips and guidance is relatively easy to come by. In Chapter MONEY I will try to bring a Biblical insight to this topic.

  1. 6. SEXUAL PROBLEMS IN MARRIAGE

Many books are written on this subject but in keeping with the theme of this book I’ll just mention two issues, which women most wished their husbands understood.

1 The critical differences between Men and Women. In spite of the efforts of radical feminist who vigorously (and foolishly assert) that the only distinction between the sexes is environmentally and culturally produced. The truth is: Males and females differ bio-chemically, anatomically and emotionally. They are in fact different in every call of their body because men and women carry different chromosome patterns. There is considerable evidence to indicate that the Hypothalamic region, located just above the pituitary gland in the mid-brain, is “wired” very uniquely for each of the sexes. Thus the hypothalamus, (known as the seat of the emotional interface between the, “Mind” and the, “Heart”. It provides women with a different psychological frame of reference than that of men. Further, female sexual desires tend to be somewhat cyclical correlated with the menstrual calendar, whereas men are Acyclic. These and other features account for the undeniable fact that masculine and feminine expressions of sexuality are far from identical. Failure to understand this uniqueness can produce a continual source of marital frustration and guilt. Two of the more consequential differences in sexual appetite are worthy of particular ­ notes.

First, men are primarily excited by visual stimulation. They are turned ­ on by feminine nudity or glimpses of semi-nudity. Women by contrast, are much less visually oriented than men. Sure, they are interested in attractive masculine bodies, but their physiological mechanism of sex is not triggered typically by what they see; women are stimulated primarily by the sense of touch. Thus we encounter the first sense of disagreement in the bedroom: he wants her to appear unclothed in a lighted room and she wants him to caress her in the dark. Second. (And more important), men are not very discriminating in regard to the person living within an exciting body. A man can walk down a street and be stimulated by a scantly clad female who shimmers past him, even though he knows nothing about her personality or values or mental capabilities. Her body itself attracts him. Likewise, he can become almost as excited over a photograph of an unknown nude model as he can in a face-to-face encounter with someone he loves. In essence, the sheer biological power of sexual desire in a male is largely focused on the physical body of an attractive female. Hence, there is some validity to the complaint by women that they have been seen as ‘Sex objects’ by men. This explains why female prostitutes out number males by a wide margin and why few women try to rape men. It explains why a roomful of toothless old man can get a large charge from watching a strip-tease dancer ‘take it all off’. It reflects the fact that masculine self-esteem is more motivated by a desire to ‘conquer a woman’ than in becoming the object of her romantic love. These are not very flattering characteristics of male sexuality, but they are well documented in professional literature. All of these factors stem from a basic difference in sexual appetite of male and females.

Women are much more discriminating in their sexual interests. A photograph less commonly excites them, their desire is usually focused on a particular individual whom they admire and respect. A woman is stimulated by the romantic aura that surrounds her man, and by his character and personality. She yields to the man who appeals to her emotionally as well as physically. Sex for men is a more physical thing; Sex for women is a deeply emotional experience.

A problem in marriage can arise because the woman does not feel certain closeness to her husband. Take for instance, a man comes home from work in a bad mood, spends every minute slaving over his desk at home, goes through the meals in a preoccupied mind, watches the late news in silence and finally goes to bed without a word. The moment he sees his wife in a nightgown, it is enough to throw some switches and his sexual desire is ON. The fact that he and his wife had no tender moment the entire evening does not inhibit his sexual desire significantly. But his wife is not so easily moved. She waited for him the whole day and when he came home he hardly even greeted her, she felt disappointed and rejected. His continual coolness and pre-occupation puts a padlock on her desires. This is the reason why she may find it impossible to respond to him at night. To take the point a little further, in the absence of closeness she feels like a prostitute. The inability to explain this frustration is, I believe, a continual source of agitation to women.

The Variability in Desire‚

Men and women also differ significantly in their manifestation of sexual desire. Researchers seem to indicate that the interest of pleasure and excitation at the time of orgasm in women and ejaculation in men is about the same for both sexes, although the pathways to that excitement take different routes. Most men can become excited more quickly than women. Men may reach the point of finality before the mate gets their mind off the evening meal or what the kids will be wearing tomorrow. It is a wise man that recognizes this feminine inertia and brings his wife along at her own pace.

It is also obvious that men hunger for sexual release more consistently than women do. Many women are amazed at how regularly their husbands desire sexual intercourse. In this instance, there is a matter that husbands wished their wives know about men. When sexual response is blocked, males experience an accumulating physiological pressure, which demands release. The gland, containing semen, gradually fills to capacity; as it reaches this maximum level, hormonal influences sensitize the man to sexual stimuli. Whereas a particular woman would be of little interest to him when he is satisfied, he may be eroticized just to be in her presence when he is in a state of deprivation. A wife may find it difficult to comprehend this accumulated aspect of her husband’s sexual appetite, since her needs are typically less urgent and pressing. Thus she should recognize that definite biochemical forces dictate his desire within his body, and if she loves him, she will seek to satisfy these as meaningfully and as regularly as possible.

On the question of variability in sexual appetite, men and women differ. The enormous differences occur between women ranging from Low – Inhibited ­ Average ­ Excited ­ High. It requires a lot of sensitiveness to first of all understand this, and then to help them towards a satisfying experience. This is particularly unfamiliar terrain for the man because men are not built with such an extensive diversity.

We must also be aware that a wife can often have difficulties in playing three unique roles expected of her. Actually she is in a ‘Three Ring Circus’ all the time. She must be a wife, a mother and a mistress. A loving wife who is looking after the home and caring for the children is unlikely to feel like a seductive mistress who tempts her husband into the bedroom. Likewise, the requirements of motherhood are at times incompatible with the alternate roles of wife and mistress. Though these assignments seem contradictory, a woman is often asked to switch from one to another at short notice. Her husband can help by getting her away from the wife and mother responsibilities when it is time for her to be his mistress.

Physical exhaustion plays a significant part in a woman’s ability (or inability) to respond sexually. A mother can quite easily have a 24-hour day when she has a small child (or children). When she finally falls into bed, sex can represent an obligation rather, than a pleasure. It is the last item on the ‘to do list’ for the day. Meaningful sexual relations utilize great quantity of body energy and are seriously hampered when those resources have already been expended.

There is a strong connection between self-worth and the ability to respond to sexual stimuli. Any ridicule, even in fun, like the size of breast or buttocks will make her self conscious and uncomfortable and any disrespect, which he may reveal for her as a person, are almost certain to crop up in their physical relationship, as well.

Notions of the uninformed seem to suggest that most marital problems are caused by sexual difficulties but actually the opposite is true, that most sexual problems are caused by marital difficulties. Women have greater constitutional vitality, perhaps because of the chromosome difference. Normally, she outlives man by 3 ­ 6 years. The sexes differ in their basic metabolism ­ that of women very normally lower than that of a man. They differ in skeletal structure; woman having a shorter head, broader face, chinless protruding, shorter legs and longer trunk. The first finger of a woman’s hand is usually longer than the third; with men the reverse is true. Boy’s teeth last longer than do those of girls. Woman has a larger stomach, kidneys, liver and appendix, smaller lungs.

In function, women have several very important areas totally lacking in man ­ menstruation, pregnancy, and lactation. All these influence behavior and feelings. She has more and different hormones than a man does. The same gland behaves differently in the two sexes, thus woman’s thyroid is larger and more active ­ it enlarges during pregnancy also during menstruations it makes her more prone to goiter, provides resistance to cold, is associated with the smooth skin, relatively hairless body, and thin layer of subcutaneous fat which are important elements in the concept of personal beauty. It also contributes to emotional instability ­ she laughs and cries more easily. It also explains why girls giggle more easily. Woman’s blood contains more water, 70 % fewer red cells. Since these supply oxygen to the body cells, she tires more easily, is more prone to faint. Her constitutional viability is therefore strictly a long-range matter. When the working day in British factories, under wartime conditions, was increased from 10 to 12 hours, accidents of women increased 150 % in men not at all. In brute strength, men are 50 % above women. Woman’s heart beats more rapidly (80 vs. 72 for men); blood pressure 10 points lower than man and varies from minute to minute; but she has much less tendency to high blood pressure ­ at least until after the menopause. Her volume capacity for breathing power is lower in the ratio of 7:10.

She stands high temperature better than does man; metabolism slows down less.

  1. 7. Menstrual and Physiological Problems

Menstrual Problems bring physical and emotional deterioration in some women. This can come on suddenly and last until a proper treatment is given. The only advice is to see a doctor, because the right professional diagnosis treatment is the only resort. Frankly you need a doctor who is an expert on the subject because the normal run of the mill tests reveal no disorder and the general verdict is pronounced as, “You are OK” ­, “Put up your chin ­ look on the brighter side of life and your marriage” “­Think of your beautiful children etc.” It is not just and outlook of life attitude it is a real medical

problem that is driving her (and her whole family) through hell. Weight loss, trauma, paranoid feelings, depression despair and the opposite reaction to tranquilizers are not just out-look problems. Besides expert medical knowledge the Doctor must have enormous amount of understanding. The point is to find a good gynecologist. Generally hormone induced stress are more difficult to identify. They also tend to change for reasons that are not unduly provoked by environment reasons. One of the basic human nature is to assign a reason for things, which are not obvious ­, the outlook in this case is to either blame someone or something or even ones self. Hormonal problem quite easily fall into the category of, undetected disorder. A word of extreme caution should be mentioned here: A particular medicine has to be found to suit a particular person; yet, the same prescription for another woman with apparently identical symptoms may produce entirely different reactions.

There is a relationship between the estrogen level and the emotional stability in woman. It is surprising how uninformed many medical practitioners are, particularly those where work does not involve gynecology.

Approximately twenty-two specific ailments can be triggered by estrogen deprival, although few women experience them all.

Emotional Symptoms

1 Extreme depression, perhaps lasting for months without relief.

2 Extremely low self-esteem, bringing feelings of utter worthlessness and lack of interest in living.

3 Extremely low frustration tolerance, giving rise to outburst of temper and emotional ventilation.

4 Inappropriate emotional responses producing tears when things are not sad and depressing during relatively good times.

5 Low tolerance to noise. Even the sound of a radio or the usual responses of children can be extremely irritating. Ringing in the ears is also common.

6 Great need for proof of love is demanded, and in their absence, suspicion of a rival may be hurled at the husband.

7 Interferences with sleep patterns.

8 Inability to concentrate and difficulty in remembering.

Physical Symptoms

1 Gastro intestinal disorders, interfering with digestion and appetite.

2 ‘Hot flushes’ which burn in various parts of the body for a few seconds.

3 Vertigo (dizziness)

4 Constipation

5 Trembling

6 Hands and feet tingle and ‘go to sleep’.

7 Dryness of the skin, especially in specific patches in various places, and loss of elasticity.

8 Dryness of mucous membranes, especially in the vagina, making intercourse painful or impossible.

Greatly reduced libido (sexual desire).

10 Pain in various parts of the body, shifting from place to place (neuralgia, myalgia, arthralgia.

11 Tachicardia (accelerated or racing heartbeat and palpitation).

12 Headaches.

13 Dark, gloomy circles around the eyes. This is the symptom which doctors have found most useful in preliminary diagnosis.

4 Loss of weight.

(The accuracy of these symptoms is verified in a recording produced for professionals by Ayerst Laboratories, featuring the voice of Dr. Herbert Kupperman, Professor of Obstetrics and Gynecology, NY University).

The plight of the situation is that even though the husband and children (or even the extended family circle are sympathetic, they have no‚ ability to help by their kind efforts alone ­ A hormone imbalance cannot be made up by sympathy or kindness.

In C. 4. We came across some typical marriage syndromes. Now we will discuss a typical clinical syndrome.

“THE FALLING DOWN HANDS SYNDROME”

The patient tends to drop the hand or arms in a gesture to mean, I cannot go on any more, If someone were to ask her where is the problem she is likely to say, “Everywhere.” If she is asked about specific areas like, “Are your arms paining?” she will say, “Yes.” If asked if her stomach feels bloated, she will say, “Yes.” If asked if she has cramps in the feet she will say, “Yes.” She gives you the impression everything is out of order with her. ­ Sort of, “You name it. I have it.” When dealing with one such patient the nurse was so exasperated with all the, “Yes.” answers she was getting, so she finally asked the patient, “Do your teeth itch?” To her shock the patient answered, “Yes.” An answer like this is not stupidity, it is a syndrome.

Most of the points mentioned above relate more to women during menopause because of the change in estrogen level. Let us now discuss the emotional problems common to younger women during the menstrual cycle, itself.

First, I would like to stress a fact understood by very few women. Self-esteem is directly related to estrogen level; hence, it fluctuates predictably through the twenty-eight day cycle.

image020

Normal Hormone levels and mood. The purpose of this graph is only to draw attention to the possibilities of using graphic illustration.

Moods change with the fluctuating hormone levels. Women feel the greatest self-esteem, and the least anxiety and hostility, at mid cycle. It is also the time of the greatest emotional optimism and self-confidence. Another hormone, progesterone, is produced during the second half of the cycle, bringing with it increasing tension, anxiety and aggressiveness. Finally, the two-hormone decrease during the premenstrual period, reducing the mood to its lowest point again. This is true for neurotic, psychotic and normal women alike. The premenstrual phase is associated with feelings of helplessness, anxiety, hostility and yearning for love. At menstruation, this tension and

Irritability eases, but depression often accompany the relief, and lingers until the estrogen level increases.

On a typical graph like the one shown above, professionals can superimpose various other pieces of information, like for instance the ‘Mood Curve’. This way, it is possible to create a method by which some of the mood trends can be predicted. Similarly curves for other entities can be added to make other types of estimations, like a curve to help those who are planning to have (or not to have) a child.

For those people who are active is solving their problem, it would be advisable for them to make their own observations and plot these values on a chart themselves. After all, the 28 day cycle can vary from woman to woman. Similarly the mood swings can be superimposed. After doing these charts a few months, you may be able to predict the pattern by yourself. If some thing is erratic, these charts can be used to explain yourself to a professional in a better way. It will also help the professional, to suggest a quicker and better method because of the data on hand.

The information provided above can be invaluable to a woman who wants to understand her own body and to impact on her emotions. Most important, she should interpret her feelings. If she can remember that the despair and sense of worthlessness are hormonally induced and have nothing to do with reality, she can withstand the psychological nosedive more easily. She should give herself a little pep talk like, Even though I feel inadequate and inferior, I refuse to believe it. My real problem is physical, not emotional and it will improve! Women certainly wish their husbands understood these physiological factors, which play such an important role in the female body. The problem is that culturally these things are never brought up in conversation to boys or to men. Further the riddles of the internal mechanism of woman are seldom if ever a matter of curiosity in a man ­ So he is not prone to seek out knowledge of these subjects, on the other hand, the riddles of science, astronomy etc.. may take him through the known lengths and breadths of the subject.

Never having had a period he, it is difficult for him to comprehend the bloated, sluggish feeling which motivates his wife’s snappy remarks and irritability. It would be extremely helpful if a husband would some how come to know about this subject and also learn to anticipate his wife’s menstrual period recognizing the emotional changes, which will probably accompany it. Of particular importance will be a need for affection and tenderness during this period, even though she may be rather unlovable. He should avoid discussion on financial problems or other earth shaking topics until the internal storm has passed. A sympathetic and understanding husband can satisfy the yearning for love, someone who cares and understands enough to support his wife during the periodic pressures days.

Technically speaking many engineering products also have, what is commonly known as ‘Characteristic Curves’. These curves are charted based on observation of the product. These charts help to determine expected character behaviour of the product at various ranges of usage. Most common products have a fixed or definite logic pattern. In the study of ‘Artificial Intelligence’ the additional step beyond fixed logic is called FUZZY LOGIC. Millions of dollars is put every year into the study of Fuzzy Logic. Fuzzy logic controls will gain ever-increasing ground in the products of tomorrow. Some washing machine companies claim to be using it in the family cloth washing programs. Washing family clothes can often contain a wide assortment of fabrics like cotton; wool; linen etc. If people are willing to wash their clothes in several batches, a simple selector switch will do the job. If on the other hand the company wants to offer a superior model they could offer a mixed batch machine with more advanced intelligence to take the guess- work out of the washing process. These decisions are similar to what the housewife would have made if she had to wash a mixed batch of clothes. Cooking a meal also involves a fair amount of Fuzzy Logic on the part of the wife when she knows who is coming for dinner. The same dish cooked for different guest may be different at different times. For example, less onions if the father in law is coming and more salt if her mother is coming; extra bland for the husband and more vinegar for the aunt. . Etc. Some decisions are made, they cannot be exactly describes, they are just done, sometimes this way and sometimes another way. This is also a type of Fuzzy Logic. So, men try and understand there could be Characteristic Curves and Fuzzy Logic even in areas of marriage, wives and mood swings. After all, our technical systems were not entirely dreamt up, they are derivatives of observing nature. Technically, there is a subject called BIONICS, whose main thrust is to observe nature and translate the inferences to make technical products.

While we are on the subject we sometimes hear the question of whether there is a comparable ‘Male menopause’.

This is a question with strong cultural overtones, which have clouded the truth. This question has been flag waved by feminist movement who apparently fear that female menopause will be used as an excuse to withhold positions of leadership from middle-aged women. While men do experience a level of change, which has sometimes been referred to as menopausal, it is very different in original impact from that experienced by women. For men, the changes are not so related to hormonal alterations but are more psychological in nature. It is difficult for a man to face the fact that he will never reach the occupational goals he has set for himself. His youth is rapidly vanishing. . . That he will soon be unattractive to the opposite sex. . . That his early dreams of power and glory will never be realized. Some men who have achieved less than they hoped are devastated by the realization that life is slipping away from them. This, primarily, is the male menopause.

Some individuals respond to it by seeking an affair with a young girl to prove their continued virility; other work harder and longer to overcome the inevitable; others become alcoholics; other enter into dramatic period of depression.

But even when the emotional impact is extreme, it is usually motivated by the man’s evaluation of his outside world. These same influences agitate a woman, but she has an additional hormonal turmoil undermining her security from within. Other things being equal, the feminine variety is more difficult to endure, particularly if it remains untreated.

Now and then a question is asked why do some women make it through menopause without the need of exogenous estrogen. No body knows for sure what estrogen does to the feminine neurological apparatus. At this point of time physicians really know too little about the chemistry of the brain and the substances, which are necessary for its proper functioning. The only guide for treatment is the clinical signs and symptoms, which the physician observes. In answer to the question it may therefore be that the ovaries or the adrenal glands emit sufficient estrogen to satisfy the need of less vulnerable individuals.

Incidentally, the human female is the only member of the animal kingdom who outlives her reproductive capacity. All other die when their ability to bear young ones has ended. The twenty or thirty additional years typically granted to a woman can be the most meaningful and fulfilling in life, if her body is maintained and the proper attitudes are fostered. Proper attitude is not fostered by efforts of the mind alone. It involves the body mind, heart and soul. That is why prayer is so important just as much as exercise, mental stimulation and love. Under mental stimulation I do not mean the ‘Soap-Operas’ or prolonged hour in front of the TV. I mean getting involved in the community, social activities, good books, good films, taking courses in interesting subjects, hobbies, enjoying the Grandchildren and goal oriented activities.

Most men, no matter how sympathetic and well intentioned are baffled by the following behavior in their wives. That is, when their wife is going through their premenstrual-tension and become irritable and short tempered, they try to console them and tell them that everything will soon be all right and that it isn’t as bad as it seems. This tends to make the wife even more furious and unbearable. The poor husband feels like an idiot for even trying to be understanding and kind. The reason why this approach fails miserably is that her need during this phase is different. She is not looking for an explanation to what happens during a premenstrual phase. She has plenty of such phases before she got married. And, who is he anyway to offer an explanation. How many periods has he had, to talk. She is not looking for consolation either. What she is really looking for is understanding and in some cases agreement. He has no clue as to what understanding is on this subject is about. If he does not understand what is actually going on, how can he agree? The remedy, simple as it may seem, is just to tell him that he needs a different approach. This is exactly where she cannot tell him that. She may be very capable, to explain the advice to others, even to another man. She may be very capable to counsel another man, regarding that man’s wife’s behaviour. But she cannot explain it to her husband. It is something like giving a Sex Education class to children. If the class is for other children, it is perhaps awkwardly possible. If your own children are in the class, it is difficult for both the teacher as well as her child. This problem is even more so, if the child happens to be a son. The undertone however, is different. In the case of holding the class with your child in it, has a component of being uncomfortable and an embarrassment – on your side as well as what your child will feel. The question and answer part of the lesson is uncomfortable, to say the least. In the case of the husband, she feels frustrated and irritated, “Do I have to tell him these things -I can’t explain these things to him”. She feels frustrated because she knows he really does not know and she cannot open up herself. Furthermore, she does not consider him stupid, and in spite of it, she cannot communicate this point to him. So, the man keeps making his mistaken approach, and she keeps getting frustrated with his hopeless approach. This situation is much the same way as we saw earlier, about the man who is having a frustrating time at work. He comes home from work, not wanting to be asked how his day at work was. In her concern, she asks him the same question, day after day. The point is he will not tell her straight out, “Don’t ask me that question again. Because it drives me back to my work spot”. Furthermore he really knows her question is out of genuine concern, yet, in spite of this he cannot communicate the feeling to her. He will be able to explain it to another colleague’s wife very effectively, but to his own wife his attitude is, “Do I have to explain why I am bothered with her question?” Frankly, he has just extricated himself from his work spot, so that he can have some peace. Now she has put him right back there. So instead of explaining it, he snarls. It has nothing to do with his wife; His frustration or irritation is purely an outside matter.

Back to woman’s reaction and the husband’s surprise:

FIRST of all, she does not realize that her despair is related to her hormonal calendar.

SECONDLY, attempts to console her only causes greater frustration and make her try to prove, how terrible things are in her life. So much so, she is almost insulted by the husband (or anyone else for that matter) emphasizing the positive. Her NEED is not that she is seeking, ‘ANSWERS’, her need is ‘ASSURANCE’, that at least one human being on earth understands what she is going through. She wants the husband to comprehend how tough it is. Pacifying remarks undermine this need; it forces her to prove that she is suffering worse than the husband thinks she is. An ‘ACCEPTING ATMOSPHERE’ in this situation is more needed than an ‘EXPLANATION’. Help is to give her an atmosphere in which she can ventilate her bottled up frustrations.

  1. 8. Problems with the children

In bringing up a child, both the masculine and the feminine personalities are needed. There is no question that both role models are needed. While one role model helps the child to develop the other helps the child to understand. Each gender makes its own contribution to the development of their children’s little minds, and a mother knows she is not equipped to play both parts. There’s no doubt about it, raising children as a ’Single parent’ whether married or not is the loneliest job in the world. Yet it is surprising how often in a conflict one or the other parent selfishly claims the custody of the children. These strains show up in the child in so many different ways, causing all kinds of complications at different levels of childhood and later in adulthood. Good parenthood is extremely vital for children. Besides the effects of strained parental relationship, there are various socio-economic factors, for instance many husbands are faced with the problem of long hours of work robbing them of meal time togetherness; evenings; lack of weekends because of out station trips; entertaining; community obligations etc. Fathers rarely get enough time even under reasonable circumstances. Problems of this nature are becoming more widespread and common.

The nature of the problem may take various forms depending on the age of the child; the circumstances they live in; the locality; the amount of pocket money they may have or not have.

Time spent with the children, is time well invested both for you and them beyond value. In our adult sense of values, we often try to make them excel in some activity or the other. While this is good, the time to just walk around and, ‘kick stones’ with them is perhaps more useful, because that is when their creative questions and abilities have a ‘time’ to emerge. They need that. It has a tremendous impact on the rest of their lives. These so called, ‘Waste of Time Moments’ are perhaps the richest investment you can give them for life. ­ Here is where creativity and originality develops. Children cannot hold interest in any activity for long; so frequent changes are necessary, otherwise they will get bored and lose their interest. Your children will be with you for a few brief years and the obligations you now shoulder will be nothing more than swirling memories. Enjoy every moment of these days, ­even the difficult times, and enjoy your satisfaction of having done an essential job, right.

A divorce or separation is a terrible trauma for a Child, they usually learn to cope with their situations in one way or another, but the emotional impact will never, be completely forgotten.

One day I happened to have a visitor to my office. He is a free-lance person who has made it his life’s mission to help young people to stay away from smoking, alcohol and drugs. Among the many points, which we discussed, one area was related to the relationship between Parents and Children. He showed me a beautiful collection of 20 points. Parents do play the most vital role in the life of their children. I would like to share these 20 points with you:

YOU AND YOUR CHILD

  1. Do not say, “No without saying Why” ­ but‚ help him to understand himself and build his self-esteem.
  2. Do not force him to act obediently but‚ motivate him by practicing what you preach.
  3. Do not over-discipline him and cramp his personality but‚ give him the freedom to learn from his mistakes.
  4. Do not be over-protective and shield him from others but ‚ encourage him to fight his own battles.
  5. Do not pamper him and make him weak-willed but‚ allow him to know his weaknesses and face disappointments.
  6. Do not make him a puppet in your hands but‚ let him learn to make decisions and handle responsibilities.
  7. Do not try to live your own life through him but‚ respect his individuality.
  8. Do not give him a guilt-complex by blaming him always but‚ help him to understand his faults and guide him to overcome them.
  9. Do not ridicule his shortcomings and make fun of him but‚ teach him to respect himself so that he can respect others.
  10.  Do not instill fear in him and breed violence but‚ show him how to love you and others by giving love.
  11. Do not be suspicious of him and his motives but‚ have faith in him so that he can have faith in you.
  12. Do not behave like a dictator and rule him but‚ be a friend and encourage him to share his problems with you.
  13. Do not put undue pressure to achieve brilliant results in studies but‚ try to discover his real aptitude and encourage him to follow.
  14. Do not allow him to become a bookworm but‚ help him to develop healthy interests and hobbies.
  15. Do not allow him to be lazy and idle away his time but‚ help him to use his energy meaningfully and become physically strong.
  16. Do not enforce dogmatic rigid rules and make him dogmatic. Rather, allow him to have a broad vision.
  17.  Do not be blind to his faults and weaknesses but‚ be strict and correct his habits before they become bad ones.
  18. Do not avoid exposing him to social problems but‚ discuss and make him aware of social evils and how to avoid them.
  19.  Do not indulge in family quarrels in his presence but‚ give him the security of a happy and loving home.
  20.  Do not give him everything else but your ‘time’ but‚ let him to know how much he means to you by spending time with him.

Remember ONLY YOU can make your child a happy and complete person.

  1. IN ­ LAWS

In order to get a better understanding of the complexity of the in-law relationship problems, it would be better to read Chapter No. 16, on JEALOUSY additionally. There are some terms there that have been explained, which have a direct bearing to this topic. Furthermore some syndromes are explained earlier, like the, ME-MY Syndrome, these play a vital part in this topic.

For the even more serious reader, it is advisable to read Chapter 6, SOME EXPLANATIONS because terms like MIND and HEART have a direct and specific meaning. In our normal language, we tend to exchange meanings and functions of these two dimensions of a human being.

The reason why in-laws can be a major area of problem is for the simple reason that they are closely connected with the couple. Where closeness is, is also the chance of conflict. Take for instance marriage ­ the reason why it is conflict susceptible, is because of the closeness. It is this conflict stemming and arising out of closeness that has brought this book and many other books on marriage into formation. We do not have any conflict with the person who lives on the Artic or the Amazon Jungles, or even the other end of the town. Those people may have problems among themselves, but we have no problem with them, simply because we have no close contact.

By and large, all in-law problems originate, and are perpetuated in the area of our EMOTIONS rather than the area of our INTELLECT. In other words, the HEART is more at work than the HEAD. This is the reason why many of the problems mentioned in various chapters like jealousy; possessiveness; ‘ME-MY syndrome’; ‘Love me love my dog syndrome’ etc. , are easy to show up here too. After all, any of these influences can affect us. The same struggles, which we have towards overcoming, our personal flaws in our relationship with our spouse will show up here also. Mastery over self is not confined only towards overcoming weaknesses with a marital relationship, but with an over all mastery, in all relationships, including in-laws; friends; neighbors, colleagues etc.

Let us try and understand some of the factors that make us susceptible.

The psychological baggage: Before the couple got married and formed their own family, each of them, were a part of another family. They had life long bindings to people like their parents; brothers; sisters. Including other people associated with them. They also had feeling of associations and attachments with their home, their hometown, and peer group. All these influences contributed to their emotional make-up. Schooling, work life; clubs brought in additional and formative structures in their thinking process. All these factors are brought into marriage. Quite often marriage will happen with a partner who has not had an identical exposure. The struggles show up as:

(a) Each partner wanting the other partner to appreciate the points of value. With the same feelings.

(b) In spite of all the wishes and efforts of the spouse, the other partner may not feel these points are of value. They certainly do not assign the same intensity.

(c) Just like the couple has a certain amount of psychological baggage. The in-laws also have attachment bindings to one of the partners. Because of this, they may try to show, or maintain expressions of love; concern; attachment; possessiveness etc. In effect they are trying (or perhaps struggling to maintain closeness.)

(d) One of the partners may view the in-laws as an interference; as a threat; an infringement on ones personal territory. The moment such feelings come, it sets the defense mechanisms to switch ON. The escalation turns out to be a circle with more investment in efforts- more defense -more frustration ­ more conflict ­ more resentment.

The most destructive of all IN-LAW related problems are: THE FORMATION OF TRIANGLES. Just like there are many other triangular formations that contribute to marital conflict. The triangle could be, Husband ­ Wife ­ In-laws, It could be, Husband ­ Wife ­ Children, or, Husband ­ Wife­ Career etc. We should be particularly careful of these so-called triangular formations. Husband and wife should be ‘one’, in order to break the triangle. In the first line, it is our selfishness, and then our egos, that give us a hard time.

In-law conflicts between people of the same age or state in life are usually a result of JEALOUSY of some kind or another.

In-law conflicts between people of different age groups or state in life are usually a result of POSSESSIVENESS. Vast age differences bring the generation gap complications. Some of which are mentioned below.

Generation gap induced differences play a part in amplifying the complications. Many in-laws by virtue of their age become childish. This shows up in their behavior. To pound them with heavy reasoning and arguments, would not have the same degree of success as when they were younger or more able. If you feel that this is a problem, be generous in your attitude ­ be big-minded. Give them a wide margin. Little if any good will come out to tell them that they are childish. One thing we should also remember, when they were young, they were more capable, more efficient, and quicker minded. They were in a position of accomplish goals and achieve success. All their success happened, while today’s grown-ups were babies. We should realize that they are declining on virtually every front, – physically, mentally, emotionally, for most people even financially. Sometimes younger people think that these older people have their house paid up; the car also paid up, like wise; their children are grown up and are, no longer a responsibility of theirs. So, their finances must be dandy. The sad reality however is that for many, health problems are likely to set in. The cost of medicines; doctor’s visits and may be even hospitalization can be very expensive. They are practically paying today’s top prices with their savings when their salaries were only a fraction of today’s salary rates. Their money simply does not have the same purchasing power it had while they were earning and saving it up. More over the tasks and chores that they did themselves in their younger days may need the help of someone else, including trips to get the essentials. Under these circumstances, it is all but likely, even for the best of parents to strive towards possessiveness, to some extent at least. They have a lot to cope up with. Growing old is not easy. AND WE OURSELVES WILL GROW OLD. The safest and most honorable way, is not to add to their strains but to help them. As the younger person, you are ascending, while they are descending. So it is for the one who is ascending to be big-hearted. Show them love; show them respect; show them admiration, spend some of your time; help them.

In the complex behavioral patterns of in-law relationships the most universally baffling ones to understand are:

  1. The mother-in-law and daughter-in-law problem. By and large both parties have enough instinctive dislike and disagreement, which is a strain especially to the husband. He finds himself between two warring women, who are both his. He cannot understand the reasons for the variety of disagreement that they so easily, and frequently, stir up. He usually suffers a lot under the strain.

What Husbands find difficult to understand is what switches the mother-in-law and daughter-in-law relationship. Initially the mother-in-law-to-be and the daughter-in-law-to-be are the best of friends. A wedding and a few hours later, they begin to show signs of rivalry. The poor husband is bewildered at what is suddenly going wrong. He also feels his happiness is rapidly turning into gloom and sadness. Slowly he sinks into a state of wondering whether there is a method to their madness. Before the marriage, the situation was:

The boy’s mother is anxious to get her son married. This lady has seen and helped her son through the many ‘Miles stones’ in his life as a baby, a child and as a young man. Now the milestone of marriage has to be set in place and hacked from her, ‘TO DO LIST’. Armed with this, sense of duty, she mentally compares every prospective young lady with an imaginary yet exhaustive, checklist. As his mother, she wants the best for her son. She is eager that her son gets his food exactly the way he likes it. She tells the fiancée-to-be all she can about her son, and is most eager to answer all her questions.

On a more advanced plane, there is a feeling towards eternity. This feeling is in all people. Even though our life on earth is limited, we instinctively try to enable continuity through our children and grand children. The young lady is now that factor by which she will get grand children.

The young lady is equally anxious to know all about her husband-to-be. She wants to please him and make the best possible impression. She wants to know the, “Whole Story” about his being. The best resource person is obviously his mother. (In similar ways, are his sisters, sister-in-laws, cousins, and friends).

Basically, there is nothing wrong with this. It is only fair that the young lady wants to know about her future husband from the best possible source. It is equally fair that the mother wants to equip the future daughter-in-law with all the tips needed to be a good wife to her son.

So both of them go on, as, great friends. The mother enjoying talking about her son in great detail and the young lady enjoys listening and daydreaming at the same time.

After many stories with heart to heart talks and cooking recipes later, the young lady gets married.

This is when both women reach an ‘Emotional Super High’. Eventually the super high has to fall. It is a question of where the emotion is allowed to fall. It can fall into ‘understanding’ or it can fall into ‘POSSESSIVENESS’. If possessiveness falls into place, the MY Syndrome will come into effect.

When a boy marries, three major psychological upheavals result.

1) In the HEART of the mother, she FEELS a long and cherished binding is breaking. She feels she is forced to relinquish her hold on her dear son. Still worse she feels she has to side step to make way for another woman. It is not reasoning, it is FEELING, it is, instinct.

2) In the HEART of the daughter-in-law, she FEELS she has to establish a binding. She feels she is forced to assert her right of claim. Still worse, she feels she has to get rid of the other woman in her husband’s life. It is MY husband. Here too, It is not reasoning, it is FEELING, it is, instinct.

3) In the MIND of the husband/son. He KNOWS that his relationship with his mother is different and unique to that of his wife. There is no question that either of these two women can switch places with each other.

The interesting part is, that when it concerns another person’s son / husband, both these women will agree that the mother’s role is different from the wife’s role even with respect to the position each will occupy in the man’s heart. And yet when it comes to their own son / husband they act differently. Here again we see, it is not a question of the intellect, it is a question of raw feelings.

The reason is actually quite simple, when they look at other people ­ they think with their HEAD. When they look at themselves, they think with their HEART. In other words, when it comes to their own son / husband EMOTIONS over ride brains. In simple terms they are willing to fight. Each wants to remove the other’s MY BLANKET and have only her own blanket firmly and securely spread over her possession – the man.

Because of their emotional possessiveness and their willingness to fight, they inherently have reflexive action to this trait, that is: They instinctively, wish to be fought about. This reflexive action does not come about as a result of marriage- it was there all the time.

For example two guys may be ready to come to blows at a dance because of a girl. This catastrophe sends the girl into an EMOTIONAL SUPER-HIGH. She will remember it for years to come. She may protest the two fighting in general, but she will still cherish the remembrance because she was fought- Her emotional self worth has jumped up many points. She is elated, “I was fought over !!!”. She will brag, “ Men fought over me.” And other girls will say “Wow” on the outside and feel jealous on the inside.

By the same token she is very willing to get pugnacious if her “MY” is put down in any way. Her MY can be, for example, some one talking bad about her husband, her children, her family, ever her husband’s family, her school, even though she is no longer a student, her country, her whatever.

REASONING.

If women were willing to understand this explanation, it would make things much easier for themselves, their husband and family.

For those lucky ones who can go for a HONEY MOON, this is one of the best things that can happen, because:

(1) It is a romantic time like a holiday. It gives the newly Wed couple time to feel good. Sooner or later the honey moon will come to an end, and regular life will begin. There will be lots of ups and downs in the normal day-to-day living. At least in their memory they can re-live this nice experience of being newly wed.

(2) It is a time when the young lady has the chance to spread her, “MY” claim over her husband. Being away from the in-laws and on holiday she can relish the feeling of, “He is Mine.” “He is Only Mine.” The Honeymoon was a definite break away from his family, even if it was only for a few days. This gives a definition that now she has him. When they come back, she has the feeling ‘He is mine’, and I am willing to share him with you.

(3) It is also supposed to be the time when the mother-in-law can come to terms with this new development in her son’s life. She needs this time to walk down memory lane ­ to remember her tiny baby; her small boy; her big scout; her graduate; the time when he came home and placed his whole first pay in her hands. There are so many things in a mother’s heart that she will pick up and re-look at, one by one. Tears will most certainly roll down her cheeks and she needs time and quite to do just this. If she is given a chance to do this emotional adjustment well, she will able to greet her daughter-in-law as they came back from the honeymoon. with genuine warmth in her heart.

Some women can survive these heart-shaking emotions well. Most, however, will have difficulties. The basic difficulty is the lack of training to be willing to let-go. People are not trained to place their focus in God. This focusing is done with the HEART not with the intellect. Especially since both women find it so difficult, they need to surrender their feelings to GOD. And ask God to come into their heart. They have to be conscientiously trained to place each negative emotion of Anger, Jealousy, Possessiveness, Bitterness, Resentment, etc. to GOD. They have to say for example,

  1. “Dear God, I am feeling resentful towards. . . . . . . .You please take this feeling.”

After sometime, this spiritual reflex of surrender will become like second nature.

The stage beyond this would be to wish the other person well, for example:

“Dear God, I am feeling bitterness towards . . . You please take this feeling. Bless . . . . . . . . . and bless me also.”

a) Initially it will be very difficult, but gradually the grace of God will help you to stand over these defects of our fallen nature.

b) The mother-in-law and son-in-law relationship is by and large, better. But even here there are more than enough evidences to show that the mother-in-law tries to be good to their son in laws, (and they are good to their son-in-laws). For some baffling reason, the son-in-law responds with distance, aloofness, dislike, and coolness. The wife cannot understand the reason. She often wonders, “My mother is so good to him, and he does not show liking for her.” She also wonders how it is that other male friends of similar age or back ground as her husband have no difficulty in liking her mother.

c) What wives and mothers sometimes wonder is how fathers seem to get along much better with their son-in-laws and daughter-in-laws. Father in law may get on very well, even though, they themselves are having such a hard time to have a harmonious relationship with their own wife.

In general, men are not ’MY’ oriented in these Matters, (see “ME-MY Syndrome” ­ Also see Chapter on Jealousy), hence they are less possessive. Both the Son-in-law as well as the Daughter-in-law somehow perceives this, more by instinct rather than by reason. Consequently there are no feelings of FEAR or THREAT to any of the people concerned. Chapter 23 is devoted to FEAR-THREAT Situation.

For ages people are trying to understand and explain these baffling behaviors. Many theories and explanations have been put forth. If this is a problem, it will certainly help to read more about this special area. As a word of caution, one must not assume that the understanding will be easy. The best way to handle the issue is to:

(a) Try and understand as much as you can.

(b) Accept the fact that there are areas, which are difficult to understand.

(c) Try and to improve ones own self by being better in-laws to the rest of the family.

  1. 10. AGEING

One of the causes of depression is associated with age. The main orientation of this book is tuned towards young marriage, and with what we may perhaps term as the ‘first half time’ of marriage. So initially it may seem superfluous to spend words on this topic, but let us pause for a while, and re-look at what we have been reading all the while ­ the tone of this book has been:

(a) To understand what happens in a marital relationship.

(b) To bring our attitude towards achieving marital harmony.

With these two aspirations in mind, we have tried to understand our position in a marriage relationship. On one side, we know what happened, because the past experiences are etched in our memory. The present is with us right now. But for the eventualities of the future we have no experience of our own. We can only rely on our observances of what happens to older people and thereby at least know some of the probabilities that age brings. Because of observing people who are older than us, the problems of age are not totally alien to us. We must also realize that we are heading towards aging with each passing year. So I feel the words spent on this topic will contribute towards our understanding and attitude development. In a way, eventually we are looking at the wider context beyond the young marriage situation, that we may presently find ourselves in.

For one thing Retirement is a total change in life style. One of the soundest pieces of advice is to get hold of a book at least 5 years before retirement, and both partners bring themselves into the correct frame of mind. People who do not do this usually find themselves confronted with a rude and rough shock. It is also particularly difficult because, at that age, the abilities to accept changes are very difficult. Other attitudes, and the strength, to execute these changes have become more inflexible. This brings problems of coping up both for themselves as well as for others.

Let us try and apprise our self of at least some of the problems associated with age. Some of these points have and will appear again in different sections of this book.

The thrust mention here is:

A) To understand the source of depressions that are likely to crop up in our life.

B) To understand the probable reasons for those difficult, perhaps also frustrating experiences we make with others.

With age, we tend to listen to some things our mind says to us. things that we didn’t care about when we were younger. Some are ‘Questions’, others are ,Statements’. These ‘Statements’ or ‘Questions’ hit some people with an impact, while it just grows gradually in others. Some of these questions and statements could sound like this:

Suddenly I am not young anymore!

I have not achieved enough!

There is no time to catch up with all my expectations!

I have not provided adequately for my / our old age ­what shall we do?

I cannot do the things I did before.

I am not useful.

My health is not the same anymore.

I am just deteriorating.

Am I still good-looking?

Does he / she still like to be seen with me?

Things that never bothered me before, are now assuming frightening importance.

I am just not use to doing nothing.

I am just not use to having him around at home during the day.

I thought this was going to be a time of rest and freedom from the tensions of life. But now I find my mind keeps me away from rest. And the tensions are only different.

Lack or less of financial income.

Hormonal changes.

Lack of stamina especially when the grand children are around. This creates fatigue and fatigue creates irritation, anger and subsequently a bad feeling of guilt.

This list can go on and on. The point to keep in mind, is that these feelings are real and that the effects of these feelings are bound to come into play with our inter- and intra personal relationship. As age goes on further, people tend to get childish; this brings reactions, which are often hurting to them.

Earlier we had listed a set of 10 points which were factors causing female depression and which you were asked to rank in an order of importance. If you did this ranking as a young person, ’Age’ would have perhaps been right at the end of your priority list, but if you are older, the circumstances are different, and it occupies a higher ranking. When seen through the eyes of younger people these problems are of no significance, so they could quite easily adopt an improper attitude to the older people, who are a part of their life. The key struggle, which we have, is to put all our attitudes into a correct perspective. This is a life long task ­ this is the race we run. As St. Paul puts it:

“I HAVE FOUGHT THE GOOD FIGHT, I HAVE FINISHED THE RACE, I HAVE KEPT THE FAITH.” 2 Timothy 4:7.

7 „Ich habe den guten Kampf gekämpft, den Lauf vollendet, die Treue gehalten.“

2 Timotheus 4:7

The race that we run is not against age, but it is about doing a lot of good things, including shaping a good attitude, so that when age has brought us up to the point when we can look back, we also can look back and say the same words as St. Paul in 2 Tim 4:7.

LET US NOW EXAMINE WHAT THE BIBLE HAS TO SAY

Now let us turn back to the Bible. In 1 Peter.3: 7, 1 Petrus 3:7, we read,

“LIKEWISE YOU HUSBANDS, DWELL WITH THEM WITH UNDERSTANDING. . . ”

7 „Ebenso sollt ihr Männer im Umgang mit euren Frauen rücksichtsvoll sein,- – –

The words WITH UNDERSTANDING also implies the word ‘KNOWLEDGE’ ­ if you do not have knowledge, how can you effectively understand. But this is a remarkable paradox. God says a husband should live with his wife with understanding (and knowledge of her basic nature and needs). But as we mentioned earlier most men know very little about the emotional mechanics and the make up about the female race. Is that the reason why so many marriage break up?

When God says, husbands live with understanding towards your wives, it must obviously be possible, that husbands can have some idea about wives. Even though this statement, seems to run contra to popular opinion.

The second half of this verse of 1 Peter 3:7 1 Petrus 3:7, reads,

“. . . GIVING HONOR TO THE WIFE, AS TO THE WEAKER VESSEL, AND AS BEING HEIRS TOGETHER OF THE GRACE OF LIFE, THAT YOUR PRAYERS MAY NOT BE HINDERED.”

„- – – – denn sie sind der schwächere Teil; ehrt sie, denn auch sie sind Erben der Gnade des Lebens. So wird euren Gebeten nichts mehr im Weg stehen.“

Give honor to the wife as to the weaker vessel. Women are the weaker vessel. It does not mean that they are mentally, morally or spiritually inferior, only just physically. Even though they are less prone to sickness and even though they have a longer life span, they are generally weaker and smaller made. God made them so. So that, the weaker, will depend on the stronger. Because the wife is of weaker stature, she is dependent on her husband to provide and protect her. His task is to provide food, clothing, shelter and protection.

She on the other hand is ideally equipped to bare children and to provide them with warmth and love. This is some thing that children especially babies need. However, it is exactly this faculty, which God provided her with, to perform this task effectively, happens to be the second area of her weakness ­ Her emotions. A woman must often struggle with the sudden and unexpected mood swings. These are a result of the chemical actions produced by the hormones in her reproductive system. Earlier in this chapter we have touched on this point with a fair amount of explanation.

It is exactly these emotional vulnerabilities that make her feel the need to be extremely dependent on the man God gave her, as her husband. It seem to be the underlining idea that God gave to Eve,

“TO THE WOMAN HE SAID: I WILL GREATLY MULTIPLY YOUR SORROW AND YOUR CONCEPTION. IN PAIN YOU SHALL BRING FORTH CHILDREN; YOUR DESIRE SHALL BE FOR YOUR HUSBAND; AND HE SHALL RULE OVER YOU.” Genesis 3:16

16 „Zur Frau sprach er: Viel Mühsal bereite ich dir, sooft du schwanger wirst. / Unter Schmerzen gebierst du Kinder. / Du hast Verlangen nach deinem Mann; / er aber wird über dich herrschen.“ 1 Mose 3:16

She looks to him with an inner longing to meet these basic needs for her.

The question is how can a man do this? It is not a casual question for a husband, it is very deep. It is deep because the husband is trying to say, “This woman hurts me every time, Even when I am trying and willing to help her. . . She hurts my children’s feeling, they are innocent. What have they done? . . . She is so stupid she doesn’t even realize how intensely she is hurting the very people who love her, and, who are willing to help her. How can you ever help such a person?”

Maybe most wives do not drive their husbands to such extreme thinking, so as to make them feel that they, have to put up with ‘a stupid’, ‘A hurt producer’ or ‘an idiot’. But to varying degrees there is an underlining feeling that this is plausible.

This kind of thinking sounds terribly unfair in the eyes of the wife. Yet it sounds like absolutely ‘Spot-On’ to their feelings of the man. This is a case where it is FEELINGS Vs. FEELINGS ­ both have reasons to feel that they are correct because they feel that way.

Let’s see what the Bible says:

In Ephesians 5:25, Epheser 5:25 we read,

”HUSBANDS, LOVE YOUR WIVES, JUST AS CHRIST ALSO LOVED THE CHURCH AND GAVE HIMSELF FOR IT.”

25 „Ihr Männer, liebt eure Frauen, wie Christus die Kirche geliebt und sich für sie hingegeben hat,“

Christ didn’t look at us and say, “If they love me and appreciate me, I will be prepared to die for them and buy them redemption.” If Jesus had to put that condition on sinful humanity he would have no reason to die for us. He died for us regardless of our love or appreciation. This is why we say God’s love is UNCONDITIONAL. GOD loves us with an AGAPE Love.

In Ephesians 5:28, Epheser 5:28 we read,

“SO HUSBANDS OUGHT TO LOVE THEIR WIVES AS THEIR OWN BODIES; HE WHO LOVES HIS WIFE LOVES HIMSELF.”

28 „Darum sind die Männer verpflichtet, ihre Frauen so zu lieben wie ihren eigenen Leib. Wer seine Frau liebt, liebt sich selbst.“

In Ephesians 5:33, Epheser 5:33 we read,

“NEVERTHELESS LET EACH ONE OF YOU IN PARTICULAR SO LOVE HIS OWN WIFE AS HIMSELF, AND LET THE WIFE SEE THAT SHE RESPECTS HER HUSBAND.”

33 „Was euch angeht, so liebe jeder von euch seine Frau wie sich selbst, die Frau aber ehre den Mann.“

In Colossians. 3:19, Kolosser 3:19we read,

“HUSBANDS, LOVE YOUR WIVES AND DO NOT BE BITTER TOWARDS THEM.”

19 „Ihr Männer, liebt eure Frauen und seid nicht aufgebracht gegen sie!“

We must realize the Bible would not convey so many messages on marriage, if God were not aware that we would have difficult tasks to struggle against. All these tasks are there because God wanted us to learn the difficult lessons towards AGAPE love.

The husband’s headship is a serious duty, to create an atmosphere that satisfies the basic needs of his wife ­ in an atmosphere where she is free to grow and develop in everything what God wants her to be. Her submission will then be a voluntary response to his loving headship. The keyword here is ‘Response’. The wife is the responder. If she gets only irrationalities, criticism, disapproval, unfriendliness, indifference, un-appreciation and no affection, she will react with her defense mechanisms like bitterness, coolness, defiance or nagging. Some wives turn to drinking; others immerse themselves in social activities. IF SHE GETS LOVE, SHE WILL REACT WITH LOVE AND WILL DEVELOP INTO ONE OF THE LOVELIEST PEOPLE ON EARTH THIS IS ACTUALLY WHAT GOD WANTED HER TO BECOME. A happy marriage and home depends primarily on a wife but a successful marriage depends primarily on the husband. The husband should love her unselfishly even if it seems to be only for God’s sake.

She needs acts of love because she depends on assurance. Her nature is such that she also needs reassurance. And she may need this over and over again for the simple reason her psychological mechanism works that way. Men are different they need far less assurance, so they are inclined to be less attentive to this need.

She needs a ‘helping hand’ because it serves to convey the message ‘I love you’. Sometimes this ‘I love you’ is often required to be demonstrated ­ flowers, a bottle of perfume, even giving up a hobby sometimes.

She needs enormous amount of encouragement. This point becomes all the more critical when the partners come from different regions or communities. In some regions or countries or communities, paying compliments is common and the right things to do, whereas in other regions or countries or communities compliments are rare, in fact it may not be seen in good taste. On the contrary, it maybe regarded as flattery. Just as complementing may either be generous or thrifty depending on people from a certain background, the same sense applies to words of endearment or the showing of affection. Compliments are a kind of encouragement. The couple should be aware of each other’s upbringing influences, because these differences can be very contrasting, if they are not understood. Especially if the man comes from a compliment thrifty region and she comes from a region of lavish compliments. Besides treating this behavior as lack of affection, from her husband, she may feel the same way about her in-laws, neighbors and other people around her. Because of lack of understanding she may feel she is not wanted ­ and that is a very hard feeling to cope up with.

This need for encouragement from a wife can be so persistent, that the husband may mistake it for grumbling. Like one man once complained, “The way I know my wife, she would even find something to grumble about in heaven.”

At a counseling session the conversation went like this:

Wife: “He does not compliment me. He does not give me any sign of his love for me.”

Husband: “What should I do? Should I genuflect every time I came home or sing ‘O-Solo-Mio’ under the balcony?”

Wife: “I do not mean that, but at least some sign, at a regular interval, so that I feel that you love me.”

Husband: “Every day I come here home directly from work. Is that not a sign that I love you? And is every day not regular enough?”

From this conversation, it is clear that she is honestly asking for a need in her to be fulfilled. She is on the wavelength of her feelings. He on the other hand is exasperated because all his dutiful homecoming does not seem to convey his love, which he assumes, is acceptable and adequate sign of his affection. He is on the wavelength of Logic. Men generally tend to think logically, they are also more stable in their thoughts, so they tend to be less demonstrative. In fact he does even consider demonstration necessary most of the time. Let’s face the fact; wives need more demonstrative displays of love. Multi-million dollar industries have recognized this need, and they literally make big money because of this. ­ Where would a saying like “Say it with flowers” come from, if there were no need? And who does the gift and florist industry cater to: Women to Man? Or: Men to Woman? If the industry can recognize this need, and profit from it, it is high time husbands also recognized this need in their wives.

Often wives complain that husbands take them for granted, as if they were maids around the house. They need appreciation, approval, attention, recognition and understanding. The reason for this lack of concern is that men have a kind of a tendency, not to worry about things that work well. In the working world, this ability is of tremendous help. Suppose a man were in-charge of a large factory or plant and he went around worrying about every person in his charge and about every piece of equipment and machinery, he would have his brain cluttered up. He would be befuddled all the time.

Sometimes men say, “I would die for my wife!” But that is really not what she would wants, she wants that, “He live for her.” Most often the man does not think of it in this way.

She looks and longs for the ‘I LOVE YOU’ to be demonstrated, and here is the difficulty. And this is even more difficult when she is irrational and unreasonable.

This loving understanding costs a lot, in fact it costs everything. It often means self-sacrifice. This is exactly what it cost Jesus when he died on the Cross ­ for what? For love! For His Church! If you are not prepared to pay this price, you made a big mistake on the altar when you made your vows.

Ephesians 5:31, Epheser 5:31 states,

“FOR THIS REASON A MAN SHALL LEAVE HIS FATHER AND MOTHER AND BE JOINED TO HIS WIFE, AND THE TWO SHALL BECOME ONE FLESH.”

31 „Darum wird der Mann Vater und Mutter verlassen und sich an seine Frau binden und die zwei werden ein Fleisch sein.“

Some wives in their selfishness hold this saying high like a trump card and place strong references to the word ‘leave’. But this word leave means that from now on he shall start life with his wife and establish his family and become one entity ­ “And they shall become one flesh.”

But nowhere does the Bible mention that he should stop loving his parents, or give them no respect. It does not command him to be aloof, cold or withdraw his affection. This saying does not push the forth Commandment aside which says,

“HONOR THY FATHER AND THY MOTHER.”

„Ehre deinen Vater und deine Mutter.“

And it is not that the New Testament teaching displaces the Old Testament. This question was settled when Jesus said,

“DO NOT THINK THAT I CAME TO DESTROY THE LAW OF THE PROPHETS. I DID NOT COME TO DESTROY BUT TO FULFILL IT.” Matthew 5:17

„Denkt nicht, ich sei gekommen, um das Gesetz und die Propheten aufzuheben. Ich bin nicht gekommen, um aufzuheben, sondern um zu erfüllen.“ Matthäus 5:17

When a man takes a woman to be his wife, he makes her a part of himself, that is why he cannot shut her out of his life. If he refused God’s Commandment in this area BITTERNESS AND RESENTMENT WILL CREEP INTO THE MARRIAGE. SPIRITUAL POWER WILL DISAPPEAR AND PRAYERS WILL BECOME LESS EFFECTIVE. Many spiritual weak-spots are a result of this. It would be high time we followed God’s Commandments.

This is extremely difficult for the husband under the best of circumstances. This difficulty multiplies many more times if his wife hurts his feelings. A man stands in dilemma to accept or not to accept this commandment. The difficulties are obvious because if there were no problems, he would have included her in anyhow. It is because he feels some difficulties, that is why he is shutting her out, of some areas of his life.

The only way to get out of the dilemma is to trust God completely and shift your perspective from the things of this world to the things, which are God centered and eternal.

A word to the wives: Let the indwelling of the Holy Spirit motivate your husband. Do not try to do God’s work for Him; He is quite capable of doing His own work, and doing it exceedingly well. If you try to re-structure your husband the results will fall for short of your expectations. You may even make a mess of things. It is also not your duty to remind him of his duties. Instead you should leave him in the hands of the Lord. Pray for him and be the person God expects him to be.

==========================